ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.




Tấm gương về những anh hùng cảm tử vì dân tộc Việt Nam


Friday, 23 June 2017

Báo chí cộng sản tai điếc, mắt thông manh "Dân" tin là tự sát !

Báo chí cộng sản tai điếc, mắt thông manh


“…những ngưởi được gọi là Nhà báo ở Việt Nam đang phục vụ trong báo nhà nước, kể cả Hoài Minh, người đã khoác lác  “môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại”  đã sáng mắt sáng lòng chưa?...”
baochi_diec_thongmanh_cam  
Báo chí Cách mạng của đảng Cộng sản Việt Nam
Năm nào cũng như năm nấy, ngày gọi là Báo chí Cách mạng của đảng Cộng sản Việt Nam (21/6) được thổi phồng và tô son cho đẹp chế độ nhưng những cái tai điếc và con mắt thông manh của nền báo chí ấy lại cứ hiện ra mỗi ngày một nhiều.
Bằng chứng thì hàng hà sa số, nhưng lần kỷ niệm 92 năm nay (21/6-1925 – 21/6/2017) Ban Tuyên giáo, cơ quan đảng chỉ đạo và Bộ Thông tin và Truyền thông, cơ quan kiểm soát nhà báo lại cứ muốn chứng minh báo chí là diễn đàn của nhân dân khiến chiếc áo bù nhìn lại phình to hơn.
Tỷ dụ như, từ năm 2007 đến năm 2012, nhiều cuộc biểu tình tự phát chống Trung Quốc lấn chiếm biển đảo và đàn áp thuyền đánh cá Việt Nam của người dân diễn ra ở Sài Gòn và Hà Nội bị Công an, Công an đội lốt côn đồ và cảnh sát cơ động đàn áp dã man mà không thấy báo đài nhà nước đưa tin.  Ngược lại, khi những cuộc biểu tình tương tự do các Tổ chức của đảng, tiêu biểu như Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, xuống đường tuần hành với cờ xí và biểu ngữ rợp trời vu cáo dân chống đảng và  ủng hộ nhà nước đấu tranh ôn hòa với Trung Quốc thì báo chí nhà nước lại được lệnh khua chiêng, gõ mõ mệt nghỉ.
Cũng tương tự, khi Trung Quốc tự đặt gìan khoan dầu Hải Dương 981 vào bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (từ 02 đến 17/05/2014), chỉ cách đảo Tri Tôn (Trung Quốc gọi là đảo Trung Kiến, thuộc quần đảo Hoàng Sa),17 hải lý (khoảng 30 km) về phía nam thì nhiều đoàn người dân biểu tình đã bị Cảnh sát Việt Nam ngăn chặn không cho đến phản đối trước Tòa Đại sứ của Bắc Kinh ở Hà Nội. Hành động ngăn chặn, xua đuổi người biểu tình cũng đã xảy ra gần khu Lãnh sự quán Trung Hoa ở Sài Gòn.

Báo chí nhà nước cũng đã cố ý làm ngơ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đã bị Công an, mật vụ đội lốt côn đồ và Thanh niên xung phong của nhà nước đàn áp đổ máu ở vườn hoa Thống Nhất và quanh khu Nhà Thờ Đức Bà ở Sài Gòn.

Cũng cái làng báo loa đài nhà nước này, từ trung ương về địa phương, đã ngậm miệng đối với các buổi lễ do người dân tự phát để tưởng niệm và ghi ơn các chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh trong 2 cuộc chiến chống Tầu xâm lược qua biên giới từ ngày 17/02/1979 đến 1990.

Họ cũng cúi đầu nhận lệnh không đăng một chữ hay nói nửa lời về cuộc biểu tình tri ơn 74 chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Quần đào Hoàng Sa năm 1974. Thậm chí, báo-đài nhà nước còn quay lưng khi thấy Thành ủy đảng Hà Nội  tổ chức nhảy múa vô văn hóa tại Đền Vua Lý Thái Tổ cạnh Hồ Gươm để phá, ngăn ngặn và chống những người  muốn tổ chức tưởng niệm 64 người lính Quân đội Nhân dân đã hy sinh trong cuộc chiến chống quân xăm lăng Tầu trong trận chiến Trường Sa ngày 14/3/1988

Như vậy thì 859 cơ quan báo chí, trong đó có 199 Báo (trung ương 86; địa phương 113) và 660 Tạp chí (Trung ương 523; địa phương 137) đã làm cái trò trống gì mà vẫn được nhận tiền trợ cấp của nhà nước, tức tiền thuế và lao động của dân ?

Họ có biết khi không thông tin trung thực là họ đã vi phạm, mục (a) khoản 2, Điều 4 của Luật Báo chí ngày 05 tháng 4 năm 2016?
Điều này quy định báo chí phải: ”Thông tin trung thực về tình hình đất nước và thế giới phù hợp với lợi ích của đất nước và của Nhân dân”.

Nhưng nếu họ suy diễn việc loan tin các cuộc biểu tình chống Trung Quốc không phù hợp với ”lợi ích của đất nước và của Nhân dân” thì họ không biết hành động sợ hãi trước nanh vuốt của Trung Hoa của nhà nước đã tác hại cho dân cho nước đến mức nào ?
Ngoài báo in, báo nói (Radio) và báo xem (TV), nhà nước CSVN còn có 135 báo và tạp chí điện tử đa số của báo in hay độc lập để thao túng dư luận.

Nhưng dù báo loại nào chăng nữa thì tính tay sai phục tùng hay làm loa tuyên truyền đã ràng buộc họ trong Điều 4 Luật Báo chí, nguyên văn: “Báo chí ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là phương tiện thông tin thiết yếu đối với đời sống xã hội; là cơ quan ngôn luận của cơ quan Đảng, cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp; là diễn đàn của Nhân dân.”

Diễn đàn một chiều

Nhưng tuy nói báo chí là “diễn đàn của nhân dân” mà người dân lại không có quyền phê bình hay chỉ trích chính sách của nhà nước.
 
Bằng chứng đã quy định trong Điều 11 nói về “ Quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân”, theo đó dân chỉ được phép :
1. “Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới.

2. “Tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước.”

3. Góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp và các tổ chức, cá nhân khác.”

Tuyệt nhiên, dân không được phép trực tiếp đòi thay đổi đường lối, chủ trương, chính sách của đảng và pháp luật của nhà nước.
Có thể có người sẽ nói chỉ có Quốc Hội mới có quyền Lập pháp, nhưng Quốc Hội là do “đảng cử dân bầu” nên người dân đã bị Luật Báo chí gạt sang lề đường để phải chấp hành những gì đảng và nhà nước muốn.

Luật này còn ràng buộc Báo chí có bổn phận phải “Tuyên truyền, phổ biến, góp phần xây dựng và bảo vệ đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, thành tựu của đất nước và thế giới … xây dựng và phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa…, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.”

Độc tài để xuyên tạc

Nhưng tại sao, sau 92 năm một mình một chợ mà đảng vẫn không dám để cho tư nhân ra báo để cạnh tranh?

Chưa hề bao giờ đảng dám công khai giải thìch lý do không dám có báo tư nhân, nhưng ai cũng biết đảng đang lo xoắn vó lên vì kẻ thù mơ hồ được gọi là “diễn biến hòa bình”. Từ kẻ thù tiềm ẩn này, nay lại có  thêm 2 kẻ thù mới mang tên  “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” đang đe dọa sự sống còn của đảng.
Vì vậy, nếu có thêm báo tư nhân cạnh tranh thông tin với báo đảng thì có khác nào đảng đã tự tay dổ dầu vào lửa để đốt đảng.

Theo lập luận của Lãnh đạo đảng CSVN thì đứng sau 3 kẻ thù cực kỳ nguy hiểm này là “các thế lực thù địch từ bên ngoài” đã cấu kết với các phần tử nội thù được gọi là “cơ hội” trong nước để không chỉ chống đảng mà “còn chống lại nhân dân nữa !

