"Mả Đáo Thành Công, Kỳ Khai Đắc Thắng"

Giáp Ngọ, ngựa hí rền vang
Toàn dân vùng dậy ngút ngàn uy linh
Tiến về dẩm nát Ba đình
Lăng tên đồ tể máu tanh gióng giòng.
Cờ vàng bay rợp non sông
Khải hoàn ca khúc khai dòng tự do
Đồng hương bốn bể hẹn hò
Ngày về cố quốc dưới cờ vinh quang@

Trúc Giang







--------------
TẬP THỂ NGƯỜI VIỆT NAM TỴ NẠN CỘNG SẢN
tại VƯƠNG QUỐC ANH
_______________________________________________
Thư Mời
Tham dự Biểu Tình Ngày Quốc Hận 30/4 tại London


Kính mời: Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo
- Quý thân hào nhân sĩ chống cộng
- Quý Cộng đồng, Hội đoàn, Tổ chức đấu tranh
- Quý cơ quan truyền thông, báo chí, trang mạng điện tử
- Quý đồng hương tỵ nạn cộng sản


Năm nay, cuộc biểu tình Quốc Hận 30/4 sẽ được tổ chức như sau:

• Địa điểm tập trung: Palace Gate, Kensington Road, Kensington Gardens,
London, W8. (chổ cũ như trước đây)
• Biểu tình: Ðối diện sứ quán Việt gian cộng sản, 12-14 Victoria Road,
London,W8 5RD.
• Thời gian: Thứ Bảy, ngày 26/4/2014, từ 13 giờ 00 đến 16 giờ 00.

Thursday, 17 April 2014

TUNG HỎA MÙ “HÒA GIẢI HÒA HỢP“ NHẰM CỨU CƠ CHẾ BỆNH HOẠN



Thứ Năm tuần trước, trong loạt bài NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ, đứng về mặt đấu tranh giải thoát Dân Tộc khỏi cảnh nô lệ dưới Cơ chế CSVN, chúng tôi viết về cái chết của Ts CÙ HUY HÀ VŨ khi bỏ Quê Hương sang Hoa kỳ. Trong bài ấy, chúng tôi đã đưa ra 5 dự phóng về việc Ts.Cù Huy Hà Vũ được trả tự do sớm và sang Hoa kỳ. Trong số những dự phóng ấy, có ba điểm liên hệ đến hỏa mù “Hòa Giải Hòa Hợp“ như sau:
=>       3)         Một số đông nghi ngờ rằng đây chỉ là đòn hỏa mù để đánh lạc tình trạng nguy hiểm mà CSVN đang phải đứng trước sự phẫn nộ của quần chúng quốc nội mỗi ngày mỗi tăng để đi đến NỔI DẬY dù với BẠO ĐỘNG để chấm dứt cái tà quyền CSVN.
=>       4)         Một số đông khác nghĩ đây là việc chính CSVN, cùng với nhóm chính khách cơ hội nhằm nhẩy bàn độc đang nằm tại Hải ngoại, muốn đi đến “Hòa Giải Hòa Hợp“ để CSVN vẫn tiếp tục giữ Cơ chế cũ mà hạ cánh an toàn và đám chính khứa cơ hội tại hải ngoại có dịp nhẩy bàn độc hớp những mẩu bánh rơi rụng thẩy xuống. Các chính khứa này hoạt động mạnh với một số Dân biểu, Nghị sĩ Hoa kỳ.
=>       5)         Một số người còn cho rằng đây là cái đòn mà CSVN mượn chính hai chữ NHÂN QUYỀN mà Hoa kỳ và một số Phong trào Việt Nam hải ngoại tung ra để tấn công CSVN, làm khí giới cho mình để chính CSVN tấn công lại Hoa kỳ và những Phong trào ấy nhằm thu vào được những cái giá béo bở mà Hoa kỷ đang nhử CSVN như cái giá TPP chẳng hạn. CSVN mượn thế “gậy ông đập lưng ông“. NHÂN QUYỀN là cái dây thung, dương ra để bắn người khác, nhưng có thể bật ngược lại chính mình .
            Không phải chỉ một mình Ts.Cù Huy Hà Vũ  được thả ra sớm, mà còn một số người khác nữa như các Oâng NGUYỄN HỮU CẦU, ĐINH ĐẶNG ĐỊNH, NGUYỄN TIẾN TRUNG, VI  ĐỨC HỐI.
            Tin tức cũng cho thấy Nguyễn Thanh Sơn gặp TNS NGÔ THANH HẢI như mở đầu cho việc vận động “Hòa Giải Hòa Hợp“.Nguyễn Thanh Sơn đã mời TNS Ngô Thanh Hải về thăm Việt Nam như dấu hiệu bắt đầu Hòa Giải Hòa Hợp. Chúng tôi đã phê bình TNS Ngô Thanh Hải tỏ ra yếu khi trả lời rằng Oâng sẵn sàng về thăm Việt Nam nếu CSVN thả thêm những tù nhân khác nữa cho tới con số 10 người chẳng hạn. Cái yếu của TNS Ngô Thanh Hải là chỉ đặt việc thả một số cá nhân ra khỏi nhà tù nhỏ trong khi ấy điều kiện căn bản của Hòa Hợp Hòa Giải là cà Dân Tộc Việt Nam sống như nô lệ trong nhà tù lớn của CSVN. Việc Hòa Hợp Hòa Giải là giữa khối Dân Tộc 90 triệu người và đảng CSVN.
            Vấn đề mà chúng ta đặt ra đây là việc “Hòa Giải Hòa Hợp“ này sẽ :
(i)                 giữa ai với ai ?;
(ii)               (ii) cái Cơ chế CSVN hiện hành còn tồn tại hay phải chôn vùi đi ?    
Chúng ta không tiên thiên phủ nhận “Hòa Giải Hòa Hợp“, mà việc chấp nhận phải tùy thuộc những trả lời cho hai câu hỏi vừa đặt ra trên đây.
(i)      “Hòa Giải Hòa Hợp“ giữa ai với ai ?
           
            Hòa Hợp Hòa Giải phải đặt đúng đối tượng, nếu không đó chỉ là việc lừa đảo ngay từ đầu để tránh đối tượng chính.
            Hòa Hợp Hòa Giải sai đối tượng:
*          Nếu CSVN chỉ đặt việc Hòa Giải Hòa Hợp giữa CSVN với khối đồng bào tỵ nạn tại Hải ngoại, đó là đặt sai vấn đề. Nhất nữa, CSVN chỉ chọn ra một số thành phần hoạt động chính trị ở Hải ngoại theo khuynh hướng chính trị của mình để thảo luận vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp thì càng đặt sai vấn đề hơn nữa.
*          Việc Hòa Giải Hòa Hợp không phải là việc thả một số tù chính trị để các Tổ chức Nhân đạo Quốc tế khen Cơ chế của mình có Nhân quyền nhằm giữ nguyên Cơ chế cai trị như cũ.
*          Việc Hòa Giải Hòa Hợp cũng không phải là việc trả giá chiều lòng Hoa kỳ để thâu tóm cho đảng CSVN một số những quyền lợi như nhận được tiền đầu tư hay được vào TPP.
            Càng sai trái hơn nữa nếu CSVN tính toán việc thả tù nhân như đấm miệng hay tấn công ngược lại  những Tổ chức, những Phong trào từng hô hào đấu tranh cho Nhân quyền. Nếu tính toán CSVN như vậy, thì những Tổ chức, những Phong trào đấu tranh Nhân quyền giống như tòng phạm với mưu đồ gian xảo của CSVN vậy.
            Tất cả những Hòa Giải Hòa Hợp trên đây chỉ hạn hẹp giữa những thành phần lãnh đạo Xã hội hay Phong trào Đấu tranh chứ không đếm xỉa đến khối quần chúng, nạn nhân của một Cơ chế cai trị. Nếu không đếm xỉa đến quần chúng nạn nhân, thì việc Hòa Giải Hòa Hợp chỉ còn là việc chia ghế với nhau để cai trị thủ lợi giữa những Lãnh đạo
            Hòa Hợp Hòa Giải đúng đối tượng:          
Tại Việt Nam, vấn đề tranh chấp trong bao chục năm trường là giữa  Cơ chế CSVN cai trị độc tài và Dân Tộc Việt Nam bị trị như nô lệ. Đây là hai đối tượng đích thực của việc Hòa Giải Hòa Hợp. Vì vậy việc Hòa Hợp Hòa Giải đích thực là giữa hai đối tượng ấy chứ không phải là Hòa Giải Hòa Hợp với người Việt tỵ nạn ở Hải ngoại, hay với Mỹ, với những Tổ chức, phong trào đấu tranh cho Nhân quyền… Khi mà CSVN Hòa Giải Hòa Hợp thực sự với Dân Tộc VN ở quốc nội rồi, thì khỏi cần đặt vấn đề này với khối người Việt tỵ nạn, hay với Mỹ, với những Tổ chức, Phong trào đấu tranh cho Nhân quyền.
            Không Hòa Hợp Hòa Giải với Dân Tộc Việt Nam bị trị như nô lệ, thì việc Hòa Giải Hòa Hợp với khối người Việt tỵ nạn ở Hải ngoại hay với Mỹ, với những Tổ chức, những Phong trào đấu tranh Nhân quyền chỉ là trò gian xảo lừa bịp mà thôi. Cũng vậy, nếu khối người Việt tỵ nạn ở Hải ngoại hay Mỹ, các Tổ chức, Phong trào đấu tranh Nhân quyền chấp nhận Hòa Giải Hòa Hợp với CSVN để Cơ chế CSVN hiện hành tiếp tục tồn tại, thì đó chỉ là tiếp tục tòng phạm với tội ác của CSVN mà thôi.
(ii)     Cái Cơ chế CSVN hiện hành còn tồn tại
hay phải chôn vùi đi ?
            Đích điểm căn bản phải đạt được của Hòa Giải Hòa Hợp giữa hai đối tượng chính yếu trên đây là cái Cơ chế CSVN hiện hành phải bị chôn vùi hẳn đi hay còn tồn tại. Tất cả những tha hóa Xã hội và việc phá sản Kinh tế quốc dân có nguồn gốc là chủ trương Độc tài Độc đảng Chính trị nắm Chủ đạo Kinh tế.
            Nếu Hòa Hợp Hòa Giải chỉ ở việc cắt tỉa nhánh cành thuộc phần ngọn cho có vẻ đẹp, mà cái gốc Cơ chế vẫn nằm đó như cũ, thì những cành lá vẫn chồi ra làm tha hóa Xã hội và phá sản Kinh tế. Tỉ dụ chỉ thả một số tù nhân chính trị cho đẹp mà cái gốc độc tài chính trị và gốc chủ đạo Kinh tế còn đó, thì Cơ chế sẽ bắt tù những người khác sau đó vì chống bất công xã hội. Bản chất của Cơ chế là phi nhân quyền, thì không thể nói đến việc cải thiện nhân quyền ở một số việc.
            Việc thả một số người ra khỏi nhà tù nhỏ không thể nói là cải thiện nhân quyền bởi vì cả Dân Tộc vẫn phải sống trong một nhà tù lớn. Vì vậy:
1)         Nếu đấu tranh cho nhân quyền mà chỉ nhằm đưa được một số cá nhân ra khỏi nhà tù nhỏ, thì đó chỉ là kiện toàn cho một Cơ chế tội ác vẫn nằm đó để bắt toàn Dân ở trong một nhà tù lớn. Đấu tranh cho nhân quyền mà chỉ ở mức độ kiện toàn Cơ chế để tồn tại lâu thêm nữa, thì đó là tòng phạm với tội ác CSVN.
2)         Hòa Hợp Hòa Giải thực sự là phải đi đến chỗ chôn vùi hẳn cái Cơ chế CSVN, cái nguồn gốc gây tranh chấp bao chục năm trường giữa hai đối tượng chính yếu: đảng CSVN độc tài độc đảng nắm chủ đạo Kinh tế quốc dân và Dân tộc Việt Nam bi trị như nô lệ để phục vụ cho đảng CSVN.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 17.04.2014
Web: http://VietTUDAN.net

