Saturday, 25 June 2016

Dân Muốn Biết: Tàu Trung Quốc đâm tàu ngư Việt 951, đảng bó tay,hay là chuyện nhỏ?

Hèn không để dâu hết cái hèn của bọn Thái Thú này.Tại sao Dân Tộc Việt Nam chúng ta lại có cái bọn Phản Quốc cộng sản này cơ chứ?
**** 
Tàu Trung Quốc hành xử như cướp biển. Chỉ trong một phút rưỡi, tàu kiểm ngư Việt Nam 951 bị liên tiếp hai cú đâm cực mạnh của tàu Trung Quốc.
CÁI NÀY GỌI LÀ HẢI CHIẾN ĐƯỢC CHƯA?
CÁC ÔNG LÃNH ĐẠO ĐCSVN SẼ NÓI GÌ?

Các kiểm ngư viên kể lại lúc 9g30, khi tàu kiểm ngư 951 đang cách giàn khoan 11,5 hải lý về phía tây bắc thì bị bảy tàu Trung Quốc các loại dàn hàng ngang lao ra vây ép tàu CSB 4033 và tàu kiểm ngư 951.
Với sự áp đảo hẳn về số lượng và kích cỡ, các tàu Trung Quốc đã bao vây và điên cuồng nhắm thẳng đến tàu kiểm ngư 951.
Lợi dụng sự hỗn loạn, tàu Hữu Liên 09 đã lao đến đâm vào mạn phải, khu vực cầu thang tàu kiểm ngư 951. Con tàu kéo hung hãn như trâu điên này đã ghìm chặt không cho tàu kiểm ngư 951 xoay trở để cho tàu khác lao vào đâm.
Chỉ hai phút sau, tàu hải tuần 11 tiếp cận sau lái tàu kiểm ngư 951 sử dụng vòi rồng phun nước với âm mưu tấn công tới tấp nhằm triệt tiêu sức sống của tàu kiểm ngư 951 và uy hiếp đến cùng tinh thần của các kiểm ngư viên Việt Nam.
Tàu kiểm ngư 951 đã vòng tránh thoát khỏi sự tấn công của tàu hải tuần 11 nhưng ngay sau đó tàu kéo Tân Hải 285 to lớn đã chạy tốc độ cao đâm thẳng vào chính giữa mạn trái.
Chỉ trong một phút rưỡi, tàu kiểm ngư Việt Nam 951 bị liên tiếp hai cú đâm cực mạnh của tàu Trung Quốc.
Nguồn: Tuổi trẻ online



****
Ta nên hiểu đảng cộng sản Việt Nam tồn tại được là vì sự dối trá thế này! Dân tộc Việt Nam sẽ chấm dứt lịch sử hào hùng của mình với 4000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước để tiếp nối lịch sử ngàn năm đô hộ của giặc Tầu trong tay đảng cộng sản Việt Nam và bè lũ tay sai, chắc chắn nó sẽ đến sớm để làm toại nguyện chí an bài của nhân dân Việt Nam, những con người chỉ quen và ưa sống kiếp làm nô lệ!!!

Friday, 24 June 2016

Dân Muốn Biết: Anh Quốc kết quả 51.9% trưng cầu dân ý,"Leave the European Union" chuyện gì xảy ra?

Bây giờ phải lắng nghe tiếng nói của người dân và đó là " bài học lớn nhất " trưng cầu dân ý .
 Người Việt-Anh Quốc
 


 UK Map. UK and EU flags. UK leaving EU with the Brexit - stock vector

Kết quả trưng cầu dân ý Anh quốc: nước Anh ra khỏi Liên Âu.

Brexit wins

Leave the European Union
51.9%
17,410,742

Thị trường tức khắc phản ứng: đồng bảng Anh sụt giá đối với đôla Mỹ ở mức thấp nhất trong vòng 30 năm.
Anh quốc là quốc gia đầu tiên bỏ phiếu ra khỏi Liên Âu. Khối này từ 28 quốc gia, bây giờ là 27 nước thôi.
*******
Thủ tướng Anh, David Cameron, đã tuyên bố sẽ rời chức vụ ở nội các sau khi nước Anh có quyết định rời EU vào buổi sáng ngày 24/6 trước Văn phòng số 10 Downing Street.
Cựu Thị trưởng London, Boris Johnson khen ngợi đóng góp của Thủ tướng Anh, nhưng đề nghị người dân 'không vội vàng'.

******* 

PHỎNG VẤN: LUẬT SƯ LÊ TRỌNG QUÁT

Thứ Tư, 22.06.2016
 
 Kính thưa quý thính giả, ngày mai 23/6/2016, tại Anh Quốc sẽ có một cuộc trưng cầu dân ý để lấy một quyết định rất quan trọng có ảnh hưởng đến Liên Hiệp Âu Châu và cả thế giới. Để tìm hiểu sự kiện này mời quý thinh giả theo dõi cuộc trao đổi giữa phái viên của đài ĐLSN với luật sư Lê Trọng Quát, một chính trị gia đã có chân trong chính quyền Đệ Nhất và Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa. Luật sư Lê Trọng Quát tham gia cuộc thảo luận từ Paris Pháp Quốc. Vâng, xin nhường lời cho anh Đằng Giang.

PHỎNG VẤN: LUẬT SƯ LÊ TRỌNG QUÁT (P.2)

Thứ Năm, 23.06.2016 *******



Anh Quốc : Ở lại hay rời khỏi Liên Hiệp Châu Âu ?

media.File d'attente devant un bureau de vote londonien, le 23 juin 2016


Cuộc trưng cầu dân ý ở lại hay rời khỏi châu Âu ở Anh Quốc, cuộc biểu tình đòi rút luật lao động ở Pháp, lãnh đạo Hồng Kông yêu cầu chính quyền Trung Quốc làm sáng tỏ việc một nhân viên nhà sách bị bắt, Rio bên bờ phá sản trước thềm Olympic, Ấn Độ đối mặt với thách thức về dân số ở các thành thị, căng thẳng leo thang giữa Trung Quốc và Philippine về vấn đề Biển Đông, hệ thống giáo dục Pháp mất điểm. Trên đây là một số nội dung nổi bật trên các nhật báo Pháp ra ngày thứ Năm 23/06/2016.

Hôm nay ngày 23/06/16 là ngày nước Anh tổ chức trưng cầu dân ý. 46.500.000 cử tri Anh Quốc đi bỏ phiếu ủng hộ nước Anh ở lại hoặc rời khỏi Liên Hiệp Châu Âu.
Chủ đề Brexit xuất hiện trên trang nhất và chiếm nhiều trang trên các báo Pháp như Le Monde, Les Echos, La Croix, Le Figaro. Nhật báo Libération dành 16 trang cho hồ sơ Brexit. Tờ báo này phân tích 5 lý do nước Anh nên ở lại châu Âu và 5 lý do nước Anh nên rời khỏi châu Âu.
Theo Bruxelles, nước Anh cần ở lại châu Âu để đảm bảo sự cân bằng kinh tế cho khu vực đồng euro và cho cả nước Anh và tránh hiệu ứng domino trưng cầu dân ý sang các nước châu Âu khác đang mất niềm tin vào Liên Hiệp như Thụy Điển, Đan Mạch, Hungary, Phần Lan và tránh gây ra tâm lý e ngại châu Âu cho người dân các nước Pháp, Đức,Ý.
Lý do đầu tiên nước Anh nên ở lại châu Âu là để tránh một cuộc khủng hoảng kinh tế - chính trị lớn trong bối cảnh từ năm 2008 tới nay, các cuộc khủng hoảng cứ nối tiếp nhau ở châu Âu mà chưa tìm ra giải pháp lâu dài : khủng hoảng ngân hàng, kinh tế, khủng hoảng về khu vực đồng euro, khủng hoảng di dân, … Người ta e ngại về một tương lai không chắc chắn của châu Âu, mối quan hệ giữa Anh Quốc và Liên Hiệp, đầu tư bị đóng băng, thị trường tài chính và tiền tệ bị xáo động,….
Lý do thứ hai là để tránh làm suy yếu sức mạnh điạ chính trị và thương mại của châu Âu.
Lý do thứ ba là nhằm buộc châu Âu phải cải cách. Hiện nay, Anh Quốc đang ở thế « một chân trong, một chân ngoài » Liên Hiệp mà rất nhiều nước châu Âu khác như Hungary, Ba Lan, Slovakia và Cộng hòa Séc mơ ước : nước Anh không phải là thành viên khu vực đồng euro, không nằm trong khối Schengen, không tham gia chính sách an ninh và nhập cư của Liên Hiệp Châu Âu, chỉ đóng góp một phần vào ngân sách chung, … Tại sao Anh Quốc được hưởng những điều này mà các nước khác lại không ?
Lý do thứ tư : tránh cho châu Âu trở thành một khu vực khép kín. Không có nước Anh thì châu Âu đã không trở thành một châu lục theo chủ trương tự do mậu dịch. Anh đã tìm thấy các đồng minh trung thành trong Ủy ban châu Âu, các nước Bắc và Đông Âu để mở rộng biên giới châu Âu. Anh cũng là nước rất tích cực trong việc mở rộng Liên Hiệp Châu Âu sang khu vực Đông Âu. Nếu không có nước Anh thì đã không có việc mở rộng Liên Hiệp năm 2004. Và không phải vô cớ mà các nước Balcan đều muốn gia nhập Liên Hiệp, Thổ Nhĩ Kỳ cũng muốn duy trì vị trí của mình trong Liên Hiệp Châu Âu.
Và lý do thứ năm, Libération nói một cách hài hước là để « thêm gia vị » cho mối quan hệ giữa Anh và Pháp. Trên thực tế, một cách kín đáo, nhiều người Pháp muốn Anh Quốc rời khỏi châu Âu để Pháp lấy lại vị thế trung tâm trong Liên Hiệp Châu Âu. Nước Anh ở lại sẽ làm tiêu tan giấc mơ của người Pháp : sẽ không có châu Âu theo đường lối xã hội và đánh thuế cao, không có chính sách công nghiệp chung, không tăng ngân sách chung và sẽ có chính sách cạnh tranh tự do. Nước Anh ở lại cũng sẽ khiến các nước không muốn Pháp – Đức thống trị Liên hiệp thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên Brexit cũng không khiến Bruxelles giận dữ vì khi thoát khỏi những cản trở thường xuyên từ Londres, Bruxelles sẽ đưa Liên Hiệp Châu Âu.
Lý do đầu tiên Anh Quốc nên rời châu Âu là để không gây nguy hiểm cho Liên hiệp : không một nước Đông Âu, Tây Âu nào muốn rời châu Âu và các cuộc trưng cầu dân ý xuất phát từ ý tưởng của người dân về việc ở lại hay rời châu Âu cũng không được phép diễn ra ở bất cứ nước nào. Các nước Trung Âu vốn hoài nghi cũng sẽ muốn ở lại không muốn từ bỏ khoản tiền nhận hàng năm từ ngân quỹ châu Âu tương đương với 4% Tổng sản phẩm quốc nội của mỗi nước.
Lý do thứ hai là những khó khăn, thiệt hại mà nước Anh sẽ phải đối mặt sau Brexit sẽ là bài học nhãn tiền cho các nước không muốn ở lại Liên Hiệp Châu Âu.
Lý do thứ ba : Brexit sẽ cho phép phát triển Liên Hiệp. Các chính phủ sẽ phải thỏa hiệp và hoàn thành việc xây dựng khu vực đồng euro, cung cấp cho khu vực này các phương tiện để tự vận hành và thiết lập sự kiểm soát của Quốc hội đối với các quyết định của khu vực này. Sau Brexit, Liên Hiệp cũng sẽ thoát khỏi sự kìm kẹp của Londres khiến các việc thay đổi hiệp ước 28 nước về các vấn đề thách thức của thế kỷ XXI như quốc phòng, chính sách ngoại giao, nhập cư, an ninh Liên Hiệp sẽ trở nên dễ dàng hơn.
Lý do thứ tư là Brexit sẽ cho phép Bruxelles nhìn nhận lại vấn đề mở rộng châu Âu. Thời kỳ ký kết các hiệp ước tự do mậu dịch với mọi quốc gia và việc mở rộng Liên hiệp mà thiếu sự chuẩn bị kỹ càng đã qua.
Và lý do cuối cùng là để các công dân châu Âu xích lại gần nhau hơn : trên thực tế, rất nhiều vấn đề của châu Âu khi đưa ra thảo luận đã bị Londres phản đối. Sau Brexit, châu Âu sẽ tiến xa hơn nữa vì không phải lo ngại sẽ vấp phải sự bác bỏ lần thứ n từ Londres.
*******

