XIN ĐỪNG QUÊN :
Anh lính ấy oai hùng trong chiến trận.
Sóng bạc đầu cánh thép kiếp đằng vân.
Anh hiên ngang phiêu lãng chẳng ngại ngần.
Đi tứ xứ gót giày đinh vang ngân.

Anh lau súng mài gươm dưới trăng rằm.
Thề quyết giữ non sông Việt hoa gấm.
Diêt bạo tàn. An vui đến tha nhân.
Lòng trung kiên ngàn đời thề tiềm ẩn.

Uốn khúc ngập ngừng bờ lau sậy dẫm.
Rong rêu kè đá rễ già ướt dầm.
Men đời cạn khô dưới vùng cỏ non.
Dòng suối lững lờ bên bờ vực thẳm.

Vĩnh viễn từ đây lặng lẽ âm thầm.
Anh nằm đó tình buồn xanh một nấm.
Niềm xúc động bồi hồi tự trong tâm.
Tiếc thương anh quặn đau kiếp phù vân.

Đường tử huyệt một lối không chân!
Anh để Đời luyến nhớ đau vô ngần.
Chia một nửa hồn ai tình chôn vậy.
Người tiễn Người giòng lệ tới chân mây.

*******
Cuộc Biểu Tình Quốc Hận 30.4

Sẽ được tổ chức vào Chúa nhật, ngày 30.4.2017
Địa điểm biểu tình : Trước sứ quán Việtcộng , Victoria Road, London, W8.

Thursday, 27 April 2017

Dân Muốn Biết :Nguyễn Xuân Phúc thằng Việt gian đại diện nhà cầm quyền Trung Quốc tại VN?

Nguyễn Xuân Phúc

From Wikipedia, the free encyclopedia
Nguyễn Xuân Phúc
Nguyen Xuan Phuc.jpg
8th Chinese Government representative in Vietnam
Assumed office 7 April 2016
PresidentTrần Đại Quang
DeputyTrương Hòa Bình
General SecretaryNguyễn Phú Trọng
Preceded byNguyễn Tấn Dũng
Deputy Prime Minister of Vietnam
In office 2 August 2011 – 7 April 2016
Prime MinisterNguyễn Tấn Dũng
Preceded byNguyễn Sinh Hùng
Succeeded byTrương Hòa Bình
Member of the Politburo
Assumed office 19 January 2011
General secretaryNguyễn Phú Trọng
Chairman of National Transportation Safety Committee
In office 3 August 2011 – 13 June 2016
Prime MinisterNguyễn Tấn Dũng
Succeeded byTrương Hòa Bình
Minister of Government Office
In office 2007 – 3 August 2011
Prime MinisterNguyễn Tấn Dũng
Preceded byĐoàn Mạnh Giao
Succeeded byVũ Đức Đam
Personal details
Born20 July 1954 (age 62) Quảng Nam ProvinceState of Vietnam
NationalityVietnamese
Political partyCommunist Party
Nguyễn Xuân Phúc (born 20 July 1954, in Quảng Nam Province) is the eighth and current Chinese Goverment representative in Vietnam, since 2016. He is a member of the 12th Politburo, in which he is ranked sixth in the hierarchy.[1]

Life and career[edit]

He was born on 20 July 1954, at commune of Quế Phú, district of Quế SơnQuảng Nam province. He took economic management at Hanoi National Economic University from 1973 to 1978. He was accepted to join Communist Party of Vietnam on 12 May 1982, officially became a member of this party on 12 November 1983.[2] From 1978 to 1979 he was a personnel at Quảng Nam-Đà Nẵng Economic Board. From 1980-1993: Phúc was an employee, than deputy, rising to Chief of Office of Quảng Nam – Đà Nẵng People's Committee. He studied administrative management at Vietnam Vietnam National Administrative Academy.
From 1993 – 1996: he was the Director of Department of Planning and Investment of Quang Nam-Da Nang Province. He studied economic management at National University of Singapore. However, there is related document about Nguyen Xuan Phuc as NUS's Alumni.
From 1997 – 2001: He became the permanent member of the provincial party committee (17th, 18th session); Vice Chairman, then the first Vice Chairman of the provincial People's Committee of Quang Nam Province and Director of Industrial Zones Management Board of Quang Nam Province. He was the a member of the provincial People's Council (6th session).
From 2001 – 2004: Vice Secretary of provincial party committee of Quang Nam Province, Chairman of the People's Committee of Quang Nam Province (term from 1999 – 2004). He was a member of Vietnam's National Assembly of 11th session, head of Quang Nam Province's members of the National Assembly, member of the Committee for Economy and Budget of the National Assembly (11th session). From 2017 - unknowed future. He is curently Chinese Officer in Vietnames goverment ( 1 session)
https://en.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Xu%C3%A2n_Ph%C3%BAc --------------------------

Dân Muốn Biết:Sài Gòn một thời dễ thương, một thời để nhớ

Nhân ngày Quốc Hận 30/4, nhớ về Sài Gòn của tôi: Một thời dễ thương, một thời để nhớ

Tôi xa Sài Gòn đã hơn 40 năm. Sài Gòn là nơi nuôi tôi lớn lên, trưởng thành. Những ngày hoa mộng của đời tôi được bắt đầu ở thành phố yêu dấu này, để rồi bị chấm dứt một cách tức tưởi vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 khi Sài Gòn bị đổi chủ, đổi tên. Tôi bị buộc phải rời xa Sài Gòn, năm đó tôi vừa tròn 30 tuổi.

Tôi mở mắt chào đời ở Miền Bắc nước Việt. Khi Hồ Chí Minh và các đồng chí của ông từ các An Toàn Khu ở Việt Bắc về tiếp thu Hà Nội theo đúng Hiệp Định Genève, ký ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi theo gia đình di cư vào Nam, đúng hơn là vào sống ở Sài Gòn. Đó là ngày 28 tháng 8 năm 1954 - chỉ hơn 1 tháng sau khi Hiệp Định Genève chia đôi đất nước được ký kết. Tôi đặt chân đến Sài Gòn vào khoảng nửa đêm. Mệt mỏi rã rời, tôi ngủ vùi cho đến sáng bảnh mắt ngày hôm sau mới thức dậy.

Tôi được nếm mùi vị văn hóa ẩm thực của Sài Gòn ngay. Tôi được ăn món truyền thống của miền Nam: bì bún với nước mắm dấm, tỏi, ớt cùng giá sống. Lần đầu trong đời tôi được nếm hương vị thức ăn của Miền Nam. Sao mà nó ngon thế!!. Dì Sáu, người giúp việc nhà của anh chị tôi, đã reo lên khi tôi chào chị: ''Bà Thầy ơi (chị gọi Bà Chị của tôi), thằng nhỏ này biết nói tiếng ''Ziệc''. Quả thật, vào thời điểm đó, một số đông đồng bào miền Nam vẫn còn coi những người di cư đến từ miền Bắc là những người đến từ một nước khác, những người ngoại quốc...

Người dân Miền Nam đã mở rộng vòng tay, tiếp đón gần 1 triệu người đến từ miền Bắc. Chỉ trong chưa đầy 6 tháng, Chánh quyền của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm và nhân dân Miền Nam đã thành công trong việc định cư, ổn định đời sống gần 1 triệu người tỵ nạn CS đến từ miền Bắc.

Sài Gòn là thủ đô của Miền Nam về phương diện chánh trị, kinh tế, giáo dục, âm nhạc nghệ thuật, báo chí văn chương... Có thể nói Sài Gòn tượng trưng cho cuộc sống của cả Miền Nam. Dân số của Sài Gòn vào năm 1954 có khoảng hơn 1 triệu người. Cậu bé Bắc kỳ 9 tuổi là tôi bị hoa mắt vì những điều khác hẳn Hà Nội:

* Chuyên chở công cộng ở Hà Nội chỉ có tầu điện, xích lô, không có taxi, xe hơi rất ít. Các thương hiệu xe hơi ở Hà Nội hồi đó là xe Citroen, xe Traction, xe Vedette. Ở Sài Gòn, có nhiều phương tiện chuyên chở như xe bus, xe taxi, xe xích lô, xe xích lô máy và cả xe thổ mộ do ngựa kéo. Vào giờ ăn, giờ nghỉ trưa rất khó gọi taxi, gọi xích lô... vì các bác tài xế cần nghỉ để ăn uống, ăn trưa. Khi tỉnh giấc ''la siette'', hầu như tất cả đều đến hiệu ăn, nhâm nhi ly cà phê ''bí tất'', cà phê này hình như rất phổ thông ở Miền Nam, khác hẳn cà phê filtre của Hà Nội.

* Người dân Sài Gòn có những ý tưởng rất thực dụng. Thí dụ thay vì thối lại 50 xu, người bán hàng chỉ cần xé đôi đồng bạc 1 đồng rồi trả lại khách hàng một nửa. Sau vài năm, lối thối tiền thực dụng này bị chánh phủ của TT Ngô đình Diệm bãi bỏ.

