ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Wednesday, 9 August 2017

Dân Muốn Biết:Đi du lịch lấy bằng ở Anh : « Một công đôi chuyện »

TẠP CHÍ XÃ HỘI

Đi du lịch lấy bằng ở Anh : « Một công đôi chuyện »


Du lịch để thi lấy bằng do nước Anh cấp là một hiện tượng bắt đầu ngày càng phổ biến tại Việt Nam, do việc bằng cấp của Anh có giá trị quốc tế, dành cho đủ mọi đối tượng và nhu cầu, từ thi tốt nghiệp phổ thông, năng khiếu âm nhạc, cho đến thi chứng chỉ du lịch, khách sạn nhà hàng hay tài chính kế toán.
Làm thế nào tổ chức một chuyến đi du lịch thi lấy bằng tại Anh Quốc ? Những loại bằng cấp nào du khách có thể tham gia thi ? Thủ tục đăng ký thi và xin visa như thế nào ?
RFI Việt ngữ đặt câu hỏi với thông tín viên Lê Hải tại Luân Đôn, và cũng là tác giả quyển sách « Du Học Anh - Chạm Tay Vào Chiếc Chìa Khóa Vàng », vừa được Nhà xuất bản Trẻ phát hành tại Việt Nam.
RFI : Tại sao Anh quốc và Việt Nam có hai hệ thống giáo dục khác nhau hoàn toàn, nhưng nước Anh vẫn có thể cấp bằng tốt nghiệp phổ thông cho học sinh Việt Nam được?
Nước Anh có hai kỳ thi tốt nghiệp phổ thông. Bậc đầu tiên là GCSE, viết tắt của chữ General Certificate of Secondary Education, tức là bằng tốt nghiệp cấp hai. Nếu cấp hai ở Việt Nam kết thúc vào lớp 9 thì cấp hai của nước Anh kết thúc vào lớp 11, do đó bằng cấp hai ở Việt Nam hay một số nước như Ba Lan không đủ để được xét tuyển vào các trường cao đẳng dạy nghề hay huấn luyện ngành nghề đặc biệt.
Tương tự vậy kỳ thi tốt nghiệp cấp ba ở Anh, gọi là A level, được thực hiện vào năm lớp 13, cho nên nhiều sinh viên tốt nghiệp phổ thông trung học ở Việt Nam phải sang đây học một năm dự bị để hội đủ điều kiện vào đại học.
Tuy nhiên, khác biệt với hệ thống giáo dục ở Việt Nam, trẻ em ở Anh có thể tự học ở nhà và đi thi để lấy bằng cấp phổ thông, cho nên ở bất kỳ lứa tuổi nào cũng có thể đăng ký thi lấy bằng, thi riêng từng môn một mỗi năm.
Chính vì vậy mà có những trường hợp các em bé chưa đến tuổi vào lớp 1, nhưng có năng khiếu toán và được phụ huynh kèm riêng ở nhà, mà 5 tuổi là đã có bằng GCSE môn toán cơ bản. Bộ giáo dục qui định và tổ chức các hội đồng thi cho cả chục môn học khác nhau, trong đó có bằng GCSE về tiếng Việt, tức là với trình độ dành cho người nước ngoài nói tiếng Việt, mà các em bé Việt Nam về cơ bản là có thể thi đậu dễ dàng.
RFI : Làm thế nào để được nhận vào các trường cao đẳng ?
Thường các trường cao đẳng chỉ cần 4 bằng GCSE cơ bản là nhận học viên, và khá nhiều tập đoàn lớn có chương trình vừa làm việc vừa học nghề như Mc Donald với bằng cấp trong ngành nhà hàng và quản lý dịch vụ, hay National Rail với bằng cấp trong ngành kỹ sư công chánh.
Nhiều học viên từ các nước có quyền lao động ở Anh sang thi để vừa học vừa làm theo hướng này, còn học sinh từ các nước có truyền thống đầu tư kiến thức cho con cái thì cho các em sang thi để vào đại học sớm. Cách đây không lâu một học sinh Hồng Kông nổi tiếng vì mới 13 tuổi đã có đủ điểm để vào đại học.
Chưa có trường hợp học sinh Việt Nam nào như vậy, nhưng trong cuộc tranh cãi gần đây ở Việt Nam về mô hình Home Schooling, tức là dạy con tại nhà, có một vài phụ huynh chia sẻ hướng đi này. Với điều kiện tài chính đủ để thuê gia sư về dạy kèm các em, nỗi lo vấn nạn nơi học đường và an ninh trên đường đi học, có thể thấy giải pháp này không nằm ngoài tầm với của rất nhiều phụ huynh học sinh hiện nay.
Hiện phổ biến nhất là phụ huynh cho con sang Anh học từ năm lớp 10 để thi GCSE rồi sau đó là A-level, vì với các gia đình có điều kiện thì tiết kiệm chi phí bằng cách chỉ sang đây thi chưa phải là chọn lựa tối ưu, và có sẵn một số trường trung học ở Anh về Việt Nam tuyển sinh trực tiếp và thay cha mẹ chăm sóc cho các em ở bên này, gửi vào gia đình nuôi người Anh.
RFI : Vậy còn trường hợp gia đình chỉ muốn cho con sang Anh sống và vui chơi trong vài tháng hè, và không muốn đi du lịch theo tour ngắn ngày, thì nên chọn lựa ra sao?
Hiện nay trên báo ở Việt Nam thường quảng cáo giá cho một chuyến du lịch Anh tầm 60 triệu đồng, sang đây khoảng 10 ngày đi vòng quanh các nơi. Visa Anh thường cấp cho phép ra vào nhiều lần trong vòng 6 tháng cho nên sau chuyến du lịch thì du khách có thể ở lại cho đủ 180 ngày trong qui định. Bên này có những căn hộ cho thuê vài tuần cho đến vài tháng với giá rẻ hơn khách sạn và cả gia đình có thể sống vui trong đó.
Một trong số những nơi đặc biệt cần cho sự phát triển kiến thức của trẻ em là các bảo tàng ở nước Anh, mà đa số được chính phủ tài trợ để miễn phí vé vào cửa, luôn là tâm điểm cho du khách từ đủ mọi nước trên thế giới đổ về xem và trẻ em thì tới học. Nước Anh vốn là đế quốc, cho nên bảo tàng thực sự ra là bức tranh thu nhỏ của toàn thế giới với những gì quí giá nhất, như là xác ướp Ai Cập đem từ hầm mộ Kim tự tháp về.
