"Mả Đáo Thành Công, Kỳ Khai Đắc Thắng"

Giáp Ngọ, ngựa hí rền vang
Toàn dân vùng dậy ngút ngàn uy linh
Tiến về dẩm nát Ba đình
Lăng tên đồ tể máu tanh gióng giòng.
Cờ vàng bay rợp non sông
Khải hoàn ca khúc khai dòng tự do
Đồng hương bốn bể hẹn hò
Ngày về cố quốc dưới cờ vinh quang@

Trúc Giang







We Support Civil Disobedience for Democracy in Hong Kong !

Chúng tôi tiếng nói UK-ĐẤU TRANH ủng hộ sự đấu tranh đòi quyền dân chủ của người dân Hong Kong ..ủng hộ các em sinh viên và học sinh HongKong
--
Joshua Wong , spokesman #OccupyCentral" I Call you for support

Saturday, 25 October 2014

Hãy Phá Đổ Bức Tường Ô Nhục

Hãy Phá Đổ Bức Tường Ô Nhục

Trúc Giang MN
        https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSAeQfWijGiNdrlYXe2w_aWhiS80itrjGXknNUuTao1yYVbR9Ta https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQcZ-4pCIJllRIy9wkvkuHwdLLVEhTkg6IdjNSoE2rqL0_MaiETdQ

I. TỔNG QUÁT
                     http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/90/Photograph_of_President_Reagan_giving_a_speech_at_the_Berlin_Wall%2C_Brandenburg_Gate%2C_Federal_Republic_of_Germany_-_NARA_-_198585.jpg
 Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan đọc diễn văn trước Cổng Brandenburg ở giữa Bức tường Berlin ngày 12 tháng 6 năm 1987, mà trong đó ông thách thức nhà lãnh đạo Liên Xô Mikhail Sergeyevich Gorbachyov: "Hãy phá đổ bức tường này !"

Ngày 9-11-2014 năm nay đánh dấu 25 năm bức tường ô nhục Bá Linh bị sụp đổ. Bức tường bị đập nát trong niềm hân hoan của người dân Đức dưới hai chế độ.
"Hãy phá đổ bức tường nầy" (Tear down this wall) là một phần trong bài diễn văn nổi tiếng của Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan mà trong đó ông thách thức nhà lãnh đạo Liên Xô Mikhail Sergeyevich Gorbachev, hãy phá bỏ bức tường Bá Linh.
Bài diễn văn đọc tại cổng Brandenburg, cạnh bức tường Bá Linh vào ngày 12-6-1987. Reagan đã thách thức Gorbachev hãy phá bỏ bức tường để thể hiện sự ước muốn của Gorbachev trong việc làm gia tăng sự tự do trong khối Xô Viết, mặc dù bức tường là của Đông Đức, nhưng Hoa Kỳ xem Đông Đức như là một chánh phủ bù nhìn tay sai của Liên Xô.
Bài diễn văn do Peter Robinson soạn, mặc dù bị Bộ Ngoại giao HK, Hội Đồng An Ninh Quốc gia và Phó cố vấn an ninh là tướng Colin Powell chống đối mạnh mẽ, nhưng Tổng thống Reagan vẫn đọc.
Những câu nói nổi tiếng nhất trong bài diễn văn như sau:
“Tổng bí thư Gorbachev, nếu ông muốn mưu tìm hoà bình, nếu ông mưu tìm thịnh vượng cho Liên Xô và Đông Âu, nếu ông mưu tìm giải phóng, thì hãy đến nơi cổng nầy, ông Gorbachev, hãy mở cổng nầy. Ông Gorbachev, hãy phá đổ bức tường nầy!".
("General Secretary Gorbachev, if you seek peace, if you seek prosperity for the Soviet Union and Eastern Europe, if you seek liberation, come here to this gate. Mr Gorbachev, open this gate. Mr. Gorbachev tear down this wall!")
Vào ngày 18-10-1989, nhà lãnh đạo Đông Đức Erich Honecker từ chức và vào ngày 9-11-1989 các nhà lãnh đạo mới, đã nới lỏng hạn chế, cho dân Đông Đức được rời khỏi quốc gia, và ngay lập tức, đánh dấu sự sụp đổ của Bức Tường Bá Linh (Berlin), chính thức vào ngày 10-11-1989.
II.CHI TIẾT
1* Bức Tường Bá Linh
        https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTtHzmZ9NIYZdkK7-gzK9-EGncyK9CTO0_aJCOF4Y9hzD-yZpDc http://inapcache.boston.com/universal/site_graphics/blogs/bigpicture/berlinwall/bp2.jpg
Bức Tường Bá Linh (Berlin wall) là bức tường ngăn chia thành phố Bá Linh ra làm hai, một bên thuộc về Đông Đức là chế độ độc tài Cộng Sản, lệ thuộc vào Liên Xô và một bên thuộc về thế giới Tự do của Tây Đức.
Điểm đặc biệt đáng chú ý là thành phố Bá Linh nằm sâu 160km trong vùng kiểm soát của Cộng Sản Đông Đức.
Bức Tường Bá Linh được thế giới gọi là "Bức Tường Ô Nhục" do Cộng Sản Đông Đức dựng lên để ngăn chận, không cho người Đức trong vùng bị Cộng Sản chiếm đóng chạy trốn sang Tây Bá Linh.
Cuộc chạy trốn được gọi là việc "Bỏ phiếu bằng chân". Người Việt Nam chuộng tự do bỏ phiếu bằng ghe trong phong trào Thuyền Nhân sau năm 1975.

   https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQNdSS8B6II2D8J042rOiL26jFPTERHRyUS_kLax9ysoaOonFoS https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcR8hHAd4TkPuHW-Wn7fXfBGCNMklEpgYTzruGSjpJudO77onlEc
                       http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/11/05/b4ctn_Berlinwall51193.jpg
Người lính đông Đức Hans Conrad Schumann liều mình nhảy qua hàng rào dây thép gai để sang Tây Berlin ngày 15/8/1961
Từ năm 1949 đến năm 1961, đã có 2.5 triệu người từ Đông Đức và Đông Bá Linh chạy trốn chế độ Cộng Sản, sang Tây Bá Linh và Tây Đức. Sự việc nầy làm mất mặt mũi lãnh đạo đảng CS Đông Đức và bôi đen chế độ, đồng thời dân chúng sẽ chạy trốn hết, không còn người để xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội, cho nên, ngày 13-8-1961, Bức Tường Ô Nhục được dựng lên để nhốt dân ở Đông Đức.
2* Tóm lược về thành phố Bá Linh
Bá Linh (Berlin) là thủ đô cũ của nước Đức. Sau khi quân Phát xít Đức của Hitler thua trận, đầu hàng trong Thế Chiến II, thì nước Đức chia làm 4 vùng chiếm đóng, theo thoả thuận của Hội Nghị Yalta ngày 4-2-1945.
Thủ đô Bá Linh cũng được chia làm 4 phần. Một phần thuộc Liên Xô chiếm đóng và 3 phần do Hoa Kỳ, Anh, Pháp cai quản.
Điểm đặc biệt là thành phố Bá Linh nằm trọn trong lãnh thủ do Liên Xô chiếm đóng.
Stalin của Liên Xô muốn chiếm trọn bộ Bá Linh, nên đã bao vây thành phố nầy bằng cách ngăn chận tất cả các ngỏ ra vào đường bộ và đường xe lửa.
Tây phương không nhượng bộ. Không lực Hoàng Gia Anh và Không Lực Hoa Kỳ lập cầu không vận, chở lương thực, nhu yếu phẩm, thuốc men, nhiên liệu đến cho người Đức ở phía Tây Bá Linh.
Cuộc phong toả kéo dài kể từ ngày 26-4-1948 đến ngày 11-5-1949. Hoa Kỳ và Anh Quốc đã thực hiện 200,000 chuyến bay trong một năm, chuyên chở 13,000 tấn lương thực và nhu yếu phẩm cho Tây Bá Linh.
Cuộc phong toả Bá Linh của Liên Xô thất bại. Chấm dứt ngày 11-5-1949.
3* Xây dựng bức tường Bá Linh
              http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/8/80/Berlin_Wall_1961-11-20.jpg/220px-Berlin_Wall_1961-11-20.jpg http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/5/54/Mauer_axb02.jpg/220px-Mauer_axb02.jpg