Lý do họ phải vơ “nhân dân” vào để nói với nhân dân rằng “nếu mất đảng thì mất tất cả”, nên dân phải chống kẻ chống đảng để tồn tại.
Điển hình như trong biến cố hủy họai môi trường biển miền Trung của Công ty Thép Formosa Hà Tĩnh tháng 4/2016 nhiều cuộc biểu tình của dân, đa phần là giáo dân Công giáo tuộc Giáo phận Vinh đã diễn ra ở địa bàn đòi đóng cửa Formosa và đòi bồi thường thiệt hại.

Nhà nước, một mặt hứa giải quyết bồi thường nhưng chống đóng cửa Formosa. Mặt khác lại ra lệnh cho các báo ở  Trung ương (tiêu biểu như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Đài Tiếng nói Việt Nam, Truyền hình Việt Nam và Thông Tấn Xã Việt Nam), cùng với  hệ thống báo đại địa phương Hà Tĩnh, Quảng Bình và Nghệ An, báo Công An và Công An Nhân Dân phát động chiến dịch chụp  mũ “phản động, chống nhà nước, chống lại nhân dân” lên đầu người khiếu kiện.

Sự gỉa dối này đã xuất hiện trong bài viết “Cảnh giác với những lời sáo rỗng, mị dân, xuyên tạc sự thật” trên báo Quân đội Nhân dân ngày 19/06/2017.

Bài viết của người có tên Hòai Minh khẳng định: ”Hơn một năm trôi qua, môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại. Người dân nơi đây đã được hưởng đầy đủ các chính sách hỗ trợ của Nhà nước, họ yên tâm ra khơi bám biển, đánh bắt cá, tôm.

Nhịp sống ở các cảng cá thuộc 4 tỉnh miền Trung đã sôi động trở lại”.

Hoài Minh nói tiếp dù không đưa ra được bằng chứng khoa học nào: ”Điều thứ nhất có thể khẳng định, môi trường biển miền Trung đang trong sạch trở lại. Cá, tôm và các loài sinh vật biển đang sinh sôi phát triển bình thường. Biển Bắc miền Trung đẹp và thơ mộng, những dải cát dài trắng mịn với làn nước trong xanh, mát mẻ hiếm nơi nào có được. Mọi người đều có thể nhìn thấy cá, tôm và các sinh vật biển đang bơi lượn, sinh sống, khi ngụp lặn trên biển Bắc miền Trung trong những ngày hè sôi động này.”

Hoài Minh viết tiếp: ”Vậy mà đi ngược lại cuộc sống yên bình đang phục hồi và phát triển sau sự cố Formosa, các thế lực thù địch vừa công khai, vừa ngấm ngầm tung ra nhiều lời xuyên tạc. Chẳng hạn linh mục Nguyễn Thái Hợp đã trơ trẽn trả lời trong một cuộc phỏng vấn rằng: “Hành động tắm biển và thưởng thức thủy, hải sản của Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường trên bãi biển Nhật Lệ là hành động đóng kịch, giả tạo”. Họ còn tuyên truyền là “cá đang chết nhiều trên biển”... nhằm hạn chế sự trao đổi, tiêu dùng các sản phẩm từ biển, gây khó khăn cho ngư dân. Đây là chiêu bài nguy hiểm, dụng ý tuyên truyền xuyên tạc, xấu xa của những kẻ mang danh "đạo đức". Vì vậy, hãy tỉnh táo khi nghe những lời nói tưởng như vì người dân, nhưng thực chất đó chỉ là những kẻ "lòng lang dạ sói", đang thực hiện âm mưu thâm độc nhằm chống phá cuộc sống bình yên của người dân.”

Trước hết, khi vô lễ gọi Đức cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Địa phận Vinh là “linh mục”, chứng tỏ Hoài Minh là kẻ vô đạo nên không biết Đức cha Hợp là ai và uy tín quốc tế của Ngài lớn đế mức nào trong Giáo hội Công giáo toàn cầu.

Thứ nhì, khi không dằn được bức tức để buông ra thứ ngôn từ thô lỗ như  “lòng lang dạ sói" thì tâm can của người này có còn tính người không?

Chẳng thế mà toàn bài viết chỉ để chửi cho hả dạ của một người  đã bị dồn vào đường cùng chẳng biết phải xoay xở ra sao.

Hãy mở mắt ra

Hoài Minh không biết rằng đảng và nhà nước Việt Nam đã không dám dồng ý để cho các Nhà Khoa học Hoa Kỳ, Liên Hiệp Quốc và nhiều nước Châu Âu vào Việt Nam giúp tìm phương pháp làm sạch ô nhiễm biển miền Trung do Formosa gây ra.

Không ai biết tại sao nên chắc gì Hoài Minh đã biết mà dám khẳng định vô trách nhiệm rằng“môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại”.

Hoài Minh hãy tìm đọc lại báo Nhân Dân ngày 04/07/2016, viết rằng: ”Theo các nhà khoa học, phải mất ít nhất 50 năm hệ sinh thái biển của Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế mới có thể phục hồi như trước”.

Nhân Dân viết: ”Theo khảo sát của các nhà khoa học trong Hội đồng Khoa học và Công nghệ nghiên cứu phân tích, đánh giá nguyên nhân hiện tượng hải sản chết bất thường tại một số tỉnh ven biển miền trung, sự cố xả thải của Formosa đã gây nên hậu quả nghiêm trọng đối với hệ sinh thái.”
Các chuyên gia của Hội đồng khoa học đánh giá: ”Khoảng 50% diện tích san hô khu vực biển bốn tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế đã bị phá hủy (trên tổng số gần 800 ha). Tại điểm khảo sát ở Cồn Cỏ (Quảng Trị) không thấy hiện tượng chết bất thường của san hô, cá và các sinh vật sống trên rạn, cũng như tìm thấy nhiều loài cá có giá trị kinh tế.
Trong khi đó, các điểm khảo sát còn lại đều cho thấy hệ sinh vật khá nghèo nàn và không tìm thấy các loài cá có giá trị kinh tế, chỉ bắt gặp một số cá thể thuộc họ cá Thia (Pomacentridae) ít có giá trị kinh tế.
Tại Cửa Tùng, các nhà khoa học không phát hiện thấy ấu trùng tôm hùm con ở các hốc đá, mặc dù theo ngư dân thì đây là thời điểm khai thác tôm hùm con tốt nhất trong năm.”

Bấy nhiêu chưa hết, Hoài Minh hãy đọc tiếp kết luận của Hội đồng Khoa học để sáng mắt ra: ”Đặc biệt, hiện tượng cá chết hàng loạt xảy ra ở khu vực Thừa Thiên - Huế, ngoài các vấn đề có liên quan đến suy giảm đa dạng sinh học, phá hủy các sinh cảnh ngầm cho các loài thủy sản cư ngụ thì vấn đề đáng lo ngại hơn là làm mất đi các bãi đẻ truyền thống của các loài cá có giá trị kinh tế cao, dẫn tới sự mất cân bằng sinh thái trong hệ do làm suy giảm khả năng bổ sung các cá thể tham gia vào quần đàn cá bố mẹ.”

San hô phục hồi chậm
Các chuyên gia cũng tìm thấy: ”Ở khu vực điểm rạn san hô Bãi Chuối do rong tảo sẽ có cơ hội phát triển và che phủ hoàn toàn trên nền đáy là các tập đoàn san hô bị chết, dẫn tới làm mất các giá thể cho các ấu trùng san hô bám trong giai đoạn đầu”.
Theo Tiến sĩ Vũ Đức Lợi, Phó Viện trưởng Viện Hóa học (Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam) thì: ”Điều này có nghĩa là cần rất nhiều thời gian để có sự phục hồi cho các tập đoàn san hô tạo rạn cho khu vực ven bờ, kể cả trong trường hợp chất lượng môi trường ổn định trở lại. “Phải mất ít nhất 50 năm sau, hệ sinh thái biển ở bốn tỉnh này mới phục hồi lại như hiện trạng ban đầu”.