Mùa hè cũng là thời điểm các trường đại học kinh doanh thêm bằng các khóa dạy tiếng Anh, mà thường là hợp đồng trước cho một nhóm học sinh từ các nước, và miễn phí cho một vài cô giáo đi theo làm người chăm sóc. Đây cũng là giải pháp rất tiết kiệm cho học sinh Việt Nam muốn vừa có điều kiện thực hành tiếng Anh với người bản xứ, và cũng vừa đi chơi thăm thú Luân Đôn.
RFI : Nếu như cả gia đình cùng muốn thi lấy bằng cấp, nước Anh có những chương trình gì ?
Với đối tượng học viên là gia đình, các trường tiếng Anh cũng đưa ra chương trình vừa học vừa chơi, hoặc bố mẹ học và con được bảo mẫu đưa đi bảo tàng chơi, hoặc con học còn bố mẹ thì được đưa đi mua sắm. Mô hình này thường phổ biến ở các thành phố nhỏ như đại học Oxford và Cambridge. Với các khóa học ngắn như vậy, thì đối với học viên có nhiều quyết tâm thì giáo viên sẽ nhắm tới một kỳ thi IELTS để xác nhận trình độ tiếng Anh.
Ở Luân Đôn hầu như tuần nào cũng có một cuộc thi IELTS, là bằng cấp được dùng để xét tuyển vào đại học, thường là khoảng 6 điểm đối với bậc đại học và 7 điểm đối với bậc cao học tùy thuộc vào qui định của từng trường và từng ngành cụ thể.
Ngoài ra còn có học sinh các nước sang Anh để thi trình độ âm nhạc theo tiêu chuẩn của bằng cấp quốc tế ABRSM, viết tắt của chữ Associated Board of Royal Schools of Music, tức là Hội đồng các trường nhạc hoàng gia Anh.
Hệ thống này có các môn thi như lý thuyết âm nhạc, đàn piano hay đàn keyboard, guitar, kèn và nhiều loại nhạc cụ khác nhau, mà trình độ bậc 7 được coi như là một bằng cấp nghề nghiệp được công nhận quốc tế, cho phép các em sau này có thể đi dạy nhạc kiếm sống hoặc dùng như một điều kiện để xét tuyển vào đại học hay xin học bổng.
RFI : Hiện nay ở Việt nam cũng có xu hướng sang Anh học và thi lấy bằng kiểm toán, hay dịch vụ và du lịch, như vậy thì thủ tục và điều kiện như thế nào?
Khá nhiều thanh niên Việt Nam, đặc biệt là phụ nữ nhìn sang nước Anh như là điểm đến vừa du lịch, vừa học thi một bằng cấp, vừa thay đổi cuộc sống và đặc biệt là tìm bạn đời để kết hôn, hay để quên đi cuộc hôn nhân trước. Tuy nhiên, dù những nhu cầu đó là chính đáng, nhưng cơ quan di trú Anh vẫn có thể từ chối cấp visa nếu nghi ngờ rằng học viên này không có ý định trở về sau khóa học.
Khác với visa Mỹ được cấp sau khi phỏng vấn, visa Anh do đại sứ quán ở Bangkok ra quyết định cho toàn bộ vùng Đông Nam Á, mà văn phòng ở Sài Gòn hay Hà Nội chỉ là nơi nộp giấy tờ hồ sơ. Do đó, người làm thủ tục phải chứng minh qua hồ sơ rằng mình có đủ tài chính, ví dụ như giấy tờ nhà hay bảng lương và hợp đồng lao động, đồng thời cũng phải kèm thêm các loại giấy tờ chứng minh mình còn mối quan hệ ở Việt Nam cần phải quay về như là chồng con còn đang sống ở Việt Nam, còn nhà cửa, còn công việc đang tiến triển thuận lợi ở vị trí lãnh đạo, hay giảng viên đại học, vân vân.
Không ít người Việt lợi dụng qui trình xin visa này để nhập cảnh vào Anh rồi trốn ở lại, đi làm trái phép trong các tiệm nail với thu nhập rất cao, làm ảnh hưởng tới các bộ hồ sơ của người thực sự muốn sang Anh để học các khóa ngắn ngày.
RFI : Thi lấy các bằng cấp kế toán, du lịch hay nhà hàng ở Anh được lợi gì ?
Ngành kế toán ở Việt Nam thường đánh giá rất cao chứng chỉ AAT của nước Anh, được công nhận trên toàn thế giới và thường được các tập đoàn quốc tế ở Việt Nam yêu cầu, bất kể nhân viên có thể đã tốt nghiệp đại học kế toán ở Việt Nam. Do đó, sang Anh vài tháng để học và thi chứng chỉ AAT là một trong các xu hướng thường gặp ở Việt Nam, do công ty cử đi, hoặc cá nhân tự đi để nâng cao trình độ vàsức cánh tranh trên thị trường lao động.
Tương tự, bằng của Anh trong ngành du lịch và dịch vụ, không chỉ là thế mạnh cho người lao động trong các khách sạn quốc tế mà còn có thể là yếu tố quyết định để thi tuyển vào vị trí quản lý hay giám đốc trong ngành nhà hàng khách sạn, chưa kể đến cơ hội chuyển sang làm việc ở nước khác trong cùng hệ thống của tập đoàn quốc tế và tiến dần vào các vị trí lãnh đạo ở trụ sở chính.
Ngoài chuyện một tấm bằng, mà thực ra có thể sang thi ở các chi nhánh như Bangkok và Singapore, thì thời gian đi học ở Anh cũng được đánh giá cao về kỹ năng sống và cơ hội tiếp cận với trung tâm văn minh, cũng là yếu tố thuận lợi trong công việc và sự nghiệp.
Ngoài ra, còn một bằng cấp mà bộ giáo dục và các trường ở Việt Nam có thể tài trợ và tạo điều kiện để giảng viên tiếng Anh có thể sang bên này thi, là bằng CELTA, viết tắt của chữ Certificate in Teaching English to Speakers of Other Languages, để chuẩn hóa phương pháp dạy tiếng Anh, đồng thời nâng cao năng lực cạnh tranh cho giáo viên Việt Nam trong thị trường lao động ở Đông Nam Á.