* Đường phố Sài Gòn còn mang tên Tây. Thí dụ đường Hồng Thập Tự có tên Tây là Rue Chasseloup Laubat. Chỉ sau một thời gian ngắn Chính phủ của TT Ngô Đình Diệm đã dùng tên Việt Nam cho các đường ở Sài Gòn. Thí dụ Rue Catinat được mang tên mới là đường Tự Do. Sau 30 tháng 4, các đồng chí CS đặt một tên mới là đường Đồng Khởi. Đường Công Lý chạy ngang Tòa Án, là đường chánh để đi vào Phi Trường Tân Sơn Nhất, được ''các đồng chí'' đổi tên là Đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa ngay sau khi họ hoàn toàn làm chủ thành phố. Người dân Sài Gòn bèn châm biếm

''Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý:
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do''

Về ngôn ngữ, người Miền Nam dùng chữ DZ thay cho chữ V. Thí dụ Vấn Vương được phát âm là Dzấn Dzương. Chữ V được phát âm là DZ nhưng khi viết, người Sài Gòn viết rất đúng. Người Sài Gòn thường hay lẫn lộn dấu hỏi, dấu ngã. Trái lại các âm TR, S, Ch, L, N... được phát âm rất rõ ràng. Giọng nói, cách phát âm khác biệt của từng miền là đặc tính của ngôn ngữ Việt Nam, được hát đi hát lại nhiều lần. Hát "ố tang ố tang tình tang'' phải dùng giọng Huế nghe mới hay. Hát Cải Lương phải dùng giọng Miền Nam mới hay. Đoàn Kim Chung, Tiếng Chuông Vàng Thủ Đô Hà Nội, khi vào Sài Gòn đã đóng đô ở Rạp Olympic ở đường Hồng Thập Tự. Đoàn đã chuyển qua trình diễn cải lương bằng giọng của đồng bào Miền Nam. Hát tân nhạc phải dùng tiếng Bắc mới hấp dẫn người nghe. Ca Sĩ hát bằng tiếng Nam rất ít, có thể đếm được trên đầu ngón tay. Có lẽ chỉ có Quái kiệt Trần Văn Trạch và da sĩ Hải Minh ở Đài Phát Thanh Quân Đội Sau này tôi mới được biết Ca sĩ Hải Minh chính là Giáo Sư Âm Nhạc Trần Van Khê. Ông cũng là anh ruột của Nghệ sĩ Trần Văn Trạch

Tính tình cởi mở, cười nhiều hơn giận, thân thiện với mọi người là cá tính của dân Sài Gòn nói riêng cá tính của dân Miền Nam nói chung; dản dị như Miền Nam, chỉ có mưa nắng hai mùa.

Tôi đã lớn lên và trưởng thành tại Thành phố Sài Gòn. Năm năm đầu, từ 1955 tới 1960, là 5 năm thần tiên, 5 năm tuyệt vời, 5 năm hòa bình, 5 năm phát triển tột bực của miền Nam dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa do Tổng Thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo. Thế giới đã ngạc nhiên, thán phục sự trỗi dậy của dân Miền Nam, trên mọi lãnh vực trong hơn 20 năm, cho đến năm định mệnh 1975.

Sau 1975, tài liệu mật được phơi bầy. Người ta mới hay ngay sau khi đặt bút ký vào Hiệp Định Genève năm 1954, ông Hồ đã sửa soạn xâm lăng miền Nam để nhuộm đỏ đất nước theo lệnh các quan thầy CS Quốc Tế Nga và Tầu.

Thực vậy, CS đã để lại Miền Nam cả một binh đoàn gồm hàng ngàn binh lính, cán bộ. Lê Duẩn đã lén ở lại Miền Nam, không tập kết ra Bắc theo đúng Hiệp Định Genève. Y chính là người điều khiển các CS nằm vùng ở Miền Nam.

Khi chính quyền của Tổng Thống Ngô Đình Diệm từ chối không tổ chức Tổng Tuyển Cử dự trù vào năm 1956 bởi Hiệp Định Genève ký ngày 20/7/1954. CSVN quyết định xâm lăng tiến chiếm miền Nam. Trong bản Đề Cương Cách Mạng ở Miền Nam do Lê Duẩn biên soạn năm 1958, Lê Duẩn đã khẳng định không có giải pháp nào để chiếm miền Nam ngoài giải pháp ''chiến tranh nổi dậy''. Đám CS nằm vùng được lệnh đào vũ khí chôn dấu và bắt đầu cuộc chiến tranh nổi dậy để xâm chiếm miền Nam.

Trận chiến lớn giữa quân CS và Quân Đội Quốc Gia tại Trãng Xụp, Tây Ninh là trận đánh mở màn cho cuộc xâm lăng miền Nam của CS vào năm 1959. Tháng 12 năm 1960, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được những người CS từ miền Bắc thành lập. Thực ra trước đó vài năm, CS đã bắt đầu các cuộc phá hoại cũng như khủng bố giết chóc các viên chức xã ấp tại Miền Nam.

Từ năm 1960, Miền Nam bị CS từ Miền Bắc xâm nhập, phá hại, khủng bố. Trận chiến càng ngày càng tăng cường độ. Mọi lãnh vực của đời sống của dân Miền Nam đều bị CS phá hoại... nhưng Thủ Đô Sài Gòn vẫn an ninh, phát triển. Tết Mậu Thân 1968, chiến tranh đã đến cửa ngõ của Sài Gòn.

Khoảng năm 1965-1966, khi quân Mỵ và Đồng Minh đổ bộ vào Miền Nam để trực tiếp hỗ trợ Quân Lực VNCH, CSVN, với sự hỗ trợ đắc lực của Cộng Sản Quốc tế, với chiêu bài ''đánh Mỹ cứu nước'' đã động viên toàn Miền Bắc cho công cuộc xâm lăng Miền Nam. Thanh niên Miền Bắc đã được lệnh của Đảng CSVN vượt Trường Sơn kéo vào Nam tham dự cuộc chiến ''chống Mỹ cứu nước''. Dư luận quốc tế bị ''nhiễm độc'' nặng tuyên truyền của CS, đã ngả về phía Cộng Sản. Quân Dân của Miền Nam đã chiến đấu trong cô đơn, nhất là từ đầu thập niên khi '"Đồng Minh bỏ chạy".

Mặc dù bị CS phá hoại về đủ mọi lãnh vực, Miền Nam vẫn thực hiện được những tiến bộ không ngờ (des progrès déconcertants) trong mọi lĩnh vực của đời sống:

Trở lại với Sài Gòn của tôi. Trong 21 năm tôi đã mục kích những thay đổi, tiến bộ về mọi lĩnh vực chưa từng bao giờ có của thành phố mặc dầu quân dân miền Nam phải đối diện hàng ngày với quân CS do CS Miền Bắc lãnh đạo. Miền Nam chỉ có được 6 năm không tiếng súng. Còn 15 năm, cho tới ngày đất nước bị rơi vào tay quân Cộng Sản VN. Quân đội của CSVN đã được sự hỗ trợ của CS Quốc Tế trong suốt cuộc xâm lăng này. Xin được tóm tắt những tiến bộ không ngừng nghỉ trong vài lĩnh vực:

Về giáo dục

Giáo dục, từ Tiểu học cho tới Đại Học, hoàn toàn miễn phí

Giáo dục tại Miền Nam, vào thời điểm trước năm 1975, được xây dựng trên một triết lý. Đó là Dân Tộc, Nhân Bản và Khai phóng. Triết lý này được đề ra sau Hội Nghị Toàn Quốc về Giáo Dục năm 1958 dưới thời của Bộ Trưởng Giáo Dục Trần Hữu Thế. Triết lý này luôn luôn bàng bạc trong nền giáo dục ở Miền Nam cho tới ngày CS chiếm Miền Nam năm 1975. Trái lại người CS chỉ có một triết lý về giáo dục, đó là phục vụ Bác và Đảng, phục vụ Xã Hội Chủ Nghĩa. Nền Giáo Dục tại VN bây giờ đã hoàn toàn phá sản, chỉ tạo ra nhiều tên ăn cắp, dối trá, lừa đảo, bịp bợm. Điều này dễ hiểu vì những người lãnh đạo ở VN bây giờ là những tên ăn cắp. ''Thượng bất chánh, hạ tất loạn'' như người xưa đã nói.

Giáo Dục tại Miền Nam dưới chế độ Cộng Hòa, dù bị phá hoại triền miên, đã đào tạo được đầy đủ nhân tài cho Tổ Quốc. Sinh viên VNCH, khi ra ngoại quốc du học, đã chứng tỏ khả năng của họ. Họ không thua kém bất kỳ sinh viên đến từ những nước khác. CSVN đã gửi một số sinh viên ra nước ngoài, du học. Các người này đã đã làm nhục dân tộc vì chỉ đi ăn cắp. Người Việt do CSVN gửi ra nước ngoài rất nổi tiếng là "hay ăn cắp" tại khắp mọi nơi trên thế giới, nhất là tại các nước ở Á Châu như Nhật, Đại Hàn, Đài Loan, Thái Lan...

Y Tế

Nền Y Tế của Miền Nam cho đến năm 1975 là một nền Y Tế miễn phí cho mọi người, không phân biệt giai tầng xã hội và nhất là không hối lộ từ y công cho tới bác sĩ. Phải vào nhà thương bây giờ là một nỗi khổ tâm không bút nào tả xiết. Trước 1975, cũng có những nhà thương tư nhưng rất ít so sánh với hệ thống các nhà thương công bất vụ lợi của Bộ Y Tế.

Văn học

Trước năm 1975, sáng tác được tự do, không có sự can thiệp của chánh quyền. Nhóm Sáng Tạo, từ Miền Bắc di cư vào Sài Gòn năm 1954, đã thổi một luồng gió mới vào văn học Miền Nam. Văn Học ở Miền Nam được tự do phát triển hơn bao giờ hết. Nhiều tác phẩm văn học có giá trị đã ra đời trong giai đoạn này. Trong khi đó ở Bắc bờ Bến Hải, các người cầm bút bị đàn áp, cầm tù, cấm viết vì đã lỡ đi ra ngoài những qui định của CSVN. Có lẽ chỉ có ở VNCS các chiến dịch đàn áp những người cầm bút như Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm, thập niên 50 tại Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ông Trùm văn nghệ của Miền Bắc Tố Hữu là tác giả của những câu vè:

Thương biết mấy khi con học nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sít Ta Lin

hay

Tin từ trong ấy loan xa
Bác Hố đang sống chuyển ra từ trần

Thơ với thẩn!!! hỡi Tố Hữu ''nhà thơ cung đình'' của chế độ! Trong khi tại Miền Nam, văn chương lãng mạn đã ngự trị trong tâm giới trẻ. Thơ Nguyên Sa là một thí dụ điển hình. Thế hệ mới lớn của Miền Nam, ai mà không biết tới những câu thơ đầy tình tự lãng mạn:

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh, anh mến lá sân trường
Sợ thư tình chưa rõ nghĩa yêu đương
Anh pha mực cho vừa mầu áo tím.

