Sunday, 1 May 2016

41 Năm Sau: “Xin Nhận Nơi Này Làm Quê Hương”!



41 Năm Sau: “Xin Nhận Nơi Này Làm Quê Hương”!


...tại Bolsa ở Little Saigon hay Bel Air ở Houston ngày nay, sẽ thấy không thiếu gì cán ngố...

“Xin Nhận Nơi Này Làm Quê Hương” thật ra là tựa một bài hát rất thịnh hành trong phong trào du ca trong nước, khi miền Nam ta còn chìm đắm trong máu lửa chiến tranh. Một cuộc chiến mà bất hạnh cho chúng ta, chỉ là một cuộc nội chiến “ủy nhiệm”, một trận “đánh gửi”, “đánh dùm thiên hạ”. Thanh niên miền bắc chết “cho Trung Quốc và Liên Xô” trong khi thanh niên miền nam chết để “bảo vệ tiền đồn của thế giới tự do”. Hình như chẳng ai chết cho mảnh đất của các vua Hùng.

Hơn bốn thập niên sau khi chiến tranh chấm dứt, lêu bêu xứ người, bây giờ dân tỵ nạn tại Mỹ nhìn lại, thấy “nơi này”, tức là quê hương mới, không phải là quê cha đất tổ, mà là quê của Bác Sam mà nhìn hình, chẳng giống ông nội ông ngoại ta gì hết. Ít ra thì ta cũng không phải đưa hình một ông Tây đầu tóc bù xù, râu ria rậm rạp tên Các họ Mác lên bàn thờ tổ quốc như trong nước đã từng làm.

Một lần về nước, gặp lại một anh bạn già, kẻ viết này được anh vỗ vai “Mày thật là may mắn, qua được Mỹ”. Chỉ khiến kẻ viết này phải suy nghĩ lại. Có thật vậy không? Có thật là người đi gặp may, còn người ở lại là không may không?

Nếu nhìn vào cuộc sống vật chất trước mắt thì quả không sai. Những người chạy ra được nước ngoài đúng là những người may mắn. Thoát được cảnh đổi đời, sâu bọ lên đầy ải con người của thời “giải phóng bao cấp”, nhất là thoát qua những ngày “học tập cải tạo” mà thực chất chỉ là học... gánh phân, khỏi phải ăn bo bo, khỏi phải xếp hàng cả ngày để mua hai thước vải thô may quần áo, khỏi phải xoa dầu cù là để bớt nhức đầu nghe “đỉnh cao trí tuệ loài người” khoe đoạt đủ loại “kỷ lục sản xuất”, ra rả từ cái loa đầu ngõ, con em cũng không phải đi “nghiã vụ” sống chết với kẻ thù mới từng là “người anh em môi hở răng lạnh Căm-Pu Chia”, v.v... Ngay cả ngày nay, hơn hai chục năm sau “đổi mới”, vẫn còn may mắn khi không phải sống trong phập phòng lo sợ, lo sợ đủ thứ, sợ công an, sợ tai nạn xe cộ, sợ ăn phải thịt heo thúi, sợ không đủ tiền “bổ dưỡng” ông bác sĩ để được chữa bệnh, sợ bị cướp giựt, sợ bị lừa đảo, sợ phải học tiếng Tầu, v.v...

Vạn sự trên đời chỉ là chuyện tương đối. So với những người trong một chế độ mà cột đèn cũng muốn trốn chạy thì quả là dân tỵ nạn may mắn thật. Nhưng chưa thể nói là... đẻ bọc điều được.

Có một thời, người trong nước nhìn đám tỵ nạn, tưởng tất cả đều là... triệu phú hết rồi. Nghe đồn anh chị nào tỵ nạn ở cái xứ giàu nhất thế giới này cũng đều có việc làm tươm tất, lãnh lương vài ngàn đô một tháng nghe mà chóng mặt khi trong nước kiếm được một đô một ngày là coi như hạnh phúc lắm rồi. Bạc ngàn đô làm sao xài cho hết. Thành thử bà con bên nhà vẫn thường gửi thư kiểu “gửi cho cô ít tiền con nhé, không cần nhiều đâu, chỉ vài trăm đô một tháng là đủ rồi”. Gửi thì không đủ khả năng, không gửi thì bị rủa. Làm gì đây?

Cái hình ảnh triệu phú này lại được xác nhận rõ ràng qua vài anh chị liều mạng về nước thời mới mở cửa, để có dịp làm cậu ấm về làng khoe khoang kiểu như trước đây làm nghề vá bánh xe đạp mà giờ đây “làm văn phòng luật sư” mà quên mất nói cho rõ là làm gác-dan.

Sự thật khác xa với sự tưởng tượng của bà con trong nước. Có thể nói 99% dân tỵ nạn qua đây đều thuộc loại trên răng dưới khố. Anh chị nào may mắn thì mang theo được một bịch quần áo cũ, cùng với hai ba lượng vàng lót tay, mỗi lượng thời đó chỉ đáng giá chưa tới hai trăm đô. Ngay cả những ông tướng hay quan chức lớn, cho dù bị tố cáo tham nhũng hạng bự cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Kiểu như ông Phó râu kẽm cũng chỉ mở nổi một tiệm bán rượu nhỏ xíu. Giàu nhất cũng còn thua xa quan bí thư huyện ngày nay.

Qua đến đây, những ngày tháng đầu, mỗi tuần một lần xếp hàng cả ngày nhận được hai chục đô tiền túi “pocket money” và một tập phiếu thực phẩm “food stamps” là mừng như trúng số. Rủng rỉnh đi mua một chai bia, uống dành dụm trong hai ba ngày, với vài con tôm khô. Sau đó, nếu may mắn thì kiếm được hai jobs, làm 14 tiếng một ngày.

Phải nhìn nhận chúng ta phải chịu cái ơn vô cùng lớn với quê hương mới này. Phải nhìn vào Âu Châu giàu có, sung túc ngày nay đang vật lộn với khối di dân Trung Đông, ta mới thấy được nước Mỹ đã thành công, hơn xa Âu Châu khi họ đã mau chóng ổn định được đám cả trăm ngàn dân tỵ nạn chúng ta. Thành công từ phương diện tài chánh đến nhân đạo. Từ chính phủ đến người dân thường, tất cả đều sốt sắng đưa tay đón nhận chúng ta. Thử hỏi trên thế giới này, có xứ nào ngoài xứ Mỹ lại có chuyện chính phủ kêu gọi người dân thường giúp dân tỵ nạn, rồi hàng ngàn gia đình dân thường mở cửa đón vào nhà bọn tỵ nạn lớ ngớ, tiếng tăm không biết, nghề ngỗng không có, tiền bạc rỗng tuếch, văn hoá nhà quê quái lạ,... Thử tưởng tượng cái xứ láng giềng Căm Pu Chia bị hoạ, chạy qua Việt Nam tỵ nạn, có bao nhiêu gia đình Việt mở cửa đón dân tỵ nạn Căm Pu Chia vào nhà mình sống?

Nhất là khi văn hoá Mỹ - Việt khác nhau như mặt trăng mặt trời. Nếu dân Mỹ thấy dân tỵ nạn... quái lạ, thì dân tỵ nạn ta nhìn dân Mỹ cũng thấy... quái chiêu không kém. Biết bao nhiêu chuyện lạ lùng.

Một ông già đánh cá ở Pensacola, trúng mối vài mùa cá, dành dụm được ít tiền, vào một hãng bán xe “siêu sang” Cadillac, nhìn qua nhìn lại, không anh bán xe nào tiếp, vì ông khách đi dép Nhật, mặc đồ bà ba nhầu nát đậm đà mùi... Đồng Tháp, trông như tên ăn mày. Ông chỉ cái xe ưng ý nhất, hỏi giá rồi nói ngay “tôi mua”. Đưa cho anh bán xe cái bao giấy dầu màu vàng nghệ. Anh bán xe tưởng là gói bánh mì xăng-uýt, mở ra thấy một xấp giấy đô, 100, 50, 20, 10 đô đủ loại. Kêu cảnh sát bắt anh tỵ nạn vì nghi anh này ăn cắp tiền đâu đó. Mấy ông Mỹ, trong túi có được hai chục đô là cao. Mà cũng chẳng ai mua xe trả tiền mặt như vậy. Toàn là mắc nợ. Ở cái xứ này, nợ như Chúa Chổm mới oai, không mắc nợ là đồ bỏ. Cứ nhìn TT Obama đi vay mượn cả chục ngàn tỷ thì biết.

Kẻ viết này làm chung sở với một anh Mỹ. Nghe tin bố mất tận đâu tiểu bang nào đó. Nhưng thấy anh này vẫn tỉnh bơ đi làm, không xin nghỉ về dự đám táng bố gì cả. Hỏi anh ta thì anh thản nhiên hỏi lại “Ủa, về làm gì cho tốn tiền? Đằng nào thì ông ấy cũng chết rồi, tao về ông ấy cũng đâu có biết gì? Mấy năm nay, ông ấy sống trong viện dưỡng lão nào, tao cũng chẳng biết mà ông ấy cũng chẳng cần tao thăm hỏi gì”. Tình phụ tử của xứ văn minh?

Một năm sau ngày di tản 75, có bầu tổng thống. Mấy anh nhân công tỵ nạn đi làm, đến giờ tan sở, ra cổng thấy một ông Mỹ mặc quần cao bồi, áo sọc xanh đỏ, nhe răng cười toe toét, bắt tay từng người “Hi, Im Jimmy Carter! Im running for president!” Hả? Ứng viên tổng thống? Để rồi vài tháng sau thấy chính cái ông này tuyên thệ, cũng với cái nhe răng cười vô duyên này. Trong đầu dân tỵ nạn, tổng thống ít ra cũng phải có tướng bệ vệ, kiểu ngũ đoản như cụ Diệm, hay nghiêm trang không bao giờ cười như ông tướng Thiệu chứ. Ai như cái anh Cạc tơ, cạc lụa này?