Nếp sống văn minh, dân chủ và phồn vinh thật sự của Tây Đức và Tây Bá Linh làm cho khối Cộng Sản cảm thấy nhột. Những lời tuyên truyền láo khoét về thiên đàng Cộng Sản làm cho họ tự cảm thấy xấu hổ, mắc cở miệng.
Nhà sử học Taylor cho biết dân số Đông Đức 17 triệu thế mà từ năm 1949 đến 1951 đã có hơn hai triệu người rời bỏ thiên đàng Cộng Sản. Vì thế, các đồng ấy bèn xây bức tường ô nhục để giam hãm đồng bào của họ.
Trong đêm 12 rạng sáng ngày 13-8-1961, 5,000 quân đội, 5,000 cảnh sát, 4,500 công nhân bắt đầu phong tỏa những con đường đến Bá Linh. Quân đội Xô Viết đặt trong tình trạng báo động.
Erich Honecker lãnh đạo kế hoạch và bắt đầu xây Tường Bá Linh ngày 13-8-1961.
Trong vòng một tháng đầu, tháng 9 năm 1961, chỉ riêng lực lượng canh phòng đã có 85 người đào ngủ trốn sang Tây Bá Linh. Ngoài ra, 400 người chạy trốn thành công trong 216 lần.
Bức tường được trang bị và củng cố bằng nhiều hệ thống hàng rào kẽm gai, hào hố, vật cản đường xe tăng, các đường tuần tra và những tháp canh.
Có 1,000 con chó "đặc nhiệm". Các ngôi nhà gần bức tường bị giật sập. Nhà thờ gần đó cũng bị san bằng.
Theo tài liệu của Bộ An Ninh Quốc Gia Đông Đức, thì bức tường gồm có:
- 41 km 91 tường có chiều cao 3 m 60
- 58 Km 95 tường có chiều cao 3 m 40
- 68 km 42 hàng rào kim loại có chiều cao 2 m 90 dùng làm vật cản dựng trước bức tường.
- 161 Km đường đi có hệ thống chiếu sáng.
- 113 Km 85 hàng rào có hệ thống báo động tự động.
- 186 tháp canh.
- 31 cơ sở chỉ huy.
Lực lượng biên phòng Đông Đức ở Bá Linh gồm có:
- 11,500 quân nhân và 500 nhân viên dân sự.
Ngoài Bộ Tham mưu đóng ở Bá Linh, lực lượng nầy bao gồm 7 trung đoàn và 2 trung đoàn tập huấn.
Mỗi đơn vị nhỏ có công binh, truyền tin, vận tải, súng cối, pháo binh, súng phun lửa, chó đặc nhiệm. Có hơn 156 xe bọc thép và 2,295 xe cơ giới các loại.
Trong tổng số 156 Km 400 biên giới với Bá Linh, có 43 Km 700 nằm trong thành phố Bá Linh và 112 Km 700 nằm trong tỉnh Potsdam.
Hệ thống bảo vệ biên giới giữa Đông và Tây Đức, bao gồm thành phố Bá Linh:
- Tường bê tông hay rào sắt cao từ 2m đến 3 mét.
- Dưới đất có hệ thống phát tín hiệu khi chạm vào.
- Rào sắt cao hơn đầu người có gắn kẻm gai và dây báo động.
- Có chó đặc nhiệm, hào hố cản xe tăng và xe cơ giới.
- Tháp canh tổng cộng là 302 tháp.
- Bức tường Bá Linh nằm trong hệ thống bảo vệ biên giới giữa Đông và Tây Đức.
- Hệ thống bảo vệ biên giới có chiều rộng từ 30 mét đến 500 mét tùy thuộc vào địa hình.
- Mìn và súng bắn tự động được thiết kế.
4* Nạn nhân
        http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/f4/Berlin_Wall_victims_monument.jpg/1024px-Berlin_Wall_victims_monument.jpg http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/32/BerlinerMauer1990.jpg/1024px-BerlinerMauer1990.jpg
               Tưởng nhớ các nạn nhân của Bức tường Berlin (ảnh chụp năm 1990)
Số người chết dưới chân tường trên đường tìm tự do đến nay chưa được biết chắc chắn vì nhà nước CS Đông Đức che đậy có hệ thống.
Theo tin của tổ chức "13 tháng 8" thì số người thiệt mạng là 1,135. Theo điều tra của Phòng Tổng Kiểm Soát (Staatsanwaltschaft) thì có 270 người bị nhà nước Đông Đức hành hình dã man. 421 người vượt tường bị hạ sát.
Nạn nhân đầu tiên tên Ida Siek chết ngày 22-4-1961, vì tại nạn khi nhảy từ cửa sổ của một căn nhà qua bức tường.
Vào ngày 24-8-1961, những phát súng đầu tiên đã bắn chết Gunter Litfin, 24 tuổi khi anh cố vượt qua tường.
Năm 1966, hai trẻ em 10 tuổi và 13 tuổi bị bắn chết trên đường đào thoát với tổng số 44 phát đạn của lính biên phòng.
Nạn nhân cuối cùng là Chris Gueffroy bị bắn chết ngày 24-2-1989. Nhưng đáng chú ý và gây xúc động nhất là cái chết của Peter Fechter. Peter sinh ngày 14-1-1944, là một thợ hồ ở Đông Đức. Peter cùng bạn là Helmut Kulbeik quyết định chạy trốn sang Tây Bá Linh, chỉ cách nhau có một bức tường cao 2 mét, có kẻm gai quấn ở trên.
Trưa ngày 17-8-1962, một năm sau ngày bức tường hoàn thành, Họ trốn trong một xưởng gổ để theo dõi lính biên phòng.
Cả hai cùng chạy ra và leo tường. Lính Đông Đức xả súng bắn. Kulbeik nhảy thoát được qua Tây Bá Linh. Fechter bị bắn vào lưng bị thương té xuống. Fechter khóc lóc, kêu cứu thảm thương, nhưng lính Đông Đức vô cảm bỏ mặc. Tiếng kêu khóc và rên rĩ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Chết vì mất máu.
Trong lúc đó, bên Tây Bá Linh hàng trăm người kéo đến bức tường, phẩn nộ, la hét và chữi to là "Lũ Cộng Sản giết người!".
Sau khi Fechter chết, nhiều người ở Tây Bá Linh thương tiếc, ông tỉnh trưởng Tây Bá Linh đến chân tường đặt vòng hoa tưởng niệm Fechter.
Mặc dù lính CS Đông Đức được lịnh bắn hạ tất cả những người vuợt tường, kể cả đàn bà và trẻ em, nhưng đã có 5,000 người liều mạng leo qua tường trốn thoát đưọc. Và có khoảng 200 người bị giết chết.
Có khoảng 75,000 ở Đông Đức phải ra toà án vì tội chạy trốn, mà theo điều "88" của Bộ Hình luật thì bị 8 năm tù giam. Cũng giống như tội vượt biên ở VN vậy.
5* Bức tường Bá Linh sụp đổ
       https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTBONsGFEWmbrbqHg80m4nROnCYFfS5WFtzHJD3uI99hJ5oFCb6vg  https://encrypted-tbn1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQYtMg_3wcdfO0Cf3VY-TqnqNaY7mlkdYBll2Om1z8G2YMZ-_6e
                                       https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRzaDGZ5N3ZUTNwv-1E8qJ-foj1MHWt728IQEzRLZWKbTxohK3o3A
Bức tường sụp đổ vào đêm 9 tháng 11 rạng sáng ngày 10-11-1989.
Nhiều nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ là:

Thursday, 23 October 2014

CS xúc phạm trầm trọng đến lịch sử: Đừng làm nhơ nhuốc hào khí Diên Hồng

 Đừng làm nhơ nhuốc hào khí Diên Hồng



vs22_15

Vài ngày qua báo trong nước thông tin “quốc hội CS” khai mạc kỳ họp thứ 8, khóa 13, tại hội trường Diên Hồng, trong tòa nhà mới. Đem tội trạng nhà cầm quyền CS và “quốc hội” của đảng, so với Hội Nghị Diên Hồng, cảm thấy nhiều điều xót xa, tủi nhục. Cộng Sản đã thách thức dân tộc, xúc phạm đến lịch sử và tiền nhân.



Người Việt Nam, ai cũng biết hội nghị Diên Hồng, là điểm son toàn dân đồng lòng diệt ngoại xâm, giữ vẹn bờ cõi, cũng là điểm sáng chói về tự do – dân chủ, đã mở ra rất sớm không riêng trên quê hương Việt Nam, mà có thể sớm nhất trong toàn vùng, ở thế kỷ 13.

Trước sự kiện quân Nguyên Mông xâm lược lần thứ hai, Hẳn Thượng Hoàng Trần Thánh Tông và triều đình đã có kế sách diệt giặc, song nghĩ tới thế giặc mạnh, quân ta yếu, nên Thượng Hoàng đã triệu tập các bô lão, lấy ý kiến, cũng là cách thêm tự tin cho chính mình, và chia xẻ niềm ưu tư cho toàn dân, gọi là bô lão, đủ biết thuộc thành phần có uy tín, đáng tin tưởng trong dân chúng, được hiểu ngầm, nhiều hơn phần cụ thể tín nhiệm. Tuy nhiên vì nhiệt tâm yêu nước, dẫn tới vua dân đồng lòng trừ ngoại xâm. Ngoài thể hiện ý chí giữ nước, hội nghị Diên Hồng, còn nói lên một mưu lược thâm sâu, như nhà sử học Ngô Sĩ Liên nhận định:


““Giặc Hồ vào cướp nước là nạn lớn nhất của đất nước. Hai vua hiệp mưu, bầy tôi họp bàn há lại không có kế sách gì chống giặc mà phải đợi đến ban yến hỏi kế ở các phụ lão hay sao? Là vì Thánh Tông muốn làm thế để xét lòng thành ủng hộ của dân chúng, để dân chúng nghe theo lời dụ hỏi mà cảm kích hăng hái lên thôi. Đó là giữ được cái nghĩa người xưa nuôi người già để xin lời hay vậy.”