Câu hỏi quan trọng nhất là bằng cách nào, phải mất bao nhiêu lâu và với ngân khoản bao nhiêu mới đủ để biển miền Trung trở lại mức an toàn như trước ngày 6/4/2016, khi cá chết hàng loạt được phát giác?
Theo  ý kiến của Tiến Sĩ Nguyễn Tác An - Phó Chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học, khi trả lời câu hỏi ”Chất thải chứa độc tố như phenol, xyanua kết hợp với hidroxit sắt, tạo thành một dạng phức hỗn hợp (mixel) theo dòng hải lưu lan rộng mà Formosa thải ra môi trường liệu có tự phân hủy được không ?”, TS Nguyễn Tác An cho rằng chất độc này từ sơ cấp đã chuyển thành thứ cấp. Chất độc sẽ kết tủa, lắng xuống đáy, tồn lưu trong trầm tích mặt đáy biển. Nó tồn tại ở đấy đến khi có dịp gì đó sẽ lại bùng lên. Những chất độc này tồn tại rất lâu, nguy hiểm, không đơn giản vài tháng vài năm là hết.”  (Trích báo Người Lao Động, 01/07/2016)

Người Lao Động viết tiếp: ”Về cách khử các chất độc, TS An cho rằng nếu khử độc này thì lại gây hậu quả, cá lại tiếp tục chết. Khu vực chịu ảnh hưởng là cả vùng biển kéo dài từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên - Huế trong khi công nghệ xả thải này (Formosa - PV) khá mới. Do đó, rất khó phục hồi hệ sinh thái như trước đây.
Riêng việc tái tạo các rạn san hôsinh vật biển có thể làm được nhưng thời gian kéo dài, vô cùng tốn kém và đòi hỏi các chuyên gia có trình độ cao.”
Theo TS An, việc cá chết chỉ là phần nổi tảng băng, điều nguy hiểm hơn chính là nền tảng sự sống, hệ sinh thái đáy bị hỏng. Điều này để lại di chứng từ 5 đến 10 năm hoặc lâu hơn nữa. Việc phục hồi lại hệ sinh thái sinh vật đáy như: cá biển, san hô, sinh vật nhỏ bé, vi sinh vật sẽ rất mất thời gian, kéo dài có thể vài chục năm. Trong khi đó, ngư dân miền Trung sinh kế chủ yếu vào tài nguyên biển mà cá đáy, sinh vật đáy, nền tảng sinh vật đáy đóng vai trò đến 90%. Kinh tế biển miền Trung bị một cú đấm rất mạnh khi người dân có nguy cơ mất sinh kế, du lịch bị ảnh hưởng…”
Năm mươi (50) mới hồi phục?
Phát biểu  của Tiến sĩ Nguyễn Tác An đã biến mất trên báo Người Lao Động sau vài ngày luân lưu nhưng phía Nhà nước không có ai dám phản bác.
Hãy đọc báo Tiền Phong viết ngày 04/07/2016: ”Khảo sát đáy biển nhiều nơi thuộc bốn tỉnh Bắc Trung bộ sau sự cố môi trường nghiêm trọng, các nhà khoa học phát hiện hơn nửa rặng san hô ở những nơi đó đã bị chết, các loài tôm cá điển hình của vùng này cũng không còn. Họ đánh giá, phải mất khoảng 50 năm, hệ sinh thái biển ở đây mới có thể phục hồi hoàn toàn.”

Nếu phải mất nửa Thế kỷ để tìm lại sự sống cho cá tôm và sinh vật biển thì nhân dân miền Trung có còn biển để sống nữa không? Tương lai mù mịt này ai chịu trách nhiệm trước lịch sử, Formosa hay đảng CSVN ?

Trước khi có thể mỗi người tìm được câu trả lời thì nên đọc tiếp Tiền Phong: ”Từ ngày 4 đến 15/5, các nhà khoa học của Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (được giao nhiệm vụ tìm nguyên nhân cá chết) khảo sát quần thể sinh vật cũng như rặng san hô ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế.
San hô chết, tôm cá vắng bóng
Tại Hà Tĩnh, các nhà khoa học khảo sát tại Mũi Ròn Mạ và Hòn Sơn Dương, nơi cách họng xả thải của Công ty Formosa 7,5 km. Ở Mũi Ròn Mạ, hình ảnh chụp được cho thấy, nhiều tập đoàn san hô mới chết trong khoảng một tháng, san hô thưa thớt không tạo thành rạn.
Hòn Sơn Dương, san hô chết khoảng 35-40%, tỷ lệ san hô còn sống dưới 10%. Cả hai điểm này vắng mặt các loại cá kinh tế có kích thước lớn hoặc nhóm cá thuộc họ cá san hô điển hình, chỉ có một vài con xuất hiện với mật độ rất thấp, kích thước cơ thể nhỏ và không có giá trị kinh tế. Đặc biệt ở Hòn Sơn Dương, không bắt gặp bất kỳ con cá nào thuộc họ cá Bống trắng - loài cá sống ở môi trường sạch.
Quảng Bình, các nhà khoa học khảo sát ở cảng Hòn La, đảo Hòn Nồm (đảo Yến) ngày 7/5. Ở Hòn Nồm, san hô phân bố thưa thớt, kích thước các tập đoàn nhỏ. Có hiện tượng san hô chết rải rác. Vắng bóng các loài cá điển hình cho vùng rạn sạn hô. Hòn La cũng ghi nhận hiện tượng san hô chết.
Trong khi đó, tại Cửa Tùng, Quảng Trị, các nhà khoa học phát hiện loài hàu chết còn lại xác, phần thịt đã bị phân hủy, miệng bị mở. Ngoài ra, khá nhiều vỏ hàu nằm rải rác trên nền đáy. Không phát hiện thấy ấu trùng tôm hùm con ở các hốc đá, mặc dù theo ngư dân, đây là thời điểm khai thác tôm hùm con tốt nhất trong năm. Nền đáy khu vực này  còn bị bao phủ bởi lớp bùn mỏng màu vàng cho tới nâu vàng, nước biển vẩn đục nhiều.
Tại Thừa Thiên Huế, nơi cuối cùng của dòng chảy độc tố, các nhà khoa học khảo sát ở hai địa điểm, đều ghi nhận san hô chết và rất ít gặp các loài cá kinh tế và điển hình cho sinh cảnh rạn. Đáng chú ý, trước đây, một nghiên cứu của Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam cho thấy, điểm rạn Bãi Chuối, Bắc Hải Vân của Huế từng có mật độ cá con và ấu trùng cá rất cao, là bãi đẻ chủ đạo của khu vực. Đặc biệt là họ cá Khế Carangidae (dân địa phương gọi là cá Vẩu) nhưng giờ, kết quả quan trắc không bắt gặp bất kỳ con cá nào thuộc họ này nữa.”