Chuyện thương tâm gái Việt hôn nhân: Cô dâu bị mua

Giới thiệu hôn nhân: Cô dâu bị mua (Phần I)
Từ giã tại phi trường Hà Nội. Mai nhuộm tóc vàng cho một cuộc đời mới   | Hình © Pham Thanh Long
Từ giã tại phi trường Hà Nội. Mai nhuộm tóc vàng cho một cuộc đời mới | Hình © Pham Thanh Long
Nam Hàn cũng có vấn đề y như Đức quốc là quá ít trẻ em. Thay vì thêm tiền phụ cấp cha mẹ và nơi giữ trẻ thì Nam Hàn lại dùng phương cách lôi kéo những người phụ nữ Việt sẵn sàng kết hôn vào đất nước này – chẳng hạn như cô Mai 23 tuổi.
Chưa bao giờ Mai Phạm (tên đã thay đổi) tìm một người đàn ông có nhiều điểm tương đồng. Người chồng lý tưởng của cô không cần sâu sắc mà cũng chẳng cần quyến rũ. Anh ta là một người nước ngoài. Anh ta có tiền. Và anh ta sẽ kéo cô ra khỏi cuộc sống hiện tại. Đó là những gì mà Mai ao ước cho cuộc hôn nhân, vào một buổi sáng vào xuân năm 2013 khi cô cùng một trăm người phụ nữ khác cùng đứng sắp hàng tại một khu vực ngoại ô thuộc thành phố Hải Phòng.
Mai mặc cái áo cánh, quần Jeans và đôi giày thể thao, không trang điểm như thường lệ. Một cô gái trẻ với nước da ngăm, tóc thắt bím. Lỗ mũi bè, đôi mắt hím. Chùm tóc đong đưa cứ đánh vào mặt. Đã hơn nửa tiếng đồng hồ cô đứng đợi trước cửa khách sạn để chờ đến phiên vào cuộc tuyển lựa: Phụ nữ Việt trình diễn cho đàn ông Nam Hàn xem để được chọn làm vợ.
Cùng với một thí sinh khác, Mai bước vào phòng hội nghị. Sáu người đàn ông ngồi phía sau một cái bàn dài, họ là những người đàn ông Nam Hàn bay sang kiếm vợ trong vòng bốn ngày. Một người phụ nữ làm môi giới là người thông dịch.
Bà ta chỉ vào Mai rồi nói: „Cô này 23 tuổi có hai anh em trai. Cha mẹ là nông dân.“
Xong bà quay sang giới thiệu những người đàn ông. Một người trong bọn họ có thân hình vạm vỡ và khuôn mặt vui vẻ. “Anh ta tên là Sang-Hoon Lee (tên đã thay đổi), 43 tuổi làm việc trong một cơ xưởng. Ông ta sống một mình, lương tháng 3.000 Dollar.”
Bà môi giới chỉ lại vào Mai rồi hỏi ông ta: “Ông thích cô này không?”
Anh ta gật đầu, Mai được phép ngồi xuống còn cô thí sinh kia phải đi ra ngoài. Bà môi giới hỏi Mai, liệu cô đồng ý lấy ông Sang-Hoon Lee làm chồng không.
“Dạ nhưng em muốn hỏi.”
“Hỏi cái gì?”
“Sang Hàn quốc ông ấy có cho phép em đi làm việc không?”
“Đừng nói mấy cái chuyện ngu đần đó!”
Bà môi giới dịch cho ông Sang-Hoon Lee, rằng Mai sẵn sàng làm vợ ông. Tiếp theo bà ta giải thích cho cả hai người là bây giờ phải lo xin giấy tờ gì. Hôn thú, chứng chỉ ngôn ngữ, giấy chứng nhận sức khỏe, hộ chiếu nước ngoài.
Chuyện xảy ra thật nhanh để Mai có đủ thì giờ suy nghĩ rằng, cô vừa hứa với một người lạ cuộc đời của cô.
Mai ra khỏi khách sạn, móc điện thoại gọi cho bà mẹ „Con sẽ lấy chồng“, rồi tiếp „Anh ấy là người Nam Hàn.“
Bà mẹ chẳng biết gì về chuyện đi trình diễn lấy chồng. Bà mắng chửi nhưng không thay đổi được ý định của cô con gái. Mai là một trong hàng tá nữ thí sinh được chọn để chẳng bao lâu nữa rời khỏi Việt Nam. Không ai lấy đi được cái thắng cuộc này của cô.
Đó là cái ngày mà cô gặp ông chồng của cô, một vài tháng sau vào cuối năm 2013 cô kể lại. Mai ngồi trong một ngôi làng hẻo lánh ở Việt Nam, trong một căn nhà chẳng lớn hơn một căn phòng bao nhiêu với tường bao bọc. Hai cái khuy móc trên hai bức tường, trên sợi dây treo phơi áo quần có một vài cái áo quần mỏng. Bên cạnh căn nhà là một cái lỗ đào dưới đất. Đấy là nhà vệ sinh.
Mai lớn lên trong ngôi làng này. Tại đây hàng tháng, hàng năm trường cô phải làm ruộng, chăn trâu, gặt lúa. Tại đây cô đang sống với cha mẹ và người em trai. Nhưng chẳng còn bao lâu nữa.
Một chồng sách tiếng Hàn đựng trong một thùng gỗ. Trong một vài tuần nữa Mai sẽ dọn sang Nam Hàn theo chồng.
Cha Mẹ cô mang đôi bốt cao su, quần rộng áo Cotton dài phủ. Trên cổ tay Mai là một cái đồng hồ bạc lấp lánh. Cô mặc quần Jeans bó chặt và cái áo thun mang hàng chữ American Eagle 5. Atlanta. New York. Đấy là bộ áo quần bảnh nhất của cô. Những món quà của ông chồng.
Làng của Mai cách thủ đô Hà Nôi chừng trăm cây số. Đường từ Hà Nội đến quê hương của cô vừa hỏng vừa tắt nghẽn, xuyên qua những ngôi chợ ồn ào và những quán ăn nhỏ trong đó người ta rán thịt chó, thịt chuột. Con đường chạy qua một vài cơ xưởng với hàng ngàn người thợ sản xuất áo thun, giày thể thao, máy điện thoại di động và màn hình máy computer cho những quốc gia kỹ nghệ.
Sẽ đăng:
Phần 2: Tôi là một đứa con gái quê, có gì mà mơ mộng?
image002 
Tác giả Khuê Pham (Biên tập viên chính trị của “Die Zeit”)
Khuê Pham tốt nghiệp đại học tại London School of Economics, sau đó là cộng tác viên của tờ „The Guardian”, Anh quốc và “National Public Radio” của Mỹ. Từ năm 2010 cô là biên tập viên về lảnh vực chính trị của tạp chí „die ZEIT”, là một trong những tạp chí uy tín nhất tại Đức quốc. Độc giả của “die Zeit” thường là từ giới trung lưu trí thức trở lên.
Khuê Pham cũng là đồng tác giả cuốn sách “Wir neuen Deutschen” (Chúng tôi những người Đức mới)

http://khoahocnet.com/2014/04/16/phuong-ton-dich-gioi-thieu-hon-nhan-co-dau-bi-mua-phan-i/

Mũ Xanh : Nghĩa cử cao quý trong trại tù “cải tạo” của Việt cộng

Nghĩa cử cao quý trong trại tù “cải tạo” của Việt cộng
      


Thảo co mình sát bên bức vách, gió đang thổi những hạt mưa hắt mạnh vào trong nhà (lán) dành riêng cho người bệnh. Trời Cam Lộ vào Tiết Đông. Chỉ có gió Bấc nên không khí mát lạnh, buổi sáng sương mù là đà dưới vùng đất thấp, nhiều hôm mưa rỉ rả suốt mấy ngày. Hôm nào mưa nặng hột, trại có lệnh nghỉ ra ngoài làm việc, mọi người nằm trên sạp lắng nghe âm thanh khua trên mái lá, dõi mắt nhìn nước mưa đổ xuống từ hiên nhà giống như màn thủy tinh bao bọc bốn phía, cám cảnh người tù buồn da diết cho thân phận của mình.     

