ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Friday, 15 September 2017

CÁI CHẾT CỦA CẢ MỘT DÂN TỘC

Phạm Thành  –  04/7/2017
Lm Nguyễn Văn Lý cảm ơn & giới thiệu  05/7/2017
***
Chiến lược cưỡng chiếm lãnh thổ Việt Nam, rồi Hán hóa người dân Việt đã được nhà cầm quyền Bắc Kinh toan tính từ rất lâu (1920-1930). Đối với thế giới thì biển Đông thật quan trọng nhưng riêng đối với Trung Cộng thì biển Đông là cái yết hầu đưa thực phẩm qua cổ họng xuống bao tử, là đôi cánh cho con cọp hung dữ (bay lên). Tuy vậy, không có một chiến lược bành trướng nào mà không có cái giá của sự đổ máu phải trả,ngoại trừ chiến lược thôn tính Việt Nam của Tàu vào cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 (ko cần tốn 1 viên đạn bé xíu nào !).
Mùa Thu năm 1989, khi các quốc gia CS bên Đông Âu sụp đổ, đã khiến cho đảng CS Việt Nam phải lo sợ sẽ trở thành nạn nhân của sự sụp đổ dây chuyền đó. Bởi thế  tháng 9 năm 1990, TBT đảng lúc bấy giờ là Nguyễn Văn Linh, cùng với chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng kéo nhau sang Tàu, ký giấy bán nước qua tay Giang Trạch Dân và Lý Bằng, ngõ hầu níu kéo và giữ cho được cái bộ máy cai trị là đảng CS của họ. Đó là một văn kiện không gì khác hơn là việc ký giao kèo THỦ TIÊU CẢ MỘT DÂN TỘC.
Muốn xua quân sang xâm chiếm Việt Nam thì không phải là chuyện dễ. Cái giá máu và sinh mạng phải trả khó mà lường được và chắc chắn sẽ không thể nhỏ. Thế nhưng, Trung Cộng không cần phải làm thế, vì cái con ngựa thành Troy của họ, đã được Nguyễn Văn Linh và đồng đảng mang về nước, nằm mai phục sẵn để bắt đầu cái chương trình phá hoại từ trong ra. Cái chiến dịch dầu loang đó, tuy mất nhiều thời gian nhưng lại không tốn một viên đạn, một giọt máu của người Hán, cũng như không gặp một sự phản kháng nào từ người dân Việt Nam. Nó chậm chạp nhưng chắc chắn. Và một điều chúng ta có thể thấy rất rõ là nó hoàn hảo đến độ Tàu có thể cưỡng chiếm đến 100% giang sơn đất nước Việt, xóa sổ 100% dòng giống và ngôn ngữ Việt, mà không gặp phải một sự chống cự nào.
Người Việt chúng ta thường mang những chiến tích hào hùng của ngày xa xưa ra kháo với nhau, như là để tự dối mình, như là để tự trấn an mình, tự tạo ra những ảo giác làm mờ đi cái tương lai thảm hại sẽ đến trong nay mai. Mặc dầu mọi người trong chúng ta, ai cũng hiểu được rằng, những chiến thắng Đống Đa, Bạch Đằng hay Chi Lăng của lịch sử đó, nó bao gồm lòng yêu nước mà toàn dân như một của mọi con dân đất Việt, từ vua quan đến dân chúng trăm họ. Chứ không như bây giờ, các tướng lãnh quân đội, chỉ biết luôn trung thành với đảng, và nhất là chỉ luôn cúi đầu làm tôi mọi cho tiền tài của cải, qua các việc cướp đất, mua bán và làm thương mại.
TRÊN DƯỚI KHÔNG MỘT LÒNG THÌ CHIẾN ĐẤU LÀM SAO ?
DÂN TRONG TAY KHÔNG MỘT TẤC SẮT THÌ LÀM SAO ĐUỔI GIẶC ?
GIẶC Ở ĐÂU ? KẺ THÙ CỦA TA LÀ AI ? CHÚNG MẶC QUÂN PHỤC GÌ ?
Suốt 27 năm qua, kể từ năm 1990 khi đảng bán nước ký kết Hiệp Ước Thành Đô đến nay, cái cũi thép vây bọc toàn cõi đất nước đã được Trung Cộng xây dựng một cách tuyệt hảo, mà cả chín mươi mấy triệu người dân Việt vẫn không một chút động tịnh. Cái cũi ấy nay đã bao bọc bốn hướng chung quanh dải đất hình chữ S như một cái cũi thép khổng lồ, từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau, từ suốt chiều dài hơn hai 2.000 cây số bờ biển, đến dọc đường Trường Sơn qua Hạ Lào xuống tới Krong Preah, Cam Bốt, trùm luôn đảo Phú Quốc cách mươi hải lý. Con dân Việt có mấy người biết điều này? Thử nhìn lại bản đồ xem.
Đường biển, đường bộ đã được Tàu Cộng và bọn Hán nô vây bọc kín không một lối thoát, ngay cả đường lên trời chúng cũng kiểm soát và chế ngự 100%.
Có ai còn nhớ vụ 2 chiếc SU 22 rơi gần đảo Phú Quý, Bình Thuận tháng 4 năm 2016 ?
Rồi chỉ hơn 2 tháng sau tháng 6 năm 2016, có ai còn nhớ chiếc chiến đấu cơ tối tân nhất, SU 30MK2 của không quân Việt Nam bị nghi ngờ là do hỏa tiễn Trung Cộng bắn rớt ở vùng đảo Phú Lâm, Hoàng Sa ?
Có ai còn nhớ chiếc máy bay “cứu cấp” CASA 212 bị mất tích cùng ngày trong thời điểm tìm kiếm ở gần đảo Bạch Long Vĩ ?
Chỉ vài tháng sau, tất cả những chiếc máy bay “bị bắn rớt” đó, đã bị người dân lãng quên không còn một chút nghi ngại.
Có ai còn nhớ những vụ “mất sóng không lưu” liên tiếp xảy ra hàng năm kể từ 2015 cho đến nay, khiến sân bay Tân Sơn Nhất hoàn toàn tê liệt trong một thời gian dài cả mấy chục phút? Rồi lại còn những “tín hiệu lạ”, những “sóng lạ quấy phá” liên tục khiến cho dưới đất, trên không hoàn toàn mất kiểm soát và liên lạc ?
Cái cũi thép ấy bao bọc hoàn toàn Đất Nước Việt Nam mà không còn chừa ra một khe hở, ngay cả đường lên trời.
Suốt hơn 20 năm qua, Trung Cộng ráo riết xây dựng 7 đập nước khổng lồ chặn trên thượng nguồn của dòng Mekong, mang tên sông Lancang ở Tàu, nguồn nước cung cấp thủy sản lớn nhất của miền Nam Việt Nam. Cũng nhờ nguồn nước này, là nguồn mạch nuôi sống cái vựa lúa khổng lồ của miền Nam Việt Nam suốt hơn trăm năm qua.
Trong 20 năm tới, chính quyền Bắc kinh sẽ cho ráo riết xây thêm 21 cái đập nữa, trước khi dòng sông này rẽ sang Miến Điện, Lào, Cam Bốt rồi mới đến Việt Nam. Chỉ với 7 cái đập thôi mà mấy năm vừa qua, những nông dân miền Tây đã phải khốn đốn, khi hạn hán thì thiếu nước, khi mưa nhiều ở thượng nguồn thì lại lãnh đủ ngập lụt. Việt Nam nằm trong địa hình là vùng đất sau cùng của con sông Mekong trước khi chảy ra biển, sau khi qua tay của 4-5 quốc gia, mà Tàu nắm hết quyền hành trong tay, thì có khác gì cảnh cá chậu chim lồng ?
Hạ nguồn dòng sông Lancang này ở Tàu tiếp tục chảy xuống miền Nam, cung cấp tới 45% lượng nước cho toàn khu vực trong mùa khô. Thời điểm hiện tại, lượng nước chảy trong mùa khô chỉ còn chưa tới 30%. Điều này ảnh hưởng vô cùng quan trọng đến hệ thống sinh thái : be bờ khô lở. Ít nước thì nhiệt độ của nước sông tăng lên. Nhiệt độ tăng thì ảnh hưởng đến môi sinh, đến việc sinh sản và phát triển của thủy sản…v.v.
ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG ĐÃ HOÀN TOÀN NẰM TRONG BÀN TAY KỀM KẸP CỦA TRUNG CỘNG. SÔNG CỬU LONG GIỜ KHÔNG KHÁC CHI CÁI ỐNG NƯỚC KHÔNG LỒ MÀ TRUNG CỘNG NẮM TRONG TAY CÁI KHÓA ĐÓNG MỞ. XẢ ĐẬP THÌ NGẬP LỤT, KHÓA ĐẬP THÌ HẠN HÁN.
20 năm tới, sau khi Tàu đã hoàn tất 21 dự án của 21 cái đập mới ở hạ nguồn sông Lancang, thì chắc chắn rằng, dòng sông Mekong 9 nhánh của Việt Nam, chỉ còn lại trong … lịch sử.
Biển miền Trung, các khu vực yết hầu miền Trung, khu Bô Xít Tây Nguyên và trong 2 năm tới đây, những nhà máy thép, nhà máy giấy, đại loại là NHỮNG NHÀ MÁY THẢI CHẤT ĐỘC KHỔNG LỒ TRÊN TOÀN CÕI ĐẤT NƯỚC SẼ ĐƯỢC MỌC LÊN NHƯ NẤM SAU CƠN MƯA,  thử hỏi có còn con đường nào dành cho số phận người dân Việt ?
Biển chết, đồng bằng ngập mặn, rừng bị tàn phá, đất nước tan hoang, Việt Nam giờ chỉ như một khu xả thải công nghiệp khổng lồ của Tàu, rộng hơn 330.000 km2, không hơn không kém.
Tất cả những đại nạn trên, cộng với chất độc mà đảng và nhà nước CS, đã và đang mở cửa cho phép Tàu xâm nhập tự do vào Việt Nam, biến chế thành sản phẩm góp mặt trên bàn ăn của dân Việt… thì mạng sống của toàn Dân Việt sẽ chẳng còn bao lâu nữa.
CÁI CHẾT CỦA MỘT DÂN TỘC được Tàu và nhà cầm quyền Bắc Kinh bày ra trước mắt nhưng nạn nhân lại chẳng ai mảy may rung động. Người ta nhìn những sự việc đó diễn ra như đang xem một bộ phim thời sự không mấy gì sinh động trên TV.
Tim tôi thắt lại khi nghe những dòng nhạc của nhạc sĩ Xuân Tiên, bài “Hận Đồ Bàn”. Ôi, sao nó giống như những lời tiên tri nói về MỘT DÂN TỘC VIỆT NAM nào đó…
Hận Đồ Bàn
Rừng hoang vu ! Vùi lấp bao nhiêu uất căm hận thù Ngàn gió ru Muôn tiếng vang trong tối tăm mịt mù. Vạc kêu sương ! Buồn nhắc đây bao lúc xưa quật cường. Đàn đóm vương Như bóng ai trong lúc đêm trường về. Rừng trầm cô tịch Đèo cao thác sâu Đồi hoang suối reo Hoang vắng cheo leo Ngàn muôn tiếng âm Tháng, năm buồn ngân… Âm thầm hòa bài hận vong quốc ca. Người xưa đâu ?
–Xuân Tiên
@@@
Như 1 lời cảm ơn & giới thiệu bài “Cái chết của một Dân Tộc” của Phạm Thành :               
Hôm qua 04-7-2017, đọc bài Cái chết của một Dân Tộc của Anh Phạm Thành do 1 người bạn gửi, tôi rất ngậm ngùi. Tối ấy, tôi nhận được tin tàu du lịch 5 sao của Tàu Cộng vừa vào cảng Chân Mây của Thừa Thiên-Huế, phía Bắc đèo Hải Vân, mang theo 3.100 du khách Tàu Cộng cùng với 1.100 thủy thủ Tàu Cộng, được Công ty Yandi VN do Công ty Yandi Thượng Hải TQ đầu tư năm 2005, trang hoàng biểu ngữ long trọng chào mừng : “Công ty con Yandi VN chào mừng đại gia đình Yandi đến Đại Nam Hải Huế, trực thuộc mẹ Đại Nam Hải Trung Quốc”. Nghĩa là Tàu Cộng đã ngang nhiên coi đất-biển Việt là đất-biển của Tàu rồi,với sự hân hoan tự hào đồng lõa của 1 số người Việt đã tự coi mình là con & bạn của Tàu!!! Bao lâu nữa Tàu Cộng sẽ trục xuất các Linh mục hưu dưỡng tại Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế & các Chức Sắc các Chùa Phật Giáo tại thành phố Huế này, để làm các Nhà Hàng hay các cơ sở của Trung Quốc ?
Điều này chắc chắn sẽ đến, nếu Tàu Cộng xâm chiếm VN xong 2-3 năm nữa !!!
Nếu đa số Dân Việt vẫn cứ thụ động, sợ hãi, thở dài & im lặng…; nếu các Nhân sĩ, Trí thức, Chức sắc Tôn giáo, người giàu… cứ ưu tiên bận rộn đi nước ngoài, du lịch, thản nhiên mua sắm, vui chơi, xem TV… như ko có gì xảy ra; nếu các Bộ đội, Công an vẫn cứ canh gác chặt 100% đêm ngày ko cho các Nối Kết Viên THQDV liên lạc thăm nhau & thuê côn đồ đánh Quốc Dân Việt biểu tình chống Giặc Tàu như đang làm trong những ngày này; nếu các nhà đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ tại quốc nội vẫn chỉ tiếp tục đấu tranh bằng bàn phím với các Bản Lên Tiếng & Kháng Thư… rằng mưa dầm mềm đất như vẫn làm từ 42 năm nay mà đất vẫn chưa chịu nhão cho ngôi nhà CS sụp đổ !!!
Nếu các nhà đấu tranh NATO vẫn tiếp tục hô Toàn Dân hãy cùng đứng lật đổ CS, như đã nhàm từ 42 năm rồi, mà ko đưa ra phương cách gì tổ chức Toàn Dân đoàn kết lại, lấy sức đâu mà lật đổ ? Liệu Tổ chức nào có cách gì xô đổ sập được khối 40-50 chục triệu người buộc lòng phải bảo vệ nhau, phải vâng nghe CS, với #5 triệu đảng viên = #20 triệu người ăn theo + #10 triệu cựu chiến binh + #10 triệu chị em hội phụ nữ + #10 triệu đoàn viên sinh viên học sinh cần đi học, tốt nghiệp, việc làm, du học…
Từ tháng 8-2010 đến 25-7-2011, tin lời cảnh báo của 1 nhà nghiên cứu tại Hà Nội, tôi phát động Cao trào Viết Khẩu hiệu Chống Giặc Tàu & Dân Là Chủ, rồi với 45 Lời Kêu Gọi Hiệp Thông Ăn Chay-Cầu Nguyện-Biểu Tình toàn quốc. Cứ vài ngày, tôi 1 mình mang các khẩu hiệu Chống Giặc Tàu, Dân Là Chủ hoặc Đa Đảng Là Văn Minh, 1 bảng trước ngực, 1 bảng sau lưng, đẩy xe lăn chạy đi chạy lại trong sân Tòa Tổng Giám mục Huế, từ cổng 69 Phan Đình Phùng đến cổng 6 Nguyễn Trường Tộ dài #200m. Ko thể ra khỏi cổng, vì bên ngoài luôn có 2 trạm, hàng chục Côn an CS canh gác suốt ngày đêm, luôn đẩy tôi vào. Chỉ 1 lần, tôi lọt ra đường Phan Đình Phùng, ngồi biểu tình 1 mình #2 giờ. Nhưng 25-7-2011, tôi bị đưa vào lại trại giam, việc biểu tình Chống Giặc Tàu bị chậm lại suốt hơn 5 năm !!!
Đầu tháng 8-2016, tôi khởi động lại Cao trào Chống Tàu Cộng qua Lộ Trình ôn hòa Thoát Trung & Dân Chủ hóa VN 5-8-10 bước của 1 Tổ Chức quen, 1 Siêu-Bác-Học-NATO ở Úc bảo tôi ko nên vạch Chiến lược đấu tranh dựa trên Hiệp ước Thành Đô 3-9-1990 ko có thật. Siêu-Bác-Học-NATO ấy quả quyết với tôi rằng năm 2020 vẫn bình thường như các năm khác, Hiệp ước Thành Đô chỉ là chuyện bịa đặt do ông Kami muốn đùa giật gân người Việt cho vui, gần đây ông Kami đã lên tiếng nhận. Tôi trả lời rằng tôi ko cần biết Hiệp ước Thành Đô 1990 có thật hay ko, nội dung thế nào, tôi chỉ cần thấy TÀU CỘNG ĐANG THỰC HIỆN HIỆP ƯỚC THÀNH ĐÔ RẤT CỤ THỂ RÕ TỪNG NGÀY TRÊN ĐẤT VIỆT.
Tập Hợp Quốc Dân Việt cảnh báo & ưu tiên Chống Giặc Tàu & giúp thoát Cộng rất cụ thể, với gần 200 Nối Kết Viên phải hi sinh gian khổ vất vả kín đáo len lỏi khắp Đất Nước từ Bắc Pó đến Cà Mau, nỗ lực nối kết hơn nửa triệu Nối Kết Viên, ko ngừng tăng, của 7 Tổ chức Thành Viên, chịu nhiều nguy hiểm & bị đàn áp cụ thể ngay trên thân mình hằng ngày, vẫn im lặng để có thể phục vụ tiếp, cơm ăn chẳng đủ, giúp nhau cũng quá khó, khôn khéo nỗ lực giúp Dân cùng Dân Tập Tổng Biểu Tình toàn quốc, liên tục đang tuần 19, mỗi tuần #200 nơi, tại 63 địa danh hoàn toàn xác thực. THQDV bị 5-6 Nhà-Đấu-Tranh-Siêu-Bác-Học-NATO, nhai mãi vài nguyên tắc đấu tranh sáo cũ, đòi các Nối Kết Viên anh dũng khôn ngoan kín đáo này phải dại khờ chính danh xưng rõ họ tên, chụp mũ họ hèn nhát ẩn núp lợi dụng Dân, cố tình ngụy biện vu cáo họ chủ trương biểu tình ko cần ảnh chứng…Tác hại nhất là dại liều thay CS kêu gọi Quốc Dân ko nên tham gia biểu tình với THQDV ! Nếu mai đây Quốc Dân Việt chết thực như tác giả Phạm Thành phải đau xót cảnh báo trên đây, chính các Siêu-Bác-Học-NATO này đã thấy rất rõ việc họ làm chắc chắn gây chia rẽ, vẫn cố chấp quai biện công khai lặp đi lặp lại phá hại Quốc Dân Việttội ác tác hại này nặng đến đâu ? Lịch sử bỏ qua ko ? Luôn tự hào với quá khứ cao cả Khối Ý Mối này Khối Ý Kiến nọ, thực chất họ đang giúp đúc thêm ngôi nhà Tàu-Cộng nền càng sâu, móng càng chắc hơn ! Các Siêu-Bác-Học-NATO này nên thành tâm sám hối & đền bù ngay đi. Vẫn còn kịp. Quốc Dân Việt & Lịch sử luôn bao dung ! Than ôi Cứu Nước cần cụ thể biết bao !!!
       (Lm Nguyễn Văn Lý giới thiệu)