Với sự tàn phá như thế mà Đảng và nhà nước CSVN đã chịu nhận bồi thường từ Formosa Đài Loan  có 500 triệu dollars sao? Ai là người của phía Việt Nam đã ngửa tay ra nhận đồng tiền nhơ bẩn này của Formosa?
Dù bây giờ chưa ai biết nhưng lịch sử rồi sẽ có câu trả lời cho nhân dân miền Trung nói riêng và cả nước nói chung.
Báo Tiền Phong cho biết thêm: ”Theo TS Nguyễn Viết Vĩnh, chuyên gia về thủy sản, vùng rạn đá, san hô là nơi có chức năng tái tạo hệ sinh thái biển. Các loài cá, cua, ốc… khi sinh sản tìm về đây vì vừa có nguồn thức ăn lại có nơi trú ẩn. Nếu rặng san hô bị chết, tôm, cá, cua, ốc không còn nơi sinh sản đồng nghĩa với việc các loài hải sản sẽ không còn sinh sống ở đây, hệ sinh thái bị mất đi.”
Như vậy thì những ngưởi được gọi là Nhà báo ở Việt Nam đang phục vụ trong báo nhà nước, kể cả Hoài Minh, người đã khoác lác  “môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại”  đã sáng mắt sáng lòng chưa?
(06/017)
Phạm Trần

Thursday, 22 June 2017

Dân Muốn Biết:Họa Cộng Sản






Thuật ngữ “cộng sản” xuất hiện một cách chính thức trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản do Karl Marx và F. Engels soạn thảo và công bố năm 1848. Nhưng nó không xuất hiện bình thường mà xuất hiện dưới hình thức một sự đe dọa siêu hình: bóng ma cộng sản.



Thế rồi bóng ma cộng sản dần dần trở thành sự thật và đã ám hại 2/3 nhân loại trong suốt một giai đoạn lịch sử kéo dài hơn 150 năm.



Bóng ma đó đã hiện hình thành một mỹ nhân đầy quyến rũ. Nhưng khi quyến rũ xong thì nó lộ mặt thật là một con quỷ ăn thịt người. Tất cả những người nhẹ dạ không cưỡng nổi sức quyến rũ của nó đều bị ăn thịt.



Cách diễn tả này có thể làm cho người đọc rùng rợn nhưng thực tế đã xảy ra như thế. Những vụ cộng sản ăn thịt chính con dân của nó đã xảy ra khắp mọi nơi nên ai cũng biết. Một trăm triệu người đã bị nó lạnh lùng giết hại và hiện tượng khiếp đảm này đã được ghi lại bằng hình ảnh, nhân chứng và tài liệu.



Sức quyến rũ của chủ nghĩa ‘Cộng Sản”



Sức quyến rũ của chủ nghĩa cộng sản là huyền thoại về thiên đường xã hội chủ nghĩa của Karl Marx. Triết gia người Đức gốc Do Thái này rất thông minh nhưng suốt đời nghèo khó. Sự nghèo khó đó tạo ra lòng ganh ghét đưa ông đến quyết định dùng hết khả năng và đời mình để tạo ra một huyền thoại dùng làm vũ khí trả thù chứ không phải để cứu vớt nhân loại.



Huyền thoại đó là tập Tư Bản Luận, một thời đã được đã được một phần không nhỏ của nhân loại lưu tâm hâm mộ. Tính huyền thoại này không kéo dài được bao lâu thì đã bị cả Marx và Engels thu hồi và cải chính vì đã sớm bị một nhóm người khám phá. Nhưng không may cho nhân loại, trong nhóm người đó có Lenin.



Lenin là người “giác ngộ” đầu tiên nhưng với giác quan nhạy bén đồng thời ông cũng trông thấy ở huyền thoại này một khía cạnh có thể phục vụ cho tham vọng chính trị của riêng ông. Để thỏa mãn tham vọng đó, Lenin kết hợp kết hợp cái phần lỗi thời của chủ nghĩa Marx với chủ nghĩa cách mạng bạo lực của Mechayev thành chủ nghĩa Marx- Lenin.



Chủ nghĩa Marx-Lenin



Dùng chủ nghĩa cách mạng bạo lực này Lenin đã cướp được chính quyền ở Nga năm 1917. Hai năm sau, Lenin lại dùng nó để phát triển và thành lập Đệ Tam Quốc Tế tức Quốc Tế Cộng Sản. Lenin dùng Quốc Tế Cộng Sản để bành trướng đê quốc Liên Xô trên khắp thế giới, đặc biệt là trên những cựu thuộc địa của Anh, Pháp trong vùng các quốc gia chậm tiến Đông Phương.



Quốc Tế Cộng Sản (QTCS) là cơ quan đầu não có nhiệm vụ sách động và tài trợ những đảng cộng sản địa phương nổi loạn chống lại thực dân da trắng, rồi dùng bạo lực buộc họ dâng hiến dân tộc mình cho đế quốc Liên Xô.



Những chiêu bài cách mạng vô sản thế giới, đấu tranh giai cấp, nghĩa vụ quốc tế vô sản được QTCS tung ra để xóa nhòa các ý niệm “quốc gia dân tộc” và gỡ bỏ làn ranh “lãnh thổ” không ngoài lợi ích lợi dụng lòng yêu nước của các dân tộc thuộc địa dưới chiêu bài giải phóng.



Trong những thập niên 1920, thế giới đã bị lừa về ý niệm kẻ thù. Nhờ đó mà đế quốc Liên Xô phát triển nhanh chóng đến độ đã có thể chuẩn bị “thống trị” nhân loại. Nhưng tham vọng đế quốc của Lenin và những người kế nghiệp đã không thành công vỉ sức sống của hệ thống tư bản dân chủ không những đã không giãy chết như Marx cầu nguyện mà trái lại còn phát triển như chưa bao giờ thấy trong lịch sử nhân loại.



Khi cái “thiên đường của Marx” xuất hiện lẫy lừng trong các xã hội dân chủ tiền tiến Tây Phương vào nửa phần sau của thế kỷ 20 thì hệ thống cộng sản của Lenin sụp đổ.



Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam



Hồ Chí Minh đã có một cơ duyên bất ngờ với QTCS ngay trong những này đầu của tổ chức đế quốc này. Cơ duyên đó đả khiến Hồ trở thành một cán bộ cộng sản quốc tế được trọng dụng. Chính vì bị chóa mắt bởi cái “Cương Lĩnh Về Vấn Đề Thuộc Địa” và không đủ trình độ để phát hiện bản chất lừa bịp của cương lĩnh đó nên y đã hãnh diện nhận lãnh mọi mệnh lệnh của Moscow.



Hồ đã mang vào Việt Nam cái chủ nghĩa Marx lỗi thời đã bị chính Marx và Engels chối bỏ từ sau Quốc Tế I, cộng với cái kinh bổn bạo lực của Mechayev để biến chế độ chính trị của đất nước này thành một phiên bản thu nhỏ của chế độ độc tài toàn trị Stalinit mà không biết làm như thế là đặt tổ quốc vào guồng máy cai trị của đế quốc Liên Xô.



Khi còn sống Stalin đã giao cho Mao Trạch Đông trọng trách trông nom và giúp đỡ các nước cộng sản chư hầu tại phương Đông. Nói khác, Mao Trạch Đông chỉ là bàn tay nối dài của Stalin. Vì có sự bàn giao trách nhiệm này nên mới có vụ quân viện ồ ạt năm 1950 cùng với sự cố vấn tâm tình của các tướng Trung Cộng Trần Canh và Vi Quốc Thanh làm nên thắng lợi của Điện Biên Phủ và đưa đến thảm họa chia đôi đất nước.



Máu của nhân dân Việt Nam đã đổ, binh sĩ của cộng sản Bắc Việt đã chết nhưng đến khi thắng trận thì đại diện của Việt Minh không được có mặt trong các cuộc thảo luận chia chác lãnh thổ giữa thực dân và đế quốc. Bài học cay đắng này lịch sử sẽ còn ghi lại đến ngàn thu. Đó là chuyện từ năm 1954 về trước.



