"Mả Đáo Thành Công, Kỳ Khai Đắc Thắng"

Giáp Ngọ, ngựa hí rền vang
Toàn dân vùng dậy ngút ngàn uy linh
Tiến về dẩm nát Ba đình
Lăng tên đồ tể máu tanh gióng giòng.
Cờ vàng bay rợp non sông
Khải hoàn ca khúc khai dòng tự do
Đồng hương bốn bể hẹn hò
Ngày về cố quốc dưới cờ vinh quang@

Trúc Giang






Vùng lên giẫm nát loài cường khấu Đứng dậy đập tan lũ bạo quyền

'"STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAMESE STATE-OWNED COMPANIES AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS"

CỘNG SẢN CÒN THỐNG TRỊ QUÊ HƯƠNG, TA CÒN PHẢI ĐẤU TRANH

" The Vietnamese communist regime must stop the sex trafficking of women and children under the disguise of government plans of "Exporting Overseas Labour". "

Dân tộc còn ngồi yên, CS còn đè đầu cởi cổ. Khi nào dân tộc đứng lên ắt ngày đó CS phải sụp đổ.

"The Vietnamese communist regime must stop the religious oppression and persecution of the Hoa Hao, Cao Dai, Christian, Catholic and Buddhist faiths immediately."

VGCS chỉ thay đổi hình thức để bịp thế giới văn minh, nhưng bản chất tội ác của bạo quyền không hề thay đổi .

"The Vietnamese communist regime must release all prisoners of conscience as well as all political prisoners immediately."

NGƯỜI SỐNG VÌ LÝ TƯỞNG TỰ DO, DÂN CHỦ ,HẠNH PHÚC CỦA TỘC VIỆT

"STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAMESE STATE-OWNED COMPANIES AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS"

Ngày nào cộng sản còn nắm quyền cai trị đất nước, thì ngày ấy người Dân Việt còn thống khổ lầm than

"The Vietnamese communist regime must stop all forms of oppression and cease taking land from its people and trading it to foreign nations for its own financial gain."

Friday, 12 September 2014

Đại Úy OSS Ray Grelecki kể về ngày 2/9/1945


Bối cảnh trước 8/1945:

Ngày 9/3/1945 Nhật đảo chánh Pháp. Ngày 11/3/1945 vua Bảo Đại xé hòa ước 1884 và tuyên bố Việt Nam độc lập đồng thời chấp thuận cùng Nhật nằm trong khối Đại Đông Á. Chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập 17/4/1945 gồm những thành phần trí thức yêu nước. Chính phủ thực hiện những chương trình đáng kể trong giai đoạn nắm quyền: sửa đổi hành chánh, hợp nhất hai chính quyền bảo hộ và Nam triều, thay thế công chức Pháp bằng công chức Việt, ra lệnh dạy tiếng Việt tại các trường trung tiểu học, dự định thống nhất luật pháp ba kỳ để tránh lạm quyền về hành chánh và tư pháp, tổ chức đoàn Thanh Niên Tiền Phong, chiến dịch chống nạn đói tại miền Bắc (Việt Sử A/B, nxb Trường Thi, Saigon, 1974).

Sau vụ 2 trái bom nguyên tử Mỹ thả tại Hiroshima và Nagasaki vào đầu 8/1945, miền Bắc Việt Nam rơi vào một lỗ hổng chính trị (political vacuum). Việt Minh lãnh đạo bởi Hồ Chí Minh(HCM) lợi dụng tình thế và cướp chính phủ Trần Trọng Kim vào 17/8/1945 và sau đó làm cuộc tập họp lớn hơn vào 19/8/1945 tuyên bố cướp chính quyền.

Đại sứ Pháp Jean Sainteny được máy bay Mỹ đưa tới Hà Nội vào 22/8/1945 cùng với một số người trong cơ quan tình báo OSS của Hoa Kỳ, trong đó có chỉ huy trưởng Archimedes Patti. Nước Pháp bị kiệt quệ sau vụ quân Đức chiếm đóng. Sainteny phải dựa vào sự giúp đỡ của người Mỹ.

Captain Ray Grelecki kể lại những điều xảy ra khi vừa tới Hà Nội. Những cán bộ Việt Minh đã vui mừng tiếp đón ông một cách thân mật. Đại diện cao cấp OSS ở miền Bắc là Archimedes Patti, trong Nam ông Peter Dewey. Các ông chỉ huy OSS thì được nhận xét là còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm, không hiểu nhiều về tình hình Đông Dương nên đã có những hành động làm lợi cho HCM. Tuy nhiên, sau này khi Patti viết cuốn Why Vietnam và trả lời phỏng vấn ông đã đưa ra cách nhìn khá sáng tỏ mà trước đó ông rất ác cảm với người Pháp.

 
Phe HCM đã vận động ráo riết, nhất là với Patti, để mong Hoa Kỳ công nhận khi tập đoàn ra mắt “chính phủ”. Ngày 26/8/1945, một phái đoàn hướng dẫn bởi Võ Nguyên Giáp kéo nhau tới tư thất ông Patti để níu kéo ông “hợp tác” bằng cách trỗ cờ và quốc ca Hoa Kỳ. Những tấm hình được chụp tại hiện tượng này được phổ biến choViệt Minh và người dân về một “thế lực ngoại giao”, nhưng ít ai thấy ra mưu đồ trong việc sắp xếp đó. Hơn nữa, người miền Bắc ngay lúc đó đang ngưỡng mộ Hoa Kỳ, một cường quốc giàu có thắng thế chiến thứ 2, dẹp bọn phát xít Nhật.

Người Mỹ tới Hà Nội 1945 nhìn thấy nạn đói (Uncle Ho Uncle Sam)

(Why Vietnam, page 234)

Đám đông vĩ đại ngày 2/9/1945 tại sân Ba Đình đa số họ không biết HCM là ai, một tên họ rất xa lạ. Họ những tưởng có người Mỹ tham dự cùng đứng trên kháng đài với HCM vì trước đó một tuần, tức 26/8/1945, có cuộc meeting “hoan hô phái bộ đồng minh” mà Việt Minh kêu gọi dân chúng ra thật đông để ủng hộ người Mỹ. Trong sách ông Patti có kể lại rằng ông được lệnh không ra dự. Thế là, như hình trên, chúng ta thấy cả phái đoàn trong ban tổ chức phải kéo tới tư thất của Patti để chụp hình. Patti còn xác nhận là Hoa Kỳ không phải “đồng minh” với Việt Minh. Hai chữ “đồng minh” này cũng được cán bộ mang vào Nam cùng hình ảnh để chiêu dụ thêm người theo cộng sản.

Kiểm điểm kỹ thì chỉ có một nhóm nhỏ thuộc OSS đứng dưới cùng đám đông ngày  2/9, trong đó có Patti và Grelecki. Máy bay Mỹ thì lượn qua lại để quan sát mà thôi. Thật ra, một điều vô cùng quan trọng đối với HCM là được Hoa Kỳ công nhận, nhưng không thể có chuyện đó vì Hoa Kỳ và phe Anh Pháp đã thấy ra làn sóng đỏ, mà Nguyễn Ái Quốc đang đại diện tại Đông Dương. Ngay vào 22/ 8/1945 khi Sainteny và Patti vừa tới Hà Nội thì đã thấy cờ đỏ sao vàng, cùng nhiều biểu ngữ ủng hộ Đảng Lao Động núp danh. Trên lý thuyết Đảng Lao Động ra đời 1951.

Vào 3/1945 khi HCM gặp viên chức OSS Charles Fenn để nhờ giới thiệu gặp tướng Mỹ Claire Chennault để xin hình, ông Fenn đã nghe ngóng tin rằng HCM là cộng sản, nên hỏi HCM có phải là cộng sản không thì Hồ trả lời không, và Hồ cũng từ chối nếu ai nói Hồ chống Pháp.

Tình báo Mỹ đã có những làm việc với HCM sau vụ trung úy phi công Mỹ, Rudolph Shaw, đáp xuống vùng Việt Minh khi máy bay bị hỏng vào 11/11/1944. Trước đó vào 8/1942 khi HCM bị phe Tưởng Giới Thạch bắt giam, ông Gauss là đại sứ tại Chungking đã thông báo Bộ Ngoại Giao để điều tra về HCM.

The American also knew about Ho, and had done so since the autumn of 1942, long before his release from the imprisonment – Người Mỹ cũng đã biết về ông Hồ từ mùa thu năm 1942, thời gian dài trước khi ông ta được thả ra từ trại giam (Britain in Vietnam, Peter Neville, 2007, page 49).

Tổng thống Truman nhận thấy rõ mối đe dọa cộng sản ở Âu Châu và Đông Dương. Hội nghị Potsdam hồi tháng 7 đã cho thấy sự hỗ trợ ngầm của Hoa Kỳ cho Pháp tái chiếm dù chưa hoàn toàn chính thức.

Ngày 2/9/1945, HCM đọc những lời của Thomas Jefferson trong Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ 1776, mà trước đó vài ngày Hồ đã nhờ ông Patti kiểm duyệt xem có nên đọc hay không. Patti cảm thấy hơi bị xúc phạm vì đó là thuộc quyền sở hữu của Hoa Kỳ, nhưng không có luật lệ gì cấm người khác dùng những lời đó đọc trước công chúng. "Có lẽ ông Hồ này ngu ngơ" (inane, chữ của Patti dùng).