https://chantroimoimedia.com/2017/07/06/cai-chet-cua-mot-dan-toc-2/

Monday, 11 September 2017

Các cựu Tổng thống Mỹ thành lập quỹ hỗ trợ nạn nhân bão

Năm cựu Tổng thống Mỹ hôm 6/9 cho biết đã cùng chung sức lập ra quỹ “One America Appeal” để quyên góp tiền cho việc trợ giúp các nạn nhân của những cơn bão, trong bối cảnh Texas và Louisiana đang nỗ lực phục hồi sau bão Harvey và Florida chuẩn bị hứng bão Irma.

Quỹ hỗ trợ và tái thiết sau bão đã được các cựu Tổng thống Barack Obama, George W. Bush, Bill Clinton, George H.W. Bush và Jimmy Carter cùng công bố. Các khoản đóng góp trực tuyến có thể được thực hiện tại trang OneAmericaAppeal.org.
Tổng thống đương nhiệm Donald Trump đã bày tỏ sự ủng hộ quỹ này trong một bài đăng trên trang Twitter cá nhân: “Chúng tôi sẽ đối mặt với bất kỳ thách thức nào, bất kể gió mạnh hay nước cao. Tôi tự hào đứng cùng các Tổng thống với #OneAmericaAppeal”.
Ông Trump cũng bỏ ra 1 triệu USD (khoảng 23 tỷ) tiền của cá nhân ông để ủng hộ cho nỗ lực phục hồi sau bão Harvey.