Sau năm 1954, chẳng những kinh nghiệm cay đắng này không được rút tỉa, mà họ Hồ tuy tuổi già sức yếu, vẫn cố gắng hoàn tất sự nghiệp lầm lỗi của mình. Hồ chết đi trong lúc ý nguyện chưa thành. Di sản và chúc thư của Hồ để lại không phải là những thứ đã giúp đàn em ông thống nhất lãnh thổ, mà sự thống nhất này tình cờ xảy ra vì có sự tái phân phối chiến thuật giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ để làm suy yếu Liên Xô. Đảng CSVN lúc nào cũng chỉ là một thứ tay sai. Đó là chuyện của giai đoạn 1954-1975.



Sau 1975, tuy lãnh thổ đã thống nhất nhưng dân tộc thì chưa. Hai triệu người Việt Nam đã liều chết ra đi trên biển cả mênh mông để né tránh những vụ chém giết và đày ải hãi hùng như đã được chứng kiến trong các vụ cải cách ruộng đất sau năm 1954 và trong chính sách tập trung cải tạo sau năm 1975.



Trong nước sự chia rẽ trong hàng ngũ lãnh lãnh đạo đảng đã đưa đến việc bất ngờ là Hà Nội đã trở mặt với Bắc Kinh để ôm chân Moscow. Hậu quả của sự trở mặt này là một “nghĩa vụ quốc tế” đã phải làm thêm qua hình thức chiến tranh Campuchia và một “bài học” giáng xuống từ Bắc Kinh cho cái tội vô ơn và không biết phục tùng của đảng CSVN. Cả hai biến cố này, dân tộc đã phải bằng rất nhiều máu và nước mắt.



Đến khi đế quốc Liên Xô sụp đổ vào đầu thập niên cuối cùng của thế kỳ 20, để tránh bị tình trạng cô lập khó sống, bọn lãnh đạo cộng sản hèn nhát lại muối mặt đem thân sang quy phục Bắc kinh tại Thành Đô năm 1990 để xin thân phận chư hầu. Một nền đô hộ khác lại tiệp tục tàn phá non sông. Dân tộc vẫn chưa ra khỏi tình trạng túng quẫn, tụt hậu và thiếu học. Chế độ độc tài toàn trị vẫn còn đó, chưa gỡ bỏ được. Viễn tượng chư hầu Hán tộc ngày đêm bao phủ non sông đang buộc bọn lãnh đạo cộng sản phải thi hành những nghĩa vụ trái với quyền lợi của giống nòi và đạo lý của cha ông.



*



Hồ Chí Minh với bản chất và hiểm họa của cộng sản đã khiến cho dân tộc phải lầm đường lạc lối. Không ai nghĩ rằng với một việc làm lầm lỗi như vậy, những người cộng sản Việt Nam lại có thể tự coi là có quyền vĩnh viễn ở lại chính quyền. Cũng không ai, ngoài những người cộng sản Việt Nam, nghĩ rằng Hồ Chí Minh là một anh hùng dân tộc.



Đối với Việt Nam thì cộng sản là như vậy. Còn đối với nhân loại thì cộng sản là gì? Trước khi chấm dứt bài viết xin được chép lại một và danh ngôn để không bao giờ quên được: "Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi và nảy nở trong rác rưởi của cuộc đời" (Đạt Lai Lạt Ma); "Chủ nghĩa cộng sản chỉ là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của nhân loại" (Victor Hugo); "Cộng sản không thể nào sửa chữa mà cần phải đào thải nó" (Boris Yeltsin).



22.06.2016




Nguyễn Cao Quyền
 ---------------

Dân Muốn Biết: Để trút bỏ di sản tinh thần nô lệ "cs" phép lạ duy nhất cứu chúng ta là gì?

Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta 

 


  Mọi phép lạ là đều vô ích đối với tâm hồn nô lệ.

Theo Kinh Thánh, tâm hồn nô lệ của người dân Do Thái đeo theo từng bước chân đến tự do qua sa mạc của họ. Di sản tinh thần nô lệ như tảng đá lớn vẫn đè nặng và kìm hãm tinh thần của họ suốt dọc theo con đường gian khổ dưới bóng chở che của Chúa. Họ tự do về thể xác nhưng nô lệ về tinh thần. Mọi phép lạ của Chúa mà họ chứng khiến vẫn không thể nào vén nổi đám mây nô lệ in bóng xuống tâm hồn họ từ bao đời.

Họ sợ hãi khi thấy vó ngựa của vua Pharaoh đuổi sát đến nơi. Họ quay sang Moses, người mà Chúa đã chọn để dẫn dắt dân tộc mình về miền đất Hứa, trách ông nặng lời:

"Bên Ai Cập không có đủ mồ chôn hay sao, mà ông lại đưa chúng tôi vào chết trong sa mạc? Ông làm gì chúng tôi vậy, khi ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập? Đó chẳng phải là điều chúng tôi từng nói với ông ở bên Ai Cập sao? Chúng tôi đã bảo: Cứ để mặc chúng tôi làm nô lệ Ai Cập!"

Rồi khi gặp cảnh thiếu thốn dọc đường, họ mơ về ánh lửa bập bùng bên bữa ăn dưới màn đêm nô lệ:

"Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai Cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thỏa thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây!"

"Ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì? Có phải là để cho chúng tôi, con cái chúng tôi, và súc vật của chúng tôi bị chết khát hay không?"

"Ai sẽ cho chúng ta có thịt ăn đây? Nhớ thuở nào chúng ta ăn cá bên Ai Cập mà không phải trả tiền, rồi nào dưa gang, dưa bở, nào hẹ, nào hành, nào tỏi. Còn bây giờ đời ta tàn rồi, mọi thứ đó hết sạch, chỉ còn thấy man-na thôi."

Mỗi lần họ than thở, ta thán về bao khó khăn và trở ngại Chúa đều thực hiện những phép lạ để nâng đỡ tiếp bước chân tự do của họ. Dù họ có sức mạnh của Chúa nhưng họ không có ý chí của chính mình. Họ không mơ đến tương lai mới của miền đất Hứa của tự do mà hồn cứ mơ tưởng đến những ngày tồn tại dưới ách nô lệ-"Bên Ai Cập chúng ta sướng biết mấy! Chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì? "

Rồi khi buộc phải chiến đấu để mở đường đi, tinh thần chủ bại của bao nhiêu năm nô lệ làm chùn chân, nản lòng họ. Rồi cuối cùng họ quay lưng lại với chính Chúa:

"Phải chi chúng tôi chết ở bên đất Ai Cập, hoặc phải chi chúng tôi chết trong sa mạc này cho xong! Sao Đức Chúa lại đem chúng tôi vào đất này để chúng tôi ngã gục dưới lưỡi gươm, để vợ con chúng tôi bị giặc bắt? Chúng tôi trở về Ai Cập có tốt hơn không?... Chúng ta hãy đặt lên một người cầm đầu và trở về Ai Cập."

Trước bao than thở, oán thán, bi quan của đoàn người mang xiềng xích nô lệ trong tâm hồn lê bước theo sau lưng minh, Moses khổ tâm đến mức phải cất tiếng than với Chúa:

"Sao Ngài làm khổ tôi tớ Ngài? Tại sao con lại không đẹp lòng Ngài, khiến Ngài đặt gánh nặng tất cả dân này lên con? Có phải con đã cưu mang tất cả dân này không? Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: "Hãy bồng nó vào lòng, như vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào vùng đất Ta đã thề hứa với cha ông chúng?... Một mình con không thể gánh cả dân tộc này được nữa, vì nó nặng quá sức con. Nếu Ngài xử với con như vậy, thì thà giết con đi còn hơn-ấy là nếu con đẹp lòng Ngài! Đừng để con thấy mình phải khổ nữa!"

Cuối cùng Chúa không cho những tâm hồn nô lệ này vào Đất Hứa. Họ không xứng đáng vào Đất Hứa. Họ phải lang thang và vùi thây trong sa mạc suốt 40 năm trời cho tới khi không còn nọc độc nô lệ trong tâm hồn.