 Minh Anh, Lê Hải

Mỹ đã biến hòn đảo này thành tiền đồn chống TQ tại ở châu Á


Mỹ nhất định không thể khoanh tay đứng nhìn Trung Quốc làm bá chủ Biển Đông. Quyền lợi của Mỹ và đồng minh đang bị đe dọa nghiêm trọng. Mỹ biến đảo Guam thành tiền đồn chống Trung Quốc ở châu Á?

Guam, căn cứ quân sự Mỹ ở Tây Thái Bình Dương. Ảnh Wikipedia

Tờ Le Point của Pháp vừa có một phóng sự dài thực hiện ngay tại đảo Guam, phân tích về mưu đồ bá chủ Biển Đông của Trung Quốc và cố gắng đối phó của Mỹ bằng cách củng cố tiền đồn của mình là đảo Guam.

Le Point đặc biệt chú ý đến cục diện mới ở Biển Đông trong bài phóng sự của Sébastien Falletti thực hiện ngay tại đảo Guam, mà tạp chí mệnh danh là '"Tiền đồn của Mỹ tại vùng Thái Bình Dương".
Le Point ghi nhận là hòn đảo này chính là nơi mà chiếc B29 Enola Gay đã cất cánh, mang theo quả bom nguyên tử thả xuống thành phố Hiroshima của Nhật Bản ngày 06/08/1945.
Ngày nay, đối thủ của Washington không còn là Tokyo, mà là Bắc Kinh và Bình Nhưỡng.
Với ông Tập Cận Bình, nền kinh tế lớn thứ hai thế giới đã gia tăng hành động tại Biển Đông, nơi họ đòi chủ quyền trên 90% diện tích thông qua một bản đồ hình lưỡi bò, không cần đếm xỉa đến những tuyên bố chủ quyền của các láng giềng.
Kể từ năm 2014, Quân đội Trung Quốc đã biến 7 rạn san hộ tại đấy thành đảo nhân tạo dưới sự chứng kiến bất lực của chính quyền Barack Obama.
Chỉ trong vòng vài tháng, các rạn san hô như Đá Chữ Thập (Fiery Cross) hay Gạc Ma (South Johnson) đã biến thành tiền đồn trên đại dương với phi đạo, nhà kho, bến cảng, vi phạm Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển và chuẩn mực môi trường.
Bắc Kinh lớn tiếng thề rằng đó là các cơ sở hạ tầng dân sự, và Chủ tịch Trung Quốc hứa sẽ không quân sự hóa quần đảo Trường Sa ở Biển Đông. Các cam kết đó có vẻ hoàn toàn vô giá trị vào lúc hình ảnh vệ tinh cho thấy súng phòng không được lắp đặt trên bảy hòn đảo nhân tạo.
Khi bị chỉ trích, Bộ Quốc phòng Trung Quốc đáp trả: "Nếu ai đó đến réo chuông trước cửa nhà bạn với thái độ ngạo mạn thì bạn không đề phòng sao?".
Bắc Kinh đã đòi Hoa Kỳ đình chỉ ngay lập tức các chiến dịch bảo vệ quyền tự do hàng hải và bản chất quốc tế của Biển Đông, mà Hải quân Mỹ đã tiến hành trong vùng.
Theo Le Point, sự tăng vọt của các tiền đồn Trung Quốc ở vùng biển chiến lược này, cộng thêm với một chương trình phát triển tàu ngầm hạt nhân đang tăng tốc, đã nuôi dưỡng sự lo ngại của Mỹ về một khả năng tồi tệ nhất: Đó là Biển Đông trở thành "ao nhà" của Trung Quốc, nơi Hải quân Mỹ bị cấm vào.
Mỹ củng cố đảo Guam thành căn cứ chính của thủy quân lục chiến
Chính trong bối cảnh đó mà theo Le Point, Mỹ đang có kế hoạch cho lực lượng thủy quân lục chiến tinh nhuệ của mình rầm rộ quay lại đảo Guam, một nơi được Lầu Năm Góc cho là có vị trí chiến lược thiết yếu trong thế kỷ 21 này
Đây là một căn cứ hậu cần thiết yếu để bảo đảm tuyến liên lạc giữa vùng California ở Mỹ cách đấy 9.000 km, với châu Á đang trở thành buồng phổi của nền kinh tế thế giới.
Theo ghi nhận của Le Point, từ nay đến năm 2020, Guam sẽ trở thành căn cứ chính của thủy quân lục chiến Mỹ tại châu Á, với hơn 5.000 quân, phối hợp với một lực lượng không nhỏ của Không quân và Hải quân Mỹ cũng được tăng cường, để đưa tổng cộng số linh Mỹ trên đảo lên thành 14.000 người.
Hiện nay, Guam đã trở thành nơi mà các hàng không mẫu hạm hay tàu ngầm nguyên tử Mỹ có thể ghé để được tiếp tế, trên đảo có vô số ăng ten vệ tinh cực mạnh để truyền đi hàng tỷ dữ liệu giữa châu Á và Washington.
  

BÀN TAY KHỈ ĐỘT: Lòng tham của VC cũng y chang

Image result for MONKEY


Người dân ở vùng cận sơn Việt Nam có một cách bắt khỉ rất đơn giản và
rất hiệu nghiệm, kết quả 100%. Họ dùng một cái hũ nhỏ ở trong đựng
những trái cây tròn tròn kích cỡ gần bằng miệng hũ, đặt hũ ở bìa rừng
hay gần nhà cũng được miễn là hũ không quá nhẹ để khỉ mang đi hay đập
bể. Hương trái chín bốc ra từ hũ khiến bọn khỉ háo hức, tra tay vào hũ
nắm lấy một trái, nhưng rút ra không được vì cả bàn tay và trái cây
không thể rút ra một lượt, trả lại cho hũ trái cây thơm phức thì không
bao giờ khỉ nghĩ tới chứ đừng nói thực hành, cho tới lúc con người đến
bắt thì hoặc là khỉ vẫn giữ trái dây trong tay vì tiếc của, hoặc khi
đó quýnh quá  không kip nhả trái ra để rút tay về và chạy. Thế là khỉ
bị người bắt. Thịt khỉ ăn cũng ngon lắm, cao khỉ bán cũng có tiền.



Tình thế mấy chú Việt Cọng bên quê nhà lúc này cũng giống như khỉ lấy
trái cây trong hũ. Bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là điều không thể chối
cãi, vì camera  tại hiện trường đã ghi đủ hình ảnh, chiếc xe thuê để
thực hiện việc bắt cóc lại có máy CPS ghi tất cả lộ trình từ A tới Z
và còn nhiều bằng chứng khác mà phía Đức Quốc hứa hẹn nếu cần thì sẽ
đưa ra tiếp. Làm sao mà chối cãi được? Bàn tay con khỉ đột đang nắm
chặt trái cây trong hũ thế nào thì tình cảnh VC hôm nay cũng vậy.

Về cá nhân Trịnh Xuân Thanh không có lý do gì để "ra đầu thú"vì hắn ta
đang xin tỵ nạn chính trị và nếu không có vụ bắt cóc thì nay hắn ta đã
có giấy tờ để sống hợp pháp tại Đức như vợ con hắn đã có, không có lý
do gì để bỏ nước Đức...

Nếu quả tình Trịnh Xuân Thanh muốn đầu thú thì chỉ việc báo cho tòa
Đại Sứ VC ở Berlin, mở cuộc họp báo tuyên bố "tôi muốn đầu hàng" lập
tức hắn ta sẽ được VC nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, làm sao
mà VC phải dùng mỹ nhân kế, phải dùng thuốc mê, phải dùng bạo lực
v.v...

Bấy nhiêu sự kiện nói lên một cách chắc chắn rằng Cọng Sản Việt Nam đã
cho người bắt cóc Trịnh Xuân Thanh khi bọn chúng tưởng bở, nghĩ rằng
đã đưa được Trịnh Xuân Thanh về nước, cần phải đưa ra trình diện để
mọi người thấy cái "túi khôn Cọng Sản" thực vô bờ bến. Nhưng không ngờ
hành động này là "lạy ông con ở bụi này". Nếu khôn ra, chúng cứ giấu
Trịnh Xuân Thanh, ai hỏi cứ chối là yên chuyện. Dù là cái yên chuyện
này khó gạt được  ai nhưng Việt Cọng đã có bộ mặt quá dày, cứ lỳ ra
thì "để lâu cứt trâu hóa bùn". Đằng này bọn chúng lại muốn khoe thành
tích, muốn khoe rằng "lò đã nóng, củi tươi cũng cháy" sẽ đốt bọn Ba
Dũng tiêu ra tro để Trọng Lú làm Tổng Bí Thư thêm vài nhiệm kỳ nữa.
Nhưng cái lò nóng lên cũng là lúc Trọng Lú đi vào con đường lú lẫn,
ngu độn tự đốt mình và đồng bọn.



Có lẽ giờ này Trọng Lú và đồng đảng của y tự hỏi tại sao một tên như
Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc mà cả Nước Đức lại làm ầm ỉ lên như vậy?

