Wednesday, 7 December 2016

Dân Muốn Biết: Gửi tiền về …hay về VN đường nào Vc no béo ?

Đánh bọn Việt gian ,Việt kiều thân cộng khó hơn đánh tụi Vc
*******


Gởi người Việt hải ngoại.. -.

Không một quốc gia nào trên thế giờ này mà không trải qua: Hưng thịnh – Suy vong. Tất cả đều do: Thiên – Địa – Nhân, trong đó Thiên và Địa là thứ Tự nhiên con người rất khó chinh phục, chỉ còn lại Nhân, Thịnh – Suy – Thiện – Ác đều do con người mà ra. Nước Việt của chúng ta cũng không nằm ngoài quy luật đó. 

Tính đến hôm nay, chắc ai cũng biết đất nước Việt Nam của chúng ta được cai trị bởi một bộ máy phải nói là tệ hại nhất trong lịch sử nước nhà: ngu dốt – tham lam – tàn ác – hiểm độc….. thế nhưng tại sao những loại người đó lại cai trị được chúng ta, có phải vì chúng ta quá cam chịu, quá quen với cảnh “cố đấm ăn xôi” không phải việc của mình. Hay là chúng ta sợ Chết. Sở dĩ công sản vẫn tồn tại và cai trị nước Việt thân yêu của chúng ta là bởi có 3 loại người Việt, đã trực tiếp hoặc gián tiếp làm cho cái chế độ độc tài này tồn tại:

1. Loại thứ nhất là Việt cộng, ai cũng biết cái chủ thuyết “ cộng sản là cướp đoạt của những kẻ cướp đoạt”. Một khi chúng đã cướp đoạt của người khác rồi thì làm sao có thể trả lại. Cũng như con Chó đã giựt được cục xương, chỉ có khi chết thì nó mới thôi ngoạm cục xương đó. Bởi vậy rất mong nhưng chúng ta chỉ đành có thể chờ “ cộng rồi cộng lại đánh nhau”, phải để tự nó tan rã như khối cộng sản trên thế giới đã tan rã, thực tế thì chưa có một thế lực nào thế ngự được công sản, thôi thì đành chờ tụi nó tự tiêu diệt lẫn nhau vậy. Có thể gọi đây là Thiên thời.

2. Loại thứ hai là Việt gian, loại mà trước 1975 chúng ta thường nói “ăn cơm Quốc gia thờ ma Việt cộng”, loại này sau 1975 càng nhiều và thâm thúy hơn, vì tham lam vì danh lợi, tụi nó lợi dụng sự ngu dốt của Việt cộng để xúi đặt ra nhiều phép tắc, chủ yếu làm khó người dân để có cơ hội vơ vét của cải, một loại Việt gian nữa hám danh, như tên Phó Tổng thống còn bợ đít Việt cộng, rồi những Ca sĩ, nhạc sĩ, nói là Hát cho dân nghe, nhưng thật chức chỉ là hám danh và lợi, dân nào có thể bỏ ra nửa tháng lương để nghe tụi nó hát, nếu hát cho dân nghe sao không hát ở Sân vận động, hay quảng trường…. Tụi này cũng khó đánh tan, vì ném chuột sợ bể bình, chỉ chớ “lợi ích nhóm” khi phe của thằng này lên sẽ tiêu diệt thằng kia”. Có thể gọi đây là Địa lợi.

3. Loại thứ ba là Việt kiều, những người Việt Nam trước 1975 ra làm ăn, học hành hoặc ở tại nước ngoài, người ta gọi là “người Việt hải ngoại”, nhưng từ sau 1975, được Việt cộng khuyến khích gởi tiền về cho tụi nó xài thì được phong làm Việt kiều, vì hai chữ này mà không biết bao nhiêu nước mắt tủi hờn thậm chí tù tội. 3 triệu kiều bào, nhưng trong đó thục ra chỉ khoảng mấy trăm ngàn là tỵ nạn chính trị, theo diện HO đoàn tụ ODP, còn lại đa phần là vượt biên, khi mà phải đánh đổi sinh mạng của mình để chạy trốn sự khốn khổ, cùng cực , nếu nói về trình độ về nhận thức 3 triệu Việt kiều chắc chắn hơn hẳn 3 triệu Việt cộng, nhưng tại sao những Việt kiều này chẳng có một động thái nào cả, ngoài chỉ biết gởi tiền về nuôi mập bộ máy cộng sản.

Theo số liệu chính thức thì mỗi năm Việt kiều gởi về 15 tỷ dollars = 330.000.000.000.000VNĐ “330 ngàn tỷ đồng”, đó là số chính thức còn gởi chui chắc cũng bằng số đó. Bây giờ chỉ tính 330 ngàn tỷ đồng, và cách sử dụng đồng tiền đó, chẳng làm gì cả, ngoài tạo ra sự Ỷ lại của khoảng 9 triệu người trong nước, vì có tiền không phải làm việc, nên số tiền đó cũng không được sử dụng một cách hiệu quả, Nam thanh , trung niên thì “Sáng ngậm đắng – Chiều nuốt cay – Tối lai rai sân cỏ” – sáng café tới trưa – chiều nhậu rượu bia – tối xem các giải ngoại hạng. Còn Nữ tú và các Bà các Chị em thì sao, sẵn tiền mua sắm, chơi bời nhảy đầm, sắm Ipad, Iphone… mười mấy, hai chục triệu chỉ để xem phim, chơi điện tử, chụp hình…. Mỗi nhà máy hay công xưởng đầu tư khoảng 15 triệu USD, với số tiền đó cũng xây dựng được 1.000 nhà máy hay xí nghiệp, mỗi nhà máy thâu nhận 200 – 300 công nhân cũng giải quyết được công ăn việc làm cho hàng trăm ngàn sinh viên, người lao động, còn hơn bây giờ sinh viên ra trường không có việc làm, sáng đứng xếp hàng ngoài đường cúi gập người mời chào Bánh mì – Café chỉ 10.000đ/ phần. Tối lại khum lưng chạy bàn cho các quán Bar, nhà hàng mỗi giờ chỉ được 16 – 20.000 đồng. Tóm lại đồng tiền không được sử dụng đúng mục đích đã tạo ra một đám tầm gửi, sức trai thân dài vai rộng, nhưng tối ngày chỉ biết hưởng thụ, thử hỏi nếu bây giờ có chiến tranh lấy ai bảo vệ Tổ quốc.

Tôi có đọc ở đâu đó câu “Kinh tế nắm chính quyền”. Và qua năm tháng tôi nghiệm thấy câu này rất đúng. Nếu bây giờ kiều bào ngưng không gởi tiền về trong 6 tháng, hoặc 1 năm, thì chuyện gì sẽ xảy ra với 9 triệu cái tàu há mồm đó, tuy hơi xót xa, nhưng thà đau ngắn còn hơn để nuôi bệnh suốc đời tới lúc đó miệng đói đầu gối phải bò. Thử hỏi có ai dám làm như vậy không. Hay sợ những cây tầm gửi sẽ chết. Nếu vậy thì ai cày cứ cày, ai hưởng thụ vẫn cứ hưởng thụ cộng sản hưởng lợi, bởi chẳng còn ai dám, muốn đấu tranh nữa.

Nhưng quý vị có nghĩ rằng từ thế hệ thứ 3, các em các cháu sẽ có cái nhìn khác về những cây tầm gởi ấy không? Lúc đó các em các cháu chỉ còn gốc Việt, chứ sinh ra học hành, cách sống đều giống người phương Tây, ai làm người ấy hưởng, tại sao lại phải nuôi một đám người không phải tàn tật, mà có là tàn tật thì có chính phủ lo, đâu phải việc của các em, các cháu. Lúc đó thì đám tầm gởi ấy sẽ làm sao… Kiều bào cho dù trải qua trăm đời ngàn đời trên đất khách thì vẫn là người Việt lưu vong, mong mọi người nhìn sang người Do Thái cho dù bao nhiêu đời nhưng họ không bao giờ là người Vong Quốc.

Rất mong kiều bào cũng suy nghĩ như vậy là kiều bào là “người Việt lưu vong chứ đừng làm kẻ vong Quốc”.

Việt Nhân

* Bài viết không dành cho những kẻ sĩ dỏm, không dành cho những người bị tăng xông, không dành cho những cuốn theo chiều gió. Bài viết chỉ dành cho người Việt.

Thân chào,
5664
quoc-ky-vnchCTSQVNCH
 -----------
Người Việt hải ngoại gửi tiền về Việt Nam…


Người Việt hải ngoại gửi về Việt Nam để góp phần vào những cuộc giết hại đồng bào vô tội!