Quỹ “One America Appeal” đại diện cho sự hợp tác từ thiện mới nhất của các cựu tổng thống Mỹ còn sống, một nỗ lực chung đầu tiên của các tổng thống kể từ khi ông Trump trúng cử.
Đối với gia đình Bush, Harvey đã đổ bộ gần nhà họ. Mỗi năm, Tổng thống George H.W. Bush đều sống một thời gian tại Houston, còn Tổng thống George W. Bush, cựu Thống đốc bang Texas, sống ở Dallas.
Các nhà tổ chức cho biết một tài khoản hạn chế đặc biệt đã được thành lập thông qua Tổ chức Thư viện Tổng thống George H.W. Bush để thu thập và phân phối nhanh chóng các khoản đóng góp. Các quan chức cho biết từng xu tiền quyên góp đều được dùng để giúp các nạn nhân bão. Mọi đóng góp đều được trừ thuế.
Nỗ lực này đã được đưa ra với một thông báo dịch vụ công được phát sóng trên NBC trong đêm khai mạc thứ năm của mùa NFL.
Các khoản quyên góp được chỉ định để giúp đỡ các nạn nhân của Harvey sẽ được phân phối cho Quỹ Trợ cấp Houston Harvey và Quỹ Rebuild Texas. Quỹ dự kiến ​​sẽ được mở rộng để giúp những người bị ảnh hưởng bởi Irma, có thể tấn công Nam Florida và sau đó di chuyển lên Georgia và Nam Carolina.
Harvey đã gây ra lũ lụt diện rộng ở Houston và các nơi khác, khiến ít nhất 71 người chết, trong khi làm hư hại hơn 200.000 ngôi nhà. Thống đốc bang Texas Greg Abbott ước tính thiệt hại của Harvey có thể lên đến 180 tỷ USD, thậm chí nhiều hơn so với cơn bão Katrina năm 2005.

 http://cuocsongomy.com/cac-cuu-tong-thong-thanh-lap-quy-ho-tro-nan-nhan-bao-7030.html

Thursday, 7 September 2017

Lễ khai mạc đại hội "Việt Nam: Con Đường Nhân Bản" tại Sydney ngày 7/9/2017.

https://scontent-lhr3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/21369122_10211782216125780_9201244579860844001_n.jpg?oh=ba7dd8f5b3624f98a03335068e0fb105&oe=5A4FC689
Trần Kiều Ngọc
On behalf of the organising committee, I am greatly honoured to present to you the International Youth Conference entitled “Vietnam: Pathway to Humanity”, which will be held from the 7th to the 10th of September, 2017, at Fairmont Resort, Blue Mountains, NSW, Australia.

The conference will begin with the grand opening ceremony to be held at the Wesley Conference Centre on Thursday night, the 7th of September, 2017.
Each of the 3 days will have its own theme:
*    Day 1: Current status of freedom, democracy & human rights in Vietnam today
*    Day 2: Progress of various political/social movements within Vietnam & abroad
*    Day 3: Preparation and ideals for collective contribution towards real change
Each of the topics will be delivered by world renown pro-democracy activists / campaigners / speakers with extensive human rights experience in Vietnam and other countries. 
This conference is a great opportunity for all delegates to meet like-minded individuals and to share their aspirations & ideals in a fun and meaningful environment.
Our hope is that, after this conference, you will have a deeper understanding of the human rights situation in Vietnam. We also hope that your memories of the International Youth Conference will prove to be as indomitable as your spirit. Together we share an unshakeable commitment to the humanitarian path of our country, Vietnam.
Yours respectfully,
Teresa Trần Kiều Ngọc
Head of the Organising Committee
 https://humanrightsyouth.org/international-youth-human-rights-conference-2017/

Láng giềng Anh quốc: Mạnh hơn Tây gần đây vì sao?


CHUYỆN NƯỚC PHÁP

Láng giềng Anh quốc: mạnh hơn Tây gần đây vì sao? 

 Lâu quá rồi, tôi chỉ còn nhớ mang máng diện tích nước Anh và hình dạng giống chữ L viết hoa của nó từ khi học Sử ở trường. Đại khái cũng vài trăm ngàn cây số vuông, thuộc hạng quốc gia kha khá trên thế giới về diện tích và dân số, điều chắc chắn hơn nữa là nó nhỏ hơn nước Pháp. Mấy cú chuột chạy trên bàn làm việc là rõ ngay sự tình. Những gì tôi đã học ngày xưa dần dần hiện ra nhưng xin lỗi nền giáo dục cũ đã bị qua mặt vù vù hàng ngàn dậm vì nhiều chi tiết phong phú hằng hà sa số ghi trên máy điện tử. Máy không quên như người và trí nhớ của nó tỷ lệ thuận với kích thước cái kho chứa data.

Anh quốc là một tập hợp của bốn phần đất khác nhau cộng với 14 thuộc địa cũ hải ngoại. Ôi chao!, đây cũng là một đế quốc xa xưa hùng mạnh trên thế giới. Gộp lại như sau: Ecosse với thủ đô Edimbourg, Pays de Galles với Cardiff, Bắc Ái Nhĩ Lan với Belfast hợp với vương thổ Angleterre-Londres thành quốc gia Anh hiện nay. Trên bảng sắp hạng tính theo thu nhập kinh tế hàng năm dùng làm thước đo sự tiến triển khả quan hay thụt lùi bi quan, PIB – produit brut intérieur, Anh quốc đứng hạng năm với $2,610 tỷ đồng và Pháp là thứ sáu với $2,570 tỷ. Nhật (khoảng $5,000 tỷ) và Đức (cũng như Nhật ít hơn chút) sắp thứ ba và thứ tư sau Hoa Kỳ số một (hơn $17,000 tỷ) và Trung Hoa số hai (hơn $12,000 tỷ).

Với diện tích tổng cộng 242,495 cây số vuông và hơn 65 triệu dân so với Pháp 643,801 cây số vuông và 67 triệu dân thì nữ hoàng Anh Elizabeth đã qua mặt vua cha Napoléon Pháp cái vù kể từ mấy năm gần đây. Anh quốc là quốc gia rộng lớn đứng hàng 80 trên thế giới và hạng 11 so với lục địa cũ Châu Âu so với Pháp là hạng 43 và hạng ba trong cùng lục địa nhưng hạng nhất trong EU (Anh sắp thứ 8).

Vậy là chúng ta có cái nhìn khái quát về vị trí hùng mạnh của Anh và Pháp trong Liên Hiệp Châu Âu - EU viết tắt theo Mỹ. Hiện giờ EU được sắp hạng số một thế giới qua mặt cả Hoa Kỳ, Trung Hoa, Nhật là top 3 về PIB như ta đã thấy bên trên với $18,400 tỷ đô-la. Thành thử Londres rộng lớn không bằng Paris (12 triệu dân) với dân số 10.5 triệu nhưng sức sống hùng hục và kiến trúc đa dạng với biết bao dinh thự và nhất là những cao ốc sừng sững dài rộng thoáng mát đã làm nên chuyện về kinh tế. Nó là nơi chốn thiên đường đang thu hút người di dân đổ vào tìm đất sống hơn là qua Pháp. Phạm vi bài viết này chưa kể tới Đức, cũng là nước đang được dân di cư ào ạt tràn vào và được đón nhận hậu hỹ vì cần lắm.

Chúng tôi đi đường xe buýt (bus) từ thành phố số 54 của Tây để qua thủ đô nước Anh cư ngụ trong vòng một tuần lễ xem sao. Xe lửa, xe hơi nhà, máy bay gì đó đều có thử qua rồi (trừ đường thủy và đường bộ) nên lần này hành trình gian khổ một chút. Nhân vật cùng đi với tôi là công dân trẻ trung thế giới của thế kỷ thứ 21, còn tôi là thế kỷ 20 nên quyền chỉ huy địa lý và phương thức di chuyển là do ai bạn đọc biết ngay. Chiếc smartphone hiệu Samsung được cô bé con cháu Nã Phá Luân cầm tay liên miên và rút ra từ túi quần y hệt thiên hạ chung quanh bất kể màu da hay tuổi tác cũng như là giới tính.


Ảnh minh họa trên Internet về điện thoại thông minh cầm tay.
Với dụng cụ tối tân này của thế kỷ 21, giới trẻ có thể du lịch vòng quanh thế giới không hề lạc đường trừ phi phiêu lưu mạo hiểm vào những vùng chó ăn đá gà mổ muối chưa có phủ sóng văn minh truyền tin và thông tin. Internet là cây đèn thần chỉ bảo soi sáng đường xá tìm ra cho đúng phóc không sai, con người núp bóng ông thần làm ra chứ có gì đâu. Cách nói cho bóng bẩy và hợp gu viết lách, ngoài ra mọi chuyện đều do chính Người tạo ra Nhân và hứng Quả tốt xấu tùy theo.

Những chuyến đi đều tạo ra sự háo hức và hấp dẫn cho bọn trẻ, ngày xưa trong đó có chúng tôi. Ngày nay, công dân 21 và bà-bà 20 lên đường với hai tâm trạng khác nhau rất xa nhưng nơi đến là một. Hành lý khá đơn sơ và giản lược tối đa vì chúng tôi biết trước sẽ phải đi bộ rất nhiều để khám phá thủ đô Luân Đôn. Tuy vậy, cuối cùng cũng hơi rườm rà và sẽ phải ký thác chúng trong căn phòng tạm giữ cho đến 10 giờ khuya (left bagage). Bởi vì tôi khuân theo cái máy đấm bóp Shiatsu phòng ngừa mỏi mệt tay chân đầu cổ với tám quả đấm tí hon sưởi ấm được. Ố, ăn nhầm gì so với cái ghế bành tổ bố ở phi trường lần nào tôi cũng nhào zô bỏ xu cho nó gạt bỏ hết bụi phong trần bám đầy thân thể nương tử mình hạc chân nai.

Không ngờ cái máy nhỏ rất hữu ích và tôi chỉ đắn đo chọn lựa tới lui xuôi ngược thật lâu trên Internet rồi mới còm-măng vài hôm trước khi đi. Hết biết luôn những tiện nghi đời sống hữu cơ của người sáng chế ra cho người, giống như bài viết của Phúc Quỳnh/Viễn Đông nói về máy tụng kinh đặt trong nghĩa trang làm chúng ta tròn mắt ra. Thời nào, phát minh đó đã đành nhưng quả thật trí tuệ con người là không có biên giới khi ta chỉ nhìn trên phương diện hữu dụng tốt đẹp, đừng nhìn vô viện bảo tàng Chiến Tranh mà tôi sẽ kể ra trong bài viết sau là ngược lại rất nhiều.

Chiếc xe buýt đưa chúng tôi đi sang Anh còn được gọi nôm na là xe đò bên mình nhưng là hạng sang vì ở nước tân tiến nó được trang bị tối đa tiện dụng cho khách hàng có màu sơn và logo đặc biệt kèm theo tên cho khác hẳn xe buýt thông thường chỉ chạy trong thành phố. Số là chính phủ Macron cũng rất muốn bắt chước hai “chị” láng giềng Đức số bốn thế giới và Anh số năm để vươn lên cao thêm nữa chứ bị tụt hạng rồi thì có thể sẽ tiếp tục xuống nữa dài dài mà không cố gắng làm ăn thì văng khỏi Tóp Mười mấy hồi!
Đã vậy, về diện tích nói riêng, Pháp là nước rộng lớn hơn nửa triệu cây số vuông rất đáng nể còn hai chị kia đất đai chật hẹp mà vẫn hùng cường trong Tóp Năm. Để cố gắng bắt kịp, một trong những biện pháp của chính phủ là cho phép tư nhân cạnh tranh với các guồng máy kinh tế công cộng như xe lửa và xe buýt độc quyền cầm. Thế là hệ thống xe đò hạng sang mang tên Flixbus ra đời, còn gọi là buýt Macron và có màu xanh lá cây rất dễ nhận ra.