- Đức Quốc là một quốc gia "lớn nhứt" trong Liên Âu, là một nước tự do
dân chủ, không thể để cho một quốc gia khác tự tiện đem mật vụ côn đồ
vào hoành hành như chỗ không người được. Nếu không đưa ra trước "ba
tòa quan lớn" kể cả Liên Hiệp Quốc thì đối lập sẽ hô hào dân chúng
rằng Bà Thủ Tướng Angela Markel bất lực, không bảo đãm an ninh cho
quốc gia để côn đồ vào tận thủ đô Berlin bắt cóc người.

- Chính phủ Đức thường lập đi lập lại vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là
vụ "chưa có tiền lệ". Vụ bắt cóc này nếu Đức Quốc không "trừng trị
thẳng tay" để cho các quốc gia muốn chơi trò lưu manh này căn cứ vào
"tiền lệ" vụ Trịnh Xuân Thanh mà "tái bản" đều đều ai mà chịu được.
Nói cách khác là Đức Quóc muốn sẽ không có vu bắt cóc tương tự như vậy
tái diễn, nhứt là đối với Trung Cọng, Cu Ba, Bắc Hàn v.v... Đức quốc
muốn trừng trị Cọng Sản Việt Nam để làm gương cho các nước muốn dùng
thủ đoạn "côn đồ" này. Hơn nữa, như đã có nhiều nhà bình luận cho
rằng, nếu Đức Quốc không có một phương án giải quyết chính đáng sẽ khó
ăn nói với các nước trong Liên Âu. Và cái "dễ dàng cho Đức Quốc" là
Việt Cọng chỉ là một nước nhỏ, cần Đức Quốc hơn là Đức Quốc cần Việt
Cọng.

Và cho đến nay cái giá mà Đức Quốc đòi hỏi ở Việt Cọng là phải giao
trả Trịnh Xuân Thanh về lại Đức Quốc. Đây là giá chót và cũng là cái
giá đúng mức, không thể "cò kè bớt một thêm hai" được nữa. Khi không
mà cái tên Trịnh Xuân Thanh lại nổi như cồn, nay mai có thể đi vào
lịch sử thế giới chưa chừng. Nhưng Trịnh Xuân Thanh càng nổi bao nhiêu
thì Cọng Sản Việt Nam càng chìm nghỉm trong cái bể nuôi cá tra tại VN
ngày xưa bấy nhiêu.

Có phải Trọng Lú và đồng bọn bắt Trịnh Xuân Thanh là để tiêu diệt tham
nhũng đến kỳ cùng, không sợ "đập chuột vở bình" nữa? - Không! Trăm lần
không vạn lần không. Vì tên nào đã mang được hai chữ Đảng viên rồi là
cùnrg lúc mang cái án tham nhũng vào người.  Mục đích bắt cho được
Trịnh Xuân Thanh là để làm cái lưới chụp lên đầu Nguyễn Tấn Dũng và
đồng bọn kéo lên đoạn đầu đài, tịch thu tài sản để Trọng Lú hưởng và
chia cho đồng bọn hưởng.

Nếu Đức Quốc không được VC giao trả Trịnh Xuân Thanh chắc chắn Đức
Quốc sẽ đưa nội vụ ra trước Liên Âu, ra trước Liên Hiệp Quốc để 2 nơi
này"có thái độ thích đáng". Riêng Đức Quốc vấn đề đoạn giao có thể là
giải pháp sau cùng, hiện nay Đức đã trục xuất một viên chức cao cấp
trong tòa Đại Sứ VC tại Đức, đã kêu Đai Sứ VC lên Bộ Ngoại Giao "hỏi
cho ra lẽ" đồng thời cũng đóng cửa sứ quán tại VN chưa biết bao giờ mở
lại. Chắc chắn chính phủ Đức sẽ còn chế tài VC nhiều lỉnh vực khác,
nhứt là kinh tế và thương mại, chưa kể Liên Âu sẽ hưởng ứng đề nghị
của Đức mà có những chế tài tương tự.

Nhưng Việt Cọng có trả hay không?

Nếu không trả thì ngoài những chế tài nói trên, trong nội bộ phe cánh
của Nguyễn Tấn Dũng sẽ thắng thế vì phe Trọng Lú đã gây thiệt hại cho
đất nước từ trong nước ra hải ngoại, Cái tượng bằng vàng Hồ Chí Minh
mà Trịnh Xuân Thanh khai báo là Formosa trám miệng Trọng Lú sẽ được
khai thác triệt để. Nước Đức ép từ bên ngoài Nguyễn Tấn Dũng từ bên
trong, Trọng Lú làm sao chịu thấu mà không "đi thăm Bác". Và một cuộc
chiến một mất một còn giữa Nguyễn Tấn Dũng và Trọng Lú sẽ đưa đến cái
chết tức tưởi của Đảng Cọng Sản Việt Nam.

Nếu trả Trịnh Xuân Thanh về Đức thì có thể Đức sẽ "xí xóa" cho cái tội
lỡ dại của Trọng Lú. Mất mặt lắm nhưng ở thế "triệt buộc" càng vùng
vẫy thì càng mau chết giống như ông cọp ngồi trên cầu tre; lỡ để 2 bì
đạn lọt xuống kẻ tre, kéo lên thì đau thấu xuơng mà để vậy thì chết
dần, ngồi chờ người ta đến "xử lý" mà thôi. Hiện tại, VC đang cho
công an đến "thuyết phục" cha mẹ Trịnh Xuân Thanh khuyên Thanh nên
"đầu hàng Trọng Lú" để an toàn tính mạng. Nhưng, ngoại trừ mồ mã của
họ Trịnh đến hồi sụp đổ, cha mẹ Trịnh Xuân Thanh quá biết thế nào là
"lời hứa" của VC, họ sẽ "tìm cái sống trong cái chết". Trong khi đó
"ban tuyên huấn" của Nguyễn Tấn Dũng đâu có ngồi yên cho Trọng Lú hoạt
động.

Nhiều người cho rằng cách vừa thoát thân, vừa cứu cha mẹ, vừa được về
với vợ con ở Berlin là nhân cơ hội ra trước cuộc họp báo yêu cầu Đức
quốc bảo vệ vì bị nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng VC làm sao cho Thanh
có cơ hội này?

Giao Trịnh Xuân Thanh cho Đức quốc Trọng Lú không chết vì thế giới văn
minh cũng chết vì bọn Nguyễn Tấn Dũng.

Một điều chắc chắn là Trọng Lú đã tuyên chiến với Nguyễn Tấn Dũng. Hai
phe này đồng sức đồng tài cuộc chiến sẽ không có tên nào thắng. Điều
đáng nói ở đây là những đảng viên Cọng Sản, nhứt laả phía quân đội đã
có dịp mở mắt nhìn rõ thế nước lòng dân. Tất cả đã chín muồi, hãy cùng
toàn dân đứng lên làm cuộc cách mạng lật đổ chế độ VC. Có như thế vừa
gỡ cho người Việt khỏi mang tiếng côn dồ trước thế giới văn minh, vừa
đưa đât nước đến tự do dân chủ. Cũng đừng nghe bọnVC tuyên truyền rằng
Trung Cọng sẽ "kéo quân qua" giup Trong Lu và chiếm luôn Đất Nước.
Tình hình thế giới cũng như nội bộ Trung Cọng không cho phép Trung
Cọng làm điều đó, vì Trung Cọng cũng đang ở thế ông cọp lọt 2 bì đạn
giữa 2 kẻ tre cho kẹo cũng không dám manh động trong khi cả thế giới
cũng đang tính sự sụp đổ của Trung Cọng hàng ngày.