Brexit thắng hay thua, châu Âu và Anh Quốc sẽ thay đổi

mediaMột điểm bỏ phiếu trưng cầu dân ý tại Luân Đôn về việc đi ra hay ở lại Liên Hiệp Châu Âu.REUTERS/Toby Melville
Tương lai nước Anh và Liên Hiệp Châu Âu sẽ ra sao sau cuộc trưng cầu dân ý ngày 23/06 tại Anh Quốc ? Lo ngại một cơn bão kinh tế, tài chính và chính trị một khi Anh ra đi, giới lãnh đạo châu Âu và thế giới kêu gọi thần dân của nữ hoàng Elisabeth II « sáng suốt ». Cho dù kết quả như thế nào, quan hệ Liên Hiệp Châu Âu-Anh Quốc sẽ không thể như trước.
Anh Quốc quyết định tương lai của mình vào ngày hôm nay thứ Năm 23/06/2016, ngày mà 46,5 triệu cử tri trả lời câu hỏi « ở lại » hay « đi ra » khỏi Liên Hiệp Châu Âu.
Cho đến sáng nay, trong khi các kết quả thăm dò ý kiến cuối cùng công bố hôm qua cho tỷ lệ hai bên ngang ngửa nhau, thì các nhật báo lớn tại Luân Đôn, trong nỗ lực chót, nhấn mạnh đến yếu tố lịch sử của cuộc trưng cầu dân ý. The Sun, ủng hộ phe Brexit, chạy tựa : "Hôm nay là ngày độc lập". Ủng hộ xu hướng ở lại với Liên Hiệp Châu Âu, The Times mượn lời thánh kinh : "Hôm nay là ngày phán xét cuối cùng".
Vì vận mệnh của cả châu lục và thế giới, giới lãnh đạo các nước châu Âu, Mỹ, Trung Quốc và cả Thổ Nhĩ Kỳ, kêu gọi Anh Quốc đừng tách ra.
Nếu « Brexit » chiến thắng, người ta lo ngại khối Liên Hiệp Châu Âu rạn nứt. Ngoài hệ quả trước mắt như thị trường tài chính rối loạn, đồng bản Anh mất giá, Brexit còn đe dọa sự toàn vẹn lãnh thổ của Vương quốc Anh. Scotland, vì quyền lợi sống còn, thực hiện dự án trưng cầu dân ý và dân tộc tự quyết để độc lập và gia nhập Liên Hiệp Châu Âu, thì nước Anh ra sao ?
Một hệ quả nữa, là cho dù không tỏ ra « thù hằn » phe Brexit, nhưng chắc chắn là Liên Hiệp Châu Âu sẽ áp dụng đường lối cứng rắn hơn với Luân Đôn trong các cuộc đàm phán tương lai. Bruxelles lo ngại một vài thành viên khác như Thụy Điển, Hà Lan hay Đan Mạch lợi dụng thời cơ bắt chẹt để đòi ưu quyền, nên phải chận trước.
Nhưng trong trường hợp phe chống Brexit chiến thắng, Anh Quốc ở lại, thì quan hệ hai bờ eo biển Manche cũng sẽ khó có thể như xưa.
Để thuyết phục dân Anh bầu chống Brexit, thủ tướng Anh David Cameron hứa là sẽ thi hành ngay biện pháp giảm trợ cấp xã hội cho công dân châu Âu, đa số là Đông Âu, để chận làn sóng di dân . Nếu Bruxelles nhượng bộ Luân Đôn thì một số nước thành viên như Ba Lan, Hungary có lý do để sử dụng lá bài « Brexit » để gây áp lực đòi đặc quyền.
Chiến dịch của phe chống châu Âu đã tạo ra không khí hận thù đến mức độ luận điểm bài ngoại không còn là cấm kỵ và đã xảy ra vụ ám sát nữ dân biểu Jo Cox mà thủ phạm khai là vì quyền lợi nước Anh độc lập.
Ở mức độ châu lục, xu hướng co cụm cũng lên cao. Ngày 17/06 vừa qua, hai đảng cực hữu Pháp và Áo, đã tổ chức chung một ngày « mít-tinh » với thông điệp bài ngoại và chống châu Âu kịch liệt.
Nói cách khác, cho dù kết quả trưng cầu dân ý ra sao, tình hình ở Anh Quốc và Liên Hiệp Châu Âu sẽ không như trước.
Theo nhà phân tích kinh tế Pháp François Lenglet, không nên ngại Anh Quốc đi ra, không nên sợ châu Âu tan rã. Mô hình cũ không thể tồn tại được. Trưng cầu dân ý tại Anh là một « cú sốc » để Liên Hiệp Châu Âu đổi mới.

 Chuyện tình giữa Luân Đôn và Bruxelles : Khi lý trí trên cả tình cảm

mediaVận động ủng hộ Anh quốc ở lại với Liên Hiệp Châu Âu.REUTERS/Neil Hall
Ngày hôm nay, 23/06/2016, người dân Anh sẽ bỏ phiếu quyết định đi ra hay ở lại với Liên Hiệp Châu Âu. Phải chăng mối lương duyên giữa Anh với lục địa châu Âu sắp đến hồi kết thúc ? Thế nhưng theo Le Figaro số ra ngày 16/6/2016 thì trong 43 năm qua cuộc hôn nhân đó chưa bao giờ êm thắm cả.
Mối quan hệ giữa Luân Đôn và Bruxelles « cơm không lành, canh không ngọt » không phải chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Anh gia nhập mái nhà chung Châu Âu chỉ vì « tính toán hơn là bằng con tim ». Cũng giống như Paris nhục nhã ra đi sau cuộc khủng hoảng kênh đào Suez, Luân Đôn đã từng hai lần đệ đơn xin gia nhập thị trường chung châu Âu EEC : lần thứ nhất vào năm 1961 và lần thứ hai là năm 1967.
Nhưng cả hai lần Anh đều bị tướng De Gaulle của Pháp công khai bác bỏ chỉ vì nghi ngờ là với đảo quốc này « cho đi thì nhiều nhưng nhận lại chẳng có bao nhiêu ». Vương quốc Anh phải đợi đến 12 năm sau, chính xác là vào tháng Giêng năm 1973, mới được hội nhập với EEC. Sự hội nhập đó hai năm sau đã được 67% người dân ủng hộ trong một kỳ bỏ phiếu trưng cầu dân ý.
Lần này, cuộc trưng cầu dân ý do thủ tướng David Cameron đưa ra được cho là sẽ rất sít sao. Cuộc hôn nhân đã úa tàn, nhưng sự chia ly mới là điều đáng nói. Thế giới tuy thay đổi, nhưng trong cuộc chơi đầy ảo ảnh đến chóng mặt đó thì những vấn đề gây tranh cãi vẫn luôn là thế : Đó là chủ quyền quốc gia, quan hệ với Washington và dĩ nhiên mối liên hệ với lục địa, kết quả của sự tính toán hơn là tình cảm.
« Tôi chẳng thích Bruxelles » là lời tuyên bố của lãnh đạo đảng bảo thủ đưa ra cách đây vài tháng trong chiến dịch vận động ở lại với Liên Hiệp Châu Âu.
Chủ quyền là một vấn đề hay đấy, hơn nữa đó lại là trong một nền dân chủ nghị viện, vốn dĩ đã tồn tại từ nhiều thế kỷ nay. Bất kể mầu da là gì, người dân Anh chưa bao giờ hòa mình vào sự năng động của « châu Âu », từ lâu được Paris và Berlin thúc đẩy.
Họ công khai thách thức một « siêu quốc gia » của châu lục. Họ cản trở mọi chính sách quốc phòng chung châu Âu ngoại trừ khối Liên Minh Bắc Đại Tây Dương. Lo lắng cho « túi tiền »của mình, họ nói không với « euro », đồng tiền chung châu Âu.
Bận lòng cho đường biên giới và tình trạng nhập cư, họ cũng quay lưng với khối không gian tự do lưu thông Schengen. Trên nền tảng bài châu Âu lan tràn, Boris Johnson và những người tuyên truyền cho Brexit đã chọn cách lùi bước : Nghĩa là phải ra khỏi Châu Âu.
Trong các thùng phiếu hôm nay, quyết định chọn sẽ là giữa sự biểu tượng và thực tế. Nếu phe « Out » thắng, người dân Anh có lẽ sẽ được độc lập hơn, nhưng chắc chắn sẽ nghèo hơn và dễ bị tổn thương hơn, như những gì phe « In » thường nhắc đi nhắc lại.
Bởi vì, đối mặt với Ấn Độ và Trung Quốc, thì tiếng nói của 65 triệu thần dân của Nữ hoàng sẽ có trọng lượng là bao ? Trong cuộc đối đầu với Putin, lệnh trừng phạt của Anh sẽ có giá trị gì ? Với Ankara hay nơi khác, ai thèm quan tâm đến ý kiến của số 10 Downing Street về vấn đề nhập cư ?
Ông Jean-Claude Piris, từng là cố vấn pháp lý cho Liên Hiệp Châu Âu trong các cuộc họp thượng đỉnh trong vòng 12 năm có cho rằng : « Về mặt hình thức, Anh quốc có lẽ sẽ tìm lại được chủ quyền quốc gia của mình. Nhưng nước Anh cũng sẽ mất đi chủ quyền thực sự, chủ quyền mà họ đang thực thi chung với 27 nước thành viên khác trong Liên Hiệp. Trong câu lạc bộ các cường quốc, Luân Đôn dường như sẽ mất đi vị trí của mình trong các bàn họp ra quyết định ».
Và ý kiến này cũng có giá trị tương tự cho những nước nào có ý định cản đường như Hà Lan, Đan Mạch thậm chí là cho chính cả Pháp nữa.
Về quan hệ với Mỹ ư ? Câu trả lời cũng không mấy gì khác. Những người ủng hộ ra khỏi Châu Âu thì hồ hởi tuyên bố « mặc xác châu Âu » và tỏ ra tự tin cho rằng trong túi ta còn có một giải pháp thay thế : Đó là vẫn còn Hoa Kỳ như là chiếc ô che chắn và Commonweath như là một cộng đồng.
Chính vì thế mà huyền thoại « khối Anh ngữ » đã được sống lại, 13 năm sau khi đã phục vụ cho chính quyền Bush, thất vọng vì bị Berlin và Paris bỏ rơi trong cuộc chiến chống lại Saddam Hussein.
Nhưng Le Figaro cảnh báo, Donald Trump, trong suốt cuộc vận động chống lại giới chính trị truyền thống và vận động cho sự thu mình đang vờ tin vào điều đó. Bởi vì cả ông Obama lẫn bà Clinton đều không để bị mắc câu : Mối quan hệ « đặc quyền » đương nhiên Hoa Kỳ rất quan tâm, nhưng với điều kiện là Luân Đôn vẫn phải giữ được tầm ảnh hưởng của mình lên « nội bộ » Liên Hiệp…
Câu hỏi đặt ra : Từ cuộc trưng cầu dân ý năm 1975 đến lần này 2016, các cử tri đã thay đổi về điều gì ? Câu trả lời cho lần bỏ phiếu xưa kia là sự biến mất của mối họa Xô Viết. Cách đây 41 năm, Margaret Thatcher bỏ phiếu « ủng hộ » cho Châu Âu là vì « trên phương diện chính trị, đó là một vấn đề hòa bình và an ninh ».
Nghịch lý là trong lần này, câu trả lời lại liên quan đến sự thịnh vượng mà Anh đã có được từ trong lòng Liên Hiệp. Một trong những người tổ chức kỳ trưng cầu dân ý lần này có nhắc lại là :
« Vào năm 1973, chính là một nước Anh đã kiệt quệ đến xin gia nhập vào một châu Âu được kích thích từ một nền kinh tế Đức thần kỳ và 30 năm vinh quang của Pháp. Bây giờ thì ngược lại, vương quốc Anh cảm thấy thoát khỏi cuộc khủng hoảng khá hơn là các nước tại lục địa. »
Để rồi sau đó đưa ra một kết luận phũ phàng « Chúng tôi những người Anh chưa từng bao giờ có một cái nhìn lãng mạn về châu Âu cả ».
Cuộc sống chung bằng « lý trí » hơn là « tình cảm » này đã khiến cho Liên Hiệp Châu Âu đôi khi cũng phải dở khóc dở cười. Có lẽ cũng đúng như sự ngờ vực của tướng De Gaulle là với Anh quốc « cho nhiều nhận chẳng bao nhiêu ». Les Echos thử điểm lại « những gì nước Anh đã mang đến cho châu Âu ? », trong suốt 43 năm chung sống.
Có thể nói trong suốt gần nửa thế kỷ, Luân Đôn dường như chưa bao giờ hết lòng với bạn. Nếu như châu Âu đánh giá cao vai trò của Luân Đôn trong việc thúc đẩy và mang đến một tầm cỡ khác cho thị trường chung EEC, thì trong nhiều hồ sơ quan trọng, Anh quốc được xem như là « kẻ phá đám ».
Với lĩnh vực quốc phòng, Anh quốc luôn giữ một vai trò mập mờ, có thể bỏ phiếu phủ quyết nếu thấy cần. Trên các hồ sơ xã hội, nhất là trong việc tăng ngân sách, Luân Đôn luôn nằm trong nhóm những nước thành viên « phá đám ». Các vấn đề xã hội và thuế khóa cũng là những lĩnh vực mà Anh hay tìm cách cản trở ngay khi có thể.
Một quan chức Anh cho biết : « Nước Anh rất ghét người ta bàn về các quyền và thời gian làm việc. Đó cũng chính là những góc tấn công cho các phe bài châu Âu ». Và cứ như thế, mọi ý định mới chớm của châu Âu trên phương diện này đã nhanh chóng bị dập ngay từ đầu.
Dẫu sao thì cũng không nên « trăm dâu đổ đầu tằm ». Les Echos cho rằng Anh quốc cũng không phải là trường hợp đơn lẻ duy nhất trong Liên Hiệp Châu Âu chẳng hạn như là Luxembourg trong lĩnh vực tài chính.