Đã vậy, cái anh tổng thống này thật lạ. Sau khi Mỹ bị Việt Cộng đánh cho chạy toé khói, chẳng có vẻ gì là thù hằn CS cả, mà lại mau mau đòi nhìn nhận và “xin” bang giao với chúng, cho dù hàng ngàn đồng minh quân cán chính “ngụy” còn đang bị “cải tạo” rục xương. Chưa chi đã lo gửi ông ngoại trưởng “Thích Tô Phở” (Christopher) qua VN để năn nỉ mấy anh VC cho Mỹ được hân hạnh bang giao?

Nhưng rồi ngày qua, tháng lại, dân tỵ nạn ta cũng ổn định, ăn nên làm ra phần nào. Phần lớn hội nhập vào giai cấp “trung lưu”.

Nghe qua thì đây có vẻ là chuyện đáng mừng, vì từ khố rách áo ôm tỵ nạn, mà chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã leo thang lên trung lưu, leo qua đầu không biết bao anh chị Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ nâu, hay cả Mỹ vàng như Mỹ gốc Tàu, Phi, Căm Pu Chia, Lèo,... Thật giỏi! Thật oai!

Để rồi khám phá ra là thật sự đã chui đầu vào rọ. Cái rọ của những người không đủ tiền để trực diện với vật giá đắt đỏ, từ tiền thuê nhà hay mua nhà đến mua xe cho dù là xe Toyota thời Kennedy còn sống, chưa đủ tiền xăng nhớt, thiếu tiền chợ búa, hụt tiền học hành của con cái, mà vẫn cong lưng chịu thuế má nặng nề; nhưng lại không đủ nghèo để được miễn thuế hay nhận trợ cấp này nọ. Chỉ đủ sống lai rai với cả hai vợ chồng cặm cụi đi làm, có khi hai ba jobs, cả ngày nhìn thấy mặt con cái vài phút là vui rồi.

Dân tỵ nạn ta cũng có dịp được “văn minh hoá”, làm quen với các nguyên tắc phải đạo chính trị (PĐCT) là những nguyên tắc “văn minh nhân bản” được phát minh ra với mục đích bảo vệ, hay ít nhất cũng chống mọi hình thức kỳ thị hay đụng chạm, làm phật lòng các anh chị thiểu số, từ thiểu số da màu đến phụ nữ, tỵ nạn, di dân, đồng tính, chuyển giới, và mới đây lan qua khối Hồi giáo.

Phải nói cho ngay “chế độ” PĐCT thực ra bộc phát từ dưới thời TT Carter. Điển hình là việc ra đời của một ngôn ngữ mới, rất lạ tai. Danh từ mới được thông dụng nhất là “Mỹ gốc Phi Châu” –African Americans, để chỉ dân da đen. Không còn được gọi là đen –black- nữa.

Rồi hàng loạt danh từ mỹ miều mới được phát minh, chẳng hạn như người mù thì không được gọi là “blind” mà phải gọi là “vision challenged”, hay người điếc thì không được gọi là “deaf” mà phải gọi là “hearing challenged”. Rất khó dịch, đại khái là những người mà thị giác, thính giác gặp khó khăn, thử thách. Mấy tên tội phạm nhóc –criminals- được gọi là “thanh niên có vấn đề với luật pháp” –justice challenged youth-, ai muốn hiểu sao thì hiểu.

Cái chuyện PĐCT còn đi vào chính sách luôn. Trong mục đích nâng đỡ những khối dân thiểu số, TT Carter ra luật Community Reinvestment Act. Trên căn bản là để đầu tư vào việc phát triển các cộng đồng, các khu phố điêu tàn trong trung tâm các thành phố lớn như Detroit, Atlanta, Harlem,... nhưng trên thực tế để giúp dân da đen có thể vay tiền mua nhà. Luật này bắt buộc các ngân hàng phải cấp một số tối thiểu nợ mua nhà cho dân da màu, nếu không sẽ bị truy tố là kỳ thị, bị Nhà Nước phạt rất nặng.

Luật này đưa đến tình trạng các ngân hàng phải nới lỏng tiêu chuẩn vay mượn, đẻ ra nợ dưới tiêu chuẩn –subprime loans-. Thằng bé “subprime” lớn như thổi, đúng ba chục năm sau đưa đến đại khủng hoảng tài chánh lớn nhất thế kỷ.

Việc áp dụng nguyên tắc PĐCT vào việc mua nhà cửa cũng giúp cho khá nhiều dân tỵ nạn ta ăn nên làm ra. Dù thuộc loại “dưới tiêu chuẩn”, nhưng cũng đủ tậu nhà ở, rồi mua luôn nhà cho thuê, hay buôn đi bán lại nhà cũ, làm giàu mau chóng. Nhưng mặt khác cũng gây điêu đứng cho không ít ông bà tỵ nạn thích nhà cao cửa rộng thấy nhà mình bị “chìm dưới nước” –underwater-, tức là giá nhà thấp hơn xa cái nợ với ngân hàng, có bán nhà cũng vẫn còn nợ đến đời con đời cháu.

Hiện nay, PĐCT dưới chế độ Obama đã leo lên đến những mức khôi hài nếu không muốn nói là … quái lạ. Hôn nhân đồng tính trở thành “đúng mốt thời thượng”. Một cụ già 90 tuổi, goá vợ mấy chục năm nay, bất thình lình dở chứng, quyết định làm đám cưới với một anh kép 20 tuổi, được truyền thông tung hô là “tiến bộ”, tuy già nhưng chưa hủ lậu. Một anh chuyển giới được tặng giải “can đảm nhất năm”. Một anh tù muốn chuyển giới, Nhà Nước mau mắn chấp nhận chi trả hết tiền mổ xẻ, thuốc men vì tuy là tù, nhưng vẫn có “nhân quyền” mà Nhà Nước phải tôn trọng. Dân lưỡng tính có quyền muốn vào phòng vệ sinh nam hay nữ tùy ý thích, mà chẳng ai có quyền kiểm tra gì hết. Giới tính phải được ghi nhận theo ý muốn chứ không phải theo hình dáng cơ thể. Lực điền, râu ria rậm rạp mà muốn được gọi bằng “cô” thì thiên hạ cũng phải gọi bằng cô thôi. Nhân quyền của “cô” mà, phải tôn trọng chứ!

Nhìn vào mấy cái nguyên tắc PĐCT này, mới thấy được cái nước năm bẩy ngàn năm văn hiến của ta còn quả là nhà quê quá mức, thua xa cái nước hai trăm năm văn hiến Cờ Hoa. Ta chẳng biết mô tê gì về những cách xử thế nhân bản trong cái quê hương thứ hai cực văn minh này.

Bốn thập niên nơi quê hương mới này cũng khiến dân tỵ nạn hiểu rõ tại sao đại cường Cờ Hoa lại có thể đánh nhau thua mấy anh dép râu mũ tai bèo khiến ta phải lưu vong. Vì thực tế đại cường này không “đại” mà cũng chẳng “cường”. Chỉ là loại Lỗ Trí Thâm, đánh được ba búa, đến búa thứ tư thì dơ tay lên hết nổi.

Trong thời gian bốn thập niên qua, đại cường đánh nhau với hai địch thủ lớn: khối cộng sản Liên Xô và khủng bố Hồi giáo.

Trong cuộc đấu chống Liên Xô, khó ai chối cãi được công của TT Reagan đã giúp xô anh cọp giấy CS này xuống hố cho tiêu đời luôn, nhưng sự thật là Liên Xô sụp đổ vì những ung thối từ trong ruột, một cuộc đấu “bất chiến tự nhiên thành”. Một chế độ hoang tưởng, áp đặt trên đầu thiên hạ bằng súng đạn và tù đầy, thọ được 70 năm là quá rồi.

Cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo cuồng tín, phải nói cho ngay, là đại cường tuy chưa thua hẳn nhưng không thắng. Thật ra, thiên hạ đã chứng kiến sự lớn mạnh mau lẹ của những nhóm quá khích, từ dăm ba tên thí mạng cùi đánh Nữu Ước hai lần, bây giờ đã trở thành một lực lượng võ trang không nhỏ kiểm soát được một phần tư Trung Đông, reo hãi hùng lên cả thế giới, từ Mỹ qua đến Âu Châu. Trong khi ông tổng thống đại cường gãi đầu gãi tai, trắng tóc mà vẫn chưa tìm ra được cách đối phó.

Nếu nhìn vào kỹ thuật, tiền bạc, vũ khí, một mình nước Mỹ cũng hạ được liên minh cả 200 nước còn lại trên thế giới chứ đừng nói một nhúm khủng bố. Nhưng nhìn vào ý chí chiến đấu, tinh thần hy sinh, nước Mỹ chắc chỉ hơn có... Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Lào. Nhất là khi được lãnh đạo bởi ông Nobel Hòa Bình.

Ở đây, dân tỵ nạn ta cũng có dịp hiểu rõ hơn chế độ dân chủ kiểu Mỹ. Lãnh đạo do dân bầu ra, không cần ai “giới thiệu” gì hết. Chắc tại vậy mà bầu lãnh tụ cũng không khác gì đánh... bài cào. Có khi 9 nút, có khi bù trân.

Bất kể TT Obama là bù trân hay chín nút, việc một ông da đen vô danh đắc cử làm tổng thống quả là chuyện đổi đời, chỉ có thể xẩy ra tại cái xứ thành trì của tự do dân chủ theo ý dân này thôi. Nhiều ông bà tỵ nạn tự tin nhìn vào, thấy tương lai sáng rực cho con cái: biết đâu thằng con tôi sẽ làm tổng thống Mỹ? Cánh cửa cơ hội đã mở lớn hơn bao giờ hết.

Lớn cỡ nào không biết, chỉ biết trong cái xứ với gần 350 triệu dân, được coi như khai phóng nhất, văn minh nhất, với mức dân trí cao nhất thế giới cũng như cao nhất lịch sử loài người, mà tranh đi cãi lại, cuối cùng trong cuộc bầu cử lãnh đạo tối cao hiện nay, còn hai người vào chung kết: một ông mà một nửa cử tri cho là mát giây, và một bà mà số nửa cử tri còn lại cho là dối trá. Ngày bầu cử tới, chắc tôi dẫn thằng cháu nội đi Disneyland để nó bầu cho Mickey Mouse, vui hơn.

