ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Thursday, 7 December 2017

Mùa Giáng Sinh đầu tiên trong tù, 1975




Từ cuối năm 1974, chiến cuộc VN thay đổi hẳn vì sự chênh lệch giữa hai bênvề tiếp tế và hỏa lực ngày càng rõ nét. Phía QLVNCH thì quân viện đã bịQuốc Hội Mỹ cắt giảm trầm trọng nên hỏa lực sút giảm thấy rõ. Phe Cộng sảnthì được Nga và Trung Cộng tăng cường việc trợ ồ ạt, tải vào Nam một sốlượng khổng lồ vũ khí gồm cả xe tăng hạng nặng và trọng pháo tối tân nhất.Tháng Ba năm 1975, tỉnh Phước Long bị CS đánh chiếm, không lâu sau đó đếnlượt Ban-Mê-Thuột thất thủ, mở đầu cho những tổn thất và di tản liên tụccủa phía VNCH, đưa đến ngày Quốc Hận 30/4 khi miền Nam VN hoàn toàn bị CSchiếm. 

Vào những ngày cuối của cuộc chiến, đơn vị tôi đóng tại Gò Dầu Hạ, cùngvới Sư Đoàn 25 BB phụ trách mặt trận Tây Ninh, lúc bấy giờ đang bị áp lựcnặng nề từ một lực lượng địch quân đông đảo gấp nhiều lần, với vô số xetăng và trọng pháo, liên tục tấn công và pháo kích vào các vị trí đóngquân của ta. Chiều ngày 28/4, sau khi bị mất liên lạc với Quân Đoàn và BộTổng Tham Mưu, trước tình hình vũ khí ngày càng hao hụt mà không có tiếptế, cũng chẳng còn yểm trợ pháo binh hay phi cơ, lại phải chịu hỏa lựcpháo khủng khiếp của địch, đơn vị quyết định di tản, mở đường máu băngđồng chạy về hướng Hậu Nghĩa. Chạy suốt đêm, bị địch truy kích liên tục,đơn vị rã thành những nhóm nhỏ. Đến sáng 29/4 thì nhóm của tôi gồm chừnghơn trăm người bị bộ đội CS vây kín. Kiểm lại thì chẳng còn bao nhiêu súngđạn, chúng tôi đành chịu bị địch bắt và giải vào nhốt trong một khu rừngthuộc mật khu Chà Rầy.

Ngày hôm sau thì nghe tin sét đánh: Dương Văn Minh đã đầu hàng, Việt NamCộng Hòa đã chính thức bị khai tử! Nhiều anh em trong chúng tôi đã bậtkhóc, lòng vô cùng đau đớn trước cái chết nhanh chóng không ngờ của miềnNam thân yêu.

Sau 1 tuần lễ bị giam, đến sáng sớm ngày 6/5, bộ đội và du kích CS tập họphết mấy trăm tù binh VNCH bị giam tại khu rừng đó lại, đọc “Lệnh Tha” của“Cách Mạng”, thả tất cả mọi người vô điều kiện không phân biệt cấp bậc,cho về “trình diện tại địa phương”, chỉ cần “chấp hành tốt các qui địnhcủa chính quyền mới”. Không những thế, “Cách Mạng” còn phát cho mỗi tùbinh mấy chục bạc để mua vé xe đò về nguyên quán!

Chúng tôi ngẩn ngơ, vì không ngờ họ lại thả mình dễ dàng như vậy, tronglòng không khỏi lấy làm lạ, có phần thầm phục cái “mã thượng” của “CáchMạng”! Đi bộ mấy tiếng đồng hồ ra đến bến xe Trảng Bàng, chúng tôi gặp lạirất nhiều đồng đội bị bắt và giam ở chỗ khác, cũng được thả về, trong đócó cả ông Trung Tá Liên Đoàn Trưởng, mấy ông Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng.Lại càng ngẩn ngơ, càng thấy “Cách Mạng” sao mà “khoan hồng nhân đạo” quásức tưởng tượng!

Về nhà, tôi bước vào trước sự ngạc nhiên sung sướng của gia đình, vì thằngcon bấy lâu mất tích ngoài mặt trận tưởng đã chết, nay bỗng trở về như mộtbóng ma! Trong những ngày sau đó, rất nhiều bạn bè của tôi, phần đông cũnglà sĩ quan rã ngũ, nghe tin tôi về thì ghé thăm. Nghe chuyện phóng thíchvô điều kiện mà tôi là chứng nhân trực tiếp, ai cũng lắc đầu le lưỡi, phục“Cách Mạng” sát đất!

Vài tuần sau đó, có lệnh tập trung các anh em binh sĩ, hạ sĩ quan “học tậptại chỗ” 3 ngày. Rồi sĩ quan cấp tá trở lên “trình diện học tập, đem theo1 tháng tiền ăn”. Cấp tá vừa đi xong là đến bọn sĩ quan cấp úy chúng tôibị kêu trình diện, “đem theo 10 ngày tiền ăn”. Tôi đến trình diện tạitrường nữ trung học Gia Long vào chiều ngày 23/6/1975, gặp rất nhiều bạnbè cũng trình diện tại đó. Bữa ăn chiều hôm ấy, “Cách Mạng” đặt nhà hàngSoái Kinh Lâm ở Chợ Lớn nấu đồ ăn tầu mang vào phát cho anh em ăn. Ai nấyđều phởn phơ vui vẻ, cứ ngỡ rằng chỉ có 10 ngày mà ăn uống ngon lành thoảimái như thế thì có nhằm nhò gì! Ở trường Gia Long mấy hôm, đến chiều 27/6một đoàn xe Molotova đến chở chúng tôi đi suốt đêm, đổ vào Trảng Lớn. Ởđó, cán bộ CS mà chúng tôi phải gọi là “Quản Giáo”, chia chúng tôi rathành đội, thành tổ, vào ở trong những căn nhà bỏ hoang của một trại línhcũ. Họ kêu các đội lên lãnh thực phẩm mang về tự nấu, gồm gạo mốc, raumuống đã gần hư thúi và muối hột. Chúng tôi bắt đầu cảm thấy hơi kỳ kỳ,ngờ ngợ, nhưng vẫn còn bám vào cái tin tưởng “10 ngày”. Rồi màn tự khaiđầu tiên xẩy ra, rồi tập họp học tập “Nội qui, Qui định”, “8 câu hỏi nhậnthức”… 10 ngày qua đã lâu mà chẳng thấy động tĩnh gì, trong khi mọi chỉthị, sinh hoạt đều mang dấu chỉ của một sự ở lại lâu dài.

Sự tương phản rõ rệt giữa thái độ “mã thượng” của “Cách mạng” lúc đầu vàthực tế phũ phàng bấy giờ khiến chúng tôi mau chóng nhận ra là mình đã bịCộng sản lừa ! Khi mới chiếm xong miền Nam vào 30/4/1975, họ chỉ nắm đượctrong tay, có nghĩa là đang bắt giữ được, giỏi lắm là 10% tổng số sĩ quanQLVNCH - trong đó có tôi và các sĩ quan trong đơn vị tôi. Đại đa số đã rãngũ, lột bỏ quân phục, sống lẫn lộn rải rác trong dân chúng, muốn tìm bắtkhông phải là chuyện dễ. Mà đây lại chính là thành phần được CS đánh giálà nguy hiểm nhất cho chế độ mới, cần phải tập trung giam giữ bằng mọigiá. Những bộ óc lợi hại,  xỏ lá nhất của “Cách Mạng” đã bày ra một mưu kếkhá cao cường: thả con tép bắt con tôm! Khi họ phóng thích vô điều kiệnnhững sĩ quan bắt được trong những ngày cuối của cuộc chiến như nhóm sĩquan trong đơn vị tôi, thì chính chúng tôi là những nhân chứng sống chocái gọi là “khoan hồng nhân đạo” của “Cách Mạng”, khiến các anh em còn tạiđào tin tưởng. Vì thế mà khi có lệnh gọi trình diện thì đại đa số sĩ quancòn ở ngoài đều chui đầu vào rọ, CS tóm gọn một mẻ lớn ngon ơ!!! Họ đãtính toán rất kỹ và ấn định trình tự gọi “trình diện học tập” rất bài bảnđể không ai có thể nghi ngờ gì. Qua sự việc này, CSVN đã chứng tỏ rõ ràngkhả năng điếm đàng lưu manh đệ nhất, xứng đáng là bậc thầy của mọi tậpđoàn độc tài gian ác trên thế giới! “Thấp cơ thua trí”, chúng tôi bị lừamột quả lớn, lớn quá! Khi tỉnh ra thì cá đã nằm trong rọ!!!

Trong thời gian 8 tuần lễ ở Trảng Lớn, tôi biết ở trại bên có một anh Dượcsĩ cùng khóa 20 Quân Y Hiện Dịch với tôi, Trung úy Mai Gia Thược, trongcơn tuyệt vọng đã tự tử bằng một quả lựu đạn lượm được khi đi lao động.Tinh thần của tất cả các trại viên đều sa sút, ai cũng buồn bã, bi quan vìkhông biết tương lai sẽ đi về đâu, tựa như ở tù mà không hề có bản án,không biết ngày nào ra.

Ngày 17/8/1975, cán bộ CS tập họp toàn bộ trại viên, chia thành từng nhóm.Họ dùng một danh từ mới lạ tai là “biên chế” để chỉ việc làm này. Rồi từngnhóm được lệnh lên Molotova, di chuyển về những trại khác nhau. Nhóm tôiđược đưa vào doanh trại cũ của Tiểu đoàn Pháo binh Sư đoàn 18 nằm gần thịxã Long Khánh. Lại có màn chia đội, tổ, v.v... Rồi bắt đầu các công tácgọi là “ổn định chỗ ăn chỗ ở”, tức là sửa lán trại, đào giếng lấy nướcxài, khai quang khu vực chung quanh…v.v... Rồi đắp nền, xây “Hội trường”để “sửa soạn bước vào học tập”.

