Wednesday, 22 May 2013
Ta khóc vì tự hào, cũng vì hổ thẹn...
Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, các con yêu quý!
Hãy cho phép ta được
gọi các cháu như vậy được không. Ta gọi vậy, nếu có xứng đáng, cũng chỉ
bởi ta đáng tuổi cha chú các con, và bởi đồng cảm, đồng tình về những
việc các con làm, ta cảm phục và tự hào về các con nhiều lắm; Còn về tấm
lòng với non sông đất nước, với dân tộc, và nhất là về lòng dũng cảm,
thì ta tự nhận thấy chưa xứng đáng gọi các con như vậy đâu!
Ta, thế hệ cha chú các
con đã làm được gì cho chính các con, cái thế hệ mà, cũng ở tuổi các
con thôi, những thanh thiếu niên ở những nơi khác trên thế giới này,
chúng không phải trăn trở về vận mệnh non sông, cũng không phải để tâm
vào những vấn đề chính trị bẩn thỉu. Chúng đến giảng đường học, giao
lưu, chơi thể thao, đi picnic cuối tuần, và đi du lịch khám phá…
Ta cứ ngỡ rằng, công trạng ta lớn lắm, là tấm gương sáng lắm cho các con học tập và làm theo…
Bời vì ta và thế hệ cha ông các con đã tự mình tự hào về thành tích vẻ vang đánh thắng hai đế quốc to.
Bởi vì ta và thế hệ
cha ông các con tự mình tự hào, hãnh diện rằng, đã góp công làm nên, và
xây dựng và ra sức bảo vệ cái nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á.
Bởi vì ta và cha ông
các con vẫn luôn tự hào vì có đảng cộng sản Việt Nam quang vinh, “người
tổ chức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”, là “Đỉnh cao
trí tuệ của loài người”, nguyện trung thành tuyệt đối với cái “Đỉnh cao
trí tuệ” ấy, nguyện đặt mình dưới sự dẫn đường chỉ lối bởi cái đảng
quang vinh ấy.
Nhưng khi ta ngộ ra
rằng, ta và thế hệ của ta đã hy sinh xương máu, để thu giang sơn về một
mối, cũng là lúc làm lòng người chia ly…thì ta đã làm gì?
Nhưng khi ta ngộ ra
rằng, trong vườn ươm Dân tộc, ta và thế hệ cha ông các con đã ươm, đã
vun tưới chăm sóc một loài cây, để rồi tới ngày nó vươn cao, tàn tán xum
suê, thay vì ra trái ngọt cho đời, nó lại ra trái đắng…thì ta đã làm
gi?
Nhưng khi ta ngộ ra
rằng, chính thế hệ ta đã và đang là thủ phạm gây nên Thảm Họa cho dân
tộc, một thảm họa có thể nói tệ hại nhất trong lịch sử dân tộc, tệ hại
hơn cả thời Trịnh Nguyễn phân tranh, bởi thời Trịnh Nguyễn chỉ là cuộc
chiến tương tàn, nồi da xáo thịt, còn thế hệ ta, ta lại góp công ” hun
đúc” dân tộc này bằng ý thức hệ, bằng một chủ thuyết sai lầm…thì ta lại
chọn cách lặng câm, tự huyễn hoặc mình, tự chui vào hầm trú ẩn…
Ta vẫn cố tình làm ngơ khi tàu lạ nghênh ngang cày xới trên vùng biển quê hương, bắt nhốt, đánh đập ngư dân mình.
Ta vẫn làm ngơ, không
cật vấn những kẻ ra lệnh cho lũ đầu trâu bắt nhốt, đàn áp những người
biểu tình yêu nước, chống bọn bá quyền xâm phạm trắng trợn vùng trời
vùng biển thiêng liêng của Tổ Quốc.
Ta vấn cố tình làm
thinh khi biết bao người nông dân khốn khổ- đồng bào mình bị cướp đất,
bị phá nhà mà không biết kêu oan, chỉ vật vã kêu Trời…
Ta vẫn lạnh lùng khi
nghe những bản tin thời sự hằng ngày, mà ở đó đầy những tin cướp giật,
hãm hiếp, thờ ơ và vô cảm hệt phát thanh viên thời sự đọc tin 2 trẻ em
chết vì ngộ độc bánh ngô, 3 trẻ chết vì một tai nạn giao thông, 4 trẻ em
chết vì đuối nước…
Ta cũng thờ ơ khi nghe
tin “Đinh tặc lại rải đinh”…, lâm tặc lại phá rừng…dù biết rằng, không
đâu trên thế gian này, dù ở những quốc gia nghèo đói nhất cũng không thể
sản sinh ra lũ đinh tặc, và ta biết đó chính là sản phẩm mang nét đặc
trưng của riêng quê hương VN, mà không suy nghĩ thêm về hiện tượng này,
thử đặt một câu hỏi, liệu đinh tặc sản sinh từ truyền thống dân tộc, hay
chỉ là một biểu hiện cụ thể của tính cách con người mới xã hội chủ
nghĩa.
Ta cũng không dành
nhiều thời gian để suy tư về hiện tượng bà mẹ đau yếu treo cổ tự tử,
để…dành tiền cho con học, để giải thoát gánh nặng cho chồng con gia
đình…
Ta quá biết cái xã hội
ngày nay là thành quả chính ta và thế hệ cha ông các con đổ xương máu,
cùng chung tay xây đắp và vẫn đang gìn giữ mấy mươi năm qua.
Cái xã hội mà người
bệnh, cả bệnh nhi phải chui vào gầm giường bệnh trong mùa hè ngột ngạt,
nằm chờ tiêm thuốc, thăm khám, vì không đủ chỗ trên giường, trong khi
bệnh viện sẵn có phòng “tự chọn” cho bệnh nhân với giá cao hơn giá phòng
khách sạn 3, 4 “sao”, từ 5 trăm tới 7 trăm ngàn đồng một ngày đêm- một
hình thức kinh doanh kiếm tiền dễ hơn trở bàn tay, không phải quảng cáo,
khỏi cần khuyến mãi hay tiếp thị.
Cái xã hội mà ngành
“trồng người” chính là nơi hành hạ cả học sinh lẫn phụ huynh bởi những
khoản chi phí hươu vượn, nhưng luôn được hợp thức hóa dưới nhiều chiêu
trò, là nơi gieo rắc thói hư tật xấu, phô bày ra cách nói dối và ngụy
biện đầu đời cho trẻ em chập chững đến trường, và nối dài đến khi các em
trở thành những chủ nhân tương lai của đất nước…
Cái xã hội mà ở đó,
người muốn hối lỗi cũng không được, bèn là bị quàng cho cái tiếng xấu
“Trở cờ”. Người yêu nước bị chụp mũ phản động.
Cái xã hội mà ở đó,
nền chính trị tha hóa tới mức quan lại thả sức nói, muốn sao lên vậy,
thả sức làm sai, thậm chí gây gội ác, mà chỉ cần kèm theo câu xin lỗi
(không thật tâm) là xong- Một nền chính trị tới mức có thể tóm gọn trong
một câu “Nói dzậy mà không phải dzậy”
Một nền chính trị mà ở
đó quan lại từ trung ương tới địa phương lấy việc chia bè kết đảng làm
kế hoạch, lấy việc đấu đá nhau, “cho nhau ăn bùn” làm nghị quyết bất
thành văn…
Các con!
…
Ta không dám nói rằng
mình đang khóc khi viết những dòng này gửi tới các con, vì các con có lý
do kết tội ta đang nhỏ những giọt nước mắt cá sấu.
Xét về tất cả, từ tư
tưởng, tình cảm, cho đến di sản, tài sản đất nước, từ thượng tầng chính
trị thối tha, đến hạ tầng kinh tế vỡ nát, từ nền “trồng người” hỏng bét
mang tính hệ thống, đến nền “cứu người” đã “xuống cấp” đến mức thành
“nan y”, từ một quá khứ trọn vẹn đau thương mất mát đến hiện tại bẽ
bàng, và một tương lai mờ tối…các con, phải, chính các con có quyền
trách cứ, lên án ta và thế hệ cha ông các con.
Ta và thế hệ ta, những
cha ông các con biết rằng hối lỗi bây giờ là quá muộn, để các con bị
lạc mất trong rừng thẳm thâm u, mà những đường mòn cũng không còn vì cây
dại đã mọc trùm che lấp lối đi.
Càng ngẫm càng đau. Càng thương càng xót!…
Nhưng các con là những “Chú bé Tý Hon”, thông minh, lanh lợi, đã biết tự cứu mình, cứu được cả cha mẹ.
Các con đã tìm được đường ra, trong cái rừng già thâm u ấy, nơi mà chính cha ông các con cũng bị lạc mất…
Sáu năm tù, hay tám năm trong chốn ngục kia- mấy ngàn ngày họ vùi dập các con trong bóng tối và đọa đày…
Kết án các con, nặng nhẹ, ấy là quyền của họ.
Không có tội, họ còn bẻ thành có tội, thì việc họ khoác lên cổ các con cái tròng sáu năm, tám năm tù, đâu có gì lạ.
Nhưng đó là ý chí của họ, là cách làm của họ- là người tính.
Cho dù họ không ăn năn
vào một ngày nào đó về bản án phi lý mà họ tròng lên vai các con, không
có nghĩa các con hết hy vọng vào một ngày sớm hơn cái hạn sáu năm, hay
tám năm kia, các con được nhìn ánh mặt tròi rạng chiếu vào buổi sớm bình
minh trên quê hương mình.
Còn Trời tính nữa! Chúng ta được phép hy vọng điều đó chứ. Tại sao không?
Nhìn Phương Uyên cười,
ta dám chắc, không người có lương tri nào lại không cảm phục; Nhìn con
cười, không một người làm cha làm mẹ nào không mỉm cười rơi lệ trong
niềm tự hào dâng trào đến nghẹn ngào.
Không làm gì tiếp theo
đây để rút ngắn đêm trường trong lao ngục cho các con, chính là chuỗi
tội lỗi của hết thảy thế hệ cha ông các con tiếp tục dài thêm.
Làm sao có thể nói các
con có tội chỉ với cái khẩu hiệu phản đối kẻ xâm lược, trong lúc mà có
kẻ chễm trệ trên chiếc ghế quyền lực đòi xóa sổ một quốc gia ở xa lắc
cuối trời, không gây thù chuốc oán cho VN, thì không sao!?