Nhìn về quê hương gốc, ta cũng có dịp chứng kiến một mâu thuẫn... lịch sử. Trong khi đám tỵ nạn “tay sai của đế quốc” miễn cưỡng lau nước mắt rời quê cha đất tổ qua xứ đế quốc tỵ nạn, để rồi ngày đêm mong ngày trở về, thì đám “yên hùng yêu nước đại thắng đánh Mỹ cứu nước” ngày nay lại tìm đủ cách bám gót giầy đế quốc, nếu bản thân chưa chạy được qua xứ đế quốc thì cũng tìm đủ cách gửi tiền cho đế quốc giữ dùm, và gửi con cho đế quốc dạy dùm. Không tin hỏi tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thì biết.

Ra đường tại những khu Bolsa ở Little Saigon hay Bel Air ở Houston ngày nay, sẽ thấy không thiếu gì cán ngố đang trố mắt nhìn Hòn Ngọc Viễn Đông của Bí Thư Đinh La Thăng đã di tản qua Mỹ từ lâu rồi. Mấy anh tỵ nạn bán nhà ở Los cũng đang bù đầu học nói tiếng Việt “hiện đại” để chào đón khách hàng đại gia đỏ. Khỏi cần thắc mắc chuyện làm đơn xin vay tiền ngân hàng bằng tiếng Mỹ chi cho rắc rối, trả tiền mặt hết cho khoẻ. Nửa triệu đô? Chuyện nhỏ!

Ngày xưa, đọc truyện kiếm hiệp Kim Dung, thấy các tay kiếm khách lên núi diện bích luyện nội công một hai chục năm, nghe đúng là tiểu thuyết hoang đường. Bây giờ thoáng đây đã tỵ nạn hơn bốn chục năm. Tưởng như mới hôm qua! Chỉ vẫn chưa thấy được ngày nào hạ sơn, về cố quốc thôi. (01-05-16)

Vũ Linh

-------------

Saturday, 30 April 2016

41 Năm Quốc Hận: Hình ảnh đoàn kết đấu tranh tại Vương Quốc Anh 30.4.2016



Những Người Vợ Lính Với Đại Kỳ VNCH Trong Ngày Quốc Hận 30/4/2016
*****************
Inline images 1
Hình ảnh cuộc biểu tình Quốc Hận 30 tháng Tư tại London, Anh quốc ngày 30/4/2016
 













Sự hiện diện của nhà văn:
 Hàn Giang Trần Lệ Tuyền



Inline images 2

Xin chân thành cám ơn ban tổ chức và các vị mạnh thường quân đã giúp tài chánh và cám ơn quý đồng hương tỵ nạn cs tại Vương Quốc Anh,đặc biệt nhà văn Hàn Giang Trần Lệ Tuyền đã đồng hành  ngày Biểu Tình 30.4.2016 tại London.
-------
Bốn mươi mốt năm đau thương Quốc Hận

Ba mươi tháng Tư lại về trong niềm đau thương ngậm ngùi của người Việt quốc gia tưởng niệm 41 năm mất nước. Tuy đã 41 năm nhưng vết thương to lớn trong lòng người dân Việt chúng ta vẫn xót xa rỉ máu. Những cái chết tức tưởi oan khiên của thân nhân, bạn hữu, đồng bào miền Nam vào tháng Tư năm 1975 như vẫn đang hiển hiện trước mắt. Nỗi đau bị Cộng sản cướp bóc tài sản, đày ải thân xác, khủng bố tinh thần, chà đạp nhân phẩm, tước đoạt tự do sau cái thời điểm nghiệt ngã như đang vừa được khơi lại. Nhưng nghẹn ngào hơn cả là nỗi nhục hận mất nước. Niềm bi phẫn thống tràn vong gia thất quốc đó vốn hàng ngày vẫn luôn canh cánh bên lòng, bây giờ đến mùa Quốc Hận lại càng sục sôi nung nấu.


Những vị anh hùng trung trinh tiết liệt thà chết theo thành, đã thân tử nhưng khí hùng bất tử, anh dũng tuẫn quốc từ những ngày cuối tháng Tư đau thương. Còn chúng ta, những thất phu mang tiếng hữu trách, hãy còn kéo dài cuộc sống cho đến giờ này, có còn cảm thấy tủi hổ, xót xa trong lòng khi nhìn tổ quốc đang quằn quại trong tay giặc và dân tộc đang chìm đắm trong màn đêm u tối, dưới sự đàn áp, bóc lột, đày ải của chế độ CS độc tài bán nước?


Chắc chắn chúng ta không quên nỗi hờn vong quốc và càng không bao giờ quên Cộng sản  là kẻ thù không đội trời chung của cả dân tộc Việt Nam. Cộng sản đích danh là thủ phạm gây lên cuộc chiến nồi da xáo thịt giết hại hàng triệu người dân vô tội. Cộng sản và những kẻ chủ chốt đã khiến đất nước lệ thuộc ngoại bang nặng nề về mọi phương diện, bị thụt lùi, chậm tiến hàng thế kỷ so với các lân bang. Chính bọn chúng đã tàn phá tài nguyên quốc gia, hủy hoại nền văn hiến vàng son của giống nòi, triệt tiêu dân khí và dân trí, khủng bố, nhồi sọ, nô lệ và bần cùng hóa dân Việt để người dân trở nên khiếp sợ, phục tùng, rụt rè, an phận hoặc thờ ơ vô cảm, ngõ hầu cho bọn bạo quyền dễ dàng đè đầu cưỡi cổ, vơ vét đến chật ních túi tham không đáy. Cũng chính bọn chúng âm mưu dâng nạp hết đất nước cho chủ thầy Bắc Kinh để được bảo kê độc quyền làm tay sai muôn đời trong kế hoạch bành trướng bá chủ thế giới của đế quốc đỏ Tàu Cộng.


Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4, chúng ta kính cẩn truy điệu, tri ân những Anh hùng Tử sĩ đã hy sinh thân mình trong công cuộc bảo vệ và gìn giữ đất nước Việt Nam Cộng Hòa chống lại quân xâm lăng Cộng sản. Chúng ta cũng thành kính tưởng niệm những đồng bào đã bỏ mình trong chiến tranh, trong lao tù Cộng sản, trong khu "kinh tế mới", trong cuộc sống đói khát bệnh tật tại quê nhà và trên bước đường vượt biên vượt biển trốn chạy chế độ độc tài hà khắc Cộng sản.



Nhân dịp Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4, chúng ta đồng thời nhắc nhớ cho nhau, cho thế hệ con cháu về những tội ác của Cộng sản để mọi người luôn tỉnh thức, không bao giờ tin và nghe theo những lời lẽ tuyên truyền chiêu dụ phỉnh gạt của bọn chúng. Chúng ta cũng sẵn gởi tiếng nói đồng tình, sự hiệp lực đồng lòng cùng anh chị em đang tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền trong nước. Hải ngoại và quốc nội tuy hai mà một, nhất định cùng chung sức đấu tranh giải trừ chế độ CS cùng mọi tàn tích hay biến tướng của nó. Quốc Hận 30-4 còn là dịp để chúng ta báo cho thế giới, cho các nước tự do dân chủ, cho các cơ quan, tổ chức, ủy hội quốc tế biết là đại đa số người dân Việt Nam không chấp nhận chế độ CS, là chúng ta vẫn đang đấu tranh chống lại những kẻ cầm quyền, bè lũ tay sai và những thế lực đen tối hà hơi, đỡ lưng cho chúng.


CS có thể tạm chiếm được đất nước nhờ thủ đoạn, nhờ thời thế và may mắn. Nhưng bản chất CS luôn luôn là độc tài, sắt máu, là gian manh, xảo quyệt. Với bản chất như thế, CS sẽ chỉ có thể tồn tại trong một giai đoạn nhất định. Từ thượng cổ đến giờ không có chế độ cai trị độc tài sắt máu nào kéo dài được lâu dù kẻ bạo quyền có gian ngoan thủ đoạn đến đâu. CSVN cũng không là ngoại lệ. Bốn mươi mốt năm tưởng đã quá đủ cho một chế độ và những con người vô thần, tham ác, phi nhân hoành hành tàn phá đất nước dân tộc này. Bây giờ là thời đại internet thông tin đại chúng, minh bạch và phổ cập. Tất cả mọi mưu ma chước quỷ, chiêu bài mị dân, hành động bán nước của CS đã bị phanh phui, không còn lừa gạt được ai.


Người dân Việt ở cả trong lẫn ngoài nước, khắp nơi nơi đều đã nhận rõ bộ mặt thật bỉ ổi xảo trá của Cộng sản. Cao trào và khí thế tranh đấu chống bạo quyền đang ngày một mạnh thêm. Chu kỳ lịch sử đang tái diễn. Thời điểm cáo chung cho những kẻ đi ngược trào lưu dân chủ văn minh tiến bộ sẽ phải đến. Vấn đề không còn là liệu người dân có đủ lòng oán ghét Cộng sản để lật đổ chúng hay không? Bạo quyền hiện nay càng ngày càng bị cô lập. Chúng chỉ còn trông cậy vào đội ngũ công an và một phần nào quân đội để bảo vệ chúng và trấn áp người dân. Nhưng càng đàn áp thì càng dễ khơi cho ngọn lửa phản kháng cháy bùng. Vấn đề thật ra chỉ còn là khi nào thì toàn dân sẽ vùng lên kéo đầu bọn bạo quyền bán nước xuống để hỏi tội. Ngày ấy không xa đâu. Với chỉ một biến cố nhỏ, một tia lửa từ một que diêm chẳng hạn, cũng đủ làm "chất xúc tác" tạo lên một trận bão lửa mãnh liệt đốt tan cái chế độ bạo tàn thối nát Cộng sản và những kẻ cầm đầu lẫn những kẻ về hùa ăn theo. Rất có thể ngày ấy lại chính là ngay ngày mai đây thôi!