Dân Muốn Biết:Cái thời người ta sống để...hại nhau?


Cái thời người ta sống để...hại nhau?

image
Người dân biểu tình phản đối vụ cá chết với biểu ngữ 'Chúng tôi muốn sống'.
Mấy hôm nay các trang mạng xã hội lẫn nhiều tờ báo Việt Nam nhuốm đậm màu xám. Xám vì nhiều nỗi buồn cứ chồng chất lên nhau. Xám vì hầu hết các tin tức nóng nhất là các tin thương tâm, đau lòng hay ghê sợ. Xin cúi đầu vĩnh biệt những người lính đã nằm xuống thời bình, dù bất cứ lý do gì phải ra đi, thì các anh cũng là những người đáng được trân trọng, đáng để ghi tên cho những thế hệ trẻ sống một cách không hèn mọn.
image
Tôi xin phép gác màu xám đầy thương tâm của vụ những người lính biển ra đi rồi chẳng thấy về. Thương tâm đủ rồi, đau đớn và xót xa tràn ngập rồi. Gạt nước mắt quay về thực tại, người ta lại hoảng hồn. Bên cạnh sự ra đi đầy nhân văn, thì những người ở lại phía sau vẫn còn đang lo sợ, hãi hùng trong một xã hội mà nhiều người bảo “sống để...tự hại nhau”. 

Tôi xin phép đặt tên cho cái lối sống, không phải bao trùm xã hội nhưng hiện diện khắp mọi nơi, chính là lối sống “không tử tế, thiếu tính con người”.
Khái niệm tử tế quả thật không phải cao siêu hay xa xỉ. Và sống thiếu tử tế xuất phát từ những hành động nhỏ bé nhất, nhưng mang lại những hậu quả to lớn không cùng. Không tử tế là khi người ta coi thường nhân mạng hàng chục người, hàng vài chục người trên những tuyến xe mang danh là cao cấp, ba bốn năm sao, nhưng tài xế thích chạy sao thì chạy, lấn đường vượt tuyến, đua nhau tranh khách,... để rồi hết vụ tai nạn này đến tai nạn khác: xe cháy, người chết không nhận dạng, gia tình tan nát, điêu linh.

image
Không tử tế là khi hàng chục người ăn bánh mì rồi phải nhập viện, có người tử vong. Chưa có kết luận chính thức của các cơ quan chức năng, nhưng nỗi sợ về việc đồng bào hại đồng bào vẫn cứ len lỏi một khách khó nắm giữ và vô cùng khó chịu. Không tử thế là khi biến hóa thịt heo thành hàng loạt thứ thịt “quý hiếm” như nai, cừu, đà điểu... để rồi miếng thịt nào cũng nhiễm vi sinh, đe dọa sức khỏe, an toàn tính mạng của người tiêu dùng: tiền mất, tật mang. Còn chưa kể, thiếu tử thế là khi bán thức ăn cho sinh viên, những thế hệ tương lai của đất nước, mà trong thức ăn tràn lan những con giòi khiến người xem còn buồn nôn nói chi đến người dùng.
image
Những câu chuyện thiếu tử tế, sống hại nhau như vậy vẫn cứ xuất hiện đều đặn và dường như có xu hướng ngày càng tinh vi hơn, nguy hiểm hơn, ghê rợn hơn. Sự thiếu tử tế ấy một phần có thể xuất phát từ một môi trường thiếu đạo đức, thiếu niềm tin vào đạo đức. Con người được sinh ra với tính bản ác hay tính bản thiện, đó hiện vẫn còn là điều gây tranh cãi.

sexy smile laughing legend evil
Tuy nhiên, nếu người đó lớn lên trong môi trường có giáo dục và hướng đến bản thiện, ắt sẽ có khuynh hướng bản thiện nhiều hơn, tử tế nhiều hơn.

Nhớ câu chuyện người Việt hay kể, rằng khi kêu gọi dân làng góp rượu mở hội cho làng, thì kết quả hồ rượu thành hồ...nước lã. Ai cũng tin rằng nếu chỉ có mình mang nước lã, thì không ảnh hưởng đến hồ rượu chung, không ngờ ai cũng mang nước thay vì góp rượu. Phải chăng xã hội chúng ta nghĩ rằng chỉ có vài ba người xấu, cái xấu sẽ không ảnh hưởng đến xã hội, hóa ra thành một bể người xấu, đang ngoài kia, làm những chuyện thiếu tử tế: từ chén cơm, bó rau, con cá, miếng thịt đến những đại dự án sặc mùi nhóm lợi ích.

image
Sự thiếu tử tế còn xuất phát từ một bộ phận lãnh đạo thiếu tử tế. Đó là câu chuyện hàng ngày mà người Việt nào có quan tâm đều nghe, hoặc có khi không quan tâm đến thời cuộc cũng vô tình thấy nhắc ở đâu đó: trong quán chè lá vỉa hè, trong quán ăn hàng rong, hay thậm chí trong nhà hàng sang trọng, trên báo chí truyền hình.

obama fish vietnam
Nhiều nhà nghiên cứu lẫn báo chí phản ánh, và dường như chưa ai đủ thuyết phục để phủ nhận sự tồn tại của các nhóm lợi ích, những gã độc quyền đang thao túng phía sau những ông lớn của nhiều ngành kinh doanh mang tính thiếu lành mạnh. Vụ việc cán bộ công an lại dám tự ý kinh doanh, chống lưng cho doanh nghiệp sân sau của mình là một điển hình như vậy. Đó là chưa nói đến sự tắc trách, hoặc đôi khi trở thành nạn nhân và bất lực của ngành quản lý trước thời cuộc vốn tồn tại nhiều tiêu cực: từ tuyên bố “thực phẩm đa phần là sạch nhưng người dân không biết”, đến việc “cá này được chứng nhân sạch, nhưng an toàn lại là chuyện khác”. Những phát ngôn ấy cho thấy sự bế tắc về quản lý, sự nhút nhát trước việc đối diện với những nguy cơ bệnh tật, sống chết đang tràn đến từng nhà, leo lên bàn ăn, chui vào nhà bếp.
image
Sự bế tắc là khi trên một tuyến đường thênh thang, dẫu có quanh co cũng không ngặt nghèo như những tuyến đường vượt rừng vượt biển tại nhiều nơi ở Mỹ, châu Âu hay như Thái Lan, nhưng tai nạn thương tâm cứ ngày đêm âm ĩ. Mới hôm trước là tông nhau hàng chục người chết, vài hôm sau lại một vụ tương tự xả ra. Ai cũng hoảng hồn, ai cũng mất niềm tin, dù không đi xe (vốn chỉ có vài ba hãng lớn) thì cũng chẳng biết đi bằng gì. Ngành chức năng lúc thì lên tiếng, lúc chẳng thấy tăm hơi. Không lẽ việc quản lý đường bộ với vài ba tuyến xe khách khó khăn đến mức như vậy hay sao?
image
Cuối cùng, cá nhân tôi cho rằng việc những kẻ thiếu tử tế tràn lan ngoài kia phần lớn cũng vì cơ chế xử lý vẫn còn nhẹ nhàng quá. Có một nghịch lý về môi trường pháp lý ở Việt Nam, mà một vị đại biểu quốc hội Việt Nam từng thẳng thừng tuyên bố, đó là môi trường pháp lý thiếu an toàn. Vài ba người tốt thì không được bảo vệ, trong khi lắm kẻ xấu vẫn cứ ung dung. Xây quán cà phê, mở cái chuồng gà có khi phải hầu tòa hình sự, trong khi vi phạm kỷ luật ngành công an, tự ý kinh doanh khi còn làm quan chức, chống lưng cho doanh nghiệp sân sau,... thì cũng chỉ bị điều đi nơi khác mà vẫn tiếp tục làm nghề.

image
Doanh nghiệp gây ô nhiễm môi trường gây ảnh hưởng xã hội thì đền bồi cũng ở mức thấp, xá gì với cái lợi chất ngất mà họ làm trong suốt chục năm. Nhiều doanh nghiệp ảnh hưởng môi trường vẫn cứ trốn chui giấy phép, chẳng hiểu sao với cơ chế giám sát chặt chẽ đến tận gánh bún lề đường của quân nhà mình mà lại để sót những ông lớn doanh nghiệp không giấy phép?
Than ôi, cái thời nhiều người sống chỉ biết để...hại nhau!
Cao Huy Huân
 http://baomai.blogspot.co.uk/2016/06/cai-thoi-nguoi-ta-song-ehai-nhau.html


Dân Muốn Biết: Có phải chính quyềnTrọng “đàn cầm, đem gẩy tai trâu”?


