30-04-1975 ! 43 Năm Quốc Hận !

Bốn mươi ba bận Tháng Tư rồi. Việt cộng hung tàn cướp nước tôi. Đã nướng đồng bào trên lửa bỏng. Còn dìm tổ quốc giữ dầu sôi. Quê hương xé nát dâng bày chệt. Dân tộc tha phuơng sống kiếp Hời. Sông núi ngập tràn bao máu lệ. Hỡ Nam-Trung-Bắc đứng lên thôi!!! NMH

© Người Việt-Anh Quốc | |
|

Bài Lưu trữ

Nhạc đấu tranh

LỊCH SỬ LÁ CỜ VIỆT NAM Qua Các Triều Đại.



Con Có Một Quê Hương


Translate

Tiếng Trống Giữ Nước

ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

LỜI NGUYỆN CẦU CHO QUÊ HƯƠNG

Cùng Hướng Về Miền Trung nơi người dân đang gặp đại nạn
và Lm Đặng Hữu Nam và Lm Nguyễn Đình Thục đang bị CS Đấu Tố
chúng con kính đâng lên Mẹ:
Image result for fatima

(Thơ: Nắng Sài Gòn, Nhạc: Mai Huy, Tb: Ca Đoàn Cêcillia)

Mẹ, Mẹ ơi!
Bao oan khiên chất chồng trời Nam.
Bao con dân đất Việt lầm than
đang trông mong những ngày bình an.

Mẹ, Mẹ ơi!
Xin thương nghe tiếng con cầu kinh.
Xin gia tăng sức mạnh lòng tin
cho những ai khát vọng công bình.

Mẹ, Mẹ ơi!
Nơi tha hương hướng về trời xa
thương quê cha vẫn còn lệ sa,
đang điêu linh với loài quỷ ma.

Mẹ, Mẹ ơi!
Xin ơn trên khấn ban tình thương
xin xua tan bóng đêm sầu vương
xin ủi an những ai đau buồn.

Mẹ, Mẹ ơ!
Xưa quê hương nước Việt đẹp tươi,
nay tang thương máu đổ lệ rơi
dân than van oán hận mọi nơi.

Mẹ, Mẹ ơi!
Quê hương con chiến tranh đã qua
sao yên vui vẫn chưa nở hoa,
công lý chưa đẩy lui gian tà.


Tuổi trẻ Việt Nam hãy đoàn kết chống bạo quyền cộng sản

Đài Phát Thanh Việt Nam

Mọi thư từ liên lạc xin gởi về địa chỉ:
Đài Phát Thanh Việt Nam
2201 N. Classen Blvd
OKC, OK.73106Live

CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT 1953 & 2017



Quốc Ca Việt Nam



Wednesday, 21 October 2015

Đừng theo ‘gót chân Achilles’ của Trung Quốc, tương lai của đất nước ở đâu?