Người Do Thái chịu cảnh nô lệ ở Ai Cập trong 430 năm và rồi lang thang trong sa mạc 40 năm để trút bỏ tâm hồn nô lệ của 430 năm ấy.

Câu chuyện của họ là tấm gương cho ta thấy hình ảnh của chính chúng ta - những người Việt mang tâm hồn nô lệ sau hàng chục năm sống dưới chế độ cộng sản. Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta - những người nô lệ phải gột sạch hoàn toàn tâm tưởng nô lệ ra khỏi tâm hồn mình trước khi cùng nhau cất bước trên con đường thiên lý muôn vàn gian khổ để giành lại tự do.

Đoàn người Việt tương lai ấy mà chắc có lẽ đa phần là những thế hệ sau này không còn mang tâm hồn nô lệ như bao thế hệ cha anh sẽ tiến về Đất Hứa của Tự do. Họ đi không phải dưới bóng lãnh tụ mà đi theo nhịp đập của Tự do rộn ràng trong lòng mỗi người. Sau lưng họ dưới bóng hoàng hôn là bao nắm xương của hàng triệu tâm hồn nô lệ đã tan vào cát bụi của sa mạc thời gian.

Chú thích: Những đoạn trích dẫn từ Kinh Thánh Cựu Ước qua bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ.

21.06.2017


Brexit: 5 vấn đề lớn Anh và EU phải giải quyết sau "chia tay"


Anh và Liên minh châu Âu EU vừa khởi động cuộc đàm phán "chia tay" hôm thứ 2 (19/6).
Hai bên sẽ có một loạt các vấn đề cần giải quyết và chưa đầy 2 năm để đàm phán. Dưới đây là 5 điểm khó khăn nhất:
1. Thương mại
Anh sẽ là nước đầu tiên rời khỏi EU. Trong khi còn là thành viên, Anh được hưởng thương mại tự do với phần còn lại của khối. EU chiếm 44% xuất khẩu và 53% nhập khẩu của Anh. Rời khỏi EU có nghĩa là nước Anh sẽ không còn quyền tự do tiếp cận thị trường.
Rời EU khiến Anh gặp khó khăn khi tiếp cận thị trường tự do của khối
Xác định các điều khoản của một mối quan hệ mới trong thương mại là điều tối quan trọng. Anh có thể "được" trả tiền để tiếp cận thị trường EU nhưng điều đó sẽ đòi hỏi phải có những nhượng bộ trong các lĩnh vực then chốt khác. Phương án thứ 2 là nước này có thể cố gắng để đàm phán một thỏa thuận thương mại hoàn toàn mới.
Nếu 2 bên không đạt được thỏa thuận trước tháng 3/2019, Anh có khả năng đối mặt với viễn cảnh thuế suất cao hơn và nhiều rào cản thương mại khác.
2. Di cư
Thủ tướng Anh Theresa May cam kết giảm số lượng người châu Âu nhập cư vào nước này. Lập trường này có thể sẽ hạn chế tính linh hoạt của Anh trong các cuộc đàm phán. EU yêu cầu các quốc gia tiếp cận với khối thương mại tự do của mình phải chấp nhận sự di chuyển tự do của người dân. Một vấn đề khác cũng nảy sinh là các ngành then chốt của nền kinh tế Anh phụ thuộc vào người lao động nhập cư.
3. "Hóa đơn ly dị"
EU muốn Anh tôn trọng các cam kết chi tiêu nước này từng đưa ra khi còn là thành viên bằng cách giải quyết một hóa đơn cuối cùng. Các nước thành viên EU phải trả ngân sách chung để tài trợ cho các dự án cơ sở hạ tầng, các chương trình xã hội, nghiên cứu khoa học, trợ cấp nông nghiệp và lương hưu cho các quan chức EU.
Thủ tướng Anh Theresa May khẳng định sẽ rời bàn đàm phán nếu bị bắt trả tiền
Ngân sách của khối được đàm phán để dùng trong nhiều năm, với thỏa thuận hiện nay kéo dài đến năm 2020. EU không đưa ra con số chính thức cho khoản tiền một nước phải trả khi rời đi, nhưng ước tính lên đến 100 tỷ Euro (112 tỷ USD). Nước Anh đang lẩn tránh nhiệm vụ này. Thậm chí, bà May còn đe dọa sẽ rời cuộc đàm phán để không phải trả tiền.
4. Quyền của công dân
Cả 2 bên đều nói muốn bảo vệ quyền của hàng triệu công dân định cư ở Anh hoặc châu Âu. Khoảng 3 triệu người từ các nước EU khác sống ở Anh, trong khi khoảng 1,2 triệu người Anh sống ở các quốc gia khác trong EU.
Số phận của hàng triệu cư dân Anh và EU sẽ được định đoạt sau cuộc đàm phán "ly dị"
Hồi đầu tháng này, EU cho biết khối này muốn có những quyền rộng rãi cho công dân EU và Anh, cũng như gia đình của họ. Những điều này bao gồm quyền tiếp cận hệ thống lương hưu và chăm sóc sức khoẻ.
Thủ tướng Anh sẽ trình bày lập trường của mình với các nhà lãnh đạo EU vào cuối tuần này.
5. Biên giới với Ireland
Đường biên giới của Ireland sẽ là ưu tiên hàng đầu trong các cuộc đàm phán. Cả Anh và EU đều muốn tránh "ranh giới cứng" giữa Cộng hòa Ireland, vẫn ở lại EU sau Brexit và Bắc Ireland, rời khỏi khối này như một phần của Anh.
Các cư dân hiện đang được hưởng di chuyển tự do qua biên giới và nhiều doanh nghiệp có cơ sở ở cả 2 bên. Di chuyển tự do qua biên giới là một phần quan trọng của Thỏa thuận Thứ 6 Tốt lành (Good Friday Agreement), hiệp định năm 1998 mang lại hòa bình cho Bắc Ireland sau hàng thập kỷ tranh chấp giáo phái.

Chiến Tranh Mỹ-CS Bắc Hàn?, không muốn cũng sẽ xảy ra!

Chiến Tranh Mỹ-CS Bắc Hàn?     

Related imageMột, dấu chỉ từ phía Mỹ. Tin RFI của Pháp, ngày 13-06-2017, “Lãnh đạo Lầu Năm Góc Hoa Kỳ Jim Mattis ngày 12/06/2017 báo động: Bắc Triều Tiên là mối đe dọa cấp bách nhất đối với hoà bình và an ninh quốc tế. Chương trình vũ khí của chế độ Bình Nhưỡng là «mối đe dọa rõ ràng và trước mắt» cho tất cả mọi người.

Theo bản phúc trình được gởi đến các nghị sĩ Mỹ trước cuộc điều trần về ngân sách bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, ông Mattis khẳng định Bắc Triều Tiên đang gia tăng tốc độ và quy mô chương trình vũ khí hạt nhân, trong bối cảnh lãnh đạo Bình Nhưỡng Kim Jong-Un đã tuyên bố một ngày nào đó sẽ có khả năng ném bom xuống lãnh thổ Hoa Kỳ.

Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ cũng cảnh báo về sự tái diễn của «cuộc cạnh tranh giữa các Đại Cường», với các nước như Nga và Trung Quốc đang ngày thêm quyết đoán về mặt quân sự và gây nguy hiểm cho các cơ chế bảo đảm an ninh toàn cầu vốn phải mất nhiều công sức mới đạt được từ sau Đệ Nhị Thế Chiến đến nay.”

