"Mả Đáo Thành Công, Kỳ Khai Đắc Thắng"

Giáp Ngọ, ngựa hí rền vang
Toàn dân vùng dậy ngút ngàn uy linh
Tiến về dẩm nát Ba đình
Lăng tên đồ tể máu tanh gióng giòng.
Cờ vàng bay rợp non sông
Khải hoàn ca khúc khai dòng tự do
Đồng hương bốn bể hẹn hò
Ngày về cố quốc dưới cờ vinh quang@

Trúc Giang






Democracy in Hong Kong

DON'T LET CHINA WIN





We Support Civil Disobedience for Democracy in Hong Kong !

Chúng tôi tiếng nói UK-ĐẤU TRANH ủng hộ sự đấu tranh đòi quyền dân chủ của người dân Hong Kong ..ủng hộ các em sinh viên và học sinh HongKong

Thursday, 2 October 2014

Khâm phục: Từ Hong Kong nhìn về Việt Nam


Từ Hong Kong nhìn về Việt Nam




000_Par7986924.jpg
Những người biểu tình đòi dân chủ ở Hong Kong ngày 28 tháng 9 năm 2014.
Những ngày này tin tức về cuộc biểu tình lớn nhất từ hơn hai thập kỷ qua ở Hong Kong thường xuyên xuất hiện trên các báo, đài truyền hình quốc tế. Cũng như các nước khác, rất nhiều người Việt Nam đang dõi theo tình hình ở Hong Kong. Không chỉ báo chí “lề trái”, ngay cả một số tờ báo nhà nước cũng đưa tin về phong trào biểu tình của sinh viên, học sinh Hong Kong. Trên các trang mạng xã hội, những người Việt Nam yêu thích tự do, dân chủ liên tục cập nhật tin tức và có những status, bài viết, bình luận về sự kiện này.

Khâm phục, ngưỡng mộ

Vốn có một niềm ác cảm chung với chế độ độc tài toàn trị ngạo mạn của Trung Quốc, những người VN yêu thích tự do, dân chủ lập tức bày tỏ sự khâm phục, ngưỡng mộ đối với tinh thần dũng cảm, cách tổ chức biểu tình đầy khoa học, sự đoàn kết của sinh viên, học sinh và người dân Hong Kong. Đặc biệt là bản lĩnh, trí tuệ của giới trẻ Hong Kong khi họ biết rất rõ mình muốn gì, họ đấu tranh mạnh mẽ nhưng tỉnh táo, không để phạm sai lầm, bị gài bẫy bạo loạn, họ trả lời phỏng vấn trôi chảy. Và trong số họ có những khuôn mặt thủ lĩnh chỉ mới 17 tuổi như Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) và cả những em học sinh 12, 13 tuổi.
Phong trào biểu tình bất tuân dân sự ở Hong Kong rõ ràng đã tạo cảm hứng và cả niềm hy vọng cho những người Việt Nam còn nặng lòng với vận mệnh của đất nước. Trong sự ngưỡng mộ, có cả nỗi ngậm ngùi cảm thán cho tinh thần của người VN và một câu hỏi nhức nhối trong tâm trí, trên môi và trên đầu ngọn bút của mỗi cá nhân, mỗi nhà báo, mỗi blogger VN: “Bao giờ cho đến VN? Bao giờ thì người VN mới thức tỉnh, đứng lên vì vận mệnh của đất nước, dân tộc, vì tương lai của chính mình, con cháu mình?”
Người dân các quốc gia Đông Âu đã đứng lên, người dân các quốc gia Bắc Phi và Ả Rập vùng Trung Đông đã đứng lên, người Ukraina đã đứng lên, quyết định thay đổi con đường đi, thay đổi vận mệnh của đất nước, dân tộc. Người Duy Ngô Nhĩ- Tân Cương, người Tây Tạng và và bây giờ là người dân Hong Kong…đã xuống đường, chống lại sự độc tài, mỗi dân tộc một phương pháp khác nhau, thậm chí bằng cái cách tuyệt vọng nhất như người Tây Tạng. Ít nhất, các dân tộc ấy đã cho thế giới thấy họ nghĩ gì, muốn gì. Và ngay cả dân Trung Quốc, với sự kiện Thiên An Môn đẫm máu…

Còn VN, bao giờ?

Có cả những lời cảm thán khi so sánh tuổi trẻ Hongkong với tuổi trẻ VN. Nhưng thật ra khó mà so sánh như vậy. Tuổi trẻ Hong Kong và tuổi trẻ VN quá khác nhau. Người Hong Kong đã từng được hưởng một nền dân chủ thực sự trong suốt hơn một trăm năm là nhượng địa của Anh, đã quen sống trong một xã hội biết tôn trọng con người và biết thượng tôn pháp luật. Thế hệ tuổi trẻ Hong Kong hôm nay vẫn là sản phẩm của nền giáo dục cũ. Họ biết rõ không thể để cho Bắc Kinh tước đoạt đi nền tự do dân chủ đó, tròng vào đầu vào cổ họ cái thể chế độc tài và một nền giáo dục ngu dân.
000_TS-Hkg10099921.jpg
Cảnh sát đụng độ với người biểu tình đòi dân chủ gần trụ sở chính phủ ở Hồng Kông vào ngày 28 tháng 9 năm 2014
Còn học sinh, sinh viên VN ngày nay đã bị nhồi sọ, tẩy não qua bao thế hệ bởi một nền giáo dục lạc hậu, sai trái, chỉ đào tạo ra những con người chạy theo bằng cấp, chức tước, địa vị, tiền bạc mà không quan tâm đến chính trị, tự do, dân chủ, chỉ biết nghĩ cho cá nhân, gia đình mình mà không biết hy sinh vì quyền lợi chung của đất nước, dân tộc. Một nền giáo dục nhồi nhét những kiến thức chết mà không dạy con người biết làm người đúng nghĩa, biết nhục vì cái nghèo cái lạc hậu của đất nước thay vì cứ tuyên truyền tự hào về một quốc gia từng mấy lần “chiến thắng” các đế quốc to. Một nền giáo dục bóp méo lịch sử, bóp méo sự thật, dối trá, tôn sùng lãnh tụ, sợ hãi trước sức mạnh của bạo lực, thể chế và quỵ lụy vì sức mạnh của vật chất.
Tuổi trẻ VN hôm nay không chỉ là sản phẩm của một nền giáo dục tệ hại. Tuổi trẻ VN hôm nay còn lớn lên trong một xã hội tệ hại ở đó họ luôn được dạy rằng đừng dính đến chính trị, mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo, rằng nhờ có đảng và nhà nước cộng sản, VN mới có được ngày hôm nay (!), rằng yêu nước là yêu đảng, yêu chủ nghĩa xã hội, và mọi ý kiến, suy nghĩ đi ngược lại với đường lối chính sách của nhà nước đều là phản động. Tuổi trẻ VN hôm nay lớn lên trong một xã hội ở đó họ chỉ được nhồi về học thuyết Mác Lênin và “tư tưởng của Bác Hồ” ngoài ra không được học được biết về bất cứ nhà tư tường, học thuyết hay nền triết học nào khác.
Tuổi trẻ VN hôm nay lớn lên trong một xã hội mà phần lớn mọi người đều có một quan niệm sống mũ ni che tai, chăm lo cho bộ lông của mình, không quan tâm đến chuyện nước mình chứ đừng nói đến chuyện thế giới. Một xã hội ở đó cái xấu cái ác sự không tử tế đã trở thành phổ biến, bình thường và ngày càng lan rộng như cỏ dại, trong khi cái thiện cái đẹp sự tử tế đã trở thành hiếm hoi, bất thường. Một xã hội mà những kẻ bât tài nhưng là con ông cháu cha, có thân thế, có tiền hoặc những kẻ cơ hội, nịnh bợ, đội trên đạp dưới luôn luôn trèo cao, leo lên đầu lên cổ người khác còn người tài nhưng lương thiện, có lòng tự trọng luôn bị thiệt thòi, chà đạp.

Làm sao để trưởng thành?