Lịch sử tiền nhân vẻ vang như vậy, bản chất CS chọn tên Diên Hồng, là cố tình xúc phạm và làm nhơ nhuốc lịch sử, đơn cử vài dẫn chứng:

- Lập ra và lãnh đạo đảng CSVN, là Hồ Chí Minh, từng xin theo học trường hậu bổ, để trở thành tay sai cho Pháp, vì thủ tục học vấn chưa đáp ứng, nên bị loại. Nghe theo lời quan thầy giết hại đồng bào, trong cái gọi là “cải cách ruộng đất,” tiến hành cuộc chiến xâm lược miền Nam, làm hàng triệu đồng bào bỏ mạng, gây chia rẽ, hận thù dân tộc sâu sắc, tưởng nhiều thế hệ kế tiếp vết thương không dễ lành. HCM không thương được dân, cũng khó lòng yêu nước.


Từ năm 1946 HCM và đảng CSVN đã “chế” ra quốc hội, nhưng tuyệt nhiên “quốc hội” chỉ là thành phần tay sai truyền thống, những việc liên quan mật thiết của đất nước, “quốc hội” chưa hề được biết, ví dụ công hàm 1958.


Quốc Hội, tòa nhà mới


Trong lúc đất nước ngập lút đầu trong nợ công, nợ tư, hàng ngàn doanh nghiệp đang đứng trên bờ vực phá sản, lại đi xây tòa nhà gần sáu ngàn tỷ! Chuyện quốc gia, như một gia đình thu gọn, ví dụ một gia đình vay 500 triệu, mua máy cày, dựng nhà xay lúa, phát triển chăn nuôi, đương nhiên sẽ có ngày trả xong nợ, ngược lại chỉ vay vài trăm triệu, (số nợ nhỏ hơn) nhưng vay về để ăn xài, tất nhiên phải quỵt nợ, một ngày không xa, chủ nợ sẽ xiết nhà. CSVN hiện tại chưa tự làm được con ốc, con vít, mới đây còn la toáng lên: Chưa sơn được xe hơi! CSVN vay tiền để làm gì? Một người nông dân cũng biết, vay tiền để mua ruộng, mua rẩy, chưa ai ngu đi vay tiền để xây nhà! Ngoại trừ nhà cầm quyền CS.


Nhà mới, đầu cũ

Hôm qua 500 “đại biểu” mang 500 cái đầu CS cũ rích, vào họp trong tòa nhà mới, gọi là “họp bàn nhiều kế sách trọng đại của nhà nước,” nhìn qua những đề mục chẳng thấy gì trọng đại, chỉ lòng vòng luẩn quẩn, như con gà mắc tóc trong đống nợ vĩ đại, những bộ mặt cố ươm lên nỗi ưu tư, khắc khoải, nhưng làm gì, ai cũng biết giả dối, hết nhiệm kỳ, hết than thở nợ nần, nhiệm kỳ tới vơ vét và than thở tiếp, chín kiếp con cháu sẽ trả, trả không xong ngoại bang xiết nước.


Nguyễn Sinh Hùng, khen tòa nhà mới rộng đẹp, hoành tráng, chỉ phiền khu báo chí qúa hẹp! Có gì phiền, 800 báo đài của đảng, chỉ cần chỉ thị cho một tờ báo, một đài truyền hình, truyền thanh vào lấy tin tức, về phát lại, thiết tưởng khu sinh hoạt báo chí, chừng 4, 5 m2 cũng dư!


Đảng CSVN, và “quốc hội” của đảng, rất sợ đa nguyên, đa đảng, sợ tự do – dân chủ, sợ tự do ngôn luận, sợ người dân muốn biết, như tụi xì ke sợ nước! “Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, BT bộ Công An…vv…” cũng đều là “đại biểu quốc hội”, vui thật cả hành pháp, lập pháp nhập chung một đống bùi nhùi, hỗn độn. Thế mà mới đây Nguyễn Tấn Dũng, nói trơn lu: “Tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược…” nó không đảo ngược, nhưng đổ lộn tùng phèo.

Trong “đại biểu” có mặt Nguyễn Tấn Dũng, chợt nhớ thêm một câu hỏi của học giả Đức:

Ông có nói đến tầm quan trọng của luật pháp quốc tế. Philippines đã thưa kiện lên Tòa án luật Biển quốc tế, nhưng cho đến nay chúng tôi chưa thấy động thái nào tương tự từ VN. Vậy quan điểm của Chính phủ VN về động thái của Philippines là gì, ủng hộ hay phản đối?

NTD trả lời: Philippines là một nước độc lập có chủ quyền. Việc Philippines kiện TQ về yêu sách đường chín đoạn là quyền của Philippines. Lập trường của VN, như tôi đã nói, độc lập chủ quyền là thiêng liêng, chúng tôi sẽ làm tất cả trong khả năng và bằng mọi cách phù hợp với luật pháp quốc tế, để bảo vệ độc lập chủ quyền của mình.


Và biện pháp pháp lý, như tôi đã đề cập, cũng là một biện pháp hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế, là biện pháp tiến bộ và văn minh để giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia, bao gồm cả tranh chấp lãnh thổ.


Tầm cỡ đại biểu như NTD không dám nói 2 tiếng ủng hộ Philippines, trong khi đó câu hỏi nhấn mạnh: “Chưa thấy động thái nào tương tự từ VN?” NTD trả lời huề vốn “quyền của Philippines,” chẳng lẽ quyền của Lào! 499 “đại biểu” còn lại sợ hai tiếng Trung Quốc, và biển Đông, như đàn bà sợ sấm chớp, sợ ma.


NTD và đảng CS, khi nói tới Trung Cộng, thường xuyên khép nép: Chúng tôi luôn luôn trọng luật pháp quốc tế, nếu hỏi: Sao không tôn trọng hiệp định Geneve, và Paris? Đố ai biết đảng trả lời sao?


Mới đây tiếp xúc cử tri, Sang mặt bư, mắt hí, nói: “Một bộ phận không nhỏ, không biết nằm ở đâu” (vào google, viết nguyên hàng chữ trong ngoặc kép, sẽ thấy toàn bài.) Theo Sang và đảng CS cho rằng một bộ phận không nhỏ đang ăn hại, phá đảng, mà tìm hoài không biết nó nằm ở đâu. Tội nghiệp đảng qúa, nó nằm sờ sờ dưới thắt lưng của mấy bà phu nhân đảng chớ đâu, chịu khó sờ xuống dưới chừng gang tay sẽ gặp. Sang và đảng CS cần giải phẫu con mắt, giải phẫu não trạng, may ra mới tìm thấy bộ phận không nhỏ nằm đâu!

Tình hình biển Đông


- Philippines dám kiện Trung Cộng.

- Nam Hàn, chỉ trong năm 2013 đã bắt giữ 180 tàu cá Trung Cộng xâm phạm vào cướp cá của họ, 180 tàu thuyền này được thả, sau khi nộp tiền phạt.


Ngày 11 tháng 10 năm 2014, thuyền trưởng Trung Cộng, bị bắn chết, vì tội chống cự tàu kiểm soát của Nam Hàn.

“Đại biểu quốc hội” của đảng CS phải gục mặt, khi đọc tin này, đảng CS khỏi phải “xấu hổ với tiền nhân,” mà xấu hổ ngay trước mắt với ngư dân và đồng bào Việt Nam, trước hành động ngang ngược, tàn bạo của giặc Tàu, trên lãnh thổ và lãnh hải VN.


“Đại biểu” Phùng Quang Thanh, cực chẳng đã phải viết về tên này, thấy cái mặt cũng gướm tởm, may tác giả Vũ Đông Hà, viết trước rồi, khỏi mất công “nghiên cứu” nhìn bản mặt ghê qúa.


Giá như một dân sự, phát biểu cũng bớt phẫn nộ, đằng này một đại tướng bộ trưởng BQP mà “xin giữ nguyên hiện trạng biển đông.” Nghĩa là PQT và đảng CSVN đã bằng lòng dâng hiến những gì Trung Cộng đã cướp được của VN trên hai quần đảo Hoàng và Trường Sa, ngày mai chúng cướp tiếp, và đảng CSVN vẫn cứ xin “giữ nguyện hiện trạng” đúng ra phải nói “xin được giữ nguyên thảm trạng.”

Khi hỏi về việc xây dựng của Trung Cộng trên hai đảo PQT, biện hộ một cách ngây ngô: “Đài Loan, Philippines, Malaysia cũng xây dựng” Giá như một người dân báo Cảnh Sát, “nhà ông kia, bị thằng A tấn công ăn cướp,” nếu Cảnh Sát nói: Thôi thì thằng B, thằng C, thằng D cũng ăn cướp! Chẳng hiểu dư luận nghĩ gì?


Trong Tam Quốc Chí, Tào Tháo khen và chê như sau:

“Sinh con anh hùng như Tôn Trọng Mưu, mới đáng sinh, không như con của Lưu Cảnh Thăng, toàn một lũ heo đụn cả!”