Khi trên sân khấu khán đài diễn ra màn ca ngợi Mỹ thì dưới đám đông những toán diễn hành trong sắc phục lần lượt lướt qua lướt lại trước mặt vài người Mỹ này. Không những một vài lần mà nhiều lần như vậy, đến mức ông Grelecki phải bực mình. Ông biết Việt Minh nhìn các ông như là biểu tượng đại diện cho Hoa Kỳ nên đặc biệt gây sự chú ý cho người xem phim. Biểu ngữ trưng tại gần khán đài ghi là “THE DOC LAP” nửa tiếng Anh, nửa tiếng Việt – một loại ngôn ngữ ngoại lai mất gốc mà HCM sáng chế sau 30 năm lăng xăng sống ở nước ngoài. Hồ Chí Minh còn ngạo mạn đổi chữ d thành z, chữ c thành k, chữ y thành i, v.v..

(Uncle Ho, Uncle Sam)

Grelecki: People were coming from jungle, from country…Here we were symbolically a few American. They went over and over…Who else would they want reviewing the parade? I am American and captain Patti an American. Symbolically I represented my country.

Hội nghị Potsdam xảy ra từ 17/7/1945 -2/8/1945 cho phép Pháp với con số 62 ngàn quân vào Đông Dương. Tướng Anh Douglas Gracey trách nhiệm giải giới tàn quân Nhật tại miền Nam. Sau khi mở cỗng nhà tù cho quân Pháp ra (bị Nhật nhốt) thì sau đó 23/9/1945 đã có một trận tấn công lớn của quân Pháp đối với Việt cộng tại Saigon. Sự kiện này được cho thấy tướng Gracey đã giúp Pháp thực hiện.

Đại Úy Grelecki chỉ là một viên sĩ quan tầm thường như ông đã nói. Kiến thức về cộng sản nói chung thời đó người trẻ như Grelecki và Patti còn giới hạn. Ông kể khi trở về Hoa Kỳ, ông có tới trình diện tại War Department cùng với những tường trình (reports). Một viên chức tại đây gọi ông là “con” (son) với ngụ ý là rất còn non kém – Son, you don’t understand the big picture!

Grelecki được chỉ dẫn và nhìn thấy những tài liệu mà thế giới cộng sản đang rao truyền: kế hoạch của cộng sản về sự tấn chiếm xâm lăng (communist blueprint for conquest), những mạng lưới chằng chịt hăm dọa sẽ tiêu diệt nước Hoa Kỳ (Vast networks throughout the free world threatened to destroy the United States)…


(Uncle Ho Uncle Sam)

The big picture! Hình ảnh bi thảm to lớn sau đó là cuộc chiến tranh lần thứ nhất kéo dài 8 năm tại Đông Dương xảy ra tại miền Bắc Việt Nam, và tiếp theo là 20 năm hai miền máu đổ anh em giết nhau chỉ vì Hồ thực hiện công tác cho quốc tế cộng sản, rồi kéo dài cho tới ngày nay giai đoạn mất nước vào tay đàn anh Trung Cộng.

Bùi Diễm: It was difficult for us to accept it. We never thought that the French could come back parading on the street of Hanoi – Rất là khó cho chúng tôi chấp nhận việc này. Chúng tôi đã không bao giờ nghĩ rằng người Pháp có thể trở lại với đoàn quân phô trương trên đường phố Hà Nội.


Người dân  ngỡ ngàng đứng trong nhà nhìn ra đoàn quân Pháp trên đường phố Hà Nội (Uncle Ho Uncle Sam)

HCM và Võ Nguyên Giáp tiếp rước quân Pháp về Hà Nội ngay sau khi ký Hiệp Ước Sơ Bộ 6/3/1946. (HCM a Biography, documentary film, 1966, Walter Cronkite)

(Không biết ông Bùi Diễm có biết đoàn quân Pháp rần rộ trên phố Hà Nội lúc đó vào 3/1946 là do HCM và Võ Nguyên Giáp tiếp rước mang về? Họ được lệnh trở về Việt Nam tiếp tay với HCM sau khi quốc hội Pháp do Đảng Cộng Sản và Xã Hội nắm quyền làm ra Hiệp Ước Sơ Bộ 6/3/1946. Dĩ nhiên, trong phim khi được phỏng vấn, ông Bùi Diễm nói đúng vì không ai có thể chấp nhận chuyện trở lại của người Pháp với tính cai trị sau khi vua Bảo Đại đã xé hòa ước 1884 vào 11/3/1945. Người dân Hà Nội gọi rằng “HCM bán nước!” Sỡ dĩ đặt câu hỏi cho cựu đại sứ Bùi Diễm vì cách nay không lâu, vào 5/2013 trên tờ Việt Tide có bài của ông Bùi với tựa đề “ Quan điểm của một người Việt về sự tham chiến của Hoa Kỳ ở Việt Nam” trong đó ông cho rằng người Pháp vì “tham lam” nên trở về tái chiếm.)

Trong phim có nói hơn 6 ngàn dận bị chết trong giai đoạn Pháp chiếm đóng này. Nên ghi nhận rằng từ 3/1946 ít nhất cho tới 10/1946 Võ Nguyên Giáp hợp tác với quân đội Pháp lãnh đạo về quân sự để tàn sát những phe cánh quốc gia chống lại cộng sản.

Thời de Gaulle (1945) như kể trên đã có chương trình tái chiếm nhưng không chính thức qua hội nghị Potsdam; nhưng tới 9/1946 thì ngòi nổ thực sự xảy ra khi thủ tướng Georges Bidault thuộc khối bảo thủ nắm quyền nước Pháp trong chính phủ lâm thời. 12/1946 cuộc chiến giữa Pháp và Việt Minh bắt đầu xảy ra chính thức và tái chiếm Việt Nam dưới thời của Leon Blum, một người có chiều hướng thiên tả.

Ngay lúc Hồ Chí Minh ở Pháp vận động trong giai đoạn hội nghị Fontainebleau, nhiều đảng viên cộng sản Pháp cũng đã xa lánh Hồ vì nhiều lý do: HCM không dám nhận mình là cộng sản nên mới có “nghiên cứu Mác Lê”, “Đảng Lao Động”, và nhất là họ khinh ghét khi Hồ gia nhập "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa" làm thành viên nằm trong khối Liên Hiệp Pháp thuộc nước Pháp mẹ mà khối thiên tả đang nắm quyền. Trước đó họ nghĩ "HCM là người quyết tâm giành độc lập cho xứ của ông ta", nay lại nạp mình hoàn toàn lệ thuộc nước Pháp sau vụ ký Hiệp Ước Sơ Bộ.

Đại úy Grelecki đã kết thúc ở đoạn cuối phim khi nhận thức ra một hình ảnh lớn, một đại họa do cộng sản gây ra, mà thới đó, 1945, ông đã không đủ kiến thức để biết, nhưng ít nhất là nhân chứng của ngày 2/9/1945 ông đã nhận thấy một cái gì đó có vẻ tính toán với đầy âm mưu của phe cánh HCM khi náo nức ca ngợi, đón tiếp chào mừng người Mỹ. Tất cả chỉ mong được chính phủ Hoa Kỳ “công nhận”. Để rồi nhiều năm sau người ta mới thấy rõ hơn bản chất cắc kè và xanh vỏ đỏ lòng của người quốc tế cộng sản sừng sỏ Hồ Chí Minh.

Grelecki: Who else? I think it is natural for him to go to uncle Sam -Còn ai nữa? Tôi nghĩ là rất tự nhiên khi ông ta tìm đến chính phủ Hoa Kỳ. (Uncle Sam, a nick name of the US federal government -Samuel Wilson, a rich merchant in New York in 18th century).

"Bác Hồ" (uncle Hồ) được sử gia giáo sư Bernard Fall cho rằng "Hồ Chí Minh tự đặt cho mình. Ông Fall nhận xét về HCM : một người rất giảo quyệt, khi ra lệnh hành quyết (execution) những đồng chí của ông ta, ông ta đứng xa để tránh tiếng; một người không có trái tim Á đông mà với bộ óc sắt đá được huấn luyện từ phương Tây; ông ta làm việc không ngừng nghỉ để đạt mục đích…"(HCM a Biography, 1966, Walter Cronkite)

Một uncle thì giàu có, hùng mạnh, đại diện cho khối tự do, một uncle thì cứ lúc nào cũng van xin nài nỉ. Bộ phim cho thấy hình ảnh hai thái cực như trắng với đen, như tự do với độc tài. Thời đó, ngoài việc HCM muốn Hoa Kỳ công nhận, ông ta còn muốn được viện trợ về kinh tế nữa, nhất là giúp nạn đói triền miên kéo dài tại miền Bắc nhiều năm. Có ít nhất 10 lá thư Hồ viết gởi tổng thống Truman và các viên chức cao cấp Hoa Kỳ, nhưng tất cả không được trả lời.

Tóm lại, vào giai đoạn vừa cướp chính quyền và thành lập chính phủ liên hiệp, bề ngoài thì hợp tác với một vài thành phần thuộc các đảng phái quốc gia, biểu ngữ hoan hô nghinh tiếp người Mỹ tại Ba Đình ngày 2/9/1945…Tất cả chỉ là hợp tác giai đoạn để thực hiện kế hoạch lâu dài.

Bút Sử
30/8/2014
--------------------------------------------

Sources: Uncle Ho Uncle Sam, documentary film,1998, BBC; Ho Chi Minh A Biography, documentary film, 1966, Walter Cronkite; Britain in Vietnam, 2007, Peter Neville; Why Vietnam, 1980, Archimedes Patti; Việt Sử 12A/B, nxb Trường Thi, 1974, Saigon.

Cải cách ruộng đất: Tội ác vượt chỉ tiêu-dạ em đấu tố thằng bố em ạ!