Trong một diễn biến khác, Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ James Mattis điều trần trước một ủy ban Hạ Viện, rằng chiến tranh với Bắc Triều Tiên sẽ là «thảm họa». Nạn nhân chủ yếu sẽ là «những người vô tội», đặc biệt là tại Nhật Bản và Nam Hàn đối với thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Lãnh đạo quốc phòng Mỹ bày tỏ hy vọng là điều này sẽ không xảy ra, và khủng hoảng hiện nay sẽ được giải quyết bằng con đường «ngoại giao». Bộ trưởng Quốc Phòng Mattis cũng nhấn mạnh đến vai trò tích cực của Bắc Kinh trong việc ủng hộ một nghị quyết của Liên Hiệp Quốc hồi tuần trước, trừng phạt 14 quan chức Bắc Triều Tiên, có liên quan đến chương trình tên lửa và vũ khí hạt nhân.

Nhưng dàn xếp của Bắc Kinh không hiệu quả. Trung tâm tham vấn C4ADS, trụ sở tại Washington công bố ngày 13/06/2017 vạch trần thủ đoạn Bắc Triều Tiên sử dụng để né tránh các biện pháp trừng phạt quốc tế và có tiền tài trợ cho chương trình vũ khí. Bình Nhưỡng đã thông qua một hệ thống phức tạp các công ty bình phong ở ngoại quốc để gây quỹ và ký kết hợp đồng cần thiết cho các chương trình quân sự bị quốc tế nghiêm cấm.

Tin Reuters của Anh cho biết “FBI tố cáo một công ty Trung Quốc rửa tiền cho Bình Nhưỡng”. Rằng 16/06/2017, “công ty Trung Quốc Mingzheng International Trading, cơ sở ở Thẩm Dương bị tố đã lòn lách lệnh cấm vận Bắc Triều Tiên. Làm bình phong cho Ngân hàng Ngoại thương Bắc Triều Tiên, bị quốc tế cấm vận, công ty Mingzheng đã nhiều lần chuyển đô la của Bắc Triều Tiên sang Hoa Kỳ. Công tố viên và FBI đòi tịch thu tài sản của Mingzheng một số tiền 1,9 triệu đôla.

Nói tóm lại lịnh trừng phạt của Liên hiệp quốc ngăn chận nguồn kinh tài cung ứng cho chiến tranh của CS Bắc Hàn không hữu hiệu.

Hai, về phía CS Bắc Hàn. TT Obama nhiều lần vận động Hội Đồng Bảo an LHQ trừng phạt CS Bắc Hàn, bao gồm biện pháp đóng băng bất kỳ tài sản cá nhân nào có ở Hoa Kỳ và cấm công dân Mỹ kinh doanh với những người bị nêu tên, nhưng không hiệu quả, chỉ phủi bụi Kim Jong-un và cận thần thôi. Họ vẫn sống vương giả, tiếp tục chương trình hoả tiễn và nguyên tử rất tốn kém của họ. Chính TT Obama cũng “thực thà khai báo”. Ông nói vai trò của Mỹ chỉ có giới hạn, do Bắc Triều Tiên là một quốc gia với một triệu quân, Bình Nhưỡng lại có trong tay những kỹ thuật về hoả tiễn và nguyên tử. Hơn nữa, can thiệp quân sự vào Bắc Triều Tiên sẽ làm phương hại trực tiếp đến Hàn Quốc, đồng minh cốt lõi của Washington tại Châu Á. Giải pháp đối với Bắc Triều Tiên không thể là một giải pháp quân sự.

Còn bây giờ sau khi có tin CIA và NIS của Nam Hàn tổ chức ám sát Kim Jong Un, lãnh tụ độc ác, tàn bạo, hiếu sát, bạo sát nhứt, từng giết người thân gia đình, các tướng lãnh phò tá không gớm tay, lại thích kiểu giết người kỳ quặc làm trò vui như dùng pháo binh bắn nát thây, cho chó ăn thịt, nhưng y lại là kẻ sợ bị CIA ám sát, sợ chết, tố cáo tùm lum, tá la. Y cho Bà Choe Son-hui, vụ trưởng vụ Bắc Mỹ của CS Bắc Hàn qua dàn xếp của Trung Quốc đến Oslo, Na Uy ngày 8-5 gặp phái đoàn Mỹ là bà Suzanne DiMaggio, giám đốc New America, một tổ chức tư vấn có trụ sở tại Washington. Trang mạng Nikkei Asian Reviews cho biết Hoa Kỳ đã báo cho Trung Quốc biết về kế hoạch Washington hứa sẽ không làm gì có hại cho Kim Jong-Un nếu Bình Nhưỡng chấp nhận từ bỏ chương trình phát triển hoả tiễn và nguyên tử. Trước đó vào ngày 5 tháng 5, 2017, y đã cho Bộ An ninh của CS Bắc Hàn tố cáo CIA tình báo trung ương của Mỹ và NIS tình báo quốc gia của Nam Hàn mưu toan ám sát lãnh đạo tối cao nước này là Kim Jong-un. Thông báo của Bộ An ninh CS Bắc Hàn nói CIA và NIS của Nam Hàn đã "cài nhóm khủng bố mưu sát" xâm nhập Triều Tiên để tiến hành tấn công bằng hóa chất. Tuy nhiên, âm mưu này đã bị Triều Tiên phát giác. Nhưng thông cáo của Bộ An Ninh nhấn mạnh lại để hở một điều quan trọng, đó là đã nói phát giác rồi nhưng lại nói Bình Nhưỡng sẽ tìm ra và tiêu diệt không thương tiếc "những tên khủng bố" của CIA và NIS.

Báo cáo của tình báo Nam Hàn cho Quốc Hội mới đây nói Kim Jong-un đang sợ, nỗi sợ bi ám sát không rời y. Y hạn chế xuất hiện 32% dù tánh y rất thích xuất hiện khoa trương với cả đám tướng lãnh đi theo mỗi người phải cầm một cuốn sổ tay để ghi chép chỉ đạo của y. Y không đi chiếc xe Mercedes-Benz S600 duy nhứt dành cho y mà liên tục đổi xe, đổi giờ khởi hành, lộ trình di chuyển. Y chúi mũi vào tin tức “tuyệt mật” đặc trách theo dõi chiến dịch theo dõi âm mưu này. Nỗi lo sợ của y làm “tê liệt hệ thống chỉ huy và kiểm soát của Triều Tiên” vì y dành thì giờ theo dõi chiến dịch âm mưu ám sát y. Y cấm không cho máy bay không người lái làm công tác trinh sát, y sợ quân đội CS Bắc Hàn tổ chức sát hại y. Hạn chế ra ngoài, y thường thay đổi chỗ ở trong những tư dinh bí mật phòng vệ cẩn mật của y. Y dư thì giờ, ít làm việc nên ăn uống nhiều bữa, nhiếu sơn hào hải vị bổ dưỡng và lên cân đáng sợ. Theo báo chí ở Nam Hàn khai thác báo cáo của NIS, Kim Jong-un triền miên sống trong nỗi lo sợ bị ám sát và duy trì chế độ ăn uống quá đà tới mức đã tăng cân nặng từ 90 kg khi bắt đầu nắm quyền năm 2012 nay mới 33 tuổi, lên 130 kg như hiện nay, tướng tá như bao gạo chỉ xanh của VN vậy. TNS McCain, Chủ Tich Uỷ ban Quân vụ Thượng Viện của Mỹ gọi y là “thằng nhóc phì lũ”. Y lại còn sợ khi các tướng số người Tàu 33 tuổi là Nhan Hồi dễ chết yểu.

Ba và sau cùng, nỗi sợ bị ám sát không rời tạo thành bịnh tâm thần hoang tưởng, có thể một lúc lên cơn nào đó Kim Jong-un ra lịnh tấn công các chiến hạm Mỹ ngoài khơi Bắc Hàn và 28.000 quân Mỹ ở Nam Hàn. Không tướng lãnh, viên chức CS Bắc Hàn nào dám ngăn cản y, trước những cái chết của những người khuyên lơn y bị y giết một cách thê thảm như dượng rể của y. Mỹ sẽ phản công tức khắc vì sự sống còn của quân nhân cơ hữu và đồng minh và dân chúng Nam Hàn. Chiến tranh vì thế muốn hay không muốn cũng sẽ xảy ra./.