Hơn 3 triệu đảng viên, trong đó có “quốc hội,” toàn là lũ con của Hồ Chí Minh, tệ lậu hơn tụi con Lưu Cảnh Thăng, mà dám họp dưới tòa nhà gần 6 ngàn tỷ, lại có tên Diên Hồng, đảng CS xúc phạm trầm trọng đến lịch sử và công ơn của tiền nhân, than ôi!


22/10/2014

Ông Bút

Điếu Cày Lưu Vong : Đừng Nghĩ Đấu Tranh Đi Xuống ...!!!

  Trích :
Phát biểu với Danlambao, blogger Điếu Cày cho biết:
"Sự có mặt của tôi trên đất nước tự do này là minh chứng cho chiến thắng của các giá trị tự do dân chủ. Chiến thắng này là do nỗ lực không mệt mỏi của cộng đồng người Việt chúng ta ở trong nước cũng như ngoài nước, và cộng đồng quốc tế.

Trong 6 năm rưỡi qua, tôi đã bị giam ở 11 nhà tù khác nhau.  Nay có tự do, tôi kiên quyết sẽ tiếp tục đấu tranh ở một góc độ mới. Trước mắt, tôi sẽ tập trung đấu tranh dựa trên sự ủy thác của các bạn tù.

Việc tôi ra đi cũng để đấu tranh cho ngày trở về, đây không phải là cuộc đấu tranh cho riêng cá nhân tôi mà còn cho tất cả chúng ta." 
-----------

Ánh sáng ĐIẾU CÀY

Khi trục xuất anh Điếu Cày ra khỏi Việt Nam, lãnh đạo CS nghĩ họ trục xuất anh sang Mỹ. Với lãnh đạo CS đó là một chọn lựa khôn ngoan. Bởi vì, theo họ, tên anh gắn liền với các phong trào chống chủ nghĩa Đại Hán Bá Quyền Trung Cộng; phong trào do anh lãnh đạo chẳng những không bị dập tắt dần theo năm tháng tù đày của riêng anh nhưng đã mỗi ngày một phát triển rộng; để anh ở lại là một mối lo canh cánh bên lòng.
Thật ra, đảng nghĩ vậy là lầm.
Từ lâu, Việt Nam có hai khối: Việt Nam CS và Việt Nam Tự Do. Đảng không đẩy anh qua Mỹ mà đã đẩy anh về phía Việt Nam Tự Do đang có mặt ở khắp bốn phương trời kể cả tại Việt Nam. Thả một con chim như Điếu Cày bay vào bầu trời tự do, con chim đó sẽ không biền biệt cuối chân mây nhưng một ngày sẽ bay về ngậm theo những hạt lúa mới. Hạt lúa dân chủ, khai phóng, nhân bản và tình người.
Khác với nhiều người tranh đấu trước anh, có thể ra đi vì chính kiến, ra đi vì quan điểm, ra đi vì gia đình, Điếu Cày ra đi vì trái tim khát vọng nồng cháy. Chính kiến có thể thay đổi, quan điểm có thể thỏa hiệp nhưng khát vọng độc lập, tự do dân tộc phát xuất từ trái tim của một con người chỉ có chết mới thôi.
Khát vọng độc lập, tự do dân tộc như đã chứng minh trong suốt dòng lịch sử Việt Nam, là ngọn lửa không bao giờ tắt. Hơn một ngàn năm trong bóng đêm nô lệ nhà Hán, nhà Ngô, nhà Đường với bao nhiêu cực hình đày đọa, sáng xuống bể tìm ngọc châu, chiều lên non săn ngà voi, trầm hương, châu báu, nhưng dân tộc Việt vẫn bảo vệ được tính độc lập, vẫn giữ được bản sắc văn hóa Việt trong sáng và thuần nhất. 
Đất nước chúng ta đã hơn một lần bị mất đi và giành lại được, Thăng Long đã từng bị đốt cháy nhưng chúng ta hãnh diện nói lớn rằng dân tộc Việt Nam chưa bao giờ bị mất gốc.
Hiếm có trên một đất nước nào, ở đó, tên của một con sông, một ngọn núi, một thôn làng, cũng có thể làm cho người dân khi nhắc đến phải rơi nước mắt. Những Phong Hóa, Nam Quan, Mê Linh, Bạch Đằng, Vạn Kiếp, Thiên Trường, Diên Hồng, Chi Lăng, Lam Sơn, Đống Đa, v.v… không phải chỉ là những địa danh, mà hơn thế nữa, còn là là nơi giữ gìn anh linh hùng khí của dân tộc Việt Nam.
Hình ảnh những chiếc búa, những chiếc rìu, những mũi thương, mũi đao, mũi tên bằng đồng đào được ở vùng Trung Châu, Bắc Việt, ở Sông Bạch Đằng, dọc Ải Nam Quan không chỉ là những cổ vật mà còn là chứng tích của bao nhiêu trận mạc, bao nhiêu cuộc chiến đấu, bao nhiêu máu xương và nước mắt của tổ tiên đổ xuống trước tham vọng của các triều đại Bắc phương xâm lấn.
Trong lúc sự kính trọng dành cho hàng trăm nhà dân chủ đang bị tù đày bao giờ cũng sâu đậm, tình cảm của đồng bào trong và ngoài nước dành cho anh Điếu Cày, đặc biệt trong thời gian anh tuyệt thực đã vượt lên trên. Tình cảm đồng bào dành cho anh giống như tình cảm của anh dành cho đất nước: thiêng liêng, thân thương và trong sáng.
Anh Điếu Cày không phải là nhà thơ, nhà văn, nhà chính trị, nhà cách mạng, nhà lý thuyết, nhà hùng biện, nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Không phải là nhà nào cả. Anh chỉ là Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, cái tên một lần nghe rất lạ nay đã trở thành quen thuộc và gần gũi, đặc biệt trong lòng tuổi trẻ Việt Nam.
Anh Điếu Cày không phải là Nelson Madela của Nam Phi, Aung San Suu Ky của Miến Điện, Vaclav Havel của Tiệp. Anh là một người Việt Nam bình thường, đơn giản như hạt gạo, củ sắn, củ khoai, con mắm, ngọn rau nhưng cũng vô cùng cao quý bởi vì anh nói lên khát vọng độc lập tự chủ của dân tộc Việt Nam trong thời đại ngày nay.
Nỗi đau trong lòng anh là nỗi đau của một dân tộc định cư hơn bốn ngàn năm trên bán đảo Đông Dương trải dài 3260 cây số nhưng nay chỉ còn bờ mà không còn biển. Phải dành lại biển Đông, phải giành lại những hòn đảo mang tên Việt Nam, phải giành lại những tài nguyên trong lòng biển mà cha ông đã đổ máu để giữ gìn. Anh bước đi trên con đường quê hương gai góc, con đường nhiều người khác không dám đi: con đường chống Trung Cộng xâm lăng.


Mẫu số chung hôm nay là dân tộc và dn chủâ. Mẫu số chung thiêng liêng đó vượt lên trên mọi hiệp định, mọi vĩ tuyến, mọi chia cách, mọi tôn giáo, thế hệ, trong hay ngoài nước. Mẫu số chung thiêng liêng đó không chỉ giá trị đối với những người đã từng hy sinh, từng đổ máu để bảo vệ miền Nam mà còn cho cả nhiều triệu đồng bào đã bị khủng bố từng ngày, từng đêm trên đất nước.Không giống như 70 ngàn người Nga lưu vong ở Paris sau cách mạng CS năm 1917 hay hàng trăm ngàn người Việt lưu vong ngay sau CS chiếm VNCH năm 1975, người Việt Nam tự do hôm nay không còn mang tâm trạng lưu vong nữa. Thời đại hôm nay là thời đại của những người chết đang bắt đầu sống lại và người đi đang lần lượt quay về. Anh Điếu Cày cũng vậy, trong lòng anh không có khái niệm lưu vong, anh ra đi là để quay về. Và chúng ta sẽ về.
Cuộc cách mạng tin học, cách mạng kinh tế toàn cầu, sự sụp đổ của hệ thống CS Liên Xô và chư hầu Đông Âu đã xóa bỏ nhiều cách ngăn, biên giới, thu ngắn thời gian và thu hẹp không gian. Anh Điếu Cày rời nhà tù, anh ra phi trường, anh lên máy bay, anh xuống máy bay, đối với người Việt quan tâm đến đất nước và anh, tất cả điều đó như đã diễn ra trong cùng một không gian và cùng một múi giờ dù ở chúng ta ở đâu trên mặt đất này. Bởi vì, không gian là trái tim Việt Nam và thời gian được tính bằng nhịp đập của trái tim Việt Nam.Ngày cáo chung của chế độ CS toàn trị tại Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian. Ngay cả những lãnh đạo cao cấp nhất của đảng CS cũng biết điều đó. Những cường hào ác bá cai trị đất nước ngày nay không phải là những người làm nên lịch sử mà chỉ là những kẻ làm công việc giải thích, ăn cắp, bóp méo lịch sử cho phù hợp với tham vọng xích hóa Việt Nam của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản trước đây, và tiếp tục sống huy hoàng trên nỗi thống khổ triền miên của dân tộc Việt Nam. Họ phải bị lật đổ.
Trước ngày 25 tháng 12 năm 1991, đảng CS Liên Xô cai trị một vùng đất có diện tích 22 triệu 400 ngàn kilomet vuông, rộng hơn cả thời huy hoàng nhất của Đế Quốc Nga và một đạo quân 5.3 triệu lính, nhưng không cứu vớt được Liên Xô.
Sự sụp đổ của Liên Xô phát xuất từ nhiều lý do nhưng sâu xa nhất vẫn là từ khát vọng độc lập tự do của các dân tộc Estonia, theo chân là Lithuania, Latvia và lan dần sang các dân tộc khác như Azerbaijan, Armenia, Tajikistan và Uzbekistan. Những dân tộc bị trị chiếm hai phần ba dân số của Liên Xô và đã đấu tranh không ngừng nghỉ ngay từ ngày đầu bị cưỡng chiếm.