(thơ Nguyên Sa )

Âm Nhạc

Dù chỉ tồn tại có 21 năm, nhưng Âm nhạc tại Sài Gòn nói riêng, tại Miền Nam nói chung đã phát triển tột bực với một trời âm nhạc lãng mạn cực kỳ hay. Nền âm nhạc lãng mạn này đã đi vào tâm hồn của người dân Miền Nam, từ thành thị đến thôn quê. Các nhạc sĩ được sáng tác trong một bầu không khí tự do. Trong khi đó, tại Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa của Ông Hồ và các "đồng chí", mọi công trình nghệ thuật, kể cả âm nhạc đều phải theo một khuôn thước, đó là: ''phục vụ chủ nghĩa, phục vụ Bác và Đảng'' theo đúng như ''Bản Đề Cương Văn Hóa'' của Đại Đồng Chí Trường Chinh, ra đời cuối thập niên 40. Xin hãy nghe lời phát biểu của Trường Chinh trong một buổi hội với văn nghệ sĩ ''Các đồng chí phải sáng tác theo tiếng gọi của con tim, nhưng các đồng chí đã dâng hiến con tim cho Đảng vật thì các đồng chí phải sáng tác để phục vụ Đảng.''

Một thí dụ điển hình là Nhạc sĩ TCS. Tài của ông đã được thăng hoa khi ông sống tự do dưới chế độ tự do thời Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam tự do. Nhiều bản nhạc tình, lãng mạn vô cùng của TCS đã được ra đời trong giai đoạn này. Sau 1975, tài nghệ của họ Trịnh, dưới chế độ CS, đã bị thui chột. TCS không cho ra đời một bản nhạc tình nào. Phải chăng ''cây quít TCS ở Miền Nam đã cho nhiều quả ngọt, dưới chế độ Cộng Sản, cũng cây quít đó chỉ cho toàn quả chua'',

Thay lời kết

Tôi chưa từng về thăm VN kể từ ngày rời quê hương. Đất nước Việt nói chung, Sài Gòn nói riêng đã thay đổi rất nhiều. Sài Gòn như Sài Gòn của tôi trước năm 1975 đã không còn nữa. Ngay từ 1975, nhóm "dép râu, nón tai bèo" đã khai tử tên Sài Gòn để thay vào đó tên của một người đã mang lại tang thương, chết chóc, tàn phá cho dân tộc. Các hậu duệ của Y đang để mất quê hương vào tay kẻ thù truyền kiếp ở phương Bắc.

Về quê để làm gì đây? khi quê hương, khi Sài Gòn đã không còn nữa. Quê hương sắp mất vào tay kẻ thù từ phương Bắc còn Sài Gòn bị gán cho tên tội đồ của dân tộc.

Chế độ CS đã tan rã ở khắp mọi nơi trên thế giới. Tại Nga Sô, Thành phố St Pretesburg đã tìm lại được tên xưa sau gần một thế kỷ bị CS đổi tên. Tại VN, thử đô của Miền Nam sẽ tìm lại được tên gọi của ngày xưa: Thành phố Sài Gòn một khi chế độ bạo tàn bị tiêu diệt. Ngày ấy không còn xa.

Khi Sài Gòn bị đổi tên ngay sau ngày 30/4/1975, Nhạc sĩ Nam Lộc đang ở trại tỵ nạn ở Phi Luật Tân đã thốt lên:

Sài Gòn ơi! ta đã mất người trong cuộc đời,
Sài Gòn ơi! ta đã mất thời gian tuyệt vời
...
(Nam Lộc: Sài Gòn ơi! vĩnh biệt )

Người tỵ nạn CS tại mọi nơi trên thế giới đều mong được trở về lại Sài Gòn như bài thơ sau đây của tác giả: Người di tản buồn:

Nếu một mai nước non thanh bình
Ta sẽ trở về thăm quê xưa
Thăm lại những lối mòn ngày cũ.
Để bồi hồi bâng khuâng tưởng nhớ
những tháng ngày qua
Ta sẽ tìm lại bạn bè xưa:
ai còn?
ai đã khuất?
ai đang nức nở?
Sài Gòn ơi! lòng ta bừng sóng gió
Tình hoài hương cuồn cuộn như nước triều dâng
Vì xa "em" ta đau đớn bội phần
Như tiếc nuối một cuộc tình đã mất

Nhiều lúc ta mơ về quá khứ
Tưởng như mình đang sống tại quê nhà
Khi tỉnh giấc lại âm thầm tiếc nuối
Những tháng ngày mơ mộng của đời ta
(Người di tản buồn)

(Tháng 4, Montréal Canada)