Với một thể chế chính trị như vậy, trong một môi trường xã hội và một nền giáo dục như vậy, tuổi trẻ VN làm sao trưởng thành được như tuổi trẻ Hong Kong? Khi sinh viên, học sinh Hong Kong xuống đường, bên cạnh họ là sư ủng hộ của cha mẹ, giáo viên, nhà trường, và những người lớn khác.
Còn khi tuổi trẻ VN xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng có mưu đổ bành trướng, xâm chiếm VN về lâu về dài, nhà trường theo lệnh của nhà cầm quyền sẽ điểm mặt những người đi biểu tình để trừ điểm hạnh kiểm, thậm chí đuổi học. Thầy cô giáo sẽ được lệnh phải đến tận nơi biểu tình gây áp lực với các em, dạy dỗ các em đừng nghe kẻ xấu xúi giục, hãy nghĩ đến điểm số và tương lai của mình, nghĩa là vừa đe vừa xoa. Còn bố mẹ các em, tùy theo mỗi gia đình, sẽ mắng chửi, từ mặt con hoặc khóc lóc để con xuôi lòng đừng tham gia vào ba cái chuyện chính trị làm gì cho nó khổ thân, khổ bố mẹ.
Khi phong trào biểu tình bất tuân dân sự ở Hong Kong bùng nổ, cảnh sát Hong Kong cũng chỉ mới dám dùng khói tiêu, hơi cay xịt vào đoàn biểu tình, còn dân chúng tích cực tham gia hoặc ủng hộ, tiếp tế nước uống, thực phẩm, áo mưa, khẩu trang…Và người Hoa rõ ràng có sự đoàn kết với nhau. Người lớn cũng không ngần ngại nhường cho giới trẻ tiến lên phía trước, sẵn lòng nghe theo lời kêu gọi của những thủ lĩnh sinh viên mặt còn non choẹt.
Còn ở VN, nếu có một phong trào chỉ cần nhỏ bằng một phần ngàn như vậy nổ ra, thì nhà cầm quyền không ngần ngại sử dụng mọi trò bẩn lẫn bạo lực để dẹp tan. Công an, cảnh sát các loại được huy động sẵn sảng thượng cẳng chân cẳng tay với người biểu tình, đối xử với ngưởi biểu tình như những con vật, đám công an chìm, dư luận viên, đoàn viên sẽ trà trộn vào đám đông tìm cách kích động, gây chia rẽ, phá thối hoặc gài bẫy bằng cách có những hành vi bạo loạn để công an từ đó có cớ đàn áp.
Hoặc đem những chiêu rẻ tiền như sử dụng loa thật to, chiếm lấy những chỗ biểu tình bằng cách cho đám dông ra cưa đục ầm ỹ hoặc nhảy múa khiêu vũ loạn xạ…Báo chí nhà nước sẽ được lệnh bôi nhọ, vu khống những người biểu tình. Còn đám đông người dân đứng ngoài thì bàng quan nhìn ngó, bình phẩm: lũ điên đi biểu tình vì bị xúi giục, đi biểu tình vì được nước ngoài cho tiền v.v…
Với một trình độ nhận thức chính trị chung của đám đông như thế, một nhóm người xuống đường trở thành lẻ loi, đơn độc và dễ bị tách ra, để nhà cầm quyền có những cách thức khác nhau tùy từng mặt, mà đối phó, và chiêu trò nào cũng bẩn thỉu, hèn hạ đến khó tin nhưng lại được cái nhà nước này không ngần ngại sử dụng. Từ ném mắm tôm, ném chất thối vào nhà, khóa của ngoài không cho ra, ép xe cho té ngoài đường, gọi lên đồn “làm việc”, cắt đường học vấn nếu là học sinh sinh viên, cắt đường công ăn việc làm, hạn chế đi lại…cho tới bắt bỏ tù dài hạn và tiếp tục hành hạ trong tù.
Và ngay trong chính những người dân chủ cũng chưa bao giờ đoàn kết thành một khối. Đất nước VN với mấy chục năm bị chia cắt, những gánh nặng của lịch sử, hệ quả của sư nhồi nhét tuyên truyền, cộng với tính cách của dân tộc, khiến người VN rất khó đoàn kết với nhau. Người miền Nam, người miền Bắc, người sinh ra và lớn lên dưới chế độ VNCH cũ hay dưới chế độ XHCN ở miền Bắc, hoặc sinh ra và lớn lên trong nước với người Việt ở hải ngoại, vẫn còn nhiểu điều chưa đồng ý hết với nhau.
Trong cái nhìn đối với chế độ, đối với nhà cầm quyền cũng khác nhau. Có những người cả một đời đi theo đảng cộng sản, hoặc sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, hoặc lớn lên trong một gia đình có dính dáng với nhà cầm quyền, có khi hết cả đời vẫn chỉ phản tỉnh được một phần. Chẳng hạn, họ có thể chán ghét chế độ hiện tại nhưng vẫn cố bào chữa cho đảng cộng sản trong quá khứ, rằng thời kỳ đầu đảng cộng sản là vì quyền lợi của đất nước, dân tộc, là chính danh, được lịch sử chọn lựa; hoặc bênh vực ông Hồ Chí Minh, rằng mọi cái sai lầm của chế độ là do đám ở dưới gây ra chứ Bác không bao giờ muốn thế; và ghét chế độ VNCH, ghét cờ vàng, cảm thấy bị xúc phạm nếu phải thừa nhận chế độ ở miền Nam trước kia có nhiều điểm khá hơn chế độ ở miền Bắc v.v….
Phong trào dân chủ ở VN, vốn đã mỏng, yếu, rời rạc, không/chưa thể có được một cuộc biểu tình nào mà hàng trăm ngàn con người tham gia như ở Hong Kong, nhưng chỉ cần một nhúm chừng vài trăm con người, đã có sự chia rẽ, nghi kỵ, thậm chí tỵ nạnh với nhau. Ngườ nào nổi lên là lập tức bị moi móc, dìm hàng, bị nghi kỵ nếu không bị nghi là thân Cộng, là con chim mồi do đảng gài vào thì lại bị nghi là người của…Việt Tân, chẳng hạn! Không ai nể ai đã đành, nếu có một sinh viên 17 tuổi đứng ra kêu gọi ở VN chắc chẳng mấy ai chịu nghe theo “đồ nhãi ranh” mà còn phải chờ ai đáng mặt anh hào kia.
Từ bao nhiêu lâu nay chúng ta vẫn ngồi chờ, hết chờ cho nhà nước này tự thay đổi, lại chờ cho nhà nước này sụp đổ, chờ trông Mỹ giúp một tay lại chờ cho Tàu nó sụp thì chế độ này cũng phải sụp theo, rồi chờ một nhân vật nào đó có đủ tâm đủ tầm xuất hiện…
Cho đến tận bây giờ trong rất nhiều cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc, biểu tình của dân oan, của công nhân, nông dân, tiểu thương…người ta vẫn mang theo lá cờ đỏ sao vàng, hình ông Hồ, vẫn giương lên những biều ngữ kiểu như “Đảng ơi chính phủ ơi bác Hổ ơi cứu dân” mà không nghĩ ra là chính chế độ này, chính cái đảng này đã gây ra mọi oan ức sai lầm trong xã hội.
Nhưng nói như vậy không có nghĩa là tuyệt vọng để rồi lại chờ đợi. Suy cho cùng, con người ở đâu trên thế gian này cũng có những đòi hỏi, mong muốn giống nhau, và chế độ nào đi ngược lại với quy luật phát triển của nhân loại, chà đạp lên quyền con người và mọi quyển lợi cơ bản của nhân dân, chế độ đó chắc chắn phải bị đào thải. Và chính người dân, chứ không thể trông chờ vào bất cứ ai bất cứ điều gì khác, sẽ làm điều đó.
Chỉ hy vọng rằng đối với người VN hôm nay, những hình ảnh đang diễn ra ở Hong Kong sẽ không chỉ là niềm ngưỡng mộ suông rồi qua đi, như đã từng như vậy, với những gì diễn ra tại các nước Đông Âu, Bắc Phi cho tới Myanmar… trước kia!
Song Chi, 30/09/2014

 http://www.rfa.org/vietnamese/blog/song-chi-blog-0930-09302014153938.html

Dân Muốn Biết : Ngày Hội Của Dân Chủ


vtt-35-phamtran
Dân Hồng Kông, hầu hết là sinh viên học sinh, đang xuống đường đòi quyền tự do dân chủ... Trường hợp này nhìn từ Việt Nam ra sao?

Lẽ thường, Đảng CSVN vẫn kềm kẹp truyền thông. Nhưng hiện tượng xuống đường nhiều trăm ngàn người quá đông, và các bản tin toàn cầu từ khắp mạng tin học, vi tính... đã không làm ai có thể bưng bít nổi, kể cả ngay tại Trung Quốc, nơi tường lửa dựng lên dày đặc...

Tuổi trẻ Việt Nam đang phản ứng ra sao? Trên Facebook, trên các mạng email, trên những diễn đàn thảo luận, và trong sân trường?