Thời gian bình thản trôi qua, ban ngày người tù làm việc mệt nhọc, tối về khi có tiếng kẻng, tất cả phải ngồi quay quần giữa nhà cố gắng tìm kiếm ưu cũng như khuyết điểm trong mấy ngày vừa qua. Về việc làm phải nêu tên những ai không siêng năng mà theo quan niệm của người cộng sản là biếng nhác không thực hiện đúng những quy định mà họ bắt buộc về số lượng cùng thời gian trong lao động khổ sai. Về tư tưởng cũng phải nói hết về cá nhân mình, những gì đã làm cùng với những ai, trong thời gian phục vụ cho quân đội và chính quyền VNCH. Chỉ có vài anh rất hăng hái trong sinh hoạt kiểu đấu tố này, hầu hết đều giữ sự im lặng, nếu bị bắt buộc phài lên tiếng thì chỉ nói chung chung, bâng quơ có lệ, dĩ nhiên người cộng sản kiểm soát trại tù không thu thập được những gì mà họ mong muốn, họ gọi thái độ ù lì của số người này là nín thở trầm mình dưới nước để đi qua sông.




Một hôm Thảo cảm thấy bụng oặn đau, không thể nào cầm lại được và chất bài tiết ra từ đường tiêu hóa chỉ có tí nước sềnh sệch giống như bọt. Buổi sáng khai bệnh với cái lá cây dùng chùi chất thải, Thảo được lệnh về đội thu dọn và mang tất cả vật dụng của mình vào nhà dành cho người bệnh, tránh tiếp xúc với người khỏe mạnh.



Nghĩ lại lúc ở trong đội, mặc dù bóng đêm dày đặc, bên ngoài tiếng côn trùng rĩ rã, vẳng vào tai còn có tiếng trở mình cùng hơi thở của trên ba chục người tù, thân nhiệt của họ tỏa ra tạo nên không khí linh hoạt của sự sống. Bây giờ lẻ loi trong căn nhà trống vắng, Thảo phải thu mình vào một góc nhà, sát bức vách về hướng Bắc để tránh gió, nằm co ro cố gom lại hơi ấm, đêm về thì chỉ nghe nhịp tim đập yếu ớt, đôi khi chợt tỉnh dậy vì cảm thấy hơi thở bị nghẽn nơi cổ, hoặc lúc bụng oặn đau không thể nào cưỡng lại được, nhìn chung quanh cảnh vật chìm trong bóng tối, âm u, lạnh lẽo.



Rễ và thân cây Hoàng Đằng phơi khô, được cho vào nồi nước đun sôi trở thành màu vàng, vị đắng giống như quinine trị bệnh sốt rét, thuốc được giữ ấm trên bếp cho dễ uống, ngày ba lần vào buổi sáng, buổi chiều và trước khi đi ngủ.Thực phẩm là chén cháo lỏng hòa tí muối được cấp phát vào buổi trưa và tối. Người bệnh trong hoàn cảnh này, dù thuốc khó nuốt, cũng phải cố gắng uống theo bản năng sinh tồn của con người. Căn bệnh khởi đầu với sự bài tiết năm lần một ngày, dần dần tăng lên mười lần thêm lợn cợn màu đỏ của máu, rồi mười lăm lần và bây giờ nhẩm tính cũng hơn hai mươi bận. Thảo cảm thấy cơ thể yếu đi, sức lực như mất dần và giấc ngủ luôn luôn bị ngắt đoạn. Những lúc oặn đau, Thảo có cảm giác khúc ruột là miếng khăn ướt, hai đầu khăn được xoắn lại để vắt khô nước, mỗi lần như vậy, Thảo phải tức tốc chạy ra ngoài, tấm nhựa nhỏ để che mưa là bao đựng gạo của Trung Cộng. Những bụi sim bị tướt trụi lá bởi cơn bệnh đang đi lần vào ngõ cụt.



Ánh nắng ban mai mang sinh khí tươi mát, nhìn bầu trời Thảo mơ màng nhớ lại cảnh thanh bình ở miền Nam trong những năm đầu của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, cảnh thương đau của chiến tranh từ năm 1960 do đảng Cộng Sản gieo rắc, mong sớm nhuộm đỏ Miền Nam tự do. Sinh viên, học sinh xếp bút nghiên, rời học đường, thanh niên giã từ nếp sống dân sự để tòng quân diệt giặc. Thảo hình dung ánh mắt các bà Mẹ hiền trong lần tiển đưa con mình lên đường làm nhiệm vụ, tâm tình người mẹ đã hun đúc ý chí cho con trẻ làm tròn trọng trách bảo vệ quê hương. Tuy nhiên lòng Mẹ muôn nỗi xót xa mỗi khi nhìn thấy xe chở thương binh từ mặt trận, sự bồn chồn, lo âu với tin chiến sự khốc liệt nơi con mình hành quân.



Tiếng đạn nổ phá tan cảnh an bình, không khí vui Xuân của mấy ngày Tết Mậu Thân, 1968. Từng cụm khói đen bốc lên cao trong khu vực Bàn Cờ, vùng này dân cư đông đúc nên Việt Cộng đốt nhà để dễ dàng trà trộn tìm đường tẩu thoát. Bên cạnh người quân nhân QLVNCH và Cảnh Sát Quốc Gia, có những bà mẹ, các em trai, cháu gái, mang thực phẩm, nước uống, họ dũng cảm trước lằn đạn của Việt Cộng, thể hiện tình hậu phương gắn bó, cùng chung ý chí diệt địch.



Cơn oặn đau cắt ngang dòng tư tưởng, rồi nối tiếp xen kẻ với những hình ảnh đứt đoạn. Sống trong đội mộc, ngoài việc, dựng nhà, đi rừng chặc cột, rút mây, chặc tre chẻ lạt cũng như làm hom đánh tranh, Thảo còn phải đi cuốc đất trồng khoai mì, khoai lang. Mùa này khoai mì trơ lá, củ bị sượng và tinh bột biến thành đường. Nhiều hôm cuốc đất gặp củ khoai mì còn sót lại, người tù mừng rỡ, chùi mạnh vào quần qua loa cho sạch bụi đất rồi ăn ngấu nghiến, chất ngọt tan biến ra từng sớ thịt. Thân xác người tù bị dày vò với cơn đói và lao động khổ sai, tâm trí thường xuyên bị nhồi nhét qua các buổi học chánh trị, có tính cách đe doạ bằng bạo lực của người cộng sản.



Hạ Sĩ I Can (lùn) tu một hơi cho cạn rồi để chai xuống bàn, hớp bia cuối cùng anh để dành trong miệng, rồi phun mạnh bia vào mũ beret xanh, bàn tay vỗ đều đặn trên nón. Cái mũ xanh nhỏ, rất đẹp được anh Tiểu Đội Trưởng tưng tiu, gói ghém cẩn thận, nó đã theo anh khắp bốn vùng chiến thuật. Từ một tân binh trong trại Yết Kiêu cho đến Hạ Sĩ Nhất, nhiều bạn đồng ngũ cùng sống chết bên nhau đã an nghỉ, tình cảm thiêng liêng thể hiện qua hình ảnh người Tiểu Đội Trưởng anh dũng bò lên kéo người khinh binh bị thương trước phòng tuyến địch về phía sau an toàn trong cuộc hành quân vùng Tây Ninh, Bình Long năm 1969. Anh chấp nhận có thể hy sinh mạng sống của mình để cứu đồng đội.

Người quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đầy lòng nhân ái, tòng quân chiến đấu trong bản năng tự vệ, không vướng bận hận thù, chính sách “Chiêu Hồi” luôn luôn mở rộng vòng tay đón người bên kia chiến tuyến chan chứa tình người.

Cuộc chiến đang tiếp diễn vùng ấp Đại Phú quận Phong Điền Huế năm 1972, Hạ Sĩ Nguyễn Văn Yên Tiểu Đội Phó dẫn người tù binh về gặp Đại Đội Trưởng, gương mặt u buồn anh cho biết, tên việt cộng này đã bắn chết Trung Sĩ Đạt Tiểu Đội Trưởng từ phia sau lưng. Anh em muốn giết hắn tại chiến trường trả thù cho bạn, nhưng không ai nở lòng vì hắn còn con nít (chỉ mười lăm tuổi), Yên thân tình mời thuốc hút, thương hại nhìn hắn rồi trở lại trận tuyến tiếp tục chiến đấu. Người tù binh được đưa về hậu phương an toàn, Hạ Sĩ Yên thì hình hài gói kín trong poncho khi đại đội thanh toán xong mục tiêu.

Tình cảm của người lính VNCH bộc phát một cách tự nhiên, đầy nhân ái trong mọi hoàn cảnh. Giữa bóng đêm ánh sáng lóe lên, do tiếng nổ của lựu đạn và các loại vũ khí, Binh I Y Tá Nguyễn Đăng Thâu, sau khi chích thuốc ngừa phong đòn gánh, anh cặm cụi rửa vết thương, ba cán binh CSBV này đã ném bê ta mong giết chết anh cùng BCH đại đội để tẩu thoát, may mắn Thâu bị xước da mặt, và băng bó cẩn thận cho anh thương binh CSBV giống như anh phục vụ cho các đồng đội của mình., mặc dù mấy lần anh thương binh CSBV đã vô tình (hay cố ý) làm băng vết thương trụt xuống, nhưng Thâu vẫn tiếp tục băng bó lại chu đáo và chích thuốc giảm đau theo đúng liều lượng và ghi rõ ràng trên phiếu tản thương. Ba cán binh suy nghĩ gì về cách đối xử của đơn vị mà họ gọi là lính Ngụy?