Theo thống kê, thì hàng năm, người Việt tại hải ngoại đã gửi về trong nước với số tiền là 12 tỷ kim; trong đa số ấy trước 30/4/1975, là Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, từng đi tù “cải tạo”. Họ là những người đã sang Mỹ, theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. hoặc  đã từng là những người vượt biên, vượt biển. Thế nhưng, sau khi đã có cuộc sống tự do, đầy đủ, cơm no, áo ấm rồi, thì lại quay trở về, để làm những “Cô thắm về làng”, vì theo họ: “Phú quý bất quy cố hương, như y cẩm dạ hành”. Nghĩa là giàu có, mặc áo gấm, nhưng không về quê cũ, thì không ai thấy, nên phải trở về, để khoe “chiếc áo gấm”. 

Điều này, dễ hiểu đối với những người, mà trước kia, họ vốn là những ngư dân thất học, ở các vùng ven biển; sau ngày 30/4/1975, họ đã vượt biển đi tìm cuộc sống mới, cũng như những người ở bên kia Vĩ Tuyến 17. Nên biết, ở miền Bắc, không có ai bị đảng Cộng sản bỏ tù vì “tội vượt biển” hết, mà họ được tự do ra đi, không bị cướp, không bị chết trên biển, vì khi ra đi, họ mang theo đầy đủ lương thực, cả gà, heo sống, để nấu ăn trên đường đi tới Hong Kong. Tôi đã chứng kiến những sự thật ấy tại Hong Kong. Họ không phải là những người Tỵ nạn Chính trị. Chỉ có những người đã liều mình vượt giòng sông Bến Hải, vào thời gian từ 1954-1975, để vào Nam tìm tự do, những người này là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, khi vượt biển tới Hong Kong, họ ở chung một trại của người dân miền Nam.

Vì vậy, những người thuộc thành phần đi tìm đời sống mới sung túc về vật chất, chứ không phải tỵ nạn Chính trị, thì khi trở về, họ được Việt cộng tiếp đón tử tế, là chuyện bình thường.

Nhưng điều đáng nói, là những người trước ngày 30/4/1975, là những Sĩ quan QLVNCH, là những người lãnh đạo trong các cơ quan công quyền của Việt Nam Cộng Hòa, là những người từng lãnh đạo các đảng phái chính trị tại miền Nam, đã từng phải vào trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng. Thế nhưng, sau khi thoát được ra hải ngoại bằng cách vượt biên, vượt biển, hoặc theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. thì họ đã “quên” tất cả, nên luôn luôn gửi tiền về nước, hay chính họ hoặc cho vợ con của họ trở về Việt Nam để lót ổ trước, chuẩn bị cho một ngày họ sẽ trở về, để được khoanh mình trong những cái ổ đó, thì đúng là những kẻ vô liêm sỉ, mất hết lương tri, vì chính họ đã chung tay đóng góp trong số tiền trên 12 tỷ Mỹ kim vô điều kiện cho Việt cộng hàng năm. Họ không biết hay giả vờ không biết rằng: Chính họ đã gửi những đồng tiền ấy về, là để đóng góp cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ an ninh cho những “Cơ quan mật vụ”, những đơn vị quân sự, của giặc Tầu, được ngụy trang dưới lớp vỏ bọc, là “Viện Khổng Tử – Đặc khu kinh tế”, của giặc Tầu ở Hải Phòng, Cam Ranh, Bình Thuận, Đà Nẵng, Tây Nguyên, Bình Dương…

Những thành phần trên, họ thừa biết, những nơi này, chỉ dành riêng cho Tầu cộng, ngoài giặc Tầu ra, không một ai được bén mảng tới, kể cả Công an, quân đội của Cộng sản Việt Nam. Mọi sự thật hiển nhiên này đã được phơi bày dưới chế độ Chư Hầu của Cộng sản Việt Nam, vì chủ quyền của đất nước đã thật sự rơi vào tay của Tầu cộng. Không còn cách gì để biện minh được nữa.

Ngoài ra, đảng Cộng sản Việt Nam cũng dùng số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm của người Việt hải ngoại, để trang bị súng đạn, chất nổ, lựu đạn, dùi cui… cho những “Lực lượng Công an – Dân phòng”, để lúc nào cũng sẵn sàng giết chết những người “dân oan” mỗi lần họ đi “khiếu kiện”, hay “cưỡng chế”, tức cướp đoạt những vườn ruộng, đất đai của các tôn giáo, hoặc nhà cửa của những người dân lương thiện như trường hợp của gia đình nạn nhân Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết… khiến họ phải liều thân!

Người viết nói mà không sợ mình nói sai, vì với số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là khoản tiền không nhỏ, đủ cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ Tầu cộng và giết hại dân lành.

Và chưa hết, cũng chính những đồng tiền ấy, Việt cộng đã và đang trích ra một phần dùng để mua chuộc, lũng đoạn, gây phân hóa… cộng đồng ngưởi Việt tỵ nạn chính trị trên thế giới.

Chính vì những sự thật ấy, nên những người đã gửi tiền về nước, là họ đã tiếp tay với đảng Cộng sản Việt Nam, là họ đã nhúng tay vào máu của những lương dân vô tội. Xin mọi người hãy nhớ, cả hai thời kỳ Đệ nhất và Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa, đã có được bao nhiêu tiền viện trợ hàng năm, để trang bị cho Quốc Phòng và những người dân mỗi ngày càng đông đảo, đã bỏ chạy từ những vùng đất đã bị Cộng sản chiếm đóng về vùng Quốc Gia. Và nếu suốt hơn 20 năm, trước ngày30/4/1975, cả hai nền Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim mỗi năm, thì Cộng sản Bắc Việt không thể cưỡng chiếm được đất nước Việt Nam Cộng Hòa, không thể có ngày Quốc Hận 30/4/1975, không thể có hàng trăm nghìn người phải bị bỏ tù “cải tạo” với biết bao nhiêu người đã bỏ mình trong nhà cùm, hoặc bên bờ kẽm gai oan nghiệt, không thể có những “vùng kinh tế mới” với những thảm cảnh của những Dân-Quân-Cán-Chính VNCH đã bị cướp đoạt nhà cửa trong “chiến dịch đánh tư sản mại bản”, không có cảnh bao gia đình ly tán, cha xa con, vợ xa chồng và nền đạo đức, luân lý tốt đẹp của miền Nam tự do đã không bị bọn giặc Cộng phá nát, suy đồi… tiếp tục kéo dài đến tận ngày hôm nay và có cơ nguy chưa biết bao giờ châm dứt dưới chế độ cai trị của của đảng CSVN.

Vì thế, họ đã liều thân, bỏ nước ra đi, trong số ấy, đã có rất nhiều người đã chết trên rừng, dưới bể trên con đường vượt biên, vượt biển. Nhất là những em bé gái ngây thơ, đã chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn hải tặc Thái Lan, và những người đã bỏ thân nơi những hoang đảo xa lạ, mà người thân không làm sao để tìm lại được, dù chỉ là một nắm xương tàn!

Người viết xin thưa rằng: Không thể xảy ra những cảnh bi thảm như thế, nếu hàng năm cả hai nền Đệ Nhất và  Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim viện trợ, dù có kèm theo điều kiện của nước bạn “đồng minh”.

Riêng những người đã từng ở trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng, có lẽ nào các vị đã quên đi tất cả những hình ảnh ngày xưa của chính mình, của đồng đội chiến hữu đã một thời chịu những cực hình tàn bạo, dã man nhất. Những hình ảnh của những bộ xương biết đi trên những cánh đồng, hay dầm mình dưới những đám ruộng sình lầy tới bụng, tới ngực quanh năm, từ mùa Hè nắng như đổ lửa, tới mùa Đông lạnh giá rét thấu xương trong bộ áo quàn tù rách rưới, mỏng manh; Những “bữa ăn” chỉ một chén bo bo, hoặc một chén sắn độn cơm, ăn với chút muối, có khi chỉ một tô “canh” rau muống nấu với muối.

Các vị cựu tù Chính trị có nhớ chăng: Những đêm nằm co ro trên sạp, bụng đói, đau khắp châu thân, không có thuốc men, trong các nhà tù “cải tạo”, trên những vùng rừng núi hoang vu từ Nam-Trung-Bắc, để rồi tờ mờ sáng hôm sau, phải lê thân ra sân trại, để “điểm danh” trước khi bắt đầu một ngày thay trâu bò, để cày, cuốc ruộng đất, cấy gặt, để nuôi chính bọn đã bỏ tù mình, và có những vị cựu tù Chính trị đã phải chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn Công an “Quản giáo” hay “Ban giám thị” của nhà tù!

Chúng tôi muốn xin thưa: Quý  vị Cựu tù Chính trị Việt Nam Cộng Hòa. Các vị còn nhớ hay đã quên. Nếu đã quên, thì một là quý vị đã đánh mất lương tri; hai là quý vị đã bị Cộng sản Việt Nam “cấy sinh tử phù” trước khi rời đất nước, lên máy bay, để bay thẳng tới vùng đất mới.