Công an đang hiện diện dày đặc tại Việt Nam, và sẵn sàng mạnh tay như lệ thường... Dù vậy, báo chí VN vẫn được phép tường thuật, thường là dịch từ tin quôc tế, và ngôn ngữ, dĩ nhiên là dè dặt, cố gắng giữ khách quan, thuần sự kiện...

Dù thế nào đi nữa, hầu hết hình ảnh và tin tức đang cho mọi người cảm giác rằng họ đang chứng kiến một ngày hội của dân chủ tại Trung Quốc, ít nhất là tại Hồng Kông, nơi giới trẻ xông tới, đi đầu và đòi hỏi những quyền mà dân chúng cả trăm quóc gia khác đang được hưởng -- như quyền phổ thông đầu phiếu, quyền bầu chọn dân cử, và nhiều quyền căn bản khác, mà chế độ CS Hoa Lục đang siết dần.

Thông tấn VietnamNet kể:

“Trong lúc hàng ngàn người dân Hong Kong xuống đường để thể hiện quan điểm trước những quy định mới của chính phủ về cơ chế bầu cử năm 2017, mạng web cũng trở thành một kênh hoạt động sôi động không kém...

...Ứng dụng nhắn tin P2P Firechat cũng ghi nhận kỷ lục với 100.000 người dùng mới kể từ cuối tuần trước. Tại thời điểm đỉnh cao, có tới 33.000 người dùng cùng có mặt ở các phòng chat di động. Do Firechat có thể kết nối từ điện thoại đến điện thoại, thay vì phụ thuộc vào mạng dữ liệu trung tâm nên các phòng chat của nó có thể trụ được kể cả trong trường hợp mạng web bị rớt hay chặn.”(hết trích)

Hay là bản tin Gafin/DVO:

“...Tại Causeway Bay và Mongkong – trung tâm du lịch sầm uất nhất của Hong Kong, hàng nghìn người đã xuống đường biểu tình, phong tỏa các tuyến đường chính.

Lượng du khách tới Mongkok giảm đáng kể ngay cả trong dịp nghỉ kéo dài cả tuần lễ kỷ niệm 65 năm Quốc khánh Trung Quốc.

Tuy giới chức Hong Kong chưa đưa ra con số ước tính, nhưng theo Ricky Tse Kam-ting, chủ tịch Hiệp hội Du lịch nội địa Hong Kong ước tính số du khách đến Hong Kong giảm mạnh so với thông thường. Thông thường, ngành du lịch Hong Kong sẽ có khoảng 350 tour du lịch mỗi ngày cho du khách Trung Quốc, nhưng năm nay con số này có thể giảm một nửa. “Với Hong Kong, đó là cả vấn đề lớn”, ông nói.

Ngành du lịch Hong Kong đang đối mặt với một thời kỳ khó khăn bởi các cuộc biểu tình với tên gọi “Chiếm trung tâm”, Tổng giám đốc công ty du lịch lữ hành Hong Thai kiêm chủ tịch Hội đồng du lịch Hong Kong nhận định.

Không chỉ ngành du lịch, mà cả các khách sạn, chuỗi cửa hàng bán lẻ, trung tâm mua sắm và các dịch vụ khác cũng bị ảnh hưởng. Chỉ một số lĩnh vực kinh doanh vẫn hoạt động như bình thường. Ví dụ, các hãng hàng không Hong Kong Airlines, Cathay Pacific Airways giữ nguyên lịch trình bay...”(hết trích)

Hay bản tin VOV:

“Hoạt động biểu tình “chiếm đóng Trung tâm Tài chính” ở Hong Kong (Trung Quốc), ngày 1/10 tiếp tục diễn ra với quy mô lớn. Người biểu tình ra “tối hậu thư” đòi người đứng đầu Đặc khu hành chính Hồng Công Lương Chấn Anh từ chức trong ngày hôm nay, đồng thời thiếp lập các “trung tâm cung cấp hậu cần”, báo hiệu hoạt động biểu tình sẽ tiếp diễn trong thời gian dài.

Bất chấp những cơn mưa lớn trong đêm 30/9 và rạng sáng ngày 1/10, hàng chục nghìn người vẫn tụ tập tại các tuyến phố chính để biểu tình trong hoà bình, trong đó một bộ phận khoảng vài trăm người đã đi vào khu vực quảng trường Bauhinia, nơi diễn ra lễ thượng cờ Trung Quốc mừng ngày Quốc khánh.

Điểm đáng chú ý, người biểu tình đã đưa ra “tối hậu thư” yêu cầu người đứng đầu Đặc khu hành chính Hong Kong Lương Chấn Anh trong ngày 1/10 phải đáp ứng yêu cầu của họ về nền dân chủ thực sự ở Hong Kong, đồng thời ông Lương Chấn Anh phải từ chức...

Các trường học phải đóng cửa, hệ thống giao thông tê liệt với hơn 200 tuyến xe buýt phải tạm dừng hoạt động, hơn 80 tuyến đường thuỷ cũng trong tình trạng trên. Thị trường tài chính, chứng khoán, bất động sản, thị trường bán lẻ, du lịch, dịch vụ... bị ảnh hưởng lớn, giá cổ phiếu liên tục sụt giảm.”(hết trích)

Thông tấn VnExpress loan tin, trích:

“Người biểu tình chất vấn lãnh đạo Hong Kong

Những người biểu tình đòi dân chủ đứng sau rào chắn của cảnh sát hôm nay chất vấn lãnh đạo Hong Kong, khi ông dự lễ thượng cờ nhân dịp Quốc khánh Trung Quốc.

Những người biểu tình phẫn nộ khi Trưởng đặc khu Leung Chun-ying (Lương Chấn Anh) từ chối gặp họ và đe dọa mở rộng các cuộc biểu tình nếu ông không từ chức và tầng lớp lãnh đạo Trung Quốc không nhất trí cải cách bầu cử nhiều hơn.

Lễ thượng cờ diễn ra hôm nay nhằm đánh dấu ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1949. Sau khi hàng trăm người hét vang, đòi ông Leung từ chức, họ biểu tình trong im lặng, quay lưng lại khi buổi lễ bắt đầu...”(hết trích)

Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ nói về cuộc biểu tình “lịch sự” ở Hong Kong:

“Giới truyền thông đánh giá cuộc biểu tình đòi bầu cử tự do ở Hong Kong rất “lịch sự” và “sạch sẽ”, thể hiện văn hóa và bản sắc của người dân thành phố này.

Báo Mỹ New York Times mô tả cuộc biểu tình ở Hong Kong dù không có một nhà lãnh đạo cụ thể nào nhưng có tính tổ chức cực cao. Người biểu tình hành xử rất lịch thiệp và hòa bình. Hoàn toàn không có hiện tượng đập phá, hôi của, xả rác… như ở nhiều nơi khác.

Ban ngày những người đổ ra đường phần lớn là học sinh, sinh viên, người già, nhân viên văn phòng… Họ xin nghỉ phép hoặc được các sếp thông cảm cho phép đi biểu tình. Khi đêm xuống, đám đông trở nên đa dạng và nhộn nhịp hơn.

Người ta có thể thấy các học sinh ngồi làm bài tập về nhà trên đường phố. Đặc điểm nổi bật nhất là các khu biểu tình cực kỳ sạch sẽ, không hề có rác bẩn.

“Chúng tôi muốn đảm bảo sự sạch sẽ để cho thấy rằng chúng tôi là những công dân bình thường muốn đấu tranh vì dân chủ” - sinh viên vi tính Billy Chan, 21 tuổi, cho biết.

Sinh viên Chan Sau-Ching, 21 tuổi, khẳng định với những khu vực biểu tình rộng lớn, việc không xử lý rác hiệu quả sẽ dẫn tới những vấn đề vệ sinh tồi tệ và kéo theo tình trạng mất trật tự. “Chúng tôi muốn thể hiện tinh thần công dân. Việc dọn rác chỉ là chuyện nhỏ nhưng cho thấy những giá trị vốn có của Hong Kong” - sinh viên Chan nhấn mạnh.

Rác được phân thành từng loại riêng và được dọn dẹp sạch sẽ. Người biểu tình sử dụng điện thoại thông minh và mạng xã hội để tổ chức các chiến dịch dọn rác, làm sạch đường phố. Anh Alex Yeung, 25 tuổi, dùng dịch vụ gửi tin nhắn Whatsapp để điều phối việc dựng lều cứu thương tại các điểm biểu tình.