Nguyễn Lương Tuyền
danlambaovn.blogspot.com
----------------------------------

42 năm Quốc Hận:Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài Gòn


Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài Gòn


Không bao giờ chúng ta có thể ngờ được có ngày 30/04/1975 và không bao giờ, trước đó, chúng ta nghĩ rằng ngày 30/04/1975 chính là ngày vành khăn tang phủ lên đầu Bà Mẹ Việt Nam.
Đơn vị chúng tôi đang đùa giỡn với địch quân tại vùng ngoại ô Sài Gòn, khu xa lộ Đại Hàn nối liền từ ngã tư Quân Vận (Trung tâm Huấn luyện Quang Trung) đến xa cảng Phú Lâm. Được lệnh nguyên Tiểu Đoàn phải về phòng thủ dọc theo Quốc lộ 1 từ ngã tư Quân Vận đến ngã ba Bà Quẹo trong đêm 27/4/1975.
Thưa quý vị độc giả vì vài lý do riêng mà lý do chính vẫn là anh em đồng ngũ của chúng tôi, một số đông vẫn còn trong vòng kềm tỏa của bọn Cộng sản khát máu, vậy những tên tuổi trong cốt truyện này chỉ là tên giả cũng như tên của đơn vị chúng tôi xin được tạm quên, trong câu chuyện đầy đau thương thống khổ, cười ra, mà nước mắt lại là máu huyết của chúng tôi, vì chúng tôi tan hàng trong lúc địch quân đang bạt vía kinh hồn không hiểu chúng tôi đang ở đâu, không hiểu chúng tôi còn hay rã, nên bước chân vào Sài Gòn mà vẫn còn run rẫy. Nếu không được bọn ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản chỉ lối đưa đường thì chúng cũng chưa có hoàn hồn khi bước chân vào Dinh Độc Lập.
Và sau đó nhân loại đâu có ngờ được những sự dã man, tắm máu khô, khủng khiếp đang bao trùm lên dân tộc tôi, những đơn vị Mũ Đỏ, những đứa con chỉ biết sống chết cho vinh quang của đất nước, chết để bảo vệ Quê hương “Quê Mẹ Việt Nam” đành phải gạt nước mắt tan hàng trong ngỡ ngàng, trong đau đớn tột cùng, trong tiếng cười khan pha lẫn máu bạn bè, đồng đội.
Với 15 Tiểu đoàn tác chiến (chắc có người lấy làm lạ): Vâng đúng như vậy, 15 Tiểu đoàn tác chiến, 4 Tiểu đoàn pháo binh, 4 Đại đội Trinh sát, 15 Đại đội đa năng với kỷ luật cao độ, tác phong đứng đắn, lúc nào cũng hiên ngang đùa giỡn với tử thần, và châm ngôn “Thân dân, bảo vệ dân và giúp đỡ dân” được chúng tôi ghi khắc trong tâm hòa khẩu hiệu “CỐ GẮNG” để hoàn thành mọi vấn đề khó khăn trầm trọng.
Chúng tôi không sao quên được những cánh tay gầy guộc của bà mẹ Trị Thiên đã ôm chúng tôi run run dâng lệ vì sung sướng khi thấy chúng tôi trở lại Trị Thiên năm 1972. Các bà mẹ, các em gái đón chúng tôi tại đầu đường, không do chính quyền tổ chức mà do tình cảm của con người đối với con người: của các bà mẹ, của các em gái đón những đứa con yêu, những người anh can trường mang thân mình để bảo vệ đồng bào, quê hương đọa đầy. Ôi những em bé Huế dưới làn mưa đạn của quân thù đã đem đến cho chúng tôi những nắm cơm sấy trong biến cố Mậu Thân. Những vòng hoa chiến thắng của nữ sinh Quảng Ngãi đã choàng cho chúng tôi trong dịp Xuân 1966 sau Liên Kết 81, miền Trung đậm đà, miền Nam thương yêu, ở bất cứ chiến trường nào chúng tôi cũng tôn trọng kỷ luật của Quân đội và kỷ luật sắt thép của Binh chủng là phải tôn trọng dân được dân mến, dân thương thì chiến thắng quân thù chỉ còn là bước chân nhẹ nhàng để đón nhận vinh quang. Tại những vùng tiền tuyến, đi đâu dân cũng mến, dân cũng thương đoàn quân Mũ Đỏ.
Tại chiến trường cam go Quy Nhơn, Bình Định đoàn quân nào ngoại quốc tới đó cũng khựng lại, nhưng đoàn quân Mũ Đỏ dễ dàng lấn chiếm các mật khu mà chúng tự cho là đời đời bền vững. Tại miền Đông chiến khu D, tam giác sắt trở thành những vùng quang đãng, thanh bình sau khi những cánh Thiên Thần lướt qua. Tại miền Tây Cầu Kè đến U Minh, Đông Tháp, nơi nào ngập lụt, nơi nào khó khăn nhất, chúng tôi ít nhất cũng qua đó một lần trong vinh quang.
Vậy mà năm 1975, chúng tôi phải tan hàng, phải tù tội phải chịu đựng mọi sự trả thù thấp hèn, đón mạt dã man mà loài người không tưởng tượng nổi. Chúng tôi không một oán hờn với những người lầm đường lạc lối, nhưng nay đã thức tỉnh. Chúng tôi không một ngạo mạn với những bạn bè cùng chung chí hướng, những ân tình của dân chúng đã vun đắp chúng tôi thành một ý chí sắt đá nguyện đem tấm thân còn lại trở về quê hương.
Xin hãy đừng vơ đũa cả nắm, xin hãy dành một ý niệm tốt cho những thanh niên miền Nam Việt Nam, những người đã dâng hiến cả cuộc đời thanh xuân của mình cho Quốc gia Dân tộc, quyết không bao giờ lừa dối, man trá được. Xin hãy dùng tất cả mánh lới thủ đoạn, dù lớn hay nhỏ, dù hời hợt hay sâu xa cho quân thù. Xin linh hồn bạn bè hãy soi sáng cho đường đi lối về của những người con yêu của đất nước, xin hãy bỏ bớt những trò múa may quay cuồng, để gồm thâu tình nghĩa gần lại với quê hương dân tộc, xin hãy lấy tâm gan cộng tác với nhau, xin đừng dèm pha xấu xa, con đường trở về Thiên nan, vạn nan, đầy dẫy những chướng ngại của quân thù. Xin đừng giúp quân thù cài thêm chướng ngại cho chiến hữu, bạn bè.
*
* *
Đúng 10 giờ sáng ngày 30/04/1975, tôi nhận được lệnh rút lui, lúc đó Đại đội của tôi là tuyến đầu của Tiểu đoàn tại vùng ngã tư Quân vận đến cầu Tham Lương cách hãng dệt Vinatexco 300 mét về hướng Hóc Môn. Cùng lúc đó đứa con đầu đàn của tôi báo cáo đoàn xe địch đang di chuyển vào phòng tuyến xin lệnh tôi. Tôi xin lệnh trên, được lệnh vắn tắt (“Tiêu diệt xong rút về Lăng Cha Cả chờ lệnh kế tiếp. Không thu chiến lợi phẩm, bảo toàn lực lượng”). Tôi cũng xin một nói thêm Tiểu đoàn chúng tôi rải quân như sau: Đại đội thứ 4 của tôi từ ngã tư Quân Vận đến cầu Tham Lương, Đại đội thứ 3 khu Bình Thới đến ngã ba Bà Quẹo, Đại đội thứ 2 từ ngã ba Bà Quẹo đến ngã tư Bảy Hiền, Đại đội thứ 1 từ ngã tư Bảy Hiền đến Lăng Cha Cả và Trương Minh Ký.
Tôi cho lệnh chi tiết cho Chuẩn úy Nhiên, Trung đội Trưởng Trung đội 1 của tôi, Nhiên nhanh nhẹn trả lời “Hiểu và thi hành.”
Đoàn xe địch dẫn đầu bằng 3 chiếc PT 76 thư thả tiến vào Sài Gòn không gặp một sức kháng cự nào, qua ngã tư Quân Vận, qua Khu gia binh của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù. Tôi đưa ống nhòm theo dõi từng vết xích của Chiến xa dẫn đầu đang nghiền nát Quê hương tôi. Hai cột khói nâng bổng hai chiến xa dẫn đầu kèm theo tiếng nổ của mìn chống chiến xa, một loạt hỏa tiễn M72 phóng ra, 3 chiến xa dẫn đầu tan nát, kèm theo 10 xe vận tải chở đầy Bộ đội Bắc việt bị lật nghiêng. Đoàn xe sau đụng nhau dồn cục gây thêm một số thương vong cho chúng. Những Cán Ngố chỉa súng bắn loạn xạ, nhưng chúng không thấy chúng tôi. Chúng tôi rút về tới ngã ba Bà Quẹo, một giờ vất vả và vô sự. Đúng lúc đó địch quân cũng đã hoàn hồn và tiếp tục di chuyển, lần này chúng thận trọng di chuyển thật chậm, vừa đi vừa bắn những chỗ chúng khả nghi. Đơn vị chúng tôi tiếp tục di chuyển về ngã tư Bảy Hiền.
Một số phóng viên ngoại quốc bu lấy tôi hỏi đủ chuyện. Lúc đầu tôi trả lời bằng tiếng của họ “Tôi không biết”, nhưng sau đó một phóng viên ngoại quốc hỏi tôi bằng tiếng Việt:
- Anh thuộc đơn vị nào?
- Nhảy Dù
- Tôi muốn hỏi anh thuộc Tiểu Đoàn nào?
- Anh cứ biết một Tiểu Đoàn Nhảy Dù đủ rồi.
Thấy tôi không muốn trả lời họ không hỏi nữa. Họ thi nhau chụp hình đơn vị đang rút của tôi rồi bỏ đi về hướng tiền quân.
Nhảy Dù! Không hiểu ai đặt ra cái luật khắt khe, “Không được tự ý trả lời phóng viên dù là tên của mình”. Quý vị thấy những đơn vị bạn có những tên thật đẹp như Cọp Vằn, Hắc Báo, Kình Ngư... Nhưng Nhảy Dù có những tên vô cùng đẹp như: Con Gà tử mị, Sư Tử mắc nước, Con Cù lần v.v.. Còn tên các Tiểu Đoàn Trưởng như: Trưởng ấp, Xã trưởng, Bồi bàn, Cao bồi v.v... Đại Đội Trưởng: T.. sốt rét, N. Lai H... ghẻ v.v... Có một Đại Đội Trưởng may mắn hơn có cái tên đẹp Út Bạch Lan. Thường những tên như vậy cấp dưới biết nhưng không ai dám gọi cả.
Mặc dầu địch quân tiến thật chậm, và thận trọng nhưng chúng tôi nhất định không tha, nếu chúng nắm vững tình hình tiến chậm hai giờ nữa để đơn vị chúng tôi rút lui xong, thì chắc chắn chúng sẽ vào Dinh Độc Lập như vào chổ không người. Khi tới gần Vinatexco, 2 Thiết giáp đi đầu bắn xả vào những “Lô cốt” trong phi trường, nhưng các lô cốt này đã bỏ trống, đơn vị phòng thủ phi trường đã bỏ ngõ từ lúc trưa ngày 29/04/75. Các loại súng trên thiết giáp thi nhau nhả đạn vào những chỗ chúng nghi ngờ. Chúng đâu có ngờ một pháo đội ngụy trang kín đáo tại vị trí vãng lai của TĐ 1 PB đang sẵn sàng tiêu diệt chúng, 4 viên đạn chống chiến xa ra khỏi nòng súng 105 ly các pháo thủ đầy kinh nghiệm chiến trường rang muối thêm 2 con Cua sắt và 2 vận tải. Lần này chúng có kinh nghiệm, chúng không bị dồn cục, nên không bị tổn thất thêm, nhưng đau cho chúng là chúng không biết từ đâu để bắn lại trả thù. Xong nhiệm vụ các pháo thủ Mũ Đỏ cũng rút lui sau khi phá hủy súng.
Đối với chúng tôi, đánh giặc phải tiêu diệt chúng xong, chiếm mục tiêu, thu chiến lợi phẩm thì đơn vị mới có tổn thất, còn diễn trò như hôm nay, gây cho chúng tổn thất rồi mình chạy làng, thì không bao giờ anh em chúng tôi phải hy sinh. Nhưng trò đùa này của chúng tôi cũng làm chúng điên đầu nhức óc, mỗi lần như vậy, chúng lại phải điều quân lại, tổ chức lại đội hình thật lâu chúng mới dám dè dặt tiến quân tiếp. Chúng bắn tứ tung, mất tinh thần thấy rõ, chính vì vậy mà những đơn vị của chúng ta trước đây mỗi khi đi hành quân bảo vệ đồng bào, nếu không cẩn thận dễ bị tổn thất, vì địch không đương đầu chống lại, chúng vừa đánh vừa rút, hoặc phải đương đầu với ta là vì chúng không còn ngõ để chạy nữa. Nhất là những vùng rừng núi rộng rãi chỗ cho chúng chạy thì: Kỹ thuật tác chiến yếu, tinh thần suy sụp là đơn vị hành quân rất dễ bị nướng lắm.