Tạm kết:

Đối với những kẻ đã đánh mất lương tri rồi, thì quý vị đừng nên xưng với mọi người “ta đây là Sĩ quan QLVNCH”…; Bởi vì, quý vị thật sự đã thua xa những Người Lính không có mang “lon” gì cả, họ là những Binh nhì, là những Đoàn Viên Nhân Dân Tự Vệ, những Chiến sĩ Dân ý Vụ, Dân Sự Vụ… Xin hãy nhìn lại hình ảnh của những Chiến sĩ Nhân Dân Tự Vệ của Hố Nai, họ đã không rời tay súng cho đến giờ phút sau cùng của cuộc chiến chống xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt.

Xin hãy nhìn xem: Hơn bốn mươi năm sau, kể từ khi đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của Cộng sản Bắc Việt, nếu bảo đó là “cuộc chiến thắng” của những người Cộng sản, thì có lẽ nên nhìn lại những gì đã và đang xảy ra tại quốc nội suốt hơn 40 năm qua, để biết ngay trên quê hương, vẫn còn vô sô những cảnh đời đau thương, khốn khổ, vẫn còn những người “dân oan” lê thân đi “khiếu kiện”, vẫn còn những người trẻ tuổi đã và đang dấn thân trên con đường đấu tranh cho một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ thực sự. Nghĩa là đảng Cộng sản Việt Nam không hề có cái gọi là “chiến thắng”, vì không được người dân ngưỡng phục.

Xin đừng  quên những người đã và đang còn trong các nhà tù của Cộng sản. Máu và nước mắt của đồng bào vẫn còn rơi, để hồi tâm suy nghĩ, để dừng lại những hành động vô ý thức, hay bất lương. Đừng tiếp tục gửi tiền về nước, vì 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là đã đủ để cho Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng vào “chiến phí” trong việc mua súng đạn, để bảo vệ cho giặc Tầu, và giết hại những người dân hiền lương vô tội!


Paris, 10/10/2015
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Cộng sản Việt Nam và Nhân quyền đàn gãy tai trâu

- Hiện nay, một trong những nước bị lên án vi phạm nhân quyên nặng nề nhứt trên thế giới là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam do đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) cai trị. Việc lên án CSVN vi phạm nhân quyền thật đáng hoan nghênh, nhưng chỉ kêu gọi suông CSVN tôn trọng nhân quyền thì thật vô ích, như đàn gãy tai trâu. Lý do đơn giản là vì đảng CSVN tồn tại cho đến ngày nay là nhờ lừa dối, nhờ độc tài, đàn áp, vi phạm nhân quyền có hệ thống, và nhờ các thủ đoạn dã man mà CS gọi là “tiêu diệt tiềm lực”. Vì vậy, nếu CSVN ngưng vi phạm nhân quyền thì chắc chắn CSVN sẽ bị sụp đổ, hết còn là CSVN.

1. Thế nào là tiêu diệt tiềm lực

Ngoài việc đàn áp, bạo hành, CSVN còn phòng bị về lâu về dài, nên ra tay “tiêu diệt tiềm lực”. Với CS, tiêu diệt tiềm lực là tiêu diệt tất cả những mầm mống tiềm tàng có thể có hại cho tương lai CS, tức tiêu diệt tất cả những người tuy không chống đối CS, kể cả những người không hoạt động chính trị, nhưng không theo đảng CSĐD, bất đồng chính kiến, có khả năng tiềm ẩn, về sau có thể sẽ tranh giành ảnh hưởng hoặc có hại cho sự độc tôn quyền lực của đảng CS. Đây là chủ trương mà Hồ Chí Minh (HCM) đã nói trong cuộc tiếp tân tại Paris ngày 25-6-1946: "... Tất cả những ai không theo đường lối của tôi đều sẽ bị bẻ gãy..." (Jean Lacouture, Ho Chi Minh, Peter Wiles dịch từ tiếng Pháp qua tiếng Anh, Nxb. Penguin Books, Harmondsworth, 1969, tr. 130.) Một người Việt Nam có mặt trong buổi tiếp tân nầy và tận tai nghe những phát biểu của HCM là linh mục Cao Văn Luận. (LM Cao Văn Luận, Bên giòng lịch sử Việt Nam, 1940-1975, Tantu Research, Sacramento, California, 1983, tt. 60-61.)

Đảng CS cướp được chính quyền năm 1945. Chỉ gần 10 ngày sau khi HCM ra mắt nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (2-9-1945), tại Hà Nội, đảng CS họp hội nghị Trung ương đảng CSĐD, đưa ra nguyên tắc căn bản là đảng CSĐD nắm độc quyền điều khiển mặt trận Việt Minh, và một mình thực hiện cách mạng. (Philippe Devillers, Histoire du Viêt-Nam de 1940 à 1952, Editions Du Seuil, Paris 1952, tr. 143.) Đảng CSĐD nắm độc quyền mặt trận VM. Mặt trận VM đang nắm chính quyền, cai trị đất nước. Như thế nghĩa là đảng CSĐD độc quyền cai trị đất nước. Ngày nay, CS công khai đưa chủ trương nầy vào điều 4 hiến pháp 1992, rồi điều 4 hiến pháp 2013. 

Muốn độc quyền chính trị, độc quyền cai trị đất nước thì CS phải tiêu diệt tất cả những chướng ngại trên con đường chiếm đoạt quyền lực của CS, những gì có hại cho độc quyền chính trị của CS, những thành phần đối lập, kể cả những người không đảng phái nhưng có tiềm năng có thể sẽ tranh quyền với CS. Nguyên tắc “tiêu diệt tiềm lực” được thực hiện ngay từ khi HCM xuất hiện ở Trung Hoa năm 1924, rồi cướp được chính quyền năm 1945, và cho đến ngày nay. 

2. Cộng sản tiêu diệt tiềm lực qua lịch sử

Năm 1924, Đệ tam Quốc tế Cộng sản ở Liên Xô gởi HCM, lúc đó có tên là Lý Thụy, viên gián điệp mới được đào tạo ở Moscow, qua Quảng Châu (Trung Hoa) hoạt động. Một trong những việc làm đầu tiên của Lý Thụy là bán tin tức cho Pháp bắt Phan Bội Châu tại nhà ga Thượng Hải ngày 1-7-1925 để giành lấy tổ chức của Phan Bội Châu. (Hoàng Văn Chí, Từ thực dân đến cộng sản, nguyên bản bằng tiếng Anh, Mạc Địch dịch, Paris, 1962, tr. 38. Tưởng Vĩnh Kính, Nhất cá Việt Nam dân tộc chủ nghĩa đích ngụy trang giả, Đài Bắc: Nxb. Truyện Ký Văn Học, 1972, bản dịch của Thượng Huyền, Hồ Chí Minh tại Trung Quốc, California: Nxb. Văn Nghệ, 1999, tt. 84-85.) 

Nạn nhân thứ hai nổi tiếng của chủ trương tiêu diệt tiềm lực là Nguyễn Thái Học và Việt Nam Quốc Dân Đảng. Khi VNQDĐ khởi nghĩa tháng 2-1930, thì CSĐD rải truyền đơn báo động cho Pháp biết để Pháp đàn áp và truy bắt các nhà lãnh đạo VNQDĐ. (Hoàng Văn Đào, Việt Nam Quốc Dân Đảng, tái bản kỳ 2, Sài Gòn, 1970, tr. 108.) Sau vụ nầy, đảng viên VNQDĐ khắp các tỉnh miền Bắc bị Pháp bắt giam và bị đưa ra Hội đồng để hình để xét xử cả hàng ngàn người. VNQDĐ trở nên tê liệt một thời gian. Thanh niên Việt Nam yêu nước lúc đó muốn kiếm đường hoạt động chống Pháp, chỉ còn cách là theo đảng CS. 

Cướp được chính quyền năm 1945, Việt Minh cộng sản tha hồ hoành hành. Đầu tiên là giải tán tất cả các đảng phái hoạt động khắp nước. Sau đó, tuần tự giết tất cả những nhà lãnh đạo chính trị nếu họ không kịp trốn thoát. Trong danh sách dài nầy, vào năm 1945, có thể lần lượt kể Nguyễn Thế Nghiệp, Nguyễn Ngọc Sơn, Đào Chu Khải, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Bùi Quang Chiêu và 4 người con, Hồ Vĩnh Ký, Huỳnh Văn Phương, Phan Văn Chánh...

Việt Minh CS còn thẳng tay đàn áp tôn giáo. Cộng sản chia tôn giáo thành hai loại: 1) Tôn giáo quốc tế, có nhiều liên hệ trên thế giới như Phật giáo, Ky-Tô giáo. 2) Tôn giáo địa phương như đạo Cao Đài, đạo Phật giáo Hòa Hảo (PGHH). Đối với tôn giáo quốc tế, CS đàn áp kín đáo, lẻ tẻ nhưng đều khắp mọi nơi. Đối với tôn giáo địa phương, CS công khai thẳng tay đàn áp, vì không sợ phản ứng quốc tế.