Cải cách ruộng đất: tội ác vượt chỉ tiêu trên giao



- Kính thưa các bác đội, con xin đấu tố bố con là bố Hiền ạ!
- Không được gọi bố, vì nó là giai cấp bóc lột, em phải gọi nó bằng thằng!
- Dạ em đấu tố thằng bố em ạ!
- Không, nó không còn là bố em nữa, em là con của đảng, nó là thằng đối kháng giai cấp, đả đảo tên địa chủ Hiền...
- Tội nó ác hơn nhiều, em không đấu tố nó thì nó sẽ bị xử bắn.
- Thằng địa chủ Hiền gian ác đã giết cả làng ta, đả đảo!
- Thôi, câm ngay, đấu tố, chửi bố mình vượt chỉ tiêu trên giao!

*

Hiện nay, nhà nước cộng sản Việt Nam đang cho mở triển lãm về cải cách ruộng đất (1947-1957) nhằm tuyên truyền sai sự thật về cuộc cải cách vô cùng tàn bạo này, khoác lên mình toàn máu của nó những đóa hoa của nhân bản và thắng lợi; rằng cải cách đã chia ruộng cho dân nghèo. Để hai năm sau, năm 1958, phong trào hợp tác hóa sản xuất nông nghiệp đã cướp hết ruộng đất, trâu bò, cày cuốc... của nông dân nghèo vừa được chia ruộng, gom vào trong tay một tên đại địa chủ khét tiếng khác có tên là nhà nước.

Người gieo hạt trong CCRĐRiêng việc ông Hồ Chí Minh đã ký quyết định đấu tố và xử bắn bà địa chủ yêu nước, tham gia kháng chiến, có công lớn với dân tộc đất nước là bà Cát Hanh Long (tức bà Nguyễn Thị Năm) đã nói lên bản chất phi nghĩa của cuộc cải cách ruộng đất. Thử tưởng tượng nếu không có sự đóng góp vô cùng to lớn của hàng chục vạn địa chủ trong kháng chiến chống Pháp thì thử hỏi Việt Minh của ông Hồ Chí Minh lấy đâu ra thóc gạo để nuôi ngót một triệu bộ đội cùng dân quân và bộ máy khổng lồ chỉ đạo cuộc kháng chiến? Thế mà, thay vì trả công cho tầng lớp địa chủ kháng chiến yêu nước này, các ông lại ký lệnh bắt nhốt hàng vạn địa chủ yêu nước lại, rồi đấu tố họ tàn bạo và bắn giết họ không thương tiếc mà còn dám huênh hoang khoe khoang rằng cải cách ruộng đất tốt đẹp lắm thì còn giời đất gì nữa?

Quê tôi làng Bình Hải, năm ấy có tên là xã Thúc Kháng, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định được trên ưu ái cho long trời lở đất làm cuộc cải cách ruộng đất vào đông xuân 1956-1957 khi tôi đã 10 tuổi; nên tôi đã là chứng nhân, là một thành viên trong cuộc cải cách đầy máu và nước mắt này.

Như có lần tôi đã kể, tôi có hai ông nội. Một ông nội nuôi bố tôi từ thơ bé, theo đạo Thiên Chúa, đã dựng vợ gả chồng cho bố tôi, rồi năm 1954 di cư vào Nam nên ông nội họ Trần của tôi và các cô chú tôi thoát khỏi tai nạn cải cách ruộng đất. Ông nội sinh ra bố tôi họ Phạm, theo đạo Phật, gia đình nuôi cán bộ trong kháng chiến nên không bị quy lên địa chủ, chỉ phải nhục nhã kiểm thảo trước nhân dân vì tội có học, biết chữ Hán và chữ quốc ngữ, nhà có nhiều sách, để cho ông em ruột có chữ, được vua ban cho chức quan thấp nhất là cửu phẩm. Chính ra ông nội họ Phạm của tôi đã bị xử bắn vì bị quy lên hàng trí thức, nhưng vì có quý nhân là quan lớn cải cách che đỡ nên cho thôi. Chỉ có một ông em ruột, em út của ông nội họ Phạm của tôi là cụ sư Niên (Phạm Văn Niên) là sư cụ trụ trì một ngôi chùa to trong huyện bị quy lên địa chủ và bị đội cải cách lệnh cho phá chùa. Trước ngày bị đấu tố, biết chắc chắn sẽ bị chúng xử bắn, cụ sư Niên đã treo cổ chết phản đối chính quyền đã vu oan giá họa cho sư cụ nhằm phá chùa.

Bố tôi bị quy lên địa chủ, bị trói nhốt chuồng trâu chờ ngày đấu tố. Tôi đã chứng kiến Tây đi càn quét nhưng không khí làng tôi những ngày cải cách đấu tố bắn bỏ địa chủ còn kinh khủng hơn nhiều đầu năm 1954 quân Pháp càn quét tìm Việt Minh. Cùng với các ông đội bà đội trên cử xuống, hai ông Chi và Bính (hai anh em ruột) trước kia làm nghề ăn trộm giờ là cốt cán trong cuộc đấu tố, đêm đêm đi vận động người tố điêu địa chủ: rằng vợ phải đấu tố chồng, con phải đấu tố cha mẹ, anh em phải đấu tố nhau, con dâu phải tố bố chồng hãm hiếp mình, phật tử nữ phải đấu tố nhà sư, vu cho sư cưỡng hiếp mình thì mới dễ xử bắn sư...

Bọn thiếu nhi thiếu niên chúng tôi con địa chủ cũng được hai ông Chi, Bính quán triệt trước, rằng các cháu chịu khó đấu tố bố mình đi thì bố mới được thả về, bằng không đội bắn bỏ đừng khóc... Tin vào hai ông thần đấu tố ở làng và các ông bà đội, mấy đứa con địa chủ chúng tôi chấp nhận đấu tố bố mình trước đội thiêu nhi thiếu niên theo kịch bản tố điêu của cấp trên để hòng cứu bố khỏi bị bắn. Để việc đấu tố bố tôi sáng mai tốt đẹp theo ý ông đội, họ tổ chức cho các con địa chủ đấu tố bố mình tối hôm trước. Đến lượt mình, tôi run bắn ấp úng thưa:

- Kính thưa các bác đội, con xin đấu tố bố con là bố Hiền ạ!

Ông đội hét: Không được gọi bố, vì nó là giai cấp bóc lột, em phải gọi nó bằng thằng!

Tôi run run lí nhí:

- Dạ em đấu tố thằng bố em ạ!

- Không, nó không còn là bố em nữa, em là con của đảng, nó là thằng đối kháng giai cấp, đả đảo tên địa chủ Hiền...

Tất cả bọn thiếu nhi hô to đả đảo làm tôi mất hết tinh thần, run lên như chính mình sắp bị xử bắn. Tôi bèn kể lể dông dài một cách điêu toa là thằng địa chủ Hiền kia đã bóc lột con gà nhà bà Lộng, bóc lột con chó nhà bà Y, bóc lột gạo thóc ngoài ruộng nhà bần cố nông... Ông đội chỉ đạo cuộc đấu tố thí nghiệm hét lên:

- Tội nó ác hơn nhiều, em không đấu tố nó thì nó sẽ bị xử bắn.

Tôi hết hồn, điên lên hét thật to:

- Thằng địa chủ Hiền gian ác đã giết cả làng ta, đả đảo!

Trong tiếng hô đả đảo vang trời của bọn thiếu niên thiếu nhi con cái các ông bà nông dân, thì ông đội tát cái bốp vào mặt tôi, khiến tôi ngã dúi, vừa tát ông vừa hét:

- Thôi, câm ngay, đấu tố, chửi bố mình vượt chỉ tiêu trên giao!

Nghĩa là tôi đấu tố bố mình điêu hơn, ngoa hơn cả bài tố điêu tố gian của toàn đảng toàn dân ta đang long trời lở đất, kinh quá!

Lấy ý của ông đội cái cách tát bốp vào mặt tôi như vừa kể trên trong ngày giáp tết năm 1956-1957 ấy, tôi xin kết luận rằng: TỘI ÁC MÀ CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT từ năm 1947-1957 xảy ra ở Việt Nam do cấp trên Stalin, Mao Trạch Đông giao cho những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã vượt chỉ tiêu trên giao...

Sài Gòn ngày 12-9-2014


Trần Mạnh Hảo

Dân Muốn Biết : Giáo dục học sinh căm thù điền chủ Nguyễn Thị Năm


image
Để mở đầu cuộc Cải Cách Ruộng Đất, điền chủ Nguyễn Thị Năm là người đầu tiên Hồ Chí Minh ra lệnh xử bắn.

Với bút hiệu C.B. (Của Bác), Hồ Chí Minh viết bài Địa Chủ Ác Ghê, đăng trên Báo Nhân Dân, đấu tố và khép tội bà Năm. Bà nay đã trở thành một nhân vật lịch sử.

image
Vụ án bà Nguyễn Thị Năm và hằng trăm ngàn nạn nhân vô tội khác, đang được mở lại. Hai câu thơ cuối bài Địa Chủ Ác Ghê đã được trả về cho tác giả của nó Hồ Chí Minh:

“Viết không hết ti, dù ch hết tre rng,
R
a không sch ác, dù tát cn nước bể ! ”


Tội ác đã đến ngày phải trả, nhờ cuộc Triển Lãm Cải Cách Ruộng Đất tại Hà Nội nhiều tài liệu về tội ác do đảng Cộng sản gây ra đã đựợc phổ biến trên mạng.

Trong đó có tài liệu tả lại cảnh đấu tố bà Nguyễn Thị Năm dùng để dạy cho học sinh. Tài liệu này là Bài Số 8 “ẤN CỔ NÓ XUỐNG” trong mục “Vạch mặt Địa Chủ Cường Hào Gian Ác” trong sách giáo khoa do BỘ GÍAO DỤC xuất bản. Bài như sau:

ẤN CỔ NÓ XUỐNG

image
"Có người dắt Thị-Năm và đội Hàm tới. Vòng ngoài hội nghị có vài tiếng xì xào: "Đội Hàm đã đến". Hàm cười gượng, cố làm ra vẻ vênh váo, tức thì có hàng nghìn tiếng thét lớn:

image
- Bắt nó cúi mặt xuống! Bắt nó cúi xuống!