Ghế ngồi trong xe giống hệt ghế ngồi trên máy bay trang bị seat belt, chỉ có 10 hàng ghế song song nhau với hai chỗ ngồi mỗi bên nên số khách tối đa là 40 người tính luôn trẻ em. Lối đi chính giữa khá hẹp bé như trong máy bay low cost đi lọt một người và hành lý giữ tay. Bên trên cũng có hai hành lang nhỏ dài theo xe để chứa đồ đạc và cũng áp dụng như máy bay về số hành lý cho phép. Bụng xe buýt rộng rãi chứa đồ đạc còn dư chỗ dù xe thường chở đủ số người tối đa là 40. (nd)
(Còn tiếp)


Xe đò hạng sang từ Đức chạy qua, hiệu Mercedes-Benz (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)


Chúng tôi đi lúc hoàng hôn xuống nơi chân trời còn le lói ánh dương (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)

-------

(kỳ 2)

Trong bài viết lần trước, tôi đã giới thiệu sơ qua nước Anh và bắt đầu kể lại chuyến đi thăm thủ đô Luân Đôn với phương tiện di chuyển xe bus Macron đang được chú ý đến nhiều. Xe có máy lạnh, hiệu Mercedes-Benz, bước lên nghe mát rượi như khi xưa vào rạp chiếu bóng Rex đại lộ Lê Lợi Sài Gòn nhưng vén màn bước ra thì nóng hầm như cũ. Giữa lòng xe, là nhà xí tý hon y như trên máy bay mà còn bé hơn chút xíu. Đúng là hiện đại vô cùng, hành khách muốn đi là đến ngay. Tuy nhiên, nạn thiếu nước trầm trọng và thiếu giấy rất thường xuyên. Vì thế, tôi để ý số người viếng thăm nó đếm đầu ngón tay.

Hai bên hông xe dọc theo các hàng ghế phía bên cửa sổ nhìn ra ngoài có gắn các ổ điện để cắm dây sạc smartphone hay mấy cái labtop – máy tính cỡ nhỏ đem theo khắp nơi. Có chiếc chỉ trang bị đúng một ổ điện có khe nhỏ đủ cho khóa USB cắm vào ở mỗi ghế ngồi bên trong. Người bên cạnh phải chia sẻ thế nào đó với người kia, tôi đem theo một cái ổ cắm nhiều đầu ra thì bị kẹt vì không đúng kiểu. Chỉ là chỗ dùng điện duy nhất một vào một ra mà thôi. Nhờ thông tin trên mạng, tôi đã sắm một cái adaptator bán trong siêu thị để dùng khi qua Anh made in China tiện lợi với ba chĩa nhọn để xài dụng cụ cần điện. Chỉ khác về hình dạng chứ dòng điện và hiệu thế giống nhau là 230 V, 50 Hz. Đây là tiện nghi cần thiết để dùng máy móc thường ngày. Nếu không mua cái biến đổi điện Anh-Pháp, thì tôi phải xếp xó cái máy “bóp cổ” Shiatsu cũng như quân sư 21 sẽ mù tịt đường đi nước bước vì cái smartphone hết xài.

Có một cách xoay sở hợp pháp là dùng một nắp đậy bút viết bằng chất dẻo để cạy cái dải nhỏ hình chữ nhật trên ổ điện bật lên rồi cắm dây Pháp vào xong hạ xuống cũng được không cần adaptator. Chịu thôi vì phải đè xuống khá mạnh lỡ gẫy chân răng thì nguy to. Điện thế và hình dạng các ổ cắm điện khác nhau bên Mỹ và lân cận so với các nước Châu Âu. Lý do là vì Thomas Edison, nhà phát minh ra điện, đã ấn định dùng dòng điện 110 volts lúc đầu. Vào thế kỷ đó, thì dùng vậy là tốt nhất, Pháp và Châu Âu cũng tuân theo. Qua Thế Chiến Thứ Hai, sự đổ nát hoang tàn do chiến tranh để lại làm Châu Âu ngã về dòng điện 220 volts vì nó ít tốn kém hơn 110. Hoa Kỳ không bị tổn thất tại chỗ bởi chiến tranh nên vẫn giữ nguyên hệ thống đường dây điện như cũ.

Xe buýt có hệ thống tư nhân Internet phục vụ khách hàng thật tiện lợi. Trước khi xe lên đường, bỗng nhiên một xe cảnh sát từ đâu không rõ chạy tới đậu ngay đầu xe buýt. Thế là có một màn kiểm soát giấy tờ diễn ra lần nữa sau khi viên tài xế kiêm nhiệm đủ thứ đã làm xong chuyện này. Tôi hỏi nhỏ khách hàng mới biết xe từ Đức qua và driver nói tiếng Đức đi có mình ên không phụ tá. Chà, hơi mệt đa. Ông ấy dừng xe lại xong là mở cửa hông để khách xuống trạm lấy hành lý ra hết, rồi đón khách mới đi Paris và xem giấy tờ cá nhân cùng với code-barres trên smartphone (e-ticket) thay vé giấy. Mọi vụ diễn ra cũng khoảng nửa giờ vì trạm lớn Đức-Pháp. Tưởng đã xong, thì cảnh sát tới và lên xe xem giấy tờ từng người một. Điểm son đáng kể của cơ quan công lực địa phương.



Xe hơi của nhân viên công lực đến kiểm soát giấy tờ khách đi Flixbus.
Mất một khúc thời gian dài ngoằng cho kẻ nóng ruột thì có thanh niên da đen bị giữ lại vì giấy tờ không hợp lệ. Tôi ngóc đầu ra ngó thấy cậu đưa tờ giấy khổ lớn và cảnh sát xem kỹ rồi bàn bạc với nhau. Tôi chụp được hình thì xe bỗng nổ máy. Thế rồi cậu thanh niên lủi thủi đi bên lề ngược chiều với xe đang tiến tới chầm chậm ra khỏi bến. Ô, mọi người trong xe đều hiểu ngay là cậu đã bị lỡ chuyến đò rồi! Tội nghiệp thay. Cảnh sát làm việc ghê thật, đến bất ngờ và chận lại viên cát nhỏ muốn di cư sang Anh dù cho làn sóng biển sẽ cuốn theo nhiều di dân khác? Các tờ báo cho không Metro và London Standars Evening đều cho tin ngắn khoảng 66,000 dân di tản lậu qua Anh đến từ Pháp đã bị bắt giao trở lại lúc tôi đã tới nơi xem báo.
Xe chạy một lúc lâu thì đến nơi có lệ phí cho xa lộ và phải ngừng lại. Tài xế xuống làm thủ tục, thanh sắt chận đường ngóc lên cao cho xe qua. Rồi nó vào bãi đậu và tài xế tắt máy đứng lên nhìn về phía hành khách nói vỏn vẹn “Forty five minutes”. Tôi đã nghe ông nói tiếng Đức không thôi, té ra cũng biết nói tiếng Anh ngắn gọn khi cần. Mọi người lục tục xuống xe vào gian phòng thương mại nghỉ tạm.


Tiệm bánh hấp dẫn bên trong cơ sở thương mại ở nơi trục xa lộ thu phí.


Một chỗ bán đồ kỷ niệm tiêu biểu của thủ đô Paris là tháp Ép-Phen.
Chúng tôi đến Paris lúc 10 giờ đêm và chờ chuyến sang Luân Đôn hai giờ sau. Bến xe đò ở cạnh bờ sông Seine nhưng đêm hôm khuya khoắc nên ngồi chờ tại chỗ. Thế rồi cuộc chạy xe tiếp diễn ngon lành cho đến ba giờ sáng thì tới phố cảng Calais giáp giới Pháp-Anh. Tài xế kỳ này là một người Pháp thật sự, tuổi trung niên và nói giỏi cả Anh lẫn Pháp ngữ. Ông đã bảo mọi người điền tên tuổi vào tờ giấy để giao cho hải quan. Tôi là niên trưởng trong xe, còn lại toàn là đám con nít đi chơi. Quân-sư 21 đã dặn bà-bà 20 lấy chuyến đêm để dễ bề ngủ ngon mở mắt ra đã tới chỗ! Điều này còn lạ hơn vì xe lửa Eurostar và máy bay không bao giờ có chuyến đêm như thế! Vậy là có thêm hai ngày để la cà ở Luân Đôn tha hồ đi shopping. Ngược lại, thời gian kéo dài lê thê như kẹo kéo nhùng nhằng, nhờ ngủ ngon mà không thấy nó như dây thung dài chín khúc giờ. Ngoài Flixbus còn có Ouibus và Eurolines phục vụ khách, giá cả như nhau nếu dành chỗ càng sớm càng rẻ và ngược lại.

Tôi bất ngờ quá vì bị dựng cổ dậy ra khỏi xe để vào trạm kiểm soát trước khi lên ferry sang sông, à quên, sang biển. Bên ngoài khá lạnh, phải mặc thêm áo ấm. Chuyện khí hậu ngày đêm mưa gió đã được biết trước qua mạng nên khỏi lo trúng bệnh cảm cúm. Ôi trời, có mấy chục mạng mà cũng bị check in nghiêm cẩn như đi máy bay. Sắp hàng qua hai nơi có nhân viên người Anh đứng xét passeport, trước đó chỉ cần thẻ căn cước nội địa.

Chiếc ferry khổng lồ đưa mấy xe buýt và nhiều xe hơi nhà tư nhân sang đất Anh. Chúng tôi thấy mọi người trưng dụng ghế làm giường ngủ tạm và ngáy khò khò. Ban đêm nên nhìn ra ngoài tối thui, thất vọng quá vì chẳng thấy gì nên cả bọn cũng gục ngã như vậy sau khi làm một vòng xem xét có gì nơi tầng này. Chỗ chơi games điện tử, sòng bài Casino cũng thế, nhiều tranh ảnh treo tường có chân dung ngài Churchil…
Nó lớn đến đỗi êm ru bà rù không như 20 năm trước chúng tôi đi Hovercraft chạy nửa giờ tung sóng lắc lư rất mạnh qua biển. Tiến bộ văn minh thật quá rõ! Năm 2016 có hai chiếc hovercraft sống sót cuối cùng có thể sẽ bị phá huỷ luôn.


Sơ đồ chiếc tàu đi từ Calais Pháp sang Dover harbour thuộc đất Anh.

Chiếc tàu Pride of Canterbury (tên cũ là European Pathway thời kỳ 1991-2003) do Đức sản xuất dài 180 mét nặng 30 tấn vượt biển Manche với vận tốc 21 nơ hay 24 mph tức là 39 cây số giờ. Hèn gì chúng tôi ngủ gà ngủ gật vì êm ru bà rù, chỉ cảm nhận chút xíu lắc lư rất là nhẹ không đáng kể. Bọn con nít trái giờ giấc lại thức đêm như cú, đòi ăn uống ríu rít như chim non chung quanh mấy quầy hàng bánh còn mở cửa. Chúng nó đến từ các gia đình tư nhân Anh khác xe đò Macron. Thời gian qua biển kéo dài khoảng một giờ rưỡi cho đến hai giờ.