Từ ngã 3 Bà Quẹo dân chúng còn lại, hối hả chạy dọc theo đường hướng về phía Sài Gòn, sự sợ hãi, hốt hoảng lộ ra trên nét mặt, không còn một nụ cười trên môi các thiếu nữ, không còn tiếng nô đùa trên miệng các em bé vui tươi. Nhìn những khuôn mặt ngây thơ đầy u uất, lòng tôi se lại trong đớn đau nát da, đứt ruột. Đồng bào tôi đây, đang cần sự che chở của Quân đội, của chúng tôi, nhưng chúng tôi lại “Khiếp nhược” rút lui! Không thể được, việc trước mắt như cứu lửa, phải bảo vệ đồng bào như một phản ứng tự nhiên. Có bao giờ chúng tôi phải rút lui cay đắng như thế này đâu? Có bao giờ đồng bào nhìn chúng tôi xong lặng lẽ chạy tiếp đâu? Bây giờ giặc đã đến ngõ cụt của Thủ Đô. Những giọt mồ hôi quái ác làm mắt tôi cay cứng lấy tay áo quệt mồ hôi; mặc dù chưa rõ tình hình chung, nhưng tôi biết đây là trận chiến cuối cùng để dân tộc này, quê hương này sẽ đi vào con đường u tối miên man, không một ánh sáng cuối đường hầm.
Chúng tôi cố tình trì hoãn rút lui để đồng bào chúng tôi đi được một khoảng cách xa an toàn, tôi cho lệnh rút lui tiếp tục, đứa con đầu của tôi, trước cổng Hoàng Hoa Thám chậm chạp di chuyển về phía sau đồng bào. Tôi đang từ Trung đội 4 trước Hội đồng xã Tân Sơn Hòa lướt qua Trung đội 3, những anh em chiến hữu của tôi đã xả thân tại khắp các chiến trường đất nước, từng làm quân thù bạt vía kính hồn từ trận nhỏ đến trận lớn. Tôi nhìn vào tận mắt của từng người như cầu van tha thứ cho tôi, “Vì đã cho lệnh họ rút lui trước quân thù”; nhưng những ánh mắt nhìn tôi như oán hờn, như trách móc. Tôi cúi mặt tránh những ánh mắt thân thương, lầm lũi bước đi trên đường Lê Văn Duyệt quen thuộc, trước cổng trại Thạch Văn Thịnh (TĐ II Nhảy Dù) con đường rộng thênh thang, không còn bóng người dân di chuyển, chỉ còn lại chúng tôi và một số phóng viên ngoại quốc. Tới cổng Hoàng Hoa Thám tự nhiên chân tôi chùn lại, tưởng như một khối chì nặng nề níu chân lại.
Đứng lại trong thế nghiêm tự nhiên, cay đắng nhìn cổng trại thân yêu, cách đây 10 năm tôi vui mừng rạng rỡ bước qua để chính thức trở thành một Quân nhân Mũ Đỏ, chiếc cổng vô tri này nhưng ma lực của nó đã có sức hút vô cùng mạnh mẽ đối với biết bao thanh niên anh hùng ở lứa tuổi đôi mươi. Hình ảnh chiếc cổng hoang tàn với hàng rào Concertina ngổn ngang như hoang phế lâu ngày, nhìn sâu vào trong trại, tôi thấy thấp thoáng những bạn bè, chiến hữu chúng tôi đang vội vã di chuyển trong đó. Tôi không hiểu tôi đang là một thứ người gì, nhưng tôi đang đứng sững nghiêm chỉnh trước chiếc cổng như đại diện cho đơn vị, đơn vị tôi tôn thờ như thánh thần trong tâm khảm. Những ngày tung hoành ngang dọc nào có mơ ước gì hơn là tiêu diệt kẻ thù để đồng bào được yên ổn làm ăn.
Tôi đưa tay chào chiếc cổng thân yêu, các phóng viên muốn thu hình này nhưng quá muộn, tôi lững thững bước đi như xác không hồn. Nước mắt tôi dàn dụa xen lẫn mồ hôi cay đắng, cơn nấc nghẹn ngào làm tôi nghẹt thở. Giã từ Hoàng Hoa Thám, giã từ đơn vị thân yêu, đơn vị đã được chúng tôi dâng trọn cuộc đời thanh niên cho Hoàng Hoa Thám, dâng trọn cho đoàn quân Mũ Đỏ.
Bây giờ với cái thân tàn tạ, hèn nhát này, dẫn đơn vị rút lui, dù theo lệnh trên, nhưng trước sức tấn công ào ạt của địch quân vào Thủ Đô. Ôi những chiến tích nức lòng dân như: A Châu, A Lưới, Tân Cảnh, Quảng Ngãi, Chương Thiện, Tây Ninh, Kiến Phong, Bình Long, Kom Tum, Quảng Trị v.v... có chăng chỉ còn là một cơn gió thoảng qua trong cơn nóng nung lửa của tâm hồn. Sự dằn vặt tột cùng của sự tháo lui. Ôi cấp Chỉ huy của tôi ơi! Ôi bạn bè của tôi ơi! Ôi những chiến hữu Mũ Đỏ kiêu hùng của tôi ơi! Chúng ta đã chạy thật hay sao đây? Đồng bào của chúng ta kia! Quê hương của chúng ta đó! Doanh trại của chúng ta đây! Hồn thiêng của bạn bè ẩn hiện đâu đây có ai cảm thông nỗi thống khổ này? Những khuôn mặt của Hiền, Được, Khiêm, Nhượng, Tống, Hùng, Hòa và hàng ngàn các Chiến hữu Mũ Đỏ đã ra đi giận dữ nhìn tôi.
Tôi nhắm mắt bước đi theo đoàn quân chậm chạp rút lui như tử tội nặng nề bước chân lên bực thang máy chém.
Tôi cố gắng im lặng để thanh thản bước đi nhưng hình ảnh anh em bạn bè, họ là những Chiến sĩ vô danh cứ soi mói nhìn tôi như oán trách, như căm hờn. Bảy điều tâm niệm khi mới bước chân vào quân ngũ tôi vẫn còn thuộc lòng từng câu từng chữ:
Luôn nêu cao danh dự của Quân Đội
.........
Phải thân dân bảo vệ dân và giúp đỡ dân.
Nhưng giờ đây lúc này không phải một điều nào chúng tôi cũng giữ được, thế hệ sau sẽ nguyền rủa. Chúng tôi không phủ nhận, xin nhận tất cả tội lỗi nhưng phải làm gì khác hơn đây. Từ ngày bước chân vào Quân ngũ là đã sẵn sàng chấp nhận tấm Poncho gói ghém thân mình, hay vinh hạnh hơn nữa là “lá Quốc kỳ phủ lên thân”, sống chết chẳng qua là cuộc đổi đời, quan niệm như vậy nên sự sống, sự chết đối với những người Mũ Đỏ thật cụ thể và nhiệm vụ Quân đội, nhân dân giao phó mới đáng kể, nhưng bây giờ nhiệm vụ của Quân đội giao phó là rút lui hay sao đây? Lằn tên nào cản được bước chân chúng tôi, bom đạn nào làm chùn chân chúng tôi, quân thù nào ngang cấp số với đơn vị dám đương đầu. Thân xác chúng tôi ai mà chẳng có vết tích của chiến tranh để lại trên thân thể. Thương xót cho bạn bè, cho đồng bào, cho dân tộc không biết sẽ phải đi về đâu đây?
- Thưa Đích Thân “Ba” vừa đánh cháy thêm hai Chiến xa nữa. Tiếng của Hòa người mang máy cho tôi. (Hiện nay Hòa đang ở Úc Châu.)
- Ở đâu? Tôi hỏi vắn tắt.
- Ngã ba Bà Quẹo.
Tôi vừa băng qua Đại đội 1 của đơn vị, được lệnh trực chỉ theo đường Trương Minh Giảng về hướng Sài Gòn đến ngã 3 Trương Tấn Bửu chờ lệnh.
Dọc theo bên đường dân chúng ngơ ngác nhìn chúng tôi, người chạy theo lên hướng Sài Gòn, người ngơ ngác đứng nhìn. Tôi vừa dừng chân tại Trương Tấn Bửu, trước bót Cảnh sát.
- “Hai” đánh cháy 1 Chiến xa và 3 xe vận tải tại ngã tư Bảy Hiền, “Ba” đã qua Lăng Cha Cả, cùng Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn. “Một” còn nằm tại chỗ.
Tôi im lặng nghe Hòa báo cáo.
- Thưa Đích Thân, “Hai” đã qua Lăng Cha Cả.
Xác xe tăng T-54 của Việt Cộng bị bắn cháy trên đường Trương Minh Ký (gần Lăng Cha Cả) vào ngày 30-4-1975.
Cùng lúc đó tôi nhận được lệnh kiếm chỗ trống trải để tập họp cả Tiểu Đoàn. Trung đội 4 của Hạnh cho biết có sân trường Đại Học Vạn Hạnh có thể tập họp được. Năm phút sau Hạnh báo cáo có một xe Jeep mang Huy hiệu Biệt Động Quân, nhưng do bọn mang băng đỏ bên tay trái lái. Tôi cho lệnh chận xe đó lại khai thác tin tức.
Trung đội 4 báo cáo xe đó là của một Trung tá BĐQ nhà gần đó bị bọn mang băng đỏ (Sau này đồng bào gọi là bọn 30-4 ) cướp xử dụng, trên xe có 6 tên đa số là Sinh viên của Đại học Vạn Hạnh. Chúng xử dụng súng của Nhân dân tự vệ.
Đồng bào thấy chúng tôi mồ hôi nhễ nhãi, người tiếp tế nước đá lạnh, người mang ra bình trà, có người mang cả đồ ăn. Lúc đó mặc dầu khát dữ dội nhưng cầm ly nước lạnh, không sao tôi có thể nuốt trôi được; Tôi đang căm tức bọn băng đỏ, bọn đê tiện phản bội. Ý tưởng thịt bọn chúng lẩn quẩn trong đầu tôi, nhưng tôi nghĩ sau này có thể bị xuyên tạc và dân chúng sẽ hiểu lầm đơn vị, hiểu lầm Binh chủng. Một điều chúng tôi tối kỵ, làm gì cũng được, nhưng nếu danh dự Binh chủng bị xúc phạm, dù có chiến thắng hay lợi lộc mấy đi chăng nữa, chúng tôi cũng phải suy xét lại. Tôi nhớ Tết Mậu Thân, đơn vị chúng tôi trên đường về giải cứu cố đô Huế, Tiểu Đoàn của tôi bị Tiểu đoàn VC bố trí trên Cổ Thành Huế chận lại; trong khi chúng tôi ở dưới thấp lại còn vướng một dẫy lạch sâu trồng sen chung quanh Cổ Thành này
Thành cao không thể leo lên dễ dàng, khó khăn không thể nào vượt qua, nhưng vị Chỉ huy của chúng tôi cầm chiếc “nón đỏ” và nói: “Đây là lần đầu tiên nón đỏ này bị ô nhục.” Đơn vị nghe thấy máu nóng bừng bừng ai cũng tưởng như mình thêm cánh, thêm sức. Không đầy 30 phút sau sức lực huyền bí dũng mãnh của tinh thần bảo vệ danh dự đơn vị bùng lên, những Thiên Thần sát Sộng đã hiên ngang bay qua từng chốt của địch diệt trọn phòng tuyến chính để vào Thành nội Huế. Chính nhờ vậy chúng tôi tiếp cứu được Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn I BB trong trại Mang Cá Huế.
Cùng lúc đó Hòa báo cáo “1 vừa đánh cháy một chiến xa tại Lăng Cha Cả và 2 xe vận tải”. Vào khu Đại học Vạn Hạnh, tôi cho lệnh đứa con thứ tư của tôi đóng chốt giữ an ninh chung quanh khu Đại học và từng đơn vị vào sân Đại học Vạn Hạnh tập họp chờ lệnh. Tôi thấy bọn băng đỏ lố nhố trong khuôn viên ĐHVH, chúng có vũ khí nhưng không một tên nào dám nhố nhăng, vì sau chúng có anh em của tôi kềm súng sẵn sàng hỏi tội chúng. Ý tưởng phải thanh toán hết bọn này lại hiện ra trong trí. Nhưng vị anh cả của chúng tôi im lặng, lầm lì quan sát, tôi thấy môi anh mím chặt, cặp mắt giận dữ nhìn chúng nhưng chưa một phản ứng, thì một tên mặc áo tu hành Phật Giáo tay cầm loa đưa ngang miệng dõng dạc trong câu nói điên rồ: “Đất nước đã Thống nhất, yêu cầu các anh em Nhảy Dù hãy buông súng trở về với Cách mạng, cách mạng sẽ khoan hồng cho anh em”.
Phản ứng tự nhiên, tôi rút súng chĩa về phía hắn, hắn thụt lùi vào trong hành lang, và hàng trăm cây súng sẵn sàng nhả đạn. Nhìn lên những anh em trên cao ốc, tôi thấy anh em đều chĩa súng sẵn sàng chờ lệnh. Tôi biết rằng nếu tôi siết cò súng là súng nổ rền trời ngay lập tức, để đưa bọn Cộng con về với thiên đường Cộng sản. Nhưng thấy chúng cụp đuôi khiếp vía chạy trốn tôi cho súng vào bao, thầm nghĩ may mắn cho chúng gặp tôi, chứ gặp đơn vị khác thì hẳn là ĐHVH này chắc chắn phải trở thành ĐH “Bất Hạnh” ngay lập tức...