- Hoan hô chính sách ruộng đất của Đảng và Chính phủ!

- Đả đảo địa chủ gian ác Nguyễn Thị Năm!

- Đả đảo cường hào Hàm! Ấn cổ nó xuống!

Hai đứa gian ác vội vã quỳ xuống, dáng tiu nghỉu. Trước sức mạnh đoàn kết của nông dân giác ngộ, uy thế của bọn nó sụp đổ tan tành".
(Theo tài liệu của các báo chí về vụ Cát-Hanh-Long).
image
image
Tài liệu này phần nào giải thích được lý do tại sao có quá nhiều người biết đến bà Nguyễn Thị Năm và tại sao Hồ Chí Minh phải sử dụng cả một guồng máy tuyên truyền thuê dệt nhiều huyền thọai xoá đi tội ác Hồ Chí Minh đã đấu tố và ký lệnh xử bắn bà Năm.

Tài liệu còn là một bằng chứng giải thích lý do tại sao nền giáo dục tại Việt Nam càng ngày càng khủng hỏang.

image


Nguyễn Quang Duy
12/9/2014
 http://baomai.blogspot.co.uk/2014/09/giao-duc-hoc-sinh-cam-thu-ien-chu.html

Thursday, 11 September 2014

Tin Vui: Đặng Chí Hùng đến bến Tự Do



vtt-35-phamtran
Vào ngày 10 tháng 9, 2014 Đặng Chí Hùng đã rời Thái Lan lúc 6:50 giờ Bangkok. Chuyến bay của anh là AC 6230, quá cảnh tại Tokyo và chuyến bay AC002 từ phi trường Narita sẽ mang Đặng Chí Hùng đến Canada, đất nước của tự do vào lúc 17:00 ngày 10/9/2014, giờ địa phương Toronto.

Anh Đặng Chí Hùng là tác giả được nhiều người biết đến qua loạt bài "Những Sự Thật Không Thể Chối Bỏ" và "Những Sự Thật Cần Phải Biết" được khởi đăng trên Dân Làm Báo.

Anh sinh ngày 16/8/1982, học Đại học Bách Khoa. Bố mẹ anh là cán bộ của nhà nước. Bên cạnh công việc khảo cứu, bình luận anh là một doanh nhân buôn bán và sửa máy vi tính, điện thoại.

Là một sinh viên sinh ra và lớn lên trong một mái nhà mà bố mẹ là cán bộ nhưng Đặng Chí Hùng đọc rất nhiều sách, từ sách Cộng sản đến sách Cộng Hòa. Dần dần anh nhận ra sự dối trá của chế độ và bắt đầu viết những loạt bài vạch trần tội ác và làm lung lay những thần tượng của chế độ cộng sản.

Về lãnh vực hoạt động, Đặng Chí Hùng tham gia Ủy Ban bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (là một thành viên của Liên Đoàn Lao Động Việt). Cùng với những công dân Việt Nam yêu nước anh tham gia các cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lược vào những năm 2007, 2008.

Năm 2013 Đặng Chí Hùng đào thoát khỏi Việt Nam, đến Campuchia và từ đó đi Thái Lan. Tại Thái Lan, Đặng Chí Hùng tiếp tục viết bài và chính thức cộng tác với đài Đáp Lời Sông Núi (ĐLSN).

Vào ngày 12/12/2013 anh bị an ninh CSVN kết hợp với cảnh sát Thái Lan bắt giam với tội danh “trốn thuế”. Sự việc này đã làm nhiều người, nhất là các bạn đọc của anh quan tâm và lo lắng đến an nguy của anh. Nhiều tổ chức, cá nhân đã lên tiếng vận động tự do cho Đặng Chí Hùng. Nỗ lực mạnh mẽ và kiên trì nhất cho Đặng Chí Hùng đến từ đài ĐLSN và Lao Động Việt.

Qua yêu cầu hỗ trợ của Lao Động Việt, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải tại Canada đã can thiệp với Cao Ủy LHQ, chính phủ Thái Lan và vận động để Đặng Chí Hùng được định cư tại Canada.

Trong thời gian anh bị giam giữ ở trại IDC vì tình trạng cư trú bất hợp pháp trên đất Thái, Cộng sản Việt Nam đưa Interpol vào cuộc để tìm cách dẫn độ Đặng Chí Hùng về nước với tội danh trốn thuế và tội đào ngũ - mặc dù anh chưa hề đi lính. Tuy nhiên, qua Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, chính phủ Canada đã can thiệp kịp thời để Interpol không can thiệp vào vấn đề của Đặng Chí Hùng.

Theo tin từ Lao Động Việt cho Dân Làm Báo biết thì lẽ ra Đặng Chí Hùng đã được đi định cư vào ngày 27/5/2014, vé máy bay đã mua xong, nhưng tại Bangkok xảy ra cuộc đảo chánh, tình hình chính trị tại Thái Lan không ổn định nên chuyến đi của anh đã bị hoãn lại. Sau đó, Đặng Chí Hùng đã bị tiếp tục giữ lại trong IDC vì trong tình hình chính trị tại Thái Lan bất ổn, không có cơ quan nào ở Bangkok có đủ thẩm quyền để ký giấy xuất cảnh mặc dù Bộ di trú ở Canada đã sẵn sàng cho Đặng Chí Hùng định cư.

Ngày 6/9 chính phủ Thái ký giấy xuất cảnh cho Đặng Chí Hùng và anh thực sự trở thành con người Tự Do.

Dân Làm Báo cùng các bạn trong thôn xin chào đón anh Đặng Chí Hùng và chúc anh nhiều thành công hơn nữa trên con đường anh đã vạch sẵn.

http://danlambaovn.blogspot.fr/2014/09/ang-chi-hung-en-ben-tu-do.html

------

Lời cám ơn của Đặng Chí Hùng


Wednesday, 10 September 2014

Những Nỗi Ô Nhục sau ngày Hồ chí Minh - Việt Minh cướp Chính Quyền?

2-9-1945, ngày Việt Minh cướp Chính Quyền?
Quốc Khánh 2/9. Tranh Babui.

Lẽ ra bài viết này được gởi đi trước ngày 2-9- để mừng ngày “quóc khánh” của Việt cộng. Tuy nhiên, vì có ý chờ xem năm nay, vào ngày này, nhà nước ta có diễn thêm những trò gì nữa để viết luôn một lần cho tiện. Kết quả, chờ mãi chỉ thấy có hai sự kiện nổi bật trong dịp này là chuyến đi của Lê hồng Anh sang chầu Trung cộng vào ngày 26-8. Kế đến là bài viết trên báo mạng Vnexpress ghi lại hình ảnh về “ những ngày viết tài liệu” tuyệt đối bí mật” của Hồ chí Minh”.( Vũ Kỳ).

Trước hết về chuyến đi của Lê hồng Anh. Người ta không biết trong chuyến đi này Lê hồng Anh đã đại diện cho đảng CSVN, gọi tắt là Việt cộng đã cam kết những gì với Tàu cộng, và nhận những lệnh lạc gì từ Trung cộng để đem về thi hành. Tuy nhiên có hai câu chuyện bên lề chuyến đi này đáng được chú ý là: Theo nhiều nguồn tìn rò rỉ đăng trên báo thì trong thời gian sắp tới sẽ có khoảng từ 15- đến 20 ngàn binh, đội lốt công nhân Tàu sẽ được cấp giấy phép nhập cảnh Việt Nam để làm việc trong khu kỹ nghệ Vũng Áng. Đây là chuyện nghe qua tưởng lạ, nhưng thật ra chẳng có gì lạ. Bởi lẽ, hiện nay ở Việt Nam đã có sẵn cả trăm ngàn binh lính Tàu đang hoạt động dưói dạng công nhân này rồi. Tuy thế, Nhà nước Việt cộng và phía Tàu vẫn lo là con số ấy không thể tạo ra được đột biến, nên phải tiếp thêm quân trước khi cần đến ngoại viện chăng? Kế đến, sau chuyến đi này, nhà nưóc Việt cộng “ngại” tạo ra thêm căng thẳng với Trung cộng nên năm nay không dám, hay không được phép tổ chức diễu binh làm trò, cũng không tổ chức tiếp tân, ăn mừng dịp 2-9 là ngày Hồ chí Minh đã cướp được chính quyền và khai sinh ra chế độ cộng sản man rợ tại Việt Nam. Tuy nhiên, những tiệc mừng, chiêu đãi, lễ lạc, thăm viếng đài liệt sỹ sẽ được dời vào tháng mười?

Tại sao người Việt Nam lại gọi ngày 2-9-1945 là ngày Việt Minh cướp chính quyền của Việt Nam mà không coi đó là ngày quốc khánh? Câu trả lời xem ra khá đơn giản. Một năm có 385 ngày. Theo nguyên tắc, mọi ngày đều giống nhau, mọi ngày đều tốt lành để cho con người đuợc chung hưởng, sinh sống và thăng hóa. Tuy nhiên, khi có những biến cố, ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của nhân sinh trong ngày nào đó, người ta thường đặt cho nó một cái tên để lưu ký và nhắc nhở những người có liên quan cùng nhau chia sẽ niềm vui hay cái nỗi bất hạnh đã xảy ra trong ngày đặc biệt này. Thí dụ như: Ngày kết thúc đệ nhị thế chiến. Ngày Chúa Giáng Sinh, Ngày Phật Đản, ngày Lễ Tạ Ơn. Ngày kỷ niệm cuộc cách mạng Pháp, ngày sụp đổ bức tường Bá Linh. v.v…là những ngày vui mừng đáng cho mọi người ghi nhớ. Việt Nam cũng không có ngoại lệ. Tuy nhiên, tại Việt Nam vào khoảng giữa thế kỷ 20 lại có đến 4 ngày được lưu ký trong mốc của lịch sử. Những ngày này có Ý nghĩa, tầm mức ảnh hưởng đến đời sống, sinh hoạt của người dân khác nhau. Có ngày đáng vui mừng có ngày gây ra tủi nhục và bất hạnh cho cả dân tộc. Tuy thế, ba trong số đó được gọi là ngày “ quốc khánh” ( dù chỉ là ở Nam hay Bắc). Liệu có đúng hay không? Những ngày đó là:

1. Ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký Đạo Dụ “ Tuyên cáo Việt Nam Độc Lập”, tuyên bố hủy hòa ước Patenôtre ký với Pháp vào năm 1884, củng như xóa bõ các hiệp ước chịu nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, đồng thời khôi phục nền Độc Lập của đất nươc, và thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ lại thành một quốc gia với một chính phủ.