Ngoài chiếc Canterbury, còn có Burgundy, Kent và Spirit of Britain, of France; tổng cộng là năm chiếc cạnh tranh nhau khai thác đường biển. Hải cảng Calais chỉ lớn thứ tư trong nước Pháp nhưng lại quan trọng nhất về số hành khách chuyên chở qua lại. Thật bất ngờ khi chúng ta biết rằng bên kia bờ là Dover harbour (Pháp gọi là Douvres) vốn là nơi phố cảng nối liền Anh-Pháp, chỗ eo ếch chật hẹp nhất của biển Manche, được sắp số một thế giới về lượng người và xe hàng năm qua đây. Có 16 triệu du khách đi trong 3 triệu xe hơi, xe mô tô và 86 ngàn xe đò hạng sang; số xe cam-nhông chở hàng hoá là 2 triệu. (nd)

(kỳ 3)

Qua đến bên kia bờ vĩ tuyến… à, không phải thế, Dover Harbour kia rồi. Từ Pháp đến Anh, tiếp theo chuyến đi đường bộ bằng đoạn cuối băng qua biển. Vách núi dựng đứng bên lề phía đất liền trắng toát giống như trên mạng có nói dù mới sáu giờ sáng, trời hãy còn mờ mờ tối. Xe chạy nhanh nhanh, biển lùi dần ra xa nhường chỗ cho cây cối xanh tươi che khuất. Chúng tôi trực chỉ Luân Đôn. Tới bến Victoria Coach Station dành riêng cho xe đò vào lúc tám giờ rưỡi đúng y lộ trình đã tính.

Lục đục lấy hành lý và đi ký thác cho phòng giữ đồ lữ khách đường xa. Cứ một gói đồ bất kể hình dạng là năm bảng Anh với tờ vé nhỏ ghi ký hiệu giữ thật kỹ để còn lấy lại. Chúng tôi để hai va ly nặng nhất nằm đó, thật ra là loại kéo tay standard nặng tối đa chừng 15 ký hay nằm trong khoang hành khách máy bay. Đi tay không khoẻ ru với mấy cái túi nhỏ đựng giấy tờ và máy chụp hình. Thời gian kéo đồ từ bến đến chỗ gửi không bao lâu, thật tiện lợi.

Vừa thò đầu ra đến đường cái là thấy ngay mấy quái tượng buýt hai tầng sơn màu đỏ chói chạy giáp vòng chung quanh mấy đại lộ.


Kịch viện Royal Court ở Sloane Square, Chelsea, đang diễn vở Road. (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)

Chúng tôi đi một đoạn đường từ nhà ga Victoria xe lửa cho đến nơi có hý viện kịch nói Royal Court ở quảng trường Sloane (ông là chủ đất thế kỷ 17-18) thuộc quận Chelsea dài hơn ba cây số. Bên ngoài trông cổ kính nhưng bên trong hình chụp trên mạng cho thấy khá đẹp và tân thời. Vở kịch Road (Con đường) còn đang tiếp diễn cho đến hiện giờ, hàng chữ đèn neon đỏ bên trên ghi Road và phía dưới là Jim Cartwright. Đại khái, kịch sĩ Jim kể lại những nỗi bất bình của dân chúng đã 30 năm nay từ 1986 trở đi khi phải đối phó với sự cắt giảm trợ cấp và sự nghèo khó dần dần xảy ra trong vùng đất Lancashire dưới thời bà Margaret Thatcher.

Vở kịch tuy bi quan nhưng đầy hóm hĩnh được nhiều giải thưởng và Kịch Viện Hoàng Gia tổ chức bầu là vở kịch thứ 36 hay nhất thế kỷ 20 ở Anh. Vở được diễn ở Hoa Kỳ tại New York bởi Trung Tâm Kịch Lincoln mang tên La Mama E.T.C. năm 1988. Trip Advisor sắp La Mama hạng 500 trên 1000 nơi đến thăm tại NY.
Dọc đường đi, tôi thấy vài tiệm đổi tiền quốc tế và ghi nhận đồng Bảng vẫn còn cao hơn đồng Euro chút xíu (thường khi họ mua vào 1 Âu kim giá 0,89 và bán ra 1,15 đổi lấy 1 Bảng). Du khách có thẻ tín dụng quốc tế thì tiện lợi khi rút tiền từ quầy ATM hoặc trả trực tiếp bấm pin (code, mật mã) nơi siêu thị, hàng quán, chợ búa lẻ tẻ. Tuy vậy, tiền hoa hồng cũng khá đắt, cứ mỗi khi chúng tôi móc thẻ ra là bị chạc thêm một đồng Tây bất kể xài bao nhiêu. Còn tiền phát từ máy thì tùy vào con số mà chém, khoảng bốn hay năm phần trăm trở lên.

Từ khi Anh quyết định ra khỏi Liên Hiệp Châu Âu (nay còn lại 27 nước kết khối thêm vững chắc) thì đồng Bảng Anh đang dần dần xuống dốc và càng lúc càng tiệm cận đồng Euro. Trên thực tế, tuần lễ chúng tôi ở Luân Đôn thì hao tốn nhiều vì hoa hồng và tỷ lệ đổi tiền Anh/Pháp vẫn có lợi hơn cho chủ nhà phớt tỉnh Ăng-Lê không hổ danh.


Đại lộ một chiều duy nhất với phố xá cao rộng đông đúc người-xe rất sinh động (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)



Xe cảnh sát Ăng-Lê với hai màu đặc biệt chữ in và hình xanh dương đậm, vàng (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)

Trong lúc chúng tôi đi bộ, lâu lâu lại thấy xe cảnh sát chạy vù qua thật nhanh với tiếng còi hú rất lớn điếc tai. Vài lần thì quen luôn, vào ngày cuối tuần trước khi về cũng y vậy tại điện hoàng gia Buckingham lúc xế trưa. Thì ra một người cầm dao muốn tấn công cảnh sát, chúng tôi đã đi qua lúc sáng sớm nên không hay biết gì. Hắn bị bắt ngay tại chỗ và không kịp gây thương tích cho ai cả. Khi đi đứng tại chỗ như mọi người chung quanh, dân thủ đô và du khách…, tôi nhận thấy họ rất bình thản. Hoàn toàn không ghi nhận được một sự cảnh giác nào đó như trước khi đi Luân Đôn người nhà căn dặn dòm trước ngó sau, ló liên đôi mắt để kịp… tránh xe khủng bố đụng cố ý.

Nhờ sự bình tĩnh chung nổi bật rất tự nhiên của đám đông mà chúng tôi cũng hoà mình theo và hoàn toàn quên mất đại họa ISIS nguy hiểm hơn cả bọn Al Qaeda hiện nay tại mấy xứ lớn Châu Âu. Những lúc ngồi trong xe buýt hai tầng, leo tuốt lên cao ngắm phố lớn giống như mình đang lái xe rất ngộ nghĩnh vì ông tài ngồi bên mặt ngay phía dưới ghế hành khách và tuân theo lề trái; hoặc trong xe điện ngầm tôi nghĩ thầm nếu có tấn công khủng bố thì chịu thôi!

Bởi lẽ cuộc sống đang diễn ra linh hoạt và tự nhiên, thông thường hàng ngày như cơm bữa. Đã thế, thiên hình vạn trạng màu sắc và dân chúng tứ xứ Đen Trắng Vàng Đỏ gì đều có thấy mặt nơi đây. Xe cộ chạy liên miên, người băng qua đường tuân theo đèn xanh lá cây hình người kèm theo lời dặn “nhìn bên trái” rất chí lý vì chúng tôi quen nhìn bên phải là sai rồi. Phải mất chút thời gian thích ứng, thật là một cảm giác ngược lại lúc ở bên Tây. Xe ta có tay lái bên trái nhưng ta giữ lề mặt, còn Luân Đôn (dân “londoner”) thì tay lái bên mặt nhưng chạy bên trái!

Ngày đầu tiên qua nhanh sau khi chúng tôi viếng thăm công trường Buckingham Palace và nơi phụ cận như London Eye và Scotland Yard quen thuộc cho du khách thế giới. Đông đảo nhất vẫn là Nhật và Trung Hoa đi thành đoàn cả chục người hay lẻ tẻ. Cháu gái tôi nghe tiếng nói biết là Nhật vì cô bé đi học mấy năm có vốn kha khá. Lại bảo nhỏ vào tai rằng họ ăn mặc sang hơn đám khách Trung Hoa xuềnh xoàng. Tôi nhìn lại thấy nhóm Tây nói chung lẫn lộn với người bình dân không có gì lạ. Và điều nổi bật lại xảy ra.



Phụ nữ Anh gốc Trung Đông che mặt cho phép tại Luân Đôn. (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)

Trong khi đó, người Pháp cấm hẳn cách ăn mặc chỉ chừa ra đôi mắt mà thôi còn từ dưới lên trên kín mít màu vải đen tuyền trông thật bí mật. Tên gọi của thứ áo váy dài lê thê vướng bận bậc nhất tên là Burqa, phụ nữ trùm kín cả đầu chỉ chừa đôi mắt thấy đường qua một tấm lưới thưa sáu cạnh. Thứ áo tên là Niqab chừa ra đôi mắt (hình trên), còn lại nhẹ hơn là khăn lụa quấn trên đầu che kín mái tóc, cổ và tai (hijab). Ngoài ra còn có loại áo tên tchador do phụ nữ theo đạo chiite ở xứ Iran mặc. Gần đây có loại burkini áo tắm bị cấm tùy theo vùng trên đất Pháp.

Suốt trong tuần lễ chúng tôi biến thành dân Luân Đôn la cà khắp nơi đi xem nhiều Bảo Tàng Viện như British Museum (lớn như Louvre của Pháp, cái của Sài Gòn thời VNCH giống thế nhưng nhỏ hơn), London Transport, National Army, War I & II, Madame Tussauds… thì cháu tôi đếm được cả thảy 14 phụ nữ mặc Niqab chừa ra đôi mắt. Chúng tôi thấy đa số phụ nữ gốc Trung Đông đều quàng khăn, mặc nicab rất hiếm hoi. Chính một bà mẹ trẻ như vậy với đôi mắt đẹp bí ẩn nhờ trang điểm đã chỉ cách cho chúng tôi lấy train (xe điện ngầm) đến nhanh hơn đi buýt. Bị ảnh hưởng, tôi đã tò mò chụp ngay tấm bích chương dán trong tiệm sách. Thì ra nữ tác giả gốc Trung Đông theo Hồi giáo thuộc phe tiến bộ sinh sống và làm việc tại Luân Đôn với nghề vẽ biểu tượng tranh ảnh qua máy điện toán. Cô tốt nghiệp đại học Kingston năm 2014, có tổ chức trò chuyện thường xuyên về cuộc sống xã hội ngoài các đóng góp cho vài viện Bảo Tàng Luân Đôn đề tài di dân.