Vài lời, thưa với Tổng Trọng


Thưa ông Tổng.

1- Lão và ông: Sinh ra, phải thời loạn lạc – Lớn lên, gặp lúc thế Nước rối ren. Xuống biển, bị bọn hải tặc Trung cộng, chặn đường. Ra ngõ, chạm ngay lũ cướp ngày và bị chúng trấn lột, từ cửa. Ngồi trong nhà, cũng chẳng chút bình yên. Đinh tai – nhức óc, nghe lũ khuyển dương, buông lời lếu láo. Ruột đau như cắt – nước mắt đầm đìa. Chỉ hận, tuổi cao – sức yếu; tài hèn – chí cùn. Bởi thế, không thể trừ họa cho dân. Đành phải ngồi nhà, mà đọc sách Thánh hiền, cho qua ngày – đoạn tháng.

Một ngày kia, soi đến tấm gương oanh liệt của Triệu Thị Trinh, cùng câu nói để đời của Bà: “Tôi chỉ muốn: cưỡi cơn gió mạnh – đạp bằng sóng dữ – chém cá kình ở Biển Ðông – đánh đuổi quân Ngô – giành lại giang san – cởi ách nô lệ. Chứ không chịu khom lưng, làm tì thiếp người ta”. Lão, sa xẩm mặt mày. Choáng váng, như bị ai đó, gõ búa vào đầu. Xấu hổ, vô cùng. Cho mình và cho những đấng nam nhi râu quặp của nước Việt.

Chẳng biết, ông và cái Đảng của ông, có cái cảm giác xấu hổ ấy không? Nếu có, hãy 1 lần, đến viếng Đền thờ Bà Triệu. Ở đó, hãy đốt hương lên, mà thề trước liệt tổ – liệt tông, rằng: “Nguyễn Phú Trọng nói riêng và cái Đảng CS Việt nam nói chung, không có được cái ý chí sắt son, như vua Bà. Chúng tôi, nhìn thấy tiền, là sáng mắt lên – ngó thấy giặc, là sun cái ấy lại. Luồn trôn – chui háng chúng, cũng chẳng từ. Miễn sao, giữ cho bằng được, môi trường hòa bình và hữu nghị, với… giặc. Để, ổn cố quyền lực và quyền lợi của chính mình. Tuy vậy, chúng tôi thề, không bao giờ, làm cái việc táng tận Lương tâm. Đó là, đem Giang sơn gấm vóc của Tổ tiên, cộng với sổ hộ khẩu của nước Việt, dâng cho Trung hoa CS. Và, chấp nhận, làm tôi đòi – nô lệ cho chúng. Nhược bằng, trái lời thề, sẽ bị Trời tru – Đất triệt. Cho, tuyệt cái loài CS, đớn hèn và lếu láo”.

Đền thờ Bà, dễ tìm lắm. Nó, nằm ngay sát đường thiên lý Bắc – Nam. Ông ạ.

2- Lão và ông, không đồng tuế và cũng chẳng đồng môn. Nhưng, chúng ta, đều là “người miền Bắc” và cùng “có lý luận”. Tuy thế, cái sự học của lão và ông, khác nhau một trời – một vực. Lão, chỉ tìm và học những thứ gì, phù hợp với thực tế và có ích, cho cuộc sống. Còn ông, lại chọn học và tôn thờ cái Chủ nghĩa Mác – Lê. Một thứ phế phẩm, hỏng từ lý luận, cho đến thực tiễn. Nhân loại, đã quay lưng với nó, từ lâu lắm rồi. Dẫu có điếc – lác, ai cũng nhìn ra thực tế đó. Còn các ông? Đến giờ phút này, vẫn kiên định, bới cái đống rác đã bốc mùi của Lịch sử và hi vọng, tìm được kim chỉ nam, ở đó. Đã tìm thấy chưa, thưa ông?

Không có Học thuyết đúng đắn dẫn đường, các ông, hành động như những thằng mù và giống như kẻ sắp chết đuối, các ông, bám vào bất cứ 1 vật nào, còn nổi xung quanh. Cho dù, đó là con rắn độc. Thỏa hiệp với Trung cộng ở Thành đô, là ví dụ thứ nhất. Đem máu của chàng trai vạm vỡ “kinh tế thị trường”, tiếp cho bà lão móm mém “định hướng XHCN”, bất chấp sự khác nhau giữa nhóm máu của họ, là ví dụ thứ 2.

Đất nước mình, xác xơ – Dân mình, cơ cực – Đạo đức, xuống cấp – Môi trường, bị hủy hoại nặng nề – Nợ, như chúa Chổm. Tất cả, bởi các ông, vẫn ngoan cố: “vận dụng 1 cách sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê, vào hoàn cảnh thực tiễn của Việt nam”. Bằng mọi giá và bất chấp thực tế. “Lượng đổi – chất đổi”. Khi cái “bọng cứt” kia, chưa vỡ: Con giun Việt nam, vô phương hóa thành Rồng – thành Hổ. Các ông, chắc chắn, nhận ra được điều đó. Nhưng, vẫn không muốn thay đổi. Bởi, các ông:

– Hoặc đã nhận ra, CNCS đang trên đà sụp đổ ở Việt nam. Cho nên, cố mà “sống gấp” và tranh thủ, làm “chuyến tàu vét” cuối cùng.

– Hoặc, các ông, toàn 1 lũ ăn hại. Vô kế khả thi, để lèo lái Đất nước, ra ngoài vũng lầy khủng hoảng.

3- Thưa ông Tổng. Một nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ, có 4 năm. Ai làm tốt, cũng không được giữ chức vụ đó, quá 2 nhiệm kì. Nói chi, đến cái loại thiểu năng trí tuệ, mặt ngay – tay đờ.

Mới ngày nào, những người CS các ông, tràn vào Sài gòn. Thoáng cái, đã hơn bốn chục năm trời. Bằng mười lần, nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ. Nước người, càng ngày – càng đi lên, kể cả về thế và lực. Nước mình, càng ngày – càng tụt hậu thê thảm. Ngay cả 2 người em, là Campuchia và Lào, cũng đã vượt qua mình, trên nhiều lĩnh vực rồi. Phải không ông? Đã có bao giờ, những người CS các ông: Tự vấn lương tâm và sám hối, về những thứ tồi tệ ấy chưa? Hay, vẫn nhâng nháo, nói lấy được, rằng thì là: “Đảng CS Việt nam, đã lãnh đạo Nhân dân Việt nam, đi từ hết thắng lợi này, đến thắng lợi khác”. Những “thắng lợi”, mà chiến lợi phẩm ở đó, chỉ được dành riêng, cho 1 nhóm người, trong hàng ngũ chóp bu của Đảng CS. Để có được những “thắng lợi” đó, Nhân dân Việt nam, đã phải đổ cả núi xương – sông máu và giờ đây, họ trắng tay, chẳng có được cái gì. Để có được những “thắng lợi” đó, Đất nước Việt nam, đã sắp phải đào đến những mẩu quặng cuối cùng.

Nói thật với ông: cái mệnh đề mà ông nói, tốt đen như lão đây, không ngửi được.

Ông ơi! Nếu tự xét, mình không có đủ năng lực, xin đừng cố nữa. Hãy dũng cảm, rời vũ đài Lịch sử, để Đất nước cất cánh. Đó là cách, mà Tổng thống Thein Sein của Myanmar, đã làm. Danh – lợi, bảo toàn – Tiếng thơm, lưu muôn thuở. Nhược bằng, vẫn ngoan cố, bám và ngụy biện cho cái luận thuyết cù nhầy “Chùa đổ, nhưng đạo Phật không đổ”. Tức là, Nga xô và hàng loạt các nước CS Đông Âu bị đổ. Nhưng CNCS, vẫn là, “mùa Xuân của Nhân loại” – vẫn là, những gì tốt đẹp nhất của loài người. Xin hãy đem người thân của các ông và đồng đảng của các ông ra, mà làm thí nghiệm tiếp. Đừng thí nghiệm, trên cả Dân tộc Việt chúng tôi nữa và đừng dùng súng – đạn, cộng với nhà tù, để bắt cả Dân tộc chúng tôi, phải đi theo các ông, muôn năm và mãi mãi. Nếu muốn thí nghiệm, hãy làm trên phạm vi hẹp. Hãy xin Đất nước, cắt cho cái đảo Phú quốc. Để, những người CS, di cư ra đó mà ở. Rồi, xây dựng Phú quốc, thành cái Thiên đường thuần khiết CS. Cái Thiên đường, chỉ của 1 loại: cuồng tín và vô học. Còn chúng tôi, chẳng muốn, sống cùng với cái bọn: Cướp bóc, đã là thói quen và lừa đảo, đã trở thành bản chất.

4- Các ông, không chút ngượng ngùng, thường ra rả, rót vào tai lũ dân đen chúng tôi, rằng thì là: “Cán bộ CS, từ trên xuống dưới, rặt là, những người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân”. Lão nghĩ mãi, mà chẳng ngộ ra: cái câu nói đó, đúng ở chỗ nào.

Thói đời, người tài giỏi, thì mới làm được chủ nhân. Kẻ tôi tớ, thuần 1 loại, ngu si – dốt nát và, có “mũi nhòm mồm”. Chủ nhân, ăn sung – mặc sướng. Đầy tớ, cơm hẩm – cháo thiu. Chủ nhân, bao giờ cũng được gọi là ông: “ông chủ”. Đầy tớ, bao giờ cũng bị gọi là thằng: “thằng đầy tớ”. Chủ nhân, quản lí đầy tớ. Đầy tớ, phải làm lụng vất vả, để nuôi ông chủ. Chưa thấy ở đâu và chẳng có bao giờ, xảy ra  cái vế ngược lại. Trừ, ở Việt nam. Dưới cái thời, “rực rỡ nhất, trong Lịch sử của Dân tộc”. Ở cái thời “rực rỡ nhất” đó, bọn đầy tớ tham ăn và dốt nát, lại được có cái quyền, “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”… ông chủ. “Tẩu hỏa, nhập ma”. Bởi thế: Trên-dưới, lộn sòng – Luân thường-Đạo lý, đảo lộn – Những giá trị phổ quát nhất của loài Người, luôn được hiểu và làm theo cách ngược lại.

Thưa ông Tổng, lão xin hỏi ông: Vinh quang cái quái gì, mà các ông, cứ ông ổng cái mồm, tự nhận, tầm của mình, chỉ ở hạng đầy tớ, như thế? Chẳng có nhẽ, các ông, tự nhận mình, là bọn dốt nát? Chẳng có nhẽ, các ông thấy: khố rách – áo ôm, là vinh quang. Cho nên, vác rá đi ăn mày – ăn xin của khắp năm châu – bốn bể, nhưng cũng chẳng cảm thấy ngượng ngùng?

Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ, mà gọi ông là “thằng Trọng”. Như thế, có phải là, ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ, xét việc các ông đã làm. Rồi, mắng rằng: ông và đồng đảng của ông, rặt 1 lũ mặt ngay – tay đờ. Như thế, có phải là, ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Và, liệu ông có trở mặt, mà vu vạ cho lão: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Rồi, lấy quyền đầy tớ, mà cho ông chủ Dân già “nhập kho”, hay không? Chẳng có nhẽ, ông và đồng đảng của mình, lại chịu nhục, mà cam tâm tình nguyện: suốt đời, làm đầy tớ cho Nhân dân Việt nam? Sao, không nuôi chí nhớn: dùng “bạo lực cách mạng” để lật đổ ách thống trị của Nhân dân và vùng lên, đè đầu – cưỡi cổ họ? Không dám làm cái việc ấy, bởi các ông biết: làm “đầy tớ”, kể cả cho Nhân dân, lẫn ngoại bang, đều sung sướng hơn nhiều, ông nhỉ? Nói nhỏ với ông: Nhân dân Việt nam, đã chán làm ông chủ rởm lắm rồi. Họ chỉ muốn: tiễn các ông và cả cái CNCS, về cái nơi, đã sản sinh ra nó. Để, nước Việt chúng tôi, được sống trong thương yêu – đùm bọc và thanh bình.

5- Đứng trước bàn dân thiên hạ, ông thường giơ tay chém gió, mà nói rằng: “Đảng phải chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”. Nghe ông nói, bao người, đã phải bịt mũi – ngoảnh mặt. Bởi, đối với họ: Nói, mà không làm, đó là bọn vô tư cách. Nói 1 đàng – làm 1 nẻo, đó là bọn khốn nạn. Họ muốn tiếp xúc, để hỏi ông, chỉ 1 câu: “Cho dù có thực tâm, muốn ‘chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân’, các ông, lấy nguồn nhân lực – vật lực nào, để làm được việc đó?”

– Công an và Quân đội, đông lắm. Nhưng, cái đội “quân điếu phạt” ấy, không được dùng, để “lo trừ bạo” cho dân. Họ được huy động, để đàn áp những cuộc biểu tình ôn hòa, chỉ để Bảo vệ Môi trường và phản đối quân Trung cộng xâm lược. Mỗi người đi biểu tình, được cả tá nhân viên công lực “chăm sóc” tận tình. Xe đưa, người đón – thăm hỏi, ân cần. Không có nhu cầu, vẫn có thể, được “mát xa”, đến thâm tím cả mặt mày. Vẫn còn dư người, họ phân ra, “bảo vệ” dân lành. Từ hàng trí thức, như TS Nguyễn Quang A, KS Lê Anh Hùng, cho đến, chàng bán cua đẹp trai Trịnh Bá Phương: mỗi nhà, đều được hàng tiểu đội Công an, chầu chực ngày đêm, trước cửa. Cơm, không phải nuôi – Lương, không phải trả. Nhưng, cọng rác, cũng chẳng lo bị mất. Ưu việt, đến thế,là cùng.

Huy động hết người vào đó, cho nên, biển của mình, chẳng ai trông. Các ông, phải “nhờ” thằng anh em “16+4” giữ hộ và dĩ nhiên, phó mặc bà con ngư dân của mình, cho chúng “chăm lo”.

Huy động hết người vào đó, cho nên, từ Bắc vào Nam, lừa đảo – trộm cắp – cướp giật đầy đường. Trước bức xúc của dân, Đinh La Thăng, ra lệnh cho CA Sài gòn, trong 3 tháng, phải triệt được vấn nạn này. Bây giờ, đã quá cái hạn trên, ông hỏi Đinh “chính ủy” xem, kết quả đến đâu rồi và nhắc Đinh “chính ủy”, nổ ít thôi. Hãy nhớ, cho thật kĩ: Quần chúng, không phải, ai cũng bị thong manh và điếc lác, như các ông đâu.

Huy động hết người vào đó, cho nên, không có người, để giải quyết những tranh chấp – khiếu kiện của dân chúng. Dưới, chỉ lên trên – Trên, “kính chuyển” xuống dưới. Bao người, vì khiếu kiện, đã phải khuynh gia – bại sản. Lão đây, là một trong những người đó. Trải qua gần hai chục năm trời, bị Chính quyền CS, lừa đảo – cướp giật, hàng chục tỷ VND. Đến nay, vẫn không có ai, đứng ra giải quyết. Thậm chí, trong 1 buổi “làm việc” với cái gọi là Cơ quan An ninh Điều tra, chúng còn ném thẳng vào mặt lão, 1 câu xanh rờn: “Công an, không có nghĩa vụ và trách nhiệm, đi đòi nợ thuê cho bác(!)”. Đã thế, chúng còn đe dọa lão: “Viết trên ba chục bài, thế là đủ rồi. Viết nữa, sẽ bị khởi tố”. Nghĩa là, sẽ cho lão, “nhập kho”. Với kiến thức của cái hạng trẻ trâu như thế, lão đây, không thèm chấp. Nhưng, ông là người có học. Do đó, lão phải có nghĩa vụ và trách nhiệm, nhắc ông Tổng 1 câu: “Tốt đẹp, phô ra – Xấu xa, đậy lại”. Cái bể phốt, có tên là “cướp của – hại người”, chính các ông, mới có nhu cầu, đậy kĩ – giấu biệt. Lão đây, rất muốn, trưng cái bản mặt xấu xa – tàn độc của các ông, ra trước dư luận trong và ngoài nước. Chính vì thế, lão thích lấy xà beng, cậy cái bể phôt ấy ra lắm. Dời non – lấp biển, lão không làm được. Chứ lột trần truồng chế độ CS, trên cả 2 phương diện lí luận và thực tiễn, lão đây, thạo lắm. Lão biết “bắn súng, bằng cả 2 tay”. Đối thoại hay đối đầu? Lão nhường ông, tùy chọn.

– Thưa ông Tổng, dân đen chúng tôi, thấm và sợ, cách các ông “chăm sóc” túi tiền của chúng tôi, lắm lắm. Ai đời: Mỗi con gà, Đảng chỉ bắt người nông dân, gánh có mỗi 14 loại thuế và phí – Mỗi lít xăng, Đảng bắt dân, phải cõng trên nó, quá nửa tiền thuế và phí – Mỗi chiếc ôtô, Đảng bán ra, đắt gấp 3 lần giá nhập khẩu… Được Đảng “chăm sóc” kĩ lưỡng như thế, dân chúng, kiệt quệ. Tất thảy, đều “sụm bà chè”. Làm ăn chân chính, không đủ tiền, nộp thuế cho Đảng.

Thuế má, Đảng bóp nặn của dân, còn tàn bạo hơn cả thời Thực dân – Phong kiến. Nhưng, nào có đủ, để cho Đảng tiêu. Mọi nguồn thu khác của Đất nước, cũng được đổ dồn vào cái thùng không đáy, có tên là Đảng CS. Vẫn thiếu, để cho Đảng tiêu. Đảng, bán tiếp “lúa non” – Đảng, đi vay, với lãi suất cắt cổ, để ăn chơi. Nói đâu xa: Mỗi năm, riêng cái gọi là Văn phòng TW Đảng, đã tiêu đến cả trăm triệu USD, tiền thuế của dân. Chuyện sát sườn như thế, chẳng có nhẽ, ông Tổng, không biết? Các ông: Ăn, vào cả Tương lai của đời con – đời cháu. Ăn, để cho Đất nước, mang nợ đầm đìa. Ăn tàn – phá hại như thế, lấy nguồn tiền nào, để “chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”, hỡi ông Tổng?

Các ông, quên dân – Chỉ nghĩ, đến mình. Cho nên, Xã hội loạn lạc: Trai tài, thì đi làm cu-li, cho khắp 4 phương trời – Gái sắc, đành mang cái “vốn tự có” ra, mà kiếm ăn ở khắp hang cùng, ngõ hẻm. Ngồi trong phòng có máy lạnh, ông Tổng, có thấu được thực trạng thê thảm này, hay không?

– Về mặt Tư tưởng, thương dân chúng, các ông, chăm sóc cho họ, càng kĩ. Sợ họ non nớt, dễ bị ăn phải bả của “bọn phản động”. Chính vì vậy, các ông, mang Chủ nghĩa Mác – Lê, một món ăn, đã bị ôi thiu ra và xào nấu nó lên. Sau đó, dẫu còn sống xít, cũng bắt dân chúng, phải nhắm mắt mà nuốt. Ngộ độc, hậu xét.

Món “đa nguyên – đa đảng”, mà dân chúng thèm? Đinh Thế Huynh, thay mặt Đảng CS, từ chối thẳng thừng. Và, chẳng cần, được Nhân dân ủy quyền, ông ta, trắng trợn tuyên bố: “Việt nam, không có nhu cầu đa nguyên – đa đảng”.

Món Nhân quyền, thì sao? Đừng có mơ. Có tai, phải như điếc – Có mắt, phải như mù – Có mồm, phải câm như hến. Ý nghĩ, cũng phải được Đảng cho phép. Đừng có thấy Đảng sai, mà phê bình – Đừng có thấy Đảng hậu đậu, mà dè bỉu. Ngược với Đảng, là “thù địch” – Trái với Đảng, là “phản động” và nơi cư trú tiếp theo, sẽ là lao tù của Cộng sản. Không thể khác.

6- Ông ơi! Dân chúng, chỉ muốn ông, 1 lần, thể hiện sự “quan tâm” đến họ. Bằng cách, hãy trở lại Vũng Áng. Để, hỏi thăm bà con ngư dân: “Chúng mày, sống – chết như thế nào?”. Sau đó, ngụp lặn vài vòng trên biển. Cuối cùng, ngồi dạng háng trên bãi cát và ăn cá, mà bà con, vừa đi lộng, đánh bắt về. Làm được như thế, ông sẽ hồi sinh, cho ngành đánh cá và ngành du lịch biển. Hàng chục triệu con người, đang bám biển mưu sinh. Họ, sẽ tôn ông, là Thánh sống. Làm được như thế, mọi cuộc biểu tình vì Môi trường biển, tự khắc sẽ tan. Việc gì, phải dùng đến hạ sách, là đàn áp họ.

Công an và Quân đội, sẽ được rảnh tay. Họ sẽ trở về, làm đúng nhiệm vụ của mình. Biên cương của Tổ quốc, sẽ được giữ vững. Bọn bất lương, sẽ hết đường áp bức và cùm kẹp dân lành.

– Ông ạ. Muốn lo cho dân, việc thiết thực nhất của Đảng lúc này: “đáng mười làm một – đáng cả tiêu nửa”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh của các ông, dẫu có vĩ đại đến đâu, thì một cái lăng to – mả lớn, cũng đã là quá đủ. Dựng thêm hàng loạt tượng đài của Chủ tịch, trên khắp Đất nước, cũng chẳng thể, làm cho uy tín của Người, tăng thêm. Nếu không muốn nói, phản tác dụng.

Các ông, hãy rà soát lại, những cơ quan – những đoàn thể – những con người thật sự không cần thiết và giải tán chúng đi. Việc đó, sẽ giúp Đất nước, tiết kiệm hàng chục tỷ USD, mỗi năm.

Hãy dành số tiền đó, mà chăm lo cho dân – Hãy dành số tiền đó, mà xây thêm trường học. Cho các cháu thiếu nhi, không phải thất học và, không phải học, trong những cái “chuồng” học nữa – Hãy dành số tiền đó, mà dựng thêm nhiều nhà thương. Cho người bệnh, đỡ phải, “ba bốn người, một giường” và, không phải chết, vì không có tiền khám chữa bệnh nữa.