2. Ngày 2/9/1945, ngày Việt Minh dưới sự bảo trợ của Tàu cộng đã cưóp công kháng chiến chống Pháp của toàn dân và cướp chính quyền hợp pháp của Việt Nam do thủ tướngTrần trọng Kim lãnh đạo. Ngày này được gọi là ngày quốc khánh của Việt cộng

3. Ngày 26-10-1956, Ngày Tổng Thống Ngô đình Diệm công bố thành lập nền Cộng Hòa theo thể chế Tự Do Dân Chủ thay thế cho nền quân chủ chuyên chế tại Việt Nam. Đây là ngày Quốc Khánh của Việt Nam Cộng Hòa.

4. Ngày 1-11-1963, ngày một nhóm tướng phản loạn đã dùng binh lực của Việt Nam làm cuộc đảo chánh lật đổ chính quyền và giết vị Tổng Thống hợp pháp hợp hiến của Việt Nam. Cũng được gọi là ngày Quốc Khánh.

Khi xét về quan điểm lịch sử chính dòng, vị thế của người công bố thì ngày 11 /3/1945 có lẽ đáng được trân trọng là ngày Quóc Khánh của Việt Nam hơn cả. Lý do. người công bố là vua Bảo Đại, người lãnh đạo đương nhiệm thuộc chính dòng tộc mà cha ông của ông đã phải ký nhận chịu sự bảo hộ của thực dân Pháp cách dây gần một trăm năm. Nay về danh nghĩa, chính người nối dòng của trìều đại này đang ở trên cùng một cương vị ra Tuyên Cáo Việt Nam Độc Lập, hủy bỏ các văn kiện nhận bảo hộ. Khôi phục, thống nhất ba miền Bắc Trung Nam thì phải kể là một văn bản có gía trị thi hành. Tuy nhiên, cái vị thế ấy là không đủ. Chính sự vô năng lực của người ký Đạo Dụ đã làm cho bản văn chỉ có ý nghĩa trên giấy mà thiếu hẳn phần thi hành. Ấy là chưa kể đến việc, chính bản thân Bảo Đại đã đầu hàng kẻ cưóp chính quyền của Việt Nam sau đó mấy tháng mà không có lấy một lời phản kháng nào. Từ đó, ngày 11/3/ 1945 bị rơi vào quên lãng, chẳng có mấy người biết đến.

Với ngày 26-10-1956. Ngày này theo tôi, rất đáng trân trọng và xứng đáng được coi là ngày Quốc Khánh của Viêt Nam. Được coi trọng là ngày Quốc Khánh theo cả hai nghĩa. Ngày vui mừng, ngày đổi mới của đất nước, vì từ đây đất nước theo thề chế Cộng Hòa, loại trừ vình viễn thể chế quân chủ ra khỏi đất nước. Về sinh hoạt từ đây đất nước sẽ bước vào cuộc sinh hoạt trong Dân Chủ và Tự Do. Không còn cảnh con vua thì lại làm vua để trị vì đất nước dù vô cùng ngu muội, bệnh hoạn. Về đối ngoại thì sau ngày này, lá cờ của thực dân Pháp đã bị kéo xuống khỏi cây cột cờ trên phủ toàn quyền và thay vào đó là Quốc Kỳ của tổ Quốc Việt Nam. Đây là biểu hiệu chấm dứt hoàn toàn sự lệ thuộc vào chủ nghĩa bảo hộ của ngoại bang. Đây là một việc làm đầy ý nghĩa và chính danh mà Bảo Đại đã biết bao nhiêu năm cố gắng, hoặc gỉả, cả chính phủ của thủ tướng Trần Trọng Kim, hơn bốn tháng cầm quyền từ sau ngày vua Bảo Đại tuyên bố Độc Lập cho tổ quốc, nhưng không thể hạ nổi lá cớ này xuống khòi cái cột cờ ngạo nghễ kia. Nhưng chỉ một ngày sau khi công bố thành lập nền Cộng Hòa cho Việt Nam, TT Ngô dình Diệm và nội các của ông đã hoàn thành nhiệm vụ giải thể chế độ bảo hộ của Pháp tại Việt Nam.

Về mặt nhân dân và đời sống. Ai muốn nói gỉ thì nói. Ai muốn lên án vị lãnh đạo của thời gian này là Tổng Thống Ngô đình Diệm thì cứ việc lên án. Nhưng có một điều không ai có thể chối cãi, kể cả chính những kẻ lên án ông, chỉ trích ông, phê bính ông, cũng như tập đoàn CS đang tìm cách phá hoại nền Cộng Hòa do ông vun trồng, đều phải công nhận những điểm son trong thời đệ nhất cộng hòa, và xác định là không có bất kỳ một người Việt Nam nào, kể cả lãnh đạo CS tại miền bắc đạt được thành tích vì dân vì nước như ông. Thứ nhất, ông là một vị Tổng Thống mẫu mực, đạo hạnh và liêm chính và sống vì dân vì nước. Rồi, dưới thời của ông người dân được hưởng một cuộc sống thái hòa an lạc, những phường trộm cưóp đầu đưòng xó núi ( VC) thì lo trốn chui trốn nhủi trong hang chờ chết. Kế đến, về phương diện ngoại giao, ông là một người duy nhất đã làm cho tổ quốc Việt Nam bừng sáng trên trường quốc tế, làm cho các lân bang và đồng minh kính nể, ngưỡng mộ. Bởi vì ông là một vị lãnh đạo duy nhất ở Đông nam Á, chỉ sau mấy năm lãnh đạo đất nước, khi đến thăm Hoa Kỳ theo lời mời của TT Eisenhower. Ông đã đưọc chính vị anh hùng giải phóng Âu Châu là Tổng thống đương nhiệm ra tận chân máy bay để đón tiếp. Sau đó cả hai cùng ngồi chung trong một chiếc xe mui trần chạy dọc theo những đại lộ chính để về dinh Quốc Khách hội họp, nghỉ ngơi và đến đọc diễn văn tại Quốc Hội lưỡng viện Hoa kỳ. Chính trong bài diễn văn ngắn gọn này, một lần nữa ông đã chứng tỏ cái bản lãnh ý thức Độc Lập của Dân tộc Việt Nam ra trước cường quốc của thế giói khi công bố: :” Chúng tôi khẳng định mục đích chính đáng duy nhất của nhà nước là bảo vệ quyền trường tồn, quyền phát triển tự do, trí tuệ, đạo đức và tinh thần căn bản của con người trong đời sống” Ngô đình Diệm .

Ai đó đừng “ chạm giây” cho rằng, tại vì Mỹ là đồng minh là bảo hộ cho miền nam nên mới đón tiếp ông Diệm như thế, chứ hay ho gì? Nếu ai dại dột nghĩ như thế thì hãy nhìn lại thân phận Hồ chí Minh xem sao? Y sang Trung quốc mười lần thì lén lút lên xe lửa đến tám lần. Hỏi xem có lần nào lãnh đạo Nga, Trung cộng ra đến tận sân bay đón Y chăng? Xem thế, phận nô lệ không thể đem so với tình bằng hữu!

Ngày 1-11-1963 thì thế nào? Thật là chẳng may cho người Việt Nam ở mền nam khi nhóm tướng lãnh phản loạn, nay thì đã đưọc công khai hóa là nhận tiền của Mỹ để giết hại vị Tổng Thống hợp pháp hợp hiến của miền nam trong cuộc đảo chánh. Sau đó, lại còn tròng vào cổ người miền nam cái ngày phản loạn ấy là ngày Quốc Khánh! Sát nhân lại có thể sính với anh hùng ư? Thật chả còn ra một một cái thể thống và ý nghĩa gì. Ngày của những kẻ phản bội dân tộc lại được nhóm phản loạn này khoác cho một cái áo choàng là ngày mừng cho cả nưóc! Nhìn lại, đây chính là ngày khởi đầu cho cuộc bi thảm ở miền nam . Rồi bi thảm này được kết thúc bằng một tai họa đem đến bất hạnh lớn cho cả dân tộc từ sau ngày 30-4-1975. Nó lẽ ra không bao giờ nên nhắc đến nữa.