Trong ba tuần lễ kể từ 19-8-1945, tại Quảng Ngãi VM giết 2,791 người, vừa chức sắc, chức việc, vừa tín hữu Cao Đài giáo, kể cả phụ nữ, trẻ em, và giết bằng nhiều cách "như chém đầu, chôn sống, thả biển, và cả hình thức "tùng xẻo" thời trung cổ." [nguyên văn]. ("Bạch thư Cao Đài giáo" ngày 9-4-1999, tiếng Việt và tiếng Anh, do vị đại diện đạo Cao Đài là Ngọc Sách Thanh đưa ra tại San Bernardino, California, gởi cho Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và Uỷ ban Quốc tế Nhân quyền.) 

Theo thống kê của PGHH, trong các năm sau 1945, VM giết hại và chôn tập thể khoảng 10,000 tín đồ PGHH. (Nguồn: (http://www.hoahao.org, trích tháng 8-2000.) Số tín đồ tương đương của đạo Cao Đài cũng bị VM sát hại. Không có con số thống kê về phía Phật giáo và Ky-Tô giáo, nhưng số người bị thủ tiêu của hai tôn giáo nầy có thể không nhỏ.

Qua năm 1946, CS tiếp tục đàn áp Quốc Dân Đảng trong vụ Ôn Như Hầu ở Hà Nội, vụ cầu Chiêm Sơn ở Quảng Nam. Do lợi thế cầm quyền với quân đội trong tay, từ tháng 7 đến cuối năm 1946, VM đánh dẹp hết các chiến khu QDĐ, bắt bớ, giam cầm và thủ tiêu hàng ngàn đảng viên đảng nầy. Báo Cứu Quốc của VM ngày 1-11-1946 loan báo đã bắt hơn 300 người vào ngày 29-10-1946, đa số bị đưa đi an trí. Đại đa số những người bị VM đưa đi an trí, nếu không trốn thoát, đều bị VM thủ tiêu luôn, nhất là khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ ngày 19-12-1946.

Trong khi kêu gọi toàn dân đoàn kết kháng chiến chống Pháp, VM lại lợi dụng tình trạng chiến tranh, tiếp tục tiêu diệt những đảng phái đối lập. Các nạn nhân nổi tiếng của CS lúc nầy có thể kể là Trương Tử Anh, Lý Đông A, Khái Hưng (Trần Khánh Giư), Huỳnh Phú Sổ (giáo chủ đạo Phật giáo Hòa Hảo). 

Chủ trương “tiêu diệt tiềm lực” được VM thực hiện khắp nơi trên toàn quốc và ở mọi cấp bậc, từ trung ương xuống tới đơn vị thấp nhất là xã ấp, không phải là một ngẫu biến, hoặc rủi ro do hoàn cảnh đưa đẩy, mà là một chủ trương khủng bố có hệ thống, có kế hoạch của HCM và đảng CSĐD, xuyên suốt từ khi năm 1924 cho đến ngày nay. 

3. Cộng sản tiêu diệt tiềm lực ngày nay

Từ khi cưỡng chiếm được Nam Việt Nam ngày 30-4-1975, CSVN tiếp tục kế hoạch tiêu diệt tiềm lực. Đầu tiên là bắt giam lớp sĩ quan và công chức cao cấp của Việt Nam Cộng Hòa. Có thể nói đây là thành phần tinh hoa ưu tú của miền Nam Việt Nam, đang độ tuổi tráng kiện để đóng góp xây dựng đất nước. Khối người nầy là vốn liếng chính của Nam Việt Nam. Cộng sản bắt giam, hành hạ những người nầy, thì Nam Việt Nam cạn kiệt nhân tài. Đây là cuộc tiêu diệt tiềm lực tập thể lớn lao nhứt trong lịch sử Việt Nam. Khối nhân tài còn lại của Nam Việt Nam chưa bị mắc lưới CSVN, phải vội lo ẩn mình, trốn tránh để khỏi bị bắt, hoặc vượt biên ra nước ngoài sinh sống. 

Theo bộ Encyclopedia of the Vietnam War, sau biến cố năm 1975, số lượng sĩ quan, công chức VNCH bị bỏ tù khoảng hơn 1,000,000 người trên tổng dân số Nam Việt Nam lúc đó khoảng 20 triệu người. Tất cả bị giam tại trên 150 trại giam; theo đó, khoảng 500,000 được thả về trong 3 tháng đầu; 200,000 bị giam từ 2 đến 4 năm; 250,000 bị giam ít nhất 5 năm, và năm 1983 (tức sau 8 năm) còn khoảng 60,000 người bị giữ lại. (Spencer C. Tucker, Encyclopedia of the Vietnam War, a Political, Social, and Military History, Vol. two, Santa Barbara, California, 1998, tr. 602.)

Trong số trên 1,000,000 người bị tù sau năm 1975, theo những cuộc nghiên cứu ở Hoa Kỳ và Âu Châu, có khoảng 165,000 nạn nhân đã từ trần trong các trại tù "cải tạo". (Anh Do & Hieu Tran Phan, “Millions of lives changed forever with Saigon's fall”, nhật báo Orange County Register, số ngày Chủ Nhật, 29-4-2001, phụ trang đặc biệt về ngày 30-4, tt. 2-3.)

Sau vụ tù cải tạo, CS tiếp tục tiêu diệt tất cả những mầm mống đối kháng, chẳng những bắt giết hay bắt giam tất cả những thành phần mà CS cho là phản động, chống đối CS sau năm 1975, mà CS còn giăng bẫy, lập ra những tổ chức “phục quốc” giả mạo, để phỉnh phờ và lùa những thanh niên yêu nước vào tù, tìm bắt những người ngấm ngầm liên kết với nhau để chống đối CS.

Về kinh tế, CSVN đuổi gia đình sĩ quan, công chức bị tù, đi kinh tế mới, vừa để cướp nhà cửa, vừa rất thâm hiểm là đánh sập khả năng kinh tế gia đình. Khi người tù trở về không có nhà để ở, không có tiền để sống, nên chỉ còn lo cho bản thân sinh tồn mà không còn cách gì chống đối CS. Đồng thời, CS đổi tiền, kiểm soát lưu thông tài chánh, thực hiện chính sách kinh tế chỉ huy, làm cho quần chúng đói kém, phải lo chạy gạo sinh sống cho gia đình, hết tham gia chính trị.

Nền kinh tế suy sụp, dân chúng đói kém, cán bộ cũng chán nản. Cộng sản lo ngại dân chúng nổi lên làm liều, liền cởi trói dần dần và quay lại nền kinh tế tự do, mà CS gọi là kinh tế thị trường, nhưng vẫn do nhà nước CS điều khiển theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Dầu vậy, chỉ có cán bộ CS và một thiểu số ở thành thị hưởng lợi, trong khi đại đa số ở nông thôn vẫn nghèo khổ.

Nền kinh tế chỉ huy bao cấp và nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa giành nhiều đặc quyền đặc lợi cho cán bộ đảng viên, nhứt là cán bộ cao cấp. Từ đó sinh ra tệ nạn tham nhũng, càng ngày càng trầm trọng, hết thuốc chữa. 

Hiện nay, tệ nạn tham nhũng nặng nề nhứt là chuyện cán bộ CS dựa vào thế lực, cướp nhà, cướp đất bán cho người ngoại quốc, làm cho dân chúng oán thán và tạo thành phong trào dân oan trên khắp đất nước. Trước những bất công chồng chất, dân oan kết hợp phản đối thì bị đàn áp dã man. Nhiều cán bộ đảng viên hay cựu quân nhân CS, nhiều thanh niên dầu tốt nghiệp dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, nhưng không đồng ý với cách hành xử của nhà cầm quyền CS, đã lên tiếng bênh vực dân oan, thì bị quy ghép vào tội chống phá nhà nước CS và bị bắt giam.

Để giữ vững địa vị, CSVN quy phục Trung Cộng, ký mật ước Thành Đô (Cheng Du), tỉnh Tứ Xuyên (Sichuan) ngày 3 và 4-1990. Cộng sản không công khai nội dung mật ước Thành Đô, nên không ai biết rõ mật ước ký kết những gì? Tuy nhiên, càng ngày dân chúng Việt Nam càng thấy CSVN nhượng đất nhượng biển cho Trung Cộng. Đầu tiên là các hiệp ước mất đất mất biển trong hai năm liên tiếp 1999 và 2000. Sau đó là các vụ cho thuê đất, thuê rừng, vụ bauxite và gần nhứt là vụ Formosa ở Hà Tĩnh.

Vì lo ngại Tàu khựa càng ngày càng bành trướng, nhiều người lên tiếng báo động hiểm họa bắc phương. 

Từ tháng 10-2001, luật sư Lê Chí Quang phổ biến bài viết “Hãy cảnh giác với Bắc triều”, chỉ trích nhà nước CS nhượng bộ Trung Cộng trong các hiệp ước về biên giới và lãnh hải, liền bị bắt ngày 21-2-2002 vì bị CS vu cáo tội “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”, và bị tuyên án 4 năm tù giam, 3 năm quản thúc.