Trong thời gian trại tù ở vùng biên giới Lào, những lúc vác cuốc hay mang rựa vội vã đi làm xuyên qua đám tre xen lẫn bụi chồi họ thấy nhấp nhô những nấm đất nhỏ, lúc trở về con đường củ, mọi người đều mệt mỏi, mong mau tới suối để tâm hồn cảm thấy chút tươi mát trước khi vào chổ ở ngả lưng xuống sạp. Một ngày vì lòn người qua các nhánh tre, anh tù vô tình để rớt cái rựa bên cạnh nấm đất, gập người xuống anh phát hiện một miếng cây mục nhỏ và có dấu khắc tên đã mờ, thì ra đây là nghĩa địa chôn những người tù xấu số. Từ đó về sau mỗi khi đi ngang khu vực này, anh em thầm cầu nguyện cho người yên nghỉ, nhìn hoàn cảnh thực tại để tự nghĩ cho bản thân trong những ngày sắp tới.

Lúc còn tạm trú trong xóm làng ở cây số 23, một số anh em được gia đình đến thăm đem thực phẩm, thuốc trụ sinh, thuốc sốt rét, tất cả rất thừa thải khi xưa nhưng bây giờ được gìn giử như bảo vật vô giá, có thể ví như bùa hộ mạng cho người tù giữa hoàn cảnh ngặt nghèo.

Cuộc sống tù “cải tạo” ngày ngày tiếp nối, phải làm việc theo định mức, lương thực thiếu thốn mặc dù người tù làm ra rất nhiều. Sự dinh dưởng không đủ nên sức đề kháng của cơ thể chống vi trùng xâm nhập yếu đi và dễ bị bệnh, trại không có thuốc để điều trị, dùng toàn thuốc Nam và điều chế theo hướng dẫn của y tá Việt Cộng (vài tháng sau trở thành bác sĩ). Họ quảng bá cây “Xuyên Tâm Liên là vị thuốc trị bá bệnh”, cũng như “giá trị về dinh dưỡng của năm ký lô rau muống tương đương với một ký thịt bò…” Với chủ trương “giá trị về chất đạm, tinh bột của khoai mì khô và gạo đều bằng nhau”, chúng cho người tù ăn bằng những lát khoai mì khô, có mọt và mốc xanh.

Sau một tuần lễ điều trị, thuốc Hoàng Đằng không có chút hiệu quả nào với căn bệnh kiết lỵ của Thảo. Cái cảm giác nôn nóng chờ đợi tàu Hải Quân vào bốc ở bãi biển Thuận An và ý nghĩ sẽ ra nghĩa địa hoàn toàn trái ngược, nhưng lại giống nhau là phải cầu mong vào một tác động bên ngoài để cứu thoát trong tình huống đó.

Như thường lệ, nhà bếp đưa Thảo ca cháo lỏng, hôm nay bạn Đỗ Văn Chánh nấu cháo đặc hơn, anh mang tận tay cho Thảo.

- Trông mi tiều tụy quá, hôm nay tau (*) trực bếp nên thêm tí gạo cho mi (**). À tau lục trong túi xách tìm được vỏn vẹn một viên thuốc Typhomicine, mi uống thử xem, ráng nuốt cháo cho có sức.

Chánh là bạn cùng khóa, chung đại đội D. Khi kết thúc 8 tuần lễ huấn nhục Tân Khóa Sinh, theo truyền thống khóa phải chinh phục đỉnh núi Lâm Viên, và tối hôm đó sẽ có nghi thức trao găng tay và mũ cùng lễ gắn Alpha tại Vũ Đình Trường Lê Lợi. Chánh là người đầu tiên đặt chân lên đỉnh núi và trở thành Vua Lâm Viên của khoá 22. Phục vụ trong toán nấu bếp, hôm nào có độn khoai với gạo, anh cố gom ít cơm cháy vụn dính chảo cho bạn, trong hoàn cảnh mới thấm thía được việc làm này.

Đêm hôm đó bụng Thảo bớt oặn đau, giấc ngủ tuy bị ngắt đoạn đôi ba lần, thời gian cách khoảng dài hơn và không phải chạy hối hả như những ngày trước đó. Hai hôm sau Thảo trở về đội và tiếp tục làm công việc người tù.

Những ngày sống trong mái ấm gia đình được Cha Mẹ đùm bọc. Thời gian quân ngũ tiểu trừ địch quân vì tự vệ cho bản thân cùng cuộc sống yên lành tự do và hạnh phúc của miền Nam Việt Nam. Cuộc sống người tù không bản án trong chế độ cộng sản, mọi thiếu thốn đưa đến phản bội đồng đội và của thiểu số đi ngược lại đạo lý làm người. Trong mọi hoàn cảnh sống ở miền Nam Việt Nam (VNCH) nghĩa cử cao quý đã thể hiện, bộc phát một cách tự nhiên, trong khi “chủ nghĩa xã hội”, sự đố kỵ, dò xét, chỉ nghe và tuyệt đối làm theo những gì đảng cộng sản đưa ra, dàn dựng và tuyên truyền.

Thảo nhìn bầu trời xanh, với niềm tin mọi người nhận rõ sự thật và chế độ cộng sản sẽ sụp đổ tại Việt Nam, ngày đó sẽ đến trong tương lai.


Mũ Xanh Giang Văn Nhân


* người Huế nói “tau”, người miền Nam là “tao”

** “mi”, người miên Nam là: mày”

BA TIẾNG ĐỒNG HỒ ĐỂ CẮT ĐỨT HẲN CUỘC ĐỜI MỘT TRÍ THỨC YÊU NƯỚC CHÂN CHÍNH

Kính bà con quốc nội và quý Diễn Đàn...
Đọc bài viết và xem những hình ảnh về đám tang anh Đinh Đăng Định, tôi thấy dường như đây là một bản cáo trạng cụ thể, rõ nét nhất nhắm vào chế độ cộng sản Việt Nam ngày nay, và đó cũng là tiếng kêu trầm thống của cả một dân tộc trong ngục đỏ cộng sản trên lộ trình bị Hán cộng hoá mà phương tiện của Bắc phương dùng trong tiến trình Hán cộng hóa này chính là đảng CSVN.
Anh Đinh Đăng Định là nạn nhân của cả Việt cộng lẫn Tầu cộng, và cái chết của người yêu nước, bất khuất chống Tầu trong vụ “Bauxit Tây Nguyên” không nên loại bỏ việc có thể có bàn tay của cả Tầu cộng.
Con đường duy nhất để cứu nước hiện nay là chấm dứt đảng CSVN càng sớm càng tốt. Nói theo cố thi sĩ Nguyễn Chí Thiện…
 “Nỗi đau này không chỉ riêng ta, mà là tất cả.
Cả những kẻ đã nằm trong mã
Lẫn những bào thai trong bụng mẹ vừa sinh ra
Chúng có quyền nguyền rũa lũ ông cha
Đã để chúng sa vào hầm tai vạ…”
Không còn con đường nào khác!
Nguyện hương hồn anh Đinh Đăng Định an bình nơi nước Chúa.
Nguyện dân tộc Việt Nam sớm thoát khỏi bàn tay của tà quyền Hà Nội!
Lê Khắc Anh Hào
Nhóm Nhà Văn Quân Đội/ VNCH
604 879 1179
----

Bài viết của Nhạc sĩ Tô Hải quá hay. Tôi rơi nước mắt khi nhìn thấy ông Tô Hải ngồi trên xe lăn ngã người ra đằng sau vì quá xúc động, bị ngất, sau khi thấp nhang cho Thầy Đinh Đăng Định. Các con Thầy Định khóc theo.     Người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu cũng có mặt trong đám tang này.

BA TIẾNG ĐỒNG HỒ ĐỂ CẮT ĐỨT HẲN CUỘC ĐỜI MỘT TRÍ THỨC YÊU NƯỚC CHÂN CHÍNH

Cả đêm qua, sau khi đi khóc bên quan tài một con người bình dị trở thành “anh hùng dân tộc” của hàng triệu con người Đinh Đăng Định trở về, mình không sao ngủ được... vì, đã lâu lắm rồi, chưa có một tội ác ghê gớm nào của cái “tà giáo gọi là cộng sản”, lại ảnh hưởng đến tâm hồn mình đến thế, sau những vụ đã phải bị chứng kiến tận mắt bao nhiêu đồng bào, người thân quen của mình bị giết hại vô luật pháp một cách lạnh tanh, dã man, và tàn khốc trong cải cách ruộng đất...

Mình lại nổi giận thầm những kẻ gọi là trí thức nhưng luôn ngậm miệng trước những cảnh con người bị chà đạp, bị giết hại, không hề xảy ra tại một đất nước văn minh nào ở thế kỷ XXI này: KHÔNG ĐỒNG Ý VỚI CHÍNH QUYỀN TỨC LÀ PHẢI... CHẾT!
Không chết ngay thì cũng... “từ từ mà chết”... Mình lại nhớ tới những tù nhân đã bị đưa vào nơi để chết gọi là “trại giam”, ”trại cải tạo”sau những phiên tòa gọi là “xử án hình sự”, nhanh hơn các vụ xử ăn cắp mấy con gà! Đó là những vụ Điếu Cầy, Lê Quốc Quân, Đinh Đăng Định... với những “án tử... chờ”

Hãy xem các hình của 2 người “tù hình sự” sau đây để thấy, cái nơi giam giữ con người đã nhẫn tâm biến họ thành “thân tàn ma dại” thế nào chỉ trong một thời gian chủ tâm “giết dần” họ...