Danh từ Intersectionality được dùng bởi nhà đấu tranh bênh vực phụ nữ Hoa Kỳ Kimberlé Crenshaw năm 1989 chỉ định nhóm người bị đè bẹp hay bị kỳ thị trong xã hội liên quan tới chính trị. Tiệm Gosh chuyên bán sách truyện qua tranh vẽ biểu tượng, kể cả sách vẽ loại Manga của Nhật.

Vào tháng Bảy năm nay, ở Luân Đôn đã xảy ra chuyện một phụ nữ Anh xì nẹt vì thấy người mang niqab xuất hiện ngay trong quầy hàng trả tiền bên người chồng và lớn tiếng mắng rằng ăn mặc gì thấy ớn quá (disgusting), phải cấm đi mà. Bà này tếu ví von người mặc giống cái thùng thư vì chỉ có một cái khe hở chừa ra. Ông chồng bênh vợ lên tiếng yêu cầu bà ta về học lại phép lịch sự. Rồi thôi coi như huề. Cuối tháng Tám, khi chúng tôi ở đây không có gì xảy ra khi cô gái ni-cáp duy nhất xuất hiện trong viện Bảo Tàng.


Một phụ nữ trẻ đẹp mang khăn quàng chỉ chừa ra đôi mắt trong viện Bảo Tàng Mme Tussauds. (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)



Công trường Buckingham, Luân Đôn, đông người sáng thứ Bảy 27/8. (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)



Xe của phóng viên truyền hình bị đạn làm hư hại tại Irak, bảo tàng viện Chiến Tranh. (Ngọc Diễm/ Viễn Đông)

Trong cuộc du lịch tại Luân Đôn dù chỉ bề ngoài, tôi thấy nhiều sắc dân xuất hiện khắp nơi và sức sống mãnh liệt với đủ loại cao ốc chọc trời mới cũ thay phiên lẫn nhau. Anh quốc chỉ bằng một nửa xứ Pháp nên đất chật người đông và dân da trắng thấy tương đương với da màu. Người Ấn Độ cũng có rất nhiều nơi đây dĩ nhiên. Sự bảo thủ của Pháp không chịu nhận lãnh thêm nhiều di dân làm cho kinh tế tiến chậm hơn Anh. Tấm ảnh dưới đây cho thấy sự khác biệt rất nhiều giữa thủ đô Luân Đôn và Paris khi tôi trở về tại bờ sông Seine chụp ảnh ghi nhận. (nd)



Một bên nhiều cao ốc chọc trời vì dân số gia tăng và bên kia lèo tèo dù thanh lịch hơn

Ngọc Diễm

Dân Muốn Biết: Từ quốc gia nghèo nhất Châu Á trở thành cường quốc kinh tế



Từ quốc gia nghèo nhất Châu Á trở thành cường quốc kinh tế: Bí quyết ‘sức mạnh mềm’ của Hàn Quốc
Inline images 1
Thập kỷ 50 vào đầu 60 của thế kỷ trước, Hàn Quốc là một trong những quốc gia nghèo nhất Châu Á sau các cuộc chiến liên miên. 60 năm sau, quốc gia này đã trở thành cường quốc kinh tế đứng thứ 12 trên thế giới và thứ 4 châu Á cùng với sự thành công được cả thế giới ghi nhận trong việc phổ biến văn hòa Hàn Quốc như một sức mạnh “mềm”.
Sau khi thoát khỏi sự thống trị của đế quốc Nhật Bản trong suốt 36 năm, người dân Triều Tiên lúc bấy giờ hân hoan trong niềm vui và hy vọng xây dựng một quốc gia độc lập tự chủ. Nhưng lại một lần nữa, cuộc chiến nổ ra và lần này là cảnh “nồi da xáo thịt”, “huynh đệ tương tàn” giữa hai miền Nam – Bắc của xử sở kim chi này. Hiệp định đình chiến 1953 kết thúc cuộc nội chiến nhưng vẫn không thể xóa bỏ được vết thương chiến tranh trải dài trên toàn lãnh thổ và hai miền đất nước đã bị chia cắt không cách nào hàn gắn được cho tới tận bây giờ. Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc đi theo hai con đường khác nhau, và hiện tại con đường nào tươi sáng hơn đã được khẳng định.
Trong nhiều năm liền, người dân Hàn Quốc phải lo chạy ăn từng bữa, đến nỗi năm 1969, Chính phủ đã chỉ định ngày thứ Tư và thứ Bảy hàng tuần là “Ngày không gạo”, thay vào đó người dân chỉ ăn các loại lương thực từ bột mỳ. Nhưng bằng nỗ lực và sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc của toàn dân, hiện nay thu nhập bình quân đầu người của Hàn Quốc đã vươn lên đứng thứ 29 trên thế giới.
Các chuyên gia kinh tế trên thế giới đã phân tích thành công của Hàn Quốc vốn được biết tới với cái tên “Kỳ tích sông Hán” (sông Hangang – Hán Giang hay bị dịch nhầm hành sông Hàn) đã rút ra được những yếu tố làm nên một kỳ tích châu Á thời hiện đại. Tuy nhiên, trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi mạn phép chỉ đề cập tới những yếu tố văn hóa rất đặc trưng đã góp phần trong cú chuyển mình ấn tượng của Đại Hàn Dân Quốc.

Sông Hangang – Hán Giang, biểu tượng của thủ đô Seoul, Hàn Quốc. 
Một dân tộc cầu thị
Năm 1968 người Hàn mang nguyên bộ sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó, cũng có nhiều người chỉ trích, vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á.
Trong 20 năm phát triển thần tốc với tăng trưởng GDP luôn ở mức hai con số, cả dân tộc Hàn Quốc quyết tâm thoát nghèo bằng sự hiếu học và cầu thị của mình. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”, đất nước với 70% dân số làm nông nghiệp lúc đó bắt đầu học từ cách chào hỏi, mỉm cười của người làm dịch vụ cho tới cách quản lý nhà hàng hay thậm chí điều hành cả một nhà máy.
Năm 1988, sau khi thế giới chứng kiến kỳ tích bên sông Hán qua Thế vận hội Olympic được tổ chức tại Hàn Quốc, quốc gia mới bước chân vào nhóm 24 cường quốc thế giới quyết định đẩy mạnh ngành công nghiệp giải trí. Tổng thống đương nhiệm lúc đó, đồng thời cũng là người đoạt giải Nobel Hòa bình năm 2000, ông Kim Dae Jung đã quyết định sẽ kiến tạo ngành công nghiệp giải trí Hàn Quốc, sau khi thấy nền công nghiệp điện ảnh Mỹ hay nhạc kịch Anh thu được những khoản tiền khổng lồ.
Người Hàn tuyển chọn ngay 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Hollywood học các ngành từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ …4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc… đã khiến cả Châu Á phải trầm trồ thưởng thức.

Bộ phim “Mối tình đầu” của Hàn Quốc làm mưa làm gió trên thị trường phim truyền hình các nước Châu Á một thời.
Cũng có ngần ấy học sinh được khuyến khích đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn trên thế giới, với tham vọng biến Seoul thành trung tâm tài chính như London, New York.
Ngày nay, người Hàn Quốc được đánh giá là học tập rất chăm chỉ và có trình độ học vấn cao nhất trong các quốc gia thuộc OECD (Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế), với 98% dân số hoàn thành bậc trung học và 63% hoành thành bậc cao đẳng.
Tinh thần kỷ luật, có trách nhiệm và coi trọng hình ảnh “sạch sẽ” không vết nhơ trong nhân cách
Có thể dễ dàng nhận thấy tinh thần kỷ luật và trách nhiệm với công việc của người Hàn Quốc qua các bộ phim truyền hình. Họ luôn ưu tiên công việc lên hàng đầu. Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn của các toà nhà công sở vẫn sáng rực cho đến đêm khuya. Theo số liệu năm 2012 của Bộ Chiến lược và Tài chính của Hàn Quốc, trung bình một người dân của họ làm việc 44,6 tiếng/tuần so với 32,8 giờ của người dân các nước thuộc khối OECD.
Văn hóa doanh nghiệp rất chặt chẽ và kỷ luật, luôn tuân thủ thời gian một cách chính xác. Người Hàn Quốc thường nhìn nhau để làm việc chăm chỉ nên đã tạo ra một tính cách siêng năng, trung thực trong toàn xã hội.
Không phải tự nhiên mà người Hàn sinh ra đã có kỷ luật thép. Ngoài việc thi hành chế tài mạnh mẽ đối với những hành vi phạm pháp ra thì việc được rèn luyện từ nhỏ đã có ảnh hưởng rất lớn đến ý thức của người dân. Nếu phát hiện ăn cắp ăn trộm, hoặc lấy đồng tiền không xứng đáng với công sức của mình, không thuộc về mình thì sẽ có thể bị phạt đánh từ khi còn là học sinh, bị cả nhà trường kỷ luật và bị chính cộng động xung quanh mình ghẻ lạnh, xa lánh. Với những năm tháng khắc nghiệt như vậy, trong xã hội Hàn không phổ biến hiện tượng vi phạm đạo đức và quan niệm truyền thống dân tộc.
Xã hội Hàn Quốc lưu giữ nhiều nét truyền thống và đặt nặng lề thói, coi trọng giáo huấn của Khổng Tử. Việc làm một người đúng đắn, chính trực có ý nghĩa đối với họ nhiều hơn là lợi ích nhất thời rất nhiều. Vậy nên người Hàn rất trọng việc có một hình ảnh sạch sẽ. Họ hiểu rằng một chút lợi ích bây giờ sẽ không mua được cái thể diện về lâu về dài, cho nên dù thế nào cũng không được phạm pháp.
Đằng sau những hào nhoáng của những nghệ sĩ nổi tiếng trong làn sóng Hàn Quốc (Hallyu hay Hàn lưu), người dân thế giới đã biết hơn về một dân tộc coi trọng danh dự thông qua nền công nghiệp giải trí phát triển của đất nước này. Thỉnh thoảng lại có một nghệ sĩ nào đó rất được yêu mến ở nước ngoài lại bị chính những người đồng hương quay lưng lại bởi một lỗi lầm nhỏ khiến đánh mất niềm tin của xã hội. Đối với họ, đã là người của quần chúng, ngoài những ánh hào quang và lợi lộc thì người nổi tiếng phải có trách nhiệm làm tấm gương tốt, thực hành lối sống lành mạnh, xứng đáng là người có tầm ảnh hưởng theo hướng tích cực tới toàn xã hội.
Đã có rất nhiều nghệ sĩ trẻ chỉ vì một lần lái xe trong tình trạng có hơi men, hút thuốc khi chưa đủ tuổi, có những phát ngôn thiếu suy nghĩ có thể gây tổn thương cho một cộng đồng nào đó… là phải tổ chức họp báo xin lỗi ngay lập tức với cái gập người hơn 90 độ để cầu mong sự tha thứ từ những người đã bị tổn thương và những người thật sự hâm mộ, yêu mến mình. Sự khắt khe của người hâm mộ Hàn Quốc giúp người nghệ sĩ phải luôn hiểu trách nhiệm của mình và đem tài năng cũng như phẩm hạnh để làm đẹp cho đời.