Các nhân viên y tế tình nguyện đến từng khu biểu tình để chữa trị những người bị đột quỵ vì nắng nóng hay bị thương vì ngủ trên đường phố. Gần khu trung tâm thành phố, người tình nguyện phân loại các nhu yếu phẩm như nước, bánh, khẩu trang, ô dù… cho người biểu tình.”(hết trích)

Báo Dân Trí nêu câu hỏi: Bắc Kinh sẽ mạnh tay hay nhân nhượng với Hồng Kông? Bản tin DT viết:

“Theo phó giáo sư Dingding Chen, khoa chính phủ và quản lý công của đại học Macau, giới chức Trung Quốc đang lo ngại những “hiệu ứng lan tỏa” từ cuộc biểu tình, có thể khuyến khích cư dân các khu vực khác gia tăng sức ép đòi quyền lớn hơn, hoặc những hành động cho thấy chủ quyền quốc gia bị gây tổn hại bởi “các lực lượng thù địch nước ngoài”.

Một vấn đề nữa, theo ông Chen, đó là sự nhân nhượng sẽ càng trở nên khó khăn hơn một khi biểu tình tại Hồng Kông thách thức chủ quyền quốc gia, hoặc bị xem là hình mẫu cho những phong trào khác, thay vì chỉ là sự phản ánh vị thế duy nhất của thành phố này tại Trung Quốc.”(hết trích)

Hà Nội cho phép tường thuật tin về biểu tình Hồng Kông?

Cũng là chuyện lạ. Tuy nhiên, trong hậu trường, có thể sẽ có những diễn biến khó ngờ tới được.

Đẹp nhất, sẽ là, Bắc Kinh nhượng bộ, đồng ý dân chủ hóa từng bước... Nhưng có vẻ như sẽ có xảy ra điều này.

 Trần Khải
http://vietbao.com/a227599/ngay-hoi-cua-dan-chu

Wednesday, 1 October 2014

DON'T LET CHINA WIN: FireChat Hong Kong Democracy Now

FireChat - một ứng dụng tin nhắn gia tăng sức mạnh biểu tình ở Hongkong




Archie Bland (The Guardian) - Dân Làm Báo lược dịch - Internet dễ bị tấn công bởi sự can thiệp của nhà nước, nhưng những người biểu tình đã tìm được cách đi vòng để giải quyết.
 
Joshua Wong, sinh viên 17 tuổi tại Hồng Kông, đã đối diện với một vấn đề. Bạn sẽ trải nghiệm một phiên bản tương tự: bạn đang tham dự một trận đấu bóng đá hay một buổi biểu diễn và bạn cần phải tìm một người bạn. Nhưng đám đông cũng giống như mạng kết nối bị quá tải làm bạn không thể có được một tín hiệu trên điện thoại của bạn. Điều đó có nghĩa là bạn không thể gọi được cho ai.
 
Đối với Wong, vấn đề là nghiêm trọng hơn: anh ta không phải ở trong một trận đấu bóng đá mà lại đóng vai trò thủ lãnh, tổ chức các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ đã làm rung chuyển Hongkong trong tuần qua. Và anh đã không chỉ lo lắng mạng sẽ bị quá tải không thôi- anh còn lo rằng nhà nước sẽ chặn kết nối mạng cho những ý đồ của họ.
 
Pro-democracy supporters looking at a phone
Những người tranh đấu cho dân chủ kiểm tra điện thoại của họ
trong các cuộc biểu tình ở Hồng Kông. Ảnh: Anthony Kwan / Getty Images
 
Sự phơi bày của mọi cuộc bất ổn xã hội ngày hôm nay dường như đi kèm với những thay đổi không ngừng của công nghệ. Các cuộc bạo loạn ở London đã được tường thuật trên BlackBerry Messenger. Twitter đã đóng một vai trò thiết yếu trong cách mạng mùa xuân Ả Rập. Khi internet bị chặn, những người biểu tình Thổ Nhĩ Kỳ đã quay sang với Virtual Private Networks. Tuy nhiên, tất cả những phương thức cải tiến ấy đều vô nghĩa nếu không có sự kết nối mạng. Đối với Wong và các đồng bạn của anh tại Hồng Kông, câu trả lời là một ứng dụng cho phép mọi người gửi tin nhắn từ điện thoại đến điện thoại mà không cần phải có mạng kết nối của điện thoại di động, hoặc của internet. Đó là ứng dụng FireChat.
 
Khi bạn tải FireChat về, nó không có vẻ gì là đặc biệt, cũng giống như một ứng dụng bình thường để trò chuyện online về thể thao và truyền hình. Thực ra công dụng của nó nhiều hơn thế. Nếu mạng internet không sử dụng được, FireChat có thể sử dụng Bluetooth - vốn chỉ là một tín hiệu vô tuyến - để nói chuyện với người dùng gần đó. Những người biểu tình có thể tìm thấy một số điều thỏa mãn với cách hoạt động của hệ thống, gia tăng sức mạnh tựa như một phong trào, hay xem đây là một ý tưởng ​​mới lạ, không phải thông qua một sự áp đặt từ trên xuống, nhưng từ hàng ngàn kết nối nhỏ. Một người mới tham gia sẽ làm tăng phạm vi hoạt động và sức mạnh của mạng lưới. “Thông thường, khi có nhiều người ở một nơi, khả năng kết nối sẽ bị giảm đi.” Micha Benoliel, một trong những người sáng tạo của ứng dụng FireChat nói. “Tuy nhiên, với hệ thống của chúng tôi, thì lại ngược lại.”
 
 
FireChat đã được sử dụng trong các cuộc biểu tình tại Đài Loan, Iran và Iraq, nhưng chưa bao giờ được dùng trên quy mô lớn như ở Hồng Kông. Trong vòng 24 giờ sau khi Wong kêu gọi thành viên phong trào sử dụng nó, FireChat đã có hơn 100.000 đăng ký mới ở Hồng Kông và đã có 800.000 buổi trò chuyện từ đó. Nếu đảng Cộng sản không tìm cách kéo lại, cuộc đời của các đối thủ của chế độ đã dễ thở hơn.
 
Tất nhiên, người dùng ứng dụng phải nỗ lực để giải quyết việc không có gì bảo đảm rằng nhà nước cũng không chui vào hệ thống kết nối chung ấy. Micha Benoliel khuyến cáo người dùng nên tránh sử dụng tên thật và xem đây là phương tiện để chia sẻ thông tin chứ không phải cho những điều bí mật. Và đó cũng là ý nghĩa về mục tiêu chính xác của ứng dụng: “Nhiệm vụ của chúng tôi luôn luôn là cho tự do ngôn luận, để giúp thông tin để lây lan. Vì vậy, những gì đang xảy ra thật là hoàn hảo.”
 
 
Nguồn: FireChat – the messaging app that’s powering the Hong Kong protests
 
 
FireChat – the messaging app that’s powering the Hong Kong protests
 
 
The internet is vulnerable to state intervention, but demonstrators have found a way around it
 
Pro-democracy supporters looking at a phone
 
Pro-democracy supporters checking their phones during the protests in Hong Kong. Photograph: Anthony Kwan/Getty Images
 
Joshua Wong, a 17-year-old student in Hong Kong, had a problem. You will have experienced a version of it yourself: you are at a football match or a gig and you need to find a friend. But the crowd means that the network is overloaded, and you can’t get a signal on your phone. The thing that means you need to call someone is the very thing that means you can’t.
 
For Wong, the problem was more serious: he wasn’t at a football match, but playing a leading role in the organisation of the pro-democracy protests that have shaken his city over the past week. And he wasn’t just worried the network would be overloaded – he was worried the authorities would block it on purpose.
 
Every major display of social unrest these days seems to come with a game-changing technological accompaniment. The London riots were narrated on BlackBerry Messenger. Twitter played an essential role in the Arab spring. Turkish protesters who found the internet blocked turned to censor-proof Virtual Private Networks. But none of those innovations was much use without a connection. For Wong and his allies in Hong Kong, the answer was an app that allows people to send messages from phone to phone without mobile reception, or the internet: FireChat.
 
When you download it, FireChat looks like an unexceptional venue for inane online chat about sport and TV. But it’s more than that. If the network is down, FireChat can use Bluetooth – really just a sexed-up radio signal – to talk to nearby users. The protesters may find something satisfying in the way the system works, gaining strength like a movement, or a radical idea, not through a top-down imposition, but from thousands of little connections. Every new participant increases the network’s range and strength. “Usually, the more people there are in the same location, the less connectivity you get,” says Micha Benoliel, one of the app’s creators. “But with our system, it’s the opposite.”
FireChat has already been used in protests in Taiwan, Iran and Iraq, but never on the scale being seen in Hong Kong. After Wong urged his movement to use it, FireChat got more than 100,000 new sign-ups in Hong Kong in under 24 hours; it has registered 800,000 chat sessions since. If the Communist party isn’t quite reeling, its opponents’ lives have at least got a little easier.
 