VideoBA TIẾNG ĐỒNG HỒ ĐỂ CẮT ĐỨT HẲN CUỘC ĐỜI MỘT TRÍ THỨC YÊU NƯỚC CHÂN CHÍNH

-----------------------
Và hôm nay đây, khi anh Định đã hòa mình vào tro bụi của Mẹ Tổ Quốc, mình không thể không nói lên những ý nghĩ làm mình phải tiêu hao sức lực suốt một đêm trời! Mong mọi người hãy thứ lỗi cho mình nếu có ý kiến nào coi như... quá “cực đoan”...
1- KHÔNG THỂ NÀO MỚI CÓ HƠN HAI NĂM ĐƯỢC CẢI TẠO GIÁO DỤC TRONG TRẠI GIAM CỘNG SẢN mà một người mạnh khỏe như anh Định có thể chết vì “ung thư giai đoạn cuối” đến nỗi vỡ hết các mạch máu, cấm khẩu và di căn nát bấy hết các bộ phận khác trong người???

Mình đã đưa ý kiến rất sớm lên facebook sau khi nghe tin thầy Định đã trong cơn hấp hối rằng: Phải yêu cầu mổ xác (autopsie) và phải có một ban giám định vô tư gồm cả những người có những thắc mác về cái chết này và đã từng viết trên facebook đưa ra những chứng minh khoa học, mà mình có thể kể về chuyện có một anh bạn thân, kể từ khi phát hiện ra ung thư đến khi mổ rồi chỉ qua đời sau... 8 năm trời.Thậm chí ngay khi đưa thi hài anh Định về Sai-gòn rồi, vẫn có người còn có ý tưởng cần “lấy lại” mấy sợi tóc để xét nghiệm xem có bị đầu độc không... Tiếc rằng mọi sự đã “xong hết” mà theo mình thì: Rất đúng với mong đợi của nhà cầm quyền! Nghĩa là:
- Đã được chủ tịch nước ân xá lúc còn sống đấy nhé!
- “Chết là chết tại gia” chứ chúng tao không có trách nhiệm gì nhé!
- Hỏa táng cũng là chủ trương của “mấy anh mấy chị”chứ chúng tôi chẳng có phi tang phi táng gì đâu đấy!
- Tang lễ của công dân Đinh Đăng Định bọn tao cũng chẳng có gây khó khăn, ngăn cản, phá phách thậm chí còn có cả lực lượng dẹp đường cho mọi người... “đi đến nơi về đến chốn” rất nhanh chóng, gọn gàng, tự do, thoải mái rõ ràng! Thấy chưa? Ba cái anh ở các thứ tổ chức thù địch Nhân Quyền Hu-mân-rai Hu-mân Lép- phờ- tờ đừng có “không đầy đủ thông tin mà cứ dèm pha nói xấu cái nước hạnh phúc thứ... 2 thế giới” này.
Sở dĩ mình có những suy nghĩ “cực đoan” này vì mình đã nghe chính cái clip mà trước khi chết, anh Định đã nói ra là anh đã ngửi thấy mùi một thứ hóa chất mà anh là thầy dạy hóa không thể nhầm khi bị cho uống nước và ăn rau có độc tố chết người này! Có điều với bản chất nhân hậu, độ lượng của mình, anh cũng có nói thêm là “Tôi không biết là họ cố ý hay vô tình”! Nhưng con gái anh, bạn bè, thậm chí cả trên các phương tiện thông tin nước ngoài cái yếu tố “bị đầu độc” này đã hơn một lần được nhắc đến. Nhưng cuối cùng, thì cái dấu hỏi to đùng này vẫn còn nguyên trong đầu óc mình cũng như trăm ngàn dấu hỏi khác khi những người bạn, thân quen, những nhà trí thức bị giam giữ, bị cắt hộ khẩu, bị cắt sổ gạo, bị đuổi ra khỏi biên chế... đã ít nhiều bị xử “chết chờ”!thay vì chết ngay tức khắc?
2- Bản thân mình, do được thầy Định (dù còn kém con cả mình đúng 10 tuổi) đã mở mắt cho mình nhiều điều về tư cách của một trí thức yêu nước đích thực bằng những hành động và lời nói mà không mấy người gọi là trí thức nước ta dám làm, dám nói. Chẳng phải là một người hoạt động chính trị, một “nhà dân chủ”, một blogger chuyên phản biện, vạch ra những sai lầm của nhà nước một cách ồn ào, thầy Định, trước tình hình nơi mình dạy Hóa, thấy cái nguy cơ về trái bom bô-xít đang được tiến hành bất kể tai họa về mọi mặt sẽ nhỡn tiền nổ trên đầu cái mảnh đất Dak Nông mà thầy đang đứng lớp. Thầy đã lặng lẽ lấy được 3.000 chữ ký yêu cầu đình chỉ ngay cái “chủ trương lớn của Đảng” lại, để gửi lên cấp trên... Chưa làm được gì mấy, thì người ta đã thẳng tay “đập chết” ngay từ trong trứng nước cái ý tưởng “vì nước-vì dân” này để làm gương cho những ai dám “phạm thượng” bằng cách phản đối chủ trương của cả 2 vương triều Trung-Việt. Thế là, chỉ một cú lô phôn, một tờ giấy có lệnh đã ban trong túi, một cái gọi là “tòa án”, chỉ chưa đầy 3 tiếng đồng hồ đã “đánh nhanh, diệt gọn” một con người lo cho tương lai con cháu, cho Tổ Quốc, cho bản thân mình, đã bị buộc “tội” “chống phá chính phủ, chống phá nhà nước XHCN” để phải...”chết... chờ” trong 6 năm trời trong lao tù cộng sản kinh khủng nhất trần gian!!
Mình đã đọc hàng trăm ý kiến về thầy Định để thêm tin tưởng là:
- Cái chết của thầy Định rõ ràng đã là một cuộc trưng cầu ý dân không tiền khoáng hậu nhất của cuộc chiến đấu giải cộng từ xưa đến nay...
- Cái chết của anh đã dựng dậy, cậy mồm không biết bao nhiêu người xưa nay chỉ… “im lặng ăn tiền”...
Thử lướt qua vài ý kiến...
“Chỉ vì đi vận động 3000 chữ ký của người dân để phản đối một dự án được coi là "chủ trương lớn của đảng" - dự án khai thác bôxit Tây Nguyên mà một thầy giáo bị khép tội "tuyên truyền chống nhà nước" bị giam cầm cho đến chết . Sau hơn 4 năm "chủ trương lớn của đảng" đã gây lỗ hàng nghìn tỷ cho ngân sách nhà nước - tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân.” -
“Tôi biết Anh qua một bài báo của trang Công An TPHCM, khi anh bị tuyên xử 6 năm tù giam vì tội phạm vào luật hình 88, đăng ngày 21/11/2012. Chưa đầy 2 năm ngồi tù, thì hôm nay Anh đã ra đi, để lại nhiều tiếc nuối cho cộng đồng dân Việt.”
”Chỉ vì đi vận động 3000 chữ ký của người dân để phản đối một dự án được coi là "chủ trương lớn của đảng" - dự án khai thác bôxit Tây Nguyên - mà một thầy giáo, trí thức bị khép tội "tuyên truyền chống nhà nước" bị giam cầm. Sau hơn 4 năm "chủ trương lớn của đảng" đã gây lỗ hàng nghìn tỷ cho tiền đóng thuế của dân và bao nhiêu gia đình bị màn trời chiếu đất sau khi tái định cư. Giờ thì dự án này đã nói lên Anh đúng và đảng cầm quyền đã sai...”
Tôi vẫn dõi theo Anh một cách thầm lặng, và kính phục. Tôi xin làm một bài phóng sự góp nhặt ảnh về Anh xem như là, lòng thành kính dâng Anh một nén hương của một kẻ có học dành cho Người Trí Thức đúng nghĩa trong thời buổi đảo điên này.”
(B/s Hồ Hải)
http://to-hai.blogspot.co.uk/2014/04/nhat-ky-mo-lan-84-ba-tieng-ong-ho-e-cat.html
 

Wednesday, 16 April 2014

39 NĂM RỒI VẪN XIN – CHO

39 NĂM RỒI VẪN XIN – CHO

Để đáp lại bài viết của tác giả Thu Trâm
" Đặc xá"? "Trả tự do trước thời hạn", "trục xuất đi chữa bệnh"... và thân phận của những TNLT Việt Nam “
“….Là một dân tộc hiếu hòa... Xin đừng biến mỗi người Việt Nam thành một Đinh Đăng Định, một Nguyễn Văn Trại, một Bùi Đăng Thủy hay một Trương Văn Sương nữa. “

Xin - Cho đã 39 năm tròn
Bây giờ vẫn tiếp tục van xin
Quý vị có thấy là hèn không
" Khóc nhục, rên hèn, van yếu đuối "
Tại sao không đứng thẳng người lên và chiến đấu?
Van xin việt cọng là đờn khảy tai trâu
Hay là những người làm chánh trị
Cả cuộc đời chỉ biết cầu xin?
Tự do phải chiến đấu mà có
Tự do không cho không, biếu không
Hãy làm như người dân Ninh Thuận, Bắc Sơn, Hà Tịnh
Và sắp tới đây MÙA HÈ RỰC LỬA ĐẤU TRANH
Sẽ khởi phát PHONG TRÀO TOÀN DÂN VÙNG DẬY
Đánh trận nầy là trận cuối cùng
Diệt tan sói lang cọng sản bán nước hại dân
Xin viết lại vần thơ cũ, cổ võ đấu tranh
LỬA SAIGON, LỬA THĂNG LONG
( Bước chân Lịch sử Thứ 12)*
Sáng đầu Thu Saigon lộng gió
Đóm lửa nhỏ lập lòe chiếu sáng
Do Hoa hậu Biểu tình Kim Tiến
Rước vô từ Cố đô Thăng Long
Dâng lên Đức Mẹ Nhân Từ
Trước Vương Cung Thánh Đường
Đất Đồng Nai, Bến Nghé ngày xưa
Cầu Mẹ ban ơn lành cho Đất Nước Việt Nam
Sáng mùa Thu Thăng Long nắng vàng rực rở
Nữ chiến sĩ Minh Hằng ngỏ lời mời gọi
Hằng ở đây bên Hồ Hoàn Kiếm
Sẳn sàng cùng các bạn hiệp đoàn
Hai đóm lửa nhỏ hai đầu đất nước
Vẫn kiên gan trước gió bụi hung tàn
Quyết soi sáng cho bạn bè dấn bước
Vùng lên quét sạch tham tàn Cộng nô
Chiều thu Bến Nghé mưa dằm tầm tả
Mười lăm dũng sĩ từ Rạch Thanh Đa
Dưới mưa lạnh trái tim rộn rả
Áo “lưởi bò” Tàu cộng quyết phô ra
Đồng bào thương, hiểu và hâm mộ
Dũng sĩ yên lòng từng bước tiến lên
Vừa biểu tình thầm lặng trong mưa
Vừa nhắc nhở cô bác chống Tàu xâm lăng
Saigon xưa đi trước mà hụt hẩng
Saigon nay đi sau mà sáng tạo
Rồi có ngày hiệp cùng Huế - Hà Nội
Dẹp một lần loài bán nước hại dân
Nguyễn Nhơn
(*) Cuộc biểu tình chống Tàu xâm lăng
Mùa Hè 2011
 ---

Nguyễn Thanh Sơn: Kẻ khoét sâu vào vết thương còn rỉ máu của dân tộc

 
Những người cộng sản coi đây là ngày chiến thắng đế quốc Mĩ và giải phóng miền Nam.
 