Làm sao có thể kết án
các con có tội, khi các con chỉ bày tỏ một nguyện vọng chính đáng là
nguyền rủa cho bầy sâu cắn lá đục thân phá hoại mùa màng kia chết hết
đi, và muốn đào phá bỏ đi cái hang hố nơi ẩn nấp và nuôi dưỡng bầy sâu…
Làm sao bảo các con
manh động, khi mà đứng trước vành móng ngựa của bạo quyền, các con hiên
ngang, tự tin, không một biểu hiện của run sợ? Các con đã cho cả thế
giới thấy dáng vẻ hiên ngang, nụ cười đẹp như thiên thần của các con!
Ta ghen tỵ với cha mẹ
các con, những người sinh thành các con, vì ta không có được niềm tự hào
to lớn như họ, mà chỉ có niềm tự hào nhỏ nhoi vì tự cho mình cái quyền
là bậc cha chú các con.
Nhưng họ- cha mẹ các con xứng đáng hưởng niềm tự hào lớn lao đó, bởi công dưỡng dục của họ.
Mỗi khi nhìn nụ cười
đẹp thiên thần của các con, ta lại buồn rầu mà liên hệ tới những lo lắng
ích kỷ của những đứa con ta, với những lo lắng, toan tính cho bố mẹ,
với những can ngăn khi thấy ta thở dài về chế độ này: “Mặc kệ chúng nó.
Cứ để chúng nó gây nhiều tội ác cho chúng chóng sụp đổ. Bố chẳng làm gì
được với cái xã hội đen xã hội đỏ này đâu…”. Thậm chí mỗi khi ta nghe
thời sự, gặp lúc đồng chí ủy viên này phát biểu, đồng chí bí thư kia đọc
diễn văn, chúng giằng ngay cái remote control trong tay ta mà dứt khoát
chuyển kênh, với vẻ hậm hực: Tại sao không tìm kênh thể thao, du lịch
mà xem mà bố cứ nhẫn nại nghe chúng nó nói. Thấy chúng nó làm chưa đủ
tin hay sao…
Ưh, nói về tin, ta liệu có được phép tin rằng, ngày các con ra khỏi chốn lao tù sẽ không là cái hạn của sáu năm, tám năm kia?
Bởi vì ta tin rằng,
ngay kẻ vừa gõ búa tuyên bản án kia, trong thâm tâm cũng nguyền rủa cái
thể chế này lắm, muốn vứt cái búa quan tòa trong tay đi lắm, “nhưng kẹt
nỗi các con khuyên…?”. Không tin hãy nhìn ánh mắt ông ta nhìn các con-
những thiên thần tự chắp cánh.
Bởi ta cũng tin rằng,
trong cái đảng hư hỏng trầm trọng này, còn nhiều người có lương tri. Họ
im lặng chờ thời cơ, hoặc họ chưa đủ can đảm để vượt lên trên nỗi sợ hãi
đó thôi…
Bởi ta tin rằng cái đảng này hư hỏng, cũng bởi cái căn nguyên gốc là do cái chủ nghĩa, cái tư tưởng bắt bỏ tù họ đó thôi.
Dù trong hoàn cảnh
nào, xin các con cứ giữ mãi nụ cười tỏa sáng kia nhé. Các con có biết
các con đang là niềm tự hào của thế hệ trẻ VN hôm nay không?
Các con có biết cả đất nước đang tự hào về các con không?
Các con không đơn độc trong cuộc đấu tranh này. Mọi người đang sát cánh bên các con!…
Ta tự hào về các con!
AFR Dân Nguyễn
HÀ NỘI: 700 DÂN OAN CÁC TỈNH BIỂU TÌNH
TẠI HÀ NỘI: HÔM NAY, 700 DÂN OAN CÁC TỈNH BIỂU TÌNH TẠI TRỤ SỞ TIẾP DÂN
Sáng nay, 22.5.2013, ba trăm bà con Văn Giang, cùng dân oan bị cướp đất các tỉnh An Giang, Long An, Thanh Hóa, Nam Định tổng cộng lên tới khoảng 700 người biểu tình tại Trụ sở tiếp dân của Đảng và Nhà nước tại số 1 Ngô Thì Nhậm, Hà Đông, HN.
Trước khi ra về, bà con Văn Giang đến Dương Nội để tham khảo bà con ở đây về việc chia lại những thửa đất mà bà con giữ được không để mất vào tay bọn cướp. (ảnh dưới).
Được biết, sáng qua, bà con Văn Giang cũng đã kéo đến trụ sở Quốc hội 35 Ngô Quyền Hà Nội để yêu cầu giải quyết những đòi hỏi chính đáng của mình. Dưới đây là hình ảnh của ngày hôm qua:
Ông Cường - An ninh quận Hoàn Kiếm (giữa, có đeo băng tang) đang có mặt tại đám đông
Chùm ảnh của Trương Dũng: Lực lượng công sai chuẩn bị đàn áp bà con Dương Nội sáng 21- 5.2013 tại Phòng tiếp dân của TP Hà Nội, 34 Lý Thái tổ:
Ðổi luật chơi trong đảng
Các
nhà quan sát thời sự đều đồng ý rằng Nguyễn Phú Trọng đã bị Nguyễn Tấn
Dũng đánh bại thảm thương trong kỳ hội nghị Trung Ương Ðảng Cộng sản vừa
qua, họ gọi là “Trung Ương Bẩy,” viết là TW7. Nhưng đằng sau “hiện
tượng” đó, có những vấn đề sâu xa hơn, cho thấy trên sân banh chính trị
đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay luật chơi đang thay đổi; ngay các cầu
thủ cũng không biết họ đang theo “luật chơi” nào. Nguyễn Tấn Dũng biết sử dụng một thứ luật chơi mới cho nên làm bàn liên tiếp, còn Nguyễn Phú Trọng thì vẫn quen đá theo lối cũ cho nên luôn luôn bị việt vị. Hiện tượng này không phải mới bắt đầu thấy trong TW7 mà đã diễn ra từ năm ngoái. Trong trận đá Hội nghị TW6, Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đồng loạt tấn công với khí thế rất phấn khởi, mà sau cùng Nguyễn Tấn Dũng vẫn không bị lung lay.
Ðối với quý vị không quen theo dõi thời sự, cần phải giải thích thêm vài lời. Hiện nay đảng Cộng sản đang cai trị nước Việt Nam. Có 175 người được gọi là Ban Chấp hành Trung ương Ðảng nắm quyền chọn người vào các chức vụ trong đảng và trong chính phủ. Họ bầu ra một nhóm 14 người gọi là Bộ Chính Trị, trong hội nghị TW7 đầu Tháng Năm 2013 mới bầu thêm hai người nữa thành 16. Ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư, một chức vụ xưa nay vẫn được coi là đứng đầu đảng. Nhưng hai ứng viên ông đề nghị vào Bộ Chính Trị, Nguyễn Bá Thanh và Vương Ðình Huệ đều bị rớt; hai người mới được vô, Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Thị Kim Ngân đều thuộc phe Nguyễn Tấn Dũng. Thấy rõ bên nào thắng, bên nào thua.
Ông Nguyễn Phú Trọng đã chuẩn bị cho các ứng viên của mình trong nhiều bước. Thứ nhất là tái lập hai ban chuyên môn của Trung Ương Ðảng đã bị xóa bỏ từ năm 2007, là Ban Kinh Tế và Ban Nội Chính. Sau đó, cử hai người “phe ta” đứng đầu các ban này, tin tưởng rằng đến kỳ họp TW7 hai người đó sẽ được bầu vào Bộ Chính Trị; vì các trưởng ban khác đều được ngồi trong đó cả. Chuẩn bị kỹ như thế mà lại thua, cho nên thất bại của ông Nguyễn Phú Trọng kỳ này càng đau đớn hơn.
Trong lịch sử các đảng Cộng sản, thường thì người làm tổng bí thư nắm toàn quyền cài đặt người vào Bộ Chính Trị, trong ngôn ngữ của họ gọi là “cơ cấu.” Nhà báo Huy Ðức mới kể chuyện hồi Ðỗ Mười là tổng bí thư, ông lần lượt gọi hai người thuộc Bộ Chính Trị tới, nói với mỗi ông rằng: “Kỳ này tôi nghỉ, anh thấy sao?” Ông thứ nhất thật thà hỏi: “Thế ai sẽ thay anh?” Ông thứ hai thì đập tay xuống bàn kêu lên: “Trời ơi, đất nước đang như thế này làm sao anh nghỉ được?” Kết quả, ông thứ nhất bị mất chức, không được Ðỗ Mười cơ cấu cho nữa, còn ông thứ nhì giữ nguyên được ghế ủy viên Bộ Chính Trị.
Thời Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, cho tới Ðỗ Mười chức tổng bí thư trong đảng Cộng sản tương đương với ngôi hoàng đế trong thời quân chủ chuyên chế. Không đoán được ý tổng bí thư là mất chức, có khi còn mất mạng. Ngày nay luật chơi đã thay đổi.
Cái gì đã làm thay đổi luật chơi?
Tiền!
Nói một cách văn hoa, cái làm thay đổi luật chơi trong đảng Cộng sản là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.” Trong khẩu hiệu này, phần thứ nhất “kinh tế thị trường” sinh ra tiền. Cho dân được phép làm ăn tự do hơn, nhờ thế đô la từ nước ngoài đổ vào nhiều hơn, trước mắt thấy nhiều cơ hội làm tiền hơn. Phần thứ hai “Xã hội Chủ nghĩa” tức là vẫn nắm chặt quyền hành tập trung vào trong tay đảng. Nắm quyền thì khai thác được lòng sợ hãi, dùng đồng tiền thì kích thích lòng tham.
Ngày xưa, thứ năng lượng chính yếu đẩy cho cả guồng máy đảng vận hành là lòng sợ hãi, giống như dùng than đá hay xăng; còn lòng tham đóng vai phụ trợ, giống như dầu nhớt giúp máy chạy êm hơn. Ngày xưa, trên bảo dưới phải nghe, vì chức tổng bí thư nắm được đảng thì nắm quyền điều động cả bộ máy cưỡng chế; ra lệnh cho quân đội, công an, và các tổ chức mật vụ. Ngày nay, các khẩu hiệu và chiêu bài đó phai nhạt dần dần, thần thánh đã hết thiêng. Lòng sợ hãi không còn là năng lượng chính yếu nữa, lòng tham lên ngôi thay thế.
Sau khi Chủ nghĩa Xã hội lại có thêm Kinh tế Thị trường thì hai yếu tố quyền và tiền quyện lại với nhau, thúc đẩy lẫn nhau, tạo thành một cơ chế vận hành mới điều động cả guồng máy đảng. Quyền chức không, chưa đủ. Người ta cần thứ quyền nào tạo ra được đồng tiền. Hậu quả là, đối với tất cả xã hội bên ngoài thì kẻ nào nắm quyền sẽ có cơ hội kiếm được nhiều tiền. Còn ở bên trong đảng thì chức vụ nào có khả năng chia chác cơ hội kiếm tiền cho người khác thì sẽ được bên dưới kính sợ; đến khi bỏ phiếu, sẽ được người ta theo lời “hướng dẫn.”