Of course, users would do well to take care: there is nothing to stop the authorities hopping on to the network as well. Benoliel recommends people avoid real names; this is, he says, for information-sharing, not for secrets. Still, in a sense, that is exactly the point. “Our mission has always been freedom of speech, to help information to spread. So this is perfect.”

DON'T LET CHINA WIN: Lời kêu gọi thứ 2 từ Sinh viên Hong Kong



Lời kêu gọi thứ 2 từ Sinh viên Hong Kong
Hôm nay, ngày 29 tháng 9 năm 2014, chúng tôi một lần nữa đang ở Wanchai. Hôm nay rất nhiều bạn của tôi cũng như các bạn sinh viên khác vẫn đang biểu tình. Mặc dù cha mẹ rất lo lắng, họ đã nói dối với phụ huynh để tới tham gia xuống đường.

Hôm qua, cảnh sát đã hung hãn sử dụng bạo lực tấn công chúng tôi với hơn 85 lựu đạn cay, một số đã nhắm thẳng vào người chúng tôi. Điều nầy hoàn toàn không thể chấp nhận được! Cảnh sát cũng đã dùng những loại chai hơi cay cực lớn mà gây thiệt hại lâu dài cho người biểu tình. So sánh con số 87 lựu đạn cay họ đã dùng với 8 lựu đạn cay đã dùng tấn công nông dân Nam Hàn năm 2005. Thật là không thể nào chấp nhận việc họ đã sử dụng bạo lực quá mức để tấn công người biểu tình bất bạo động.
Tôi đây là người Hồng Kông, đang rất cần sự ủng hộ của quý vị.

Chúng tôi chỉ yêu cầu không gì khác hơn Quyền Phổ Thông Đầu Phiếu. Chúng tôi rất cần sự trợ giúp của các bạn. Xin vui lòng chia sẻ đoạn clip với thông điệp nầy khắp thế giới. Quyền Phổ Thông Đầu Phiếu là quyền lợi rất thông thường ở các nước có dân chủ, nhưng nó không có ở Hồng Kông. Chúng tôi đang đấu tranh ngay cả hy sinh mọi giá đối với bản thân và tánh mạng. Xin vui lòng ủng hộ chúng tôi bằng cách chia sẻ thông điệp nầy khắp mọi nơi trên thế giới. Để có Dân Chủ cho Hong Kong, chúng tôi cần sự ủng hộ của quý vị.







©2014 YouTube, LLC 901 Cherry Ave, San Bruno, CA 94066


                                                                        ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Truyền Thông Trung Quốc Bóp Méo Tình Hình ở Hồng Kông

VIDEO :

Đài truyền hình Dragon TV thuộc quyền kiểm soát của ĐCSTQ đưa tin hơn 80 tổ chức phi chính phủ đang chào mừng 65 năm ĐCSTQ cầm quyền hôm 28.9 và ủng hộ cho quyết định của chính quyền Trung Quốc về vận mệnh của Hồng Kông.
Đài truyền hình hoàn toàn bưng bít những vụ biểu tình leo thang của hàng vạn người ở Hồng Kông.
Báo cáo xuyên tạc này đã khiến cư dân mạng đại lục giận dữ, và nhận phải những lời chỉ trích, giễu cợt.
Một vài người cáo buộc Dragon TV đang cố gắng lừa mị người dân Đại lục.
Những người khác chế nhạo rằng Hồng Kông đang ăn mừng bằng súng hơi cay thay vì pháo hoa như thường lệ.
Một vài cư dân mạng giải thích: “Giờ bạn đã biết vai trò của tường lửa Trung Quốc rồi đó, họ có thể nói bất cứ điều gì họ muốn khi bạn không biết sự thật.”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~




BẢN ÁN NÀO DÀNH CHO MỘT CỰU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VIỆT NAM?



Ông Trần Văn Long sinh năm 1958 tại Vĩnh Long, thuộc gia đình Quốc Gia Nghĩa Tử Việt Nam Cộng Hòa, là một trong những người bị nhà cầm quyền Việt Nam liên tục gây hại tới đường cùng nên phải rời quê hương để tỵ nạn tại nước ngoài.
Ông bị bỏ tù lần đầu năm 1977 vì tham gia phong trào chống cộng sản của tổ chức Dân Quân Phục Quốc. Trong cuộc giành giật vũ khí của quản tù cho đồng đội vượt ngục, một công an tử vong, ông Long bị kết án chung thân với tội danh "giết người". Kể từ đó, người thanh niên 19 tuổi bị đầy ải qua nhiều nhà tù khắc nghiệt như Trà Ếch, Z30A - Hàm Tân, A20 - Phú Yên (còn được gọi là "Thung lũng tử thần").
Từ trại A20, ông tham gia vào việc bí mật chuyển tin ra bên ngoài về chế độ tù đầy hà khắc và vô nhân đạo. Nhờ các thông tin đó mà từ 20 tới 26 tháng 10 năm 1994, Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã có chuyến thị sát 4 nhà tù tiêu biểu tại Việt Nam. Tuy vậy, giám thị trại A20 đã đánh lừa đoàn thị sát bằng cách dồn tù nhân chính trị vào các khu cách biệt, chỉ cho Cao Ủy Liên Hiệp Quốc tiếp xúc tù thường phạm tại một lán trại riêng. Ngay hôm sau, hơn một trăm tù nhân chính trị đã đồng loạt nổi dậy, hô to "Nhân Quyền cho Việt Nam", "Tự Do cho Việt Nam" liên tục trong 3 ngày, từ 26 tới 28 tháng 10 năm 1994, bất chấp sự đàn áp khốc liệt và tinh vi của quản giáo. Sự kiện này vượt ra ngoài biên bản quan sát của Liên Hiệp Quốc và chỉ được nghi nhận không chính thức.
An ninh trung ương đã khống chế đoàn tù chính trị và lưu đày họ ra ba trại tù phía bắc là Thanh Cẩm, Trại 5 Thanh Hóa và Phủ Lý Nam Hà, nhằm trừng phạt và cách ly với thân nhân vốn nghèo túng của họ ở miền Nam xa xôi. Ông Trần Văn Long bị đưa vào trại Z30A Xuân Lộc giam giữ với chế độ cách ly đặc biệt hà khắc. Ông đã kiệt lực sau gần hai năm sống trong điều kiện giam cầm theo chế độ hành hạ để trả thù. Tháng 4 năm 1996, ông được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Biên Hòa. Nhờ sự can thiệp của Quốc tế Nhân Quyền, ông được trả tự do sau 9 tháng nằm viện, vào ngày 28 tháng 1 năm 1997, sau đúng 20 năm tù cấm cố và khổ sai.
Tháng 9 năm 1999, ông Trần Văn Long thay mặt Hiệp Hội Tranh Ðấu Nhân Quyền Việt Nam (có trụ sở tại Paris) phối hợp cùng các ông Lê Ngọc Vàng (cựu tù 20 năm) và Nguyễn Trọng Nghĩa (người Việt tại Pháp) tổ chức cho những gia đình tù nhân miền Nam vượt hơn ngàn cây số để cùng đi thăm thân nhân đang thụ án tại Trại Giam Số 5 Tỉnh Thanh Hóa, gồm các tù nhân Vũ Đình Thụy (thụ án từ năm 1975), Dương Văn Sĩ (án chung thân), Trần Văn Lương (án tử hình xuống chung thân). Khi đoàn xe thăm tù về đến Sài Gòn, các ông Trần Văn Long, Phan Văn Lợi (cựu tù 18 năm) và Lê Ngọc Vàng bị bắt giam tại Bộ Công An B34. Nhờ cuộc điều trần đặc biệt của Hiệp Hội Tranh Ðấu Nhân Quyền Việt Nam với Tiểu Ban Nhân Quyền Quốc Hội Liên Bang Úc giữa tháng 10 năm 1999 mà những người này được cứu thoát ra khỏi nhà giam.
Năm 2002, ông Long bị bắt lần thứ ba sau cuộc tiếp xúc với linh mục Chân Tín để chuyển giao một số phương tiện hoạt động cho Câu Lạc Bộ Sinh Viên Sài Gòn. Vì không hợp tác khai báo mà gia đình ông bị truất quyền cư trú tại Sài Gòn. Suốt các năm sau đó ông Long bị theo dõi gắt gao, mọi quan hệ xã hội, kinh tế, sinh nhai đều bị bẻ gãy. Bạn tù cũ của ông từ nước ngoài gửi tiền quà giúp làm hàng quán cà phê, tạp hóa đều bị an ninh tịch thu với lý do là nhận tiền từ người Việt nam ở nước ngoài. Ông buộc lòng cùng vợ con vượt biên giới để tới Băng Cốc – Thái Lan xin tỵ nạn chính trị vào ngày 5 tháng 3 năm 2011.
Nhưng vì án danh "giết người" mà nhà cầm quyền đã buộc cho ông, gia đình ông bị văn phòng Cao ủy Liên Hiệp quốc tại Thái Lan từ chối cấp quy chế tỵ nạn. Ba năm qua và cho tới ngày hôm nay, ông cùng vợ và con trai phải chịu cuộc sống lẩn trốn tại Thái Lan. Gia đình ông phải lao công cực nhọc mà mức lương chỉ bằng phân nửa của người bản xứ. Cuộc sống khốn khó đã khiến vợ ông kiệt sức, hiện đang phải điều trị bệnh lao phổi tại bệnh viện với sự gom góp trợ giúp viện phí của những đồng hương qua tổ chức thiện nguyện BPSOS.
Ông Trần Văn Long là nạn nhân điển hình của chủ trương «đuổi cùng giết tận» được nhà cầm quyền thực hiện đối với những người kiên cường hành động chống lại chế độ cường quyền cộng sản Việt Nam.