Tương lai của đất nước ở đâu? 
Tôi hoang mang sợ hãi giữa cả đống tin tức ập vào trong cùng một thời điểm, của bạo lực, của chết chóc mà nạn nhân là trẻ em, từ rất rất nhỏ đến dưới tuổi vị thành niên. Khắp nơi trên đất nước này, ngày ngày những buổi chiều tôi vẫn nghe ong ỏng tiếng loa phường vang mãi câu ca “trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai.” Mà đau lòng làm sao, tôi thấy mình vẫn đang sống trong một đất nước mịt mờ chẳng có ngày mai khi những mầm tương lai của đất nước đang bị hủy hoại bởi bàn tay của người lớn, của chính quyền, một cách dã man và vô nhân đạo.
Không ai có thể quên đi những hình ảnh gây chấn động dư luận tại trường mầm non tư thục Phương Anh, thành phố Hồ Chí Minh, khi các cô giáo hành hạ trẻ em như một sở thích cá nhân với đủ các hình thức dọa nạt, bóp mũi, tát vào mặt, cầm 2 chân dí ngược các em xuống bình nước. Rồi một năm sau đó, một bé trai 15 tháng tuổi tại trường mầm non ở Quảng Bình bị trói chân tay, nhét giẻ vào mồm vì bé không chịu ngủ trưa. Tại Lạng Sơn, một bé gái khóc quấy bị nhốt ngoài cửa. Còn biết bao nhiêu những vụ bạo hành tuổi thơ đằng sau những cánh cửa trường mầm non kia, được cho là nơi mà các em có những trải nghiệm đầu tiên về xã hội bên ngoài, về cuộc sống xung quanh mình, về những người bạn thân tuổi nhỏ, về những người lớn không phải là ông bà bố mẹ. Tâm hồn các em như một tờ giấy trắng tinh bị những nét bút đen đúa nguệch ngoạc vẽ nên, hình thành những cảm xúc đầu tiên không phải là niềm vui mỗi ngày đến lớp, là sự kỳ vọng thích thú khi học được điều hay, gặp được người bạn mới, mà đó là nỗi sợ hãi, sự ám ảnh mãi đeo đuổi các em từ tấm bé. Những vết bầm trên cơ thể rồi sẽ mờ, vết xước rồi sẽ lành da, nhưng tổn thương về tâm hồn sẽ để lại dị tật vĩnh viễn. Nhân cách, thói quen của trẻ em là sự phản ánh của mọi người xung quanh mình, cứ mỗi lớp mầm non được đào tạo từ bạo lực, vô nhân tính, thử hỏi những công dân tương lai của đất nước sẽ là những con người như thế nào?
Các vụ việc được phơi bày ra công chúng, bị xã hội lên án rầm rộ, liên tục kêu gọi cần phải trừng trị những kẻ ác nhân kia. Rồi sau khi họ nhận được những bản án thích đáng, chúng ta hả hê rồi cho qua mọi việc một cách nhanh chóng. Vậy còn biết bao nhiêu những em nhỏ khác, có thể cũng đang bị bạo hành trong bóng tối, một cách tinh vi, được che giấu kỹ càng hơn thì sao? Các bậc cha mẹ sau khi đọc những tin tức trên báo rồi cũng phải thầm mong rằng “chắc chúng nó chừa con mình ra”, hoặc có những gia đình chọn lựa cách tự nuôi nấng con mình tại nhà. Nhưng các ông bố, bà mẹ chẳng nhẽ không nhận ra một điều là chúng ta không thể mãi bao bọc con trong vỏ, các con cần được ra ngoài để phát triển toàn diện nhất. Và điều chúng ta cần mang lại cho những thế hệ mầm non là một môi trường tích cực, trong lành thực sự.