Viết cho ngày Quốc Hận 30-4-2016

Quang Dương
-----

Friday, 29 April 2016

Cả Nước Biểu Tình 28/29/30.04. 2016 :FORMOSA HÃY CÚT KHỎI VIỆT NAM

FORMOSA HÃY CÚT KHỎI VIỆT NAM 

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

TRẦN THI LAM (Hà Tĩnh)THI LAM (Hà Tĩnh)
Một nguồn tin cho biết, trong ngày 28/4, Ban tuyên giáo TW đã có chỉ đạo các cơ quan thông tấn báo chí ngừng đưa tin về “khủng hoảng Vũng Áng”. Theo đó, không đưa thêm bất cứ thông tin hay hình ảnh gì về việc cá chết dọc các bờ biển Bắc Trung bộ. Thậm chí, nếu cá có tiếp tục chết cũng không được thông tin.

Ngoài ra, tuyệt đối không được đưa tin về các cuộc xuống đường biểu tình của nhân dân các tỉnh Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh… phản đối nhà máy gang thép Formosa trong khu công nghiệp Vũng Áng (Hà Tĩnh).
Nếu đây là sự thực, Ban tuyên giáo của TW đảng cộng sản Việt Nam đang quá xem thường quốc gia và dân tộc. Vi phạm quyền cơ bản của Công dân là quyền được biết, quyền giám sát, quyền tự do ngôn luận. Việc cấm đưa tin về “khủng hoảng Vũng Áng” sẽ làm phương hại an ninh quốc gia, đẩy môi trường và người dân vào cõi chết.
Việc làm này cũng cho thấy ban tuyên giáo của đảng lại quá “xem thường” mạng xã hội và các phương tiện truyền thông nằm ngoài sự kiểm soát của nhà nước. Bởi chắc chắn không ai “bịt” được khu vực này. Thay vì chỉnh đốn cách công bố thông tin về vụ việc nghiêm túc hơn, minh bạch và kịp thời hơn thì cơ quan “quản lý tư tưởng” của đảng lại dành vinh hạnh này cho “lề trái”.
 Thanh Tâm
---------
Công An Chặn Người Dân Biểu Tình Làm Ách Tắc Quốc Lộ 1A


TNCG: Chiều ngày 29/04/2016 người dân Quảng Bình đã biểu tình phản đối Formosa, cá chết được ném vung vãi quốc lộ, đoàn người giơ cao biểu ngữ và dựng lều trại ngay giữa quốc lộ 1A làm ách tắc giao thông. Cách Khu Công Nghiệp Formosa 25 km, rất đông bà con ngư dân thuộc xã Cảnh Dương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình đang bị công an chặn không cho tiến về Vũng Áng. Đoàn người biểu tình bị chặn đã hát những bài hát như "dậy mà đi" trước sự bao vây, kiểm soát nghiêm ngặt của lực lượng công an, cảnh sát cơ động.


GNsP đưa tin từ hiện trường cho biết người dân đã tọa kháng do bị công an chặn khiến ách tắc quốc lộ 1A. Hàng dài người đứng ven đường quốc lộ và hát to những bài hát như "dậy mà đi". Cánh phóng viên Đài Truyền Hình Việt Nam - VTV đã có mặt để ghi lại cảnh người dân biểu tình. Rất nhiều bà con bức xúc đã ném cá vung vãi đầy đường. Họ giương cao băng rôn "trả lại biển xanh cho chúng tôi", "trả lại tôm cá cho dân", "Đuổi Formosa ra khỏi Việt Nam" hay "vì sao dân khổ"...."Việt Nam muôn năm"...

Cuộc biểu tình nổ ra do người dân bức xúc vì cá chết, môi trường ô nhiễm, trong khi chính quyền không có biện pháp xử lý lại còn có những lời lẽ ngang ngược phủi trách nhiệm. Hiện tượng cá chết trôi trắng cả miền trung khiến người dân bất an vì đã kéo dài hằng tháng. Người dân đòi nhà chức trách điều tra và yêu cầu Formosa chịu trách nhiệm.

Được biết ở Huế, sáng nay đã có cuộc diễu hành đầy tính nghệ thuật của người dân nhằm nêu lên sự bức xúc của người dân.


Thông tin cho hay, ở Sài Gòn và Hà Nội, Vinh sẽ đồng loạt biểu tình bảo vệ môi trường vào ngày 01/05/2016 để đồng hành với ngư dân Miền Trung.
http://thanhnienconggiao.blogspot.co.uk/2016/04/cong-chan-nguoi-dan-bieu-tinh-ach-tac.html#sthash.kCSmO0Ea.dpuf
-------------

Thursday, 28 April 2016

Dân Muốn Biết: Về việc "Nước Anh" nên ở lại hay rút ra khỏi Châu Âu.

Hoài niệm một đế quốc đã mất

Dice with European Union Flag, UK flag and a question mark on its sides - Europe referendum vote choice concept

Lúc này cuộc tranh luận về việc Anh nên ở lại hay rút ra khỏi Châu Âu đã càng ngày càng gay cấn với đô trưởng Luân Đôn Boris Johnson còn tố cáo Tổng Thống Mỹ Obama là “kỳ thị chủng tộc” vì ông này đã dám khuyến cáo Anh nên ở lại Châu Âu. Nhưng cốt lõi của cuộc tranh cãi này hầu như không liên quan gì đến Châu Âu hoặc Liên Hiệp Châu Âu.

Những hăng say mà vụ tranh cãi về “Brexit” này tạo ra không phải là kinh tế. Tuy rằng các dự phóng của các chuyên gia kinh tế cũng như các doanh gia có thay đổi, nhưng tất cả đều công nhận rằng việc Anh rút ra khỏi Châu Âu sẽ tạo ra một hậu quả kinh tế bất lợi. Mặc dầu vậy hầu hết những người chủ trương Brexit đều không hề để ý đến kết quả đó và ngược lại còn lạc quan cho rằng rút ra sẽ thổi một sinh khí mới cho nước Anh, như tờ Daily Mail viết “Let Britannia rules the wave again!” (Hãy để cho Anh Quốc cai trị đại dương một lần nữa).
James Ferguson cartoon depicting Brexit

Một số nhà chính trị như Boris Johnson nói đến dành lại chủ quyền. Nhưng trên thực tế, Anh Quốc, cũng như tất cả các nước khác đã đều phải làm những dung nhượng mà dù có ở hay không ở trong Liên Hiệp Châu Âu vẫn sẽ còn tồn tại. Từ trên 70 năm nay, các chính phủ Anh đều đã chấp nhận sự hiện diện của các lực lượng quân sự nước ngoài chẳng hạn trên đất Anh (căn cứ của không và hải quân Mỹ). Các nhà chính trị Anh không mấy khi nhắc đến chuyện này, nhưng nó là một nhượng bộ lớn về chủ quyền. Trước thế chiến thứ hai, cho phép một nước ngoài lập căn cứ quân sự trên đất Anh là một truyện không thể tưởng tượng được. Nói một cách khác, chủ quyền đã bị bán đi từ lâu rồi.

Ngay cả trong vấn đề di dân, một vấn đề sôi nổi hiện nay, Brexit cũng không phải là giải pháp. Không ai biết rằng Brexit sẽ làm giảm khối lượng di dân vào Anh đến mức nào, đặc biệt là nếu Anh còn muốn được buôn bán tự do với Châu Âu. Một thỏa hiệp tự do mậu dịch cho phép Anh tiếp tục tham gia thị trường chung sẽ đòi hỏi nhiều điều kiện mà chắc chắn tự do đi lại và di trú, một trong bốn điều khoản tự do căn bản của Châu Âu là hầu như không thể thiếu được. Nhưng điều then chốt tại đây là tại những vùng mà người ta ủng hộ Brexit nhiều nhất thường không phải là những vùng có nhiều di dân nhất.

Điều tiêu biểu nhất về đa số những người ủng hộ Brexit như các nhà phân tích chính trị đã chỉ ra là họ cũng tương tự như những ủng hộ viên của ông Donald Trump tại Mỹ: Một số lớn là đàn ông da trắng trên 50 tuổi với một học lực thấp, không có bằng đại học. Và điều đó cho thấy gốc rễ thực sự của chiến dịch Brexit.

Về căn bản chiến dịch Brexit là một phong trào giận dữ của quần chúng nhưng nó cũng chứng tỏ một cảm giác bất lực của họ. Sự giận dữ một phần được kích động bởi cú sốc toàn cầu hóa kinh tế mà Liên Hiệp Châu Âu là một biểu tượng. Giống như những người ủng hộ ông Trump kết tội những người di dân Mexico về những khó khăn kinh tế của họ, những người ủng hộ Brexit tại Anh quy trách nhiệm cho Brussels. Và giống như những người ủng hộ ông Trump muốn “Make America great again,” nhưng người ủng hộ Brexit hoài niệm một quá khứ huy hoàng đã mất, đặc biệt là những người tại vùng mà còn được gọi là England.

Kể từ sau Thế Chiến Thứ Hai, Anh Quốc đã giải thể đế quốc của mình. Đồng thời rất nhiều nền tảng tạo ra dân tộc tính của nước Anh tỷ như tín ngưỡng Tin Lành và một sự bảo trọng các quyền tự do căn bản đã từ từ mất hiệu lực. Một phần chính vì vậy, quan hệ giữa những thành phần tạo ra Vương Quốc Thống Nhất (United Kingdom) đặc biệt là giữa Scotland và phần còn lại đã bị nới lỏng. Trong lần trưng cầu dân ý năm 1975 về Châu Âu, những người ly khai Scotland bỏ phiếu chống. Nay thì họ lại chủ trương ở lại vì nay họ coi Luân Đôn như là kẻ địch chứ không phải Brussels.