Từ đây, càng ngày càng diễn ra nhiều cuộc biểu tình chống đối Trung Cộng. Tất cả cuộc tập họp lớn nhỏ, tất cả những ai viết báo, viết blog, dù hoạt động ôn hòa, bất bạo động, mà tỏ ý chống Trung Cộng, đều bị CSVN hành hung và bắt giam ngay. Như thế, chỉ vì muốn chạy theo Trung Cộng để bảo vệ quyền lực, CSVN quyết tâm tiêu diệt lòng yêu nước, tiêu diệt tiềm lực tranh đấu của người Việt Nam.

Đảng CS liên tục khủng bố, bắt giam tất cả những người yêu nước có khả năng tập họp thanh niên, tập họp quần chúng chống Trung Cộng, như luật sư Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Hồng Sơn... Vì những người có khả năng lãnh đạo bị CS bắt giam hết, nên hiện nay tuy dân chúng rất uất ức CS, còn đảng CS đang mục nát rệu rã vì tham nhũng, nhưng rất tiếc, do kế hoạch tiêu diệt tiềm lực của CSVN, tất cả những nhân tài có khả năng lãnh đạo đều bị CS tiêu diệt, nên chẳng có người nào, hay tổ chức nào có thể lãnh đạo quần chúng để xô ngã chế độ CSVN. Đó là kết quả của chủ trương tiêu diệt tiềm lực của CSVN từ bấy lâu nay. 

Kết luận

Tiêu diệt tiềm lực, đàn áp, vi phạm nhân quyền là chủ trương sống còn của đảng CS. Đảng CS không bao giờ từ bỏ tiêu diệt tiềm lực, từ bỏ đàn áp, từ bỏ vi phạm nhân quyền. Cộng sản mà từ bỏ tiêu diệt tiềm lực, từ bỏ đàn áp, từ bỏ vi phạm nhân quyền, thì chắc chắn dân chúng sẽ đứng lên lật đổ chế độ CSVN. Cộng sản Việt Nam biết rõ điều nầy, nên luôn luôn thủ sẵn búa liềm, súng đạn, đàn áp dân chúng, vi phạm nhân quyền có hệ thống và nhân đó còn để cho tham nhũng tha hồ thao túng, cướp bóc tài sản dân chúng, chia sẻ lợi quyền với nhau, chia sẻ tài sản với nhau, để cùng nhau tiếp tục sống còn.

Vì vậy kêu gọi CSVN tôn trọng nhân quyền không khác gì đàn gãy tai trâu, vì trâu có bao giờ biết nghe đàn đâu? Còn CSVN có cần biết nhân quyền là gì? Chúng chỉ biết có đảng quyền, lợi quyền, như lời Việt trong Quốc tế ca của CS: "Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình". Cộng sản chỉ ăn cướp mới gom được vào tay bao nhiêu lợi quyền trong thiên hạ, chứ tất cả những kế hoạch kinh té của CS đều thất bại..

Tuy nhiên, không lẽ cứ để CSVN tiếp tục cỡi mãi lên đầu lên cổ dân chúng Việt Nam mà không phản ứng? Cần phải có hành động gì để làm giảm thọ CSVN? Đó là câu hỏi lớn xin đặt lại cho mọi người ở trong cũng như ở ngoài nước, chúng ta phải làm gì trong tình hình hiện tại?

Trong khi chờ đợi, xin người Việt hải ngoại hãy tích cực yểm trợ phong trào dân chủ trong nước, góp tay xây dựng phong trào dân chủ mạnh dần mới có lúc nổi dậy giải thể chế độ CS. Và cũng xin người Việt hải ngoại hãy kêu gọi các nước mà người Việt đang sinh sống, hãy có biện pháp kinh tế thiết thực chế tài, buộc đảng CSVN phải giảm vi phạm nhân quyền. Có đi thì mới có đến. Có bắt đầu mới có kết thúc. Nhanh chậm gì rồi cũng có lúc sẽ đến, có lúc sẽ kết thúc chế độ CSVN độc tài toàn trị.

Viết xong bài này thì được tin nhân dịp kỷ niệm ngày Quốc tế Nhân quyền năm nay, Thứ Bảy 10-12-2016, cộng đồng người Việt hải ngoại khắp nơi trên thế giới sẽ rầm rộ tổ chức mít-tinh lên án CSVN vi phạm nhân quyền. Riêng tại Toronto, các hội đoàn sẽ cùng nhau tổ chức mít-tinh trước trụ sở Quốc hội tỉnh bang Ontario (Queen’s Park) vào đúng ngày Thứ Bảy 10-12-2016, từ 13 giờ đến 15 giờ, phản đối CSVN và yêu cầu chính quyền Canada cân nhắc vấn đề viện trợ khi dùng tiền thuế của dân để giúp đỡ một nước vi phạm nhân quyền như Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Kính mời đồng bào tham dự đông đảo.

06.12.2016
 
Trần Gia Phụng

Dân Muốn Biết: Sơ lược và chọn nội các của TT Donald Trump

Tổng Thống Đắc Cử Donald Trump Chọn Nội Các

2016-nov-30-trump-cabinet
Trong giai đoạn chuyển quyền, cho tới đầu tháng 12, 2016, Tổng Thống Đắc Cử Donald Trump vẫn chưa hoàn tất việc thành lập Nội Cácsau nhiều đợt chọn lọc các nhân vật đáng tin cẩn thuộc Đảng Cộng Hoà, đa số tiêu biểu rộng rãi lập trường của Tổng Thống Đắc Cử từ giai đoạn chuẩn bị tranh cử. Dưới đây là danh sách các thành viên theo thứ tự được bổ nhiệm và một số còn trong vòng thăm dò.
BỘ TRƯỞNG TÀI CHÍNH
[Treasury Secretary]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Steven Mnuchin, nguyên thuộc thành phần điều hành Goldman Sachs, một nhà tài chính đầu tư điện ảnh tại Hollywood và từng nắm quyền điều hành quỹ tranh cử cho UCV Donald Trump, nay được chọn làm Bộ trưởng Tài Chính, có trọng trách điều hành vay mượn trên thị trường tài khoán, phối hợp công trình soạn thảo luật thuế vụ, cùng sinh hoạt của Ngân Khố/Sở Thuế Vụ Quốc Gia [The Treasury Department & Internal Revenue Service].  Bộ Tài Chính cũng có trách nhiệm giao ước với các quốc gia về mặt tài chính, củng cố hay trừng phạt giao thương.  Khó khăn trước mắt là cách thức thương lượng tài chính, thuế khoá với Trung Quốc; nương tay hay cứng rắn với Iran và Cuba.
Bộ trưởng Mnuchin sẽ sát cánh với Hạ Viện huỷ bỏ hay sửa sai Sắc Luật Bảo Hiểm Y Tế “Affordable Care Act” [Obama Care] về mặt định giá mức xuất bảo hiểm.   Ngoài ra, Bộ trưởng Mnuchin cũng có trách nhiệm thu xếp gây quỹ chỉnh trang hạ tần cơ sở, ước lượng lên tới cả ngàn tỷ mỹ kim [$1 trillion].
BỘ TRƯỞNG GIAO THÔNG
[Transportation Secretary]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Elaine L. Chao được chọn làm Bộ Trưởng Giao Thông, có trách nhiệm kế hoạch hoá và đôn đốc chỉnh trang hạ tần cơ sở, như tân trang cầu cống, phi trường, hệ thống quốc lộ, chấn thủ ranh giới mà UCV Donald Trump từng hứa hẹn khi tranh cử.
Elaine L. Chao, gốc Đài Loan, tốt nghiệp Đại Học Harvard Ngành Kinh Doanh, phu nhân Thượng Nghị Sĩ Trưởng Mitch McConnell, trước đây từng là Bộ Trưởng Lao Động dưới thời TT George W. Bush [Con] và Thứ Trưởng Giao Thông dưới thời TT George H.W. Bush [Cha].
Việc bổ nhiệm Elaine L. Chao vào Nội Các phần nào nói lên sự kiện TT Donald Trump quan tâm đa dạng hoá chính quyền về mặt giới tính và sắc dân.
BỘ TRƯỞNG Y TẾ & XÃ HỘI
[Health and Human Services Secretary]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Dân Biểu BS Tom Price được bổ nhiệm vào chức vụ Bộ Trưởng Y TẾ & XÃ HỘI sẽ giúp TT Donald Trump thực hiện lời hứa tháo bỏ và thây thế Sắc Luật Bảo Hiểm Y Tế “Affordable Care Act”, mà dân chúng thường gọi là Obamacare, vì sắc luật này đã tước đoạt quyền lựa chọn bảo hiểm và thủ tục điều trị của người dân, bệnh nhân và y sĩ.
Do đó, Bộ Trưởng Tom Price sẽ soạn dự luật “The Empowering Patients First Act”, cho phép bệnh nhân quyền lựa chọn bảo hiểm và thủ tục điều trị phù hợp cho mỗi cá nhân, đồng thời cho dân hưởng phụ cấp về tuổi tác, hoàn cảnh gia đình và cảnh túng thiếu xã hội.
Bộ Y Tế & Xã Hôi sẽ cho sản xuất thêm các loại thuốc điều trị, kiểm soát thực phẩm, nghiên cứu y sinh, và quản trị bảo hiểm sức khỏe Medicare cho người già và Medicaid cho công dân thu nhập thấp [low income]. Ngân sách hằng năm điều hành toàn bộ Y TẾ & XÃ HỘI sẽ lên tới hơn một ngàn tỷ Mỹ Kim [$1 trillion] để cung cấp dịch vụ y tế xã hội cho 100 triệu người dân.