Ngày 2-9-1945 thế nào? Có lẽ không chỉ riêng tôi, gia đình tôi, bạn bè thân hữu của tôi, nhưng là tuyệt đại đa số lên đến trên 90% người dân Việt Nam, nếu được hỏi ý kiến thì tất cả sẽ trả lời một cách dứt khoát là. Không. Không bao giờ nó xứng với cái danh vị ấy. Trái lại, nó rất xứng hợp với cái tên gọi là ngày Việt Minh cướp chính quyền. Lúc trước nó đơn giản được hiểu là ngày Hồ chí Minh dùng bạo lực như bọn trộm cướp, để cướp chính quyền từ tay của một chính phủ hợp pháp của một nước đã thu hồi Độc Lập. Ngày nay, khi lý lịch cá nhân là người Tầu của Hồ chí Minh từng bước bị nghi ngờ thành sáng tỏ, nó còn mang thêm một cái nghĩa đau đớn khác nữa là, Hồ Quang và tập đoàn cộng sản theo Tàu đã cướp chính quyền của Việt Nam, đẩy Việt Nam vào vòng nô lệ bành trướng phương bắc. Nếu đúng như thế thì không còn gì bất hạnh hơn. Sự việc này đã diễn tiến như sau:

1. Những sự kiện trước khi xảy ra ngày cướp chính quyền của Việt Nam.
- Ngày 3-2-1930, một nhóm gồm 7, 8 người đã tập họp lại với nhau và thành lập đảng cộng sản Đông Dương tại Hồng Kông, dưới sự chỉ đạo của cộng sản quốc tế, trực tiếp là Nga và Tàu lãnh đạo, trách nhiệm.

- Một trong 8 người này vào năm 1938, xuất hiện trong vai thiếu tá tình báo, phụ trách ngành điện báo thuộc Bát Lộ Quân trong quân đội nhân dân giải phóng Trung cộng với lý lịch như sau: “ Sơ yếu lý lịch của Huguang ( tức c/t Hồ chí Minh) tại Lớp huấn luyện Nam Nhạc /thuộc tỉnh Hồ Nam. Năm 1939. Hồ Quang 38 tuổi- Phụ trách điện đài – Quảng Đông – Thiếu tá – tốt nghiệp Đại học Lĩnh Nam – Giáo viên trường Trung học. Biết ngoại ngữ, quốc ngữ. (ảnh 1, ảnh 2) Nguồn: Lưu trữ Trung Quốc”. 胡光(即胡志明主席)1939年在湖南省南岳培训班的简历。 胡光—电台员—38岁—-广东—-少校 —-毕业于岭南大学——中学教师。会外语和国语 .

- Thiếu tá Huguang vào địa giới Việt Nam lần đầu tiên vào ngày 28 tháng 01năm 1941. Đến tháng 8-1942 ông ta trở lại Trung quốc, bị bắt vì giấy tờ đã hết hạn. Khi bị bắt Y khai tên là Hồ chí Minh. Đến tháng 9-1944 HCM trở lại Việt Nam và cuối năm 1944 trở lại Côn Minh hoạt động cho tới đầu năm 1945( Wikipedia).

- Nhân cuộc tổng đình công tại Hà Nội đưa đến việc sụp đổ chính quyền của Việt Nam lúc bấy giờ, Việt Minh đã cướp lấy chính quyền vào ngày 2-9-1945. Chính ngày 2-9-1945, ngày này đã đóng một dấu ấn sâu sắc trong dòng lịch sử Việt Nam. Nó đã làm thay đổi, đảo lộn dòng văn hóa nhân bản và đạo đức của xã hội Việt Nam. Nó đã đưa dân tộc Việt Nam vừa thoát ách thực dân và phong kiến lại vội vàng chìm vào ách nô lệ và thống trị toàn trị của cộng sản theo chân Tàu cộng. Nó chính là ngày Việt Minh đã cướp đoạt toàn bộ di sản nhân quyền và nhân bản của dân tộc Việt Nam.

2. Những thành tích sau ngày Hồ chí Minh cướp được chính quyền của Việt Nam.
Trước hết là cuộc thảm sát đồng bào Việt Nam trong mùa đấu tố với hơn 170 ngàn người bị chặt đầu, bị chôn sống, và bị sử từ và toàn bộ tài sản của họ bị cưỡng đoạt. Vào những ngày gần đây, người ngưòi kinh hoàng, rợn tóc gáy khi nhìn thấy những hình ảnh của chiến tranh và của khủng bố được lưu truyền trên mạng. Từ đó đã khơi nguôn cho việc người người lên án những hành vi gây tội ác man rợ này. Tuy nhiên, nếu nhìn lại, những hình ảnh ấy thấm vào đâu, chẳng đáng là gì nếu đem so sánh nó với những cảnh Hồ chí Minh chặt đầu, chôn sống, sử tử hơn 170 ngàn đồng bào vô tội Việt Nam trong khoảng 1953-56. Ấy là chưa kể đến những cuộc chém lén trước đó và trong chiến tranh.

Nó không thể so sánh vì tội ác có tính man rợ phạm đến con người bằng cách nay hay cách khác thì đều không được tha thư. Tuy nhiên, ở một góc độ nào đó, tội ác của khủng bố còn có chỗ để bào chữa là vì trong hoàn cảnh chiến tranh, hai bên đang tranh dành chiến thắng nên không từ bỏ bất cứ những hành vi man rợ nào có thể trấn áp đối phương. Nhưng trường hợp của Hồ chí Minh thì tuyệt đối không có bất cứ một khe hở nào, dủ nhỏ, để bào chữa cho cái hành vi man rợ, không nhân tính của Y. Bởi vì, những người bị giết chết kia chỉ là dân thường, áo vải, không phải là những người đối đầu với Y. Họ không hề tham gia bất cứ một công tác nào chống lại Y. Hơn thế; còn có rất nhiều ngươi đã đích thân, hay cho con cái theo Việt Minh, theo kháng chiến từ buổi đầu và HCM đang là ngươi lãnh đạo của họ. Có thể nói, họ có nhiều công lao với đất nước. Họ không phạm bất cứ một lỗi nào để phải bị chặt đầu, bị chôn sống bị sử tử treo ngược. Họ bị giết chỉ vì cái lòng man rợ và độc ác của HCM hơn là bất cứ một lý do nào khác. Bởi chính Hồ chí Minh, sau vụ giết người này đã khoa tay múa chân, tự mãn tuyên bố “Đây là một chiến thắng long trời lở đất”. Hỡi ơi! Giết dân, cướp của một cách man rợ, độc ác như thế mà có thể bảo là một chiến thắng long trời lở đất được ư? Đây là tiếng người hay tiếng ma? Có phải vì Y không có trong người dòng máu Việt Nam, nên y không thể thương tiếc người Việt Nam. Có phải vì Y mang trong người dòng máu của Hán, Tống, Nguyên… nên Y đã lợi dụng thời cuộc gọi là cải cách này để trả hận cho những Gò Đống Đa hay Chi Lăng xưa? Chưa ai có câu trả lời khẳng đinh. Tuy nhiên, không thể tìm ra một lời tuyên bố nào bạc ác, bất nhân như thế nữa. Ấy là chưa kể đến chuyện HCM còn là kẻ thâm độc ngoài sức tưởng tưọng của con người khi y bắt chính thân nhân, kể cả vợ con trong nhà cho đến họ hàng, lối xóm của nạn nhân, phải đứng ra chỉ mặt, kể vu khống cho nạn nhân những caí tội mà họ chưa bao giờ biết đến! Nghe chưa xong thì nạn nhân đã phải chết và người còn sống thì phải theo gương Y nói dối nhau mà sống!

Rồi ngày nay, cái họa Tàu đã tràn khắp trên giang sơn Việt Nam bắt nguồn từ đâu? Tại ông Tổng thống Diệm chăng? Hay do từ văn bản của Đặng xuân Khu viết lời kêu gọi Việt Nam xin được làm chư hầu cho Trung Cộng vào năm 1951. Hay từ công hàm bán nước của Phạm văn Đồng năm 1958. Hoặc giả, từ những lời khẵng định của Lê Duẫn tưng công bố ngay khi sang chầu Trung cộng là:” Cuộc chiến đáu này( tại miền nam) là đánh cho Trung Công Liên Sô…” “ Chúng tôi còn kiên cường chiến đấu, là vì phụ thuộc vào Mao chủ tịch!(1969)” Ai hảnh diện, ai tự hào về những hành vi man rợ của Hồ chí Minh, vì những bài viết, những lời tuyên bố của Đồng, Chinh, Duẩn đây? Người Việt Nam ư? Không, không bao giờ! Như thế, tự nó đã trả lời, ngày 2-9-1945 là ngày Hồ chí Minh cướp chính quyền của Việt Nam..

Sang đến chyện bài báo nói về “ những ngày viết tài liệu “ tuyệt đối bí mật” của HCM. Vũ Kỳ, viên thư ký riêng của Y viết: “ Bác Hồ ngồi chăm chú viết. Vấn đề chắc đã được suy gẫm từ lâu. Phòng làm việc trên nhà sàn càng yên tịnh…. Chính vào giờ phút dó, bác đặt bút viết những dòng đầu tiên vào tài liệu” Tuyệt đối bí Mật”. Tài liệu tuyệt đối bí mật là tài liệu nào đây? Có lẽ độc gỉa đã nhớ ra rồi. Đó là bài “địa chủ ác ghê” .

Xin cám ơn tác giả Vũ Kỳ đã xác minh rõ ràng sự kiện:” Bác Hồ ngồi chăm chú viết, Vấn đề đã được suy gẫm từ lâu…” Thật ra điều ấy thì ai cũng biết. Bởỉ vì không phải trong một ngày, một lúc mà HCM có thể đẻ ra được quá nhiều loại tội ác, đi kèm với các con số khủng để vu khống cho bà Nguyễn thị Năm. Nhưng hẳn nhên là phải qua qúa trình suy gẫm, tính toán từ cái bụng dạ bất luơng và vô đạo ấy mới có thể đẻ ra được những loại tội này để vu khống cho một người đàn bà đã cưu mang rất nhiều cán bộ cao cấp của Việt Minh cũng như của cộng sản, HCM viết:

“……… Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con* và mấy tên lâu la đã:

- Giết chết 14 nông dân.

- Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

- Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người - năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

- Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân - Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.

- Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.

Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào “ C.B... 21-7-1953.