Câu chuyện bi hùng về phong trào du kích Anh Em Rừng (Forest Brothers) của các dân tộc vùng Baltics chống lại CS Liên Xô từ sau thế chiến thứ hai là một bằng chứng hùng hồn. August Sabbe, người Estonia, kháng chiến quân cuối cùng của Anh Em Rừng bị KGB khám phá hơn 30 năm sau, ngày 27 tháng 9 năm 1978, nhưng chúng không giết được anh. Anh đã nhảy xuống sông Vohandu tuẫn tiết mang theo khát vọng tự do thiêng liêng. Phạm Hồng Thái của Việt Nam trước đó đã hy sinh như thế. Cuối cùng, tinh thần dân tộc và khát vọng dân chủ tự do của dân tộc Estonia đã thắng KGB và vượt qua được chính sách tẩy não vô cùng thâm độc của chủ nghĩa CS.
Biển Thái Bình hôm nay là sông Bến Hải trước đây. Và thuận lợi hơn trước thời điểm năm 1975, bên kia Thái Bình Dương, cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ đất nước, vì quyền sống của con người đang bùng lên trên mọi ngả đường, mọi giới, mọi thế hệ. 
Quá khứ dù có khó khăn, hiện tại còn vất vả nhưng tương lai tươi đẹp rồi sẽ đến. Dòng sông dù còn vẩn đục nhưng nước đang trôi nên sẽ có một ngày trong. Cánh cửa đã mở. Ánh sáng đã rọi vào. Những người mang ánh sáng đang có mặt trên khắp ba miền đất nước. Họ còn ít, còn yếu nhưng họ là ánh sáng. Ánh sáng Điếu Cày.
Trần Trung Đạo
Boston, 22 tháng 10, 2014

Tuesday, 21 October 2014

Dân Muốn Biết : Bịnh Hậu CS-Hết Thuốc Chữa

Bịnh Hậu CS: Hết Thuốc Chữa

Một sự thật hiển nhiên không cần phân tích, ai cũng biết; đó là bịnh CS là một bịnh nặng mà đất nước, nhân dân phải chịu trong thời CS. Bịnh hậu CS là bịnh do CS để lại, hay do tàn dư CS gây ra trong thời CS trên danh nghĩa không còn, khiến đất nước và nhân dân vẫn cứ ì ạch hoài trên con đường xây dựng tự do, dân chủ. Nga hiện thời là một thí dụ điển hình về bịnh hậu CS.

Thực vậy, thời Liên xô sụp đổ, nhiều người Mỹ hứng khởi, lạc quan tin Nga sẽ tiến nhanh trên đường dân chủ hoá. Nhưng Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ, Ô Zbignev Brezinski, người Mỹ gốc Ba Lan, thận trọng nói một năm bị cộng sản hoá phải cần một năm mới hoá giải CS. Nga bị cộng sản hoá ba phần tư thế thế, như vậy cần tới 75 năm hậu CS mới trị hết bịnh CS và bịnh hậu CS. Nếu đúng vậy, kể ra lâu thật! Nhưng những điều trông thấy đau đớn lòng trong thời hậu CS Liên sô ở Nga, đã 23 năm rồi (từ 1991 đến 2014) con đường dân chủ hoá Nga không có gì khả quan. Bịnh hậu CS chưa có thuốc chữa. Suốt thời TT Yeltsin, Nga bị kẹt cứng. Quốc Hội, chánh quyền cấp tỉnh bị tàn dư CS khuấy phá, chiếm giữ. Kinh tế Nga bị những đồng chí CS thân tín với Ô. Yeltsin trở thành tư bản đỏ, tài phiệt đỏ, lũng đoạn, lạm dụng, không ngó ngàn gì đến quyền lợi thường dân Nga. Xã hội Nga sau luồng gió cách mạng giải thể CS, có vẻ hứng khởi lúc đầu lại rơi vào tình trạng cũ thời CS. Người dân nghi ngờ chánh quyền, tự tách rời ra khỏi chánh trị. Thất vọng đi dần đến tuyệt vọng, người dân giải toả u uẩn, trầm uất qua rượu chè, bạo lực. Dân số giảm sút thê thảm; theo ước tính của Liên hiệp Quốc năm 2050, dân số Nga còn cao lắm chỉ 101 triệu rưởi dù đất nước Nga diện tích lớn nhứt thế giới. Quân đội thiếu người vì nhiều thanh niên đến tuổi “nghĩa vụ quân sự” bị trả về vì lý do sức khỏe. Nông thôn hoang vắng, bắt đầu từ thời Liên xô giao khoán ruộng đất cho nông dân. Nhà Nước tăng giá “vật tư nông nghiệp” và dìm giá nông phẩm, nông dân càng làm cáng lỗ, càng chết. Phong trào bỏ ruộng vườn chạy ra thành thị kiếm sống càng ngày càng đông Nông dân ra thành như chiếc lá bị rứt ra khỏi cành. Dân số Nga hàng trăm triệu dồn về sống ở 13 thánh phố lớn.

Hậu quả do CS để lại thật trầm trọng. Báo Le Monde, ngày 24 tháng 2 năm 2004, ký giả 
 
Marie Pierre Subtil, cả chục năm trước đây có làm một phóng sự, đọc mà đau khổ dùm cho dân Nga. Bài báo tựa đề “Sa mạc Nga” mô tả thành phố Veliki Novgrod, chỉ cách thủ đo Moscou 500 kilômét, đã trở thành nơi hoang vắng như sa mạc. Thành phố này thời còn CS năm 1950, mỗi năm sanh 6.486 trẻ em mà chết mất 16. 233 người lớn, trung bình mất 10.000 người mỗi năm. Lý do chết là nạn nghiện rượu, bạo hành vì say sưa, tự tử vì thất vọng. Sanh suất thấp vì pháp lịnh của Đảng CS chỉ cho gia đình được 2 con, đã thành nếp sống của gia đình. Sức khoẻ toàn dân thảm hại. Nạn nghiện rượu trầm trọng, “là nỗi bất hạnh của chúng tôi”, theo lời than thở phổ thông của ngành y tế. Nghiện rượu vì tuyệt vọng, là nhận định của các nhà tâm lý xã hội học. Đến thời hậu CS, kinh tế tự do bung ra, bia sản xuất “đại trà” như ở VN hiện tại, wodka tràn ngập quảng cáo để tư bản đỏ hốt bạc. “Nịt dây an toàn là chuyện của lũ nhát gan” là lời của thế hệ trẻ thành thị Nga.Y tế nông thôn dường như bỏ ngỏ. Nạn bạo hành vì say sưa gây chết chóc đứng hàng thứ hai sau bịnh tim mạch, một hậu quả lớn của rượu. 10 đến 20% phụ nữ Nga bị hiếm muộn vì tình trạng sức khoẻ quá yếu do môi sinh ô nhiễm hay vì tinh thần qua căng thẳng và tuyệt vọng.

Trước tình hình gần như không có thuốc chữa bịnh hậu CS do di chứng, di căn của bịnh CS thời CS và do tàn dư CS còn sót lại gây ra để phá hoại tiến trình dân chủ và làm cho dân chúng chán nản, tiếc uổng thời CS đã qua.

Thế giới Tự do, Tây Âu, Bắc Mỹ cố gắng giúp Nga nhiều nhưng mà kết quả chẳng bao nhiêu. Trong nhiều thập niên viện trợ của Mỹ hầu như đổ dồn cho Nga. Và chánh quyền Nga cũng nỗ lực. TT. Yeltsin gần như 9 chống 9 với Quốc Hội Nga có rất nhiều đảng viên CS cũ. TT Putin quyết liệt làm sạch Quốc Hội qua việc ra mặt ủng hộ ứng cử viên của Đảng của Ông vào Quốc hội, và không nương tay loại trừ tư bản đỏ xen vào cuộc bầu cử Quốc Hội. TT Putin còn làm sạch Hành Pháp, mạnh dạn giải nhiệm Thủ Tướng để thành lập một nội các mới trước cuộc bầu cử tổng thống để tạo niềm tin của nhân dân. Sau một thời gian củng cố quyền hành, người cựu trung tá của cơ quan mật vu KGB Liên xô biến chánh quyền Nga thành chánh quyền độc tài toàn trị mà không có đảng CS. TT Putin bành trướng muốn tái lập lại Liên xô do Nga “chủ đạo”, chiếm bán đảo Crimea, tấn công Ukraine, chống Liên Âu và Mỹ, như thời Chiến tranh Lạnh.