Trong các trại viên, các anh lớn tuổi, có gia đình con cái rồi thì hẳn làlo buồn, rầu rĩ hơn bọn trẻ chưa vợ chưa con như lũ chúng tôi. Mà còn buồnhơn khi những dịp lễ, dịp nghỉ lớn trước kia của mình, như Giáng Sinh vàTết Nguyên Đán, vì càng thêm nhớ gia đình và không khí xum họp vui vẻnhững ngày xưa… Tay Chính Trị Viên của Tiểu đoàn Bộ đội CS quản lý trạitôi là một anh già người miền Trung, tên là Năm Sinh. Tay này hay tập họpcả trại lại để “lên lớp” - chữ của “Cách mạng”, thí dụ như “Quán triệtchính sách khoan hồng nhân đạo của Đảng và Nhà nước”, “Giải thích thêm vềNội qui, Qui định”. Y nói lè nhè, vừa nói vừa đi tới đi lui, tay chắp sauđít, mặt luôn luôn ngước lên trần nhà. Bọn trẻ chúng tôi ngồi tít phíasau, thường lén chơi cờ croix-zero với nhau hoặc lơ mơ suy nghĩ chuyệnriêng, dư biết những gì hắn nói chỉ như là một đoạn băng rè phát ra từ mộtcái máy thu âm cũ, có nghĩa là học thuộc lòng bài bản do Đảng giao cho rồicứ thế mà “bài tiết” lại! Đôi khi, sự dốt nát của những tay cán bộ CS nàycũng mua vui cho chúng tôi được đôi chút. Tôi nhớ lần “lên lớp” trước mùa Giáng Sinh đầu tiên trong tù năm 1975, sau khi đọc lệnh cấmtrại viên tụ tập cầu nguyện trong dịp lễ này, Năm Sinh gật gù nói với vẻđắc ý : “Các anh nên nhớ là Kinh Thánh đã dạy rằng “Phật tức tâm, tâm tứcPhật”, nên đâu cần gì phải tụ họp cầu nguyện?”. Cả lũ tù cười ồ, trong khimặt y ngớ ra, ngạc nhiên không hiểu tại sao!

Mùa Giáng Sinh đầu tiên trong trại trôi qua trong tẻ nhạt. Mọi trại viênđều thấm thía về thân phận cá chậu chim lồng, không ai còn mơ hồ gì nữa.Rồi Tết đến, cũng một bầu không khí ảm đạm, thê lương y hệt như thế. Cũngmay là Ban Quản Giáo cho gia đình gửi quà Tết lên cho bọn tù từ tuầntrước, nên anh em cũng có tí đồ ăn “cải thiện”, vui vẻ với nhau một chúttrong mấy ngày Tết.

Thời gian trong tù chẳng bao lâu sau đã chứng tỏ rõ ràng khả năng dồi dàovà đa dạng của các cựu sĩ quan quân đội miền Nam, khác hẳn bọn sĩ quanquản giáo, rặt là một lũ vô học, không có trình độ, dốt nát ngoài sự tưởngtượng của mọi người. Chỉ với tay không và óc sáng tạo, anh em chế ra đủthứ. Trước tiên là các dụng cụ để làm việc, họ dùng các tấm sắt đường rầyxe lửa cũ, các thứ vật liệu phế thải thu nhặt được mà làm ra mọi thứ: từcuốc, xẻng, xà beng…v.v... cho đến “xe cải tiến”, ròng rọc gỗ, lò rèn vàống bễ... Nhiều anh em có những khả năng đặc biệt, thí dụ như anh NguyễnThanh Thu, họa sĩ kiêm điêu khắc gia, người tạc bức tượng Thương Tiếc nổitiếng đặt trước Nghĩa Trang Quân Đội bên lề Xa lộ Biên Hòa, được các quảngiáo chiếu cố tận tình, nhờ vẽ hết cái này đến cái khác.

Còn nhớ có một anh quản giáo tên là Tý, mà chúng tôi gọi là anh Quản Bia,vì anh có bộ mặt đần độn và hàm răng vẩu, trông giống y hệt như hình tênVC trên tấm bia tập bắn ở các quân truờng. Anh này đem xuống cho anh Thutấm hình bà vợ, một chị nhà quê miền Bắc tiêu biểu, đầu quấn khăn vành dâycó đuôi gà, răng đen mã tấu, mặt rỗ hoa, mắt lác xệch. Anh Quản Bia cungcấp giấy croquis vẽ, màu nước…v.v... không biết kiếm ở đâu ra, bắt anh Thuvẽ cho bà vợ một bức họa chân dung, với yêu cầu là phải “hiện đại hóa” chothành phụ nữ tân thời, nguyên văn lời anh là “giống như phụ nữ miền Nam”!Vài ngày sau, anh Thu trình tác phẩm nghệ thuật đã hoàn tất: chị vợ nhàquê nay môi son má phấn, mặt hết rỗ, mắt không còn lác, tóc phi-dê ngonlành, đeo bông tai, vòng vàng đàng hoàng, trông rất chi là hiện đại vàsang trọng. Anh Bia hài lòng lắm, bèn thưởng cho anh Thu mấy tán đườngthẻ, hí hửng đem tranh về cất kỹ, đợi dịp đi phép sẽ mang về Bắc làm quàcho vợ!

Sau này anh em tù “ngụy” có phong trào đi lượm những mảnh bom, mảnh nhômvụn. Những khi rảnh rỗi ngoài giờ lao động, cả trại thi nhau hì hục cưa,mài, dũa… làm lược, làm trâm cài tóc… để mai này tặng vợ con khi có dịp.Những tấm tôn phế thải được đem về đập cho thẳng, cưa ra, gò thành gầu múcnước, nồi, chảo, thùng… để dùng hàng ngày. Anh em còn làm cả những chiếcva-ly đựng đồ, có khóa đàng hoàng, trông rất “chiến”, chỉ thua va-lysamsonite chút đỉnh. Các anh quản giáo trông thấy, suýt soa khen đẹp, vàđều xuống đặt làm cho mỗi anh một hai cái, chờ đi phép sẽ xài. Tuyệt vờihơn, anh em bắt đầu “chế” đàn guitare, thùng đàn gò bằng tôn, cần đàn thìđẽo bằng gỗ củi, dùng dây điện và dây điện thoại xe lại làm đủ bộ 6 dâyđàn, từ dây “mì” thấp nhất đế dây “mí” cao nhất. Từ những cây đàn đầu tiêncòn thô sơ chưa được chính xác và nghe chưa hay, qua kinh nghiệm dần dầnkỹ thuật được cải tiến nên những cây đàn làm về sau trông đẹp hơn và ngherất được. Nghe nói ở trại khác, anh em còn làm cả vĩ cầm, có archet kéođàng hoàng! Rồi trong trại nổi lên phong trào học nhạc, anh này dạy anhkia, cho qua thời giờ rảnh sau khi lao động mệt nhọc.

Tôi được một anh bạn gò tặng cho cây đàn, sướng quá vì vốn mê nhạc mà đãlâu không được chơi. Cùng tổ với tôi, người tôi thân nhất là Nguyễn NgọcNgạn, giáo chức, Trung úy biệt phái, mà chúng tôi gọi là Giáo Ngạn. Thânvới hắn vì cả hai thằng đều khoái văn nghệ, đều có máu tếu và đều “phảnđộng ngầm”. Thí dụ như bài hát ca tụng già Hồ: “Bác đến từng nhà, thăm cáccụ già, cầm tay chúng con, bác bắt nhịp bài ca Kết Đoàn”, được chúng tôisửa lời thành: “Bác đến từng nhà hăm các cụ già, còng taychúng con, bác bắt buộc người ta kết đoàn…”, hát nho nhỏ với nhaurồi khoái chí cười hinh hích! Người ta đâu có muốn “kết đoàn” theo kiểucủa “Bác” đâu, nhưng bị “Bác” bóp cổ bắt buộc nên rất chán!

Có được cây đàn, tôi và Giáo Ngạn tối tối nghêu ngao ca hát các loại “nhạcvàng”, vì thời còn trẻ tôi thuộc lòng rất nhiều nhạc cả VN lẫn ngoại quốc.Tiếng đồn bay xa, dần dần anh em các đội tổ khác muốn nhớ lại “hương xưa”,mời chúng tôi đi “du ca”, hát “nhạc yêu cầu”, đổi lại anh em đãi chúng tôithuốc lào, chè cháo! Được mấy tháng thì chuyện “du ca” bị chấm dứt sau khichúng tôi bị quản giáo và vệ binh rình bắt quả tang, may chỉ bị làm kiểmđiểm. Báo hại các anh em trong đội tôi cả mấy buổi tối phải “ngồi đồng”sau giờ lao động, kiểm thảo phê bình chúng tôi thay vì có thời giờ làmviệc riêng, nên phàn nàn quá xá!

Cuối tháng 8 năm 1976, chúng tôi bị lùa lên hội trường, bắt đầu “học” bàiđầu tiên của loạt “10 bài học cải tạo dành cho sĩ quan chế độ cũ”, do cánbộ chính trị từ Trung đoàn xuống “lên lớp”, to chuyện lắm. Nói chung thìcác bài bản của CS đều là thứ tuyên truyền rẻ tiền, với những tiêu đề đạiloại như “Đế quốc Mỹ to nhưng không mạnh”, “Đế quốc Mỹ: con đỉa hai vòi”,“Ba giòng thác Cách mạng”, “Nhiệm vụ xây dựng tổ quốc trong thời đại mới”…Bọn tôi xách cái ghế con lên ngồi giả vờ nghe, nhưng kỳ thực hoặc đánh cờ,hoặc “bút đàm” với nhau, hoặc ngủ gật. Lên lớp xong rồi, cán bộ còn ralệnh phải về họp tổ thảo luận, đào sâu thêm để sau đó làm “thu hoạch” chotốt! Tổ tôi cũng phải họp lại vào buổi tối cho có lệ, nhưng bàn với nhaucử hai “lính gác giặc”, một anh thủ cửa trước, một anh cửa sau, còn mọingười ai nấy cứ làm việc riêng - anh thì vá quần áo, anh thì dũa lượcnhôm, anh thì đánh cờ tướng…v.v... Khi thấy có quản giáo hay vệ binh xuấthiện từ xa là “lính gác giặc” báo động, tất cả các đồ linh tinh biến mấttrong chớp mắt, nhìn vào người ta chỉ thấy cả tổ đang ngồi nghiêm chỉnh,nghe một tổ viên (dĩ nhiên là đã có cắt cử từ trước) đang thao thao phátbiểu, đúng y chang yêu cầu học tập! Theo nhận xét và kinh nghiệm của cánhân tôi, đại đa số anh em tù chỉ vờ vịt, vì trót lâm vào cảnh “cá nằmtrên thớt” nên đành cắn răng “nín thở qua sông” cho qua chuyện, chứ họctập học tiếc cái gì! Chẳng đời nào CS “cải tạo” được các cựu sĩ quanQLVNCH!