Đối với nhiều người trong đảng Bảo Thủ Anh - vốn đại đa số đến từ England - họ muốn thay thế Liên Hiệp Châu Âu bằng một khối Anglo-Saxon, một khối liên minh nào đó giữa Anh, Mỹ, Úc, New Zealand và Canada. Ý tưởng một khối này bắt đầu ít nhất từ cuối thế kỷ thứ 19 với Cecil Rhodes chủ trương một liên bang nói tiếng Anh chi phối thế giới, nhưng nay thì nó chỉ là ảo tưởng. Hầu hết những lãnh tụ chính trị Mỹ, Canada, Úc, và New Zealand đều khuyến cáo Anh nên ở lại Liên Hiệp Châu Âu. Ngoài ra những nước này càng ngày càng bị kéo vào hội nhập với các khu vực địa dư của họ. Úc càng ngày càng hướng về Châu Á trong lúc Mỹ càng ngày La Tinh hóa. Nhưng điều này không ảnh hưởng gì đến những không tưởng của những người ủng hộ Brexit. Điều quan trọng với họ là triển vọng một nước Anh giải phóng khỏi sự ràng buộc của châu Âu và tự do hoạt động “Let Britannia rules the waves again!”

Điều đó khuyến dụ rằng rất có thể những người ủng hộ Brexit sẽ thắng trong cuộc bỏ phiếu lần này. Họ có cái hăng say của những người “true believer.” Thế nhưng thèm khát muốn trở lại một qua khứ huy hoàng hơn bằng cách rút ra khỏi châu Âu trên nhiều phương diện lại là hành động chống lại ước muốn đó của họ. Nhưng nhiều người khác thì không. Và đó là một điều đáng xấu hổ.

Một trong những khuynh hướng gần đây tại Châu Âu là sự phố biến của tiếng Anh tại lục địa này. Con trai tôi sống tại Berlin ba năm mà không cần biết bao nhiêu tiếng Đức trong khi tại một số nơi ở California hoặc Florida, không biết Spanish là một thất lợi lớn. Thành ra nhiều người Anh, đặc biệt là những nhà khoa học đã tận dụng được những quan hệ đó với Châu Âu lục địa.

Và đó là một điều đáng buồn. Trong ước mơ một tương lai huy hoàng hơn cho nước Anh và coi cái ước mơ này không thể thực hiện được bên trong Liên Hiệp Châu Âu, những người chủ trương Brexit đang tính bỏ mất nhưng cơ hội mà Châu Âu mở ra cho họ.

Lê Mạnh Hùng

Wednesday, 27 April 2016

Dân Muốn Biết: Quốc tang tháng Tư - Nước mất nhà tan


Đời người ai cũng có những ngày đáng ghi nhớ dù buồn hay vui. Cũng có những tháng ngày không muốn nhớ nhưng chẳng thể nào quên. Tháng tư là tháng hằn sâu trong ký ức người miền Nam bất chấp thời gian vẫn trôi theo quả đất xoay tròn. Tháng tư là tháng của tang thương và chết chóc, là tháng của chia cắt lòng người, là nguyên nhân mối hận thù Nam Bắc càng được bên thắng cuộc đào sâu hơn mỗi độ tháng tư về. Tháng tư là ngày người sống để tang cũng là ngày giỗ cho người chết. Tháng tư là tháng để cộng sản nhảy nhót, đàn đúm, ăn chơi trên nỗi đau của chính đồng bào miền Nam VN. Tháng tư không chỉ là ngày đáng nhớ mà còn là ngày đáng nguyền rủa nghịch tử ca ngợi cộng sản mà quên đi cộng sản chính là thủ phạm đã giết cha mình để muối mặt tung hê "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Tháng tư là một câu chuyện dài nhục nhã được viết lên bởi đạo quân chuyên đánh thuê cho Liên xô và Trung cộng như chính Lê Duẫn thú nhận sau 1975.

Người miền Nam được hưởng nền giáo dục không sắt máu, Thầy Cô không dạy hận thù giai cấp, cũng chẳng ai nói với học sinh thế nào là cộng sản. Học sinh như tờ giấy trắng mà Thầy Cô không muốn chúng bị vấy bẩn trước lúc họ trưởng thành. Tính dân tộc nhân bản và khai phóng của người miền Nam đã hình thành nên chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Trượng phu không đá người dưới ngựa và luôn dang rộng vòng tay kêu gọi những người lầm đường lạc lối trở về với chính nghĩa quốc gia. Sự nhân đạo biết tôn trọng dân chủ, nhân quyền của chính thể Việt Nam Cộng Hòa đã tạo cơ hội sống còn cho thành phần phản loạn. Cộng sản lợi dụng triệt để sự tự do báo chí thời VNCH để xúi giục những tên trí thức háo danh trở cờ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản viết vô số bài viết để bôi nhọ chính chế độ đã cưu mang họ và gia đình. Chính sự phản trắc, ăn cháo đái bát của thứ gọi "Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam" đã giúp cộng sản Bắc Việt biến miền Nam thành địa ngục trần gian. Thật chính đáng và phải đạo khi gọi 30.04.1975 là Ngày Quốc Hận. Vâng, không thể có tên gọi nào khác có thể lột tả hết bản chất tham tàn của cộng sản chỉ bằng ba chữ Ngày Quốc Hận.

Từ Quốc Tang đến Quốc Hận

Là thường dân sinh sau đẻ muộn, không một ngày cầm súng dù bên này hay bên kia. Chúng tôi không phải là quân nhân, chúng tôi quan sát bằng mắt thấy tai nghe và bằng trải nghiệm sống qua hai chế độ. Chính sự bất công, nếu không nói là bản chất tàn ác của cộng sản dành cho bên thua cuộc, buộc chúng tôi, những thường dân lao động phải "tham chiến" trên mặt trận truyền thông, và chúng tôi sẵn sàng lấy sinh mạng của mình để bảo vệ sự thật, góp phần mang sự thật đặt về đúng vị trí của nó, bất chấp mọi rủi ro dù là người đang sống trong nước. Và, cũng xin nhớ cho rằng không chỉ có người miền Nam mới chống cộng sản. Hàng loạt những bài viết chống cộng sản cũng như cám ơn VIệt Nam Cộng Hòa trên Dân Làm Báo cho thấy không ít các tác giả từng thuộc "nòi cộng sản". Đó chính là sức mạnh của truyền thông đã đơm hoa kết trái trên nền tảng của sự thật. Khí cụ của chúng tôi là Công lý và Hòa bình, là chiếc gậy sự thật để đập những con chó dữ đeo lủng lẳng dưới cổ bằng cấp giáo $ư, tiến $ĩ, $ử gia do cộng sản huấn luyện và đào tạo chỉ để nói láo. Là những tài liệu bất khả phản biện như những chiếc rọ mõm, khóa mồm những chú chó sủa bậy ven đường. 

Không cần bà Dương Thu Hương ngồi bệt xuống đường khóc khi biết bị cộng sản lừa gạt về miền Nam VN. Không cần đọc "Nền văn minh đã thua chế độ man rợ". Cũng chẳng cần "Tiếng vỗ cánh của bầy quạ đen" hay "Thiên đường mù" để lột tả bản chất cộng sản. Chính thể VNCH biết rõ, rất rõ thế nào là cộng sản từ sau Hiệp định Genéve 1954. Thường dân chúng tôi cảm phục chính thể VNCH cũng như tầng lớp nhân sĩ trí thức thứ thiệt của miền Nam không cộng sản, bởi chưa tìm được bất kỳ tài liệu nào cho thấy VNCH vu khống bịa đặt về tội ác đảng cộng sản, đứng đầu là Hồ Chí Minh. Điều không thể phủ nhận là VNCH không sát hại hoặc thủ tiêu người đối lập. Tất cả đều được thể hiện chính kiến kể cả khi VNCH biết rõ ai là kẻ thân Cộng. Ngược lại, thứ gọi là lịch sử đảng thì lại quá nhiều dối trá, trơ trẻn đến đứa con nít cũng biết đó là sự thối nát trong hệ thống nhồi sọ, mệnh danh giáo dục. Theo thiển ý của thường dân chúng tôi đó là tín hiệu của sự suy vong, đe dọa đến cả sự tồn vong của dân tộc. Một đất nước mà môn sử bị tẩy chay bởi học sinh, bị ruồng bỏ và không được chấp nhận chỉ còn hai cách để lựa chọn hoặc phải đào thải cộng sản, hoặc người VN dần mất gốc trên chính quê hương mình.

Paris. Đại lộ Gay Lussac, 3 giờ chiều ngày 27 tháng 4, 1975, sinh viên các đại học Paris, đại học Orsey đeo tang diễu hành... Việt Nam mất vào tay cộng sản 3 ngày sau đó. RFA files

Ai là "Tác giả" Ngày Quốc Hận?

Xin thưa ngay rằng chính đảng cộng sản đã chấp bút viết nên chương sử ô nhục mà bất cứ người có lương tri nào cũng thấy chính sự ngu ác của đảng cộng sản đã làm ô uế giòng sử Việt. Cũng như chính sự kỳ thị ngược đãi đến khắc nghiệt đối với bên thua cuộc là nguyên nhân gây hận thù, làm ly tán lòng người, triệt tiêu nhân lực, tài lực của VN đến tận ngày nay. Quân Dân Cán chính VNCH không tự nhiên gọi 30.04.1975 là Ngày Quốc Hận mà hình thành từ những gì họ phải chịu đựng bởi một chế độ mất hết tính người. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu không có sự trả thù hèn hạ đứng đầu là Lê Duẩn. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu cộng sản không thủ tiêu 165.000 Quân dân cán chính VNCH trong các trại tù từ Nam chí Bắc. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu dân lành không bị cướp nhà, cướp tài sản qua các lần đổi tiền, đẩy người dân miền Nam lên vùng rừng thiêng nước độc mệnh danh vùng kinh tế mới chỉ vì họ sống trong chính thế VNCH. Sẽ không có Ngày Quốc Hận nếu cộng sản không phách lối, ngạo mạn tuyên bố "Nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con Ngụy ta sai!". Người cộng sản hãy đặt mình vào vị trí của nạn nhân sẽ thấy người miền Nam vẫn còn quá bao dung với kẻ thù cộng sản, khi nhẹ nhàng gọi ngày cộng sản cưỡng chiếm miền Nam là Ngày Quốc Hận.