*Hai người con của bà đều là sỹ quan cấp tá trong quân đội Việt Minh.

Viết kiểu ngậm máu độc phun người như thế thì buộc HCM phải ký tên bằng cách viết tắt và dùng chữ lạ C.B. Xưa nay, những kẻ đại gian đại ác luôn phải tìm cách dấu mặt, dấu tông tích của mình. Chỉ phiền là Ông Trời bất dung gian nên cái chữ viết tắt dấu mặt kia, tưởng là không ai biết, ai ngờ lại được chính ủy ban nghiên cứu tiểu sử của Hồ hãnh diện đưa vào trong danh sách “ những cái tên, bút hiệu, bút danh của bác”! Từ đó, nó đã làm cho mọi người bừng tỉnh, nhìn ra được cái mặt thật nham hiểm, đểu cáng của bác! Thật chả trách ai được. Tự 1m, tự chịu. Hơn thế, Công lý luôn soi dọi vào mọi nơi gian dối. Bằng chứng là, HCM đã quyết dấu trọn tung tích của mình khi viết di chúc là muốn được hỏa táng, rồi đem tro thả xuống sông để cho biệt tăm biệt tích, không còn một di tích nào về sau. Ai ngời, đảng CS thương bác thành hại bác. Nay cái xác nằm kia thì sớm muộn gì nó cũng bị đem ra mà DNA trả lời cho công luân. Khi ấy thì hỡi ơi. Khéo mà Tầu ơi là… Tàu!

Nay nhân ngày này, nếu đọc, gẫm nhìn lại những trang sử mà dấu mực vẫn chưa khô, nhìn ở dưới bất cứ một góc độ nào, mọi người đều thấy rằng: Ngày 2-9-1945, quả thật là là ngày HCM và tập đoàn Việt Minh đã cướp đoạt lấy chính quyền của Việt Nam. Đó là ngày Việt Minh đã cướp đi nền Độc Lập của đất nước. Cướp đi nhiều mạng sống và cuộc sống tươi đẹp của người dân Việt Nam. Cưóp đi Tự Do, Nhân Quyền của người dân. Chúng đã cướp đi nền Công Lý, Đạo Hạnh của xã hội. Rồi thay vào đó là một xã hội đổ đốn trong nô lệ cho cộng sản Tàu, Nga. Từ đó, Tổ Quôc Việt Nam mất Độc Lập, phần bản thân lãnh đạo đảng và nhà nưóc CSVN thì hoàn toàn sống lệ thuộc vào những ân huệ Xin – Cho từ Tàu cộng. Bắt qùy gối bái lạy, phải qùy gối bái lạy. Bảo đứng cúi mình, không dám ngửa mặt lên! Trong nước thì người dân mất Tự Do, mất Nhân Quyền. Xã hội không còn Công Lý. Với những thành tích vĩ đại như vậy, ngày 2-9-1945 lại trở thành ngày quốc khánh, ngày vui mừng, ngày đổi mới của một dân tộc như Việt Nam hay sao? Có chăng đây chỉ là chuyện diễu một thời!

Như thế, chúng ta, người Việt Nam yêu nước, thương nòi, chỉ còn duy nhất một con đường để đi là: Hãy đứng dậy, nắm lấy tay nhau, đi theo bước chân của tiền nhân ta. Trảm kẻ nội thù diệt xâm lăng. Mở lại một trang sử mới cho đất nước, tạo nên một ngày mới cho Dân Tộc. Ở đó Việt Nam là một Quốc gia trường tồn trong Độc Lập. Ở đó người dân có Tự Do, có sinh hoạt Dân Chủ. Dân chủ không phải là một hạnh phúc vật chất, nhưng là một phương tiện để đưa đất nước và con người thăng tiến trong những sinh hoạt chính trị, xã hội với mục đích đem lại phúc lợi cho người dân. Ở đó mọi giá trị về đạo đức, luân lý của xã hội, nhân phẩm của con ngưòi và tôn nghiêm linh thánh của Tôn giáo phải được tôn trọng. Quyền bình đẳng của con người, Quyền tư hữu của tư nhân, của tập thể, của tư cách pháp nhân được luật pháp bảo trợ. Ở đó có Công Lý ngự trị. Đó mới thật là một ngày vui mừng, một ngày mới, một ngày Quốc Khánh của chúng ta.

Bảo Giang
9-2014.

------

Triển lãm cải cách những oan hồn
vtt-35-phamtran
 
Từ thuở người về, hỡi loài man rợ
Đến vô tri sỏi đá cũng buồn đau”
Cột đèn biết gì còn muốn đi

Thì làm sao con người chung sống

Cùng với thứ hoang tưởng vô nghì

Và chấp nhận chúng làm trò khỉ?
Lãnh đạo toàn đóng hòm hoạn lợn

Phu đồn điền y tá giao liên

Biết gì hơn A K mả tấu?

Chúng hành xử như một lũ điên!
Sao không biết nhục với tổ tiên?

Nó xấc xược dạy ta như thế

Nhưng chúng ta tất cả làm thinh

Học tập đạo đức Hồ Chí Minh!

 Vũ Hoàng Chương

Trung Thu Và Lòng Yêu Nước


Trung Thu và đèn c. Tranh Babui.Tết Trung Thu hay Tết Nhi Đồng năm 2014 rơi vào Thứ Hai, ngày 8-9-2014. Đây là một cái tết quan trong thứ hai, sau Tết Nguyên Đán theo phong tục của người Đông Phương. Nên tuần rồi trong một cuộc họp cuối tuần, Bà Bác sĩ Huỳnh văn Chỉnh có đem lại một số bánh Trung Thu trước cúng quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà vị quốc vong thân, sau để anh chị em trong Uỷ Ban Xây Dựng Nghĩa Trang Quân Cán Chinh VN Cộng Hoà hải ngoại uống trà sau phiên họp.

Là một người trong ngành y tế, Chị Chỉnh cho biết bánh Trung Thu này làm ở Mỹ. Ai nhìn cũng thấy hộp có để một trong số hiệu bánh nổi danh của người Mỹ gốc Việt ở Nam Cali, phía dưới tên đề dấu đóng chữ “Made in USA”, nơi toạ lạc của công ty cũng ở Mỹ, số điện thoại Mỹ đàng hoàng, rõ rệt. Ai ăn cũng khen ngon, yên lòng, mát ruột.

Còn trà Tàu thì dùng trà Đài Loan mùi vị vẫn thuần trà Tàu nhưng tinh khiết, hơn trà TC.

Có người vui miệng nói, ăn bánh “made in USA” là khỏi lo “Death by China”. Lại có người nói mình người Mỹ gốc Việt phải xài đồ làm ở Mỹ, và tẩy chay đồ Tàu, Trung Cộng đang xâm lấn VN.

Có người kể lại sợ đa số con cháu ở nhà ăn học ở Mỹ, ít theo dõi tình hình Việt Nam và TC, nên dặn nếu có mua bánh Trung Thu để tặng hay để ăn phải mua hiệu của người Mỹ gốc Việt, làm tại Mỹ cho bảo đảm, kẻo lộn của Trung Quốc tiền mất tật mang nếu ăn hay liệng bỏ.

Lại có người trình bày thời sự trong nước nhà Việt Nam. Tết Trung Thu là Tết của người Đông Phương, trong đó có người Việt, chớ không phải riêng gì của người Tàu. Cũng như chữ nho của người Tàu, người Việt thêm những nét chấm phá, sửa đổi cách đọc, thành chữ nôm, nếu nói đó là chữ Tàu, chữ Hán là quơ đũa cả nắm, không hợp lý.

Phương chi từ thời Đệ nhứt VN Cộng Hoà trở đi, người Việt Quốc gia, nhứt là chánh quyền dùng chữ Tết Nhi Đồng hay Tết Trung Thu rồi. Pháp cũng thế coi Tết Trung Thu là lễ Tết lớn chỉ sau Tết Nguyên Đán thôi.

Trở lại tình hình Tết Trung Thu năm 2014. Tinh thần quốc gia dân tộc VN đã vùng dậy mạnh nhứt trong biến cố TC ngang nhiên và ngang ngược cắm đặt giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng đặc quyền kinh tế VN. Người dân Việt ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngoại, già trẻ bé lớn đều phẫn nộ quân Tàu xâm lấn bờ cõi VN, muốn đô hộ VN như hai thời Bắc Thuộc. Tuỳ tài tuỳ sức mỗi một người dân nỗ lực chống quân Tàu Cộng. Dân biểu tình, công dân đốt xưởng, trí thức hội luận thoát Trung, chống TC.

Chánh nghĩa đấu tranh của người dân Việt chống quân TC đi vào văn hoá, lối sống của xã hội VN. Báo chí trong ngoài luồng loan tải cho thấy rõ trong ngày Tết Nhi Đồng hay Tết Trung Thu. Trẻ em là tương lai của dân tộc, đang chiếm một tỷ số lớn, 36% dân số VN. Khoảng 97% trẻ em trong độ tuổi được học tiểu học. Bánh Trung Thu truyền thống Việt rất được ưa chuộng. Càng gần ngày Tết Trung thu, ở hai thủ đô chánh trị Hà nội và kinh tế Saigon và các thành phố khắp nước tình trạng xếp hàng, đội mưa, đội nắng để mua được hộp bánh lại tái diễn. Trung thu, nguyệt bĩnh, bánh nướng, bánh dẻo mang hương vị truyền thống đang được dân chúng VN coi là “của mình” chọn mua nhiều nhất trong thời gian qua.