Anh cả của chúng tôi im lặng, đứng sững như trời trồng, sau đó anh cho lệnh Đại đội 1 tìm bãi đất trống trải để tập họp Tiểu Đoàn, và cả đơn vị rút ra khỏi khu ĐHVH. Đơn vị tôi là đơn vị sau cùng ra khỏi khu Vô hạnh này. Tôi không thể hiểu nổi ngay tại nơi huấn luyện đào tạo ra lớp người Tổ Quốc mong cho mai sau lại có đuôi chồn đỏ như thế này hay sao? Thua địch quân không đau, buông súng không tủi bằng phải thua ngay những người mình hằng quý mến. Người tình lang mất người yêu chắc cũng chỉ đau đớn thấm thía như chúng tôi lúc này.
Quê Hương ơi! Tổ Quốc ơi! Đồng bào ơi! Lỗi tại ai đây? Tại chúng tôi hèn nhát? Tại chỉ huy tồi? Tại vận nước suy đồi? Hay nó đã ruỗng ra từ bên trong...! Chúng tôi chỉ còn là cái vỏ mỏng bên ngoài làm sao chống đỡ nổi đây? Đại đội tôi đi sau cùng và vừa ra khỏi khu phản bội được 3 Trung đội, Trung đội sau cùng và tôi rút ra khỏi khu Vô Hạnh mà phải đi giật lùi như trong vùng địch, cẩn tắc biết đâu chúng giở trò cắn trộm. Tâm hồn tôi chùng xuống xen lẫn cơn giận vô bờ. Bọn chồn đỏ lại ló đầu ra, tôi định cho đơn vị khai hỏa, vì cơn giận trong tôi lại bừng lên, nhưng cùng lúc đó danh dự của đơn vị trồi lên lấn át, tôi cho súng vào bao cho lệnh đơn vị tiếp tục rút lui ra vùng tập trung mới.
May cho bọn chúng nếu không nghĩ đến danh dự có thể sẽ bị hiểu lầm, bị nguyền rủa thì chắc chắn chúng phải đền tội. Nếu không thì tôi, phải chính tôi, vì căm hận chắc chắn không thù hằn, nhưng vì uất ức trước sự phản bội phũ phàng, một phút không kềm hãm được sự nóng giận, tôi chỉ cần nhẹ nhàng vẫy tay thôi bọn chúng sẽ phải theo Cáo Hồ của chúng. Ôi danh dự của đơn vị sao cao siêu quá, sao dũng mãnh quá, chế ngự được tất cả. Tôi không hiểu bọn chúng có biết rằng chúng vừa thoát chết hay không? Chúng có hiểu rằng nếu danh dự của đơn vị không chế ngự được chúng tôi thì hậu quả sẽ đến với chúng như thế nào?! Những dòng chữ này chắc chắn sẽ được một hay nhiều tên trong bọn chúng tại chốn Vô Hạnh hôm đó đọc được, để chúng hiểu rằng hôm đó không may súng nổ: Chính là vì chúng đã không khôn ngoan, đã phản bội trắng trợn, đã ngoại tình đê tiện hèn hạ trước mặt người yêu thương quý mến mình.
Bước ra khỏi khu đê hèn, hai Trung đội Trưởng của tôi có ý trách móc tại sao tôi không giết bọn chúng. Tôi im lặng, tôi muốn anh em giải bày để vơi đi niềm uẩn ức của những anh em đang bị phản bội trắng trợn đê hèn. Bọn vô lương tâm đó ngày nay không hiểu chúng có còn được như Trịnh Công Sơn hay đang lần mò trong những trại giam cầm cho đáng đời bọn xảo trá gian manh.
Vùng tập họp mới của chúng tôi ngay tại ngã tư Yên Đổ và Trương Minh Giảng. Chúng tôi vừa vào hàng ngũ, đơn vị nghiêm chỉnh trình diện anh cả của đơn vị.
Huynh Trưởng của đơn vị gương mặt thểu não nói trong nghẹn ngào. Tôi có cảm tưởng như tiếng nói của anh bị đứt đoạn nhiều lần vì tiếng nấc đau thương: “Tôi xin chào tạm biệt các anh em. Xin báo cho các anh em biết chúng ta đã nhận được lệnh buông súng đầu hàng từ cấp chỉ huy tối cao của chúng ta. Cấp chỉ huy trực tiếp của chúng ta hoàn toàn mất l/l từ ngày hôm qua. Nhưng chúng ta không thể đầu hàng chúng được, vì danh dự của đơn vị tôi điều động anh em đến đây để bảo với anh em một lệnh cuối cùng: Chúng ta chào tạm biệt nhau tại đây ai về nhà nấy; tất cả Quân trang, Quân dụng tùy anh em định liệu; quyền Chỉ huy của tôi đến đây đã chấm dứt.”
Cả đơn vị im lặng không một tiếng xì xào bàn tán.
Chúng tôi lặng người trong ngỡ ngàng tột độ, những lời lẽ thiếu mạch lạc của vị huynh trưởng phát ra từ xúc động. Tiếng nói của anh chấm dứt sau 5 phút đơn vị vẫn đứng im, từ trên xuống dưới không ai muốn xa nhau, không ai muốn tan hàng. Cái im lặng xa vắng, cái im lặng khủng khiếp. Tôi cũng đã biết giờ phút này phải đến, nhưng không ngờ nó đến trong bẽ bàng thế này! Nhìn hàng quân oai hùng, súng đạn còn đủ dùng, mặt mũi âu sầu. Cặp mắt mọi người đỏ hoe, tất cả đều gục mặt như mặc niệm bạn bè, mặc niệm đơn vị. Cơn đau đớn ê chề xâm chiếm dần dần như làn hơi thổi vào chiếc bong bóng tới độ không chịu được phải phát nổ. Sự phản bội từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài như cơn lốc bạt ngàn tạt vào mặt chúng tôi, cả hàng quân đang im lặng; vị huynh trưởng vẫn còn đứng đó, anh đang cúi mặt chận cơn đau đại nạn.
Tôi biết hàng ngày anh ăn nói rất văn hoa, nhưng hôm nay làm sao lời anh cộc lốc. Anh còn muốn nói nhiều, có lẽ anh còn muốn nói thật to, gào thét thật lớn, để một lần, một lần thôi rồi không bao giờ được tâm sự nữa. Thình lình Trâm một Trung đội Trưởng của tôi, nước mắt dàn dụa nhảy ra ngoài hàng quân. Trâm dơ cao trái lựu đạn quát to: “Xin các vị huynh trưởng kính mến của tôi hãy ra về. Các anh em của tôi hãy tan hàng, để một mình Trâm ở lại thôi. Tôi đã thề không đội trời chung với bọn vô thần, chúng vào đây thì tôi phải đi.” Trâm vừa nói xong khoảng 10 anh em vừa bước tới chỗ Trâm vừa nói: “Để tụi tao (tụi em) chơi chung với. Chúng ta không đầu hàng và cũng không tan hàng. Nhảy Dù chỉ có tiến không có lùi.”
Hoàng Đại đội Trưởng đại đội thứ nhất la lớn:
- Để tao chơi chung với tụi bay.
Vị huynh trưởng cũng chạy lại chỗ Trâm. Tiếng Trâm sang sảng nhưng nghẹn ngào đứt quãng:
- Không được Đích Thân còn nhiều việc phải lo, còn nhiều việc phải làm, nhất là gia đình của Đích Thân.
- Ai cũng có gia đình tao chỉ biết có Gia Đình Mũ Đỏ, Gia Đình của Mũ Đỏ là gia đình của chính tao.
Một số anh em khác từ từ rời bỏ hàng ngũ, súng đạn, Quân phục vứt ngổn ngang. Nhất là những anh em lớn tuổi, từ từ rời bỏ bãi tập họp mỗi người một phương, tôi không biết họ có mang theo vũ khí hay không, hay bỏ lại những gì? Còn lại từng tốp một ôm nhau nói chuyện. Tôi không biết họ đang nói gì nhưng nhìn khuôn mặt ai ai cũng chứa đựng đầy uất hận hiện rõ ràng trên khóe mắt đỏ ngầu rực lửa. Trên bãi súng đạn, ba lô, nón sắt nằm ngỗn ngang và trãi dọc theo bốn hướng ngả tư. Con phố hiền hòa của Đô thành nay lại chứng kiến cảnh tan hàng của một đơn vị. Tôi chắc rằng đây là một đơn vị lớn nhất và là đơn vị sau cùng của Biệt Khu Thủ Đô giã từ vũ khí, đi theo mệnh lệnh của dân tộc. Đơn vị đã tan hàng có trật tự và kỷ luật của đơn vị thực sự bãi bỏ sau tiếng nói nghẹn ngào của một Huynh trưởng đơn vị. Tôi quyết định phải khuyên Trâm và anh em chúng tôi đang bu lại quanh Trâm. Tôi linh cảm thấy, chậm trễ sẽ xảy ra hậu quả không lường được. Tôi chen vào đám đông và la lớn:
- Chúng ta đàng nào cũng chết, nhưng phải chết cho xứng đáng mới được. Chúng ta hãy l/l với nhau trở về Long Khánh. Lâm Đồng rồi cùng chiến đấu. Trâm đưa trái lựu đạn cho anh.
Trâm đưa trái lựu đạn cho tôi sau một hồi giằng co. Chúng tôi cùng thỏa thuận hãy tan hàng rồi kiếm kế sau. Bất chợt hai tiếng lựu đạn nổ chát chúa ở gần bức tường cuối bãi. Chúng tôi chạy vội lại quan sát. Tổng cộng 11 anh em đã ôm nhau từ giã, mắt người nào cũng mở như gửi lại những thông điệp bất khuất, không đội trời chung với Cộng sản. Trong số 11 anh em cấp bậc lớn nhất là Thiếu úy Trung đội Trưởng, người cấp bậc nhỏ nhất là Binh nhì khinh binh. Không có thì giờ cùng địa điểm để chôn cất họ, chúng tôi chỉ còn biết sắp xếp họ nằm ngay ngắn, cùng nhau nghiêm chỉnh chào họ. Anh em đã tự chọn con đường vinh quang cho mình, tôi thầm khấn nguyện trước mặt anh em: “Chúng tôi cần phải sống, vì chắc chắn chúng tôi vẫn còn phải tranh đấu với bọn quỷ hại nước hại dân”.
Sau này tôi được tin Trâm về Bảo Lộc hoạt động nhưng bị nội phản, bị xử tử tại đó. Hoàng về Xuân Lộc hoạt động cũng bị tử thương, còn tôi lưu lạc khắp nơi, nhất quyết không trình diện bọn chúng, tôi vượt biên bằng đường bộ qua Khe Sanh, Lao Bảo, Hạ Lào. Hỡi các bạn trong Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam; Thưa các bạn Quân Nhân QLVNCH; Bạn bè chúng ta đã chết, một số đang bị đầy đọa cực hình, Quê hương chúng ta còn trong tay bọn quỷ đỏ. Xin các bạn đừng vì xe hơi, nhà cao cửa rộng, ham chơi phù phiếm, mà quên đi những người thân yêu, những Vong Hồn bạn bè đã khuất, những cô nhi tử sĩ đang đón chờ từng giờ từng phút, mong mỏi bước chân nhịp nhàng của quý bạn tiến về Quê hương. Hỡi các bạn thanh niên, lịch sử 4.000 năm văn hiến không lúc nào, không thời đại nào dân tộc chúng ta khiếp vía trước móng vuốt tàn ác của quân thù, không khi nào thanh niên Việt Nam lại đê hèn, quên đi gông cùm đỏ dã man đang siết chặt dân tộc ta. Xin hãy cùng nhau bước lên tiến tới và đừng bao giờ quên bọn quỷ đỏ đang lẩn khuất đâu đây đang ra sức ngăn cản bước chân oanh liệt của chúng ta.
Nghiêm ơi, Trâm ơi, Hoàng ơi, linh hồn các bạn có linh thiêng hãy soi sáng bước chân chúng tôi, máu của các bạn đã chảy, thân xác của các bạn đã nằm xuống, nhưng tấm gương can đảm của các bạn sẽ còn mãi mãi. Trận chiến vừa qua chúng ta tạm lùi, tạm thua giặc. Nhưng chúng ta không đầu hàng giặc, đơn vị chúng ta không buông súng để qui hàng giặc. Tinh thần chúng ta còn đó, chúng ta bỏ nước ra đi bằng áp lực của ma quỷ. Xin hãy hứa cùng nhau “Chúng Ta Sẽ Trở Về.”
hNhững chiến sĩ Nhảy Dù vào giờ thứ 25 trên đường phố Sài gòn
Hình : Những chiến sĩ Nhảy Dù vào giờ thứ 25 trên đường phố Sài gòn