Trong lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam, Ðại hội thứ chín, năm 2001 bắt đầu gia đoạn đồng tiền lên ngôi. Ðại hội này chọn một nhân vật lu mờ, không khả năng mà cũng không có cá tính; Nông Ðức Mạnh được bầu lại làm tổng bí thư Ban Chấp Hành Trung Ương Ðảng. Chọn một người như vậy cho lên làm “hoàng đế” cho thấy khuynh hướng giảm bớt sức nặng và vai trò của quyền. Nhưng đại hội đó cũng “xác định đường lối kinh tế là đưa nước ta trở thành nước công nghiệp, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa; ưu tiên phát triển lực lượng sản xuất, vân vân.” Nói đến “phát triển lực lượng sản xuất” tức là mục tiêu kiếm tiền đã được đề cao.
Nông Ðức Mạnh ngồi yên trên cái ghế tổng bí thư suốt 10 năm là giai đoạn “quá độ,” quyền đang giảm giá, tiền dần dần lên ngôi. Kể từ đại hội lần thứ 11 của đảng Cộng sản thì vai trò của đồng tiền nổi bật lên.
Người thấy được sự thay đổi sớm nhất là ông Nguyễn Tấn Dũng. Có lẽ nhờ kinh nghiệm làm ăn với nhiều thứ nghề nghiệp và chức vụ khi còn sống ở miền Nam, Nguyễn Tấn Dũng đã dần dần nhận ra thứ quy luật mới đang thành hình trong cuộc chơi giành quyền hành trong đảng. Nguyễn Tấn Dũng đã nằm trong guồng máy công an, lại từng nắm quyền điều khiển cả Ngân Hàng Trung Ương, cho nên hiểu được cuộc vận hành của cả đồng tiền lẫn bạo lực.
Từ khi làm thủ tướng năm 2006, ông ta đã vận dụng các quy luật mới để củng cố địa vị. Nguyễn Tấn Dũng tập trung quyền điều động các xí nghiệp quốc doanh vào phủ thủ tướng, thay vì chia quyền cho các “bộ chủ quản” theo lối cũ. Từ đó, người đóng vai thủ tướng tạo cơ hội kiếm tiền cho tay chân của mình; phân phát cơ hội kiếm tiền để mua lòng trung thành của đồng đảng. Các ủy viên Trung Ương Ðảng được chia chỗ trong Hội Ðồng Quản Trị của các doanh nghiệp nhà nước. Các chương trình kinh tế đều nhằm tạo cơ hội kiếm tiền cho những thủ túc chứng tỏ lòng trung thành. Khi người dân Việt Nam nhận thấy cả guồng máy cai trị là một mạng lưới tham nhũng chằng chịt liên kết với nhau, người cầm đầu mạng lưới đó là ông thủ tướng.
Nguyễn Phú Trọng không nhìn ra là trên sân banh luật chơi đã thay đổi. Cho nên ra sân hai lần đều thất bại. Năm ngoái, tính lật Nguyễn Tấn Dũng mà không lật được. Năm nay, hai đàn em đều không vào được Bộ Chính Trị. Người Hà Nội vẫn nói Lú như Trọng, nhưng chắc không ai ngờ ông ta lú đến như vậy. Khi đọc diễn văn kết thúc hội nghị Trung Ương 7, ông Nguyễn Phú Trọng phải giới thiệu Bộ Chính Trị có thêm hai ủy viên mới, mà không thèm nhắc đến tên người nào cả. Thái độ đó chỉ cho mọi người thấy là ông quá “cay cú.” Mà cay cú như vậy thì ông sẽ phải tìm cách phản công. Phương pháp phản công duy nhất là thay đổi lại luật chơi. Còn nhiều thứ luật chơi khác có thể thay đổi tình thế. Người Việt mình vẫn nói “Nó lú nhưng chú nó khôn. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng không nghĩ ra kế nào thì “các chú” của ông chắc chắn khôn hơn thế nào cũng nghĩ ra!
Ngô Nhân Dụng
Barbara Walters : Jane Fonda Still A Traitor
To: Tôi nhận được email này với bản dịch tiếng Việt. Sau
khi đọc qua, nhận thấy email này rất cần được phổ biến rộng rãi, vì tôi
đồng quan điểm không thể chấp nhận cho con người hèn hạ Jane Fonda đó
được vinh danh, tôi đã mạn phép xin dịch lại vì bản dịch tôi nhận được
khó mà hiểu cho thông suốt. Với hết thành tâm thành ý. THT
Barbara Walters on Jane Fonda:
Barbara Walters nói về Jane Fonda:
Jane Fonda was on 3 times this week talking about her new book... and how good she feels in her 70's... She still does not know what she did wrong... Her book just may not make the bestseller list if more people knew.
Tuần này, đã 3 lần Jane Fonda nói về cuốn sách mới của bà ta ... và về bà ta vẫn cảm thấy khỏe mạnh vô cùng ở lứa tuổi 70.... Bà ta vẫn không biết những gì bà ta đã làm sai.... Cuốn sách của bà lẽ ra không nằm trong liệt kê sách bán chạy nhất nếu thêm nhiều người đã biết.
Barbara Walters said: Thank you all. Many died in Vietnam for our freedoms. I did not like Jane Fonda then and I don't like her now. She can lead her present life the way she wants and perhaps SHE can forget the past, but we DO NOT have to stand by without comment and see her "honored" as a "Woman of the Century." (I remember this well.)
Barbara Walters đã nói: Cám ơn tất cả. Nhiều người đã chết ở Việt Nam cho tự do của chúng ta. Lúc đó tôi đã không thích Jane Fonda và giờ đây tôi cũng chẳng thích bà ta. Bà ta có thể sống cuộc sống hiện tại của bà ta cách nào bà ta muốn và có lẽ bà ta có thể quên đi quá khứ, nhưng chúng ta KHÔNG CẦN PHẢI đứng bên lề mà không bình luận gì và nhìn thấy bà ta "được vinh danh" như là một "Người đàn bà của thế kỷ." (Tôi nhớ kỹ điều này).
Với những ai đã phục vụ và/hoặc đã chết...ĐỪNG BAO GIỜ THA THỨ CHO MỘT TÊN PHẢN BỘI. BÀ TA QUẢ THỰC LÀ MỘT TÊN PHẢN BỘI!! Và giờ đây Tổng thống Obama muốn tôn vinh bà ta!!!! Để tưởng nhớ Trung tá Thomsen Wieland, người đã trải qua 100 ngày ở khách sạn Hilton Hà Nội (nhà tù nổi danh của Bắc Việt).
IF YOU NEVER FORWARDED ANYTHING IN YOUR LIFE. FORWARD THIS SO THAT EVERYONE WILL KNOW! A TRAITOR IS ABOUT TO BE HONORED. KEEP THIS MOVING ACROSS AMERICA.
NẾU QUÍ VỊ CHƯA TỪNG CHUYỂN TIẾP BẤT CỨ ĐIỀU GÌ TRONG ĐỜI QUÍ VỊ, XIN CHUYỂN TIẾP BÀI NÀY ĐỂ MỌI NGƯỜI SẼ BIẾT! MỘT TÊN PHẢN BỘI SẮP ĐƯỢC VINH DANH. XIN CHUYỀN BÀI NÀY ĐI KHẮP NƯỚC Mỹ.
This is for all the kids born in the 70's and after who do not remember, and didn't have to bear the burden that our fathers, mothers and older brothers and sisters had to bear. Jane Fonda is being honored as one of the "100 Women of the Century."
Bài này dành cho mọi trẻ em sinh vào những năm 70 và sau đó không còn nhớ, và đã không phải mang gánh nặng mà cha mẹ và anh chị họ đã phải mang. Jane Fonda sắp được vinh danh như là một trong "100 người Đàn bà của Thế kỷ."
Barbara Walters writes: Unfortunately, many have forgotten and still countless others have never known how Ms. Fonda betrayed not only the idea of our country, but specific men who served and sacrificed during the Vietnam War.
Barbara Walters viết: Không may là, nhiều người đã lãng quên và còn không biết bao nhiêu người khác chưa từng biết làm sao cô Fonda đã phản bội không chỉ ý thức hệ của đất nước chúng ta mà còn rõ nét đã phản bội các người đàn ông đã phục vụ và hi sinh trong Chiến tranh Việt Nam.
The first part of this is from an F-4E pilot. The pilot's name is Jerry Driscoll, a River Rat. In 1968, the former Commandant of the USAF Survival School was a POW in Ho Lo Prison, the "Hanoi Hilton."
Phần một của bài này là về một phi công F-4E. Tên của phi công là Jerry Driscoll, một chiến binh đơn vị River Rat. Năm 1968, nguyên Chỉ huy trưởng Trường Thoát hiểm Không quân Mĩ là một tù binh ở Hỏa lò Hà nội, "Khách sạn Hilton Hà Nội."
Dragged from a stinking cesspit of a cell, cleaned, fed, and dressed in clean PJ's, he was ordered to describe for a visiting American "peace activist" the "lenient and humane treatment" he'd received.
Bị kéo lên từ một hố bẩn thỉu của ngục cá nhân, bị tắm rửa, cho ăn, và bắt mặc một bộ đồ ngủ sạch, ông được lệnh mô tả cho một khách Mĩ "hoạt động cho hòa bình" đến thăm viếng, cách "đối xử khoan hồng và nhân đạo" mà ông đã nhận được.
He spat at Ms. Fonda, was clubbed, and was dragged away. During the subsequent beating, he fell forward onto the camp commandant 's feet, which sent that officer berserk. In 1978, the Air Force Colonel still suffered from double vision (which permanently ended his flying career) from the Commandant's frenzied application of a wooden baton.
Ông đã khạc nhổ vào cô Fonda, đã bị đánh bằng dùi cui, và đã bị lôi đi nơi khác. Trong lần bị đánh đập vì lí do đó, ông ngã chúi vào chân của viên chỉ huy trại làm cho tên sĩ quan đó giận điên lên. Năm 1978, vị Trung tá Không quân vẫn còn bị đau vì nhìn thấy hai hình (điều làm ông vĩnh viễn chấm dứt sự nghiệp bay của ông) vì bị viên chỉ huy trại đánh đập điên cuồng bằng gậy gỗ.
From 1963-65, Col. Larry Carrigan was in the 47FW/DO (F-4E's). He spent 6 years in the " Hanoi Hilton"... the first three of which his family only knew he was "missing in action." His wife lived on faith that he was still alive. His group, too, got the cleaned-up, fed and clothed routine in preparation for a "peace delegation" visit.