Ai tô son trát phấn cách giả tạo để Ngày Quốc Hận 30.04 càng hằn sâu lòng dân tộc? 

Không phải sự chiến thắng nào cũng hàm chứa sự khôn ngoan và chính nghĩa. Cũng như không cứ chiến thắng bằng vũ lực là tài giỏi, bởi chiếm được nước người nhưng không thu phục được lòng dân, thì sự chiến thắng là phi nghĩa, bởi khác nào cưỡng bức cả một dân tộc mà cái giá phải trả là đất nước ngày càng lụn bại vì không được người dân ủng hộ. Đó là lý do đảng cộng sản chấp nhận quỳ gối trước Trung cộng để bảo vệ chế độ. Cứ nhìn vào các "Đặc khu căn cứ" của Trung cộng trên khắp đất nước VN, khu vực cấm người VN léo hánh như Formasa Hà Tĩnh, sẽ thấy Ngày Quốc Hận rất đậm đả bản sắc dân tộc của người miền Nam.

Điều ai cũng nhận thấy là cứ mỗi tháng tư là cộng sản lại cờ đảng rợp trời (Cờ đỏ sao vàng không phải cờ truyền thống của dân tộc VN - xem tài liệu). Các loa phường lại lôi "Mỹ - Ngụy" ra để chứng minh 41 năm "đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào". Rồi sao nữa? Viết ra thêm buồn, chỉ thấy trai lao nô bốn phương, gái làm đĩ tám hướng. Thậm chí gái mại dâm VN đứng đầu danh sách bán dâm quốc tế. Người dân bị cộng sản xem như món hàng để "xuất khẩu" lao động. Thứ gọi là văn hóa cộng sản hạ thấp nhân phẩm của người VN. 

Có một chi tiết đảng cộng sản không dám thừa nhận khi cuộc chiến kết thúc, là theo tài liệu được giải mật từ phía Mỹ thì cộng sản Bắc Việt đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện năm 1973, ngay khi cuộc chiến chưa kết thúc thì sao gọi cộng sản là "bên thắng cuộc"? Cuộc chiến phi nghĩa của đảng cộng sản chỉ ra rằng cộng sản Bắc Việt cũng chỉ là con rối trên bàn cờ chính trị giữa Mỹ và Trung cộng. Một đạo quân đánh thuê không hơn kém.

Thuyền nhân tội ác của đảng cộng sản VN

Chưa có con số thống kê chính thức có bao nhiêu người bỏ mạng khi vượt biển tìm tự do. Chỉ ước lượng không dưới nửa triệu người VN thà chọn cái chết ngoài biển hơn là phải chung sống với cộng sản. Chính sự trả thù hèn hạ của cộng sản đối người miền Nam cũng như sự kỳ thị lý lịch ba đời, xem dân như kẻ thù dẫn đến thảm trạng thuyền nhân. Và càng tồi tệ hơn khi cộng sản cố tình áp lực nước sở tại để đục bỏ tượng đài thuyền nhân, nhằm xóa dấu tích tội ác. Hành động đó cho thấy cộng sản rêu rao "HGHH" chỉ nhằm mục đích chiêu dụ để lừa bịp cộng đồng Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại. Chỉ những kè xem miếng ăn lớn hơn danh dự làm người, xem nhẹ hàng triệu oan hồn nạn nhân cộng sản, đạp lên nỗi đau của toàn dân tộc mới muốn cộng sản tồn tại. Với thường dân trong nước chúng tôi luôn giữ vững lập trường diệt cộng sản hoặc bị cộng sản diệt. Quyết không thỏa hiệp với cộng sản dưới mọi hình thức cho dù phải trả giá bằng sinh mạng. Chúng tôi đã tận mắt chứng kiến bia mộ của tử sĩ VNCH tại nghĩa trang quân đội Biên hòa bị đục phá, tận mắt chứng kiến những phần mộ chỉ còn nắm đất "vô danh" cũng như ác tâm của những kẻ cố tình trồng cây có rễ lan rộng để những phần mộ bị đào xới cách tự nhiên. Cộng sản chỉ qua mắt được người nhẹ dạ, với thường dân chúng tôi khó thể đội chung trời, đạp chung đất với cộng sản

Cuộc chạy trốn cộng sản vẫn chưa dừng lại

41 năm miền Nam, hơn 3/4 thế kỷ miền Bắc cộng sản xây thiên đàng xã nghĩa. Thực trạng người dân chạy trốn cộng sản cũng như cố gắng chuyển tài sản ra nước ngoài bằng đủ mọi hình thức. Câu hỏi đặt ra là XHCN là cái quái quỷ gì mà người dân và cả giới chức cộng sản cũng muốn chạy trốn nó? Cần sống bao lâu, cần học tới đâu để có thể nhìn ra bản chất cộng sản là nguyên nhân của mọi tai họa? 

Dân số VN ngày nay trên dưới 70% là thế hệ sau 1975. Với truyền thông bưng bít thông tin của cộng sản, đa số họ không biết VN có một miền Nam không phải XHCN, không cần "đĩnh cao trí tuệ" của cộng sản lãnh đạo, từng phát triển hơn cả Singapore. Thống nhất để làm gì để cả nước nghèo đói tủi nhục triền miên và mãi quanh quẩn với xóa đói giàm nghèo, mồm thì chửi tư bản nhưng lại đến các nước tư bản cầu cạnh để được chiếc vé TPP cũng như xin viện trợ. Vu vạ, chụp mũ "Ngụy" làm gì trong khi mồm xoen xoét chuyện "HGHH", lại phét lác gọi cộng đồng Việt tỵ nạn cộng sản là khúc ruột ngàn dặm? 

Cộng sản sẽ không bao giờ bắt kịp cũng chẳng bao giờ học được bí quyết mà chính thể VNCH đã khá thành công trong việc an sinh xã hội và phát triển đất nước. Không có dân chủ và nhân quyền, cộng sản như gái đĩ về chiều ra ngã tư đường kêu gọi lòng thương hại vì nghèo dốt nên phải suốt đời lấy mồm làm đĩ. Đó là sở trường của tuyên giáo cộng sản. Đến các nước như Lào. Campuchea chính thức vượt mặt chế độ cộng sản thì chuyện giới chức cộng sản muốn giành lại vị trí số một mệnh danh "Hòn ngọc Viễn đông" như đã từng giống như ở truồng lại muốn đeo dây nịt.

Sài Gòn Ngày Quốc Hận 2016

37 Năm Tỵ Nạn, 41 Năm Quốc Hận: Tôi vẫn mãi mãi là công dân VNCH còn các anh thì sao ?

CHÚNG TÔI ĐI MANG THEO QUÊ HƯƠNG
Đất nước bị bức tử vào tay giặc xâm lăng

Nhưng chúng tôi đi mang theo quê hương

Mang tức tưởi hờn căm đan vào niềm hy vọng
Vẫn kiêu hảnh từng hết lòng vì nước vì dân
Sống chết vì chánh nghĩa cho tự do, độc lập trường tồn.

Quê hương chúng tôi không chỉ là chùm khế ngọt
Đất nước chúng tôi không chỉ căn hộ và vòi nước
Nó là vòng tay cùng khổ nạn,cùng chí hướng,
Đùm bọc , sẻ chia nhau nơi xứ lạ bốn phương
Cùng xây dựng tương lai truyền từng thế hệ cháu con
Ngày nào đó đạp đổ bạo quyền
Giải thể chế độ bịp bợm, vô thần

Vô nhân đạo, hại dân, hại nước
Lòng chúng tôi trước sau như một
Người Việt còn, khắp nơi thế giới một lòng
Ngọn lửa quê hương luôn nhen nhúm trong hồn

Chương Hà
Là người Việt Nam hãy ghi nhớ, ngày Quốc Hận 30 tháng Tư
Nước đã mất, nhà đã tan , gia đình ly tán ! Ý nghĩ nầy in sâu vào trong trí não của những người đang lênh đênh trên biển cả, trong những chiếc thuyền nhỏ bé mong manh, phú thác mạng sống của mình cho vận mệnh rũi may , những mong thoát khỏi ngục tù của những người cộng sản từ miền bắc, đang xây cất trên toàn cõi quê hương yêu dấu.

Người dân trốn chạy quân Bắc Cộng

Trên đường trốn chạy, lìa bỏ quê cha đất tổ, đã có hàng trăm ngàn người vùi thây trong biển cả, trong bụng cá, trong bàn tay sát nhân của bọn hải tặc khát máu. Cũng có những người vượt thoát bằng đường bộ, xuyên qua ngã Cambochia, Lào, và cũng không ít người đã chết đói vì lạc đường, hoặc bị giết bởi bọn Miên cộng, Lào cộng. Số còn lại, hơn 2 triệu người đã đến được bến bờ tự do với hai bàn tay trắng, và có rất nhiều người bỏ lại sau lưng những người thân yêu trong gia đình, dòng họ. Hầu hết những thuyền nhân đó đã nói với các phái đoàn tiếp nhận định cư của các nước: “Thà chết trên biển cả còn hơn sống trong chế độ của Việt cộng( tạm dịch: Rather die on the high sea than live under the Vietnamese communist regime). Điều đó đã nói lên cái ý chí liều chết để đi tìm TỰ DO.


Thãm cảnh đó đã làm cho thế giới bàng hoàng, xúc động. Họ đã gọi những ngưòi trốn chạy khỏi quê hường nầy bằng một biệt danh ,mà trong lịch sữ loài người chưa từng có :“BOAT PEOPLE”(Thuyền Nhân).

Thảm cảnh đó khởi đầu vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày mà bọn cộng sản Việt Nam, từ miền Bắc, đã bất chấp hiệp định Paris 1973, với sự trợ gíúp của khối cộng sản quốc tế, đã tấn công và cưỡng chiếm miền Nam, nước Việt Nam Cộng Hòa, với sự hững-hờ của thế giới không cộng sản.