Bịnh CS và bịnh hậu CS là bịnh độc, trầm kha không phải riêng cho Nga, mà cho tất cả các nước hiện CS và hậu CS. Rõ rệt như ở VNCS, nhơn Ngày Tri Ân Quốc Hội Liên Âu và Mỹ, HT Huyền Quang và Quảng Độ có báo động về hai bịnh CS ở nước nhà. Đó là bịnh sợ CS của đồng bào và bịnh hũ hoá của thanh niên chỉ muốn cầu an và hưởng lạc. Trước đó một thời gian, Đức Hồng Y Phạm minh Mẫn Công giáo La Mã cũng báo động về bịnh xin cho trong xã hội VN. Đó là thứ bịnh CS có trong Đảng cũng như ngoài dân biến con người trở thành thần phục, mất sáng tạo, chỉ biết ỷ lại, chờ lịnh “trên”. 60 năm ngoài Bắc, 39 năm trong Nam, một ngày 24 giờ, một tuần 7 ngày, một năm 52 tuần lễ, CS Hà nội đã thần thánh hoá Đảng, và khủng bố nhân dân, biến một số lớn nhân dân thành những thỏ đế, chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời, làm theo, nói theo, bon chen, chạy chọt để hưởng lạc. Bịnh CS ở VN đã nặng như vậy. Nó sẽ di chứng, di căn sang thời hậu CS. Nếu trong thời hậu CS, tàn dư CS lén lút và kết hợp khuấy phá như ở Nga, thì thời hậu CS VN sẽ tồi tệ hơn của Nga nữa.

Nhưng từ lâu các nhà đấu tranh đã quá bận với việc chống CS và giải thể CS và chưa nghĩ đến giải pháp cho thời hậu CS. Cách mạng có đả phá, lật đổ mà không có sửa chữa, xây dựng, là cách mạng bất toàn. Nhưng may thay, gần đây trên truyền thông cũng như trong công luận bắt đầu nghe có người nói, thấy có tổ chức, nhìn được một số hoạt động chuẩn bị cho giải pháp hậu CS. Kể cũng đáng mừng./.
 
 Vi Anh 
 http://vietbao.com/a228325/binh-hau-cs-het-thuoc-chua

Việt Nam Lặng Nhìn Thiên Hạ: Lạnh Lùng Trước Những Phong Trào Cách Mạng ?


Lặng Nhìn Thiên Hạ Đón Xuân Sang (Thế Lữ) :
Việt Nam Vô Cảm Trước Những Phong Trào Cách Mạng ?