Ngày đau buồn 30 tháng 4 đã gần kề. Người Việt khắp nơi trên thế giới chợt thấy lòng tê dại. Trong giấc ngủ không yên, những oan hồn lại hiện về, những tiếng kêu cứu, những lời bi thương, những van nài thảm thiết vẫn ai oán oằn oại trong tâm thức như nhắc nhở, như thôi thúc để người ta phải nhỏ lệ ngậm ngùi. Như thế là vết thương còn rỉ máu. Vâng, vết thương lớn quá đến độ dù liều thuốc thời gian đã qua gần 40 năm, mà những giọt máu ri rỉ vẫn còn nóng và vẫn mặn như thuở nào.

Vậy mà, tàn nhẫn và ác độc thay, đảng CSVN chẳng những đã không sám hối, chẳng những đã không kính trọng niềm đau của đồng bào mình mà còn nhân dịp này, khoét sâu thêm vào vết thương đó, làm cho những giọt máu không chỉ rỉ ra, mà lại bật thành giòng: những giòng máu nồng, đỏ tươi và mặn chát cho một cuộc trốn chạy muôn vàn bi thiết của những nạn nhân cộng sản khốn khổ, khốn nạn xẩy ra từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau cuộc nội chiến tàn khốc giết hại hơn 3 triệu thanh niên ưu tú của cả hai miền Nam Bắc với cái gọi là “chống Mỹ cứu nước” do đảng CSVN phát động, thực hiện dưới sự giám sát, đôn đốc và tiếp tay của Nga, Tầu và khối cộng sản.

Thật vậy, theo nguồn tin báo Tuổi Trẻ ngày 4/4/2014 thì: “Một lễ cầu siêu sẽ được tổ chức tại Trường Sa để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974... Lễ cầu siêu sẽ được tổ chức nhân dịp đoàn kiều bào ra thăm Trường Sa trong tháng 4/2014. Đó là những thông tin được Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, đưa ra tại cuộc họp báo chiều 3/4 tại Hà Nội”

Và với miệng lười và tâm địa của một tên cộng sản Việt Nam, Nguyễn Thanh Sơn đã nói (trích): “Ngoài ra, trên vùng biển Đông trong nhiều thập kỷ qua có nhiều đau thương. Nhiều thuyền nhân ra đi “vì khó khăn của đất nước, vì hoàn cảnh kinh tế của từng gia đình, vì thiếu hiểu biết đối với chế độ”, và ”Những người Việt Nam ra đi trước, trong và sau năm 1975 chúng ta gọi là những “nạn nhân của chiến tranh”.

Dĩ nhiên là Sơn còn nói nhiều, nói dài và nói dai hơn nữa, nhưng trong khuôn khổ bài viết này, người viết chỉ nêu ra vài điểm chính, để mời bạn đọc cùng chia sẻ và làm nổi bật sự xảo trá cùng tâm địa dã man cũng như vô sỉ của cộng sản qua miệng lưỡi của Nguyễn Thanh Sơn.

Thứ nhất, về cái gọi là “Lễ cầu siêu sẽ được tổ chức tại Trường Sa để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974...”.

Đọc đến đây xin quí độc giả đừng bật cười, cũng xin đừng chửi thề về sự nghịch lý: cộng sản chủ trương vô thần mà cũng làm “Lễ Cầu siêu” ư?! Quái dị phải không? Khôi hài, phải không? Xin thưa với cộng sản thì “cứu cánh biện minh cho phương tiện” thì xá gì đến nghịch lý. Xá gì đến việc coi tôn giáo như phương tiện phục vụ cho âm mưu chính trị của họ. Vì thế dù họ chủ trương vô thần, nhưng khi cần cộng sản vẫn “lấy mỡ nó rán (chiên) nó” như thường. Vì vậy xin quí độc giả bình tâm để mổ xẻ tiếp cái trò buôn thần bán thánh này. Câu hỏi thứ hai của chúng ta là: “Lễ cầu siêu” này để làm gì? Thưa (Trích nguyên văn): “để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974” - Mô Phật - Thánh thần Thiên địa - ơi! “Lễ cầu siêu” mà “để ghi nhận công lao...” thì Phật nào, Thánh thần nào, Trời đất nào chứng giám cho: Và các linh hồn (hay oan hồn) làm sao có thể siêu thoát! Thật quái dị! Cái “ghi nhận công lao” không dính gì đến Phật, đến Thánh thần cả, thưa các ngài “cộng sản đỉnh cao trí tuệ loài người!” Các ngài có muốn “để ghi nhận công lao:” thì sao không tổ chức ngay tại Thủ đô Hà Nội với hàng triệu người và khách mời quốc tế tham dự, mà phải đưa nhau ra cái nơi hẻo lánh với một nhúm nhỏ người như thế, rồi họp báo nhi nhô “ghi nhận công lao” mà lại qua một buổi lễ tôn giáo? Thế ông Nguyễn Phú Trọng ở đâu? Ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang ở đâu? và ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trốn phương nào? mà trong một buổi lễ được nói là “để ghi nhận công lao” lại không thấy mấy ổng đâu cả? Chả lẽ (trích): “những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ,...” không đáng để các ông đến cúi mình thắp một nén nhang tưởng niệm sao? Hay các ông chỉ cúi mình, khúm núm trước Tập Cận Bình và các quan chức TQ?! Rõ là chỉ cộng sản Việt Nam mới có cách nói và cách làm như thế!

Điều tiếp theo tôi thấy thật đau lòng: đau lòng cho tôi và cho toàn dân tộc (trong đó có cả những đảng viên đảng cộng sản, lẫn anh em trong QĐNDVN) là tại sao người ta (đảng cộng sản và Nguyễn Thanh Sơn) lại không có can đảm để làm lễ truy điệu một cách chính danh cho “64 liệt sĩ Gạc Ma”, mà lại phải dựa hơi “những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974..”?! Vâng rõ ràng là trong buổi lễ gọi là “để ghi nhận công lao” này, “64 liệt sĩ Gạc Ma” chỉ là một thành phần ăn ké, còn thành phần chính mà buổi “Lễ cầu siêu” nhắm tới là: “đại lễ cầu siêu nghi thức Phật giáo lần này sẽ dành cho “các anh hùng liệt sĩ, những người con ưu tú của các triều đại trước đây đã bảo vệ biển Đông, bạn bè quốc tế qua lại trên biển Đông, đồng bào của chúng ta đã thiệt mạng”, ông Sơn nói” (trích nguyên văn trong link dẫn thượng). Như vậy có cần thêm mắm thêm muối vào không? Như vậy “những thế lực thù địch” có thể nói rằng buổi lễ cầu siêu này là để dành cho “64 Liệt Sĩ Gạc Ma” là chính?

Thưa các anh em trong QĐNDVN, quí vị gọi là “Lão thành cách mạng” và quí độc giả. Tôi xin khẳng định tôi luôn kính trọng sự hy sinh, lòng dũng cảm của 64 chiến sĩ QĐNDVN đã ngã xuống tại Gạc Ma. Tôi ước ao được thắp nén nhang kính cẩn dâng lên Trời Phật để cầu nguyện cho các oan hồn ấy sớm được siêu thoát về cõi vĩnh hằng. Nhưng tôi có tâm nguyện ấy với 64 con người dũng cảm này vì họ là những nạn nhân cộng sản chứ không phải họ là những “liệt sĩ” như danh hiệu mà cộng sản ban tặng vốn là một trò bịp của mánh khóe đánh tráo khái niệm mà cộng sản thường sử dụng.

Tại sao tôi nói vậy?

Thưa quí vị, quí vị có thấy cái dã tâm của cộng sản khi ném 64 con người này ra làm bia đỡ đạn trước họng súng của TQ mà không cho họ cái quyền được bắn trả lại như một chiến sĩ, không?! Quí vị thừa biết rằng bất kỳ chiến sĩ nào, dù ở bất cứ chế độ và bất cứ thời đại nào, cũng đều có quyền cầm vũ khí để tấn công hoặc tự vệ trước họng súng của quân thù. Thế mà trong trận Gac Ma này, các chiến sĩ QĐNDVN đã không được phép bắn hay kháng cự lại quân xâm lược TQ nả đạn vào mình! Cả một đoàn quân trên tuyến đầu bảo vệ biển đảo mà chỉ được trang bị có 2 khẩu AK là làm sao? Binh pháp nào dậy như thế? Thiên tài quân sự Võ Nguyên Giáp là ở đây sao? Ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh có thể trả lời cho tôi không? Ông Phùng Quang Thanh nói thế nào? Cả các ông nhà văn nhà báo gốc quân đội như Huy Đức liệu có đủ dũng khí và công tâm để đưa ra công luận đòi buộc đảng CSVN phải đưa tên nào ra cái lệnh bất nhân và ngu xuẩn này ra tòa án quân sự, không? Và sử gia cỡ Dương Trung Quốc có dám viết vào sử cái khốn nạn của một trò bịp vừa bất nhân vừa vô sỉ như thế? Hay các ông thừa biết đó là chủ trương của bộ chính trị đảng CSVN nên đã ngậm hột thị suốt từ năm 1988 đến nay!