Thấm thoắt đã lại gần Tết, cái Tết thứ nhì trong tù cải tạo. Các trại viênsau hơn một năm bị tù, dường như đã cam phận hơn và chấp nhận thân phận tùđày không biết ngày ra. Trong hoàn cảnh ấy, làm gì cho vui một chút thìvẫn hơn là rầu rĩ, suốt ngày nhìn trời hiu quạnh! Cán bộ trại cũng ra lệnhcho trại viên sửa soạn văn nghệ đón Xuân để ra điều là “an tâm cải tạo”.

Các đội, tổ được phân công dựng sân khấu ngay tại hội trường chính. AnhNguyễn Thanh Thu xin cán bộ cung cấp vải và sơn để trang trí sân khấu. Anhthực hiện hai tấm vải treo dọc hai bên cánh gà, vẽ hai con hạc rất đẹp,đối xứng với nhau, ngóc mỏ nhìn lên mặt trăng màu vàng trên nền trời đêmđen bạc. Cán bộ xuống xem, tấm tắc khen. Anh Thu nói nhỏ với tôi :”Mấythằng cán bộ này ngu thiệt! Tôi vẽ hai con hạc đứng một mình này có ýnghĩa là bọn mình cô đơn trong tù, nhìn trăng nhớ nhà, rầu thúi ruột, màtụi nó không hiểu, cứ khen tới…”

Ngày mồng một Tết năm ấy, trại viên cũng làm đầu lân bằng tre và giấy bồi,đi múa khắp trại, có cả ông Địa phe phẩy quạt. Giáo Ngạn mặc quần tây, áosơ mi trắng đem theo từ lúc đi trình diện cải tạo, chơi thêm cái cà-vạtlàm bằng bao cát, đi vòng vòng chúc Tết anh em “mau chóng cải tạo tốt đểđược về sớm”. Tôi phụ trách ban nhạc gồm hơn chục anh em, mỗi người mộtcây đàn tôn, cũng ráo riết tập dợt. Trong buổi trình diễn đón Xuân, GiáoNgạn vẫn trong bộ đồ kẻng, đeo cà-vạt, làm MC. Có lẽ đó là lần làm MC đầutiên trong đời của hắn, có thể cũng là điềm báo hiệu sự nghiệp MC sau nàychăng?

Ban nhạc chúng tôi thì ngoài mấy cây đàn guitare tôn, còn có một bộ trốngcũng gò bằng tôn, phất giấy có thoa nước cơm đặc nhiều lần cho cứng, vàmột cây contre-basse làm bằng một cái thùng phuy cưa đôi, dây bật phìnhphình, cũng xôm tụ ra phết. Chúng tôi hòa tấu bài “Those were the days”(khi nộp chương trình văn nghệ cho “khung”, tôi khai là nhạc Liên xô). Bàihát này thời trước 75 khá phổ thông, và lời ca tiếng Anh, nếu ai biết,cũng rất thấm thía đối với hoàn cảnh chúng tôi bấy giờ, ngụ ý nhớ tiếcnhững ngày vui cũ: “Those were the days, my friend - We thought they'dnever end - We'd sing and dance forever and a day - We'd live the life wechoose - We'd fight and never lose - 'Cause we were young and sure to haveour way…” Dĩ nhiên anh em tù cải tạo rất khoái, vỗ tay tán thưởng nhiệtliệt. Cũng may là không có tay ăng-ten nào đâm thọc, nên chúng tôi khôngbị rắc rối. Tối về thì tổ anh nuôi phát cho anh em mỗi người một mẩu thịtheo bé tí, đặc ân của “Cánh mạng” đãi ngộ bọn tù nhân dịp Xuân về… Từngnhóm nhỏ, chúng tôi gom chung đồ tiếp tế, pha cà phê hoặc trà, nấu nồi chèđậu xanh, ngồi quây quần trò chuyện tới khuya, ngậm ngùi nhắc những kỷniệm Tết vui những ngày xưa cũ…

Không lâu sau cái Tết năm ấy, trại viên lại được lệnh “biên chế”, từng độitừng tổ lại bị xé ra, ráp trở lại thành những nhóm mới, đi đến những địađiểm tù khác nhau. Thì ra đây cũng nằm trong kỹ thuật “giam tù phản động”của Cộng sản: họ sợ rằng để bọn tù ở chung với nhau lâu ngày thì sẽ kết bèkết nhóm, thân nhau tin nhau đủ để có thể âm mưu tổ chức trốn trại hoặcnổi loạn. Vì thế cứ độ hơn một năm là họ “biên chế”, chẻ nát các đội, tổ,xào xáo lung tung và chia thành nhiều nhóm mới, chuyển đến nhiều trại mớikhác nhau để tránh hậu họa. Kỹ thuật này do quan thầy Liên Xô và TrungCộng nghiên cứu và áp dụng thành công từ bao nhiêu năm, nay đệ tử ViệtCộng dùng để khống chế bọn tù “ngụy”.

Mới đó mà đã ba mươi mấy năm. Những bạn tù hồi đó, người may mắn vượtthoát ra ngoại quốc, kẻ còn ở lại sống chật vật dưới chế độ CS. Điều lạlùng là có những người trước đây ở trong tù khốn khổ thì giữ được tư cách,lập trường, đáng mặt trượng phu, mà khi vượt biên thành công, ra ngoàisống thoải mái ở nước tự do thì lại dần dà biến chất, lập trường chao đảomột cách quái đản khó hiểu, thậm chí còn ra mặt ca tụng cảnh “phồn vinh”bây giờ của Saigon, thán phục trình độ ăn chơi sang trọng của tầng lớp cánbộ CS ăn trên ngồi trước mà nay họ được “hân hạnh” quen biết! Nói chuyệnvới những người ấy, có khi mình có cảm tưởng là thằng bạn tù ngày xưa đãchết, người mình đang gặp đây là một nguời khác, một người hoàn toàn xalạ! Giáo Ngạn thì từ mười mấy năm nay, kể từ sau vụ Paris By Night “B40”,chắc là ngượng ngùng nên dù qua Úc nhiều lần nhưng chẳng liên lạc với ainữa. Thì thôi! Điểm chung đã không còn, có gặp nhau cũng chỉ là gượng gạo,thà là nghỉ cho rồi!

Trại tù L9T5 Long Khánh của chúng tôi có được hơn chục anh em cựu tù cùngsống tại Sydney, từ 1994 đến nay năm nào cũng họp mặt mỗi cuối năm, hànhuyên chuyện cũ chuyện mới. Những mái đầu xanh ngày xưa giờ đã lốm đốmbạc. Trong nhóm cũng đã có người ra đi vĩnh viễn. Vài anh em ở đây hàngnăm vẫn chung góp để tiếp tế cho một vài bạn tù hồi đó nay còn ở VN, giúphọ có được một cái Tết tương đối tươm tất cho gia đình.  

Nhớ lại những kỷ niệm xưa mà lòng không khỏi bồi hồi. Và buồn vì khôngbiết bao giờ mới được về thăm một quê hương Việt Nam, khi thực sự có tự dodân chủ...


Nguyễn Mạnh Tiến

Saturday, 25 November 2017

Dân Muốn Biết: Nguyễn Khắc Viện một thời Nazi

http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2017/11/Nguy%E1%BB%85n-Kh%E1%BA%AFc-Th%E1%BB%A7y-t%E1%BB%B1-th%C3%BA-t%E1%BB%99i-d%C3%A2m-%C3%B4-18.11.2017-218x150.jpg
QUỐC TẶC
 
Đồ quốc tặc, thứ ma đầu
Hại dân, rước bọn Nga - Tàu về đây ...
Làm dân sống đọa thác đầy
Thì dân phải đập cho mầy tan lăng !
Nếu theo đúng luật công bằng
Phải đem Hồ tặc mà bằm nát thây !
Nhìn đi, dân nước hôm nay
Phải rằng Hán hóa là ngày không xa ?!
Mi làm mất nước, tan nhà
Thì tên quốc tặc ấy là CHÍNH MI !
 
Người dân chửi đúng, oan gì ...?
 
Tha Hương

Hà Nội làm lễ tưởng nìệm 20 năm ngày chết của ông Nguyễn Khắc Viện . Tuy cách đây gần nửa năm, báo chí ở Việt nam, nhứt là trên mạng, vẫn còn ca ngợi công đức của ông phục vụ chế độ cộng sản hà nội

Báo Lao Động viết ” …Cuối đời, Nguyễn Khắc Viện đã có nhiều góp ý chân thành với Đảng và Nhà nước về nhiều vấn đề chính trị, xã hội của đất nước, đặc biệt là vấn đề phát huy dân chủ của xã hội. Rất nhiều các học giả, nhà chính trị, nhà khoa học cả trong và ngoài nước đã dành những lời tốt đẹp nhất để nói về ông. Nhà triết học nổi tiếng người Pháp Gunter Giesenfeld khẳng định: “Không chỉ trong suy nghĩ mà toàn bộ con người ông là một cầu nối giữa phương Tây và phương Đông. Kiến thức bách khoa phong phú, từng trải Đông Tây, tác phẩm uyên thâm đồ sộ, ở Pháp quốc kiên trì tranh đấu, tấm lòng với nước tận trung, vòng danh lợi coi khinh, lương tâm toả sáng”. Giáo sư Hoàng Như Mai nói về ông: “Suốt cả cuộc đời, Nguyễn Khắc Viện tuân thủ trung thực và trung thành một đạo Sống rất đẹp, vốn là cái truyền thống muôn đời của trí thức Việt Nam: yêu nước, lo dân”. Nhà báo Đặng Minh Phương đã tặng ông đôi câu đối: “Tài năng đa dạng hiếm hoi, tinh thông kim cổ, tư duy sắc sảo tuyệt vời; về Việt Nam bền bĩ dựng xây, ngòi bút vì dân cương trực, thói quan liêu căm ghét, nhân cách ngát hương » .