Lòng tham của VC cũng y chang như con khỉ tham trái ở trong hũ, một
khi đã nắm được thì không bao giờ nhả ra, thà chết sướng hơn.
Kiêm Ái


---
Tự thưởng thức bản nhạc tự chế
(vụ việc Trịnh Xuân Thanh)
 
  Về vụ Trịnh Xuân Thanh, các trang mạng đầy những bản nhạc với những khấu túc khác nhau. Người viết cũng có một bản nhạc tự chế... và tự thưởng thức như sau
 
Vụ Trịnh xuân Thanh khi mới xảy ra đã được tôi nhận định không sai. Trong khi những nguồn tin, những suy đoán lộn xộn không biết "xừ" Thanh còn trong nước hay đã chạy ra ngoài...và ở Pháp, Mỹ hay Canada, thì tôi đã xác định là "me xừ" này ở Đức. Chẳng phải tôi hay gì!...Chẳng qua là vì cách xì tin của anh chàng Dân làm báo
(thì phải..?). Đâu phải chỉ có mình tôi biết được cái tin bị "xì" này...mà nhiều người vẫn biết...mà vẫn bị rối bong.
 
Sau đó đến nay (trước khi Thanh bị bắt) người viết chỉ mong có một điều: khi một cuộc đổi mới xảy đến, khi có những vụ xử tội như vụ tội diệt chủng của Pôn Pốt, ông Thanh sẽ là nhân chứng cho việc bán tài nguyên, bán đất nước như thế nào..!
 
Bản nhạc tự chế của tôi có đoạn kết như sau: ông Thanh, nếu không có sự phải đối của chính phủ Đức, sẽ bị "thanh toán" theo nghĩa chính xác của nó. Giống như Dương Chí Dũng và Phạm Quí Ngọ mà thôi. Thời gian: lâu hay mau do các nhân tố can thiệp vào sự việc.

 
Nay, với yêu cầu của Đức, thời gian "im tiếng" (bị thanh toán) sẽ được bọn lãnh đạo "cơi nới" (chữ của mấy ảnh) ra. Nhưng, dù thế nào, cái kết cuộc của Thanh cũng bi thảm, chẳng khác nào học giả Lưu Hiểu Ba của Tàu. Cụ thể hơn, như trường hợp Nguyễn Bá Thanh (người từng là cựu tỉnh ủy Đà Nẵng)... nghĩa là, nếu tin về Thanh có được tung ra cho báo chí, lúc đó Thanh cũng bán sống bán chết bởi căn bệnh tự chế của bọn lãnh đạo CS trong nước. Chẳng ai có thể gần Thanh lúc đó...và có gần, Thanh cũng chẳng nói được gì!...
 
Trên là bản nhạc tự chế và tôi tự thưởng thức. Hay dở phải do những người khác góp ý!
 
Còn bản nhạc của bọn lãnh đạo Cs tại VN ra sao?

 
Chúng chối bai bải về việc Thanh bị bắt cóc. Chúng rêu rao là Thanh tự thú. Chúng nói rằng Tô Lâm
(trùm công an VN) chẳng biết tin gì về việc đó. Nếu không có nốt nhạc "tự thú", có lẽ thời gian tồn tại của Thanh còn có thể nối dài, trước khi sự việc được xếp đặt theo ý của bọn lãnh đạo. Nhưng với nước Đức, bản nhạc của chúng là "đếch sợ"!.
 
Muốn đuổi bọn làm việc ngoại giao với Đức về lại VN, chính phủ Đức cứ làm. Muốn đoạn tuyệt hẳn về ngoại giao, cứ làm. Muốn chấm dứt việc làm ăn kinh tế. Cứ làm!...Tóm lại, bất quá cũng như bị Mỹ cấm vận từ sau 1975 đến 2001 là hết mức (*). Đây là một đoạn nhạc có thể khó hiểu đối với một số người Việt.
 
Nhưng, nội dung của nó, với người để ý thời cuộc, thật ra chẳng có gì khó hiểu. Chúng, bọn Bắc bộ phủ, trước nay đã rất lâu, đứng trước hai lựa chọn "Đi với Mỹ mất đảng, đi với Tàu mất nước" ...mà con đường chúng đã chọn ra sao, kẻ bàng quang đều thấy rõ!. Nay, xá gì một nước Đức, dù hạng ba kinh tế trên thế giới chăng nữa, cũng có gì khiến chúng quan tâm. Đất nước có suy yếu, người dân có cùng khổ, tất cả đều không quan trọng. Điều quan trọng khiến chúng sợ nhất là, khi cái ghế cai trị của chúng, quyền lợi của chúng bị mất đi; đấy mới là điều đáng nói.
 
Trong vụ Trịnh Xuân Thanh này, bọn lãnh đạo Bắc bộ phủ đang "tự sướng" với bản nhạc do chúng tự chế
(bắt cóc được T.X.Thanh theo ý đồ đã dự trù)..nhưng sướng thế nào, sướng đến đâu...thời gian sẽ có câu trả lời chính xác.

 

Đặng Quang Chính
05.08.2017
--


Cá vồ khác lứa

Babui

Tưởng rằng gió mát trăng thanh
Hữu tình cảnh Đức an lành tấm thân
Cuộc đời sắc sắc không không
Bá Linh - Hà Nội trong lòng bàn tay

Trịnh Xuân Thanh nào có hay
Trọng giăng bủa lưới tóm ngay cá vồ
Nhưng xui cho lũ cáo Hồ
Nước Đức la lối, bắt người phi tang

Trọng thưa Thanh đã quy hàng
Đưa hình lên mạng đánh tan nghi ngờ
Mặt Thanh trông thật bơ phờ
Hoá ra "đầu thú" giả vờ cả thôi

Xong màn diễn tập rất tồi
Cá vồ khác lứa vào nồi canh chua
Được thua Trọng vẫn làm vua
Nhưng là vua cỏ vỏ cua cho Tàu
Babui

Monday, 7 August 2017

Dân Muốn Biết: VIỆT CỘNG TRÊN ĐẤT HOA KỲ…

VIỆT CỘNG TRÊN ĐẤT HOA KỲ…




Trong hình ảnh có thể có: nhà và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: nhà và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: nhà, ô tô và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: nhà, bầu trời và ngoài trời


Trong hình ảnh có thể có: nhà, thực vật, cây, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên


Trong hình ảnh có thể có: nhà, bầu trời và ngoài trời


Trong hình ảnh có thể có: nhà và ngoài trời






Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của “Việt Cộng”.
Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây , mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài Tổ quốc của mình.
Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate , môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng “tiền tươi!”.
Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà , lớp người này rất nhiều tiền , họ mua luôn các cơ sở thương mại.
Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là “một Việt Nam bên ngoài Việt Nam”.
Có lẽ vì vậy, mà ở các khu người Việt như vậy, biển quảng cáo của các luật sư di trú ngày càng nhiều. Trên đài phát thanh hay truyền hình cũng ra rả các lời mời tư vấn tìm hiểu cách lấy thẻ xanh để được ở lại nước Mỹ.
Sẽ là một điều chua chát, nếu nhìn lại lịch sử. Dù nước Mỹ vẫn bị gọi là thua trận và bị “đuổi” khỏi Việt Nam theo các văn bản tuyên truyền, nhưng đích đến giờ đây của nhiều quan chức Việt Nam vẫn là nước Mỹ chứ không là đồng minh số một Trung Quốc.
Thậm chí các quan chức, giới tư bản đỏ hiện tại của Việt Nam còn bỏ ra rất nhiều tiền để được trụ lại quốc gia thù địch đó, cho mình là cho con cái của mình.
Nhiều người Việt Nam sống bằng đồng tiền lương thiện ít ỏi của mình tại Mỹ đã ngạc nhiên hỏi rằng “họ là ai, sao giàu vậy”. Thật không dễ trả lời. Trong những người đến Mỹ hay bất kỳ quốc gia phương Tây thù địch nào khác, có những người làm mọi cách như một cuộc tỵ nạn về an sinh, giáo dục… nhưng cũng có những người chạy đi, để âm thầm đào thoát khỏi lý tưởng của mình.
Anh Mến, một người sống ở Kansas chỉ hơn 10 năm, trong một cuộc gặp ngẫu nhiên đã thảng thốt kể rằng anh chứng kiến những người Việt đến Mỹ mua một lúc 2,3 căn nhà. Thậm chí họ còn luôn đón mua hàng chục chiếc Iphone đời mới nhất để gửi về, so với anh đến nay vẫn còn mắng con khi thấy chúng xài viết chì được phân nửa đã vứt đi. “Việt Nam bây giờ dễ kiếm tiền lắm hả anh?”, anh Mến ngơ ngác hỏi.
Thật khó mà giải thích với anh Mến, dù cùng là người nói tiếng Việt với nhau. Vì ngay ở quê hương lúc này, hàng triệu người đang nuốt các bữa ăn công nhân hàng ngày tệ bạc đến mức như công khai bào mòn tuổi xuân của họ. Những vùng quê đói nghèo phải xin gạo trợ cấp mỗi năm, nhưng đầy dẫy các quan lớn vẫn lên nhà cao, tậu xe to và viết các dự án xây tượng đài hàng ngàn tỉ đồng.
Trường St Polycarp ở thành phố Stanton, Quận Cam, là một trong những trường tư thục Công giáo mà nhiều gia đình người Việt dù tốn tiền nhưng vẫn hay gửi con vào vì mong chúng học kiến thức, và học được cả đức tin. Thỉnh thoảng, cũng có những gia đình đem con đến và cho con cái làm quen với Jesus thay cho học tin vào một lãnh tụ. Năm ngoái, chiếc xe đỗ trước cửa trường đưa đứa trẻ vào học, có cả ông bà theo để xem nơi học thế nào. Đó là những người vẫn còn mang đậm phong thái cán bộ với quần áo, giày dép vả cả giọng nói.
Khi gia đình này bước qua sân trước, vòi nước tự động tưới cây bất ngờ bị hư, nên làm tràn ra một vũng nước. Người phụ nữ lớn tuổi bước qua, càu nhàu “Thế này là không được. Phải nói nhà trường xem lại coi chứ thế này thì đi hư hết cả giày”. Thấy tôi là người Việt, đang đứng gần ở nơi bán hàng gây quỹ cho trường, nên bà nói luôn “Anh có làm ở đây không, anh nên nói với ban giám hiệu”.
Tôi nhớ đến Sài Gòn, Hà Nội… nhớ những ngày nước ngập lụt lội đến tận giường. Nhớ đến những mùa nhập học hàng ngàn phụ huynh vật vã, lê lết khắp nơi chạy trường cho con mình, dù phải gửi lót tay.
Có lẽ người Việt đã quen sống vất vả và chịu đựng nên mọi thứ quen dần, đến khi tiếp cận với một đời sống tự do và dân chủ, ai cũng hăng hái tìm và thể hiện quyền của mình. Dĩ nhiên vòi nước được sửa ngay sau ấy không lâu, mà ban giám hiệu không đổ thừa cho biến đổi khí hậu hay thiếu tiền ngân sách. Gia đình đó khi quay lại hôm sau, chắc sẽ hài lòng và nghĩ mình được tôn trọng, khác với những ngày tháng mà bao nhiêu người dân ở quê hương giận dữ với hiện trạng nhưng thấy mình luôn bị biến thành trò hề.
Bài học của cuộc sống đơn giản hiện rõ trên gương mặt của gia đình đó, mà tôi thấy, là sự tự tin và quyền của con người, có thể rất khác khi họ ở Việt Nam, bị cảnh sát giao thông ngoắc xe vào vô cớ, đã vội móc túi tìm vài trăm ngàn để lướt qua nan đề thật nhanh.
Một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn, diễn thuyết gia John Mason, cũng là tựa đề một quyển sách nổi tiếng của ông, có tựa đề “Bạn được sinh ra như một nguyên bản, vậy đừng chết như một phiên bản” (You were born an original. Don’t die a copy) có lẽ là một trong những động lực thúc đẩy âm thầm nhưng mãnh liệt trong lòng người Việt từ nhiều đời nay. Đã có rất nhiều người ra đi, để được thấy mình và con cái của mình được sống như là chính mình, như một nguyên bản. Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản của mình.
Nghèo khó, họ có thể thành người rơm ở Anh hay bị xua đuổi ở Campuchia. Giàu có, họ trở thành những kẻ lưu vong hoặc nhấp nhổm với cuộc sống mới mà mắt vẫn đau đáu về quê nhà.
Lịch sử thế giới chắc sẽ lại phải ghi thêm một chương kỳ lạ. Con người và muông thú lên thuyền ông Noah để gột sạch mình cho một thế giới mới, nhưng người Việt hôm nay lại lặng lẽ lên chiếc thuyền mong cứu chuộc nguyên bản của đời mình, cứu chuộc một cuộc sống đơn giản, thật thà và tự do.
Nhưng tại sao chúng ta không thể là nguyên bản ở quê hương mình? Vì sao chúng ta phải sống không là mình nơi chôn nhau cắt rốn của mình? Tôi đang hình dung người đàn ông có xe hơi đắt tiền không bỏ xe giữa con đường ngập nước ở Sài Gòn mà ông ta cùng nhiều con người nữa đang ướt sủng sẽ đi thẳng đến cơ quan nhà nước để hỏi rằng vì sao? Tôi hình dung gia đình Việt Nam di cư đến Mỹ đó sẽ không chất vấn một ban giám hiệu ngoại quốc về của công, mà sẽ cất tiếng nói như vậy trên chính đất nước mình? Một cuộc sống thật và đơn giản , nguyên bản vì sao đang phải bị đánh tráo bằng những phiên bản vô hồn và nhạt nhẽo?.
Chúng ta được dặn dò hãy chỉ nên lo làm ăn, và đừng quan tâm đến chuyện gì khác. Và nhiều người Việt đã rất mất rất nhiều thời gian để làm được điều đó rồi giật mình nhìn thấy thế giới này không chỉ no đủ là tất cả. Không ít người giàu có, thậm chí quan chức đã dồn tất cả để ra đi và đổi một cuộc sống khác. Thậm chí đó là cuộc sống mà trước đây họ bảo vệ và coi những kẻ từ bỏ, ra đi là thù nghịch.
Cuộc sống đang như vậy. Rất hiện thực. Khi viết một bài trước đây, một bạn trẻ, có khuynh hướng dư luận viên, đã nhắn cho tôi “vậy cứ nghèo đi, nghèo hoài đi”. Dĩ nhiên, đó lại là một khái niệm khác, mà nếu hiểu những gì tôi viết ắt bạn trẻ ấy sẽ không nói như vậy. Vì câu hỏi của tôi rất rõ rằng chúng ta người Việt, đang cố giàu lên và sau đó là gì?
Fb Tuấn Khanh
Khu định cư mới của Việt Cộng trên đất nước Tư bản phản động ‘Mỹ quốc’...!
Ảnh : KHU ĐỊNH CƯ MỚI CỦA “Việt Cộng” Ở QUẬN CAM . USA