Từ 1963 đến 65, Đại tá Larry Carrigan ở đơn vị 47FW/DO (phi cơ F-4E). Ông đã trải qua 6 năm trong "Hilton Hà Nội" ... ba năm đầu trong sáu năm đó gia đình ông chỉ biết ông bị "mất tích trong công vụ." Vợ ông sống trong niềm tin rằng ông vẫn còn sống. Nhóm của ông nữa cũng bị tắm rửa, cho ăn và cho mặc theo thường lệ trong việc chuẩn bị cho cuộc thăm viếng của "ủy ban hòa bình."
They, however, had time and devised a plan to get word to the world that they were alive and still survived. Each man secreted a tiny piece of paper, with his Social Security Number on it, in the palm of his hand. When paraded before Ms. Fonda and a cameraman, she walked the line, shaking each man's hand and asking little encouraging snippets like: "Aren't you sorry you bombed babies?" and "Are you grateful for the humane treatment from your benevolent captors?"
Tuy nhiên, họ đã có thì giờ để nghĩ ra một kế hoạch cho thế giới biết họ vẫn còn sống và vẫn sống sót.Từng người giấu kín một mẫu giấy tí xíu trong lòng bàn tay, với Số Xã hội của mình ghi trên đó. Khi diễu qua trước cô Fonda và một người quay phim, bà duyệt qua hàng người, bắt tay từng người và hỏi chuyện vụn vặt có chút khuyến khích như: "Ông không hối tiếc chuyện ông ném bom trẻ nít sao?" và "Ông có nhớ ơn cách đối xử nhân đạo nhận được từ những người nhân từ bắt giữ ông không?"
Believing this HAD to be an act, they each palmed her their sliver of paper. She took them all without missing a beat... At the end of the line and once the camera stopped rolling, to the shocked disbelief of the POWs, she turned to the officer in charge and handed him all the little pieces of paper...
Tin rằng đó CHỈ LÀ chuyện đóng kịch, họ từng người đưa vào lòng bàn tay cô mẫu giấy của họ. Cô ta nhận hết chẳng bỏ sót ai.... Đến cuối hàng và một khi máy ngưng quay, trước cú sốc không tin được của các tù binh, cô quay viên sĩ quan chỉ huy và đưa cho hắn ta tất cả các mẫu giấy....
Three men died from the subsequent beatings. Colonel Carrigan was almost number four but he survived, which is the only reason we know of her actions that day.
Ba người chết vì bị đánh đập bởi lí do đó. Đại tá Carrigan suýt là người thứ tư nhưng ông đã sống sót, đó là nguyên do duy nhất chúng ta biết đến hành động của cô ta vào ngày đó.
I was a civilian economic development advisor in Vietnam, and was captured by the North Vietnamese communists in South Vietnam in 1968, and held prisoner for over 5 years. I spent 27 months in solitary confinement; one year in a cage in Cambodia; and one year in a 'black box' in Hanoi. My North Vietnamese captors deliberately poisoned and murdered a female missionary, a nurse in a leprosarium in Banme Thuot, South Vietnam, whom I buried in the jungle near the Cambodian border. At one time, I weighed only about 90 lbs. (My normal weight is 170 lbs.)
Tôi đã là một cố vấn dân sự về phát triển kinh tế ở Việt Nam và đã bị cộng sản Bắc Việt bắt tại Nam Việt Nam năm 1968 và bị cầm tù trên 5 năm. Tôi trải qua 27 tháng biệt giam, một năm nằm trong cũi ở Cambodia, và một năm trong 'hộp đen' ở Hà Nội. Đám bắt giữ Bắc Việt cố tình đầu độc và sát hại một nữ truyền giáo, một y tá tại trại cùi Ban Mê Thuột, Nam Việt Nam, mà tôi chôn trong rừng già gần biên giới Cambodia. Có một lúc, tôi chỉ còn cân nặng chừng 90 lbs (Trọng lượng bình thường của tôi là 190 lbs).
We were Jane Fonda's "war criminals". When Jane Fonda was in Hanoi, I was asked by the camp communist political officer if I would be willing to meet with her. I said yes, for I wanted to tell her about the real treatment we POWs received... and how different it was from the treatment purported by the North Vietnamese, and parroted by her as "humane and lenient." Because of this, I spent three days on a rocky floor on my knees, with my arms outstretched with a large steel weight placed on my hands, and beaten with a bamboo cane.
Chúng tôi đã là "tội phạm chiến tranh" của Jane Fonda. Khi Jane Fonda ở Hà Nội, tôi được viên sĩ quan chính ủy cộng sản của trại hỏi liệu tôi có muốn gặp cô ta. Tôi đã trả lời có, vì tôi muốn cho cô ta biết cách đối xử đích thực mà tù binh chúng tôi đã nhận được ... và khác biệt đến chừng nào với cách đối xử người Bắc Việt ám chỉ và cô ta rêu rao như là "nhân đạo và nhân từ." Vì chuyện đó, tôi bị ba ngày quì trên nền đá, hai cánh tay giang ra với một quả tạ thép nặng trên hai bàn tay, và bị đánh bằng gậy tre.
I had the opportunity to meet with Jane Fonda soon after I was released. I asked her if she would be willing to debate me on TV. She never did answer me.
Tôi đã có cơ hội gặp gỡ Jane Fonda không lâu sau khi tôi được thả ra. Tôi hỏi bà ta liệu bà có sẵn sàng tranh luận với tôi trên truyền hình. Bà ta không bao giờ trả lời tôi.
These first-hand experiences do not exemplify someone who should be honored as part of "100 Years of Great Women." Lest we forget... "100 Years of Great Women" should never include a traitor whose hands are covered with the blood of so many patriots. There are few things I have strong visceral reactions to, but Hanoi Jane's participation in blatant treason, is one of them.
Các kinh nghiệm tự thân này chẳng minh họa một ai đó sẽ được vinh danh như là thành phần của "100 năm của Phụ nữ vĩ đại." Chúng ta lại càng không quên "100 năm của Phụ nữ vĩ đại" không bao giờ nên kể luôn vào một tên phản bội mà bàn tay đã nhuốm máu của bao nhiêu người yêu nước. Có một số điều tôi phản kháng tự thâm tâm, nhưng sự tham gia của Jane Hà Nội vào phản bội rùm beng là một trong đó.
Please take the time to forward to as many people as you possibly can. It will eventually end up on her computer, and she needs to know that we will never forget. RONALD D. SAMPSON, CMSgt, USAF 716 Maintenance Squadron, Chief of Maintenance DSN: 875-6431 COMM: 883-6343
Xin bỏ thời gian chuyển tiếp đến cho càng nhiều người càng tốt. Nó cuối cùng sẽ đến computer của bà ta, và bà ta cần phải biết rằng chúng ta không bao giờ quên. RONALD D. SAMPSON, CMSgt, USAF 716, Trung đội Bảo trì, Trưởng toán Bảo trì DSN 875-6431, COMM: 883-6343.
PLEASE HELP BY SENDING THIS TO EVERYONE IN YOUR ADDRESS BOOK.
IF ENOUGH PEOPLE SEE THIS MAYBE HER STATUS WILL CHANGE.
Xin giúp đỡ bằng cách gửi email này đến mọi người trong hộp thư của quí vị.
Nếu đủ số người thấy điều này, có thể tình trạng của bà ta sẽ thay đổi.
Tuesday, 21 May 2013
Nhân dân Việt Nam hận thù đến tận xương tủy bè lũ Cộng sản.
Có “người Cộng sản chân chính” không?
Trong thời gian gần đây, thấy xuất hiện trên một số báo chí cụm từ “người
Cộng sản chân chính”, tôi tự hỏi: Có “người Cộng sản chân chính” không?
Trước khi trả lời câu hỏi trên, chúng ta phải tìm hiểu ý nghĩa của tĩnh từ
chân chính là gì? Theo các từ điển, thì từ ngữ chân chính, có hai định
nghĩa:
Định nghĩa thứ nhất, và là định nghĩa chính, thì chân chính có nghĩa là:
chân thật, chính trực, không giả dối, không gian tà, thấy phải thì khen
phải, thấy trái, thì chê trái…
Theo định nghĩa thứ hai, và là định nghĩa phụ, thì chân chính có nghĩa là:
đúng là…, thật sự là…, đích thực là…, theo đúng định nghĩa của…
Chúng ta thử tìm xem, tĩnh từ chân chính có thể nào đi kèm theo danh từ
danh từ “người Cộng sản”, để xác định theo hai định nghĩa nêu trên được
không?
Trước tháng 8-1945, đa số người Việt không biết Cộng sản thật sự là cái
gì, cũng tưởng họ là người tranh đấu để giành độc lập cho nước nhà, và do
đó, đã gián tiếp giúp cho Cộng sản áp đặt chế độ vô sản chuyên chế lên
miền Bắc sau
Hiệp định Genève ngày 20-7-1954, chia đôi đất nước, để rồi sau đó, là Hiệp
định Paris, 1973, xâm lăng và cưỡng chiếm miền Nam: Việt Nam Cộng Hòa, và
đã đặt toàn thể đất nước dưới quyền thống trị của đảng Cộng sản.
Nhân dân Việt Nam ở miền Bắc, kể từ ngày 20-7-1954, và ở miền Nam, kể từ
ngày 30-4-1975, đã có quá nhiều kinh nghiệm đau thương với Cộng sản, nên
khi nghe nhắc tới Cộng sản, thì hình dung ngay ra một hạng người xảo
quyệt, độc ác, cướp của giữa ban ngày, với khẩu hiệu: “xây dựng công bằng
xã hội”. Giết người không gớm tay, thì với châm ngôn: “thà giết lầm, không
bỏ sót.v.v… Tiêu biểu cho hạng người ấy là những Lenine, Staline, Mao
Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pol Pot… đã tàn sát hàng trăm triệu người trên
khắp thế giới. Dưới sự độc tài đảng trị của Cộng sản, người dân bị bóc lột
đến tận xương tủy, bị tước đoạt hết mọi thứ tự do, và chưa có một chế độ
nào dưới chế độ cộng sản, mà người dân được cơm no, áo ấm, chứ đừng nói
tới chuyện dân giàu, nước mạnh. Chẳng thế, mà những người phản tỉnh thực
sự (tức là chối bỏ ý thức hệ Mác-xít) như Gorbachov và Yeltsin đã tuyên
bố với thế giới đại ý như sau:
“Chủ
nghĩa Cộng sản là một đại họa cho nhân loại… Xây dựng chủ nghĩa xã hội ở
nước Nga, là một bát hạnh cho đất nước chúng tôi”.