Rồi sẽ có một ngày
Thấm thoát mà nay, mấy mùa Cách Mạng trên thế giới đã trôi qua ! Bao nhiêu lần thiên hạ trên thế giới làm Cách mạng để lật đổ độc tài của họ, bấy nhiêu lần dư luận người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại chúng ta trông chờ, hy vọng. Hy vọng nhơn dân Việt Nam trong nước làm một cái gì, nổi dậy đê đòi lại quyền quản trị, quyềt tự quyết, quyền lãnh đạo đất nước ?  Hy vọng một Nhà nước sáng suốt chấp nhận sửa sai thay đổi cái nhìn, đi từ độc tài chuyển sang Dân chủ ?  Hy vọng những lương tâm con người còn sót lại trong não trạng tâm trí của những người cán bộ đảng Cộng sản Việt Nam sựt tỉnh dậy sau giấc ngủ u mê nhận rõ cái sai trái của lý thuyết để thay đổi tình hình và tìn,h trạng Việt Nam ?  Thế nhưng, đâu vẫn hoàn đấy, mọi việc vẫn yên, bình thản trôi đi…Việt Nam và người dân Việt Nam trong nước vẫn, ngày ngày vật lộn với đời sống khó khăn, vẫn «  lặng lặng đi qua bên cạnh cuộc đời », vẫn thích nghi với tham nhũng, với bụi bặm, với « xin cho », với « chạy chọt », với những thiên tai bão lụt, với Vinashine, Vinaline…với Biển Đông, với xăng nổ, với thực phẩm dơ bẩn.. . Và vẫn chấp nhận  Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền ung dung tự tại, vẫn với lưỡi gỗ tuyên truyền, vẫn với độc tài đảng trị  ăn trên ngồi tróc, chấp nhận Đảng Cộng sản lãnh đạo với một thái độ trịch thượng, kẻ cả, quan trên, chẳng những tỉnh bơ trước nạn Hán hóa, nạn mất đất, mất biển, trái lại lợi dụng tình hình Tàu xâm lược Biển Đồng lè phè du lịch đi tìm đồng minh xin xỏ ăn mày viện trợ khi quân sự,  lúc nhơn  đạo,  nhưng tựu trung cầu xin thêm hầu bao để thêm phần chấm mút, tiền cò !
Human rights for Việt Nam
Phải, thiên hạ trên thế giới tuần tự nổi dậy tự giải phóng, kẻ thì thoát khỏi khối ngục tù Công sản đã từ sau Thế chiến 2, nhốt hàng triệu người trong cái Goulag khổng lồ của Liên bang Sô Viết và các chư hầu thuộc khối Varsovie, người thì nổi dậy lật đổ các chế độ độc tài Đảng trị ở khắp miền Bắc Phi và Cận Đông. Tuy nhiên nhơn dân Việt Nam ta, dân tộc Việt Nam ta, đã thường tự hào với 4000 năm văn hiến,  tuy gặp đại nạn với ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, nhưng đã chứng tỏ chất sống còn dân tộc qua với  7 lần đấu tranh sống mái với giặc Tàu phương Bắc, qua những nổ dậy liên tục suốt thời Tây thuộc  từ Nguyễn Trung Trực đến Đề Thám, vẫn giữ được chất Việt, vẫn giữ được giang sơn cẩm tú, vẫn giữ gìn huyết thống, văn hóa của đất Việt, vẫn  giữ gìn toàn vẹn  và độc lập lãnh thổ. Thế nhưng,  ngày nay lại thờ ơ, lãnh đạm,  thiếu cả hy vọng, mất cả niềm tin vào tương lai đất nước, vào sức mạnh Sanh tồn của Dân tộc mình. 40 năm chung sống hoà bình, 40 năm thống nhứt đất nước sau 20 năm nội chiến và chia cắt, để cắt đứt mọi nghị lực đấu tranh, mọi ý chí độc lập, mọi tư tưởng quốc gia. Ai lại đi chấp nhận để giang sơn mỗi ngày mỗi bị xâm chiếm dần ? Xưa Hoàng sa, Trường sa, nay hải phận, mốt địa phận, nay biên giới phía Bắc, mốt biên giới phía Tây, hôm nay thợ Tàu nhập cư làm việc , ngày mai quân Tàu xâm chiếm đô hộ. Đó là nói phần địa lý, nói phần giang sơn lãnh thổ. Còn cuộc sống người dân ?  chấp nhận một cuộc sống mà hằng ngày mỗi cá nhơn đều sống trong sự đàn áp, đàn áp tinh thần, giấy tờ xin xỏ, công an hộ khẩu, đàn áp thể chất, xét hỏi bắt bớ, tù tội tập trung. Mất quyền công dân đã đành- vì nhười dân Việt Nam là công dân của một nước bị một chủ nghĩa ngoại lai, biến các cán bộ đảng thành những ngoại nhơn cai trị,  mà còn mất cả nhơn quyên, mất cả nhơn phẩm, nhịn nhục, chỉ mong sao được sống còn, yên ổn, gia đình đủ tý cơm canh ngày hai bửa.  Vì là công dân hạng hai,  nên đi làm thì Công An làm khó, tống tiền, khảo của, đi buôn gặp siêu cao thuế nặng, làm thầy chạy ngày hai việc, sáng vào sở chiều về chạy xe ôm, làm thợ thì bị khai thác, tay làm hàm nhai, bởi các xí nghiệp ngoại nhơn hết Tàu, đến Đài loan Đại Hàn, Mỹ Tây Đức Nhựt.. Thân trai thì xuất khẩu lao động bán mồ hôi, cu ly ngoại quốc, phận gái xuất khẩu bản thân bán trôn nuôi miệng, làm điếm ngoại nhơn.
Trong cơn khốn khổ, công dân và nhơn dân Việt Nam thản nhiên lặng nhìn thiên hạ thế giới làm Cách mạng không chút giao động.
Thoạt đầu tiên, nhơn dân Việt Nam của một xứ Việt Nam Cộng sản, bỏ ngoài tai, không nghe tiếng nói khao khát Tự do của cả một khối xuyên quốc gia của hằng chục triệu người, cùng số phận với mình đồng bị nhốt trong Ngục tù to lớn nhứt của lịch sử Nhơn loại, Ngục Tù Chế độ Cộng sản, đã cất cao,và phá vỡ cánh cửa ngục là Bức Tường Bá Linh cuối năm 1989. Bức Tường Bá Linh sụp đổ, như Ngục Bastille của Paris năm Cách Mạng 1789 của Pháp năm xưa đã đưa người dân  ra khỏi đêm dài tối tăm của các chế độ độc tài khi xưa Quân chủ, sau nầy trá hình dưới những mỹ từ  như Xã hội Chủ nghĩa hay Nhơn dân. Bức tường Bá Linh sụp đổ, toàn khối người công dân các quốc gia cựu cộng sản, những cựu tù nhơn của chế độ Cộng sản ấy, bừng tỉnh dậy sau giấc ngủ dài u mê tăm tối, tiếp cận được với Tuyên Ngôn Nhơn quyền, tiếp cận được với các quyền Con Người, họ đã đồng  loạt nổi dậy đập vỡ Bức tường Ô nhục, chia cách Ánh sáng Dân Chủ và Bóng đêm đen tối của Độc tài Đảng trị. Từ đó, các nước Đông Âu đã được giài phóng được dân chủ hóa, nước Đức thống nhứt, các quốc gia Dân chủ Tự do lần lượt ra đời.   
Cũng  ngay từ năm 1990, từ ngay sau khi Bức tường Bá Linh sụp dổ, những quốc gia cựu Cộng sản khối Đông Âu, hay cựu Liên Bang Sô Viết kể cả Nga trung tâm của chủ nghĩa Cộng sản cũng chuyển mình đi tìm con đường Độc Lập, Dân tộc Tự Chủ, đi tìm một thể chế Dân chủ ngay. Tuy có ít nhiều khó khăn, cay đắng, tuy có khi gặp cả đổ máu, tuy có khi cần phải chiến tranh (Nam Tư) để giải quyết những chia rẽ dân tộc. Nhưng tựu trung tiếng nói của  Quyền Con Người và tiếng nói của Dân tộc Tự quyết vẫn là tiếng nói cuối cùng. Trong khoảng thời gian ấy, Việt Nam có cái dịp ngàn năm một thuở, thừa cơ chủ nghĩa Cộng sản đang sụp đổ, có thể thay đổi hướng đi  theo chiều gió mới của tiến triển  nhơn loại, bước vào Dân chủ, xây dựng một nước Việt Nam mới, Dân chủ, Tự do, Độc lập, Công bằng và nay, may ra,  có thể  có một trình độ phát triển như một Ba lan, một Thái lan, một Mãlai Á hay một Inđônêsia. Đằng nầy không !  Đảng Cộng sản Việt Nam trái lại, ương ngạnh, cứng đầu, thủ cựu, cũng cố bám trụ vào cái lý thuyềt tàn tệ ngu đần nhứt của nhơn loại, lý thuyết Cộng sản. Và bầy gia nô đệ tử của đệ tử của ba tên Tây Râu xốm, Mác-Lê và Xít Ta Lin, Hồ Chí Minh, lại đàn đúm cả bầy, dắt nhau qua Thành Đô (một thị trấn hạng nhì lạc lỏng ở Tứ Xuyên-vì thằng Tàu khinh thị, không thèm mời, hay cho phép đến Bắc Kinh là thủ phủ) khấu đầu xin được quan thầy Trung Cộng che chở cho cái thân từ nay mồ côi. Nhục nhã vuốt mặt, nhổ ra rồi lại liếm vào nuốt nỗi nhục bài học thằng tàu họ Đặng cho năm 1979. Từ đấy, sau khi lở dịp may ấy, đã để cho qua bao lần Cách Mạng khác, cũng của thiên hạ trên thế giới.  Nào là  các Cách Mạng Màu  của các cựu quốc gia Đông âu trên đường đi tìm Dân Chủ. Hãy nhìn gương người, hãy học gương người, cứ mỗi lần có một lãnh tụ - do dân cử nào -lạm dụng quyền lực làm điều sai trái bạo hành độc đoán độc tài ( nhơn vô thập toàn)  là mỗi lần đều có tiếng nói người dân, với Quyền Công dân, với Nhơn quyền, cho phép người dân lên tiếng lật đổ bạo quyền, lật đổ độc tài ! Những gương sáng ấy chứng minh cái quyền làm chủ của người dân. Dân dựng lên lãnh tụ được, thì dân hạ được lãnh tụ. lãnh tụ do dân lập, lãnh tụ do ý dân. Đó là một Nhơn quyền, như chúng tôi đã nói trong bài viết trước. Thời Quân chủ mệnh Vua là Thiên Mệnh. Ngày nay Dân chủ, mệnh lãnh tụ, mệnh Vua là Dân mệnh.
Và cứ thế giòng đời tiếp tục trôi… Dân Việt Nam vẫn lạnh lùng đi bên lề  thời sự, lạnh lùng nhìn thiên hạ làm Cách mạng, nhìn dân người ta xuống đường đòi Nhơn Quyền, đòi Dân quyền, đòi Tự Do, đòi Hiến Pháp do Dân lập, đòi Dân chủ, đòi Độc lập. Lở dịp thoát ra khỏi khối Cộng sản, lở dịp làm một cuộc Cách mạng Màu, người ta Màu Cam ? thì  mình Màu Vàng ?  Màu Dân tộc. Lở thêm một dịp thứ hai giải phóng khỏi Bạo tàn, Bạo Chúa, Độc tài, đảng trị.
Gần đây hơn những những quốc gia loại chậm tiến như Việt Nam mình. Những xứ Bắc Phi với những tay độc tài Đảng trị cũng bị người dân nổi lên lật đổ. chứng minh rằng Nhơn quyền lần nữa vẫn là tiếng nói tối hậu làm nên lịch sử. Tunisie, chỉ một anh bán trái cây bị đàn áp nổi lửa tự thiêu hạ một triều đình độc tài Đảng trị. Rồi Ai Cập, rồi Lybie. Dỉ nhiên làm Cách Mạng như vậy là  xáo trộn trật tự xã hội  ! Dỉ nhiên đây là một cuộc phiêu lưu, chắc gì đuổi một thằng độc tài xuống lại không phải gặp thằng độc tài khác sao ? tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa. Dỉ nhiên là có hỗn loạn, có cướp bóc, có hôi của, có lưu manh, nhưng cái giá phải trả có thể cao, nhưng có thể tạo một phát triển, tạo một tiến triển…. Nhưng rồi những cơn sóng gió sẽ qua, sẽ những ngọn gió tà nổi lên đấy, nhưng cuối cùng người dân và tiếng nói trung thực của người dân cũng sẽ là tiếng nói cuối cùng.