Cái hận đã mất nước và cái hận đã bị đồng minh phản bội, đưa đến cảnh nước mất nhà tan, gia đình phân cách, chia ly, đã tạo nên sự thống hận trong lòng người dân Việt kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975.


Từ đấy, chúng ta, những người Việt hải ngoại và kể cả đồng bào quốc nội, gọi ngày 30 tháng tư hàng năm là NGÀY QUỐC HẬN.

Xe Tăng Bắc Việt cs bị bắn cháy tại Lăng Cha Cả gần sân bay TSN

Không có từ ngữ nào để diễn tả ngày đó chính xác hơn từ ngữ Ngày Quốc Hận. Nó diễn tả không những đúng về mặt hiện thực mà còn đúng về mặt tâm linh. Ngày đó , đời sống của những con người Việt Nam trên toàn quốc đã bị thay đổi một cách toàn diện, từ tốt đẹp biến thành cùng khổ ; từ tương lai trong sáng trở thành tăm tối, không có ngày mai. Trong lòng mỗi người đều bị đè nặng bởi nỗi niềm u uất , căm phẩn vì đang bị một lũ người vong bản, tay sai của ngoại bang, dốt nát, tàn ác cai trị bằng chánh sách vô nhân nhứt trần gian. Đời sống của người Việt Nam không hơn không kém gì với đời của một con vật : ngoan ngoản thì được cho ăn, bằng không thì bị bỏ đói cho đến ngày tàn tạ.


Trong lòng mỗi con dân Việt, ai mà không nhớ đến ngày 30 tháng Tư, ngày đổi đời đó ?

Tuy nhiên, mỗi người nhớ đến nó một cách khác nhau.

Cái nhớ sâu sắc nhất, không bao giờ quên là tuổi thanh niên đã bị hủy hoại trong các nhà tù gọi là trại "cải tạo". Những rường cột của Quốc Gia đã bi kềm hãm trong ngục tù khổ sai, ăn không đủ no, bệnh không thuốc chữa. Bọn người ác độc lợi dụng sức người hom hem yếu đuối đó, bắt họ đi làm mướn, làm thuê, làm những việc khổ sai, chúng lấy tiền bỏ vào những cái túi tham không đáy. Những người tù "cải tạo" đó, bị hành hạ không những trên thể xác, mà cả tinh thần của họ cũng bị dày vò cả ngày lẫn đêm, bằng những lời chửi bới ,hăm dọa, kể cả những đòn thù bằng đánh đập, biệt giam trong những thùng sắt ngột ngạt, nóng bỏng khi nắng lên, không cho nước uống, và còn nhiều trường hợp đem người chống đối bọn chúng ra xử bắn tại nơi đông người. Những hành động nầy, bọn cai tù tàn ác, gọi là những "bài học chính trị do Bác và Đảng chủ trương" đối với những người sa cơ, thất thế.


Những người tù khốn khổ đó là ai ?


Họ là những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đã xả thân mình để bảo vệ phần đất miền Nam củaTổ Quốc, giữ gìn an ninh cho ngưòi dân miền Nam được sống một đời sống thanh bình, an cư lạc nghiệp.

Họ là những công chức phục vụ cho chánh quyền Việt Nam Cộng Hòa, để xây dựng một quốc gia hùng mạnh phú cường, có phần trội hơn so với các nước lân bang như Phi Luật Tân, Tân Gia Ba, Thái Lan, Đại Hàn, Đài Loan...

Họ là những nhà tư bản đã góp công xây dựng nền kinh tế phồn thịnh cho nước Việt Nam Cộng Hoà.

Họ là những người trong ngành giáo dục, đã tận tụy và miệt mài với trách nhiệm mở mang trí óc cho những thanh thiếu niên, mong xây dựng nên một thế hệ kế tiếp, văn minh, thông thái hữu dụng cho quốc gia.

Những người tù khốn khổ nầy đã bị buộc tội là đã phục vụ cho chánh quyền trước, đã gíup đỡ cho “Ngụy Quân, Ngụy Quyền chống phá lại cách mạng của nhân dân" (sic).

Ngoài những người đã bị bắt đi làm “tù cải tạo”, những người dân thường sống tại các đô thị cũng bị đày đọa không kém. Họ đã bị ép buộc đi đến những nơi hoang dã, thâm sơn cùng cốc, mà bọn cầm quyền ác ôn là "nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa" (hiện giờ là "cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam"), gọi là “vùng kinh tế mới”. Nơi đây chỉ với hai bàn tay trắng, không thể nào tìm được cách sinh nhai. Sau khi đuổi họ đi "vùng kinh tế mới", “nhà nước” đã tịch thu tất cả tài sản, cơ ngơi của họ để phân phát cho những cán ngáo, đã có công với nhà nước trong viêc cưỡng chiếm miền Nam.

Đám Cán Ngố (Vẹm Rừng) Trước Dinh Độc Lập Ngày QUỐC HẬN 30/4/1975

Ở nông thôn, không còn ai có quyền có ruộng đất, dù rằng những mảnh đất do ông cha từ nhiều đời trước để lại cho con cháu. Tất cả ruộng đất đều quy về “hợp tác xã“. Người nông dân canh tác trên những mảnh đất ruộng vườn đó, được thu hoạch do quyết định của bọn đầu sỏ xã ấp, bằng một chính sách gọi là "bảng chấm công". Ai nịnh bợ hay theo phe chúng thì được chia nhiều hơn. Do vậy, đời sống của người ở nông thôn thiếu thốn rất trầm trọng, có nơi đã có người chết vì đói, mà điều nầy chưa hề xảy ra trong lịch sử của miền Nam Việt Nam: VNCH.

Tóm lại, sau khi bọn cường đạo cộng sản Việt Nam nhờ súng đạn của Trung cộng, của Liên sô, đã xâm lăng và cưỡng chiếm được nước Việt Nam Cộng Hòa, thì toàn thể trên 26 triệu người dân miền Nam, bị cướp giựt một cách trắng trợn, không khoan nhượng, bị nhốt trong một nhà tù vĩ đại, đó là quê hương của mình, bị đày đọa vô cùng tàn ác, sống như một con thú không hơn không kém.

Tình cảnh của người dân Việt Nam hiện nay, năm 2014, đã qua 39 năm, không khác gì ngày bắt đầu cuộc đổi đời 30 tháng 4 năm 1975. Có khác chăng là lối sống giàu sang, xa hoa, trụy lạc của những tên "cán bộ" Việt cộng và gia đình họ. Còn người dân ngày càng bị đàn áp mạnh mẽ hơn, bằng những thủ đoạn, bằng những xảo thuật nghề nghiệp, gian manh hơn, ác độc hơn...

Đã là người Việt Nam thì không ai có thể quên, trong lòng ai cũng đang âm ỉ một nổi hận. Những kẻ nào quên đi là họ cố ý bị “bịnh quên” để đổi lấy những đồng tiền dơ bẩn, đẫm ướt máu của đồng bào quốc nội. Họ đã quên đi ơn nghĩa của quốc gia cưu mang họ như một người tỵ nạn. Họ đã quên đi lòng bao dung của cộng đồng tỵ nạn đã đùm bọc , giúp đở họ, đến khi họ thành tài, nổi tiếng, thì vì họ xem đồng tiền lớn hơn bánh xe trâu (câu nói khinh miệt của dân miền Nam) , họ phủi hết đi ơn nghĩa, trở lại hợp tác với kẻ thù, tiếp tay với bọn Cộng Phỉ, đàn áp ngược lại đồng bào của mình.

Để kết luận, cầu mong tất cả đồng bào Việt Nam hãy ghi nhớ, ngày Quốc Hận 30 tháng 4, bởi vì ngày đó là ngày mang đến nỗi uất hận, xót xa cho cả nước, chúng ta hãy tưởng niệm đến quê hương đã mất đi, tưởng nhớ và tri ơn đến những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đã hy sinh mạng sống để bảo vệ tự do cho quê hương và đồng bào. Hãy tưởng nhớ đến những người tỵ nạn cộng sản kém may mắn đã chết trên đường đi tìm tự do. Và quan trọng nhất là hãy làm một vài việc gì đó mà mình có thể, để góp bàn tay với đồng bào quốc nội, đập nát chế độ Việt cộng , để sớm gây dựng lại một Nước Việt Nam Tự Do Nhân Bản và Phồn Vinh, để cho ngày quốc hận trở thành không còn hận nữa, mà chỉ còn là ngày đen tối nhất được ghi lại trong lịch sử Việt Nam.


Lão Ngoan Đồng



Dân Muốn Biết:Hồi ức 30/4 của người Việt tại Âu Châu


Ngày 27 tháng 4 năm 1975
Sinh viên VN .tại Pháp để tang cho miền Nam.
Paris. Đại lộ Gay Lussac, 3 giờ chiều ngày 27 tháng 4, 1975, sinh viên các đại học Paris, đại học Orsey đeo tang diễu hành...Việt Nam mất vào tay cộng sản 3 ngày sau đó

Ôi đau đớn tiễn linh hồn Tổ quốc
Ôm hình hài lá cờ Vàng Ba Sọc
Chít khăn sô cả dân tộc bịt tang
Ôi ! Miền Nam nỗi đau xót kinh hoàng

! Trời !!! Dậy tiếng kêu vang bị BỨC TỬ
Biễn đổi màu bao linh hồn viễn xứ
Trang Quốc sử nhuộm thắm máu hồng tươi
Chữ Tự do trước mắt đã chết rồi
Vành khăn trắng nỗi đau ngày Quốc Hận .