Người Cộng
sản là như thế đó, nên tĩnh từ chân chính, không thể nào đi kèm với danh
từ Cộng sản, để xác định theo định nghĩa thứ nhất được.
Còn theo định
nghĩa thứ hai của chân chính thì sao? Tĩnh từ chân chính tự nó đã hàm ý
một cái gì thuộc về chân-thiện-mỹ. Vì vậy, mà ta có thể nói: một người
quân tử, một nhà ái quốc, một nhà tu hành chân chính, mà không thể nào
nói: một đứa tiểu nhân, một kẻ phản quốc, một tên đạo tặc chân chính được.
Trong trường hợp này, nếu những người ấy đích thực là tiểu nhân, phản
quốc, đạo tặc, thì chúng ta phải dùng tĩnh từ chính cống (chính thống) mới
chính xác, mới danh chánh, ngôn thuận, không thể nào có sự hiểu lầm được.
Ta thấy ngay, với định nghĩa thứ 2, tĩnh từ chân chính, không đi kèm với
danh từ Cộng sản.
Vậy, chúng ta
có thể nói một cách không hàm hồ, không thành kiến, là
không có
người Cộng sản chân chính, mà chỉ có người Cộng sản chính cống mà thôi.
Từ đâu mà có
cụm từ nghịch lý “người Cộng sản chân chính?
Tụi
Việt Cộng răng đen mã tấu, nón cối dép râu, là một bầy vẹt, không hơn
không kém. Bọn lãnh tụ của chúng ở Bắc Bộ Phủ, là những tên xuẩn
động,
tự kiêu là “đỉnh cao trí tuệ”. Tuy nhiên, trong bọn chúng cũng có mấy tên
như Trần Văn Giàu, Trần Bạch Đằng.v.v…mà ta có thể gọi là những tên điếm
về chữ nghĩa, vì chúng có “tài” sử dụng chữ nghĩa, để biến cái hay của
người thành cái dở, biến cái xấu của chúng thành cái đẹp, ít nhất, là
trong ngôn từ. Chẳng hạn như: lưu đày và bắt dân, quân, cán, chính Việt
Nam Cộng Hòa lao động đến kiệt lực và bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc,
thì chúng gọi là “học tập cải tạo” (nghe nhẹ nhàng quá).
Xâm lăng và cưỡng chiến miền Nam: Việt Nam Cộng Hòa,
thì chúng gọi là “giải phóng miền Nam” (nghe cao thượng quá); dụ khị người
Việt tỵ nạn Cộng sản, mà chúng đã hành hạ, cướp đoạt tài sản, đem tiền
của, kiến thức về cứu nguy nền kinh tế của chúng, thì chúng gọi là
“hòa
giải,
hòa
hợp”.
Đem sách báo, phim ảnh của chúng ra đầu độc người Việt tỵ nạn cộng sản ở
hải ngoại, thì chúng gọi là “giao lưu văn hóa” (nghe văn hoa, cởi mở
quá); nhưng chỉ “giao lưu” một chiều, chứ không cho nhập nội sách báo Việt
ngữ (mà chúng xem có hại) từ hải ngoại về VN.
Trong chiều
hướng đó, chúng đã ma giáo đưa ra cụm từ “người Cộng sản chân chính”, để
mập mờ, úp mở cho người Việt ở hải ngoại có cảm tưởngv rằng có “người cộng
sản thực thà, hiền lành, tốt bụng, yêu nước thương nòi” như Nguyễn Hộ, Hà
Sĩ Phu, Hoàng Minh Chính.v.v… khi bọn này viết bài phê bình, chỉ trích các
đồng chí của chúng đang cầm quyền. Việc tố cáo các tội ác của đảng
Cộng sản, việc vạch ra những tham nhũng của cộng sản, việc nêu lên những
đau khổ lầm than của người dân, là những việc đáng làm.
Nhưng tại sao mấy “ông” đã không làm cho dân chúng nhờ kể từ thập niên 60
- 70, sau các vụ cải cách ruộng đất và Nhân Văn Giai Phẩm, khi còn ở miền
Bắc, và từ thập niên 70 - 80, sau các vụ “học tập cải tạo” và kiểm kê tài
sản, khi đã vào miền Nam, mà phải đợi đến thập nien 90, khi khối Cộng sản
Đông Âu và Nga Sô đã vứt chủ nghĩa Mác-Lê vào sọt rác và tự giải thể?
Ở trong chăn, mới biết chăn có rận. Hơn ai hết, các “ông” biết chủ thuyết
Mac-Lê là một chủ thuyết không tưởng, chính quyền vô sản chuyên chế là một
chính quyền tàn bạo, độc ác, thế mà các “ông” không sớm nói lên, thì một
là các “ông” không dám nói lên tội lỗi của mình, hai là các “ông” hèn
nhát, không dám tố giác tội phạm, vì sợ mất hộ khẩu, sợ mất quyền lợi đảng
viên CS, mất chỗ đội mũ.
Mãi tới nay, các “ông” mới làm những gì cần phải làm từ lâu rồi, thì chẳng
qua, trâu buộc ghét trâu ăn mà thôi. Các “ông” không được dự phần vào
miếng đỉnh chung, các ông bị đá văng ra khỏi các chức vụ có nhiều quyền
thế, lợi lộc, nên các “ông” tức tối, quẫn trí, sinh ra “liều mạng cùi”.
Nói phải có sách, mách phải có chứng. Trần Văn Trà và Nguyễn Hộ cùng đồng
bọn lập ra cái “Câu lạc bộ Kháng chiến” đánh phá rất hăng các đồng chí cầm
quyền. Nhưng, khi các đồng chí cầm quyền tặng cho mấy cái biệt thự, mấy
chiếc xe hơi để sử dụng và cho thuê, thì Trần Văn Trà, Nguyễn Hộ...
im hơi, lặng tiếng
cho tới chết.
Nguyễn Hộ cũng như tất cả đồng bọn, chỉ là một tên Cộng sản “bất mãn” chứ
không phải là Cộng sản phản tỉnh, vì trước hay sau Nguyễn Hộ vẫn là theo
cái chủ nghĩa Mác-xít dù đã bị quẳng vào thùng rác. Thế mà, Nguyễn Hộ vẫn
được các nhà “trí thức”, những kẻ vô sỉ, con cháu của Cô Tư Hồng trong
nhóm Thông Luận, ở Paris, tôn vinh lên làm minh chủ. Thật khôi hài hết chỗ
nói.
Nếu Nguyễn Hộ và đồng bọn không là “Cộng sản bất mãn”, thì họ là những tên
Cộng Sản Cò Mồi, được Việt cộng đưa ra, để chứng tỏ là nhà cầm quyền CS đã
“đổi mới, bớt độc tài, chế độ đã phần nào tôn trọng tự do dân chủ”. Chắng
thế, mà sau khi đả kích nặng lời, Nguyễn Hộ và đồng bọn chỉ bị an trí tại
gia và được hoàn toàn tự do fax, phổ biến ra hải ngoại những “tuyên ngôn”
nẩy lửa, hoặc sống an nhàn “trong tù”, hay còn được các đồng chí cầm
quyền đưa rước hoặc cho đi xuất ngoại sang các nước Âu-Mỹ…
Để kết thúc, chúng ta có thể khẳng định: Không có “người Cộng sản chân
chính”; vì bản chất Cộng sản là không chân chính, mà chỉ có người Cộng sản
chính cống, và ngụy Cộng sản, gồm có Cộng sản hủ hóa (trong chính quyền).
Cộng sản bất mãn và Cộng sản Cò Mồi (ngoài chính quyền).
Nhân dân Việt Nam hận thù đến tận xương tủy bè lũ Cộng sản. Chính cống
Cộng sản hay ngụy Cộng sản… Tất cả cũng đều như thế.
Vân
Trình Nguyễn Văn Lượng
-----------
Xem bài đăng lưu trữ:
-----------
Xem bài đăng lưu trữ:
*Đi tìm người cộng sản chân chính
*Người Cộng Sản Chân Chính, Hãy Tự Soi Gương Mình
Thông điệp của tuổi trẻ qua phiên tòa Long An
“Mình với ta tuy hai mà một / Ta với mình tuy một mà hai”
là câu ca dao diễn tả tình nghĩa gắn bó lứa đôi, được cộng sản (CS) ứng
dụng trong sinh hoạt chính trị khi tổ chức cầm quyền. Đảng CS chủ
trương rằng đảng CS và nhà nước CS tuy hai mà là một, trong khi thực
chất cơ cấu của một chính quyền dân chủ thì đảng CS với nhà nước CS
không thể một mà phải là hai.1,- TUY HAI MÀ MỘT
Ngay sau khi cướp chính quyền và thành lập chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ngày 2-9-1945, hội nghị Trung ương đảng Cộng Sản Đông Dương ngày 11-9-1945 tại Hà Nội đưa ra nguyên tắc căn bản là đảng CSĐD nắm độc quyền cai trị đất nước. (Philippe Devillers, Histoire du Viet-Nam de 1940 à 1952, Paris: Éditions du Seuil, 1952, tr. 143.)
Từ đó, đảng CS tìm cách hội nhập hai khái niệm về đảng và chính quyền thành một. Rõ nét nhất là quốc hiệu “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” được đặt ra từ năm 1976. Tổng số đảng viên CS hiện nay khoảng 3 triệu đảng viên trên tổng dân số Việt Nam khoảng gần 90 triệu người, nghĩa là số đảng viên chỉ bằng khoảng hơn 1/30 tổng dân số Việt Nam (Con số phỏng chừng, chưa chính xác). Như thế tại sao gần 87 triệu người Việt Nam không CS, phải mang trên lưng quốc hiệu “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa”, toàn màu sắc CS. Đây phải chăng là nguyên tắc đa số phục tùng thiểu số theo kiểu CS?
Nền hành chánh của CS là nền hành chánh song hành, vì bên cạnh chính quyền, luôn luôn có uỷ ban đảng CS, gọi tắt là đảng uỷ. Đảng uỷ có mặt từ trung ương xuống tới địa phương, xuống tới làng xã, cả hành chánh dọc, lẫn hành chánh ngang. Nền hành chánh song hành CS còn nặng nề hơn nền hành chánh song hành thời Pháp thuộc. Nền hành chánh song hành thời Pháp thuộc chỉ ngang đến cấp tỉnh mà thôi. Bên cạnh triều đình có viên khâm sứ (Trung Kỳ) hay viên thống sứ (Bắc Kỳ). Bên cạnh các tổng đốc hay tuần phủ có viên công sứ. Pháp không có hành chánh cấp huyện ở Việt Nam. Đàng nầy, bên cạnh chính phủ có Ban bí thư Trung ương đảng, trong đó các trưởng ban TƯĐ có vai vế và quyền lợi còn hơn các bộ trưởng trong chính phủ. Bên cạnh Uỷ ban Nhân dân tỉnh hay thành phố có tỉnh ủy, thành ủy đảng bộ địa phương. Xuống tới quận, huyện, phường, xã… Bên cạnh các cơ quan ty sở, luôn luôn có đảng uỷ cơ quan ty sở… Dân chúng lâm vào tình trạng một cổ hai tròng, phải đóng thuế để nuôi cả hai nền hành chánh: hành chánh thông thường và hành chánh đảng CSVN vì các đảng viên trong đảng uỷ được xem như công nhân viên chức nhà nước. Đảng là của một nhóm người, mà đảng viên làm việc cho đảng lại lãnh lương nhà nước do toàn dân đóng thuế.