7- Cả cuộc đời, ông chỉ dành, để nghiền Mác – Lê. Ông có thể, nói vanh vách: “Cách mạng, không thể xuất khẩu”, là câu nói của ai – ở tập mấy và trang thứ bao nhiêu của kinh điển. Ông cũng có thể, dẫn lời của Putin: “Xuất khẩu Cách mạng Dân chủ, chỉ mang tới bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội”. Để biện minh, cho cái sự “ổn định” giả tạo, ở những chế độ độc tài. Thông qua đó, gián tiếp đe dọa Nhân dân: Đừng có mơ, tới cuộc Cách mạng Dân chủ ở Việt nam. Ông và cả Putin nữa, đều có thể, nói như những con vẹt và chỉ nhìn thấy Thực tiễn, một cách hết sức phiến diện. Ai đã “xuất khẩu cách mạng vô sản”, sang 2 nước láng giềng, là Lào và Campuchia. Để, 2 xứ sở hiền lành đó, điêu linh? Phải chăng, những cuộc Các mạng Dân chủ, ở Nga xô và các nước CS Đông Âu, đã đem tới “bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội”, hay ngược lại?

Các ông, u mê. Đến giờ này, vẫn nghĩ, mình là “đỉnh cao trí tuệ của Nhân loại” – vẫn muốn, ngồi xổm lên Thiên hạ. Không biết rằng: “Lợn – dê, chạy đến lò đồ tể/ Mỗi bước, càng gần cõi chết thôi”. Không “thế lực thù địch và phản động” nào, có thể, lật đổ được chế độ của các ông. Chính cách cai trị của các ông, sẽ dẫn các ông, tới chỗ chết và làm cho cả Đất nước, bị khổ lây.

8- Nhà Chu bên Tàu, giành và giữ được Chính quyền, ròng rã trong suốt 800 năm trời. Bí quyết của họ: 无为以牧之. Vô vi dĩ mục chi. Nghĩa là, thuận theo Tự nhiên – thuận theo Xã hội, mà cai trị dân chúng. Tự khắc, Dân an – Quốc trị.

Ở Việt nam, thiền sư Đỗ Pháp Thuận, cũng có tư tưởng ấy. Ông đã thể hiện nó, trong bài thơ “Quốc tộ” nổi tiếng của mình. Chẳng có nhẽ, dân chuyên Văn như ông Tổng, lại chưa từng, được đọc bài thơ ấy? Hay, đọc rồi, mà không hiểu? Hay, hiểu rồi, mà không biết cách vận dụng?

Thương ông Tổng: có Tâm, nhưng chẳng đủ Tầm. Phép trị nước, chỉ được học 1 cách lớt phớt, chẳng đến nơi – đến chốn. Đồng đảng, biết ông, mắt mờ – chân chậm. Nhưng, chúng vẫn cố tình, dựng ông lên. Chỉ cốt, làm bình phong, cho chúng vơ vét. Chúng, được “ăn ốc” – còn ông, phải đi “đổ vỏ”.

Muốn giúp ông một tay, lão dịch Lục thao, chuyển cho ông, tham khảo. Không cảm ơn lão, đã đành. Ông Tổng, còn định sai lũ lau nhau, xuống bắt lão. Làm ơn – nên oán. Đến bây giờ, lão đã ngộ ra: “đàn cầm, đem gẩy tai trâu”, nó có nghĩa, là như thế nào.

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân

Tạm trú tại 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.

Tel: 0168-50-56-430

Thursday, 23 June 2016

Giáo Phận Vinh: Sau Biểu Tình Là Thắp Nến Cầu Nguyện Khắp Nơi


TNCG: Trong cuộc biểu tình chiều qua, Giáo phận Vinh không chỉ là nơi biểu tình thành công với hàng ngàn người tham gia, nhưng còn là nơi hàng ngàn ngọn nến đã thắp lên để nguyện cầu cho nỗi đau của dân tộc. Những lời đầu trong bức Thư Chung của Đức cha Phao-lô Nguyễn Thái Hợp chính là tâm tình của người dân lúc này: "Hơn 1 tháng qua, các nhà chức trách vẫn tránh né việc công bố nguyên nhân và thủ phạm gây ra thảm họa này. Bên cạnh đó 1 số người còn khuyến khích tiêu thụ thủy hải sản 1 cách thiếu căn cứ. Trong khi đó, thật khó hiểu khi nhà cầm quyền lại nặng tay đàn áp, bắt bớ những người biểu tình ôn hòa đòi trả lại môi trường trong sạch." Đáp lại lời mời gọi thể hiện căn tính Ki-tô hữu cách cụ thể của ĐGM giáo phận Vinh, đồng loạt ở các giáo xứ như Trung Song, Xuân Kiều, Vạn Lộc, Phú Linh đều hát lên lời Kinh Hòa Bình. Ôn hòa bày tỏ thái độ bất bình trước thảm họa môi trường gây ra bởi Formosa.
Rất nhiều giáo xứ đã thể hiện sự đồng tình và nhanh chóng thực thi lời kêu gọi của đức cha Phao-lô Nguyễn Thái Hợp. Tâm tình của Ngài trong bức Thư Chung đã đụng vào nỗi lòng của muôn người: "Trong những ngày qua, chúng ta đau lòng chứng kiến thảm họa ô nhiễm môi trường biển chưa từng thấy. Hằng trăm tấn cá chết trôi dạt vào bờ biển miền trung: tôm, cua, ngao, sò, chim chóc….đột nhiên chết hằng loạt, hệ sinh thái của thềm lục địa bị phá hủy. Hằng triệu ngư dân và vùng ven biển đột nhiên rơi vào cảnh điêu đứng, cuộc sống bị đảo lộn."

Bạn Giang chia sẻ "Đứng trước thảm họa này,đồng thời đáp ứng lời kêu gọi của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô và Đức cha Phao-lô Nguyễn Thái Hợp chúng ta không thể dung thứ bất cứ thái độ vô cảm và vô trách nhiệm nào đối với môi trường. Đồng thời,chúng ta có quyền và sự tự do cũng như công bằng xã hội."

Vì thế, tối qua giáo xứ Phú Linh, Giáo phận Vinh kêu gọi và cầu nguyện cho môi trường, ngư dân miền Trung. Đồng thời cầu cho các nhà lãnh đạo chức trách có trách nhiệm tìm ra nguyên nhân, khắc phục thảm họa thực hiện quyền công dân theo hiến pháp.

Cha Lê Công Lượng cùng với hàng ngàn giáo dân xứ Xuân Kiều thắp nến nguyện cảm thông với nỗi đau của người dân. Các biểu ngữ được giơ lên trong giờ cầu nguyện thể hiện rằng “nước cần thiết cho sự sống”, “tội lỗi chống lại thiên nhiên, cũng là tội chống lại ta và tội lỗi chống lại chính Thiên Chúa”.

Bạn Nguyễn Thanh Trọng thuộc giáo xứ Trung Song cũng cho biết về không khí ở xứ mình: Hòa chung lời kêu gọi của Vị Cha Chung Giáo Phận về vấn đề cầu nguyện cho những thực trạng đáng báo động của đất nước Việt Nam trong thời gian vừa qua. Tối hôm nay cộng đoàn Giáo xứ Trung Song đã tổ chức buổi thắp nến và dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo sáng suốt, cho ngư dân vượt qua khó khăn, cho môi trường được phục hồi một cách kì diệu để đất nước luôn mãi là mái nhà chung của toàn dân tộc.”

Cả nhà thờ Giáo Xứ Vạn Lộc cũng lung linh huyền ảo trong ánh nến của những người con đang đau nỗi đau của đồng bào ngư dân. Cựu TNLT Đậu Văn Dương cho biết “theo tinh thần của Thư Chung của Đức Cha Phao-lô Nguyễn Thái Hợp, cha JB Hoàng Xuân Lập đã cùng với tất cả giáo dân thắp nến để cầu nguyện cho môi sinh, cho các nhà lãnh đạo biết tôn trọng quyền lợi căn bản của người dân”.

Ngay cả đá bóng các bạn trẻ xứ Lộc Mỹ cũng không quên thể hiện tình liên đới với người dân mình. Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp trong Thư Chung đã tha thiết kêu gọi mọi người có hành động cụ thể biểu hiện căn tính Ki-tô hữu của mình. Quê hương Soviet Nghệ Tĩnh chứ chẳng dạng vừa đâu!
Giáo xứ Vạn Lộc lung linh ánh nến cầu nguyện
Giáo xứ Vạn Lộc tối ngày 15.05.2016
  

Giáo xứ Xuân Kiều thắp nến cầu nguyện

Giáo xứ Trung Song
Giáo xứ Phú Linh đồng cảm với nỗi đau của ngư dân

Giáo xứ Phú Linh hiệp thông với nỗi đau dân tộc
Các bạn trẻ giáo xứ Lộc Mỹ: Vui chơi không quên trách nhiệm công dân

Paul Minh Nhật
 http://thanhnienconggiao.blogspot.com/2016/05/giao-phan-vinh-sau-bieu-tinh-la-thap.html#sthash.feJT3Lwa.dpuf 
*****

Đài truyền hình Đài Loan đưa tin về thảm họa cá chết ở biển Vũng Áng miền trung Việt Nam. Khúc phim chiếu cảnh nhà cầm quyền cướp đất giải tỏa nhà của dân để giao cho công ty Formosa. Còn trẻ em ở vùng biển Vũng Áng 2 năm nay không được đến trường. Trong khi Đài Loan quan tâm đến tình trạng ô nhiễm môi trường và cuộc sống người dân Việt Nam họ họp báo và có biện pháp điều tra công ty Formosa tội xả thải hủy diệt môi trường biển, hủy diệt môi trường sống của người dân Việt Nam còn nhà cầm quyền Việt Nam lặng câm.

Wednesday, 22 June 2016

Dân Muốn Biết:Hồ Chí Minh & Đảng Cộng Sản Việt Nam trong THẢM KỊCH ĐẦY MÁU và NƯỚC MẮT CỦA DÂN TỘC

LTS: Các dữ kiện nêu ra trong bài viết rất chính xác, bài viết này rất cần thiết cho lớp trẻ trưởng thành sau ngày 30.04.1975. Nội dung bài viết của BS Nguyễn Lương Tuyền chứng tỏ  người cầm bút cẩn trọng, nhất là tôn trọng độc giả. Tất cả các sự kiện được cập nhật.
Như thường lệ, bất cứ ai có ý kiến khác với bài viết này, toà soạn sẵn sàng đăng tải để “rộng đường dư luận”.
Trân trọng.
Germany, 21.96.2016
-        Điều Hợp Viên DĐ Ngôn Ngữ Việt,
-        Chủ Nhiệm TCDV.
LÝ TRUNG TÍN

-------------------------------------------

Hồ Chí Minh & Đảng Cộng Sản Việt Nam trong THẢM KỊCH ĐẦY MÁU và NƯỚC MẮT CỦA DÂN TỘC
   

Năm 1930, Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Đông Dương bắt đầu chính thức hoạt động tại VN, theo lệnh của Cộng Sản Quốc Tế. Đông Dương Cộng Sản  Đảng của ông Hồ đã nhiều lần đổi tên mục đích để sống còn. Đầu thập niên 40's, CSVN cướp được chính quyền. Cho tới lúc này, Ông Hồ và đám tay chân Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh ..... vẫn dấu ''cái đuôi Cộng Sản'' của chúng để tham dự vào một chánh quyền liên hiệp trong đó Hồ Chí Minh làm Thủ Tướng, Võ Nguyên Giáp làm Bộ Trưởng Quốc Phòng. Pháp trở lại Đông Dương với sự giúp đỡ của Quân độ Anh ngay khi thế chiến thứ 2 chấm dứt với sự toàn thắng của Đồng Minh . Ngày 23 tháng 9 năm 1945, quân Pháp đã dùng võ lực giải tán chánh phủ của miền Nam, giao lại chánh quyền cho Pháp. Cuộc chiến tranh du kích chống Pháp bắt đầu ở Miền Nam. Tại Miền Bắc của VN, Hố đã ký một Tạm Ước ngày 6 tháng 3 năm 1946  với Pháp để Quân Pháp trở lại Miền Bắc của quê hương. Ít lâu sau -  ngày 19 tháng 8 năm 1946 -  chiến tranh Việt - Pháp bùng nổ ngay tại Hà Nội giữa Pháp và Việt Minh. Thực ra những người thực sự đối đầu với Quân Pháp tại Hà Nội là các Tự Vệ Thành , các thanh niên tiểu tư sản của Hà Nội. Các Tự Vệ Thành đã cầm chân quân Pháp trong gần 2 tháng trời, tạo một hành lang cho dân Hà Nội đi thoát ra khỏi thành phố trong an toàn. Vệ Quốc Đoàn của CS và các lãnh tụ của họ đã rời khỏi Hà Nội , đến nơi an toàn trước khi cuộc nổ súng diễn ra.  Hồ Chí Minh hô hào toàn quốc kháng chiến, rút về An Toàn Khu ở Việt Bắc. Quê hương bị tàn phá vì cả hai phía:
           
          -  quân viễn chinh Pháp trong các trận đánh, các chiến dịch hành quân càn quét..
          