Ca sĩ Top nhóm nhạc Bigbang cúi đầu xin lối khán giả vì vụ bê bối sử dụng cần sa.
Ngay cả nhân vật có quyền lực lớn như cựu tổng thống Park Geun Hye, khi vướng phải vụ bê bối chính trị cũng phải năm lần bảy lượt xin lỗi công chúng. Đảng Hàn Quốc Tự do (LKP) của bà cũng phải cay đắng nói rằng: “Chúng tôi đã không hoàn thành nghĩa vụ là một đảng cầm quyền, không bảo vệ được vị thế và niềm kiêu hãnh của Hàn Quốc do người dân tạo nên” đồng thời gửi lời xin lỗi chân thành tới toàn dân.
Văn hóa xin lỗi của người Hàn Quốc có thể hơi quá nặng nề đối với nhiều quốc gia khác trên thế giới, nhưng ở Hàn Quốc đó là một điều bình thường và là điều tối thiểu để thể hiện sự tôn trọng người khác, cầu thị, khiêm nhường, và đặt lợi ích của cộng đồng lên trên cá nhân.

Con gái chủ tịch Korean Air từ chức và xin lỗi vì vụ bê bối bắt nhân viên quỳ gối. Ảnh Reuters.com
Giữ gìn văn hóa truyền thống với Khổng giáo làm rường cột
Tinh thần cầu thị của người Hàn như ở trên thực ra chính là có nguồn gốc từ truyền thống Nho giáo hiếu học. Chính sự hiếu học của người dân cùng với ý thức đầu tư phát triển giáo dục của chính phủ Hàn quốc trong nhiều năm đã tạo ra lực lượng lao động chất lượng, góp phần tạo nên kỳ tích sông Hán.
Trong thời kỳ bùng nổ phát triển kinh tế dưới sự cầm quyền của Tổng thống Park Chung Hee, sau khi thực hành nhiều cải tiến mạnh tay để hiện đại hóa, ông không tìm ra được một học thuyết chính trị nào phù hợp mà nhận ra rằng không thể không sử dụng những yếu tố tích cực của Nho giáo, trong đó, Trung (trung thành) và Hiếu (hiếu thảo) là giá trị quan xuyên suốt nhiều thế kỷ ở Hàn Quốc. Giống với những nhà lập quốc của một số cường quốc châu Á khác như Tưởng Giới Thạch của Đài Loan, Lý Quang Diệu của Singapore – Park Chung Hee cũng nhận ra có những giá trị của Nho giáo là rất đúng đắn và thích hợp trong khi chèo lái đất nước qua khó khăn trên con đường tạo lập xã hội hiện đại.
Khác với tư tưởng phương Tây tôn trọng tự do cá nhân, tư tưởng Nho giáo luôn xem xét cá nhân con người trong tổng hòa của các mối quan hệ giữa cá nhân với nhau, giữa cá nhân với gia đình và xã hội.
Con cái phải hiếu thuận với cha mẹ, với tổ tiên và vì thế đối với người Hàn Quốc, gia đình có ý nghĩa đặc biệt và là giá trị không thể thay thế trong tâm thức của họ. Mô hình đại gia đình là rất phổ biến, thậm chí dù ở xa nhưng con cái vẫn luôn hướng về gia đình. Các gia đình vẫn họp mặt thường xuyên, đặc biệt là trong những dịp lễ hội lớn hàng năm như Chusok (lễ Trung thu), hay trong những sự kiện gia đình như lễ cưới và lễ thôi nôi. Đặc biệt, ở Hàn Quốc các giá trị gia đình còn giúp hình thành nền tảng của những công ty thành công và đóng góp quan trọng vào sự phát triển của đất nước – các Chaebol.
Chữ Hiếu sẽ không trọn vẹn nếu không có Trung, dốc lòng trung quân ái quốc, nên người Hàn Quốc có tinh thần dân tộc rất cao. Đó chính là tiền đề để tập hợp sức mạnh tổng thể của cả dân tộc trong cuộc chiến thoát nghèo của họ.
Một nét truyền thống rất đặc biệt khác trong văn hóa của người Hàn Quốc có nguồn gốc từ tư tưởng Nho giáo: “Trưởng ấu hữu tự” – nghĩa là lớn nhỏ nên biết thứ tự. Ngay trong ngôn ngữ, tiếng Hàn cũng có những mức độ trang trọng cho tới thân mật khác nhau. Điều này có nghĩa là sự giàu có không hề nâng cao địa vị của một người. Nếu ở một số nơi, tiền bạc thường được coi là chỉ số quan trọng, thậm chí duy nhất của sự thành công, thì tại Hàn Quốc điều này không hẳn như vậy. Quan hệ “tiền bối”, “hậu bối” chính là điển hình văn hóa Khổng giáo.
Trong một ngành nghề, lĩnh vực hoặc một cộng đồng nào đó, người tiền bối sẽ nhận được sự kính trọng của tất cả các hậu bối dù có thể anh ấy không quá giàu có hay thành đạt. Trong tất cả các lễ trao giải âm nhạc của Hàn Quốc ngày nay, bạn sẽ thấy trước khi bước lên sân khấu nhận hay trao giải, các ngôi sao hạng A cũng đều cúi rạp người chào các đồng nghiệp tiền bối không mấy nổi danh của mình.

Trưởng nhóm GD của Bigbang – ca sĩ thuộc tốp đầu trên thị trường âm nhạc K-Pop với sức ảnh hưởng lớn trong khu vực, cúi đầu chào các tiền bối khi lên nhận giải thưởng âm nhạc. Ảnh bigbangupdates.com
Chính điều này đã góp phần tăng cường tính kỷ luật của dân tộc Hàn Quốc, và sự phân biệt cấp bậc nghe có vẻ phiền hà này đã cho thấy nó không hề ngăn cản được đất nước Kim chi trở thành nền kinh tế năng động của thế giới.
Nhìn rộng ra, chính là vì luôn nhận thức được ai có vị trí của người đó và tuân thủ đúng chức phận của mình, mà tại xã hội Hàn Quốc, mỗi người đều được cố gắng làm tốt nhất vai trò của mình. Học sinh thì phải học hành thật chăm chỉ, người sản xuất thì phải sản xuất cho tốt, người nông dân thì phải làm ra nông phẩm sạch, và người tiêu dùng thì phải mua đồ nội địa.
Từ phục hưng văn hóa cho tới xuất khẩu văn hóa
Ngay trong giai đoạn lấy đà cho kỳ tích của mình, chính phủ Hàn Quốc đã có các kế hoạch 5 năm một để phục hưng văn hóa nghệ thuật nhằm gắn kết tinh thần dân tộc đã bị gián đoạn do ách thống trị của đế quốc Nhật trong hơn 30 năm và cuộc nội chiến Triều Tiên.
Kế hoạch phục hưng văn hóa nghệ thuật được triển khai trên 11 lĩnh vực, bao gồm Hàn Quốc học, mỹ thuật, âm nhạc, văn học, phim ảnh, múa…. Điều này thể hiện ý chí và khát khao khơi dậy văn hóa dân tộc của Chính phủ Hàn Quốc. Các viện nghiên cứu Hàn Quốc học được thành lập và những thư tịch cổ bị bỏ quên trong các kho lưu trữ được biên dịch sang tiếng Hàn ngày nay. Trong suốt thời gian thực hiện kế hoạch 5 năm phục hưng văn hóa nghệ thuật lần thứ nhất, Chính phủ đã đầu tư hơn 70% ngân sách vào bảo tồn di sản văn hóa, khôi phục nghệ thuật truyền thống và thúc đẩy ngành đất nước học
Sức mạnh của sự đồng lòng, tinh thần đoàn kế đã góp phần tạo nên kỳ tích tăng trưởng kinh tế của Hàn Quốc. Và sức mạnh đó được chủ đích tập hợp lại, đẩy lên thành tinh thần dân tộc mới bằng việc kế thừa, phát huy di sản truyền thống.
Sau đó, bước sang thế kỷ 21, từ bệ phóng kinh tế, văn hóa Hàn Quốc nhanh chóng được quảng bá ra thế giới và thâm nhập vào nhiều nước một cách mạnh mẽ. Hiện nay, Hàn Quốc là một trong top 10 nước xuất khẩu văn hóa hàng đầu thế giới với làn sóng Hàn Lưu (Hallyu) thông qua K-pop và các bộ phim truyền hình đã lan rộng và được đón nhận ở rất nhiều quốc gia.
Theo thống kê của Cục nội dung sáng tạo Hàn Quốc (KOCCA), ngành công nghiệp Kpop đã thu về 3,4 tỷ USD trong năm 2011. Doanh thu tại nước ngoài cũng lên 180 triệu USD, tăng 112% so với năm 2010. Số liệu này đã tăng liên tục với tốc độ gần 80% hàng năm kể từ 2007. Theo nghiên cứu, cứ mỗi 100 USD nhạc Hàn được tiêu thụ ở nước ngoài, thì lại có thêm 395 USD hàng điện tử như điện thoại di động hay tivi được xuất khẩu.
Với cái đà quá lớn từ văn hóa K-pop hay K-Drama, Hàn Quốc bắt đầu từng bước xuất khẩu những giá trị văn hóa truyền thống và hàn lâm, sâu sắc hơn. Bởi vì họ biết văn hóa truyền thống hay hiện đại, nếu phù hợp với tiêu chuẩn đạo đức và nhân văn, mới là những giá trị vĩnh cửu và nhận được sự ủng hộ của mọi dân tộc trên thế giới. Người dân Hàn Quốc với mong muốn đất nước được vĩnh hằng cùng vũ trụ và hướng tới sự hòa bình cho nhân loại thể hiện ngay trên lá quốc kỳ của mình, từ lâu đã luôn trân trọng và biết khai thác sức mạnh của văn hóa.
Kỳ tích Hàn Quốc đã khiến nhiều nước trong khu vực phải nhìn lại và nghiên cứu học hỏi. Nhiều quốc gia cũng đã học theo cách hiện đại hóa nông thôn, phát triển công nghiệp, đầu tư cơ sở hạ tầng như Hàn Quốc, nhưng đều bỏ qua hoặc không triệt để áp dụng việc thúc đẩy tinh thần người dân và nuôi dưỡng sức mạnh dân tộc thông qua lưu giữ, bảo tồn những nét văn hóa truyền thống tốt đẹp của cổ nhân.
Khi một dân tộc có bề dày văn hóa truyền thống nhân văn được hun đúc thành bản lĩnh văn hóa không bị mai một, biến tấu trước những biến dị của thời cuộc, thì dân tộc đó sẽ hùng mạnh. Thậm chí, nếu đất nước bị tàn phá, nhưng rồi từ sức mạnh tiềm ẩn đó của văn hóa, dân tộc vẫn có thể vươn lên, hồi sinh và phát triển.
​Thu Hiền

Nón Cối tự truyện

Nón Cối tự truyện

Thật ra tôi chẳng cảm thấy vinh dự, sung sướng hay tự hào chút nào khi nói về mình. Có điều vừa qua, một biến cố xẩy ra khiến tôi buộc lòng phải lên tiếng. Đó là chuyện Cả trường đội mũ cối trong ngày khai giảng. Người Bắc gọi tôi là mũ cối, nguời Nam gọi nón cối, khác nhau chút đỉnh nhưng gọi thế nào thì tôi vẫn là tôi.