Dân Muốn Biết: Những kẻ lười biếng

Đây là một bài viết tôi sưu tầm được, nhưng tôi phải nói trước với bạn là ngôn từ của nó không hề ngọt tai, nếu bạn chưa sẵn sàng nhìn nhận thực tại bản thân hay thế hệ, có lẽ bạn sẽ thấy một chút khó chịu khi đọc.
alt
Việt Nam “Đất nước của những kẻ lười biếng” một bài viết cực hay nên đọc
 
Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai..
 

Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!
Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa... Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.

Vậy ra, người ta đang cố gắng thay đổi mọi thứ ở phần ngọn. Nghĩa là kêu gọi những con người đã góp sức gây nên hiện trạng này, hãy thôi đừng phá hủy đất nước nữa, hãy thôi xả rác, hãy thôi chém giết. Đó là một ý tưởng điên rồ. Kêu gọi người từng sát hại đất nước này hãy suy nghĩ lại, rũ chút lòng thương, đừng phá hoại nữa.

Bạn biết vì sao mà đất nước này cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là dân chúng ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!

LƯỜI VẬN ĐỘNG, TẬP THỂ DỤC
So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều.. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.

Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Đó là khi chúng ta nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.

LƯỜI HỌC
Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.

Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có.. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.

LƯỜI LÀM
Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.

Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì họ từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm..

LƯỜI SUY NGHĨ
Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.

Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.

LƯỜI TRANH ĐẤU
Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả.. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.

Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Tài nguyên chúng ta bán, cây rừng chúng ta cưa, voi rừng chúng ta giết, thú rừng chúng ta ăn, chả còn gì mà chúng ta “tha” cả. Khai thác triệt để cho thế hệ này tận hưởng, có thể đoán là trong vòng 10 năm tới sẽ cạn sạch. Nhưng mọi người thì cứ thờ ơ để mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm... Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.

Đấy là những thế hệ đã được đào tạo. Việt Nam thuộc loại khủng của thế giới trong việc chi ngân sách cho giáo dục. Họ đã làm gì, và chúng ta đã tôi luyện bản thân như thế nào? Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?

Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nhà con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu...

Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống. Chúng ta chắp vá đất nước này, rách chỗ nào vá chỗ đó, nhưng đúng như Lưu Quang Vũ nói:

“Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá, gượng ép chỉ càng sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc làm đúng khác.”

Nhưng chúng ta chẳng quan tâm lời dạy này. Chúng ta chắp vá nhiều hơn là đằng khác. Ai đó đút lót, chúng ta đút lót nhiều hơn. Ai đó đối phó để được điểm cao, chúng ta quyết tâm biết được đề thầy sắp ra giờ kiểm tra. Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.

Một dân tộc ghê tởm nhau, đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!

Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.

Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm lại nuôi dạy con họ một cách đầy nuông chiều. Quá nhiều người đi ra từ chiến tranh, quá nghèo khổ để nói đến đức hạnh, tất cả những gì họ lo lắng là tiền, là mưu sinh. Đó là lý do chúng ta ở đây. Cả một lũ không được giáo dục tốt. Cả một lũ đang làm đất nước này đi xuống. Đó không phải là lỗi của họ, hãy thông cảm vì điều đó. Họ đã cố phải xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.

Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!

Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.

Đừng uống cạn tài nguyên này, đừng ăn mặn để con cháu khát nước. Đừng để thế hệ nối tiếp thế hệ sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và dạy con bằng cái lối nói rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.

Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa đến lúc có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ...

NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG
Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của họ thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời...

(Nếu bạn nào đặt một dấu chấm hỏi vì sao bài trước tôi viết là chẳng có ai lười thì bài này tôi lại đỗ lỗi cho việc người ta lười, thì xin hãy hiểu rõ là trong 2 bài tôi đang đề cập đến 2 chuyện khác nhau. Bài trước là cảm thông với những người chưa tìm ra họ là ai trong cuộc đời. Bài này nói về những con người xung quanh tôi mà đầu óc bị mụ mẫm hóa hết rồi, không còn biết gì ngoài những lạc thú tầm thường nữa.) 


 ------------------------
   VIỆT CỘNG HÃY THỨC TỈNH VỀ VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM…TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN !!!