BỘ TRƯỞNG THƯƠNG MẠI
[Commerce Secretary]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Wilbur Ross, được TT Donald Trump bổ nhiệm làm Bộ Trưởng Thương Mại, là một nhà tỷ phú [gia tài gần 3 tỷ Mỹ Kim] thường chủ trương quốc tuý, bác bỏ những giao ước quốc tế bất lợi [bad trade agreements] cho Hoa Kỳ.
Wilbur Ross sẵn sàng theo Trump kiềm chế hiện tượng Toàn Cầu Hoá [Globalization] về mặt thương mại tự do [Free Trade] nên sẽ đôn đốc sửa sai hiệp ước NAFTA [North American Free Trade Agreement] và bác bỏ Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP [Trans Pacific Partnership], cũng như ra khỏi Tổ Chức Thương Mại Thế Giới [World Trade Organization].
Wilbur Ross sẽ gia tăng thuế nhập cảng hàng hoá từ Trung Quốc, trong khi đó, lại đề nghị gia giảm thuế sản xuất sĩ nghiệp từ 35% xuống còn 15%, cốt để giúp các nhà kinh doanh thấy có lợi khi đầu tư trong nước.
Nhưng quốc sách sẽ uyển chuyển về mặt đối ngoại, ứng dụng thương lượng tương xứng giữa các chủ thể trên căn bản lưỡng lợi quân bình, giao thương có điều kiện tương xứng, “có đi có lại mới toại lòng nhau”, một mặt nhằm giảm thâm hụt cán cân thương mại của Mỹ với Mexico, Canada và nhất là với Trung Quốc, mặt khác để tránh xẩy ra một cuộc chiến tranh thương mại quốc tế, nếu như chưa cần thiết, nếu như đôi bên “biết điều”, bớt ngoan cố, bớt đơn phương trục lợi như Trung Quốc. Dù sao, mục tiêu chính vẫn là thực hiện quyền lợi Hoa Kỳ tới cùng.
Bộ Thương Mại còn có trọng trách quản trị các dự án khác, như kiểm kê dân số, phân tích kinh tế, quản đốc hải vụ và khí tượng quốc gia.
BỘ TRƯỞNG GIÁO DỤC
[Education Secretary]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
TT Donald Trump chủ trương cắt giảm ngân quỹ của Bộ Giáo Dục, nên chỉ định giảm bớt áp lực định hướng giáo dục liên bang, đồng thời giao chuyển trách nhiệm nghiên cứu và phát triển chương trình giáo khoa cho các cơ sở điều hành giáo huấn cấp tiểu bang và quận hạt.
Do đó, TT Donald Trump đã bổ nhiệm bà Betsy DeVos vào chức vụ Bộ Trưởng Giáo Dục để thi hành đương lối giáo huấn trên.  Bà DeVos, từng là chủ tịch Đảng Cộng Hoà Tiểu Bang Michigan và cũng là một hoạt động viên cổ võ tự do chọn lựa trưởng sở [tư hay công] theo hướng giáo dục tự duy, tự phát, lưỡng lợi cộng đồng và gia cảnh thụ giáo đa dạng.

ĐẠI SỨ HOA KỲ TẠI LIÊN HIỆP QUỐC
[
U.N. Ambassador]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Nikki R. Haley được bổ nhiệm làm Đại Sứ Hoa KỲ tại Liên Hiệp Quốc. Bà là hậu duệ của một gia đinh di trú từ Ấn Độ, hiện làm Thống Đốc TB South Carolina, và từng chỉ trích UCV Donald Trump khi ông tranh cử. Bà là một trong ba người đàn bà được mời vào Nội Các, phần nào làm bớt thành kiến cho rằng TT Donald Trump có khuynh hướng “trọng nam, kinh nữ”, “ma-xô” bay bướm, miệt thị đàn bà, sắc tộc, v.v. 
Chức vụ Đại Sứ Hoa KỲ tại Liên Hiệp Quốc là vai vế thứ hai tại Bộ Ngoại Giao, đứng sau Ngoại Trưởng, có trọng trách đại diện quyền lợi quốc gia tại Hội Đồng An Ninh đương đầu với các vấn đề nan giải, từ tạo dựng hoà bình tại Trung Đông tới kiểm soát tăng trưởng vũ khi hạt nhân. Nikki R. Haley sẽ là một nữ lãnh tụ da màu trong sứ mạng quản trị quốc tế vụ thượng hạng. Cách bổ nhiệm này cho thấy TT Donald Trump không cố chấp về mặt chính kiến, có thiện chí mở rộng và quân bình Nội Các đa dạng, tự mình uốn nắng theo khuôn khỏ thực hiện quyền lợi quốc gia, vốn là tôn chỉ ông theo đuổi.

BỘ TRƯỞNG GIA CƯ & KIẾT THIẾT THÀNH THỊ
[Secretary of Housing and Urban Development]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
BS Ben Carson được bộ nhiệm vào chức vụ Bộ Trưởng Gia Cư & Kiến Thiết Thành Thị. Trước đây BS Carson, nguyên UCV Tổng Thống thất cử, có tuyên bố không nhận chức vụ gì trong chính quyền.  Không biết vì thế Ông sẽ chấp nhận hay từ chối tham gia Nội Các, với tư cách một thành viên trí thức da màu, từ tốn, tự trọng.
Bộ Trưởng Gia Cư & Kiến Thiết Thành Thị sẽ đôn đốc việc ứng dụng luật lệ thuê mướn gia cư thuận hoà, vay mượn thế chấp công bình, tránh nạn kỳ thị về màu da, sắc dân, tôn giáo, giới tính, tật nguyền. Với kinh nghiệm trong ngành đầu tư địa ốc, TT Donald Trump chỉ thị giảm thuế phát triển xây cất gia cư, để khuyến khích ngành địa ốc cung cấp thêm phương tiện an cư lập nghiệp.

GIÁM ĐỐC TRUNG ƯƠNG TÌNH BÁO
[C.I.A. Director]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Mike Pompeo, cựu quân nhân, dân biểu TB Kansas, đã được TT Donald Trump bổ nhiệm vào chức vụ Giám Đốc Trung Ương Tình Báo. Trước đây, với tư cách thành viên Uỷ Ban Tình Báo Quốc Hội, Mike Pompeo đã có dịp mạnh lời chấp vấn  Ngoại Trưởng Hillary Clinton.  Bà có lỗi khi điều hành chức vụ  đã để đại sự J. Christopher Stevens và các nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ tử thương, trong vụ xung kích bởi loạn quân Hồi giáo Al-Qaeda Maghreb, tại Benghazi, Lybia trong năm 2012.  
Tân Giám Đốc CIA có sứ mạng canh tân tổ chức Trung Ương Tình Báo để kịp thời đương đầu với nạn khủng bố dây chuyền bởi ISIS và các nhóm loạn quân Hồi Giáo quá khích khác trên thế giới và phần nào ngay nọi địa Hoa Kỳ. Nhân dịp này, TT Donald Trump cũng nghĩ tới việc phục hồi tra tấn các nghi can khủng bố để lấy khẩu cung khẩn cấp.
BỘ TRƯỞNG TƯ PHÁP
[Attorney General]
Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
Thượng Nghị Sĩ Jeff Sessions của TB Alabama được TT Donald Trump bổ nhiệm vào chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp. Ông chủ trương thực thi luật di trú và đôn đốc luật pháp và trật tự [Law & Order] một cách cứng rắn, như lời hứa của UCV Donald Trump: trục xuất cả triệu can phạm di trú bất hợp pháp, đa số gốc Mỹ La tinh, mà chính quyền Obama đã làm ngơ; trừng trị các tội phạm khủng bố, đa số dưới trướng ISIS và thành phần Hồi giáo quá khích.  Trong tân Nội Các, Ông là một thành viên bảo thủ, trước đây bị mang tiếng kỳ thị công dân da màu, di dân, Hồi giáo, đồng tính, [anti-minorities, anti-immigrant, anti-Muslim, anti-L.G.B.T].
Bộ Trưởng Sessions sẽ cải cách việc ứng dụng tự do dân sự [civil rights] phù hợp với thượng tôn luật pháp quốc gia; đồng thời cố vấn TT Donald Trump về thể thức chọn Thẩm Phán Tôi Cao Pháp thay thế Thẩm Phám Antonin Scalia đã mệnh một từ tháng 2 năm 2016, cốt để duy trì tinh thần thượng tôn luật pháp theo đúng căn bản Hiến Pháp quốc gia, không bị cải biến quá trớn, như dưới áp lực Đảng Dân Chủ.


BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG
[Defense Secretary]

Chức vụ này cần được Thượng Viện phê chuẩn.
TT Donald Trump đầu tháng 12 vừa tuyên bố bổ nhiệm Đại Tướng Thuỷ Quân Lục Chiến James N. Mattis làm Bộ Trưởng Quốc Phòng.  Tướng Mattis 66 tuổi, về hưu từ năm 2013, đã được TT Donald Trump ca ngợi là ngang tài với George Patton, vị danh tướng thắng trận tại Châu Âu thời Đệ Nhị Thế Chiến, khi giao tranh với quân đội viễn chinh Đức quốc.
Tướng Mattis làm Tư Lệnh Liên Quân Hoa Kỳ [United Central Command] trên chiến trường Trung Đông và Tây Nam Châu Á [2010-2013] đã bị chính thể cất chức vì cho là quá háo chiến, ngược lại với đường lối nước đôi của đương kim TT Obama. 
Tuy nhiên, dù thường chống đối chiến lược yếm thế của chính thể Obama, và nay được sự tín nhiệm của TT Trump, Tướng Mattis vẫn có ảnh hưởng ngược lại căn bản quốc phòng của TT Trump, hay ít ra bổ túc như sau: [a] tiếp tục hợp tác với các lãnh tụ Đồng Minh; [b] tiếp tục cảnh giác dự tính xâm lược của Nga; [c] không nên gạt bỏ Thỏa thuận về chương trình hạt nhân của Iran [Iran Nuclear Deal] theo đó, Iran đồng ý lùi lại một phần của chương trình hạt nhân của họ, nhằm đổi lấy sự nới lỏng một số lệnh trừng phạt.  Lãnh đạo quốc phòng như vậy vẫn có thể dung hoà với đường lối cứng rắn, nhưng thực tiễn của TT Trump: [a] khởi đầu lên giọng tố lớn để dằn mặt kẻ thù hay thành phần chống đối; [b] rồi sẵn sàng mặc cả, thương lượng; [c] để cuối cùng nhận lấy phần thắng lợi khả ứng và thích hợp nhất.
Đó là diễn tiến cụ thể của “Hoà bình trong thế mạnh” và thế hợp tác với điều kiện khả chấp. TT Trump sẽ chơi đòn “ba-lá” này tại Châu Âu, Chấu Á/Đông Nam Á, vừa dằn mặt, vừa vờn buộc kẻ thù hay đồng minh, miễn kết quả canh bạc có triển vọng dung hoà và bảo đảm quyền lợi cho Hoa Kỳ.
Tướng Mattis cần được Thượng Viện đặc miễn, vì chức Bộ Trưởng Quốc Phòng phải do cấp dân sự lãnh đạo. Tướng Mattis xuất ngũ năm 2013, chưa đủ thời gian luật định là phải giải ngũ 7 năm mới được nhậm chức Bộ Trưởng Quốc Phòng.  Nhưng điều này không khó khăn, vì Thượng Viện và cả Thượng Nghị Sĩ McCain, Chủ Tịch Uỷ Ban Quân Vụ, sẵn sàng phê chuẩn.
CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA[National Security Adviser]
TT Donald Trump đã chọn Trung Tướng Michael T. Flynn, nguyên giám đốc Tình Báo Quốc Phòng [Defense Intelligence Agency] làm CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA. Tướng Flynn đã ủng hộ UCV Donald Trump ngay từ giai đoạn đầu cuộc tranh cử Tổng thống.
CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA không phải là thành phần NỘI CÁC, nên không cần Thượng Viện phê chuẩn. Tuy nhiên, chức vụ CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA rất quan trọng trong việc nhận đón và cứu xét các dự án điều hành mà Bộ Ngoại Giao và Ngũ Giác Đài đệ trình lên TT Trump.
Ảnh hưởng đầu tiên của Tướng Flynn là đã cho UCV Donald Trump thấy rõ Hoa Kỳ đang đối mặt với thế giới lâm chiến [“world war”] chống loạn quân quá khích Hồi giáo – ISIS — và phải tìm mọi cách triệt hạ tai ương di căn này bằng cách hợp tác với các đồng mình muốn kết tác chiến đấu vì nhu cầu chung, kể cả với Nga trong mục tiêu này. 
Với tư cách CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA, Tướng Flynn cũng sẽ cố vấn TT Trump về cách đối đầu với những trường hợp nan giải tại Đông Nam Á, dưới trướng sách động của Trung Quốc.

THAM MƯU TRƯỞNG TOÀ BẠCH ỐC[White House Chief of Staff]
Reince Priebus, Chủ tịch Đảng Cộng Hoà đã được TT Donald Trump tuyển chọn làm Tham Mưu Trưởng Toà Bạch Ốc ngay sau khi TT vừa đắc cử. 
Tham Mưu Trưởng Toà Bạch Ốc không phải là thành phần NỘI CÁC, nên không cần Thượng Viện phê chuẩn. Tuy nhiên, Tham Mưu Trưởng Toà Bạch Ốc có trọng trách quản lý nhân viên chuyên ngành làm việc tại Cánh Tây Toà Bạch Ốc, đồng thời đôn đốc các chương trình giao tế với các thế lực liên hệ ngoài Toà Bạch Ốc.
Vai trò trợ lý Tổng Thống của Reince Priebus rất quan trọng vì TT Trump là một lãnh tụ bất thường và “ngoại đạo” về thuật cai trị nước của một quốc trưởng lớn nhất trên toàn cầu. Chính TT Trump cũng tỏ vẻ thán phục Reince Priebus về tư cách thi hành nhiệm vụ: cứng rắn, kiên trì, minh bạch.

CỐ VẤN TRƯỞNG KẾ HOẠCH[Chief Strategist]
Stephen K. Bannon, từng làm chủ tịch hội đồng tranh cử cho UCV Donald Trump, cũng được bổ nhiệm làm Cố Vấn Trưởng Kế Hoạch ngay sau khi TT đắc cử. Theo nhận định TT Trump, Chức vụ Cố Vấn Trưởng Kế Hoạch của Stephen K. Bannon có ảnh hưởng trợ lý ngang với Reince Priebus ở chức vụ Tham Mưu Trưởng Toà Bạch Ốc.
Dư luận quần chúng và truyền thông e ngại Stephen K. Bannon, nguyên giám đốc điều hành của Breitbart News, một cơ sở truyền thông cực hữu, nay làm Cố Vấn Trưởng Kế Hoạch sẽ có khuynh hướng ảnh hưởng quan điểm kỳ thị chủng tộc vào sinh hoạt của Toà Bạch Ốc
TẠM KẾT:
Tới nay, còn khoảng 10 Bộ Trưởng hay chức vụ lãnh đạo tương tự thuộc Nội Các chưa được chính thức bổ nhiệm. Những chức vụ này đều cần được Thượng Viện phê chuẩn, trong đó có:
  1. NGOẠI TRƯỞNG [Secretary of State]
  2. GIÁM ĐỐC TÌNH BÁO QUỐC GIA [Director of National Intelligence]
  3. BỘ TRƯỞNG NỘI VỤ [Interior Secretary]
  4. BỘ TRƯỞNG CANH NÔNG [Agriculture Secretary]
  5. BỘ TRƯỞNG LAO ĐỘNG [Labor Secretary]
  6. BỘ TRƯỞNG NĂNG LƯỢNG [Energy Secretary]
  7. BỘ TRƯỞNG CỰU CHIẾN BINH [Secretary of Veterans Affairs]
  8. BỘ TRƯỞNG AN NINH LÃNH THỔ [Homeland Security Secretary]
  9. TỔNG QUẢN TRỊ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG [E.P.A. Administrator]
  10. ĐẠI DIỆN THƯƠNG MẠI HOA KỲ [U.S. Trade Representative]
Riêng chức vụ NGOẠI TRƯỞNG có vẻ gay go nhất, về mặt nhiệm vụ và nhân vật cần được chọn lựa. Chính khách được chọn vào chức vụ này, dù là chính trị gia có chủ nghĩa hay chuyên viên hành chánh, ngoại giao thượng thặng, đều phải chuẩn bị tuân theo TT Trump tháo bỏ hay chuyển đổi hệ thống đối ngoại kéo dài từ thế “Kết Tạo Liên Minh” [Alliance-Building] sau đệ nhị thế chiến tới thế “Toàn Cầu Hoá” [Globalism] do các chính thể Dân Chủ đề xướng.
Những chính khác đang được để ý tới chức vụ này gồm có:
  1. John R. Bolton, nguyên Đại Sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, thời TT George W. Bush;
  2. Bob Corker, Nghị sĩ TB Tennessee, chủ tịch Uỷ Ban Ngoại Giao, Thượng Viện;
  3. Rudolph W. Giuliani, nguyên Thị Trưởng Thành phố New York. Chính khách này có nhiều hy vọng được bổ nhiệm;
  4. John F. Kelly, cựu Đại Tướng Thuỷ Quân Lục Chiến, có con trai tử trận tại chiến trường Afghanistan;
  5. Zalmay Khalilzad, cựu Đại Sứ Hoa Kỳ tại Afghanistan;
  6. David H. Petraeus, cựu Đại Tướng Bộ Binh, cựu Giám Đốc Trung Ương Tình Báo, đã bị giải nhiệm vì hành vi bất cẩn làm thất thoát tin bảo mật [cho nhân tình];
  7. Mitt Romney, Ứng Cử Viên Tổng Thống thất cử năm 2012, thuộc Đảng Cộng Hoà; từng chỉ trích thậm từ UCV Donald Trump là “bất xứng”; nay lân la cầu xin chức vụ đại thần.