Trong tình trạng chung hiện nay đó là các trường mẫu giáo công, nơi có thể kiểm soát được trình độ, bằng cấp của giáo viên thì quá tải hết mức. Một lớp học hiện nay tại các trường công có thể lên tới khoảng 30 em/lớp mà mới chỉ đáp ứng được khoảng 60% số trẻ em tại nhiều khu vực. Cha mẹ muốn con được học trường mầm non có uy tín thì hoặc phải chạy tiền “xí” chỗ tại các trường công thật sớm, hoặc bỏ thật nhiều tiền vào các trường tư thục quốc tế. Rõ ràng, việc không đủ địa điểm, cơ sở vật chất cung cấp cho việc giáo dục trẻ em thuộc về trách nhiệm của nhà nước. Chưa kể các trường tư thục nhỏ lẻ không biết từ đâu mọc lên, có được cấp giấy phép thành lập hay không, chẳng có một ai kiểm chứng. Tuy nhiên, cũng chính bởi sự dễ dãi của không ít các gia đình khi gửi gắm con mình vào những cơ sở ngẫu nhiên vô tình góp phần vào hệ quả của những sự bạo hành đáng tiếc kia. Tôi có nghe anh bạn kể về một người bà con của mình vô tình được hàng xóm nhờ trông con hộ mà rất “mát tay”, con mau ăn chóng lớn, bụ bẫm. Thế là tin lành đồn xa, từ một nhà gửi con đến 5,6 nhà khác cũng nhờ vả, rồi dần dần là thành một nhà trẻ lúc nào không hay. Người bà con kia cũng bỗng dưng được gọi là “cô giáo dạy trẻ”. Khu nhà tôi ở cũng có các cô các bác nghỉ hưu rỗi việc tự “rêu rao” nhận trông trẻ, mỗi tháng chỉ nhận vài trăm ngàn một bé. Thế mà các gia đình xung quanh cũng gật gù giao con cho họ trông. Rõ ràng những hình thức “tự phát” như vậy ở Việt Nam là không hiếm. Chưa hết, để có được môi trường an toàn cho con, cha mẹ phải bỏ tiền ra “mua”, bằng cách nịnh cô giáo, quà cáp các dịp lễ tết, mong cô quan tâm chú ý và “nhẹ tay” với cháu. Vậy tôi hỏi, nếu con cái của các bậc cha mẹ đã “gửi gắm” cô phải chứng kiến những đứa trẻ khác bị bạo hành tại lớp, hàng ngày đến lớp vẫn thấy bạn A bị đứng góc, tét tay, bạn B bị nhốt ngoài hành lang, thì các con sẽ vẫn cảm thấy vui vẻ được chăng? Vẫn lớn lên với một tâm lý khỏe mạnh được chăng?
Có quá nhiều bất cập trong giáo dục nước ta từ cấp mầm non lên tới đại học. Trẻ em lớn lên tại Việt Nam hẳn phải trải qua một “tuổi thơ dữ dội” hơn trẻ em tại nhiều nước khác. Tuy nhiên, một khi nhà chức trách đang sống một cách vô cảm, bàng quan với tương lai của đất nước, hay không cần quan tâm, nghĩ ngợi đến thế hệ mầm non đang dần lớn lên, thì bản thân mỗi gia đình cần phải làm khác đi, nghĩ khác đi và nhìn xa hơn lợi ích cá nhân của riêng mình. Chỉ cần mỗi người cha người mẹ cẩn trọng hơn trong cách chọn trường lớp, lắng nghe con cái mình thay vì giao phó hoàn toàn cho người trông trẻ, quan sát tìm hiểu môi trường con đang học, những người con gặp hàng ngày… thì tôi tin rằng mầm mống của những nguy hiểm xảy đến với các em sẽ không còn cơ hội phát triển. Như một vườn cây được chăm sóc hàng ngày, sẽ không có cỏ dại mọc cản trở những nhánh mầm lớn lên khỏe mạnh từng ngày.