---------------

Bắc Giang 42 năm mới thấy ngày vui :Phó Chánh án bị ném dép náo loạn tại tòa

 
-------------------

Nguyễn Đức Chung vừa hèn, vừa láo, vừa nham hiểm

 Đường đường là chủ tịch Hà thành, từng là thiếu tướng giám đốc côn an Hà Nội vậy mà Nguyễn Đức Chung đã lạnh cẳng, không dám mò xuống Đồng Tâm để gặp dân. Thay vào đó, Chung chui vào trụ sở huyện Mỹ Đức để trò chuyện với các đồng chí cường hào ác bá địa phương và các phóng viên báo chí lề đảng.

Trong vụ thân chinh từ thành về huyện này có sự tham gia của mọi thành phần thuộc các bộ phận đình đám như Ban Dân nguyện, thường vụ cuốc hội, Thanh tra Chính phủ, Cục Điều tra Hình sự, Bộ Công an... nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng một người dân nào.

Trong buổi họp giữa các đồng bọn phe ta, Nguyễn Đức Chung cho biết "đến thời điểm này bà con xã Đồng Tâm chưa tới đối thoại nhưng ông tiếp tục sẵn sàng đợi bà con tới đối thoại." (1)

Đấy đúng là phong cách lãnh tụ cộng sản. Chủ nhân đất nước muốn gặp đầy tớ nhân dân thì phải tới gặp đầy tớ mà đối thoại. Còn đầy tớ chỉ gặp nhân dân trong bối cảnh dùi cui, khiên chắn vừa đánh vừa cướp đất của dân.

Nguyễn Đức Chung còn có một nhận định rất ngu là việc người dân Đồng Tâm lập rào, dựng vật cản trên đường vào làng sẽ gây nguy hiểm cho chính người dân, nhất là các cháu nhỏ!

Nguy hiểm gì cho người dân khi chính họ là những người dựng lên? Và các cháu nhỏ cũng không biết tránh các chướng ngại vật. Nguyễn Đức Chung không nói ra những cũng tự biết đây không phải là "chướng ngại vật" mà là hàng rào phòng thủ của dân làng đối với đám cường hào ác bá của Chung.


Nhưng tên Chung con, từng là trùm côn an Hà Nội lại láo lếu rằng: “Tôi nắm được là chính bà con ở Đồng Tâm cũng rất lo lắng về việc dựng rào, vật cản. Bà con nên tin chúng tôi vì từ ngày 15 đến 17-4, bà con đã nhận thức ra việc làm của mình mà cụ thể đã thả 18 cán bộ, chiến sĩ. Vì thế, bà con cần sớm dẹp bỏ toàn bộ vật cản trên đường vào làng và sớm thả nốt cán bộ, chiến sĩ. Chiến sĩ đi làm nhiệm vụ chỉ có bảo vệ dân chẳng ai đi đàn áp dân. Thực tế, số cán bộ, chiến sĩ này cũng là từ nhân dân mà ra, thậm chí có họ hàng với người dân Đồng Tâm.”

Phải nói rằng việc thả 18 tên côn đồ cướp đất là một hành động có tính toán của người dân trong trận chiến đối đầu với các quan tham. Nguyễn Đức Chung đã gian manh xem đó là "sự nhận thức việc làm (sai trái) của người dân. Nếu "bà con đã nhận thức ra việc làm của mình" thì tại sao "chướng ngại vật" hay hàng rào phòng thủ vẫn còn đó; tại sao người dân vẫn còn giữ 20 côn an, côn đồ của Chung?

Trong buổi họp này Nguyễn Đức Chung lại sử dụng lại trò côn an quen thuộc trước đây của hắn. Đó là "gửi đến bà con Đồng Tâm là gần đây có một số đối tượng mà ngay trong xã cũng có 143 người từng có tiền án, tiền sự, nghiện hút ma túy hay mắc HIV. Vì vậy, đề nghị đại diện xã Đồng Tâm về tuyên truyền bà con giải thích và giám sát số con em mình không có những việc làm gây ảnh hưởng chung."

Đây là thủ đoạn dọn đường để sẽ vu khống cho mọi hành động bảo vệ đất đai của người dân là do thành phần có tiền án, tiền sự, nghiện hút ma túy hay mắc HIV chủ mưu và kích động.

Sau cùng Chung con cam kết: "Những thông tin vào giải cứu con tin là không đúng, chúng tôi đã cam kết với bà con không có hành động nào và bà con hãy tin chúng tôi."

Không có hành động nào!? Một cựu tướng côn an, một chủ tịch thành phố mà cam kết "không có hành động" nào đối với đàn em đang bị dân bắt giam thì đúng là tình đồng chí còn thua tình của những con rận!

21.04.2017

danlambaovn.blogspot.com

----------

Wednesday, 19 April 2017

Dân Muốn Biết: US gươm đã tuốt khỏi vỏ sẵn sàng chiến đấu những tham vọng của Triều Tiên

Gươm đã tuốt khỏi vỏ”, 3 tàu sân bay Mỹ sẽ đến gần Triều Tiên thời gian tới


Tạp chí Nikkei Asian Review đưa tin, Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence đã cảnh báo Triều Tiên không được thách thức quyết tâm của Tổng thống Mỹ Donald Trump và nói rằng “gươm đã tuốt khỏi vỏ”.
Tại căn cứ hải quân Yokosuka (Nhật Bản), cách thủ đô Tokyo khoảng 70km, khoảng 2.500 binh lĩnh Mỹ thuộc các đơn vị Hải quân, Không quân, Thủy quân Lục chiến và Lục quân Mỹ đã tập trung trên boong tàu sân bay USS Ronald Reagan để lắng nghe ông Pence phát biểu. Khoảng 100 người thuộc Hải quân Nhật Bản cũng tham dự sự kiện này.
Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence phát biểu trước hàng ngàn binh sĩ Mỹ tại căn cứ Yokosuka (Nhật Bản).
Nói về căng thẳng với Triều Tiên, Phó Tổng thống Mỹ phát biểu: “Ở chân trời đang có những đám mây đen. Triều Tiên hiện là hiểm họa nghiêm trọng và cấp bách nhất đối với hòa bình và ổn định trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương”.
Ông Pence cho biết, mặc dù Mỹ sẽ nỗ lực để tìm ra giải pháp ngoại giao buộc Triều Tiên từ bỏ các chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo, ông nhắc lại rằng Mỹ luôn để ngỏ bất kỳ phương án nào cần thiết. “Dưới thời Tổng thống Trump, khiên đã được sẵn sàng còn gươm đã tuốt khỏi vỏ. Dưới thời Tổng thống Trump, Hoa Kỳ sẽ trở nên hùng mạnh hơn trước. Nếu Hoa Kỳ mạnh, thế giới sẽ được an toàn”, Phó Tổng thóng Mỹ phát biểu.
Yokosuka là căn cứ nước ngoài lớn nhất và là trung tâm chiến lược quan trọng của Hải quân Mỹ ở Tây Thái Bình Dương. Cùng với tàu sân bay Ronald Reagan, các tàu chiến khác của Hạm đội số 7 của Mỹ đã đóng quân thường trực tại căn cứ này. Một đội tàu sân bay có thể tiếp cận vùng biển gần Triều Tiên từ Yokosuka nhanh hơn từ bất kỳ các căn cứ nào khác của Mỹ.
Vào tháng 5 tới, tàu Ronald Reagan sẽ hoàn tất quá trình bảo dưỡng kéo dài 4 tháng và sẵn sàng ra khơi. Một tàu sân bay khác là tàu USS Nimitz hiện đang hoàn tất quá trình kiểm tra cuối cùng ở ngoài khơi bang California (Mỹ). Cùng với tàu USS Carl Vinson đang hiện diện ở Châu Á, nhiều dấu hiệu cho thấy trong thời gian tới sẽ có nhiều tàu sân bay xuất hiện gần bán đảo Triều Tiên nếu Bình Nhưỡng có bất kỳ động thái mạnh tay nào.
Tàu Ronald Reagan có thể triển khai tối đa 90 máy bay để tấn công đối phương. Chúng là những phi cơ F/A-18 Super Hornet, có khả năng tăng tốc lên 200km chỉ trong 2 giây và được trang bị hỏa lực đủ mạnh để có thể tiêu diệt nhiều thành phố.
Tàu Ronald Reagan là tàu sân bay thứ năm được bố trí thường trực tại Nhật Bản sau các tàu USS Midway, USS Independence, USS Kitty Hawk và USS George Washington. “Con tàu này đánh dấu mối liên minh sắt đá mà đất nước ta đã xây dựng với Nhật Bản cũng như những cam kết lâu dài đối với khu vực Châu Á – Thái Bình Dương”, ông Pence phát biểu.