Vâng, sự thật 64 con người dũng cảm này đã chỉ là nạn nhân khốn khổ của bọn cộng sản. Họ chết mà không nhắm mắt. Cho đến phút tôi gõ những hàng này, thì đảng CSVN, Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, cũng như chính quyền cộng sản vẫn chưa có một cuộc lễ chính thức nào để vinh danh những chiến sĩ này ngay tại thủ đô Hà Nội! Vì sao???!!!

Và cuối cùng thì quí vị nghĩ gì về câu nói của Sơn: “Những người Việt Nam ra đi trước, trong và sau năm 1975 chúng ta gọi là những “nạn nhân của chiến tranh”. Lại đổ thừa cho chiến tranh! Thật khốn nạn! Như thế có phải là đã xát muối vào vết thương còn rỉ máu của hàng triệu người sống sót trên biển Đông và hàng chục triệu thân nhân của những người đã bỏ mình trên biển không? Như vậy có phải là khoét sâu vào vết thương, làm vọt ra những giòng máu oan khiên nơi vết thương vốn chỉ còn rỉ máu nhờ liều thuốc thời gian, không? Tại sao lại bất nhân như thế? Tại sao lại dã man như vậy? Ai gây ra chiến tranh? Ai đã trả thù man rợ bên thua cuộc VNCH? Ai đã vơ vét sạch sành sanh tài sản của dân miền Nam đem ra Bắc? Ai đã cào bằng nền kinh tế phồn thịnh của miền Nam cho ngang với miền Bắc nghèo đói? Ai khiến cả nước ăn bo bo cầm hơi mà sống? Ai đẩy 2 triệu người ra biển đông và gọi họ là “bọn đĩ điếm rác rưởi chạy theo đế quốc Mỹ”? Ai làm cái cột điện nếu có chân thì cũng phải chạy? Thế mà Sơn tỉnh keo “chúng ta gọi là những “nạn nhân của chiến tranh”. Thật là đồ cộng sản Việt Nam!

Tôi thật đau buồn khi phải viết bài này vì nó đụng chạm đến niềm đau và lương tâm của tất cả chúng ta cũng như vong linh những người đã khuất. Nhưng tôi vẫn phải viết, vì đây là trách nhiệm của mình như lời nhà văn Nga Alexandre Soljenitsym đã nói:

“Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại, những lời nó đã nói láo với người khác”. Vâng, tôi chỉ làm cái việc mà lương tri dân tộc bắt phải làm. Tôi buộc lòng phải nói lên sự thật trước những lời nói láo của Nguyễn Thanh Sơn, một tên cộng sản.



Trần An Lộc


Không thù hận...? nhưng vẫn quyết đòi công lý !!!

Không thù hận nhưng vẫn quyết đòi công lý !!!
     Bán Nguyệt San TỰ DO NGÔN LUẬN số 193 ngày 15/04/2014