Trong quân đội cũng có đảng uỷ. Viên chính uỷ (uỷ viên chính trị) có quyền quyết định mọi sinh hoạt của đơn vị. Nhân buổi lễ mừng quân đội CSVN tròn 20 tuổi tại Hà Nội ngày 22-12-1964, có sự hiện diện của đại tướng Kim Tsang Bông và đoàn đại biểu quân đội Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên (Bắc Hàn), Hồ Chí Minh nói: “Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với Dân, sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội. Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng.” (Nhật báo Nhân Dân ngày 23-12-1964, đăng lại trong Hồ Chí Minh toàn tập 11: 1963-1965, xuất bản lần thứ hai, Hà Nội: Nxb. Chính Trị Quốc Gia, 2000, tt. 251-252.) Tại sao không trung với nhân dân, với tổ quốc mà lại trung với đảng? Không có nhân dân, không có tổ quốc thì làm sao có đảng mà bắt phải trung thành? Ngày nay, để làm đẹp hình tượng Hồ Chí Minh, có người sửa lại: “Quân đội ta trung với nước …(?)”
Nhà nước CSVN nhồi sọ dân chúng bằng một câu khẩu hiệu lạ lùng: “yêu tổ quốc là yêu xã hội chủ nghĩa”. Không lẽ ngày xưa chưa có “xã hội chủ nghĩa”, tổ tiên chúng ta không yêu tổ quốc hay sao? Không yêu tổ quốc sao đã bao phen tổ tiên chúng ta anh dũng chiến đấu chống ngoại xâm, bảo vệ tổ quốc?
Cao điểm của sự nhập nhằng giữa đảng và tổ quốc, đảng và chính quyền là điều 4 hiến pháp năm 1992, nguyên văn như sau: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của đảng hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật.” (Uỷ ban về người Việt Nam ở nước ngoài, Những văn bản pháp quy của Nhà nước Việt Nam liên quan đến người Việt Nam ở nước ngoài (đến ngày 31-5-1995), 1995. Tr. 13.)
Đảng CS nắm độc quyền cai trị, đè đầu đè cổ dân chúng, nhưng cái gì cũng đổ tiệt cho dân. “Đất đai là sở hữu của toàn dân”, nhưng “do nhà nước quản lý”. Công an đàn áp dân chúng thì gọi là “công an nhân dân”. Ngược lại chuyện tiền bạc, cái hầu bao của đất nước thì thuộc về “ngân hàng nhà nước”. Mỗi khi có nguy biến, đảng liền đẩy dân chúng ra làm vật hy sinh, đỡ đạn cho đảng CS. Ví dụ khi bị Pháp truy bức, Hồ Chí Minh và đảng CS sợ bị Pháp bắt ở Hà Nội, liền hô hào kháng chiến chống Pháp tối 19-12-1946, rồi toàn bộ lãnh đạo CS trốn ra khỏi Hà Nội, chạy lên rừng núi ẩn tránh. Trong suốt cuộc chiến từ 1946 đến 1975, hoàn toàn không có một tướng lãnh hay sĩ quan CS nào hy sinh hoặc tuẫn tiết, mà CS chỉ toàn đẩy binh sĩ ra phía trước theo chiến thuật biển người, bất kể hỏa lực của đối phương, nên cán binh CS chết nhiều, đúng như câu thơ của Phùng Quán trong bài thơ “Chống tham ô lãng phí”: “Những con người tiêu máu của dân / Như tiêu giấy bạc giả!...”
2.- THÔNG ĐIỆP CỦA TUỔI TRẺ
Đảng CSVN quyết kềm hãm chính quyền trong vòng tay đảng, xem chính quyền chỉ là công cụ của đảng CSVN, chỉ là cánh tay nối dài của đảng CSVN. Trong quá khứ, có nhiều cuộc phản đối trong nội bộ đảng CS vì khác chủ trương chính sách của đảng, cũng như đã xảy ra những cuộc phản đối của dân chúng chống lại chế độ CS độc tài toàn trị, nhưng hầu như không có cuộc phản đối nào đặt vấn đề tách biệt hệ thống đảng ủy ra khỏi hệ thống cầm quyền của chế độ do CS kiểm soát.
Vào tháng 2-2013, trong “Vài lời gởi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng”, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên cho rằng đảng CSVN và nhân dân Việt Nam là hai thành phần riêng biệt. Vì vậy, theo Nguyễn Đắc Kiên, tổng bí thư đảng CS Nguyễn Phú Trọng không có tư cách để phê phán toàn thể nhân dân là suy thoái, mà tổng bí thư Trọng chỉ có thể nói với đảng viên đảng CS của ông mà thôi. Ý kiến của Nguyễn Đắc Kiên trình bày công khai trước dư luận quần chúng phải nói là rất can đảm, nhưng chỉ tách biệt giữa đảng CS và nhân dân, chưa phải là vấn đề pháp lý trong sinh hoạt chính trị đất nước.
Bỗng nhiên, ngày 16-5-2013, tại pháp đình Long An, trong phiên tòa xét xử hai sinh viên yêu nước, bùng nổ vấn đề rất quan trọng về pháp lý nầy. Tại phiên tòa nầy, sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên tuyên bố: “Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’, khẩu hiệu bị cho là ‘phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam’, là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất… Tôi vẽ bức tranh này trong 15 phút để thể hiện thực tế người dân thấp cổ bé miệng khi nói ra thì bị đàn áp…. Việc tôi làm, tôi chịu, yêu cầu không gây khó khăn cho gia đình tôi. Tôi là một sinh viên, là đại diện cho tầng lớp trí thức, sức mạnh của đất nước, tôi mong muốn phiên tòa hôm nay xét xử công bằng để tôi sớm được trở về với cộng đồng, tiếp tục cống hiến cho đất nước và thể hiện lòng yêu nước.” (Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Nhung, thân mẫu của Phương Uyên, sau khi tham dự phiên tòa Long An ngày 16-5-2013) (VOA ngày 16-5-2013)
Cũng sau phiên tòa nầy, bà Nguyễn Thị Kim Liên kể về con mình, Đinh Nguyên Kha, như sau: “Kha nói từ đầu đến cuối mình yêu nước, mình không chống dân tộc, mà chỉ chống đảng cộng sản. Kha nói chống đảng thì không phạm tội… Kha nói theo bản cáo trạng xem việc chống đảng là phạm tội thì nó không biết, vì không có luật nào nói như vậy”. (http://www.chuacuuthe.com/2013/05/16/tuong-thuat-phien-toa-xet-xu-phuong-uyen-va-nguyen-kha/
Đây là lần đầu tiên có hai người không phải là chính trị gia, cũng không phải là luật gia, cũng chẳng khoa bảng cao cấp, mà chỉ là hai em sinh viên trẻ, đặt vấn đề công khai trước tòa án, cơ quan pháp luật đại diện cho nhà cầm quyền CSVN, rằng chính quyền là chính quyền, còn đảng CS là đảng CS. Cả hai sinh viên đều xác nhận họ là những người yêu nước, chống Trung Quốc xâm lược, chống đảng CSVN, chứ họ không chống chính quyền hiện nay trong nước, không vi phạm điều 88 bộ luật Hình sự.
Nguyên văn điều 88 luật Hình sự đã được Quốc hội CS sửa đổi và bổ sung năm 2009 như sau: “1) Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm: a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 2) Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.”
Rõ ràng điều 88 luật Hình sự trên đây chỉ nói đến “Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam…” chứ hoàn toàn không đề cập đến việc chống Trung Quốc hay chống đảng CSVN, đúng như Đinh Nguyên Kha nói. Thật sự không có luật lệ nào trừng phạt người Việt Nam chống Trung Quốc vì bá quyền Trung Quốc xâm lược Việt Nam, chỉ trừ trường hợp công an CS, tòa án CS và nói chung là nhà nước CSVN hiện nay, nhận Trung Quốc chính là nhà nước của CSVN, thì mới dùng điều 88 luật hình sự của nhà nước CSVN kết án hai em vào tội tuyên truyền chống nhà nước mà thôi.
Nếu tòa án CS kết tội hai em vì hai em đã chống âm mưu xâm lược của Trung Quốc, thì CSVN có thể kết tội luôn tổ tiên chúng ta đã bao phen chống Trung Quốc xâm lược, từ Bà Trưng, Bà Triệu, đến Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… Phải chăng vì vậy CSVN bỏ thi môn sử năm nay trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, nhằm dẫn đến bỏ thi môn sử về sau, từ đó bỏ luôn môn sử trong học trình hoặc thay đổi môn sử trong học trình, để học sinh không biết sử, không biết quá khứ giữ nước, chống phương bắc rất hào hùng của dân tộc Việt.
Cũng không có luật lệ nào quy định việc chống đảng CS là vi phạm luật pháp, trừ trường hợp chính bản thân ban lãnh đạo đảng CSVN đứng làm nguyên đơn kiện những ai đã dùng các phương tiện trái pháp luật nhà nước để chống đảng CSVN. Điều nầy, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có thể làm được, chứ ông chẳng có quyền kết án dân chúng suy thoái khi dân chúng đòi loại bỏ điều 4 hiến pháp 1992.
Cần chú ý là cả hai sinh viên nầy đều sinh sau năm 1975, dưới chế độ CS. Nguyễn Thị Phương Uyên 21 tuổi, Đinh Nguyên Kha 25 tuổi. Hai em đều học hành dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, sống trong lòng của chế độ CS, nên chắc chắn hai em hiểu khá rõ chế độ CS Việt Nam. Các em bị bắt giam từ tháng 10-2012, tức đã nằm trong tù CS khoảng 7 tháng, đã bị hành hạ, bị ngược đãi trong tù. Các em cũng biết rõ nhà tù CS dã man như thế nào, khổ cực như thế nào. Hai em cũng dư biết rằng nếu hai em “ăn năn nhận tội”, chấp nhận lời mớm cung hay ép cung của công an CS, thì hai em có thể sẽ được tòa án khoan hồng, giảm án. Chắc chắn hai em cũng bị công an CS đe dọa, nếu không nghe lời chúng, thì hai em sẽ bị trọng án, tù đày khổ cực trong thời gian dài.