Ngôn Nguyễn Đ.72/SCT
------------

Hồi ức 30/4 của người Việt tại Âu Châu

Paris. Đại lộ Gay Lussac, 3 giờ chiều ngày 27 tháng 4, 1975, sinh viên các đại học Paris, đại học Orsey đeo tang diễu hành...Việt Nam mất vào tay cộng sản 3 ngày sau đóTrong chuyến trốn chạy chế độ Cộng sản sau ngày 30/4, hoặc di tản bằng máy bay, hoặc vượt thoát bằng thuyền hay được bảo lãnh bởi người thân, bằng cách này hay cách khác họ đã đến Đức, Pháp, Hà Lan.v.v…. Sau đây là hồi ức 40 năm của những người Việt tị nạn tại Âu châu
Ngày thống nhất đất nước cũng là ngày bắt đầu những chia lìa, những bắt bớ, sợ hãi, nghi ngờ và cả một chuỗi tang thương nối tiếp. Kính mời quý vị cùng chúng tôi sống lại một ngày của kinh hoàng, của tiếng cười chìm sâu trong tiếng khóc qua hồi tưởng của một số nhân chứng tại Âu châu.


-
Nỗi đau và ngày tháng kinh hoàng
Anh Lê Như Quốc Khánh, một kỹ sư tin học, hiện cư ngụ tại Pháp, có cha là một sĩ quan cao cấp trong quân đội VNCH, hồi tưởng lại nỗi sợ hãi và mất mát của chàng trai tuổi đời còn rất trẻ ở thời điểm 30/4 :
« Khi 30/4 tôi còn nhớ mãi : khi Cộng sản họ vào thì Bố tôi hoàn toàn ngủ, nên Mẹ tôi rất là sợ, sợ Bố tôi tự tử. Tại vì trong nhà Bố tôi có 1 cây súng M16 và 1 cây colt 45. Sau đó, vấn đề đầu tiên là phải đi dấu 2 cây súng. Đó cũng là một kỷ niệm kinh khủng, tôi nhớ là khi tôi đem hai cây súng ra thùng rác để quăng , tôi còn nhớ mãi là tôi quăng cái Bảo quốc huân chương của Bố tôi, tôi rất là đau lòng vì Bố tôi rất quý cái Bảo quốc Huân chương. Khi mà mình cầm nó mình bỏ vào thùng rác thì có cái gì đó làm mình rất, rất là đau lòng.
Mình nhìn về biến cố của một đất nước, mình không nhìn vào vấn đề chiến tranh mà mình nhìn vào định mệnh của một đất nước, tôi thì tôi rất tin vào định mệnh, cái destin (số mệnh) của một con người »
Với chị Tuyết Lê, một thuyền nhân, hiện định cư tại Hoà Lan thì đó là một ấn tượng kinh khủng trong đời. Bản tuyên bố của Tổng thống Dương văn Minh cũng là bản tuyên án cho đời sống yên bình của người con gái Cần thơ. Chị Tuyết Lê hồi tưởng lại:
« Sau khi nghe ông Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng cái cảm giác đầu tiên của chị là cả bầu trời sụp đỗ, không ăn không ngủ suốt 48 tiếng đồng hồ, những ngày sau đó chị sống như 1 cái xác biết cử động, không biết làm sao tâm thần tê liệt, không phải vì sợ hãi mà không thể chấp nhận được sự việc vừa xảy ra. Sau những ngày kinh khủng đó thì chị nghĩ chắc chắn là mình phải đi tìm tự do, thà chết trên biển khơi, không thể nào sống với Cộng sản. Tại vì gia đình chị đã trốn chạy Cộng sản từ Bắc vào Nam, thì bây giờ có thêm 1 lần nữa cũng chẳng sao.
Chuyến vượt biên của chị thật ra cũng có nhiều trở ngại, chiếc ghe dài 12 mét, rộng 4 mét, tất cả gồm 65 người kể cả trẻ con lẫn người lớn , lạc phương hướng, 2 đêm 3 ngày lênh đênh trên biển. Bây giờ nhớ lại ấn tượng hãi hùng ngày 30/4 thì nó sẽ mãi mãi là niềm đau của chị »

Những năm đầu tiên sau ngày 30/4, anh Trần Tử Miễn đã không chọn con đường vượt thoát mà đã ở lại để tiếp tục chiến đấu cho đến ngày được Hội Ân xá quốc tế đưa qua Pháp năm 1981, trong khi đó Ba anh, một thành viên nồng cốt của Việt Nam Quốc Dân đảng đã bị bắt vào trại cải tạo. Trong ký ức của anh, sự thất thủ của miền Nam là một sự thật khó chấp nhận:
“Lúc Việt cộng vô, nói là Mỹ thua, thì nó làm cho tôi bàng hoàng, không bao giờ tôi chấp nhận mình thua, đó là tâm trạng của tôi. Cái sự thù hận của tôi là đối với những đứa mà nó giết hại thời đó, chứ còn đối với lớp sau thì tôi không thù hận ai cả”
Từ thành phố Stuggard, Đức quốc, anh Trần Huê cho biết ngày 30/4 với một số sinh viên du học tại đó là nỗi buồn, còn với một số sinh viên theo cộng sản lại là niềm vui. Và theo lời anh Trần Huê, ngay tại Đức, đã xuất hiện những « sinh viên 30/4 » nắm quyền trong giai đoạn chao đảo ấy. Bác sĩ Trần Huê lúc đó đã bắt tay vào việc giúp những người thuyền nhân tị nạn sớm nhất.
« Phải nói là tất cả anh em bị shock trong khi những người theo Cộng sản hội Đoàn Kết thì họ hồ hởi họ lên phá toà đại sứ VNCH ở Bonn, họ hồ hởi ăn mừng. Lúc đó, sau khi ra trường tôi đi làm ở vùng Stuggart, trong số 30.000 thuyền nhân thì họ nhận 4000 người. Mùa thu năm 79, họ cần gấp một bác sĩ Việt Nam biết tiếng Việt chăm sóc cho người tị nạn. Khi tôi nghe đề nghị như vậy thì tôi thích quá, sau giờ làm việc ở nhà thương của tôi làm thì tôi chạy tới để gặp người tị nạn Việt Nam »

Chiến dịch cứu vớt người vượt biển

Sau khi những  buồn bã, thất vọng  vì niềm đau mất nước đã tạm lắng xuống là bắt đầu cuộc vận động cứu vớt thuyền nhân. Những nỗ lực để đánh động lương tâm thế giới trước những con thuyền mong manh giữa đại dương bắt đầu đã có kết quả, Pháp với con tàu Ile de Lumière và Đức với con tàu Cap Anamur đã bắt đầu công việc cứu vớt thuyền nhân, từ Pháp quốc, anh Nguyễn Sơn Hà kể lại :
« Sau 30/4/1975,  Anh Bá (Trần văn Bá.RFA) kêu Hà và một số thanh niên Âu châu liên lạc với thầy Thích Minh Tâm, Cha Y, Cha Vân cùng đi qua Thuỵ Sĩ tuyệt thực để mà vận động Liên Hiệp Quốc cứu thuyền nhân Việt Nam.  Vận động ròng rã suốt nhiều năm liên tục thì đến năm 1977 mới có tàu Ile de Lumière (bên Pháp) và đến năm 1979 mới có tàu Cap Anamur  (bên Đức) »

Vượt qua nhiều trở ngại từ phía chính quyền, Tàu Cap Anamur của Đức cũng đã được hình thành và đã vớt được khoảng 30.000 thuyền nhân. Anh Trần Huê cho biêt:
« Khoảng 1978, ông Alfred, thủ hiến của tiểu bang Niederschachen tuyên bố là ổng sẵn sàng nhận 1000 người Việt Nam sang tiểu bang của ông ấy, thì cái quyết định của Doctor Alfred đã mở cửa để các quyết định tiếp theo nó dễ dàng hơn. Buổi tối, giờ tin tức để giúp cho « Một con tàu cho Việt Nam «  thì ngày hôm sau tiền triệu vô…Ông tiến sĩ Neudeck có liên hệ với ông Jean Paul Sartre cho nên ổng nhận lảnh chương trình đó qua Đức . Con tàu Cap Anamur có được sự tài trợ của các thành phần xã hội Đức cởi mở, tiến bộ để tiếp tục chương trình cứu vớt thuyền nhân »
Trên con đường di tản,  người con gái 16 tuổi lúc đó lạc mất  Mẹ Cha. Chị Phương Khanh nhớ lại lúc mới đến Pháp năm 1975, cái Tết đầu tiên của chị với Tổng Hội Sinh Viên sau ngày mất nước là một hồi ức không thể phai nhoà. Chị kể lại:
« Cái sinh hoạt đầu tiên mà tôi đến với Tổng hội sinh viên là cái Tết « Ta Còn Sống Đây » Rạp Maulbert hơn 2000 người chật cứng trong đó. Từ lúc bài quốc ca trổi lên trong hội trường thì rất là lắng đọng, rất là nhiều người khóc, nhiều người đứng sững. Lần đầu tiên tôi nghe hát quốc ca trên xứ người , nhìn lại lá cờ vàng ba sọc đỏ , lúc đó tôi không biết mình đang đứng đâu và mình làm cái gì nữa, chỉ có biết khóc, và khóc và khóc thôi ! Rồi sau đó đến diễn văn của chủ tịch Trần văn Bá thì nó có một cái gì đó rất là thiêng liêng, nó vỡ oà lên trong phòng hội đó. Nó có một cái gì đó đánh động cái lương tâm của mình, cái ý chí đấu tranh của mình, nó bắt mình không được ngồi yên, không được ru ngủ mình với những cái gì mà mình đang có được ở bên Pháp »
Cuộc di tản 40 năm về trước mãi mãi là một cơn mộng dữ. Những cơn mộng có thể phai mờ nhưng không bao giờ mất dấu. Có lẽ ai cũng đồng ý rằng hồi tưởng về quá khứ không có nghĩa là ở lại mãi với ngày tháng đó mà nhớ về quá khứ để không quên mình là ai. Nhớ về quá khứ để chuẩn bị một tương lai, trong đó, những lỗi lầm của ngày hôm qua sẽ không phải lập lại.

- Tường An, thông tín viên RFA

Ile de lumière  navire hôpital



NGƯỜI BIỂU TÌNH CHỐNG FORMOSA BỊ CÔNG AN VGCS ĐÁNH ĐỔ MÁU!!