Pháp Quốc ngày 10 tháng 9 năm 2014
Vietnam Human Rights News
vietnamhumanrightsnews@gmail.com

Đừng thờ ơ, hãy chuyển tiếp bản tin này!

DON'T LET CHINA WIN : They can't kill us all-“HỌ KHÔNG THỂ GIẾT HẾT CHÚNG TA”.


“HỌ KHÔNG THỂ GIẾT HẾT CHÚNG TA”.



Giữa trung tâm thương mãi Hồng Kông, một khẩu hiệu thật lớn đến năm thước mỗi bề được hằng trăm bạn trẻ giương cao "They can't kill us all" tạm dịch là "Họ không thể giết hết chúng ta".
Các bạn trẻ cũng thường xuyên hô vang "Họ không thể giết hết chúng ta" để nói lên quyết tâm đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của mình.
Hồng Kông một lãnh thổ thuộc Anh Quốc từ năm 1842 đã chuyển giao cho Trung Quốc năm 1997 với quy định dân chúng Hồng Kông được hưởng quy chế tự trị ít nhất 50 năm hay đến năm 2047.
Trong vòng 150 dưới sự quản lý của người ngọai quốc, người dân Hồng Kông được cho là chỉ biết kiếm tiền, chỉ sống vì tiền và ở đây tiền là tất cả. Nay đã đổi khác.
Diễn Biến
Ngày 13-9-2014 vừa qua nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh ra quyết định tất cả các ứng cử viên của cuộc bầu cử năm 2017 phải được chấp thuận bởi một ủy ban do Bắc Kinh chỉ định. Kiểu “Đảng cử Dân bầu” được diễn ra tại Việt Nam bấy lâu nay.
Quyết định đã gây phẫn nộ mọi tầng lớp dân chúng Hồng Kông nhất là trong giới trẻ.
Năm 2011, tại Hồng Kông đã xảy ra một chuyển biến lớn lao, Hoàng Chí Phong (Joshua Wong) một người trẻ, khi Hồng Kông được chuyển giao cho Trung Quốc 1997 chưa đến 1 tuổi, đã đứng lên kêu gọi biểu tình phản đối việc áp dụng Chương Trình giáo dục kiểu cộng sản.
Lời kêu gọi của Hoàng Chí Phong đã được 120 ngàn người đáp ứng với 13 bạn trẻ tình nguyện tuyệt thực phản đối. Họ bao vây trụ sở Hành Chính Hồng Kông và cuối cùng chính quyền phải nhượng bộ.
Lần này Hoàng Chí Phong lại tiếp tục đứng lên kêu gọi nhân ngày Quốc Khánh 1-10-2014, kỷ niệm lần thứ 65 cộng sản nắm quyền tại Trung Quốc, người dân Hồng Kông hãy xuống đường đòi hỏi quyền tự quyết cho mình.
Đối với nhà cầm quyền Trung Quốc, rõ ràng đây là một thách thức chính trị. Vì nếu họ để một người không cộng sản lãnh đạo Hồng Kông họ sẽ mất kiểm sóat và nhiều rủi ro khó lường trước.
Đòi hỏi tự do ứng cử và bầu cử sẽ lan sang lục địa, nơi mà hiện nay đảng Cộng sản đang gặp nhiều khó khăn về cả chính trị, kinh tế lẫn xã hội.
Lời kêu gọi của Hoàng Chí Phong đã nhanh chóng được được giới học sinh và sinh viên đáp ứng bằng cách bãi khóa xuống đường biểu tình, bao vây khu hành chánh. Các tổ chức chính trị và dân sự khác khi thấy giới trẻ dấn thân cũng nhanh chóng nhập cuộc.
Ngày 22-9 chừng 13.000 học sinh đã bắt đầu một tuần lễ bãi khóa, toạ kháng tại khuôn viên đại học. Hình ảnh những người trẻ với nơ vàng hay khăn vàng buộc trên trán đã nhanh chóng trở thành biểu tượng cho cuộc đấu tranh lần này.
Họ thành lập nhóm Chiếm Khu Trung Tâm (Occupy Central) khởi đầu chiến dịch bất tuân dân sự vận động biểu tình ngày 1-10 sắp tới.
Để đáp lại nhà cầm quyền Hồng Kông đã bắt giữ lãnh đạo phong trào Hoàng Chí Phong (Joshua Wong), nhưng chỉ giam 2 ngày thì tòa án Hồng Kông  đã ra lệnh cảnh sát phải thả.
Ngày thứ bảy 27-9, chừng 60.000 người bắt đầu tổ chức tuần hành và tìm cách nối kết với những người đang toạ kháng tại trung tâm hành chính trung ương.
Cảnh hằng chục ngàn thanh thiếu niên trẻ một cách ôn hòa và trật tự tiến vào khu trung tâm đã nhanh chóng được truyền thông rộng rãi trên tòan thế giới.
Sáng sớm chủ Nhật ngày 28-9, khi cảnh sát bắt giữ một số sinh viên tại trụ sở chính của khu hành chính trung ương, nhóm Chiếm Khu Trung Tâm ra quyết định khởi động các cuộc biểu tình sớm hơn dự định.
Đến tối, theo lệnh Bắc Kinh cảnh sát đã chính thức cảnh báo cuộc biểu tình là “bất hợp pháp” và thẳng tay đàn áp. Cảnh sát xịt hơi cay, bắn lựu đạn cay, bắt giữ thành phần lãnh đạo sinh viên.
Mặc cho phía cảnh sát đàn áp đòan biểu tình vẫn tiếp tục bám lấy Trung Tâm Hồng Kông .
Cuối cùng cảnh sát phải rút lui nhưng lại có tin đồn Trung Quốc đã mang xe tăng và quân đội vào Hồng Kông và sẽ ra tay đàn áp như đã xẩy ra tại Thiên An Môn năm 1989.