Không hiểu tại sao lại xẩy ra “sự cố” này? Do đó tôi lên tiếng tự nhận định, thanh minh về mình để những vị giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ, học giả, học thiệt, hàn lâm viện sĩ của CHXHCNVN…những vị kiến thức mênh mông như biển cả, chữ nghĩa bao trùm thiên hạ như cát sa mạc Sahara vui lòng giải thích giùm về nguyên nhân “sự cố” nói trên.



Tôi không biết mình sinh ra ngày tháng nào, bao nhiêu tuổi, cha mẹ mình là ai, có bao nhiêu anh em…bởi tôi không có khai sinh. Tuy nhiên tôi biết chắc một điều, tôi đã hiện diện trên mảnh đất hình chữ S này lâu lắm rồi, đâu từ thập niên 40 thế kỷ trước.

Tôi đã đi khắp các miền, các nẻo đường đất nước để tìm kiếm nguồn gốc mình nhưng cũng không ai biết. Câu hỏi, tôi hiện diện trên cõi đời này trước hay sau khi có ông Hồ Chí Minh không ai trả lời được. Tôi có mặt khắp nơi, từ vùng rừng núi, khu lòng chảo Điện Biên lạnh lẽo, ẩm ướt qua con đường mòn dọc theo dẫy Trường Sơn chim kêu, vượn hú, trải đầy Xương Trắng (Xương Trắng Trường Sơn, quyển thứ hai trong tập Hồi ký của nhà văn Xuân Vũ gồm 5 cuốn Đường Đi Không Đến, Xương Trắng Trường Sơn, Mạng Người Lá Rụng, Đến Mà Không Đến, Đồng Bằng Gai Góc) đến vùng Đồng Tháp Mười muỗi kêu như sáo thổi, đỉa nổi lềnh bềnh như bánh canh.

Một thời gian dài ở miền Bắc của đất nước hình chữ S, tôi đã trở thành môt biểu tượng, một vật bất ly thân của hầu hết người dân, đàn ông, phụ nữ, thanh niên, thiếu nữ… từ lãnh đạo đất nước cao nhất như ông Hồ Chí Minh hay Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, từ chủ tịch nước đến bí thư xã, huyện…ai cũng đội tôi lên đầu. Trời nắng gió hay mưa bão, ra ngoài đồng, vào nhà ăn, hội họp, liên hoan…họ luôn có tôi bên cạnh. Tôi có mặt mọi nơi, mọi chỗ, mọi lúc như một sự hòa đồng không giai cấp giữa tất cả mọi người, không có cách biệt giữa lãnh đạo với người dân, giữa ông đại tướng đến anh binh nhì, hạ sĩ…

Sau ngày 30.04.1975, một số người dân miền Nam cũng a dua, đua đòi à-la-mode Nón Cối. Không hiểu tại sao nhưng dường như sự hiện diện của tôi trên đầu tạo thêm cho họ một ít cảm giác bình yên hoặc một sự kết nối thân thiện lúc đầu gặp gỡ trong một xã hội ngột ngạt, khó thở, chỗ nào cũng có những cặp mắt nghi kị, đòm ngó, dò xét đầy đe dọa. Thật ra cảm giác bình yên đó chỉ là ảo giác bởi những người cùng đội nón cối, từng là đồng chí thân thiết với nhau, ăn cùng mâm, trốn cùng hầm vẫn tìm cách sát hại, thanh toán lẫn nhau khi tranh giành địa vị, chức tước, quyền lợi…

Tiếp theo sau đó, đến sư sải, thầy chùa, cha cố, linh mục… cũng bắt chước chẳng ra thể thống gì. Mặc áo cà sa vàng, áo nâu sòng, xám của sư sải hoặc đen tuyền của linh mục mà chụp tôi lên đầu thì thật vô duyên, dị hợm và cũng vô cùng phản cảm. Tại sao những người này lại làm như vậy, họ có biết để tôi chễm chệ trên đầu họ là bôi bác tôn giáo hay không? Họ quá biết đi chứ nhưng vì họ là sư sải, thầy chùa, đại đức, thượng tọa, linh mục, cha cố quốc doanh nên họ phải làm theo ý của đảng cầm quyền. Đơn giản vậy thôi, tất cả chỉ vì mục đích chính trị.

Ngay cả Hồ Ngọc Thắng, một người Đức gốc Việt, kẻ nổi tiếng thứ hai trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, khi về Việt Nam dâng hương tưởng niệm liệt sĩ QĐND ở Trường Sa tháng 4 năm 2015 cũng đem tôi chụp lên đầu làm biểu tượng lấy điểm trong lúc chụp hình. Qua bên Đức, chắc chắn Thắng không bao giờ dám cho tôi ngồi lên đầu khi ra ngoài đường hay đến những nơi công cộng.

Tôi biết mình không đẹp. Mỗi khi soi gương, nhìn màu ô-liu hay màu gì khác đi nữa, tôi thấy màu nào cũng không thể phủ lấp vóc dáng quê kệch của mình so với dáng vẻ thanh nhã, yểu điệu với màu vàng nhạt, thân thể mảnh mai của Nón Lá, một người chị họ con chú con bác của tôi, tôi cảm thấy buồn và tủi thân. Chị Nón Lá đã mảnh mai, nhẹ nhàng lại có thể trang điểm thêm bằng những bài thơ, viết đan vào giữa các lá hoặc bọc một lớp nhựa mỏng trang trí bằng những bông hoa đủ màu sắc tươi đẹp.

Tôi nghe nói chị Nón Lá đã là biểu tượng một thời của phụ nữ miền Nam trước tháng tư năm 1975. Điều này chắc đúng, bởi đội chị Nón Lá sẽ làm nổi bật sự duyên dáng, thùy mị, kín đáo của người phụ nữ miền Nam, điều mà tôi không có khả năng.

Hơn nữa chị che nắng tốt hơn tôi rất nhiều khi người đội phải ra đường hay làm việc ngoài đồng. Chính điều này khiến Nón Lá không những là vật trang điểm cho các thiếu nữ mà còn giúp cho những người dân lao động, buôn thúng, bán bưng giảm bớt được sự cực nhọc gây ra bởi ánh sáng mặt trời chói chang trong những ngày hè nóng, nắng cháy da.

Quần áo đơn sơ với bộ bà ba cùng đôi gánh chè, cháo trên vai cộng với chiếc nón lá là những hình ảnh quen thuộc, thân thương với người dân miền Nam. Tôi hầu như không được vinh dự che nắng cho phụ nữ buôn bán hàng rong miền Nam bởi sự thô kệch và ít hữu dụng của mình. Chẳng thấy bà hay cô nào quàng đôi gánh quà vặt lên vai mà đội nón cối lên đầu.

Tôi cũng không được cái to lớn, tròn trỉnh, cứng cáp, mạnh mẽ của người anh em họ xa trong gia tộc Nón của tôi là Nón Sắt. Nhiều lúc tôi cảm thấy ghen tị với Nón Sắt. Nón Sắt to lớn, hùng dũng, chắc chắn, tuy hơi nặng nề. Mới đội chưa quen thì cũng khó chịu vì sức nặng, nhưng có nhiều công dụng, có thể làm xô múc nước rửa mặt, đánh răng, làm gối nằm nghỉ trong lúc đi hành quân, che chở đầu trong lúc giao tranh, không bị sát hại bởi miểng súng cối, hỏa tiễn nổ gần hay đầu đạn AK-47, M-16…xa trên 300m khi trúng vào nón.

Sự ghen tị của tôi chỉ chấm dứt khi mảnh đất hình chữ S đã thu về một mối, dù là Một Mối Hận Thù – Một Mối Đau Thương. Nón Sắt biến mất hẳn trên mảnh đất này vì không còn ai (dám) đội, khi kẻ chiến thắng nhân rộng tôi ra khắp nước. Họa hoằn lắm tôi mới gặp lại người anh em họ xa nằm lạc lõng đâu đó trong góc nhà của một người thương phế binh hay một người lính già VNCH hoặc một kho phế liệu nghèo nàn của một người nào đó. Có một bản nhạc ở miền Nam trước khi tàn cuộc chiến nhắc tới chiếc nón sắt của một người lính Cộng Hòa bỏ lại bên bờ lau sậy.

Tôi có mặt khắp nơi như vậy nhưng nhiều khi cũng tự hỏi:- Không biết người dân miền Nam có thích tôi hay không? Tự hỏi rồi tự trả lời: -Dường như không! Bởi tôi cũng hay bắt gặp những ánh mắt khó chịu, những cái nhìn mất thiện cảm lẫn dò xét, nghi ngờ khi người miền Nam thấy tôi.

Bốn mươi hai năm hơn đã trôi qua, chị Nón Lá sống èo oặt một thời gian dài nay có vẻ bắt đầu hồi sinh, từ lúc nào tôi không biết. Rải rác đây đó, phụ nữ miền Nam bắt đầu đội lại chị Nón Lá, trong khi sự hiện diện của tôi thì ngược lại, càng ngày càng ít đi. Phải chăng vì đó là lý do mà những người đã dùng tôi như một biểu tượng của sự chiến thắng trong trận chiến Quốc-Cộng 1954-1975, thấy cần phải khôi phục lại chỗ đứng cho tôi?

Hiện tại, tôi chỉ còn có mặt thường xuyên ở hai nơi là trong quân đội và công an. Ngoài đường phố cũng như ở công sở, trường học, bệnh viện, bến xe, phi trường, nhà hàng, quán xá…họa hoằn lắm mới có người trông thấy tôi. Cũng đúng thôi! Ăn mặc xuề xòa, quần tây rộng thùng thình, áo sơ mi bỏ ngoài quần lè phè, đặt tôi lên đầu không dị hợm chứ chơi bộ veston đen, cà vạt hoặc áo đầm mà cho tôi chễm chệ trên đầu thì chưa ai dám.

Do đó, tôi thật lòng mong muốn những người đang muốn đoàn thể hóa dân chúng nhằm một mục đích nào đó hãy vui lòng bỏ tôi qua một bên, đừng sử dụng tôi nữa. Hãy chọn cho đất nước, dân tộc VN môt biểu tượng khác trang nhã, thanh lịch hơn tôi bởi vì trong tất cả các loại nón được ưa thích trên thế giới, tôi không tìm thấy chỗ đứng của mình.

Thạch Đạt Lang

 
Web Statistics