           -   quân kháng chiến  trong các chiến thuật  ''vườn không nhà trống, tiêu thổ kháng chiến''
Cuộc chiến gọi là Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất kéo dài từ năm 1946 cho đến năm 1954. Hiệp định Genève chia đôi đất nước ở vĩ tuyến 17: nửa quê hương từ vĩ tuyến 17 lên phía Bắc thuộc về Đảng CS của ông Hồ và các đệ tử của ông. nửa quê hương kể từ miền Nam vĩ tuyến 17 thuộc về Người Việt quốc gia  +  gần 1 triệu người Bắc từ bỏ quê hương để vào Nam lánh nạn CS. Hội nghị Genève chưa ráo mực, CS Bắc Việt đã bắt đầu kế hoạch xâm lăng Miền Nam nhất là sau khi bản :: '' Đề cương Cách Mạng Miền Nam '' của Lê Duẩn được phổ biến cho các tên nằm vùng ở Nam Việt. Trong bản Đề Cương, Lê Duẩn quả quyết để '' giải phóng '' Miền Nam, Đảng CSVN phải dùng võ lực để chiếm trọn Miền Nam. Võ lực là con đường duy nhứt dù phải ''xẻ dọc dẫy Trường Sơn''
      Chiến tranh xâm lăng Miền Nam-  theo những tài liệu được bạch hóa gần đây- được CS VN của Ông Hồ và đồng bọn phát động ngay khi Hội Nghị Genève còn chưa khô mực trên các ký kết.
      Cuộc chiến gọi là '' Chiến tranh Đông Dương lần thứ hai hay cuộc xâm lăng cưỡng chiếm Miền Nam đã kéo dài 21 năm. Một cuộc chiến xâm lược không hơn không kém,  cuộc chiến đầy máu và nước mắt trong đó Quân Dân Miền Nam chỉ chiến đấu trong hoàn cảnh tự vệ. Sau khi chiếm được toàn Miền Nam, CSVN hiện rõ ra bộ mặt của những '' tên cướp của giết người, những con quỉ tàn độc đội lốt người '' Những con quỉ đó là nguyên nhân khiến người dân Miền Nam phải bỏ nước ra đi bằng mọi phương tiện. Hơn 1/2 triệu người đã bỏ mình trên đường vượt biên đi tìm tự do. Hàng triệu, triệu gia đình tan nát cũng vì 2 chữ ''tự do''.
     Các hình thức giết người man rợ nhứt từ năm 1930 cho tới nay được CSVN xử dụng như mổ bụng, chặt đầu, chôn sống, giết cả gia đình bất kể ke già người trẻ kể cả những em bé sơ sinh......       . Cả một không khí '' sợ hãi, chết chóc '' bao trùm lên cả đất nước quê hương. Tại các vùng do CS kiểm soát, mọi người nín thở đợi chờ ngày, đêm ''thần chết CS '' hiện ra đưa họ đi thủ tiêu .Tội  ác mà Hồ và đám lãnh đạo CSVN gây ra cho dân tộc từ năm 1930 đến nay không có một ngòi bút nào tả hết. Tội ác đó được đám hậu duệ của Hồ tiếp tục cho tới ngày nay. Tội ác của thể chế CS trên toàn thế giới đã bị Nghị Viện Âu Châu kết án và phơi bầy. Các nước ở Đông Âu cũng như ngay tại Nga Sô, Đảng CS đã hoàn toàn tan vỡ, bị vất vào sọt rác. VN là 1 trong 4 nước vẫn duy trì chế độ CS  bằng mọi cách , mặc kệ các trào lưu dân chủ tại Nga Sô   (La Mecque của chế độ CS ). Các hậu duệ của Hồ đang sống vào giờ thứ 25 của Phong Trào CS. Đám hậu duệ của Hồ thừa biết điều đó nhưng họ vẫn duy trì và bám vào quyền lực để sống còn.
Trong 86 năm hiện hữu, trong đó có 62 năm nắm quyền , độc tài tuyệt đối trên sinh mạng của mỗi người dân, Hồ và các hậu duệ trong Đảng CSVN đã phạm rất nhiều tội ác đối với dân Việt . Sau đây là một số tội ác của Hồ và của Đảng CSVN :
          
    *  đã du nhập, bằng võ lực, vào VN một chủ nghĩa ngoại lai gọi là Chủ Nghĩa CS.  Hồ và đồng bọn đã dùng bạo lực, giết chóc dã man không bút nào tả xiết để bắt dân Việt phải chấp nhận chế độ này. CSVN và ông Hồ đã dùng đủ mọi phương tiện trong đó có bạo lực, để thay thế nền văn hóa, văn học cổ truyền bằng một nền văn hóa Max- Lênine, một nền '' văn hóa mất dạy của dân đầu đường xó chợ '' . Một nền văn hóa của nói dối, lường gạt, ăn cắp, ăn cướp.....mất hẳn nhân tính con người. Thử nhìn về VN, nhìn những sinh hoạt của người dân ta sẽ thấy được dễ dàng ảnh hưởng của văn hóa CS lên con người: nói dối, ăn cắp, ăn cướp, giết người không gớm tay. Hãy nhìn '' những tên ăn cướp CS Bắc Việt '' hăm hở, hồ hởi phấn khởi vào Miền Nam ngay sau ngày 30 tháng 4 năm 1975,  để '' VÀO,VƠ, VÉT, VỀ '' theo đúng khẩu hiệu 3V của các đồng chí. Gia đình xụp đổ vì cảnh '' con tố ,đánh, giết cha mẹ; vợ tố cáo chồng cùng những cảnh đời vô luân thường đạo lý, những thái độ vô cảm của  con người đối với con người........ đầy rẫy trên báo chí, truyền thanh mỗi ngày. Thí dụ hai tiếng '' cảm ơn '' đã biến mất trong ngôn ngữ Việt thường nhật thay vào đó là những tiếng chửi thề tục tỉu phát ra từ miệng  mọi người từ già đến đứa trẻ.. Hủy diệt văn hóa trên 4000 năm của dân tộc là  một tội trời không dung đất không tha . Phải vài thế hệ dân Việt mới '' gột rửa ''được ảnh hưởng của văn hóa  Cộng Sản .
          
 *tội thứ hai là tội bán nước cho kẻ  thù truyền kiếp phương Bắc.
                                           
Khi Hồ và đồng bọn lậy van TC để xin viện trợ, họ không hiểu -  hay cố tình không hiểu - là họ đang bán quê hương cho TC.  TC không  cho không ( free of charge ) người và võ khí trong chiến tranh Đông Dương lần 1 và lần 2. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, CSVN - nói trắng ra là người dân VN - phải è cổ trả nợ. Trả nợ bằng cách gán đất đai của quê hương cho TC. Cuộc chiến tranh biên giới giữa 2 Đảng CS '' anh em (?) '' năm 1979, VN mất khoảng 789 km2 vùng biên giới. Sau khi CS Nga Sô và CS ở Đông Âu xụp đổ, CSVN quay lại thần phục TC để sống còn.  Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đã ký hiệp ước với TC tại Thành Phố Thành Đô , thuộc tỉnh Tứ Xuyên.  Cho tới giờ phút này, nội dung của cái gọi là Hiệp Ước Thành Đô không được tiết lộ. Đất nước VN là của riêng của Đảng CSVN ? ta tự hỏi.
            
Đến ngày 30 tháng 12 năm 1999, CSVN lại cắt thêm đất của quê hương, hiến dâng cho TC. Sự thực,  CS VN đã cắt một giải đất có chiều dài 1300 km, chiều ngang từ 2 đến 12km  cho TC. Tính ra quê hương mất khoảng 15000 km2 . Ải Nam Quan, hang Pac Bó '' yêu quí của Bác.... đều bị sát nhập vào nước Tầu.
Trong Vịnh Bắc Bộ, sau những cuộc đi đêm giữa TC và VNCS, VN mất 16 000 km2 vùng vịnh cho TC.
Trên thực tế, từ xưa đến nay, người Tầu luôn luôn có ý định xâm chiếm các nước lân bang. VN đã nằm trong tầm ngắm của Tầu từ ngàn xưa. Việc CSVN dựa vào CS Tầu trong chiến tranh Đông Dương 1 và 2 là cơ nội '' ngàn năm một thuở '' cho TC xâm lăng VN.
Nhiều quan sát viên cho rằng VN đã mất về tay TC. Việc chiếm cứ toàn thể nước Việt, đổi tên VN thành một quận, huyện của Trung Hoa, chỉ còn là vấn đề thời  gian. Quả thực, TC đã bao vây toàn nước Việt:
          
    *  người Tầu đã và đang tiếp tục lập nghiệp, bén rễ trên quê hương ta. Người Tầu đang tràn ngập quê hương VN, từ Bắc vô Nam. Miền Cao Nguyên do TC chiếm , lấy cớ là để khai thác boxit. Trê thực tế đó là những binh lính TC. Trên quê hương VN, người Tầu có những Đặc Khu như ở Đà Nẵng, Hà Tĩnh, Lạng Sơn ,Bình Dương....Người  Việt bí cấm héo lánh tới những nơi này. Đặc Khu Vũng Áng ở Hà Tĩnh đang được dư luận chú ý vì các chất thải cực độc  đổ ra biển đã khiến cá chết hàng loạt, nhuộm trắng biển Miền Trung. Ngoài khơi miền Trung , biển đã và đang bị ô nhiễm nặng nề. Hoạt động của các ngư phủ bị tê liệt.
           
     *   Phía Đông, bờ biển VN bị TC gần như phong tỏa. Hạm đội tầu đánh cá của TC lên đế gần 50 000 tầu đang biến cả biển Thái Bình Dương thành Miền biển của TC. THực ra các tầu đánh cá đó là những đơn vị xung kích trá hình của Hải Quân của TC.
            
     *   phía Tây, với hàng chục chiếc đập nước xây ở thượng nguồn sông Cửu Long, TC có thể điều chỉnh lưlương nước sông  khiến các đồng bằng ở hạ lưu của sông trở nên vô dụng vì hạn hán '' nhân tạo ' do TC gây ra '.Nước biển mặn đã đổ vào đông bằng sông Cửu Long , biến vùng này trở nên vô dụng cho việc trồng lúa cũng như giết hết cá nước ngọt của sông này, vốn dĩ là vựa cá của Miền Nam Việt Nam.
  