Vài kinh nghiệm từ Thiên An Môn:
Đầu năm 1989, khi đang học Cao Học tại Viện Đại Học Quốc Gia Úc Đại Lợi (Australian National University), tôi có dịp đã tiếp xúc với những sinh viên từ Trung Quốc ra hải ngọai để vận động cuộc biểu tình tại Thiên An Môn, sau đó tôi đã giúp họ rất nhiều trong việc tổ chức biểu tình và ngọai vận nên cũng rút ra nhiều kinh nghiệm quý báu.
Những người đứng đầu vận động đều thuộc thành phần “con ông cháu cha cộng sản” nên rất tự tin sẽ không bị đảng Cộng sản “tắm máu”. Điều này tôi đã công khai không tin ngay khi họ đưa ra chương trình.
Sau này mới biết chính con của Đại Sứ Trung Quốc tại Úc lúc ấy đã bị chết (mà không lấy được xác) tại Thiên An Môn.
Họ có tổ chức, có sửa sọan, có các thành phần từ Bộ Chính Trị hổ trợ, rất ôn hòa, bất bạo động, biết chinh phục binh lính Trung Quốc…, nhưng vì quá lý tưởng và quá chủ quan nên đã thất bại.
Thành phần lãnh đạo sinh viên có thể cũng đã đánh giá sai sự hỗ trợ của những quốc gia Tây Phương, nên không vận động đúng mức.
Cùng lắm khi Hồng Quân nổ súng thì ông Thủ tướng Úc Bob Hawke lúc bấy giờ chỉ rơi vài giọt nước mắt (khóc) và loan báo Úc sẽ nhận các sinh viên đang học tại Úc và sinh viên đã biểu tình tại Thiên An Môn nếu họ muốn xin tị nạn.
Thời điểm đã khác, hòan cảnh đã khác, địa điểm cũng khác và nhất là những người lãnh đạo đã khác nên xin chia sẻ một số nhận xét trong cuộc vận động lần này.
Nhận xét
Đầu tiên là giới trẻ Hồng Kông có nhận thức về chính trị hiểu rõ quyền lợi và quyền lực của họ khi dấn thân đấu tranh.
Một sinh viên Hồng Kông cho báo chí biết, cô và gia đình rất sợ bị bắn chết như đã xẩy ra tại Thiên An Môn nhưng không phải vì sợ mà cô sẽ phải hy sinh quyền được ứng cử và bầu cử tự do.
Chính vì sự sợ hãi khi cảnh sát tấn công các bạn trẻ đã giương cao và thường xuyên hô vang khẩu hiệu "Họ không thể giết hết chúng ta". Đó là một cách để các bạn duy trì trật tự và quyết tâm đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của mình.
Các bạn trẻ rành công nghệ thông tin và sử dụng thành thạo mạng xã hội như một phương tiện truyền thông chính yếu. Họ biết sử dụng các thiết bị mới nhất nên ngay cả việc cắt mạng hay cúp điện vẫn không bị ảnh hưởng.
Mỗi bạn trẻ đã trở thành một chiến sĩ thông tin cho nhau vì thế mặc dù bị tấn công họ đã chủ động được tình hình cho đến khi cảnh sát phải rút lui.
Mặc dù rất mệt mỏi có người cho biết đã ít ăn ít ngủ cả tuần nhưng tất cả luôn giữ trật tự hàng ngũ.
Dự tính trước cảnh sát sẽ xịt hơi cay và bắn lựu đạn cay các bạn đã sửa sọan áo mưa, đồ che mũi, khăn và nước. Khi cảnh sát bắn nước vào tất cả các bạn đã đồng lọat nằm xuống để tránh và lại ngồi dậy tiếp tục đấu tranh.
Các hình ảnh vừa đẹp vừa khí thế của các bạn đã được truyền đi tòan thế giới.
Thông tin cũng đã nhanh chóng tạo thành nhều cuộc biểu tình nhỏ ở các khu vực khác. Hằng ngàn người phong tỏa một con đường chính băng qua vịnh ở Mongkok, hằng ngàn người biểu tình ở Causeway buộc cảnh sát phải chia lực lượng và cuối cùng phải rút lui.
Về phía cảnh sát Hồng Kông  xem ra họ đã phải gượng gạo thi hành lệnh từ Bắc Kinh nhưng rất chuyên môn và không có những cảnh đánh người biểu tình như vẫn xẩy ra ở Việt Nam và Trung Quốc.
Một đặc điểm khác với các cuộc biểu tình tại Việt Nam là thay vì tập trung vào buổi sáng, tại Hồng Kông  tập trung vào buổi chiều tối như vậy sẽ có thêm người tham dự sau giờ làm. Nhiều người tham dự biểu tình không khác gì đi thăm khu phố trung ương.
Các hình ảnh về cung cấp lương thực và thức uống cho thấy mặc dù tự phát đòan biểu tình đã sinh họat trong tổ chức và có phân công công việc một cách rõ ràng.
Một hình ảnh khác đáng học hỏi là những người biểu tình luôn thu dọn vệ sinh các khu vực biểu tình và đưa ra trước công chúng nhiều khẩu hiệu xin lỗi đã làm cản trở giao thông hay cản trở công việc giao dịch.
Dù kiên quyết đấu tranh các bạn trẻ không lạc quan quá mức để tin rằng sẽ làm thay đổi quyết định của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Nhưng không phải vì thế mà họ không dấn thân cho nền dân chủ thật sự tại Hồng Kông .
Thế giới đang hướng về các bạn trẻ Hồng Kông
Tại tiểu bang Victoria mấy hôm nay, hằng trăm sinh viên học sinh đã tụ tập trước Thư Viện Thành Phố Melbourne để tỏ lòng ủng hộ tinh thần đấu tranh của người dân Hồng Kông .
Tại Úc châu, ông Võ Trí Dũng chủ tịch Cộng đồng Người Việt Tự Do tại Úc Châu cũng vừa đưa ra một Thông Báo Báo Chí:
“Thể chế cộng sản đã lấy đi tự do và dân chủ Việt Nam, vì thế chúng tôi rất đồng cảm với lập trường cương quyết của người Hồng Kông. Người Hồng Kông không thể cho phép nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh cướp đi quyền tự quyết của họ. Vì đó là khởi đầu để họ phải mất đi các quyền khác rồi mất đi tự do.”
Ông cho biết Cộng Đồng kêu gọi thế giới lên tiếng và đứng về phía của người dân Hồng Kông để tránh một cuộc đổ máu như đã xảy ra tại Thiên An Môn.
Ông kêu gọi người Việt ngày 1-10-2014 mặc áo vàng hay thắt nơ vàng để chứng tỏ sự đòan kết ủng hộ người dân và những người biểu tình tại Hồng Kông.
Hai khẩu hiệu khác được sử dụng rộng rãi trong cuộc biểu tình là "Đả đảo Đảng Cộng sản Trung Quốc" (Down with the Chinese Communist Party!) và "Chúng tôi muốn phổ thông đầu phiếu!" (We want universal suffrage!).
Thứ tư 1-10-2014 đã có hằng trăm ngàn người đổ về khu trung tâm và nếu không đạt được đòi hỏi người dân Hồng Kông sẽ tiếp tục đấu tranh, nền dân chủ Hồng Kông  sẽ mãi gắn liền với nền dân chủ tòan thế giới.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne Úc Đại Lợi
1-10-2014

Dân Muốn Biết: Những chuyện thật đau lòng và khốn nạn dưới chế độ CS

Quá đói, bé gái lớp 3 chết khi đi học về

Sự việc đau lòng xảy ra vào sáng 25-9. Do gia đình quá nghèo khó, em Phạm Thị Nhung (10 tuổi, học sinh lớp 3 Trường Tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh) nhịn ăn sáng đến trường.
Quá đói, bé gái lớp 3 chết khi đi học về
Di ảnh em Phạm Thị Nhung (học sinh lớp 3 Trường Tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh). Ảnh: QUỐC CHÂU
Đến khoảng 10 giờ, Nhung quá đói nên xin cô giáo chủ nhiệm một hộp sữa tươi để uống. Lấy sữa cho Nhung uống nhưng thấy Nhung vẫn đói và sức khỏe yếu vì em vốn có bệnh tim bẩm sinh, cô giáo gọi điện thoại nhờ hàng xóm nhắn cha mẹ Nhung đến lớp đưa con về. Anh Phạm Văn Vân, 38 tuổi, cha Nhung, lọc cọc đạp xe đến trường đón con, chở theo hai đứa em của Nhung cùng về. Nhung đạp xe đi trước, cha đạp xe chở hai em đi sau.
Anh Vân đau buồn nhớ lại: “Khi đi được hơn 2 km đến đầu cầu Động thì con quá đói và mệt nên đạp xe lảo đảo. Chiếc xe đâm vào thành cầu, con rơi xuống sông. Tôi vội vàng vứt hai con trên đường lao xuống cứu Nhung nhưng nước chảy xiết quá, tôi gắng hết sức nhưng không tìm thấy con…”.
 
Sau gần hai giờ đồng hồ chính quyền địa phương cùng người dân mới tìm vớt được thi thể Nhung. Ai cũng rơi nước mắt khi bộ quần áo ướt sũng trên người em cũ rách. Mọi người về nhà tìm quần áo thay cho Nhung mà không có bộ nào còn lành nguyên. Ba đứa em của Nhung cũng đang đói lả.
Xóm giềng đến giúp làm đám tang cho em thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa cũng không đủ bộ sáu cái. Thầy, cô giáo và người dân đã mua bộ quần áo mới và đồ để quàn cho Nhung.
Chị Lê Thị Quý, mẹ Nhung, nói trong nước mắt: “Nhà không đủ ăn. Chúng tôi cố gắng đi làm thuê nuôi con nhưng cũng đói lắm. Nhung bị bệnh tim bẩm sinh, vừa đưa cháu đi mổ tim về nên gia đình khánh kiệt”.
Ngày 26-9, lãnh đạo Sở GD&ĐT tỉnh Hà Tĩnh cùng các ban ngành huyện, xã đã đến thắp hương, động viên, trao tiền hỗ trợ cho vợ chồng anh Vân, chị Quý.
------------------

Cán bộ xã "mất chim", công an ‘dùng hình’ với cháu 10 tuổi ?