Tuy nhiên, trong sắc phục học sinh hiền hòa, còn mang bảng hiệu nhà trường như hai học sinh gương mẫu, hai em tỏ thái độ hết sức tự tại, chững chạc,với ngôn ngữ hết sức tự tin khi đối đáp trước tòa án. Hai em can đảm xác định vững vàng thái độ của mình, nói thẳng, nói thật những suy nghĩ chín chắn của mình về hiện tình đất nước. Hai em khẳng định vì lòng yêu nước, hai em chống Trung Quốc xâm lược, chống đảng CSVN, là những điều mà bộ luật hình sự không quy tội, có nghĩa là hai em không vi phạm luật pháp nhà nước, hai em không phạm tội.
Thế mà phiên tòa Long An ngày 16-5-2013 đã vận dụng điều 88 luật Hình sự để kêu án Nguyễn Thị Phương Uyên 6 năm tù giam, 3 năm quản chế và Đinh Nguyên Kha 8 năm tù giam, 3 năm quản chế. Đặc biệt thái độ của hai em rất bình tĩnh, vững vàng, nói năng chừng mực, chứng tỏ hai em đã suy nghĩ chín chắn trước khi phát biểu, chứ không phải vì bồng bột, xúc động hay tức giận. Cuối cùng, sau khi quan tòa tuyên án, hai em yên lặng chấp nhận mà không nhận tội và không xin khoan hồng.
Luận điểm của Phương Uyên và Nguyên Kha về sự tách biệt giữa tổ chức chính quyền (đại diện của toàn dân) và đảng CSVN (đại diện cho một nhóm người) hoàn toàn hợp lý, vững vàng. Trên thế giới, hiện nay nước nào cũng có các đảng cầm quyền, nhưng đảng cầm quyền và chính quyền không thể là một. Nhà cầm quyền và đảng CSVN phải chấm dứt chuyện lợi dụng chính quyền, lợi dụng pháp luật của chính quyền để làm công cụ bảo vệ đảng CS.
Vấn đề phân biệt giữa đảng CSVN và chính quyền VN tuy do hai sinh viên nhỏ tuổi đặt ra, nhưng là một tiền đề chính trị lớn, hết sức lớn lao, chẳng những liên hệ đến quyền lực của đảng CSVN mà còn liên hệ đến cơ cấu tổ chức công quyền Việt Nam và cao hơn hết, liên hệ đến cả điều 4 hiến pháp hiện hành. Đặc biệt em Phương Uyên dùng máu của chính mình, viết huyết thư “Tàu khựa cút khỏi Biển Đông” và “Đảng cộng sản chết đi”, chứng tỏ ý chí mạnh mẽ của một người trẻ tuổi Việt Nam, nêu cao tinh thần yêu nước chống ngoại xâm, chống độc tài toàn trị.
Đây là thông điệp của tuổi trẻ Việt Nam gởi cho toàn dân và gởi cho giới lãnh đạo đảng CS, như là một tiếng chuông đánh thức mọi người, nhằm phá vỡ chủ trương toàn trị của đảng CS và dọn đường cho thể chế tự do dân chủ trong tương lai. Thông điệp nầy chỉ được trình bày trong phòng xử án của pháp đình Long An, ít người dự khán, nhưng chẳng mấy chốc, thông điệp nầy đã truyền xa vạn dặm, bay khắp năm châu, làm cho toàn thể người Việt khắp thế giới bàng hoàng, xúc động và có thể nói nhức nhối tận tâm can.
Sau phiên tòa Long An ngày 16-5-2013, cha mẹ hai em Nguyễn Thị Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha tỏ ra rất hãnh diện về cách ứng xử của hai em. Chẳng những thế, toàn thể đồng bào Việt Nam trên thế giới đều khâm phục hai em. Hai em sống dưới chế độ CS mà không bị ô nhiễm theo chủ nghĩa CS. Hai em gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Những lời nói của hai em đã đi vào lịch sử đấu tranh cho tự do dân chủ của người Việt, thể hiện rõ nét hào khí dân tộc Việt, chính là sự kết tụ của hồn thiêng sông núi tiềm tàng trong lòng dân tộc, cho thấy rằng tiền đồ dân tộc Việt Nam vẫn còn đó, sáng rực ở phía trước…
(Toronto,18-5-2013)
© Trần Gia Phụng
Thư gửi các bạn trẻ yêu nước đang trong ngục tù của Tà Quyền Cộng Sản
Vì
lý tưởng, các bạn đã quên cả tương lai và mạng sống của mình để nói lên
tất cả những gì có thể mang lại tốt đẹp nhất cho đất nước, cho dân tộc.
Nhưng bọn Việt Cộng bán nước đã đặt quyền lợi của đảng
Cộng Sản Việt Nam, của bọn cầm quyền trên quyền lợi của đất nước, của
dân tộc để vu oan giá họa cho các bạn những tội mà các bạn không hề sai
phạm. Chúng bắt các bạn để mong dập tắt các tiếng nói yêu nước khác hòng
dễ dàng làm tay sai cho quan thầy của chúng là bọn bành trướng bá quyền
Trung Cộng.
Tôi
biết, bọn chúng (Việt Cộng) không thiếu gì phương sách để cố làm cho
các bạn phải khuất phục. Nào ép buộc các bạn phải đọc lời thú tội và
những lời thứ tội này đã được bọn chúng đưa lên đài phát thanh, truyền
hình trong nước và cả lên các website để có cớ xử tội các bạn. Vì thế
tôi không ngạc nhiên và tôi cũng chẳng cần nghe những lời thú tội của
các bạn vì dù các bạn có nhận tôi đến mức nào đi chăng nữa thì không
những dưới mắt tôi cũng như dưới mắt 80 triệu người Việt trong nước cùng
hơn 3 triệu người Việt hải ngoại, mà còn dưới mắt của cả thế giới, các
bạn chẳng có tội gì cả ngoài lý tưởng tự do, dân chủ và lòng yêu nước,
thương dân tộc của các bạn. Vì thế, lòng ngưỡng mộ của tôi đối với các
bạn vẫn không thay đổi.
Mặc dầu đã bắt các bạn phải đọc lời nhận tội và đưa các bạn ra tòa xét xử, hay nói cho đúng hơn là để lãnh án về “tội tuyên truyền chống phá nhà nước…”,
chiếu điều 88 bộ luật hình sự. Nhưng bọn chúng vẫn chưa yên tâm bởi vì
chiếu điều 88, nếu ra toà, các bạn phản cung và không nhận tội thì bọn
chúng dù có thù ghét các bạn tới đâu, cũng chỉ có thể phạt tối đa các
bạn, mỗi người là 20 năm tù. Cho nên bọn chúng đã đồi tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước…” chiếu điều 88 bộ luật hình sự sang tội danh “có âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân…” chiếu điều 79 bộ luật hình sự là tội có hình phạt tối đa là tử hình.
Khi được biết điều này, chắc không phải chỉ các bạn, mà rất nhiều người
trong nước cũng như ngoài nước rất lo ngại cho các bạn. Nhưng tôi cho
rằng đó chỉ là sự hù doạ.
Trong bài viết của tôi với nhan đề “Tại Sao Cộng Sản Việt Nam vẫn Tồn Tại” vào cuối tháng 12 năm 2009, có đăng trên nhiều diễn đàn, tôi có viết: “Luật
pháp nói chung và toà án nói riêng dưới chế độ Cộng Sản là để bảo vệ
chế độ của chúng. Do đó biện pháp đầu tiên là dùng công an để đàn áp và
truy tố ra tòa. Biện pháp này không những có mục đích để trừng trị mà
còn có mục đích đe dọa. Việc bọn Việt Cộng đổi tội danh truy tố Trần Anh Kim, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung từ tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo điều 88 bộ Hình Luật Việt Cộng thành tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Hình Luật Việt Cộng
hoặc dựng lên những con ngáo ộp như “Thế lực thù nghịch”, “Diễn tiến
hoà bình” hay “Bọn phản động” cũng không ngoài mục đích này. Nhưng biện
pháp này ngày nay, hầu như vô hiệu bởi vì những người bất
đồng chính kiến, hay phổ biến những tư tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền
hay biểu lộ lòng yêu nước, không phải là một tội. Hơn nữa, ngày nay, tai
mắt quốc tế hầu như có mặt ở khắp nơi và bọn lãnh đạo Hà Nội đã đặt bút
ký vào các bản văn quốc tế như Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, nên không
thể muốn xử sao thì xử. Do đó dù có khắt khe tới đâu chúng cũng chỉ có
thể gắn chocác bạn một tội danh vớ vẩn để phạt tù chứ không thể tuyên án tử hình để giết người vô tội. Và tôi đã chờ đợi bọn chúng xem bọn chúng sẽ xử các bạn ra sao.
Ngày
20/1/2010, tại tòa án nhân dân Saigon mà bọn chúng gọi là thành phố Hồ
Chí Minh đã đưa các bạn ra để lãnh án, tôi không gọi là đưa các bạn ra
để xét xử vì xét xử gì bọn chúng ? Mọi chuyện đã được bọn chúng xếp đặt.
Anh Trần Huỳnh Duy Thức hiên ngang trước bầy qủy đỏ
Các bạn thấy không? Chính bọn chúng đã sợ các bạn,
chứ không phải các bạn sợ bọn chúng. Trong bài “Phiá Sau Một Phiên Tòa
Công Khai” đăng trên diễn đàn VN-Politic Chủ Nhật 24/1/2010, Kim Châm đã
viết như sau: “Điểm
thú vị và nổi bật nhất là công tác đảm bảo an ninh trật tự trước và sau
phiên tòa. Ngày 20 tháng 1 năm 2010, ở khắp các ngã tư của đường phố
Sài Gòn, đặc biệt là khu vực quanh tòa án nhân dân thành phố 131 Nam Kỳ
Khởi Nghĩa, lực lượng an ninh chìm, nổi được phân công theo dõi, giám
sát khu vực này rất nghiêm ngặt. Theo tin từ một blogger trẻ, người đã
đến bên ngoài phiên tòa, cho biết: “Công an dày đặc ở khắp nơi. Thật
không thể tưởng tượng được là họ huy động toàn bộ lực lượng cho một
phiên tòa hùng hậu như thế. Xe chở bộ đội đặc công có vũ trang chạy ra
vào rầm rập. Thỉnh thoảng lại có mấy chiếc xe tù chạy vòng vòng thị uy.