Vài nơi khác viết ông là «bậc tiên tri », «một con người uyên bác và thẳng thắn », hoặc «người có tư tưởng canh tân đất nước »….

Nhưng ông Nguyễn Khắc Vìện có đủ ở bản thân ông những điều mà các « đồng chí » của ông đem lại cho ông hay không? Còn những điều ở ông, không phải bí mật gì, lại không ai nói tới, coi như không có vậy?

Quan trọng có lẽ là chuyện ông Nguyễn Khắc Viện chạy theo Hitler những năm 1943-1945 . Không phải chỉ một mình, ông còn dẫn theo 6 «đồng chí» trí thức khoa bảng của ông và 300 công nhân việt nam từ Paris qua Berlin đầu quân với Hitler .

Khi thương, trái ấu cũng tròn

Khi được lệnh phải bốc thơm một ngưòi nào thì miệng lưỡi cộng sản sẽ phủ kín người đó, không còn sót một chỗ nào dù nhỏ xíu để người khác có thể chen vào phụ họa thêm . Trái lại, phải hạ bệ ai, thì nạn nhơn chẳng những không còn đất sống, mà cũng không còn đủ dưỡng khí để thở nữa .

Như chuyện rất nhỏ, rất hiển nhiên, mà báo nhà nước cũng cố tình bỏ qua chi tiết để ngầm đề cao Viện khi thi đậu Tú Tài: «Năm 1934, Nguyễn Khắc Vìện đậu xuất sắc một lượt 3 bằng Tú Tài» .

Nghe qua, ai mà không lè lưỡi tỏ vẻ bái phục . Nhưng « đậu xuất sắc » là đậu như thế nào ? Đậu Tú Tài Pháp xưa nay, cả Tú Tài Việt nam ở Sài gòn trước 1975, có hạng «Thứ, Bình thứ, Bình, Ưu và tối Ưu» . Vậy Nguyễn Khắc Viện đậu «xuất sắc» là đậu ở hạng nào đây ? Còn một chi tiết nữa : Nguyễn Khắc Vìện đậu luôn 3 Tú Tài ở trường Bưởi năm 1934, tại sao nhà báo Nhà nước không nới rõ hơn ông Viện đậu 2 Tú Tài bổn quốc (Baccalauréat local) Ban Triết và Ban Toán và 1 Tú Tài chánh quốc (métropolitain – Pháp lúc đó chia làm 2 phần : Pháp chánh quốc và Pháp hải ngoại), tức Tú Tài Pháp, để tránh cho người ta khi đọc không hiểu lầm là ông Viện đậu 3 bằng Tú Tài pháp, tức cả 3 Ban (Toán, Khoa học và Triết)?

Nói như vậy không có ý bảo rằng Tú Tài bổn quốc kém giá trị hơn Tú Tài chánh quốc . Trái lại, chương trình học và thi Tú Tài bổn quốc nặng nề hơn Tú Tài chánh quốc . Chỉ có điều bất lợi là người đậu Tú Tài bổn quốc không học Đại học ở Pháp được vì văn bằng này chỉ có giá trị ở Đông Dương mà thôi .

Khi đề cao một người nào một cách thái quá, thì khó tránh giống như biến họ trở thành lố bịch. Cộng sản quen làm vì họ được dạy thờ «chủ nghĩa anh hùng», một thứ sản phẩm cộng sản tinh ròng, ở tầm cao hơn,là tôn thờ lãnh tụ .

http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2017/11/hqdefault-1-218x150.jpg 
Nguyễn Khăc Viện ở Paris

Sau 3 năm theo học Y khoa ở Hà nội, ông Vìện sang Pháp tiếp tục chương trình Y khoa tại Đại học Y khoa Paris . Ông tốt nghiệp ngành Nhi khoa và bịnh nhiệt đới năm 1941 . Qua năm sau, ông bị lao phổi nặng, vào điều trị ở bệnh viện Saint Hilaire du Touvet, Grenoble. Thời đó bệnh lao phổi chưa có thuốc chữa trị như ngày nay. Từ năm 1943 đến năm 1948 ông phải chịu mổ 7 lần, cắt bỏ 8 cái xương sườn, cắt bỏ toàn bộ lá phổi bên phải và một phần ba lá phổi bên trái .

Các bác sĩ Pháp ở nhà thương nơi ông điều trị bảo là ông không thể sống hơn hai năm . Trong thời gian nghỉ dưỡng bịnh ở Pháp, ông « tự tìm ra » một phương pháp thở để tự chữa bệnh cho mình . Và kết quả là ông đã sống đến 85 tuổi (1997), còn họat động tích cực, năng nổ, dẻo dai, bền bỉ trong nhiều lãnh vực : giảng dạy y khoa, tâm lý học trẻ con, cả về đạo học.

Thật ra, phương pháp thở mà bác sĩ Nguyễn Khắc Viện «tự tìm ra» được không phải là điều gì mới mẻ do ông sáng tạo . Nó được ông lược giản môn khí công, thiền, yoga, tài chí, dưỡng sinh… của Đông phương đã có từ ngàn xưa, dưới cái nhìn sinh lý học hô hấp của một người thầy thuốc Tây y và được ông bỏ công giản lược bằng 12 câu văn vần cho dễ nhớ ..

Trong chuyện này, có báo ở Hà nội nói “ bác sĩ tây bảo ông chỉ sống không quá 6 tháng » là để đề cao sự kỳ diệu 12 câu văn vần kia của ông .

Nguyễn Khắc Viện lại một lần nữa dấn thân

Vừa xuất viện, thấy sự thắng thế của Đức, Nguyễn Khắc Viện  liên lạc với bộ máy tuyên truyền Đức Quốc Xã, tổ chức cho một số sinh viên Việt Nam sang Đức trong đó có Lê Văn Thiêm, Phạm Quang Lễ, Hoàng Xuân Nhị ,Nguyễn Hoán , v v (AOM, Indochine, Nouveau Fond, Hộp Hồ sơ 145, Hồ sơ số 1305 – MẬT) .

Tại Pháp, bộ hạ của Goebbels giao cho Đặng Đức Hồ nhiệm vụ thành lập một đội Vệ binh SS người Đông Dương ! Sau ngày nước Pháp được giải phóng, Đặng Đức Hồ Pháp bị kết án 20 năm tù khổ sai . Năm 1992, triết gia Trần Đức Thảo nói với ông Hoàng Khoa Khôi, Đệ Tứ, ở Paris : « Nguyễn Khắc Viện đã từng đem 300 lính thợ Việt Nam qua Đức đầu quân Đức Quốc Xã, khoảng 1943-1944!» .

Trong tờ báo viết tay, chính ông viết trọn tờ báo, và in thạch bản, Nguyễn Khắc Viện ca ngợi không tiết lời chủ nghĩa phát-xít của Hitler : « …Rồi thấy các chính phủ dân chủ, các nghị viện lao nhao, nói nhiều làm ít, xoay sở không ra mối, họ đau lòng ngờ vực các chính phủ cộng hòa, dân biểu mà xưa nay, họ cho là chế độ tối hay . Nên có kẻ xướng lên và thi hành những quốc chính độc tài toàn quyền . Độc tài nghĩa là bao nhiêu quyền bính góp vào một người thủ súy đủ tài trí tự quyết đoán, không bị những nghị viện ô hợp làm khó dễ, cá nhân không có quyền chỉ trích những mệnh lệnh của chính phủ .

Có chịu như vậy một quốc dân mới tránh cái nạn quyền lợi giai cấp xâu xé làm hổn độn, mới ra khỏi được cái vòng khủng hoảng, có trật tự » (Trích «Vì đâu», Nam Việt, số 6, 8.1944, 4, Place du Panthéon, Paris V) . Địa chỉ này là Tòa hành chành Thị xã quận V của Paris, bị Đức lấy làm Cơ quan quân quản, và cũng là trụ sở báo Nam Việt của Nguyễn Khắc Viện .

Trước khi qua Berlin, Nguyễn Khắc Viện đã tích cực hoạt động cho Hội Việt kiều yêu nước ở Paris và trở thành Tổng Bí thư đảng đoàn . Viện đã là đảng viên cộng sản pháp .

Ông đã có sự chọn lựa đường lối chánh trị dứt khoát nhu vậy nên, năm 1953, Hồ Chí Minh vâng lời Staline và Mao làm cải cách ruộng đất ở Mìền Bắc, ông không một lời nói phải cho cha bị đấu tố, hành hạ đến chết, những người họ hàng khác phải tự tử vì không chịu nổi sự hành hạ như súc vật . Sau này, trước khi chết, ông trả lời một người cùng quê « ông ủng hộ cải cách ruộng đất là để có Độc lập ! » .

Ông Viện làm việc tận tình để cúc cung phục vụ cộng sản thì đúng . Nói ông yêu nước nồng nàng, tưởng nên xét lại . Lúc đó, người dân việt nam nơi vùng cộng sản kiểm soát bị đủ mọi áp bức của cộng sản . Năm 54, khi Hồ Chí Minh về Hà nội, Miền Bắc sống trong gông cùm cộng sản . Nếu là người thông minh, yêu nước thật tình, mà sao ông vẫn một lòng một dạ theo cộng sản được ?

Trong lúc đó, Trần Đức Thảo là người có tư tưởng cộng sản đặc sệt lại phản tỉnh, nhà cầm quyền Hà nội đã phải trục xuất ông khỏi Việt nam vì không giết ông được .

Tuy nhiên, vào những năm 1990, Nguyễn Khắc Viện, mới bắt đầu làm «tiên tri» . Ông viết sớ tâu với «Hoàng đế» Lê Duẩn đưa ý kiến cải tổ chánh trị để đảng vững mạnh . Lê Duẩn mỉm cười bảo « khéo trò cải lương » !