Nghi cháu bé ăn cắp con chim chào mào, công an đã đưa cháu bé lên làm việc mà không có giấy triệu tập và người giám hộ.
Cán bộ xã mất chim, công an ‘dùng hình’ với cháu 10 tuổi?
Chị Tình và cháu Hạnh trao đổi với phóng viên VTC News
Sáng 27/9, trao đổi với phóng viên VTC News, chị Hà Thị Tình (44 tuổi – Trú xã Thanh Tùng, huyện Thanh Chương) cho biết, anh Trần Văn Hải (hàng xóm với chị Tình, hiện là xã đội phó xã Thanh Tùng) bị mất con chim chào mào. Sự việc được anh Hải báo lên công an xã.
Khoảng 17 giờ ngày 30/7/2014, có một cán bộ công an xã đến nhà trao đổi miệng với anh Nguyễn Viết Thành (43 tuổi – chồng chị Tình) để đưa cháu Nguyễn Viết Hạnh (10 tuổi) lên xã gặp ông Trần Văn Trọng – Trưởng Công an xã Thanh Tùng có tí việc, không nói rõ cụ thể lên để làm gì. Anh Thành đồng ý để cháu Hùng chở cháu Hạnh đi theo cán bộ công an lên UBND xã.
Đến khoảng 19 giờ cùng ngày, sau 2 tiếng được mời lên UBND xã thì cháu Hạnh trở về trèo lên giường nằm khóc, không ăn cơm. Gặng hỏi con thì được cháu cho biết bị ông Trọng và ông Nguyễn Phùng Sinh – Công an viên thường trực xã Thanh Tùng “dùng hình” lấy lời khai. Kiểm tra tay thấy bị sưng tấy, thâm đen trên 3 đốt tay.
“Tối đó nhà dọn cơm ra thì Hạnh mới về, cháu không ngồi vào ăn mà lên giường nằm khóc. Hỏi cháu mới bảo bị các chú công an kẹp tay. Nghe con nói mà sốt ruột, tôi liền đến nhà anh Hải hỏi chuyện ăn trộm chim thế nào mà để công an gọi lên tra tấn, để bây giờ về cháu khóc làm cả nhà không ai ăn được cơm…” – chị Tình kể lại.
Từ nhà anh Hải, chị Tình tiếp tục tìm đến nhà trưởng công an xã, dò hỏi lúc chiều vì lý do gì mà kẹp tay cháu Hạnh, đồng thời muốn biết ai là người cấp tin con mình ăn trộm chim để triệu tập cháu lên như thế. Tuy nhiên, ông Trọng trả lời để ông hỏi lại anh Sinh xem có kẹp cháu hay không. Còn chuyện ai báo tin thì không nói được, đây là quy định.
Những ngày sau đó, cháu Hạnh có biểu hiện hoảng sợ, hay quên. Đi học mang nhầm sách môn học, nhiều lần quên xe đạp mà không nhớ đã để ở đâu.
alt
 
Những vết bầm trên tay cháu Hạnh mà gia đình tố do quá trình “hỏi cung” gây nên – Ảnh gia đình cung cấp
Công an huyện: “Đúng quy trình công tác”
Liên quan đến sự việc cháu Hạnh nói bị công an kẹp tay, chị Tình gửi đơn lên Công an xã Thanh Tùng tố cáo việc ông Trọng và ông Sinh đã “dùng hình” con mình. Đến ngày 13/8/2014 tiếp tục gửi đơn lên Công an huyện Thanh Chương để yêu cầu vào cuộc điều tra, làm rõ.
Sau một tháng, ngày 12/9/2014, Công an huyện Thanh Chương có công văn số 748/CV-CAH (PTX) do Đại tá Đặng Thanh Tùng – Trưởng Công an huyện Thanh Chương, ký, trả lời cho chị Tình xung quanh nội dung đơn thư tố cáo.
Nội dung công văn nêu rõ, sau khi nhận được đơn của chị Tình, Công an Thanh Chương phân công tổ công tác trực tiếp đến xã Thanh Tùng xác minh làm rõ sự việc. Căn cứ kết quả của tổ công tác, ngày 10/9/2014, cơ quan này phối hợp với Đảng ủy, chính quyền xã Thanh Tùng tổ chức gặp gỡ và đối thoại để làm rõ nội dung kiến nghị.
Theo đó, đồng chí Trần Văn Trọng và đồng chí Nguyễn Phùng Sinh triệu tập cháu Hạnh đến trụ sở UBND xã để điều tra làm rõ vụ việc theo đơn tố cáo của anh Trần Văn Hải là đúng quy trình công tác. Tuy nhiên, trong quá trình làm việc với cháu Hạnh không mời người giám hộ theo quy định pháp luật là vi phạm quy trình công tác.
Về việc tố ông Trọng và ông Sinh trong thời gian làm việc đã đưa ra những công cụ hỗ trợ để nhục hình, cụ thể dùng bút điện kẹp vào 3 ngón tay cháu Hạnh dẫn đến bầm tím là chưa có căn cứ để khẳng định. Vì từ trước đến nay Công an xã Thanh Tùng nói riêng và Công an các xã, thị trấn trên địa bàn huyện Thanh Chương nói chung, không được trang bị bút kẹp điện.
 
alt Công văn Công an huyện Thanh Chương trả lời đơn khiếu nại của chị Tình
 
Liên quan đến sự việc, Công an huyện này đã có công văn yêu cầu UBND xã Thanh Tùng tiến hành tổ chức họp rút kinh nghiệm, để làm rõ trách nhiệm, kiểm điểm nghiêm túc và có hình thức kỷ luật hành chính việc làm sai quy trình công tác của đồng chí Trọng và đồng chí Sinh.
Trên là trả lời của Công an huyện Thanh Chương. Tuy nhiên, quá trình tìm hiểu của phóng viên VTC News lại có những tình tiết mới, xuất hiện một số thông tin mâu thuẫn chính những gì Công an xã Thanh Tùng nói và gia đình cháu Hạnh tố cáo.
Theo VTC News
-----

Đi mua thanh long hay “đi mua thận người”

Nói đi mua thanh long, nhưng khi thấy nhóm học sinh đi học về lại mời gọi lên xe rủ đi chơi. Các em học sinh này cảnh giác, không lên xe và la lớn thì chiếc xe cũng vụt đi.
Đi mua thanh long hay “đi mua thận
người”
Rất đông người dân đã kéo đến và đề nghị cơ quan chức năng làm rõ vụ viêc
 Khoảng 12 giờ ngày 26-9, ô tô biển số 51A-797.72 chạy qua thôn Thái An, xã Hồng Thái, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận đúng lúc 1 nhóm học sinh đi học về. Lúc này, một nhóm thanh niên trên xe mở cửa gọi các em lên xe chơi.
Được biết trên xe lúc đó có 4 người, trong đó có hai người nam giới nói tiếng Trung và hai người Việt Nam.
Những người này ra sức vẫn gọi các em học sinh lên xe. Tuy nhiên, các em này cũng rất cảnh giác vì thời gian qua đã được phụ huynh nhắc nhở, rồi nghe nhiều thông tin về việc bắt cóc giết người lấy nội tạng nên các em học sinh hoảng sợ bỏ chạy, vừa chạy vừa la cứu.
Có lẽ do bất ngờ trước phản ứng của các em học sinh này, nên chiếc xe ô tô cũng  đã vội vàng rồ ga chạy. Chính vì vậy, nên người dân trong thôn  càng “nghi ngờ” đây đúng là nhóm người chuyên bắt cóc rồi giết người lấy nội tạng, nên đã tri hô và báo công an.
Người dân và công an đuổi theo khoảng 1 km thì thấy xe ô tô đang đậu cạnh vườn thanh long. Theo thông tin ban đầu, nhóm người trên cho biết đang đi tìm mua thanh long ở Bình Thuận.
alt
Hàng trăm người dân lo sợ con em mình bị bắt cóc lấy nội tạng nên đã yêu cầu làm rõ sự việc. Lực lượng chức năng đã phải điều rất nhiều cảnh sát cơ động – trật tự đến giữ hiện trường.
Đến 16 giờ 30 phút ngày 26.9, 2 người nam nói tiếng Trung Quốc đã được đưa về trụ sở Công an tỉnh Bình Thuận để điều tra làm rõ.
Loading...
Tượng Lenin bị đập phá ở Kharkiv: Việt Nam Tôn Thờ ?