Đồ chơi trẻ em truyền thống “made in Vietnam” năm nay cũng thế. Người mua cho con em cũng như các công ty sản xuất, phân phối đều “Thoát Trung”. Hình ảnh, màu mè thuần Việt chiếm lĩnh thị trường. Nhân vật lịch sử Việt Nam, biển đảo của nước nhà VN xuất hiện trên lồng đèn, trên đồ chơi, sách báo tranh truyện cho trẻ em. Trung thu năm nay khá phong phú, những sản phẩm truyền thống của Việt Nam đã lấn át hàng ngoại nhập từ Trung Quốc.
Còn ở TC, bánh Trung Thu ở Trung Quốc trở thành một đề tài chánh trị phe đảng CS trong xã hội Trung Quốc.

Tin phân tích của tờ báo Pháp Le Journal du Dimanche cho biết “Bộ Mặt Che Dấu của Bánh Trung Thu Trung Quốc”. Một họp giá khoảng 100 nhân dân tệ (12 euros), cao hơn thực chất nhiều. Thông thường dùng để biếu gia đình hay khách hàng của công ty. Nhưng lắm khi hộp bánh Trung Thu kèm theo rượu sang quí mắc tiền, phong bì lì xì, có khi vàng lượng nữa.

Nhưng trong mưu hoạch của Chủ Tịch Tập cận Bình thanh trừng phe chống Ông với chiến dịch dân Trung Hoa thích truyện kiếm hiệp gọi là “đả hổ, diệt ruồi” tham nhũng, Ông đề cao cảnh giác bộ mặt che dấu của bánh trung thu. Trưởng Ban Kiểm Soát Trung Ương Đảng là Vương kỳ Sơn, cánh tay mặt bài trừ tham nhũng của Chủ Tich Tập, lên tiếng chỉ trích thói biếu bánh Trung Thu như là tệ nạn tham nhũng. Năm ngoái Đảng cấm không xuất công qũy mua bánh Trung Thu. Cấm quan chức tặng hay nhận quà này.

Người dân Việt trong ngoài nước đã tỏ lòng yêu nước trong Tết Trung Thu năm nay. Trung Thu là một cái Tết quan trọng chỉ sau Tết Nguyên Đán. Người ta nghĩ tình yêu nước đó sẽ thể hiện rõ rệt và sâu sắc hơn trong Tết Nguyên Đán là Tết của người lớn.

Việc người Việt tẩy chay hàng TC, việc người Việt xài đồ Việt chẳng những nói lên tình yêu nước thương nòi mà còn bảo vệ sức khỏe cho mình, gia đình nữa. Cả thế giới bây giờ ai cũng sợ “Chết Vì TQ” vì hàng hoá “made in China” là hàng có đồ gian, giả, độc nhiều nhứt. Cả thế giới bây giờ coi TC là một chế độ ích kỷ, vô trách nhiệm, không văn minh, gây hấn, ỷ mạnh hiếp yếu đối với các nước láng giềng. Xài đồ TC là tiếp sức cho kẻ ác sống dai.
 
 Vi Anh

Dân Muốn Biế : Khi lãnh tụ cộng sản nổi máu côn đồ


Ông Lê Duẩn (đội mũ cối) tại thời điểm đang ngồi ghế tổng bí thư đảng CSVN được 25 năm



 Cố tổng bí thư Lê Duẩn được đảng cộng sản gọi là ‘người học trò xuất sắc của chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại’. Trong 26 năm giữ quyền lực tối thượng cho đến lúc chết, TBT Lê Duẩn có lúc được bộ máy tuyên truyền CS tô vẽ là nhân vật ‘vĩ đại’ ngang tầm  Hồ Chí Minh.


Dù vậy, bộ mặt thật của ‘lãnh tụ kiệt xuất’ Lê Duẩn vừa tiếp tục bị lột trần bởi nhà văn Trần Đĩnh qua tác phẩm Đèn Cù. Trong đó có chi tiết kể lại việc Lê Duẩn đã trực tiếp ra tay hành xử côn đồ đối với triết gia Trần Đức Thảo, một trí thức uyên bác bị cộng sản lừa gạt.


Đèn cù và hang Pắc bó

Vụ việc đã được nhà văn Trần Đĩnh kể lại một cách chân thực như sau:

Đèn cù và hang Pắc bó

Ảnh chụp trang 433, 434 quyển sách Đèn Cù của nhà văn Trần Đĩnh

Chỉ một chi tiết trên cũng đủ để thấy được bản chất côn đồ đã ăn sâu trong máu của những người cộng sản. Đó là chưa nói đến việc ra tay hành hung đối với một người trí thức bị xem là hành vi thấp hèn.

Chế độ cộng sản vẫn hay bị xem là chế độ côn đồ cũng vì thế.

Cho đến nay, nhiều vị tự nhận là ‘nhân sỹ’ hay đảng viên lão thành vẫn hay ngụy biện rằng: đảng cộng sản ngày xưa tốt, nhưng ngày nay ‘không tốt’ vì bị một số lãnh đạo đảng làm sai (!?).

Thiệt hết biết! 

Hy vọng rằng sau khi đọc xong tác phẩm Đèn Cù, các vị đảng viên phản tỉnh có thể nhận rõ bản chất của cộng sản đã xấu từ lúc sinh ra, mau chóng vứt đi cái thẻ đảng đã lừa dối các vị suốt bao năm nay.

Bản thảo điện tử tác phẩm Đèn Cù của nhà văn Trần Đĩnh hiện đang được lan truyền trên các mạng xã hội. Phiên bản điện tử chính thức của quyển sách dự kiến sẽ sớm được công bố trong thời gian gần đây.

Bạn đọc Danlambao

Dân Muốn Biết : Đồng chí của tôi trong "CÁCH RUỘNG ĐẤT"

vc

BÀI THƠ VỀ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT
CỦA VĂN CAO


ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI

Văn Cao   1956

Người ta các đồng chí của tôi

Cải cách ruộng đất

Người ta các đồng chí của tôi


Treo tôi lên một cái cây
Đợi một loạt đạn nổ
Tôi sẽ dẫy như một con nai con
Ở đầu sợi dây
Giống như một nữ đồng chí
Một anh hùng của Hà Tĩnh
Tôi sẽ phải kêu lên
Như mọi chiến sĩ bị địch bắn
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Vẫn còn là một đảng viên
Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Máu của tôi vẫn còn là máu của Việt Nam


Ở dưới gốc cây có các cụ già các bà mẹ
đã nuôi cách mạng
Các em nhỏ từ ba tuổi đứng nhìn tôi
dẫy chết
Có mẹ tôi
Ba lần mang cơm đến nhà tù
Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi


Tôi sợ các cụ già không sống được
Bao năm nữa
Để nhìn thấy xã hội chủ nghĩa
Của chúng ta.
Chết đi mang theo hình đứa con
Bị bắn


Tôi sợ các em còn nhỏ quá
Sẽ nhớ đến bao giờ
Đến bao giờ các em hết nhớ
Hình ảnh tôi bị treo trên cây
Bị bắn


Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi…


Nước mắt lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Dòng máu lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Đảng Lao động
Thiếu tá Hồ Quang (HCM) phục vụ trong Quân đội Nhân dân Giải phóng Trung Cộng, tại quân khu Quảng Châu, Vũ Hán. Nguồn:Lưu trữ Quân ủy Trung ương Trung Cộng.

Bảo tàng lịch sử quốc gia VN vừa trưng bày triển lãm về Cải cách ruộng đất 1946-1956, để chứng minh là cuộc cải cách đúng đắn vì "dân cày có ruộng". Bây giờ hàng triệu dân cày đâu còn ruộng nữa, thì sao ? Thật trớ trêu cho câu chuyện đang cố vùi đi, lại bới lên như một niềm tự hào ?
vc
Văn Cao (ảnh Nguyễn Đình Toán)

























Tôi đã được Nhà thơ - Nhạc sĩ Văn Cao cho công bố bài thơ về Cải cách ruộng đất của ông, Đồng chí của tôi, như một bi kịch mà ông giữ mãi trong sổ tay cho đến khi từ biệt cõi đời...

Giữa quá nhiều bất trắc cuộc đời, tiếng thơ Văn Cao chẳng bao giờ đổi giọng. Chữ nghĩa của ông như được viết ra từ ngòi bút kim cương chứ không phải bút lông bút sắt. Và khi tiến hành chọn bản thảo tập thơ , Văn Cao rất vui lòng ủy thác cho Nguyễn Thụy Kha, Thanh Thảo và tôi tuyển chọn. Hầu như ông hoàn toàn yên tâm về việc đó. Ông nói : “ Ba thằng mày bảo được là được ! ”. Dù là trong thời kì “đổi mới” rất mạnh mẽ, chúng tôi vẫn thấy ông có một bài thơ mà nhà xuất bản khó lòng chấp nhận, đấy là bài Đồng chí của tôi viết năm cải cách ruộng đất (1956). Bài thơ tràn đầy lòng tin vào chủ nghĩa xã hội mà cảnh tỉnh những sai lầm của hiện tại, nó là tiếng lòng thống thiết của người cộng sản bị xử bắn oan gửi tới các đồng chí của mình. Không trung thực với Đảng, không có lòng can đảm của một đảng viên, không chan chứa một trái tim nhân đạo… không thể viết được một bài thơ rớm máu như thế. Nhưng 30 năm và hơn thế nữa, nó vẫn chỉ là bài thơ của riêng ông. Chúng tôi biết điều đó, và đề nghị ông “để lại”, ông đồng ý ngay. Đầu năm 1995, tôi nhắc lại với ông bài thơ ấy, và thấy đã đến “thời” bài thơ có thể in được rồi, nhưng ông nói sau khi nhấp một ngụm rượu: Thôi, cứ để sau khi mình chết rồi in cũng chưa muộn ”. Ngày ông qua đời, tôi bỗng mở sổ tay xem lại bài thơ ấy, và tôi đã khóc.

Nguyễn Trọng Tạo

Loading...