Nguyễn Khắc Viện, người con của gia đình Nguyễn Khắc, của xứ Nghệ truyền thống khoa bảng, cách mạng, nhưng ông chỉ giử được đức tánh làm việc không mỏi mệt, còn tinh thần cách mạng phục vụ lẽ phải, phục vụ dân tộc, ông đánh mất cho cộng sản mà đến ngày chết, ông vẫn chưa nhận thấy sai lầm . Ông nói ông không sợ «vô sản », tức sợ nghèo, mà chỉ sợ thứ «vô học» . Vậy mà ông có thể theo phục vụ thứ vô học đó trọn đời !

Trước khi chết, ông gởi gấm lại ước nguyện của ông là 12 câu hát về sức khỏe của ông được hậu thế lưu giử áp dụng . Phải chăng ông không dám nói ra ý thiệt của ông là phần còn lại cuộc đời của ông chỉ là những sai lầm đầy tội lỗi ?

Nguyễn thị Cỏ May

Sự chống phá TT Trump : Khi những cây bút đã khô mực

Khi những cây bút đã khô mực
 
https://gdb.voanews.com/CF0B9B01-F068-4F5C-9416-F56BC6180670_cx0_cy3_cw0_w250_r1_s.jpg Đối với những nhà bình loạn thời sự hiện nay trên các diễn đàn thông tin VN ở Hải ngoại. Độc giả đã nhìn thấy phần nào tư tưởng thiên tả của họ trên sự chống phá TT Trump theo truyền thông thiên tả của Mỹ cũng như lập lại những fake news mà các cơ quan truyền thông thiên tả của Mỹ được nhóm tài phiệt thiên tả tài trợ trên mục tiêu chính trị của Đảng CS Hoa Kỳ, muốn thay đổi Hiến Pháp để đảng CS USA được tham gia vào các dòng chính của Hoa Kỳ.
 
 Chúng tôi cũng như một số cây bút không tự cho mình là các nhà bình luận mà chỉ là những người viết nhiệt tình nói lên tinh thần chống CSVN và chủ nghĩa cộng sản hầu góp một bàn tay vào sự ngăn chận đảng Cộng Sản Hoa Kỳ xâm nhập vào chính quyền tại đây.
 
Có một điều làm chúng tôi sững sờ, kinh ngạc là những nhà bình loạn đó cùng một thân phận tỵ nạn , cùng một quá khứ với chúng tôi nhưng tai sao lại phải cặm cụi làm thân con ngựa già lê lết lạc lỏng trên cuộc hành trình Chống Cộng Sản của Tập Thể Người Việt Tỵ nạn CS tại hải ngoại (TTNVTNCSHN).
 
Trước hết, chính họ là những người đang tiếp nhận quyền lợi tỵ nạn của đất nước này. Một tay nhận bát cơm của người ta để sống một tay khác lại phản phúc đánh phá một vị Nguyên Thủ Quốc Gia của nước này.
 
Thật ra thì bài vở đánh phá TT Trump của họ nhự một hạt cát trong biển. Nhưng có lẽ họ cần phải có công tác lý luận phản phúc đó chẳng qua cũng vì quyền lợi cá nhân? Được bao nhiêu? Có chăng cũng chỉ giá trị bằng một bát phở ban mai hay một vài xu cho một làn khói trắng.
 
Như chúng tôi đôi lần đã thưa cùng qúi vị về sự thắng cử của TT Trump là một mối đe doạ cho Đảng CS Hoa Kỳ. Trong một bài viết ở website:
Đảng CS Hoa Kỳ cho biết Đảng CS Hoa Kỳ đang trên đường hoạt động với các đồng minh trong những phong trào lao động,các quyền của những người nhập cư, các quyền dân sự, môi trường và các tổ chức của phụ nữ, LGBTQ, (Lesbian, Gay, Bisexual, Transgender, Queer/Questioning) để vận động cho ứng cử viên Hillary Clinton đảng Dân Chủ.
 
Nhưng khi TT Trump thắng cử và chương trình Hoạt động của TT Trump (Trump’s Agenda) đã là một mối đe doạ cho Đảng CS Tại Hoa Kỳ.
 
Cũng mới đây qúi vị đã nhìn thấy sự phá rối của nhóm Black Lives Matter bằng những cuộc xuống đường rầm rộ do tên CS gộc George Soros tài trợ tiền bạc hầu đạp đổ nền dân chủ độc lập của Hoa Kỳ có trên 210 năm để thay vào đó những "anh hùng vô sản" của chúng hay táo bạo hơn nữa là chúng đã biểu tình trước Trump Tower ở New York nhất quyết đòi xé nát lá cờ của Mỹ. Nhóm này nhân danh là ĐẢNG CÁCH MẠNG CỘNG SẢN HOA KỲ (REVOLUTION COMMUNIST PARTY hay là REVCOM.US) theo website https://www.snopes.com/ politics/conspiracy/revcom.asp

Thật ra, các nhà bình loạn cho Trump đi Apec đem về bạc cắc hay được món hàng gì là ý kiến của cá nhân qúi vị trong một nước Dân Chủ Đa Nguyên như ở Hoa Kỳ. Nhưng những bài bình loạn đó qui vi đã lấy từ Fake News của truyền thông cánh Tả . Chúng tôi đã chứng minh những bạo động đang xảy ra tại Hoa Kỳ hôm nay đều do một tay của đảng CS Hoa Kỳ dàn dựng với sự phối hợp của phần đông dân biểu nghị sĩ của Đảng Dân Chủ mà CS Hoa Kỳ đã móc nối.
 
Không lẽ qúi vi là những người văn hay, chữ tốt, kiến thức cao rộng mà lại đi nghêu ngao ba cái tin thất thiệt do bọn truyền thông cánh Tả tung ra.
 
Đương nhiên khi đọc bài "ủng hộ cánh Tả" của qúi vị cũng có người đồng quan điểm thì vỗ tay nhưng trên điễn hình thực tế của một tư cách tỵ nạn CS thì cũng lắm người không thích trước cái lăng ba vi bộ thiếu đạo đức của qúi vị.
 
Đa số người tỵ nạn cs trên các diễn đàn đã mỉa mai châm biếm qúi vị thiếu đường họ đã văng tục nhưng hình như qúi vị cũng chưa nhận ra vai trò của mình lại còn lớn tiếng lên giọng kẽ cả nên càng ngày càng phách tấu phách tá một cách hợm hĩnh trên những ngòi bút đã khô mực từ lâu.
 
Sự qui kết quá vội vàng của qúi vị cũng như sự suy diễn một chiều của qúi vị có tính cách áp đặt  đã không được phần đông người dân tỵ nạn CS tại hải ngoại đồng thuận. Qúi vị đã đi quá xa sự thật, tức là sẽ đi ngược chiều, nói tiếng nói ngược tai thì bao giờ cũng chỉ là những tiếng nói lẽ loi, đơn độc.
 
Không lẽ qúi vị dùng ngòi bút đã khô để thể hiện một hình thức khao của mình? để thoả mãn những cơn khát của mình bằng những ngụm nước trong ao tù nước đọng thiếu vệ sinh.
 
Có phải qúi vị đã uống nước thiếu vệ sinh, lại nuốt vôi vàng vì thế vi trùng từ những ngụm nước kia đã thấm vào óc để phát sinh ra những bài viết lạc lỏng ?

Có bao giờ qúi vị tự mình thất thểu đi tìm minh đã lạc lỏng ở xó xỉnh nào không? nếu chưa tìm ra mình thì hãy mau mau tham gia vào chương trình đòi truất phế TT Trump do 5 tên Dân Cử của Đảng Dân Chủ đang bày ra Đó là những tên Al Green, Steve Cohen, Luis Gutierrez, Marcia Fudge, John Yarmuth và Adriano Espaillat, cùng bước đi  theo những mong muốn của Nancy Pelosi và Whip Steny Hoyer.
 
Thêm vào đó, một tên tài phiệt cánh tả Tom Steyer mới đây đứng ra  kêu gọi dân chúng Hoa Kỳ tham gia vào Thỉnh Nguyện Thư đòi truất phế Trump vì ông ta cho rằng Trump điên rất nguy hiễm trên vấn đề xử dụng bom nguyên tử.
 
Tất cả chúng ta ai ai cũng biết Bắc Hàn đã từ lâu muốn thử sức bom nguyên tử với Hoa Kỳ. Nhưng TT Trump đã dùng tất cả nghệ thuật thương thuyết để kéo Tầu và tất cả đồng minh Đông Nam Á vào sự thương thảo can thiệp hầu tranh đi một cuộc chiến nguyên tử. Ấy vậy mà dưới sự điều hướng tung tin thất thiệt của bọn CS Hoa Kỳ đã bóp méo sự thật để tung ra những fake news hầu kêu gọi truất phế Trump.
 
Nhưng Tom Steyer là ai ?       
 
Là một tài phiệt nằm trong đảng Dân Chủ. Ông ta là một nhà hoạt động hàng đầu và gây quỹ cho đảng Dân Chủ.
 
Ông đã từng gây quỹ cho John Kerry vào năm 2004 .  Steyer, một nhà tài trợ khổng lồ của đảng Dân chủ, đã bỏ ra hơn 70 triệu USD trong năm 2014 để giúp bầu cử các ứng cử viên của Đảng Dân Chủ đi vào chính quyền Mỹ. Cũng như đã bỏ ra trên 88 triệu để tài trợ cho các đảng viên đảng Dân Chủ trong cuộc tranh cử 2016. Và bây giờ Steyer đã bỏ ra trên 10 triệu đô la để thành lập một ban vận động truất phế TT Trump.
 
Câu hỏi được đặt ra là tại sao phải bỏ rất nhiều tiền cho đảng viên của Đảng Dân Chủ vào nắm quyền trong chính quyền Mỹ? Hỏi tức là đã biết bọn CS Hoa Kỳ nhất định phải thay đổi Hiến Pháp để dàn dựng một xã hội chủ nghĩa tại đây.