Việt Nam và nhứt là nhơn dân Việt Nam cựu miền Nam Việt Nam Cộng hòa cũng đã có những kinh nghiệm ấy. Người Việt Nam miền Nam cựu Việt Nam Cộng hòa chúng tôi đã biết nói tiếng nói Dân chủ, đã biết thế nào là Dân chủ, thế nào là tự do ngôn luận, thế nào là Nhơn quyền. Nhơn dân miền Nam Việt Nam dưới thời Việt Nam Cộng hòa cũng đã một lần nổi lên giành lại quyền làm chủ, khi một vị lãnh tụ-mặc dù đầy công trạng, tài đức cả chánh thống vì đã được dân cử dân bầu- nhưng vì chỉ một khoảng thời gian sai lầm lẫn lộn quyền Dân cử và Thiên mệnh, lẫn lộn Công quyền và Dân quyền nên đã bị người dân Miền Nam lật đổ. Một hành động ngày nay hậu thế thế hệ chúng tôi có kẻ trách, có người  tiếc nhưng tựu trung vẫn là một một hành động gan dạ, can trường của toàn dân miền Nam !  Hậu quả có thể chứng minh sai nhiều hơn đúng, nhưng đấy là những cái may rủi của thời sự mà thôi ( câu đối  của Ngô Thì Nhậm « Gặp thời thế thế thời phải thế » rất ứng dụng thởi buổi ấy). Cũng có thể,  lúc bấy giờ quan niệm Dân chủ của nhơn dân miền Nam chưa hoàn toàn trưởng thành (6 năm sanh hoạt chánh trị trong một chế độ Dân chủ) ?  Cũng có thể những kiến thức áp dụng Dân chủ của thành phần quan chức chánh trị của miền Nam còn kém  ?  Hay cũng có thể là tâm thức chánh trị còn quá tùy thuộc vào ngoại nhơn ?  Tóm lại, những dữ kiện tạo thành một nền móng dân chủ tuy có, nhưng chưa đủ, để thành công trong việc khai thông quyền Dân chủ trong ý thức chánh trị của nhơn dân miền Nam Việt Nam ? Nhưng dù thế nào đi nữa, năm 1963, chế độ gia đình trị của cựu Tổng thống Ngô Đình Diệm vì độc tài,  đã bị lật đổ. Việc ấy chứng minh cái can trường cái anh dũng, cái Gan dạ của  Hành động-Le Courage d’agir, nói theo một từ ngữ Pháp.
Và chúng tôi tiếc. Tiếc vì vừa trong những ngày qua,  Phong trào đòi Dân chủ của sanh viên, học sanh ở Hồng Kông  không được nhơn dân Việt Nam hưởng ứng làm theo. Dân chúng, con em, sanh viên, học sanh Sài gòn, Hà nội chỉ  dám căng vài ba chiếc dù gọi là …ủng hộ. Để làm gì ? Sự ủng hộ của sanh viên, tuổi trẻ Việt Nam thay đổi gì cho bộ mặc chánh trị Hồng Kông ? Trái lại, nếu giới trè Việt Nam song song cùng làm với Hồng Kông, hai nhà cầm quyền đảng trị « môi hở răng lạnh, núi liền núi, sông liền sông » nầy sẽ rất lúng túng và cả hai khối đấu tranh Dân chủ, Hồng Kông và Việt Nam ta sẽ tạo một bức tường phản kháng kiên cố ! Rất tiếc dịp may đã mất !  
Vùng lên nhân dân VN anh hùng
Nhưng dù sao, ta chớ bi quan. Hạt giống Dân chủ đã được gieo. Ngày nay nhơn dân Việt Nam, tuy sống trong kềm kẹp, vẫn tạo được  những anh hủng hiên ngang can trường, dám đứng lên nói tiếng nói Dân chủ, nói tiếng nói Đấu tranh, Phản biện. Nhưng tiếc quá, tất cả chỉ những cá nhơn với những hành động lẻ tẻ, không tạo được phong trào, không nhận được hưởng ứng sâu rộng trong quần chúng. Không có hậu thuẩn quần chúng, những hành động bị nhanh chóng dập tắt, những cá nhơn bị đi tù, bị làm khó dễ.  
Phương Uyên thì đứng còn đảng thì quỳ
Một Việt Khang, một Phượng Uyên, vài cậu sanh viên, học sanh. Vài trí thức trẻ, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, … dám ăn dám nói… Vài trí thức già dặn hơn Đỗ Nam Hải, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định …nhưng lại  quá trí thức.
  Một lớp già  phản tỉnh, hay cựu nhóm Xét lại đề nghị … trở về con đường Cộng sản chuyên chính của thời kháng chiến ?  hay Cộng sản thân Nga. Vài cựu công chức Cộng sản, vài cựu quân nhơn, dảng viên bỏ Đảng, chán Đảng, rời Đảng… tổng cộng chưa đầy vài trăm. may lắm một ngàn. Vài anh nhà văn kể chuyện hồi xưa, chắc lưỡi tiếc thầm, khi kháng chiến chưa thành công tình bạn thắm thiết, đến khi thành công ngoảnh mặt làm ngơ, tình đời bạc như vôi !  Tóm lại chỉ là những đóm lửa lẻ tẻ. Còn tiêu đề, mục tiêu, đòi hỏi đấu tranh ?  Kẻ Nhơn quyền, người Dân chủ…lay hoay định nghĩa chả xong.  Chỉ còn Dân Oan Khiếu Kiện Đòi đất là họp được người dân. Và Chống Trung Cộng ! Nhưng cũng không đồng nhứt, kẻ Lưỡi Bò, người đòi Trường sa Hoàng Sa… Thật sự Lưỡi Bò là chống Bành trướng Trung Cộng, thì đúng . Chứ Hoàng sa Trường sa là phải đòi Hà nội mới phải ! Khi Hà nội đã chấp nhận cho thằng Trung Cộng rồi,  làm sao mà đòi được. Phải đấu tranh Buộc  thằng Hà nội Đòi thằng Trung cộng. Ngày nay thằng Trung Cộng đang xây Đảo Phú lâm lớn ra, đang xây đảo Gạc Ma lớn thêm, đem dân Tàu tới ở. Ngày mai, dân Tàu sẽ  làm Trưng Cầu Dân Ý đòi Phú Lâm, thủ phủ Hoàng sa, đòi Gạc ma ,thủ phủ Trường sa nhập vào đất nước Trung Cộng. Đây là một quyền Tự quyết. Tiền lệ là Đảo Crimée, Hác Hải. Thế là xong chuyện Hoàng sa !  Thế là xong đời Trường sa ! từ nay sẽ là tên Nam Sa và Tây Sa (tên hiệu đọc theo  Hỏa Dù-Hoa Ngữ).
Việt Nam tôi đâu? Anh là ai?
Muôn đời nhớ ơn các chiến sĩ hải quân hai nước Việt Nam bỏ mình vì Tổ quốc Việt Nam muôn thuở !  
Mời các bạn độc giả thử điện thoại về trong nước,  hỏi thử gia đình các bạn độc giả giùm xem thử bao nhiêu gia biết tên tất cả, hay chừng tên năm anh chị em đấu tranh trong nước. Hầu như  gia đình chúng ta ở Sài gòn, ở Hà nội, ở Huế, … chỉ  loánh thoáng nghe thôi. Công An, Nhà nước Cộng sản bưng bít quá giỏi ?  hay gia đình chúng ta quá thờ ơ ? Chúng ta, gia đình chúng ta, hoàn toàn vô cảm trước vận mệnh đất nước, trước tình hình Biển Đông, trước đại nạn Hán hóa, vi vậy đừng trách nhơn dân Việt Nam vô tình với các cuộc các phong trào Cách mạng quốc tế.  Đó là trong nước, còn ở Hải ngoại ? Chúng ta có chống Cộng đấy, nhưng cũng rời rạt lẻ tẻ, .. Chúng ta ở ngoài nầy thường ngồi chờ, ngồi mong. Mong một sức bật của nồi hơi bực tức sẽ nổ tung, nhơn dân sẽ xuống đường tạo một phong trào  Occupy.  Mong Ngàn người, mong Vạn người, xuống ngồi lề đường, ăn ngủ ở lề đường, với hàng phố dân chúng ủng hộ, hưởng ứng, đổ ra chăm nuôi, săn sóc, lo cho ăn uống, sạch sẽ, một cuộc cách mạng ôn hòa, trật tự…( Cũng như  năm xưa, ngày mồng một tháng 11 năm 1963 dân chúng Sài gòn đem cơm dỉa, bánh trài, nước nôi … ra thăm nuôi tiếp tế các binh sĩ đóng binh ở Sài gon để  lật đổ Ông Diệm !)  Mơ rằng có một ngày, ngàn người vạn người, chúng ta ung dung tự tại,  Occupy Sài gòn, Hà Nôi, Huế … như ở Hồng Kông những ngày qua !  
Chúng tôi một lầntrong một bài viết tự hỏi, nếu mọi người dân Sài gòn tuần tự sắp hàng, get line, faire la queue, rồng rắn nối đuôi đưa nhau đến trước các bót Công An, các đồn Cảnh Sát xin được vào tù. Nếu các bạn ở Việt Nam vào tù, tụi già tụi tui ở Pháp ở Mỹ ở Úc …cũng tạo phong trào mua giấy máy bay về Việt Nam xin ở Tù. Tất cả chúng ta cùng nhau đi tù để buộc Đảng Cộng sản trả quyền Công dân cho người Dân.
Đấy là quyền chúng ta, quyền người dân lựa chọn Chánh phủ, bầu Tổng Thống, chọn lãnh đạo. Đó là Dân chủ, đó là một quyền Công dân tối thượng. Quyền được lựa chọn người lãnh tụ là Một Nhơn Quyền Tối thượng .
Không được quyền ấy, người dân chỉ là thứ dân một công dân hạng hai. Đó là lý đó tại sao con em sanh viên học sanh Hồng Kông xuống đường tạo phong trào Occupy đường phố, trương dù, trải bạt ngủ đường, nằm đường đòi quyền lựa chọn người Lãnh đạo Hồng Kông ! Can trường thay dân Hông Kông ;
Mong dân Việt Nam mình dám làm. Hãy can đảm dám làm.
Chả nhẻ  dân tộc Việt Nam ta Hèn mãi thế sao ?
40 năm Hèn Nhát, 40 năm Trùm Mền đủ rồi ! Hãy thức dậy !
Dậy mà Đi hởi Đồng bào ơi ! …( Nguyễn Xuân Tân)
Hồi Nhơn Sơn đầu tháng 10, Viết cho Hồng Kông
TS.Phan Văn Song  
Lời kêu gọi mọi người khắp nơi trên thế giới ký tên vào thỉnh nguyện dưới đây để ngăn chặn tình trạng sử dụng bạo lực với người biểu tình OCLP tại Hong Kong

Please support us sign and share this petition

In Hong Kong, thousands of people have been protesting peacefully at the Golden Bauhinia Square in the central district of Wanchai. Students launched this peaceful civil disobedience movement to demand their right to elect their leaders freely. The people of Hong Kong are up in arms over the recent reform imposed by China that would require approval from Beijing of any candidate running for chief executive in the 2017 elections.

People have mobilized to demand the resignation of Leung Chun-Ying, the current Chief Executive of Hong Kong chosen by Beijing. In 1997, when Britain turned control of Hong Kong over to China after colonizing the country for 150 years, China pledged to maintain the existing economic and legal system existing this special administrative region. But it is now clear that Beijing is trying to circumvent its obligations by imposing more restrictive measures on the people of Hong Kong.

We applaud the maturity of the Hong Kong’s youth and encourage all civil libertarians and those in support of democracy to show your support for this massive and peaceful demonstration.

Sign and share this petition widely!

http://occupyhk.wesign.it/en

Loading...
Tượng Lenin bị đập phá ở Kharkiv: Việt Nam Tôn Thờ ?