*   Tội thứ ba :CSVN là thủ phạm -trực tiếp hay gián tiếp-  của khoảng từ 3 đến 5 triệu người chết trong suốt chiều dài của Lịch Sử của Đảng CSVN. Kể từ khi xuất hiện ở VN năm 1930, Đảng CSVN đã ngấm ngầm hay công khai tiêu diệt các Đảng phái của người Quốc gia. Đôi khi CSVN mượn tay quân Pháp để tiêu diệt các người Việt Quốc Gia. Hiệ^định sơ bộ 6-3-1946 đã để  CSVN rảnh tay tiêu diệt các đảng phái quốc gia. Sau đây là vài thí dụ trong muôn vàn tội
ác của CSVN :
                        -  vụ Ôn Như Hầu
Hồ đã ra lệnh cho Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh....tìm cách loại bỏ các đảng phái của người quốc gia như: Việt Nam Quốc Dân Đảng, Việt Cách, Việt Quốc,Đại Việt... ..Thủ tiêu những phần tử không theo Đệ Tam Quốc Tế như những nhân vật của Đệ Tứ Quốc Tế Troskyste như : Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, Phan văn Hùm, Hồ Hữu Tường, các nhân vật cao cấp của các tôn giáo như Tự Vệ Công Giáo,Hòa Hảo. Một sự kiện nổi bật trong việc loại trừ các người quốc gia là vụ án Ôn Như Hầu. Võ Nguyên Giáp đã âm mưu tạo ra vụ Phố Ôn Như Hầu để tiêu diệt Việt Nam Quốc Dân Đảng với sự tiếp tay của quân Pháp. Võ Nguyên Giác đã vu oan cho Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQĐD) đã giết người rồi chôn ở vườn của căn nhà số 9 Phố Ôn Như Hầu. Ngày 12/7/1946 , theo lệnh Trường Chinh, Cộng Sản đã bất thần đột nhập trụ sở của VNQĐD ở số 9 Ôn Như Hầu. Hàng trăm người bị CS giết nhưng chúng lại đổ thừa cho VNQDĐ.  Lấy cớ đó Quân Pháp và quân đội của CSVN đã tấn công các căn cứ của VNQĐD tại miền Bắc và miền Trung. VNQĐD tan vỡ, một số lãnh tụ như Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam ..... phải đi trốn còn Khái Hưng Trần Khánh Giư bị CS bắt rồi bị thủ tiêu. Khi chiến tranh với quân Pháp bùng nổ, CSVN đã thủ tiêu những người bị họ giam giữ tại Hỏa Lò ở  Hà Nội. Có khoảng 5000 người bị CS giết.
                         -  cải cách ruộng đất 
Rập theo '' khuông vàng thước ngọc '' của CS Trung Quốc, năm 1953 cải cách ruộng đất (CCRĐ) được ông Hồ và đảng CSVN phát động trên toàn cõi miền Bắc  qua sắc lluật 42 / SL  được ban hành ngày 1/7/1951 . CSVN cho chỉ tiêu là 5% dân làng là thành phần địa chủ. Các Đội Cải Cách và người dân bị học tập ,  xúi dục đã giết nhiều người theo đúng khẩu hiệu TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO, ĐÀO TẬN GỐc TRỐC TẬN RỄ.   CCRD tạm thời giảm đi năm 1054-1955 vì CS Hà Nội phải lo định cư thành phần tập kết từ Nam Viện ra miền Bắc theo Hiệp Định Geneve ban hành ngày 20 tháng 7 năm 1954. Năm 1956, Hồ và đồng bọn cho ngưng chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất vì dân chúng oán thán. Hồ làm bộ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, khóc lóc xin lỗi nhân dân. Thế là  tội lỗi của Hồ được  coi như xí xóa,'' huề cả làng. Người ta tính có hơn 172 000 người bị đấu tố trong đó có hơn 165 000 bị oan.  Hồ đã chánh thức ra lệnh đình chỉ các vụ đấu tố vào tháng 10 năm 1956. Hồ tuyên bố , không một chút hối hận nào:
sai thì sửa sai theo đúng tinh thần của người CS. Để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, CS cho thả 12,000 tù nhân bị bắt trong chiến dịch CCRĐ. Theo Thống Kê chánh thức của Viện Thống Kê Hà Nội, có 172 000 bị chết nhưng theo nhà báo Bùi Tín, số người chết trong vụ CCRĐ có thể lên tới trên dưới 1/2 triệu.
                         
                      -    Tội ác trong vụ Quỳnh Lưu khởi nghĩa
      Việc tạm lùi bước của CS trong vụ CCRĐ đã như một chất xúc tác cho vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu ( Nghệ An ) Khởi Nghĩa  vào ngày đầu tháng 11 năm 1956. Đây là một cuộc đấu tranh đẫm máu
chống lại sự cai trị dã man cũa CSVN. Chính sách CCRĐ đã là nguyên nhân chánh làm bùng nổ sự phẫn nộ của người dân.
 Ngày 10 tháng 11 năm 1956, khoảng 10,000 người dân đã mở Đại Hội. CS đã đưa một lực lương Công An đến đàn áp. Đồng bào đã bao vây đại đội CA. CS đưa đến 2 Trung Đoàn để đàn áo.
30,000 đã bao vây 2 Trung Đoàn Bộ Đội. Lập tức Văn Tiến Dũng được lệnh đưa cả Sư Đoàn 304 nhập trận. Ngày 14 tháng 11 Văn Tiến Dũng điều động thêm SĐ  312 vào tăng cường đàn áp. Có hàng ngàn người bị chết vì đàn áp (con số chính xác không bao giờ được tiết lộ)  Hơn 6 000  người bị bắt.
                             
                    -  Tội ác đối với đồng bào Miền Nam
       Hàng ngàn, ngàn người đã bị CS giết trong các vụ phá hoại, đặt mìn, pháo kích vào các trường học,  các vụ thảm sát ở Huế nhân dịp Tết Mậu Thân.Trong cuộc thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế, hơn 5000 người đã bị CS hành quyết bằng đủ cách mọi rợ, dã man chưa từng thấy ở thời đại này. Trong cuộc chiến xâm lăng miền Nam, hàng triệu, triệu người đã bỏ mình vì CS xâm lược. Hai cuộc chiến Đông Dương do CSVN phát động đã khiến từ 3 đến 5 triệu người chết. Cứ mỗi người chết ta phải kể 2 tới 3 người bị thương cũng như một gia đình bị tan vỡ. Bạn đọc có thể hình dung ra con số 10 tới 12 triệu người bị thương cũng như ngần ấy gia đình bị tan nát, ngần ấy đứa trẻ trong phút chốc trở thành những đứa trẻ mồ côi.
             *  CSVN thú nhận đã đánh thuê cho Nga Sô, cho Tầu
Chính Lê Duẩn, vị vua không ngai, Tổng Bí Thư của CSVN đã thú nhận: ta đánh đây là đánh cho Nga cho Tầu. Khốn nạn thay cho dân Việt. Đánh thuê cho Nga Tầu rồi để lại một quê hương bị chiến tranh tàn phá với vài triệu người chết. Hậu quả là nước đã và đang mất về tay TC.  CSVN đang lậy van người Mỹ, kẻ thù cũ, trở lại VN để hòng cứu VN khỏi nanh vuốt của TC.                                                                                                                                      
Phải chăng CSVN đang kêu cứu Hoa Kỳ vào giờ thứ 25? Quá trễ cho quê hương?
                                                                 X
                                                        X               X
Tiếng súng đã tạm yên ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhưng người dân Miền Nam vẫn tiếp tục bị bọn CS đán áp, bóc lột:
      1/ hơn 1 triệu quân cán chính của Miền Nam bị đẩy vào hơn 150  trại tù CS, rải rác nơi rừng thiêng nước độc     
           ( CS gọi các trại này là trại học tập ).
           Hơn 160,000 người đã bỏ mình trong các nhà tù của CS.
       2/ tài sản của người miền Nam bị '' các đồng chí '' cướp trắng trợn bằng các chiến dịch đổi tiền, đánh tư sản, tịch thu.. 16 tấn vàng của Miền Nam bị các ''đồng chí'' chia nhau bỏ túi. Hai mươi lăm tấn vàng ăn cướp của người dân Miền Nam được các ''đồng chí'' nộp cho Nga Sô.
       3/  hàng triệu người đã liều chết rời quê hương vì không thể nào sống với CS. Hơn 1/2 triệu người đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển. Hơn 3 triệu người Việt hiện đang sống một cuộc sống đầy tình người tại hàng trăm quốc gia tự do trên thế giới. Đây là cuộc bỏ nước ra đi lớn nhứt trong 4 ngàn năm lịch sử của dân tộc. Cuộc '' chạy trốn vĩ đại '' này đã kéo dài hơn 20 năm nếu ta tính từ năm 1975 , là năm định mệnh của dân Việt..  Đất nước sắp trở thành một quận, huyện của TC, nhưng những người Việt '' di cư, trốn chạy CS vẫn là một nguồn hy vọng cho dân tộc, cho văn hóa Việt được trường tồn.
Văn hóa thực sự của dân tộc Việt đã được người tỵ nạn CS reo rắc trên toàn thế giới tự do. Bất cứ nơi nào cpó Người Việt định cư, họ đã để lại những ấn tượng đẹp về con cháu Lạc Hồng. Chúng ta đã, đương và sẽ thành công trong công cuộc bảo vệ văn hóa Việt, thiết lập một '' siêu quốc gia  VN '' ở ngoài giải đất hình chữ S. Người Việt tỵ nạn CS có đầy đủ yếu tố để hình thành 1 siêu quốc gia ở ngoài đất nước mà ta phải rời bỏ vì chế độ CS. Có 3 yếu tố chánh để tạo thành 1 quốc gia: 
                                                      1/ lãnh thổ
                                                      2/  dân tộc
                                                      3/ chánh quyền
Lãnh thổ của '' siêu quốc gia Việt Nam '' trải dài trên khắp thế giới, tại các nơi có tự do dân chủ. Trong thời đại toàn cầu hóa , trong thời đại điện tử tin học, người Việt có thể di chuyển tiếp cận với các Cộng Đồng Người Việt Tự do ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Lãnh thổ của chúng ta trải dài trên toàn thế giới.
Về phương diện chánh quyền, mỗi Cộng Đồng người Việt đều có Ban Lãnh Đạo cùng các Hội Đoàn. Đó là một hình thức chính quyền , một chính quyền hoàn toàn dân chủ, bất vụ lợi.
Yếu tố dân tộc  là tất cả các Cộng Đồng Việt trên thế giới tự do. Họ đã rất thành công , hội nhập vào cuộc sống mới một cách tuyệt vời.
Tóm lại ta có các điều kiện cần và đủ để lập lên một nước Việt khác hoàn toàn không Cộng Sản.
      
    Trong khi những người CS ở quê nhà đang vun trồng một văn hóa của ăn cắp, lường gạt, nói dối. Tương lai nào cho dân tộc khi người dân đi đâu đâu trên thế giới cũng bị khinh rẻ là bọn ăn cắp, móc túi ..... Đó chính là sự thực tại Việt Nam ngày nay sau gần 50 năm bị CS đô hộ

  Nguyễn Lương Tuyền (Montréal CANADA )

********
------
Formosa Hà Tĩnh: Những hóa chất độc hại thải xuống đường biển
Hai thằng Việt Cộng - Phim hài do Việt Nam Cộng hòa phát hành

Hàng hiếm - Khúc phim hài cho thấy tánh hài hước đáng yêu của người dân miền Nam đôn hậu, trái ngược với chủ trương xâm lược sắt máu và đẫm máu dân lành của đảng Cộng Sản Bắc Việt.