Nếu những nhà bình loạn người Mỹ gốc Việt đang điều hướng người dân VN theo con đường chủ nghĩa thì tốt nhất là nên cuốn gói về VN mà ở. Còn sống chung trong tập thể người Việt tỵ nạn CS mà cứ lải nhãi copy and paste những tin tức thất thiệt của bọn truyền thông thiên tả để đánh phá TT Trump là dấu hiệu của những cây bút mực đã khô , óc đã đi vacation lâu rồi mà vẫn ráng hết sức tô ngang vẽ dọc trên những trang giấy vô tội rồi cứ tưởng rằng mình là những con tằm đang nhả tơ nhưng thực tế người dân đã biết tỏ tường qúi vị là những con nhộng trong cái kén lâu rồi.
 
 
Tôn Nữ Hoàng Hoa
18/11/2017

Thanksgiving : Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ

Thanksgiving và luận lý của niềm tin hữu thần
https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQeeUIRbiW0AYUjaJuSen7cSWkdEhlE3Y75sPHVMtc2YJqLSBCj Hàng năm vào ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ tư Tháng 11, Lễ Tạ Ơn Thanksgiving đã được nhân dân Hoa Kỳ đón mừng bằng một ngày nghỉ cuối tuần dài ngày (long-week-end), với những bữa tiệc vui không bao giờ thiếu món gà tây nướng truyền thống. Gia đình, bạn bè tụ họp nhau để kỷ niệm một ngày mà từ thời lập quốc, Tổ Tiên họ đã dành để bầy tỏ sự cảm tạ và biết ơn Thượng Ðế đã ban cho mùa màng tốt tươi và đời sống ấm no hạnh phúc. Ðồng thời, nhân dịp này, người dân Hoa Kỳ cũng muốn bầy tỏ niềm tin vào sự quan phòng của Thượng Ðế, giúp cho đất nước Hoa Kỳ có được cơ ngơi giầu có và địa vị một siêu cường như hiện nay. Đó là ý nghĩa lịch sử và ý nghĩa thời đại của ngày Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving Day), ngày lễ truyền thống hàng năm của nhân dân Hoa Kỳ.
Thật vậy, ngược dòng thời gian, những di dân đầu tiên đến vùng đất mới sống ở thành phố Plymount Colony, lúc bấy giờ là một thuộc địa của đế quốc Anh (nay là một thành phố thuộc Tiểu bang Massachusetts), tổ chức Lễ Tạ Ơn Thượng Đế đã ban cho họ một mùa gặt hái hoa mầu tốt tươi, sau một mùa đông hạn hán đói lạnh. Vào năm đó, Thống Đốc William Bradford đã công bố “A Day of Thanksgiving” và tổ chức tiệc ăn mừng chung vui với tất cả các sắc dân thuộc địa gốc thổ dân bản xứ cũng như nhập cư. Lúc đầu, việc tổ chức ăn mừng ngày Thanksgiving có tính địa phương, cá nhân riêng rẽ, không vào thời gian nhất định nào.
Sau cuộc cách mạng chống lại chế độ thuộc địa của Đế quốc Anh thành công, ngày quốc lễ Thanksgivings đầu tiên đã được Tổng Thống George Washington công bố là ngày 26-11-1789. Đến thời Tổng Thống Abraham Lincoln, vào năm 1863 thì định ngày Thanksgiving là vào ngày Thứ Năm cuối cùng của tháng 11. Nhưng dưới thời Tổng Thống Roosevelt, trong các năm từ 1939 đến 1941, thì công bố Thanksgiving Day là ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ ba của tháng 11. Trên thực tế vẫn chưa có sự thống nhất. Vì một số tiểu bang vẫn tổ chức lễ Thanksgiving Day vào các ngày khác nhau. Cho đến năm 1941, Quốc Hội Hoa Kỳ mới thông qua Đạo luật ấn định rằng “Thanksgiving Day” là ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ tư của tháng 11 hàng năm (Congress passed a joint resolution in 1941 decreeing that Thanksgiving should fall on the fourth Thursday of November…)
Và ngày nay, Thanksgiving Day đã được nhân dân Hoa Kỳ ăn mừng qua các lễ nghi tôn giáo và các cuộc xum họp gia đình, bè bạn đầm ấm vui tươi, trong những bữa ăn tối với gà Turkey, món ăn truyền thống không bao giờ thiếu trong ngày Lễ Tạ Ơn Thanksgiving của người Hoa Kỳ.
Tục ngữ Việt Nam có câu “Nhập gia tùy tục, đáo sông tùy khúc”, nên các thế hệ người Việt Nam tha hương chúng ta, sau hơn 42 năm định cư trên xứ sở tự do này, hẳn đã lần hồi làm quen với các phong tục tập quán, những nét đặc thù của nền văn hoá đa chủng và những sinh hoạt chính dòng của người dân Hoa Kỳ, của đất nước đã và đang cưu mang chúng ta và các thế hệ cón cháu mai nầy. Không chỉ làm quen một cách thụ động, đồng hương Việt Nam sống trên xứ sở này còn từng bước tham gia tích cực và hoà nhập vào dòng sinh hoạt chính nơi đã chọn làm quê hương thứ hai của mình, sau Quê Mẹ Việt Nam. Tham gia tích cực và hoà nhập trên mọi lãnh vực sinh hoạt văn hoá, xã hội, kinh tế và chính trị….Với những khuôn mặt người Mỹ gốc Việt nổi bật trên mọi lãnh vực sinh hoạt và đời sống xã hội, đã làm vẻ vang dân tộc Việt và là niềm tự hào chung về những đóng góp của một sắc dân thiểu số vào sự hưng thịnh của quốc gia hoa kỳ, nơi mà dầu muốn dầu không chúng ta và các thế hệ con cháu mai này, đã chọn là quê hương thứ hai sau Quê Mẹ Việt Nam, là Tổ Quốc thứ hai sau Tổ Quốc Việt Nam.
Trong tinh thần và chiều hướng đó, nhân dịp Lễ Tạ Ơn Thanksgiving hàng năm, tại Cộng Ðồng Việt Nam Houston và vùng phụ cận, trong quá khứ cũng đã có những việc làm có tính “Nhập gia tùy tục”, như tổ chức các bữa ăn mừng Lễ Tạ Ơn trong gia đình. Tổ chức Cộng Đồng, các đoàn thể thiện nguyện, cơ quan truyền thông Việt Nam, cũng đã chủ động độc lập hay hợp tác với cơ quan chính quyền, các đoàn thể thiện nguyện tại địa phương để tổ chức các bữa ăn dành cho những người vô gia cư (Homeless).
Tất cả những việc đã làm và sắp làm trên đây của tổ chức Cộng Ðồng, của các hiệp hội thiện nguyện và cơ quan truyền thông, theo thiển ý, đều cùng thể hiện một ý nghĩa chung “Tạ Ơn Trời, tạ ơn người và tạ ơn đời”. Một ý nghĩa được mở rộng từ ý nghĩa Tạ Ơn Trời của ngày lễ truyền thống hàng năm của người dân Hoa Kỳ. Một sự mở rộng ý nghĩa mà vẫn thống nhất về luận lý của niềm tin hữu thần. Theo đó, muốn tạ ơn Trời một cách cụ thể, con người phải biết tạ ơn người và tạ ơn đời bằng những việc làm cụ thể không chỉ đối với người làm ơn cho mình mà với cả những người khốn cùng, xa lạ như những người “homeless”, “sống Vô gia cư, chết vô địa táng’’. Vì đó là những khuôn mặt trang điểm cho cuộc đời, thể hiện trọn vẹn tính hai mặt thiện ác, giàu nghèo, sang hèn, tốt xấu trong cuộc đời. Hai mặt đối lập cùng hiện hữu để tạo ra cuộc đời con người muôn hình muôn vẻ. Mặt này là điều kiện cho sự tồn tại và phát triển của mặt kia, phải biết nương nhau mà sống.
Sau cùng, vì tất cả con người theo niềm tin tôn giáo, đều là vật thụ tạo của Thượng Ðế. Và do đó giới răn quan trọng nhất của Ngài là ‘Hãy yêu thương anh em như chính mình’’. Yêu thương phải được thể hiện bằng hành vi chia xẻ và phục vụ đồng loại trong điều kiện và khả năng cho phép.
Chính nhờ luận lý của niềm tin hữu thần, người ta mới lý giải được vì sao những người tham gia vào cơ chế tổ chức Cộng Ðồng, vốn là những người vì công ích đã hy sinh thời giờ, làm việc không lương, ra gánh vác việc chung, Và chỉ thông qua luận lý của niềm tin hữu thần, người ta mới hiểu, vì sao các hội thiện nguyện hay cơ quan truyền thông tư, hàng năm vẫn bỏ tiền riêng, đem nhân lực đích thân phục vụ những kẻ khốn cùng như những người homeless, mặc dù chẳng phải là những người đã làm ơn gì cho họ. Và cũng thế, Cảnh Sát Trưởng và các nhân viên cảnh sát của sở cảnh sát Houston, nếu không dựa vào luận lý của niềm tin hữu thần, có thể họ đã không thực hiện hành động phục vụ cho những người vô gia cư, dù chỉ là tượng trưng trong một bữa ăn vào dịp Lễ Tạ Ơn.
Thiện Ý.
----------

Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ
Năm nay 2017 Ngày Lễ Tạ Ơn ở Mỹ vào Thứ Năm 23 tháng 11, 2017. Thế là người Mỹ gốc Việt đã trải qua 42 Lễ Tạ Ơn, sau cuộc di tản xa nước nhà, đông người, gian nguy nhứt trong lịch sử Việt Nam, để tỵ nạn Cộng Sản. Sống trong nước Mỹ tự do, dân chủ có thừa, vật chất quá dư, nhưng cách nước nhà nửa vòng Trái Đất, người Mỹ gốc Việt mỗi lần ngày Lễ  Tạ Ơn đến, thường nguyện cầu có một ngày... Ngày Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ.

Ngày ấy là ngày vị Tổng Thống VN được dân của nước Việt Nam tự do, dân chủ thực sự bầu, đứng trước khoáng đại lưỡng viện Quốc Hội Mỹ, long trọng tạ ơn nhân dân và chánh quyền Mỹ -- dù đã thua một trận 30-4-75  nhưng vẫn là một đồng minh chung thủy, giữ đúng lời hứa, giúp cho người Việt Nam đồng minh giành lại quyền tự do, dân chủ -- chiến thắng trận chiến cuối cùng của Chiến Tranh VN.