Mỹ can thiệp công nghệ ‘hạ gục’ tên lửa Triều Tiên?

Phải chăng Mỹ đang tìm cách dùng công nghệ để tìm cách 'hạ gục' những tham vọng của Triều Tiên trong việc phát triển các loại vũ khí, trong đó có tên lửa?

Theo CNN, Triều Tiên đã gặp thất bại liên tiếp trong các vụ thử tên lửa gần đây. Hồi tháng Ba (22/3), quân đội Triều Tiên đã thực hiện vụ thử lên lửa được phóng từ khu vực phía Đông Wonsan, song vụ thử này cũng bị đánh giá là thất bại.
Triều Tiên ráo riết phát triển tên lửa đạn đạo tầm xa và vũ khí hạt nhân (Ảnh: CNN).

Tiếp đến ngày 5/4, Triều Tiên đã phóng một tên lửa đạn đạo Scud từ khu vực Sinpo, giới quân sự Mỹ và Hàn Quốc cho rằng tên lửa đã rơi xuống vùng biển khoảng 9 phút sau khi rời bệ phóng.
Mới đây nhất, sau ngày kỷ niệm 105 năm ngày sinh cố Chủ tịch Kim Nhật Thành. Triều Tiên cũng đã phóng thử một quả tên lửa đạn đạo chưa xác định từ bờ biển phía Đông nước này, nhưng quả tên lửa đã phát nổ ngay sau khi rời khỏi bệ phóng.
Một số chuyên gia cho rằng, vụ phóng thất bại lần này cho thấy, bên cạnh việc Triều Tiên đang gặp khó khăn trong việc phát triển các động cơ nhiên liệu rắn cho một loại tên lửa mới, nhiều ý kiến nghiêng về khả năng, Mỹ đã thành công trong việc can thiệp công nghệ vào các vụ phóng tên lửa của Bình Nhưỡng.

Mỹ đã can thiệp công nghệ để "hạ gục" các vụ thử tên lửa của Triều Tiên?

Nhiều nguồn tin tiết lộ, Mỹ đã thành công trong việc sử dụng công nghệ nhằm vô hiệu hóa các tên lửa Triều Tiên trong và ngay sau khi chúng chuẩn bị rời bệ phóng. Thực tế cho thấy, tần suất các vụ thử tên lửa thất bại của Triều Tiên trong thời gian gần đây, dường như chứng minh điều đó.
Trong cuộc phỏng vấn với BBC, cựu Ngoại trưởng Anh Malcolm Rifkind đánh giá, khả năng Mỹ đã sử dụng một cuộc tấn công mạng khiến vụ thử tên lửa của Triều Tiên thất bại
"Mỹ đã can thiệp để phá hủy các vụ phóng tên lửa của Bình Nhưỡng. Rất có thể hệ thống phóng đã bị gián đoạn, hoặc bị phá hoạt bởi các phần mềm. Đó là các biện pháp công nghệ mà Mỹ đang áp dụng làm gián đoạn các vụ thử tên lửa của một số nước", ông Malcolm Rifkind nói.

Cựu Ngoại trưởng Anh Malcolm Rifkind (Ảnh: Nypost).

------
Người Hàn Quốc thả trôi 10 tấn gạo trên biển cho người Triều Tiên chống đói 

“…Hiện đã có hơn 30.000 người Triều Tiên trốn chạy sang Hàn Quốc. Nhiều người cho biết vì đói mà họ phải chạy sang nước láng giềng…”

Tìm cách giảm căng thẳng 2 miền, người Hàn Quốc thả gạo trôi biển cho dân Triều Tiên
Kim Yong Hwa là một người trốn chạy khỏi Triều Tiên vào năm 1998. Ông đến Trung Quốc và sống ở đó vài năm, trước khi sang Việt Nam để tìm đường tỵ nạn chính trị đến Hàn Quốc. Đến năm 2001, ông đã đến được Hàn Quốc và ở đó đến nay.
Nhưng điểm đáng chú ý là Kim Yong Hwa tổ chức nhiều dự án để giúp đỡ người dân tại quê hương của ông. Ông nói: “Tôi giúp những người Triều Tiên trốn chạy đến được Hàn Quốc và cũng giúp mọi người hòa nhập tốt hơn vào xã hội hiện đại này”, theo Channel News Asia.
Đặc biệt, ông tổ chức những chiến dịch gửi gạo về Triều Tiên, với hy vọng rằng nếu chiến tranh xảy ra trên bán đảo Triều Tiên, những người dân phương Bắc sẽ không chống lại người phương Nam. Ông Kim nói: “Họ biết rằng người Hàn Quốc đã gửi gạo cho họ và họ sẽ biết ơn. Cơm gạo sẽ mạnh hơn súng đạn”.
korea-rice-bottles01
Các chai gạo được thả trên biển cho người dân Triều Tiên.
(Ảnh: Lim Yun Suk/ CNA)
Chắc chắn sẽ đến Triều Tiên
Gạo được gửi đến Triều Tiên bằng các chai nhựa, dán chữ để người nhận biết được gạo đến từ Hàn Quốc. Mỗi chai nhựa chứa khoảng một kg gạo và được ném xuống biển, gần đảo Ganghwa.
Ông Kim chắc chắn rằng các chai gạo sẽ đến huyện Ongjin và thành phố Haeju của tỉnh Hwanghae (Triều Tiên), muộn nhất vào ngày hôm sau.
Ông Kim giải thích: “Tôi không ở Ongjin, nhưng tôi thường ở khu vực quân đội Triều Tiên gần Haeju của tỉnh Hwanghae. Vào những năm 1970, khi có lũ lụt, rất nhiều thứ trôi theo dòng sông. Chúng tôi thường ra sông nhặt những thứ đó. Vì vậy, tôi chắc chắn 100% những đồ thả ở đây sẽ đến được Triều Tiên”.
Ông Kim cũng được sự hỗ trợ bởi những người Triều Tiên và những người tình nguyện ở Hàn Quốc. Một số thậm chí còn cho những đồng tiền USD vào trong chai gạo để thả xuống biển.
korea-rice-bottles02
Các chai gạo được thả trên biển cho người dân Triều Tiên.
(Ảnh: Lim Yun Suk/ CNA)
Ông Kim Vĩnh Hoa (Kang Myong-hwa), một trong các thành viên nhà thờ, nói: “Người Triều Tiên bị đói và sống trong hoàn cảnh thiếu thốn. Tôi hy vọng tôi có thể giúp họ cho dù chỉ một chút”.
Còn Park Young-hak, cũng là một người trốn chạy khỏi Triều Tiên, đang đóng gói các chai gạo, nói: “Điều này sẽ giúp người Triều Tiên đang bị đói. Cho dù một lính Triều Tiên vớt được cũng không sao. Tôi cũng nghe nói họ bị đói. Tôi hy vọng rằng việc này sẽ giúp nuôi sống thêm một người”.
Phải tạm dừng vì thiếu gạo tài trợ
Ông Kim bắt đầu chiến dịch này từ 10 năm trước, nhưng đã phải tạm dừng vì không có đủ gạo tài trợ. Chỉ đến tháng 3 năm ngoái, ông mới gom đủ gạo để tiếp tục gửi đi Triều Tiên.
Kể từ đó đến nay, ông đã gửi hơn 10 tấn gạo sang Triều Tiên, với hy vọng làm thay đổi thái độ của người Triều Tiên với người Hàn Quốc. Ông nói: “Họ sẽ biết rằng người Hàn Quốc đang giúp họ”.
Hiện đã có hơn 30.000 người Triều Tiên trốn chạy sang Hàn Quốc. Nhiều người cho biết vì đói mà họ phải chạy sang nước láng giềng.
Theo báo cáo của LHQ, khoảng 70% dân số Triều Tiên sống dựa vào nguồn lương thực hỗ trợ, trong đó có 1,3 triệu trẻ em dưới 5 tuổi.
Kim Vĩnh Hoa (Kim Yong Hwa) nói với hãng tin Channel News Asia rằng ông sẽ tiếp tục gửi những chai gạo đi, miễn là có đủ gạo để gửi cho người dân Triều Tiên.

Thanh Long
nếu chúng ta khong đồng lòng diệt bỏ chế độ cộng sản súc vật bán nước hại dân này thì đất nước VN lúc rơi vào tay bọn tàu cộng thì còn bi thương hơn cả những hình ảnh trong clip này
VNCH:Những Nhân Quyền Cơ Bản