 Vi Anh

Monday, 19 June 2017

Hình Ảnh Sinh Hoạt Mừng Ngày Kỷ Niệm 19.6 của Hội CQN/QLVNCH tại Vương Quốc Anh


Bài tưởng niệm QLVNCH Anh Hùng


Tổ chức ngày 17 tháng 6 năm 2017

Hôm nay,
Trước bàn thờ Tổ Quốc uy danh
Những người lính già cùng thế hệ tuổi xanh
Hợp lòng chung khấn nguyện:
Bao Anh Hùng trong cõi vĩnh hằng linh hiển
Xin về đây chứng kiến Tâm Thành.
Chúng tôi,
Giữa trời lưu vong năm châu bốn biển
Dâng nén hương lòng,
trọn Nghĩa Tình đồng đội chi binh.
Chúng tôi,
Dù phai màu áo trận
Nhưng Tổ Quốc luôn hiện hữu bên mình
Và thời gian vẫn vuông tròn Trách Nhiệm.
Đứng bên này bờ đại dương,
chúng tôi hướng lòng tưởng niệm
Về Đất Tổ Quê Cha.
NĂM MƯƠI NĂM QUÂN LỰC CỘNG HÒA
NGÀY KỶ NIỆM LỪNG DANH QUÂN SỬ.
Chúng tôi,
Mang tuổi lính, và tuổi đời lênh đênh viễn xứ
Cùng vận Nước gian nan.
Từ bốn phương trời thế giới thênh thang
Vẫn còn vang bước quân hành
trên Bốn Vùng Chiến Thuật.
Theo dấu chân những Người đã khuất
Nguyện lòng son cùng với Núi Sông.
Trong ngậm ngùi chưa thỏa mộng tang bồng
Cúi xin hương linh các Anh Hùng Tử Sĩ
Phù hộ chúng tôi giữ tròn Tâm Chí
Sát cánh cùng nhau, tiếp bước kiên cường.
Từ Địa Phương Quân đến các Binh Chủng
hùng trấn biên cương,
Từ Hải Quân vượt sóng trùng dương
Đến Không Quân cánh đại bàng tung lướt gió,
Đã có bao người ngày đêm gian khổ
Vẫn bền gan, dù phải hy sinh.
Giữ yên Đất Mẹ, quên cả thân mình
Đem xương máu bảo toàn danh Tổ Quốc.
Xác thân gửi vào lòng Dân Tộc
Hồn còn sống mãi đến thiên thu.
Từ Thiên Thần Mũ Đỏ tung cánh hoa dù
Đến Cọp Rằn Mũ Nâu,
cùng bước chân âm thầm Biệt Kích.
Từ Cọp Biển Mũ Xanh,
cùng nhau tạo nên chiến tích
Lẫy lừng, Tổ Quốc Tri Ân.
Dù nổi trôi theo vận nước trong khổ nạn Toàn Dân
Chúng tôi vẫn thẳng đứng, ngay hàng, hiện diện.
Quân Lực hùng anh, lừng vang bách chiến
Thỏa chí bình sinh cho vẹn ước nguyền.
Quyết xông pha trên khắp mọi miền
Thân Lính Chiến Vì Dân luôn tiến bước.
Từ Bến Hải đến Cà Mau xuôi ngược,
Cờ Vàng bay trên Quảng Trị Cổ Thành.
Hoa Dù nghiêng đồng ruộng,
Chao bóng giữa rừng xanh.
Trên chiến địa vang dậy bước quân hành
Hay âm thầm từng đêm xuyên lòng đất địch.
“An Lộc địa, sử ghi chiến tích
Biệt Kích Dù vị Quốc vong thân!”
Trọn một đời hãnh diện áo Quân Nhân
Chung góp máu, dựng Cờ Thiêng đất Mẹ.
Chúng tôi nguyện hiến dâng đời trai trẻ
Cho Tổ Quốc tồn vinh.
Đã bao người trong khói lửa hy sinh
Không lùi bước, chắn ngang biển địch.
Thành Đinh Công Tráng vang lời truyền hịch
Đem máu xương vào chiến tích nghìn thu.
Qua Miên Lào vượt đèo núi thâm u
Reo chiến thắng, trời nung Hè Đỏ Lửa!
Tết Mậu Thân, giữ nguyên từng điểm tựa
Ngạo nghễ Cờ Vàng trên Phú Văn Lâu.
Bình Giả, Đầm Dơi, Hạ Lào,
vượt qua rừng thẳm sông sâu
Ghi tên vào Quân Sử.
Truy địch Trường Sơn, Pleime, A Lưới,
thành địa danh bất tử
Hiển hách đến muôn đời.
Hôm nay,
Chúng tôi về đây xin khấn nguyện một lời
Chung tiếp sức, không bao giờ bỏ cuộc.
Cùng thế hệ cháu con giữ nguyên cờ Tổ Quốc,
Song hành đòi lại quê hương.
Chúng tôi nguyện noi gương
Từ Chiến Sĩ Vô Danh đến Anh Hùng Tướng Lãnh
Giờ phút cuối trên miền Nam bất hạnh
Đã hiên ngang tuẫn tiết, chẳng quy hàng.
Chúng tôi nguyện làm viên gạch lót đàng
Cho Hậu Duệ ngày mai về dựng Nước.
Sát cánh, kề vai, cùng nhau tiếp bước
Cho vẹn toàn Nghĩa Khí Quân Dân.
Vì Trách Nhiệm, cuối đời mang hoài bảo góp phần
Chung truyền thống, dựng cao Cờ Chính Nghĩa.
Chúng tôi nguyện một lòng tái xây tuyến địa
Cùng Toàn Dân, Sử mới viết nghìn trang.
Một ngày mai trong ánh sáng vinh quang
Trên Đất Mẹ uy linh Cờ Tổ Quốc.
Dưới biểu tượng Tự Do giữa mùa Xuân Dân Tộc
Chúng tôi đây, luôn thẳng lối nghiêm hàng.
Cúi xin hương linh Anh Hùng một thuở dọc ngang
Về đây chứng giám.
Bao thế hệ khắc sâu vào tâm khảm
Một lời chung huyết thệ giữ lòng son.
Xin giúp chúng tôi trong Đạo Nghĩa vuông tròn
Vì TỔ QUỐC thiêng liêng,
Vì hào quang DANH DỰ,
Vì chu toàn TRÁCH NHIỆM
Xin trọn đời Tâm nguyện hiến dâng!



Võ Đại Tôn


Tại Hải ngoại bất cứ Quốc gia nào có người Việt Quốc Gia định cư và sinh sống đều có tổ chức ngày Quân Lực 19/6 , tuy không có một văn thư, công điện, email nhắc nhở. Không lảnh tụ. Không ngân khoản. Nhưng nhờ lòng dân, nhờ ý chí của người chiến sĩ, nhờ vào sự đoàn kết mà cờ Vàng-Ba-Sọc-Đỏ luôn luôn phất phới vào ngày Quân lực 19/6 hàng năm
Nhìn đoàn diễn hành của các hội đoàn quân đội, chúng ta mới thấy được niềm tin mảnh liệt của những người chiến sĩ VNCH. Người dân Việt Nam có quyền hảnh diện vì những người chiến sĩ can cường vẫn bất khuất kiên trì. Tiếng hoan hô vang dội khi đoàn diễn hành đi qua. Tiếng Đả Đảo Cộng Sản vang dậy của người dân. Tiếng reo hò. Tiếng đồng ca "Này công dân ơi đáp lên đáp lời sông núi" vang dội, trong ánh mắt rạng ngời. Những bàn tay đặt trên tim, nói lên lòng yêu quê hương hằn sâu trong lòng mọi người dân Việt.