Ngày ấy là ngày vị Tổng Thống Mỹ đứng trước Quốc Hội của nước Việt Nam độc lập, tự do, dân chủ thực sự, long trọng tạ ơn chánh quyền và nhân nhân VN đã kiên trì  giúp người Mỹ khép lại trang sử Chiến Tranh Việt Nam, chấm dứt “hội chứng VN” đã làm cho xã hội Mỹ một thời chia rẽ và phân hóa khiến Quân Lực Mỹ phải rút lui như thua trận lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ.

Ngày ấy là ngày lời nguyền đầu tiên của người Việt Hải Ngoại gạt nước mắt ra đi khỏi nước nhà VN biến thành sự thật bền vững. Vì lời nguyền ấy mà suốt cuộc hành trình đầy gian khổ nhưng cũng đầy vinh quang, cho đến bây giờ đã 42 năm, mà quân nhân VN Cộng hoà chưa giải ngũ, dân, cán, chính VNCH vẫn trung thành với chế độ VNCH, còn kiên trì đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN khắp thế giới và liên kết thành Việt Nam Hải Ngoại. Vì đó là lời nguyền tự nguyện không thể nào quên, càng xa nước càng yêu thêm nước, càng cách xa đồng bào càng thương mến đồng bào, trên đường tìm tự do cho mình và cho người còn kẹt ở lại.

Người Việt vốn là những người tình sâu nghĩa nặng, đã đang làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để biến ngày Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ ấy thành sự thật. Người Mỹ gốc Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ là vừa tạ ơn nước Mỹ, vừa tạ ơn nước Việt. Người Mỹ gốc Việt trên đường tìm tự do còn gian khổ hơn người Pilgrims nữa. Ngoài thiên nhiên đại dương, sóng gió hiểm nguy, còn địch họa ác tâm, rượt bắt, bắn, cướp người vượt ngoài biển và trên bộ. Những người vượt biên không thể đến nước Mỹ liền, mà phải qua đảo tạm cư. Tìm tự do sau nhiều năm tù đày đói lạnh ở rừng sâu núi thẳm, lao động khổ sai, không được xét xử, không bản án, không biết ngày về.

Mỹ là nước dang tay ra cứu khổn phò nguy nhiều người Việt nhứt, qua nhiều chương trình nhứt, “Thuyền nhân”, HO, ODP, Hồi Hương. Chưa có một nước đồng minh nào trên thế giới mãi mấy chục năm sau chiến tranh mà còn cho người của nước đồng minh tỵ nạn như Mỹ. Công ơn này của Mỹ, người Mỹ gốc Việt khắc cốt ghi xương, quyết ơn đền nghĩa trả theo đạo lý VN.

Do vậy người Mỹ gốc Việt trả ơn nước Mỹ với tất cả bàn tay, khối óc, con tim của mình. Một mặt, đóng thuế, đi lính, đem tài năng, xương máu để phục vụ nước Mỹ hầu tạ ơn cứu khổn phò nguy, và tạ ơn ngọn rau tấc đất Mỹ. Mỹ bị khủng bố, người Việt ở Mỹ xếp hàng nối đuôi đi hiến máu. Nước Mỹ lâm chiến ở Iraq, Afghanistan người Việt trẻ tình nguyện đầu quân, già ủng hộ tinh thần quân nhân Mỹ ở chiến trường. Nước Mỹ bị thiên tai, như trận bão Katrina, người Việt cố gắng tự lo trước hơn là đòi hỏi Mỹ, phiền trách chánh quyền.

Nước Mỹ cũng tạ ơn người Việt đúng mức. Đãi ngộ xứng đáng như đối với người Mỹ công dân. Lớn tuổi đại đa số được trợ cấp lợi tức an sinh xã hội, số tiền  bằng hai lần lương trên danh nghĩa của Thủ Tướng VC. Lúc bịnh hoạn được trả tiền thầy, tiền thuốc, tiền nhà thương dù có người đến Mỹ quá tuổi lao động khỏi đóng một đồng xu thuế lợi tức vào quỹ an sinh xã hội. Trẻ tuổi, trung tiểu học thì hoàn toàn miễn phí, còn đại học thì được trợ cấp tài chánh (financial aid), hay cho vay không lấy lời để học, tỷ lệ tốt nghiệp đại học 4 năm hay cao hơn, nhờ thế ngang với lớp trẻ Mỹ Trắng. Cung ứng cơ hội đồng đều trong sản xuất kinh doanh. Lợi tức kiếm được so với đồng bào ở trong chế độ CSVN, cao hơn gấp cả trăm lần.

Nhưng việc tạ ơn tinh thần – thuộc lãnh vực chánh trị, thượng tầng kiến trúc xã hội -- của người Việt lẫn Mỹ mới thật nhiều ý nghĩa. Người Việt tạ ơn Mỹ bằng hành động tích cực vận động đem về nước nhà VN, cho 90 triệu đồng bào của mình, tự do tín ngưỡng, tự do dân chủ vốn -- là niềm tin, lý tưởng truyền thống, lịch sử  của Mỹ. Người Mỹ, chánh quyền dân cử và dân chúng trả ơn người Việt Nam ở  Mỹ bằng hành động. Đặt CS Hà Nội vào sổ bìa đen cả mấy năm trời, là một trong ít nước Mỹ “cần phải quan tâm đặc biệt” vì vi phạm tự do tôn giáo. Dùng đầu tư để chuyển hóa cơ cấu độc tài CS, dùng thế bang giao, giao thương áp lực CS cải tiến nhân quyền VN. Tuy kết quả còn khiêm tốn, cần xem xét lại, nhưng nếu không có sự trở lại và hiện diện của Mỹ, phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ ở trong nước chưa chắc được như ngày nay. Còn chánh quyền cũng như dân chúng ở địa phương Mỹ như  tiểu bang, quận hạt, thành phố mà lãnh thổ chứa hơn phân nửa dân số Mỹ đã thừa nhận quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ là biểu tượng, là di sản của tự do, dân chủ.

Sau cùng, người Mỹ bất phân tuổi tác, giới tính, tôn giáo, sắc tộc, luôn luôn đoàn kết thống nhứt với nhau trong ý nghĩa của Lễ Tạ Ơn. Cùng Tạ ơn Thượng Đế cho nước Mỹ xinh đẹp. Cùng tạ ơn nước Mỹ là đất địa của người nhập cư  dũng cảm như Quốc ca đã viết. Cùng tạ ơn dân chúng Mỹ  đại đa số gốc di dân  Mỹ đã “kết tụ tinh anh của bốn phương”. Đã làm cho nước Mỹ, kinh tế chánh trị, an ninh quốc phòng Mỹ giàu mạnh, và văn hóa xã hội Mỹ đa nguyên, đa dạng để Mỹ trở thành “muôn màu muôn vẻ lại muôn hương.”

Riêng người Mỹ gốc Việt đại đa số là người tỵ nạn CS, tỵ nạn chánh trị hơn là tỵ nạn kinh tế nên dĩ nhiên còn nặng nợ nhiều với nước nhà, đồng bào ở nước nhà. Nên Tạ ơn nước Mỹ bằng hành động đấu tranh, đem ánh sáng tự do, dân chủ  ấy về cho 90 triệu đồng bào trong nước đã và đang bị CS cướp đoạt những quyền bất khả tương nhượng này.

Cùng nhau chúng ta cầu nguyện hồn thiêng sông núi Việt Mỹ cho người Việt, người Mỹ sớm có ngày lễ Tạ Ơn Việt Mỹ./.
 
Vi Anh

Trung Quốc: "Boeing 747 bán đấu giá như mẩu bánh mì"

TẠP CHÍ ĐẶC BIỆT

Trung Quốc: "Boeing 747 bán đấu giá như mẩu bánh mì"


Trung Quốc:
 
Hai chiếc Boeing 747 được bán trên mạng mỗi chiếc với giá 20 triệu euro.Philippe Delafosse

Ở Trung Quốc, kể từ giờ hầu như mọi thứ đều có thể được rao bán và tìm mua qua mạng. Tại xứ sở có đến 730 triệu cư dân mạng vốn rất mê mua sắm trên mạng, việc mua và bán đấu giá cả những chiếc máy bay vận chuyển to lớn giờ không phải chuyện lạ.