Cong ly duoc thuc thi

                             Ngay sau tháng tư đen 1975 (mà toàn dân VN sắp kỷ niệm với hàng chục triệu người miền Nam buồn, hàng chục triệu người miền Bắc tiếc và có lẽ vài triệu đảng viên vô sản nay thành tư bản vui), những công dân VNCH cũ đều rợn người lạnh gáy khi lần đầu tiên nghe trong bài “Giải phóng miền Nam” có câu: “Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất trời!” rồi trong bài “Quốc ca” có câu “Đường vinh quang xây xác quân thù!” và “Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước!” Máu của ai? Xác quân thù nào sau “cuộc cải cách ruộng đất” với nửa triệu người bị giết chết? sau “cuộc tấn công Mậu Thân” với gần chục ngàn dân thường bị chôn sống? sau “cuộc chiến tranh giải phóng” với từ 3 đến 4 triệu người tan thây? Quân ngoại chủng tàn ác xâm lược ư? Không rợn người sao được khi trước đó, trong bài Quốc ca VNCH, nếu có nói đến máu xương thì chỉ là máu xương do sự hy sinh bản thân mình vì quê hương dân tộc: “Dù cho thây phơi trên gươm giáo, thù nước lấy máu đào đem báo”, hoặc trong bài “Việt Nam Việt Nam” nổi tiếng (mà đồng bào miền Nam đều biết và lúc ấy có một số đề nghị thay thế bài “Tiếng gọi công dân”) lại có câu: “Việt Nam không đòi xương máu! Việt Nam kêu gọi thương nhau! Việt Nam đi xây đắp yên vui dài lâu!”
            Người dân miền Nam lại càng rợn người tiếp khi những năm tháng sau đó, cứ luôn nghe ra rả bên tai những cụm từ “kẻ thù của nhân dân”, “có nợ máu với cách mạng”, những cụm từ khoác một cách đương nhiên lên quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa (những con người đã tự vệ hòng bảo vệ tự do) để đày đọa bản thân họ trong các nhà tù chốn rừng sâu nước độc, với lao động khổ sai, mang tên “trại cải tạo”; để đày đọa thân nhân họ trong các lán trại nơi khỉ ho cò gáy, lao động trên vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi, mang tên “khu kinh tế mới”. Cụm từ “kẻ thù của nhân dân”, “có nợ máu với cách mạng” tiếp tục được chụp lên những nhà tư sản miền Nam từng biết làm giàu vật chất cho đất nước nhưng nay tài sản của họ là mối thèm thuồng cho những kẻ chiến thắng khố rách áo ôm từ miền Bắc vào; chụp lên những văn nhân nghệ sĩ miền Nam từng biết làm giàu tinh thần cho dân tộc nhưng nay tác phẩm của họ là mối nguy cơ cho những kẻ thống trị chỉ muốn quản lý tất cả, từ kinh tế tới văn hóa, từ thể xác tới tâm hồn, để nắm trong tay mọi quyền lực và quyền lợi; chụp lên những chức sắc tín đồ từng biết làm giàu tâm linh cho xã hội nhưng nay uy lực tinh thần của họ là sự thách thức cho những kẻ chủ trương duy vật vô thần luôn mong thú vật hóa, công cụ hóa mọi người dân để dễ bề thống trị.
            Trong cảnh hòa bình (theo nghĩa “cách mạng” đã đè bẹp mọi đối lực), những từ “kẻ thù”, “hận thù”, “thù địch” không vì thế mà biến mất nhưng chỉ chuyển đổi nội dung và đối tượng. Trong tình thế mở cửa để nhân dân mà nhất là đảng viên cán bộ làm ăn kinh tế, kẻ thù từ nay chính là những nông dân, thị dân hay giáo dân không chịu giao đất, giao nhà, giao cơ sở, không chịu bán ruộng bán vườn bán linh địa với giá rẻ mạt cho những tên tư bản đỏ trong nước, tư bản cá mập nước ngoài. Trong những cuộc họp trước khi ra quân cướp nhà của Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, cướp đất của thị dân ở Thủ Thiêm, cướp trường của giáo dân ở Loan Lý, cướp dòng của tu sĩ tại Thiên An, cướp ruộng của nông dân ở Văn Giang… hay trục xuất sư sãi tại Bát Nhã Lâm Đồng, đàn áp giáo dân tại Mỹ Yên Nghệ An, tấn công tín đồ ở Chợ Mới An Giang, giải tán sắc tộc ở Hàm Yên Tuyên Quang…, đám công an, dân phòng, côn đồ đang hí hửng vì món tiền thưởng hậu hĩ vừa nhận hay sẽ nhận từ các công ty hay đảng ủy, đại khái đều nghe chỉ thị: “Bọn sắp chống lại các đồng chí chính là kẻ thù của nhân dân, phá hoại chủ trương của chính phủ, cản trở sự phát triển của đất nước. Cứ ra tay mạnh vào: dùi cui, roi điện, lựu đạn cay, súng hoa cải cứ mặc tình sử dụng; tiền bạc, vòng vàng, máy ảnh, điện thoại, xe cộ của bọn chúng cứ tha hồ cướp lấy….”.
            Rồi trong tình cảnh quốc dân ngày càng không chịu nổi sự cai trị xã hội, quản lý đất nước, điều hành kinh tế vừa ngu dốt, vừa tham lam, vừa dối gian, vừa tàn bạo của đảng Cộng sản nên đã đứng lên đủ mọi giới để phản kháng và đòi hỏi; trong tình cảnh quốc tế ngày càng săm soi những hành vi vi phạm nhân quyền trầm trọng, những báo cáo thành tích nhân quyền láo khoét của nhà cầm quyền Hà Nội nên đã thường xuyên nhắc nhở và áp lực, kẻ thù từ nay chính là “bọn rận chủ” (lời của đám dư luận viên), “bọn quấy phá”, “bọn bị giật dây”, “bọn phản động”, “đám vi phạm pháp luật”, “đám biểu tình vì tiền” (lời của thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn), “lũ cấu kết với các lực lượng thù địch nước ngoài” (lời của bộ công an Ba Đình), “những kẻ nhận định sai trái, thiếu thiện chí về Việt Nam” (lời của bộ ngoại giao Hà Nội). Nghĩa là Cộng sản nhìn ở đâu và lúc nào cũng thấy kẻ thù. Điều đó dễ hiểu vì các ông tổ ông cố của họ (Karl Marx, Lenine) đã phân thế giới nhân loại thành hai kẻ thù sống mái một mất một còn: tư bản và cộng sản, vì các ông cha ông thầy của họ (Mao, Hồ) đã dạy: chính quyền ở đầu mũi súng, đảng ta là đảng cầm quyền (độc nhất và vĩnh viễn), nên “mọi ai chống lại tôi đều phải chết” (lời Hồ Chí Minh), “kẻ không yêu xã hội chủ nghĩa là phản động” (lời Lê Duẩn) và phải bị đào thải, tiêu diệt.
       Đang lúc đó tinh thần nhân bản của thế giới văn minh, của dân tộc thuần hậu thì đều không hận thù, không báo thù cách tập thể và tàn bạo, nhất là sau những cuộc chiến tự vệ: thái độ của Bắc quân đối với Nam quân sau cuộc nội chiến Hoa Kỳ (1861-1865), thái độ của Đồng minh đối với phe Trục (Đức, Nhật) sau cuộc Thế chiến thứ II (1939-1945), thái độ của vua quan nhà Trần đối với quân Nguyên Mông bại trận, của vua quan nhà Hậu Lê đối với quân Minh đầu hàng… Hiện nay cũng thế, phong trào đấu tranh dân chủ trong lẫn ngoài nước đều chủ trương bất bạo động dù bị đàn áp khốc liệt, các cuộc biểu tình chống Tàu cộng xâm lăng, nhớ Tử sĩ yêu nước đều diễn ra trong sự ôn hòa dù bị phá cản cách vô văn hóa hay vô pháp luật, các cuộc xuống đường đòi đất đai nhà cửa của nhân dân cũng chưa có những cảnh bạo động dữ dằn (ngoại trừ súng hoa cải của Đoàn Văn Vươn và súng colt của Đặng Ngọc Viết) dù bị giải tán bởi đối lực đông đảo, côn đồ, hung hăng và tàn bạo. Thí dụ gần đây nhất và đánh động nhất là lời dặn dò trước lúc lâm chung (do bị CS đầu độc) của tù nhân lương tâm, nhà giáo Đinh Đăng Định: “Không được giữ lòng thù hận, chúng ta không phải là kẻ thù của nhau”, là thái độ tha thứ khi ra khỏi ngục của người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu. Ta hãy nghe lời linh mục Vĩnh Sang trong bài “Đem yêu thương vào nơi oán thù” viết hôm 30-03-2014: “Trong chương trình “Việt Nam Tuần Qua” [của Truyền thông Chúa Cứu Thế], ông chia sẻ về hành trình đức tin của mình, một người tù xuyên thế kỷ được gặp Chúa và những người tù khác đã được gặp Chúa, họ được biến đổi hoàn toàn. Những hận thù đau đớn biến mất trong ông, còn lại chỉ là niềm bình an sâu xa, sức mạnh tinh thần và lòng yêu thương. Những người khác cũng vậy, ông kể về một bạn tù: “Nó biến đổi hoàn toàn, không còn như xưa nữa; trước đây nó là trùm của các trùm, nay đã thay đổi”. Điều làm tôi xúc động khi ông kể: lúc bị biệt giam, dây xích quấn quanh cổ chân, ông ngồi trong tư thế như vậy ngày này qua ngày khác, nhưng vẫn bình an vì ông dùng chính dây xích ấy để làm tràng hạt Mai Khôi… Một bài hát cầu nguyện sáng tác trong tù, ông đã đổi chữ “thù hận” ra chữ khác vì lòng ông không còn hận thù nữa”. Một cán bộ Cộng sản phản tỉnh, cụ Lê Hồng Hà, cựu chánh văn phòng bộ Công an, trong bài viết mới công bố “Mấy suy nghĩ về tình hình, nhiệm vụ hiện nay”, cũng đã chứng tỏ tinh thần không thù hận khi mong mỏi rằng cuộc chuyển biến chính trị tại VN trong thời gian tới sẽ không phải là một cuộc đảo chính, một cuộc lật đổ chính quyền, không phải là một cuộc khởi nghĩa đầy máu lửa, một cuộc đổi thay đầy bạo lực, nhưng nên như một sự canh tân hệ thống chính trị cách cơ bản, nghĩa là một sự chuyển đổi chế độ cai trị cách ôn hòa, trong đó vẫn giữ Chính phủ và Quốc hội, chỉ loại bỏ sự cai trị mặc định vĩnh viễn của đảng Cộng sản. Sở dĩ cần giữ nguyên Chính phủ và Quốc hội là để các hoạt động hành chánh, kinh tế, văn hóa, xã hội, được tiếp diễn bình thường. Rồi mọi chế độ lương bổng, hưu trí, phụ cấp cho những người về hưu, những đối tượng xã hội vẫn tiếp tục trong công bình và hợp lý, kẻo xảy ra xáo trộn, đình trệ.
       Nhưng dù không thù hận, nhân dân vẫn quyết đòi công lý. Trước hết đó là đòi hỏi những kẻ đã gây sai lầm và tội ác trên đất nước hơn 60 năm qua, gây đau khổ và thiệt hại cho đồng bào gần thế kỷ tròn (cụ thể là đảng Cộng sản) phải biết tỏ lòng sám hối. Sự hòa giải hòa hợp dân tộc trước tiên phải khởi từ việc kẻ mắc tội với dân tộc phải cầu xin dân tộc sự tha thứ (như trong tôn giáo, tội nhân có sám hối mới được Trời Phật thứ tha). Đây chẳng có gì ô nhục mà là nét cao của con người.
       Thứ đến, đó là trả lại mọi sinh quyền cho người sống và mọi linh quyền cho người chết, mọi nhân quyền cho con người và mọi dân quyền cho công dân. Cụ thể ra, đó là phục hồi danh dự cho những cá nhân và tập thể bị vu khống, thóa mạ đang còn sống hay đã qua đời, xây lại nghĩa trang mồ mả họ, dựng lại bia đá tưởng niệm họ đã bị tàn phá đục bỏ, viết lại sử sách lăng nhục họ đã được phổ biến tuyên truyền. Đó là biểu dương công lao của những ai đã bỏ mình vì nước, coi như anh hùng liệt sĩ dân tộc, dù thuộc bất cứ chiến tuyến nào; đó là cầu siêu với thành tâm tin tưởng (như thế phải bỏ xác tín vô thần) cho mọi đồng bào đã chết oan ức trong các cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, trong các cuộc cải tạo xã hội tàn bạo, do chế độ cai trị bất công, do chế độ lao tù khắc nghiệt. Đó là thả hết mọi tù nhân lương tâm, trả lại danh dự và tài sản, đền bù mọi thiệt hại tinh thần và vật chất cho bản thân lẫn gia đình họ.
       Đó là bãi bỏ Hiến pháp soạn theo Cương lĩnh đảng, các Bộ luật viết vì ích lợi đảng, chấn chỉnh hệ thống hành chánh củng cố quyền lực đảng, bộ máy công an thi hành theo lệnh đảng, xây dựng một nền giáo dục thôi đào tạo ra công cụ cho đảng, một mạng lưới thông tin thôi tuyên truyền cho đảng. Đó là bầu ra một Quốc hội thật sự đại diện cho dân và trách nhiệm trước dân, một Chính phủ thực sự của dân, do dân và vì dân. Đó là thành lập một Quân đội đứng trung lập trong mọi cuộc tranh chấp giữa nhân dân với nhà nước, đứng hiên ngang trước quân thù xâm lược đang hiện diện ngoài biển cả hay trong đất liền. Đó là mời gọi Đồng bào tha hương trở về giúp nước trong thái độ chiêu hiền đãi sĩ chân thành, tôn trọng tài năng và quyền lợi của họ giữa một thể chế dân chủ và tự do.                           
   BAN BIÊN TẬP
  



news flash  animated.gif (4419 bytes)

Trần truồng ! Khi mà thất đức ......chiếm ngôi vua

Thắng đại vào Nam ............. cướp vét vùa

"Thống nhứt" sao nhìn toàn mặn đắng ?!

"Hòa bình" chỉ thấy lắm ...... cay chua ?!

Bé thơ bùn lấm .................... đi mò ốc ?!

Trẽ nhỏ trần truồng ..........lội bắt cua ?!

Chú bác cô dì ........ dòm muốn khóc ?!

Đau lòng xót dạ ......... nát hồn chưa ?!

Tím


Ngày hôm nay (3/4), trên mạng xã hội đã xuất hiện một bức ảnh rất cảm động về một em bé được cho là ở Điện Biên.
Bức ảnh đã lột tả rất chân thực về nỗi kham khổ của trẻ em nghèo. Tuy tuổi đời còn rất nhỏ (khoảng 3,4 tuổi – PV) nhưng đứa bé đã sớm phải xuống ruộng để mò cua bắt ốc phụ giúp gia đình. Trên người em không có lấy mảnh vải che thân, thứ duy nhất bao bọc lấy đứa bé chỉ là lớp bùn lầy nhớp nháp, bẩn thỉu.
Cánh tay nhỏ nhắn của em đang cố siết chặt sợi dây thừng được nối với chiếc rọ, điều mà phần lớn những đứa trẻ sẽ không thể nào làm được nếu không có sự giúp đỡ của người lớn. Có thể đối với em bé, đó chỉ là hành động thường ngày nhưng với những người xem ảnh, điều này thực sự khiến họ cảm thấy chua xót.
Rớt nước mắt với cảnh em bé cởi truồng mò cua bắt ốc
Bạn Trần Tuấn Nam xúc động: Tuổi còn nhỏ thế kia mà đã phải lam lũ, thương thay cho những trẻ em vùng cao, còn quá nhiều thiếu thốn. Nhìn cảnh đứa bé phải vùi mình trong ruộng bùn thử hỏi có ai là không động lòng. Ở ngoài kia vẫn còn quá nhiều mảnh đời cần được giúp đỡ. Mong rằng mọi người sẽ hiểu thêm được giá trị nhân văn phía sau bức ảnh này”.Nỗi vất vả của những người nghèo khó, trẻ em không có điều kiện để đến trường, người già phải bon chen cực khổ trong xã hội để có được miếng cơm manh áo
… Đó là những hình ảnh xúc động đến rơi lệ của hàng nghìn cư dân mạng muốn thông qua đó nhằm truyền tải thông điệp ý nghĩa đến mọi người
Loading...