Sự chọn lựa thành phần NỘI CÁC đã cho thấy TT Donald Trump vẫn theo đuổi chủ trương DÂN TUÝ đối nội và QUỐC TUÝ đối ngoại.
Chủ yếu văn hoá giáo dục, kinh bang tế thế, quốc phòng, ngoại giao dù có uyển chuyển, biến thể phần nào khi áp dụng cấp phân bộ, vẫn luôn luôn dung hoà với đường lối cứng rắn, nhưng thực tiễn của TT Trump: [a] khởi đầu tố lớn, giơ cao thế mạnh, lúc dằn mặt kẻ thù, lúc cảnh giác kẻ chống đối, lúc minh bạch thẳng thừng với đồng minh; [b] rồi sẵn sàng mặc cả, thương lương; [c] miễn giành lấy thành quả khả quan, nhận được thắng lợi khả ứng, thích hợp nhất.
Đó là diễn tiến cụ thể của “Hoà Bình Trong Thế Mạnh” [Peace Through Strength] và thế Hợp Tác Với Điều Kiện Khả Chấp. TT Trump sẽ chơi đòn “ba-lá” này tại Trung Đông, Châu Âu, Chấu Á/Đông Nam Á, vừa dằn mặt kẻ thù, vừa vờn buộc đồng minh, miễn kết quả bài bạc có triển vọng dung hoà thế cuộc và bảo đảm quyền lợi cho Hoa Kỳ. 
Đâu sẽ vào đó giữa công dân biết điều, biết lẽ phải; biết đòi hỏi quyền sống tự quyết chính đáng, sáng suốt, đầy đủ; biết thượng tôn luật pháp, quyền lợi và trách nhiệm tương xứng. Công bằng xã hội nằm ở thế chu toàn cơ hội tự duy, tự phát, chứ không ở cách phân định thể thức sinh sống đồng nhất, bó buộc, không sáng kiến chọn lựa. Với ngần ấy cơ hội, với ngần ấy điều kiện hợp lý, hợp cảnh, người có tâm huyết, chí khí sẽ thành công; kẻ ỷ lại, bất cần sẽ đương nhiên thất bại, theo di căn văn hoá chủ bại.  Tất cả theo luật đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, khi con người biết thu nhận và thực hiện đúng mức quyền lợi và cơ hội giao phó.  Đó cũng là căn bản chân chính về DÂN TUÝ: công bằng, cơ hội, dấn thân, kết sinh.  
Đâu cũng sẽ vào đó giữa những chủ thể quốc gia biết điều, không lạm dụng thế lực; không điên rồ, không hèn, không suy nhược; không ăn cháo đá bát; không ăn không, chửi đỏng như tại một vài nền văn minh cũ mềm Tây phương ngoan cố.
Chính sách đối ngoại của chính thể Trump là xây dựng và duy trì hoà bình trong thế mạnh khả chấp, tương ứng, tương xứng. Hoà bình trong thế mạnh là tự quyết “Hoa Kỳ Trước Tiên/America First” về quyền lợi và thế sinh tồn; đồng thời cũng dành cho đối tác, đồng minh và kẻ thù, những cơ hội vụ lợi và sinh tồn xứng đáng, miễn biết điều và hành động chính đáng, quân bình.
Bình thường, đó là thế “fair play” -- chơi xòng phẳng, làm ăn và đối xử tử tế, công bằng, có vay có trả.
Khi gây cấn, đánh phé, phân tranh thắng lợi, đó là cách ứng dụng thi đua trí tuệ theo Định lý Cân Bằng Nash [Nash Equilibrium],[1] vốn là một định lý suy tính trong Lý Thuyết Trò Chơi [Game Theory]– một nhánh của toán học ứng dụng. Định lý này được đặt tên theo [John Forbes] Nash, do ông là người đã đề xướng ra. Nó được dùng để nghiên cứu chiến thuật sao cho sự lựa chọn là tối ưu nhất.
Thuật “Mặc Cả Trump” sẽ đưa tới định lý “Cân Bằng Nash”. Theo đó, sự lựa chọn chiến lược hỗn hợp cho mỗi người chơi [đối tác tranh chấp]
  • là giá trị kỳ vọng lớn nhất có thể đáp ứng chiến lược hỗn hợp của các người chơi khác,
  • nên các quốc gia trong cuộc tranh chấp trên thế giới phải áp dụng chiến thuật sao cho sự lựa chọn là tối ưu nhất,
  • để đạt tới một thế cân bằng khả chấp: khi thiếu một bước là thiệt, thêm một bước là hố và mất cả.
Sự tính toán thông minh đặt ở chỗ biết tới, biết yêu sách, mặc cả hữu hiệu và biết ngưng đúng lúc, đúng mức cần thiết cho mình, một cách thực tế.
Căn cứ vào trò chơi “mặc cả” kinh bang tế thế khu vực một cách thông minh có hứa hẹn một giải pháp cân bằng theo định lý Nash, thì hiểm hoạ chiến tranh giữa các siêu cường quốc và các đồng minh liên hệ sẽ không xẩy ra. Nếu các tiểu quốc cũng thông minh biết dựa lưng đúng chỗ, thì cũng thoát cảnh “trâu bò húc nhau, ruồi muỗi không chết, cũng bị thương”.
Hoà bình, thịnh vượng thực sự khai triển một cách danh chính ngôn thuận, tự nhiên, quân bình, toàn diện tại Hoa Kỳ và nhiều nơi trên thế giới nếu biết tiến hoá chân chính, công bằng trên mặt phẳng nhân bản từng quốc gia, từng cộng đồng con người trên toàn cầu. Đó là định lý cân bằng QUỐC TUÝ theo chính sách đối ngoại mà chính thể Trump muốn thực hiện trong nhiệm kỳ giao phó, bốn hay tám năm.
Mọi nhận định, suy luận dù có căn bản, vẫn mắc phải những sai biệt, lầm lẫn bất khả tiên liệu, cần điều chỉnh khi cần thiết. Đó cũng là thế dẫn giải của bài viết này.
Xin dành cơ hội bổ túc, đính chính trong tương lai.
Lưu Nguyễn Đạt, PhD, LLB/JD, LLM
Michigan State University
[1] In Game Theory, the Nash equilibrium is a solution concept of a non-cooperative game involving two or more players in which each player is assumed to know the equilibrium strategies of the other players, and no player has anything to gain by changing only his or her own strategy. If each player has chosen a strategy and no player can benefit by changing strategies while the other players keep theirs unchanged, then the current set of strategy choices and the corresponding payoffs constitutes a Nash equilibrium. The reality of the Nash equilibrium of a game can be tested using experimental economics methods.
Nash equilibrium has been used to analyze hostile situations like war and arms races (see prisoner’s dilemma), and also how conflict may be mitigated by repeated interaction (see tit-for-tat). It has also been used to study to what extent people with different preferences can cooperate (see battle of the sexes), and whether they will take risks to achieve a cooperative outcome (see stag hunt). It has been used to study the adoption of technical standards and also the occurrence of bank runs and currency crises (see coordination game). [Wikipedia]

.

Ma-dze in VC: Máy nghiền ngà voi để tiêu huỷ

TRỜI ƠI TÔI ĐAU HẾT CẢ BAO TỬ RỒI BÀ CON ƠI. HƠN 20 NGÀN GIÁO SƯ TIẾN SĨ MÀ CHẾ TẠO RA CÁI THỨ QUỶ QUÁI GÌ ĐÂY. ĐÚNG LÀ BẢN LĨNH TRƠ TRẼN CỦA NHÀ SẢN LÀ SỐ MỘT THẾ GIỚI.
Đờ mờ cờ sờ, đẹp mặt vờ lờ