Theo nhận định của thông tín viên RFI Heike Schmidt tại Bắc Kinh, mua bán đấu giá qua mạng còn là những phi vụ vàng cho các cơ quan quản lý nhà nước thanh lý tài sản tịch biên.
« Dưới sự chứng kiến của 800 000 cư dân mạng, hai chiếc máy bay vận tải Boeing 747 được bán đi như là những mẩu bánh mì trên Taobao, một sàn mua bán qua mạng phổ biến của Alibaba, được mệnh danh là « vua thương mại điện tử ».
Được rao bán với mức giá ban đầu là 17 triệu euro, nhưng cuối cùng giá bán mỗi chiếc là 20 triệu. Hai chiếc máy bay vận tải này sẽ gia nhập đội bay của công ty vận tải SF Airlines, chi nhánh của tập đoàn chuyển hàng nhanh SF Express.
Một phi vụ bằng vàng đối với tòa án Thẩm Dương. Cơ quan này đã 6 lần thử bán nhưng không tài nào bán được những chiếc máy bay này, vốn dĩ thuộc sở hữu của một công ty vận chuyển đã bị phá sản. 'Việc bán thành công hai chiếc Boeing này là những kinh nghiệm tốt nên phát huy cho các vụ bán thanh lý máy bay', vị phó chủ tịch tòa án hoan hỉ tuyên bố.
Kể từ năm 2012, các vụ bán thanh lý trên Taobao đã mang lại cho các tòa án hơn 9 tỷ euro. Ngoài ra, kho bạc nhà nước, cảnh sát và hải quan cũng bắt đầu tham gia : bất kể đó là rạp chiếu bóng, giấy phép khai thác mỏ than hay những tượng phật ngọc nhỏ – tất tất giờ được bán và mua trên mạng, chỉ cần một cú nhấp chuột. »
Ấn Độ tìm cách ngăn chặn làn sóng tự chụp ảnh mạo hiểm
Selfie – kiểu tự chụp ảnh nguy hiểm chết người. Thông điệp này có thể là hơi cách điệu, nhưng có lẽ sẽ xuất hiện tại một số khu vực du lịch tại Ấn Độ. Tại quốc gia này, một nửa các trường hợp tử vong là do tự chụp ảnh và chính quyền đang tìm cách ngăn chặn thảm nạn này.
Một loạt các vụ tai nạn thảm khốc đã xảy ra trong mấy tháng gần đây do chụp ảnh "tự sướng". Chẳng hạn như vụ một thanh niên 28 tuổi bị voi dày xéo chết hồi tháng 7/2017. Nhưng thảm thương nhất là vụ một người đàn ông bị chết đuối ở hồ trong lúc bạn bè của anh ta mải mê tự chụp ảnh. Người ta còn nhìn thấy trên tấm ảnh đó hình ảnh người đàn ông này đang trồi ngụp dưới hồ.
Du khách Ấn Độ tự chụp ảnh trước thác Gira, gần vùng Saputara, tháng 8/2017.SAM PANTHAKY / AFP
Nạn tự chụp ảnh dẫn đến tai nạn chết người trở nên nghiêm trọng : theo thống kê của giới chuyên gia, từ giữa năm 2014 đến cuối năm 2016, có ít nhất 127 người tử vong khi tìm cách tự chụp ảnh một cách nguy hiểm và một nửa số vụ tai nạn này xẩy ra ở Ấn Độ, đa số bị rơi xuống vực, hố sâu hoặc chết đuối.
Do đó, theo thông tín viên RFI Sebastien Farcis tại New Dehli, chính quyền bắt đầu đề ra những biện pháp nhằm hạn chế thảm nạn. Tại những khu vực du lịch được coi là nguy hiểm ở bang Karnataka, khuyến cáo được dán khắp nơi : Hãy nói không với kiểu tự chụp ảnh, hãy cẩn thận khi tự chụp ảnh hoặc, tự chụp ảnh thì khoái đấy nhưng có thể nguy hiểm chết người. Chính quyền trung ương thì yêu cầu lập thêm hoặc gia cố các hàng rào gần vực núi hoặc bờ hồ, những nơi mà du khách có thể lùi lại rất gần để có được một tấm ảnh tự chụp rất đẹp.
Vẫn theo Sebastien Farcis, một số nơi còn cho triển khai các phương tiện độc đáo để phòng ngừa các tai nạn này :
« Chiếc điện thoại thông minh có gắn camera không chỉ gây tai nạn chết người mà còn có thể giúp phòng ngừa. Các kỹ sư ở Viện Công nghệ Ấn Độ vừa trình làng một ứng dụng đưa ra những cảnh báo khi chủ nhân chiếc điện thoại tiến lại gần những nơi được coi là nguy hiểm để tự chụp ảnh.
Ứng dụng này có tên là SAFTIE, đã thống kê được 127 địa điểm trên thế giới, những nơi xẩy ra các vụ tử vong do tự chụp ảnh. Danh sách này có thể dài thêm với sự tham gia, bổ sung của những người sử dụng ứng dụng : một nơi có tới 3 vụ chết người do tự chụp ảnh thì được coi là có thể nguy hiểm.
Một tin nhắn SMS được gửi tới chủ nhân điện thoại khi người này hiện diện trong khu vực. Đương nhiên, điều này không ngăn cản những người liều lĩnh tìm kiếm những bức ảnh tự chụp độc đáo, nhưng sẽ ngăn cản những người biết nghe theo lẽ phải không mạo hiểm khinh suất chỉ vì một bức ảnh tự chụp ».
Đức cấm bán đồng hồ thông minh dành cho trẻ em
Tại Đức cũng như ở những nơi khác, đồng hồ đeo tay có thể kết nối mạng rất được ưa chuộng. Thế nhưng loại đồng hồ thông minh này đã bị chính quyền Đức quyết định cấm bán trên thị trường.
Thông tín viên RFI Pascal Thibautl tại Berlin giải thích về những công năng của đồng hồ thông minh và nguyên nhân vì sao bị cấm :
 Đồng hồ thông minh có kết nối.Getty Images/Ingrid Booz Morejohn
« Đồng hồ thông minh có thể giúp để biết giờ, nhưng đó là chỉ là tính năng phụ. Loại đồng hồ này có thể làm được rất nhiều việc khác. Giới trẻ đeo đồng hồ bên trong có gắn chíp điện tử có thể sử dụng như một dạng điện thoại di động nhỏ xíu, hoặc gần như vậy.
Thẻ SIM của điện thoại cho phép đồng hồ kết nối với thế giới bên ngoài qua mạng. Với chức năng định vị GPS, các phụ huynh có thể biết được là con cái của họ đang ở đâu, có đến đúng chỗ không, nhất là có đến trường không ?
Thế nhưng, đồng hồ thông minh này có thêm nhiều tính năng khác. Nhờ vào một ứng dụng được cài đặt, đứa trẻ không hề biết là bố mẹ chúng đang kết nối với chiếc đồng hồ mà nó đang đeo ở tay và có thể cho bật chức năng thu âm.
Chức năng trên giúp trấn an các bậc phụ huynh và giúp họ biết được nhiều hơn, rõ hơn những việc mà con cái họ đang làm. Thế nhưng, theo giới chuyên gia, chức năng thu âm này cũng có thể được dùng để nghe bài giảng trên lớp và qua đó, có thể góp ý với giáo viên trong các cuộc họp phụ huynh học sinh. »
Do vậy, theo giải thích của thông tín viên Pascal Thibautl, khi ra quyết định cấm bán loại đồng hồ thông minh này, cơ quan quản lý Internet Đức cho rằng hành động do thám kín đáo nói trên là đi quá xa.
« Về nguyên tắc, cơ quan quản lý cấm tất cả các thiết bị giống như những micro nghe lén cổ xưa trong các phim gián điệp, được giấu trong chậu hoa hoặc ở những nơi khác. Đồng hồ thông minh này không phải là điện thoại di động vì được gắn camera, micro, có thể thu âm. Loại đồng hồ này cũng không phải là thiết bị trợ giúp thông minh Alexa Amazon, bởi vì người ta biết rõ hậu quả của việc dùng thiết bị đó.
Thế nhưng, cơ quan quản lý internet Đức không chấp nhận loại đồng hồ có gắn micro vì người ta không biết hoặc không thấy là có micro theo dõi. Cũng vì lý do này mà hồi đầu năm, cơ quan đã cấm bán một loại búp bê có chức năng gần như thế, tức là có gắn micro, giúp bố mẹ biết đứa trẻ đang làm gì.
Do lệnh cấm nói trên, các cửa hàng phải rút bỏ ngay lập tức loại đồng hồ này ra khỏi các quầy bán và cho hủy. Các bậc phụ huynh, các thầy cô giáo cũng được đề nghị là kiểm tra xem những đứa trẻ có đeo loại đồng hồ thông minh này hay không và bảo tháo bỏ ».
Hoa Kỳ : Cơn bão tai tiếng quấy rối tình dục
Vụ tai tiếng quấy rối tình dục tại Mỹ chưa có hồi kết. Vụ việc bắt đầu làm chao đảo cả giới truyền thông, doanh nghiệp và chính khách. Anne Corpet, thông tính viên đài RFI tại Washington cho biết kể từ đầu tháng 10 và từ sau những tiết lộ về nhà sản xuất Harvey Weinstein, gần như mỗi ngày đều có thêm những tai tiếng mới ở Hoa Kỳ.
« Hàng loạt các vụ kiện cáo xẩy ra ở mọi lĩnh vực. Đầu tiên hết, Hollywood bị tác động sau vụ Weinstein. Rồi sau đó, là lần lượt các đạo diễn và diễn viên bị nhắm đến và nhiều người trong số họ buộc phải rời bỏ sàn diễn. Tuần này, vị giám đốc nghệ thuật lừng danh của Disney, ông John Lasseter, thông báo tạm nghỉ 6 tháng do những cáo buộc của nhiều phụ nữ bị xâm hại.
Roy Moore, nghị sĩ đảng Cộng Hòa trong một buổi họp báo ngày 11/11/2017 ở Vestavia Hills, bang Alabama.REUTERS/Marvin Gentry
Cơn sóng dữ này còn chạm đến cả khu Silicon Valley huyền thoại và những doanh nghiệp công nghệ mới. Trong ngành truyền thông, thông tín viên tờ New York Times tại Nhà Trắng đã bị đình chỉ hoạt động hôm thứ Hai (20/11) sau khi có nhiều phụ nữ trẻ tuổi cáo buộc người này có hành vi quấy rối. Tương tự, Charlie Rose, một người dẫn chương trình truyền hình kỳ cựu cũng đã bị bãi nhiệm trước những bằng chứng không thể chối cãi được từ những nữ cộng tác viên cũ.
Giới chính khách cũng bị cuốn theo làn sóng tai tiếng. Quốc Hội Mỹ hôm thứ Ba (21/11) đã mở một điều tra nội bộ về vụ quấy rối tình dục nhắm vào John Conyers, gương mặt tiêu biểu của đảng Dân Chủ và là dân biểu cao tuổi nhất ở Hạ Viện. Nghị sĩ đảng Dân Chủ Al Franken cũng phải xin lỗi vì đã ôm hôn và sờ ngực một phụ nữ mà không có sự đồng tình của đương sự.
Phía đảng Cộng Hòa, ứng viên thượng viện bang Alabama Roy Moore bị cáo buộc đã quấy rối nhiều phụ nữ, trong đó có một số người khi còn là vị thành niên. Cuối cùng, bản thân tổng thống Mỹ cũng không tránh được : một người phụ nữ từng cáo buộc ông Donald Trump ôm hôn bà vào năm 2005, đã tuyên bố : 'Lửa lại bùng lên, mọi thứ sẽ sôi lên sùng sục và nắp nồi sẽ nổ tung' ».
 Minh Anh

 
Web Statistics