No automatic alt text available.
Thời gian gần đây vấn đề biên giới Việt Nam-Campuchia bỗng dưng trở thành điểm nóng. Phe đối lập, đảng cứu nguy dân tộc Campuchia (CNRP) tổ chức kéo dân chúng xuống các điểm cột mốc phản đối điều mà họ cáo buộc là chính phủ của thủ tướng Hun Sen nhượng bộ, hiến đất trong việc cắm mốc biên giới giữa Campuchia-Việt Nam, gây ra các cuộc xung đột hai bên liên tiếp xảy ra trên tuyến biên giới. Chính phủ hai bên nỗ lực giải quyết nhằm kìm hãm sự lan tỏa ra diện rộng, song tình hình có vẻ như vượt tầm kiểm soát của cả chính phủ hai bên. Với áp lực ngày càng gia tăng từ phe đối lập, đã cho thấy chính phủ của thủ tướng Hun Sen đã có những động thái giao động, nhượng bộ, xuống thang. Ông ta cho tìm bản đồ gốc được lưu tại Liên Hiệp quốc và các nước Pháp, Anh, Mỹ để xác định lại biên giới lãnh thổ của quốc gia mình.
Nguyên cớ gì dẫn đến xung đột trên bùng phát gia tăng? Để diễn giải câu hỏi này cần lần lại và xâu chuỗi các sự kiện diễn ra trong quá khứ để nhận ra bản chất của nó là gì.
Miền đất mầu mỡ các tỉnh miền tây nam bộ hiển nhiên từ những thủa xa xưa nó đã trở thành một phần lãnh thổ của Việt Nam. Lịch sử để lại, dân tộc Khơ me từ lâu đã trở thành một dân tộc trong cộng đồng người Việt.
Image may contain: 1 personNăm 1978, quan hệ Việt Nam-Tàu cộng xấu đi bởi liên tiếp xảy ra các vụ lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam trên đất liền và biển đảo. Chính quyền Bắc Kinh dùng con bài người Hoa gây rối từ bên trong chống Việt Nam. Đáp lại Việt Nam tìm mọi cách đẩy người Hoa về nước, sự kiện đó đã đẩy mâu thuẫn lên đỉnh điểm. Ngay sau đó, chính quyền Khơ Me đỏ đã ngang nhiên phát động cuộc chiến đẫm máu trên toàn tuyến biên giới Việt Nam-Campuchia, tàn sát thảm khốc người dân vô tội. Việt Nam tổ chức phán kháng và tấn công Campuchia, lật đổ chính quyền khơ me đỏ, lập nên chính quyền Hun Sen ngày nay vào ngày 7/1/1979. Cũng ngay sau đó ngày 17/2/1979, Tàu cộng tiến hành cuộc chiến xâm lược trên toàn tuyến biên giới phía bắc nhằm “dạy cho Việt Nam bài học”.
Cựu Hoàng Sihanouk, một ông vua gần như trong suốt thời gian về cuối đời ông ta sống lưu vong bên Tàu, thi thoảng mới về thăm đất nước Campuchia. Ông ta là người luôn có quan điểm thiếu thiện chí với Việt Nam, khi còn sinh thời, ông ta lập trang web để thể hiện quan điểm của mình. Ông ta khẳng định toàn bộ các tỉnh miền Tây nam bộ là đất Campuchia, “ở đâu có cây thốt nốt, ở đó là đất Campuchia”. Ông cũng không ngần ngại bộc lộ ý định của ông ta muốn chiếm lĩnh lấy lại miền đất này. Chẳng biết khi ông qua đời có để lại di chúc cho bàn dân Cam bốt như Hồ chí Minh hay không nhưng đảng của nhà vua cùng các đảng chính trị đối lập với đảng của thủ tướng Hun Sen luôn thể hiện trong cương lĩnh của mình trong các cuộc vận động tranh cử là: Đấu tranh đòi lại phần lãnh thổ mà trước đây Việt Nam đã xâm chiếm.
No automatic alt text available.Tình hình Campuchia những năm gần đây đang trên đà ngày càng xấu đi đối với đảng Nhân dân Campuchia cầm quyền và chính phủ của thủ tướng Hun Sen. Được Việt Nam dựng lên sau cuộc đảo chính lật đổ chính quyền Khơ Me đỏ, Đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia (nay là đảng Nhân dân Campuchia) cùng chính quyền nhà nước Campuchia đến nay đã trải qua 36 năm cầm quyền, một quãng thời gian quá dài trị vì đất nước. Dưới sự chỉ đạo, định hướng của đảng cộng sản Việt Nam, quá trình vận hành của đảng này đã không ít gặp sóng gió, Pen xô Van được Việt Nam đưa lên làm tổng bí thư đầu tiên của đảng từ năm 1979 đến năm 1981. Năm 1981, ông được quốc hội nước này bầu làm thủ tướng chính phủ và theo đó ông thôi chức tổng bí thư để chuyển sang Heng sam ring. Nhưng không bao lâu ông bị cách chức thủ tướng vì có quan điểm bất đồng với Heng sam ring trong quan hệ ứng xử với Việt Nam. Pen xô van tuyên bố: “một kẻ đóng khố không thể trông cậy vào kẻ mặc quần đùi”. Nhân vật trung thành nhất đối với Việt Nam và được phía Việt Nam tin tưởng phải kể đến Heng sam ring và Hun sen. Nhưng đến nay người dân Campuchia có cảm giác nhàm chán với đảng nhân dân Campuchia cầm quyền cùng với những gương mặt lãnh tụ cũ kỹ. Trong cuộc bầu cử quốc hội Campuchia năm 2013, đảng này giành được 66 ghế, trong khi đảng Cứu nguy Dân tộc (CNRP) giành được 55 ghế trong tổng số 123 ghế trong quốc hội. Đây là kết quả thấp nhất của đảng cầm quyền, mất 22 ghế so với nhiệm kỳ trước. Trong tình thế này đảng của thủ tướng Hun sen nhiều phần sẽ thất cử trong cuộc bầu cử của nhiệm kỳ tới, không những thế mà cuộc bầu cử rất có thể phải diễn ra trước thời hạn. Một khi đảng Cứu nguy dân tộc của Sam rais ny thắng cử, việc đầu tiên sẽ gây hấn với Việt Nam, đòi xem xét lại toàn bộ việc cắm mốc biên giới; đòi lại đất mà lịch sử để lại khu vực Tây nam bộ…
No automatic alt text available.Việc bùng phát đụng độ trên tuyến biên giới Việt Nam- Cam bốt trong khi Việt Nam đang có những động thái xoay trục theo hướng thân Mỹ và sự phản ứng ngày càng gay gắt với Tàu cộng về vấn đề biển đông, cho thấy nhà cầm quyền Tàu cộng đang toan tính nước cờ dùng con bài Campuchia gây áp lực cho Việt Nam. Chuyến công du Tàu của Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia, cùng với đó là việc tuyên bố của thủ tướng Hun sen mới đây: “việc cắm mốc biên giới có nhiều nơi cần xem xét lại”, ông ta cũng hứa với bàn dân Campuchia rằng: “sẽ đề nghị phía Việt Nam ngồi lại đàm phán để điều chỉnh các cột mốc cắm sâu vào lãnh thổ Campuchia”, cho thấy người Campuchia đã sẵn sàng quay lưng lại với Việt Nam.
Image may contain: 6 people, people smilingTình thế Việt Nam đang đứng trước những tiềm ẩn nguy cơ đến vận mệnh đất nước. Toàn bộ tuyến biên giới phía bắc, hàng trăm cây số vuông đã bị trao vào tay Tàu cộng thông qua việc phân định, cắm mốc biên giới; trên biển Đông, biển đảo đã và đang bị xâm lấn; phía Tây nam đang nổi lên nguy cơ tiềm ẩn về sự toàn vẹn lãnh thổ; Vấn đề Tây nguyên đòi độc lập, Tây bắc, người H’Mông đòi xưng vua. Tất cả các điểm nóng trên đang tạo thế gọng kìm từ bốn phía gây áp lực, đe dọa đất nước ta. Hình ảnh người dân Cam bốt sát cánh cùng những người đại biểu của mình thị sát biên giới, phản đối chính phủ trong việc cắm cột mốc biên giới, chúng ta không thể không chạnh lòng khi người dân Việt Nam lên tiếng phản đối Trung quốc xâm chiếm biển đảo, lập tức phải chịu cảnh đàn áp, bắt bớ, tù đày.
Chính sách đu dây của Việt Nam, một sách lược khôn lỏi, ma mãnh đã lỗi thời, thế giới đã từ lâu nhận rõ bản chất của giới cầm quyền cộng sản Hà Nội. Hình thành một liên minh mới đủ sức mạnh để chặn đứng những âm mưu thôn tính nước ta là mệnh lệnh trái tim, khối óc của dân tộc Việt Nam. Hơn lúc nào hết giới cầm quyền cộng sản Việt Nam hãy thể hiện lòng trung thành với tổ quốc của mình trước vận mệnh của dân tộc đang đứng bên bờ vực thẳm. 
(source from ViDucHoi’s Blog)

 
Web Statistics