Nếu làm một phép tính, hẳn một người đứng bên ngoài phiên tòa sẽ hân
hạnh có từ 6 đến 8 người chăm sóc, đến cả đi mua nước uống và đi tiểu
tiện hay đại tiện ở công viên bên cạnh cũng có người đi theo và nghe dùm
điện thoại cho mình. Thật không thể nào tin được.”…
Một cách ngắn gọn, thì về mặt an ninh có lẽ cách diễn tả của phóng viên
đài Á Châu Tự Do đã lột tả được tất cả, đó là nhà nước “ứng xử như sắp
có đại loạn”.
Trước
tòa, 2 bạn Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Duy Thức cũng chẳng thèm nhờ
luật sư Nguyễn Minh Tâm là luật sư do bọn chúng chỉ định. Bạn Thức lấy
lý do là bạn và luật sư Minh có nhiều quan điểm không giống nhau. Nhưng
tôi biết vì sao sao các bạn từ chối. Người ta chỉ phải nhờ luật sư cãi
khi người ta có tội hoặc bị hàm oan. Các bạn không có tội, các bạn cũng chẳng bị hàm oan. Cả thế giới biết bạn không có tội. Chính bọn chúng mới là kẻ có tội, tội bán nước, tội phản quốc. Và chính các bạn đã là quan tòa xét xử bọn chúng.
Bởi
vậy, tuy bọn chúng đã đổi tội danh để hù doạ các bạn chứ không dám dùng
để xử các bạn. Người bị chúng tuyên phạt nặng nhất vì đã phản cung
trước bọn chúng là bạn Trần Huỳnh Duy Thức chúng cũng chỉ dám phạt là 16
năm tù, 5 năm quản chế. Còn bạn Nguyễn tiến Trung 7 năm tù giam, 3 năm
quản chế, bạn Lê Công Định 5 năm tù giam, 3 năm quản chế, bạn Lê Thăng
Long 5 năm tù giam.
Tuy
hình phạt các bạn thấp hơn mức tôi đa của tội “tuyên truyền chống phá
nhà nước…” chiếu điều 88 bộ luật hình sự, nhưng cũng không phải là nhẹ.
Nhưng các bạn thấy không, người ta chỉ sợ khi tội phạm đúng và hình phạt
đúng. Nếu tội phạm không đúng thì dù hình phạt có nặng tới đâu, người
ta cũng không sợ. Chính vì vậy mà các bạn trẻ vẫn lên tiếng chống đối.
Ngày 30/10/2012, tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh tức Saigon đả xử hai nhạc
sĩ Trần Vũ Anh Bình bị kết án 6 năm tù giam và 2 năm quản thúc và nhạc
sĩ Việt Khang bị kết án 4 năm tù giam và 2 năm quản thúc. Luận
điệu của tòa án cho rằng những bài hát do 2 nhạc sĩ này sáng tác làm
cho người dân nghe và chán ghét chế độ cộng sản Việt Nam.
Thực ra nhạc sĩ Việt Khang chỉ làm 2 bài hát: “Việt Nam tôi đâu?” và “Anh là ai?” để nói lên nói
lên lòng yêu nước của mình trước tình trạng đất nước đang mất dần bởi
sự xâm lấn của Trung Cộng mà bọn ngụy quyền Việt Cộng vì qúa hèn nhát,
không hề dám phản đối một lời cũng như những nỗi khắc khoải, uất ức của
mình khi thấy những cảnh bất công của xã hội đương thời, những cảnh
người dân nghèo bị hiếp đáp, những thanh niên chỉ vì muốn tỏ bầy tinh
thần yêu nước của mình mà bị công an của ngụy quyền Việt Cộng đánh đập
dã man, tàn nhẫn.
Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh
Bình tuy làm tới 10 bài hát như “Cho con ngày mai”, “Lỡ chuyến đò”,
“Miền Trung ơi” v.v…, nhưng tất cả chỉ là để nói lên thân phận bất hạnh
khổ đau của người dân Việt.
Và mới đây, ngày 16/5/2013, tòa án tỉnh Long An đã xử 2 sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam, 3 năm quản chế và Đinh Nguyên Kha 8 năm tù giam, 3 năm quản chế chỉ vì Nguyễn
Phương Uyên đã dùng máu để viết lên mảnh vải mang giòng chữ ‘Tàu khựa
cút khỏi Biển Đông’. Trong bản cáo trạng, Viện Kiểm Sát cáo buộc cô đã
‘phạm tội’ khi viết ‘những dòng chữ có nội dung không hay về Trung Quốc’
và cả hai Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã phát tán truyền
đơn có nội dung kích động, xuyên tạc chống Đảng, nhà nước theo phương
thức cũ (rải truyền đơn, chụp ảnh lại và phát tán trên mạng) và tàng trữ
hơn 2,5 kg hóa chất và dụng cụ chế thuốc nổ.
Nguyễn Phương Uyên đã thẳng thừng tuyên bố trước tòa: "Tôi
là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những
người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước.
Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì
thật sự tôi không cam tâm" Còn Đinh nguyên Kha thì mạnh mẽ cương quyết hơn: "Tôi
trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề
chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không
phải là tội".
Là người Việt Nam, ai cũng phải thắc mắc và tự hỏi: “Chính quyền Việt Cộng là chính quyền của ai và đã đại diện cho ai, Việt Nam hay cho Trung Cộng mà bắt giam và bỏ tù các bạn?”
Thật
không có cái nhục nào to lớn bằng cái nhục của một dân tộc có một chính
quyền hèn hạ và đốn mạt như chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay, một chính quyền bán nước hại dân, chỉ biết tham nhũng và hiếp đáp dân lành. Chúng đã coi dân như kẻ thù.
Chúng muốn tất cả dân tộc Việt Nam phải hèn nhát như bọn chúng. Phải
chăng chúng muốn toàn dân Việt Nam phải làm nô lệ cho Trung Cộng? Nếu
không tại sao chúng lại đánh đập dã man, bắt giam và bỏ tù những người
yêu nước, những người đã dám nói lên những việc làm sai trái, phản lại
quyền lợi dân tộc của bọn chúng ?
Thưa các bạn,
Bọn
Việt Cộng có thể bỏ tù các bạn, thậm chí chúng có thể giết các bạn,
nhưng chúng không thể bỏ tù những lời nói yêu nước cũng như những dòi
hỏi chính đáng của các bạn. Hình phạt càng nặng thì tiếng nói của các
bạn càng to và hậu qủa của nó càng lớn.
Để kết thức bức thư này, tôi xin gửi tới bạn những lời ngưỡng mộ của một sinh viên hiện đang sống tại Saigon: “Các
bạn là những anh hùng dân tộc. Các anh (chị) là tấm gương sáng cho tuổi
trẻ Việt Nam noi theo. Đảng CSVN sẽ không còn tồn tại lâu đâu…vì chúng
nó đang lung lay và run sợ…Hãy vững tâm, những người con của mẹ Việt
Nam”.
Và
tôi cũng xin thêm rằng, các bạn đã thành danh, lịch sử sẽ vinh danh các
bạn. Ngày hôm nay bọn Việt Cộng bán nước kết án các bạn, nhưng ngày mai
bọn Việt Cộng sẽ phải đền tội.
Thân chào các bạn và chúc các bạn mạnh khỏe để nhìn thấy bọn chúng sẽ phải chết như thế nào.
Lê Duy San
Chú thích:
(1).Điều
79, khoản 1 bộ Luật Hình Sự quy định “Người nào hoạt động thành lập hay
tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân thì bị phạt như sau:
Người tổ chức, người xúi dục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả
nghiêm trọng, thì bị phạt từ từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử
hình”.
(2).Điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam quy định tội phạm gồm các hành vi: “Tuyên
truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những
luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong
nhân dân; Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội
dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nguời phạm tội có thể bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm. Nếu trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.
LS. Lê Duy San
------
------
Việt Nam: Hàng ngàn người ký kiến nghị đòi trả tự do cho Phương Uyên và Nguyên Kha

Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha
Chỉ
mới xuất hiện trên mạng từ tối qua, đến sáng nay 21/05/2013 bản kiến
nghị đòi trả tự do cho hai thanh niên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và
Đinh Nguyên Kha đã thu hút được hàng ngàn chữ ký trong và ngoài nước.
Hôm 16/05/2013, tòa án
tỉnh Long An đã tuyên án Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù, 3 năm quản thúc,
và Đinh Nguyên Kha 8 năm tù, 3 năm quản thúc. Bản kiến nghị trên viết : «
Hai thanh niên yêu nước này bị kết án vì đã chống mưu đồ và hành động
của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền nước ta, chống bọn tham nhũng đang phá
hoại đất nước, mặc dù họ chỉ dùng những biện pháp ôn hòa phù hợp với
Hiến pháp Việt Nam và Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ».
Nhấn mạnh đến «
Thái độ và lời phát biểu của hai thanh niên đó trước tòa biểu thị trí
tuệ và khí phách của thế hệ trẻ nặng lòng vì nước, không khuất phục
trước cường quyền », bản kiến nghị nhận định : « Bản án này
khiến dư luận xã hội bất bình, thế giới lên án, chỉ làm hài lòng những kẻ có mưu đồ bành trướng xâm hại Việt Nam ». Những người ký tên trong kiến nghị kêu gọi «
nhà cầm quyền trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và
những người yêu nước ôn hòa đã bị kết án và tù đày trong thời gian qua
».
Tuy chỉ mới được đưa lên mạng từ tối qua, nhưng đến
sáng nay đã có gần một ngàn chữ ký trực tuyến của nhiều giới trong và
ngoài nước. Trong đó có các thân hào nhân sĩ, những khuôn mặt hoạt động
phong trào trước 1975, các nhà văn, nhà báo, nhà khoa học tên tuổi, cũng
như những người lao động bình thường đang sinh sống tại Việt Nam và
nhiều nước khác nhau trên thế giới.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Never Lose The Light
Không Đánh Mất Lửa Tin
Chúng con, giới trẻ Việt Nam tại Sydney xin kính dâng Mẹ Việt Nam món quà bé nhỏ của chúng con trong ngày Mother's Day ...
Chúng con, giới trẻ Việt Nam tại Sydney xin kính dâng Mẹ Việt Nam món quà bé nhỏ của chúng con trong ngày Mother's Day ...
-------
Tiếp tay phổ biến những bài ca cổ võ cho Tự Do Dân Chủ đến khắp nơi.
Trần Kim Bằng - Tôi Đi Trên Phố
"The world will be destroyed not by the evil people, but by good people watching evil people doing it"










