Hoàng Giang
-----

Đừng theo ‘gót chân Achilles’ của Trung Quốc 

Thời gian gần đây, hiện tượng mù sương bắt đầu xuất hiện với tần suất dày hơn tại Sài Gòn. Báo chí và các cơ quan dự báo thời tiết mới đây tiếp tục cho biết hiện tượng sương mù độc hại bao phủ Sài Gòn, đe dọa sức khỏe con người. Đến tận trưa, các  cao ốc trong thành phố vẫn còn mù mịt màu khói trắng đục ngầu, trông nên thơ và lãng mạn nhưng thực tế chẳng phải “chuyện để đùa”.
Nhìn ta lại nhớ đến người!
Tôi nói “ta” ở đây chính là nước mình, còn “người” chính là nước bạn – ông hàng xóm Trung Quốc vốn khá đồng điệu với Việt Nam về mô hình và cơ chế phát triển thị trường. Những năm qua, Việt Nam, trong đó trọng tâm là Sài Gòn, đã và đang đẩy mạnh tiến trình công nghiệp hóa để phát triển kinh tế, làm động lực cho tăng trưởng GDP và phát triển đời sống - xã hội nói chung. Tuy nhiên, hệ lụy của công nghiệp hóa - nếu không biết kiểm soát và làm đúng cách - thì sẽ rất nghiêm trọng.
Nhìn sang Trung Quốc, suốt hàng thập kỷ, mức trưởng kinh tế không khi nào dưới hai con số, khiến cả những gã khổng lồ về kinh tế như Mỹ, châu Âu, Nhật Bản, cũng phải thừa nhận Trung Quốc đích thực là một “con rồng châu Á”. Các chỉ số tăng trưởng của Trung Quốc luôn luôn là ước mơ của không ít quốc gia, nhưng không phải ai cũng cứ muốn là làm được. Tuy nhiên, môi trường chính là điều khiến chính quyền Bắc Kinh đang đau đầu nhất do hậu quả của việc phát triển kinh tế dựa vào xuất khẩu của Trung Quốc trong nhiều năm liền.
 Các con sông chết, những bầu không khí mù sương khô, độc hại, lượng khí độc trong không khí vượt chuẩn… là những cụm từ thường xuất hiện trên báo đài Trung Quốc. Việc chú trọng tăng trưởng kinh tế mà bỏ qua yếu tố môi trường khiến Bắc Kinh phải trả giá bằng các gói ngân sách triệu đô vẫn không thể cứu vãn và phục hồi môi trường sống trong sạch, bảo vệ sức khỏe của người dân. Không ít người dân Trung Quốc vốn sở hữu triệu đô phải tìm cách ra nước ngoài sinh sống vì môi trường trong nước ô nhiễm đến mức không thể chấp nhận. Những người theo chủ nghĩa lạc quan tin rằng sự phát triển khoa học kỹ thuật sẽ giúp chính phủ kiểm soát ô nhiễm; tuy nhiên, trong các sự kiện quốc tế lớn diễn ra tại Trung Quốc, mọi hệ thống nhà máy công nghiệp Bắc Kinh đều phải ngừng hoạt động đồng loạt để… giảm tối đa ô nhiễm. Điều này cho thấy sự bất lực của một nền kinh tế lớn thứ hai thế giới trong việc bảo đảm môi trường sống trong lành – yêu cầu cơ bản nhất mà một chính phủ phải cam kết bảo đảm đối với dân chúng.
Việt Nam còn nhiều hạn chế
Tuy mức ô nhiễm trên thực tế ở Việt Nam chưa nặng nề như ở Trung Quốc, nhưng những “triệu chứng” gần đây cho thấy người dân có quyền lo lắng về tương lai của Sài Gòn. Trước hết, việc quy hoạch của Sài Gòn cũng như nhiều thành phố lớn của Việt Nam đang có vấn đề về quy hoạch, khi hệ thống cây xanh ở Việt Nam đang bị chặt hạ liên tục, còn việc trồng phục hồi thì dường như không kịp nhu cầu lọc khí cho cả thành phố, trong khi tại các quốc gia khác các  công trình xây dựng phải ra sức né tránh thiên nhiên. Trong tương lai trung hạn lẫn dài hạn, nếu vẫn quy hoạch theo kiểu “mở đường, công trình đến đâu thì chặt, cưa, hạ cây xanh đến đó” thì chẳng bao lâu Sài Gòn sẽ trở thành một khối bê tông cốt thép không hơn không kém. Việc thiếu cập nhật các mô hình phát triển đô thị xanh của các quốc gia khác là một thiếu sót của các nhà quản lý, mà thời gian tới buộc phải khắc phục nếu không muốn khí hậu thành phố càng trở nên tệ hại hơn.
Thứ hai, hệ thống luật pháp quản lý và xử lý các trường hợp vi phạm về môi trường tại Sài Gòn  vẫn chưa có hiệu quả. Không chỉ tại thành phố, không ít các doanh nghiệp gây ô nhiễm trong quá trình kinh doanh lại chịu mức phạt không tương xứng với lợi nhuận mà họ nhận được. Đó là lý do doanh nghiệp cứ bị phạt rồi sẵn sàng cầm tiền đi đóng phạt; rồi lại tiếp tục tái phạm nhiều lần. Nhìn thử sang châu Âu hay các nước phát triển lân cận, các vi phạm về môi trường bị phạt nặng, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự không kém gì các tội danh kinh tế như trốn thuế, gian lận, kinh doanh mặt hàng cấm… Doanh nghiệp phá sản vì làm ăn không tuân thủ luật môi trường là điều không phải khó hiểu.
Thứ ba, các tiêu chuẩn về môi trường của các hệ thống máy móc, kỹ thuật, hay phương tiện giao thông gần như thiếu sự quan tâm kiểm soát. Vụ án ông khổng lồ xe hơi Volkswagen vi phạm lượng khí thải vượt chuẩn ở Mỹ và châu Âu khiến không ít người Việt đặt câu hỏi tại Việt Nam, có quản lý khí thải hay không? Hay Việt Nam là điểm đến của hàng tá công nghệ thiếu thân thiện với môi trường? Số xe máy và ô tô tăng chóng mặt, nhà nước đã tiến hành thu phí môi trường, ngay cả với số xăng xe. Tuy nhiên, hàng triệu xe máy, ô tô mỗi năm tạo ra lượng phát thải không phải là nhỏ; càng đáng nói khi khói xe vượt chuẩn ngày càng trở nên quá mức chịu đựng (chưa kể đến các tiêu chuẩn về tiếng ồn…). Thế nên nếu không có kế hoạch quản lý bgay từ bây giờ, trong tương lai hiện tượng hiệu ứng nhà kính hoặc mù sương khô sẽ tiếp diễn và tác động ngày càng mạnh tại Việt Nam.
Hiện nay, vấn đề môi trường bị ô nhiễm là một trong những “gót chân Achilles” của Trung Quốc trong quá trình phát triển kinh tế, định hướng công nghiệp hóa và xuất khẩu. Dù vấn đề môi trường ở Việt Nam chưa trở nên tồi tệ, nhưng nếu  chính sách không được điều chỉnh kịp thời thì trong dài hạn, Việt Nam cũng sẽ mắc phải “gót chân Achilles” mà Trung Quốc đang phải đối diện, và vẫn sẽ bất lực trong công tác xử lý.
Cao Huy Huân

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều