SẮP CÓ BIẾN THIÊNG, ĐỒNG BÀO CẦN CHUẨN BỊ KHẨN CẤP. NGÀY TÀN CỘNG SẢN ĐANG KẾT THÚC...

Wednesday, 20 June 2018

Bình Thuận : CÔN AN LẠI ĐÁNH CHẾT THIẾU NIÊN TRONG ĐỒN !

Tin buồn Một em trai ở Phan Rí bị công an giểt chết ngày 20/6. Bị bắt trứơc đó 3 ngày .xin chia buồn cùng dân Tỉnh Bình thuận 
 ---

Nguyễn Minh Kha.

MỘT BẠN TRẺ ĐÃ HY SINH CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM
Cu Quang Le

Đây là Nguyễn Minh Kha, ở nhà thường gọi là "Kha Đầu Dài". Nạn nhân bị đánh trong đồn Côn An thị trấn Phan Rí, vì liên quan đến cuộc biểu tình ngày 11/6. Em Kha sinh năm 2000, nay vừa tròn 18 tuổi. Theo tin từ người nhà cho biết: "Sau cuộc biểu tình, em bị Côn An đến nhà bắt lên đồn làm việc. Tại đó, lực lượng côn an (từ Phan Thiết điều động đến) đã BỨC CUNG và TRA TẤN em vô cùng dã man. Đến chiều thấy em có nhiều biểu hiện "lạ" mới cho em về.
Lúc này Kha đã trong tình trạng khó thở, toàn thân bầm tím. Người nhà lập tức đưa em lên bịnh viện Thị trấn Chợ Lầu (huyện Bắc Bình) để khám, nhưng sức khỏe của Kha càng ngày càng trở nên trầm trọng,vì vậy, thân nhân - theo lời khuyên của bác sĩ, phải chuyển vô Sài Gòn để chữa trị.

Kha chính là tác nhân chính để thân nhân, hàng xóm kéo nhau đến đồn công an Thị trấn Phan Rí phản đối, đòi công đạo trong suốt hai ngày qua. Sáng hôm nay người nhà lại tiếp tục lên đồn bao vây để yêu cầu công an phải có trách nhiệm với nạn nhân. Nhà Kha nghèo, sinh sống ở Khu 6, gần cảng Phan Rí . Tiền thuốc men, chữa trị là vấn đề vô cùng nan giải đối với gia đình em và họ hàng trong lúc này.
Sáng nay (20/6) Kha lại bị thổ huyết, người nhà vô cùng lo lắng trước tình trạng ngàn cân treo sợi tóc của em, Tìm mọi cách để giữ lại mạng sống cho em, song do bị đánh đập nặng nề, tổn thương nội tạng, vỡ tĩnh mạch, toàn thân phù nề, tím tái, em đã qua đời, được đưa về lại nhà tại Phan Rí để lo tang lễ. Đây là DI ẢNH của Kha, người đã âm thầm HY SINH cho đất mẹ VN ".
Đứng trước di ảnh của em nhiều người bàng hoàng đặt câu hỏi:"
Tại sao đất nước này VÔ PHÁP vậy? Côn an coi dân như kẻ thù ,trong khi họ chỉ đứng lên để bảo vệ nồi cơm,manh áo , phản đối BÈ LŨ BÁN NƯỚC CHO KẺ THÙ PHƯƠNG BẮC. . Mong tất cả bạn bè, đồng bào hãy nhớ kỹ gương măt trẻ tuổi, và hành động oai hùng của KHA mà cầu nguyện cho KHA. Xin chia sẻ rộng rãi thông tin này cho mọi người biêt bô mật thật DÃ MAN và SÚC VẬT của CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN BÁN NƯỚC HẠI DÂN, chúng HÈN VỚI GIẶC TÀU trong khi đó chúng lại ÁC VỚI CHÍNH DÂN CỦA MÌNH. << CHÚNG PHẢI BỊ ĐÀO THẢI >>
 

Tuesday, 19 June 2018

TỐ CÁO TÊN TUỔI NHỮNG ĐỨA BÁN NƯỚC CHÓP BU VN




Thư ngỏ của một sỹ quan Công an gửi các bạn đồng nghiệp - Tác giả gửi tới Dân Luận
Thưa các anh chị,
Tôi là một sỹ quan công tác trong lực lượng Công an như các anh chị. Tôi viết nên những dòng này sau nhiều đắn đo, cân nhắc. Là một người Việt, yêu nước Việt Nam, tôi thấy mình phải lên tiếng, góp phần dù ít hay nhiều để bảo vệ Đất nước.
Tôi xin khẳng định việc viết thư ngỏ hoàn toàn xuất phát từ lương tâm, trách nhiệm của một người lĩnh lương từ những đồng tiền thuế của Nhân dân. Tôi cũng khẳng định không ai xúi giục tôi, và tôi kịch liệt phản đối mọi hành động tấn công cá nhân, mọi quan điểm quy chụp tôi viết với động cơ vì tiền, cũng như chụp mũ tôi là kẻ bất mãn. Tôi là người bất bình với những điều xấu xa, chỉ đơn giản vậy thôi! Hãy tranh luận với các luận điểm mà tôi đưa ra, đừng tấn công cá nhân tôi.
Thưa các anh chị,
Đất nước này không chỉ cho chúng ta, mà còn cho các con cháu, các thế hệ sau này. Nếu chúng ta không làm gì, có thể chỉ một thời gian ngắn nữa thôi Việt Nam sẽ biến thành một khu vực như Tân Cương, Tây Tạng, bị bành trướng Trung Quốc thâu tóm và đô hộ. Từ sâu thẳm trong tâm can, không có gì đau xót hơn khi thấy viễn cảnh u ám về việc nước nhà mất độc lập, bị ngoại bang nuốt chửng. Vì vậy tôi thấy phải có trách nhiệm viết lên thư ngỏ này.
Chẳng có luật nào của nước Việt Nam quy định đối tác cụ thể của các dự án phát triển kinh tế, cơ sở hạ tầng phải là Trung Quốc. Nhưng có một thực tế không thể chối bỏ là gần như tất cả các dự án lớn nhỏ hiện nay đều dính tới Trung Quốc. Hầu như toàn bộ các dự án nhiệt điện, nhà máy xi măng từ Bắc tới Nam, hoặc các dự án xây dựng lớn như đường sắt Cát Linh-Hà Đông đều do các công ty Trung Quốc thực hiện. Công nghệ Trung Quốc lạc hậu, ô nhiễm, dự án đội vốn gấp nhiều lần so với giá ban đầu, đó là thực tế mà bất cứ ai cũng có thể thấy được. Người Trung Quốc vào, việc phụ là làm dự án, việc chính là tìm cách lũng đoạn, lập làng, lập xóm, ngăn sông cấm chợ người Việt. Anh chị em làm công tác xuất nhập cảnh rất mệt mỏi với đám người TQ vào làm công nhân nhưng không có visa.
Một nước Việt Nam suy yếu, bất ổn sẽ là cơ hội để Đại Hán thỏa mộng bành trướng mà chúng nuôi giữ bao năm nay. Việc nhiều quan chức phát biểu trước báo chí, lấp liếm bằng cách nói Luật Đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc (tạm gọi là Luật Đặc khu) không liên quan đến Trung Quốc, không có mối đe dọa nào về an ninh là hành động ngụy biện và thể hiện tâm địa xảo trá, đê tiện.
Người Trung Quốc là bậc thầy trong việc mua chuộc và đưa hối lộ, còn các quan chức Việt Nam là “bậc thầy” trong việc nhận hối lộ và làm bậy. Bây giờ chưa có Luật Đặc khu nhưng trên khắp mảnh đất hình chữ S này, người Trung Quốc đã chiếm lĩnh, cát cứ nhiều vùng đất có vị trí chiến lược để biến thành đất riêng của chúng. Bên nước Lào, người Trung Quốc đã hối lộ cho chính quyền để thuê được một thị trấn và biến nó thành của Trung Quốc: ngôn ngữ chính thức, tiền giao dịch, múi giờ đều theo Trung Quốc. Thử hỏi đến lúc Luật Đặc khu của Việt Nam được phê chuẩn và đi vào triển khai, bọn bành trướng Tàu cộng sẽ sá gì mà không mua chuộc quan chức Việt Nam để làm tương tự với những khu vực được quy định là đặc khu?
Đất nước Việt Nam là của Dân tộc Việt Nam, là của gần 100 triệu người Việt, không phải là tài sản riêng của nhóm lãnh đạo chóp bu Đảng CSVN để chúng muốn bán thì bán, muốn cho thì cho. Đảng không có quyền thay mặt gần 100 triệu người dân định đoạt số phận của cả Đất nước. Tôi viết đến đây hẳn sẽ có người vặn lại rằng, việc phê chuẩn Luật sẽ do Quốc hội (QH) quyết định, mà QH là đại diện cho dân. Tôi xin thưa ngay, QH Việt Nam không hề đại diện cho dân, họ chỉ là công cụ để Đảng hợp thức hóa các nghị quyết của Đảng. Quốc hội, được mang danh là cơ quan quyền lực cao nhất, là đại diện cho dân, nhưng trớ trêu thay lại do Đảng thâu tóm và kiểm soát. Và có một thực tế là gần như 100% đại biểu là đảng viên, vì vậy đương nhiên họ phải tuân theo chỉ thị của Đảng, dù nó có sai trái và phi lý cỡ nào đi nữa.
QH chưa họp, chưa bàn mà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch QH đã xơi xơi phát biểu rằng sẽ thông qua Luật Đặc khu. Bằng hành động đó, bà ta coi tất cả các đại biểu QH khác như đám thuộc hạ, muốn sai bảo thế nào cũng được. Nên nhớ rằng trong ngành lập pháp, Chủ tịch QH không phải là “sếp” và cũng không có quyền chỉ đạo, lãnh đạo các đại biểu QH. Người lãnh đạo các ĐBQH chính là Nhân dân. Đại biểu QH phải đại diện cho ý nguyện của Nhân dân, và chỉ chịu sự chi phối từ đông đảo người dân mà không phải bất kỳ một thế lực, đảng phái, hay một cá nhân cụ thể nào cả. Và cũng cần biết rằng, các bộ máy Đảng, nhà nước, chính phủ, quốc hội, … đều là các thực thể sống bám vào tiền thuế của Nhân dân, vì vậy nếu những thực thể này phản bội lại lợi ích của Nhân dân thì tốt nhất là vứt bỏ chúng và thay thế bằng bộ máy lành mạnh và sạch sẽ hơn.
Đảng phái chỉ là nhất thời, Dân tộc mới là vạn đại. Đất nước Việt Nam trưởng thành, phát triển hàng ngàn năm qua đâu có cần Đảng CSVN? Và hơn nữa, Đảng CSVN trong nhiều chục năm gần đây đã lộ nguyên hình là một thế lực phản dân hại nước, vậy nó có còn xứng đáng với nước Việt Nam nữa không?
Quốc hội là nơi để Đảng hợp thức hóa các nghị quyết, quyết định, và đa số là sai trái và có hại cho Đất nước, cho Nhân dân.
Tôi không nói điều này vu vơ mà có bằng chứng cụ thể.
Chắc hẳn các anh chị còn nhớ những năm 2008, 2009, Bộ Chính trị của Đảng (mà đứng đầu là Nông Đức Mạnh, một kẻ bất tài, ngu ngốc nhưng tham lam tột độ) sôi sục, ép buộc triển khai bằng được Bô xit Tây Nguyên. Thực tế là sau gần 10 năm vận hành, Bô xit Tây Nguyên đã trở thành điểm nóng nhức nhối. Kinh khủng hơn về sự thua lỗ, ô nhiễm môi trường là thực tế người Trung Quốc vào xây dựng, lập làng, khoanh vùng cấm địa, không cho người Việt Nam vào trong. Và không ai có thể biết rằng liệu trong các nhà máy TQ kia có phải là những doanh trại quân đội với đầy đủ súng ống, khí tài, khi có lệnh là bung ra để trấn áp người Việt hay không.
Chắc hẳn các anh chị còn nhớ về Formosa, ngay khi nổ ra thảm họa nhiễm độc biển Hà Tĩnh, một mặt Đảng ra lệnh cho các cơ quan báo chí không được đưa tin rộng rãi. Mặt khác Đảng cho các quan chức ra tắm biển, ăn cá để gửi đi thông điệp rằng biển vẫn an toàn, cá chết là do tảo biển. Chỉ sau đó một thời gian, chính Formosa, dưới sức ép của Quốc hội Đài Loan (thật mỉa mai lại không là Quốc hội Việt Nam), đã phải công bố về thảm họa do chính Formosa gây ra, xả thải ra môi trường, tận diệt biển. Cá chết, biển nhiễm độc là do Formosa xả thải, chứ không phải do tảo biển như báo Đảng đã đăng.
Nhưng ngay cả khi vụ việc vỡ lở, Đảng vẫn ra lệnh cho báo chí chỉ được gọi là sự cố, mà thực ra phải là gọi là thảm họa mới đúng bản chất vụ việc. Nhưng có lẽ luật nhân quả là có thật, một kẻ cò mồi tuân lệnh Đảng lừa dối dân như tên Nguyễn Xuân Anh diễn trò tắm biển đã ngã ngựa, còn tên Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng 4T diễn trò ăn mực Vũng Áng thì sắp sửa bị các đồng chí của hắn làm thịt vì phàm ăn.
Những người có tâm, có trách nhiệm đứng ra phản đối những quyết định vô lý thì bị Đảng chụp mũ là phản động rồi cho lực lượng công quyền hành hung, bỏ tù người ta. Đó là biểu hiện rõ nhất cho bản chất của lãnh đạo chóp bu của Đảng CSVN: Độc tài, chuyên quyền, tàn ác và vong bản. Tàn ác với những người đồng bào của mình nhưng hèn nhát với giặc. Trung Quốc cấp tập xây dựng trên những đảo cướp được của Việt Nam, kéo vũ khí, khí tài, triển khai quân lính trên đảo thì không thấy lãnh đạo chóp bu há miệng phản đối. Nhưng chỉ cần vài người dân Việt Nam tụ tập phản đối là các lực lượng bu như nhặng xanh đỏ để đàn áp người ta. “Hèn với giặc, ác với dân” là cụm từ chính xác mô tả bản chất của chế độ cầm quyền hiện nay.
Nhiều lúc tôi băn khoăn tự hỏi, các quan chức của Đảng giàu sụ, tiền tham nhũng của chúng có ăn mấy đời không hết nhưng chúng vẫn tham lam vơ vét để làm gì?
Câu trả lời khá đơn giản, lòng tham của chúng vô đáy, vơ vét để chúng mua nhà ở Mỹ, Âu Châu, Úc Châu, để khi có biến là chúng vọt sang đó. Tôi nói điều này là có bằng chứng cụ thể. Rất nhiều các quan chức cấp tỉnh, cấp Trung ương, đại biểu quốc hội, hoặc trong ngành CA cỡ lãnh đạo các cục, tổng cục trở lên, hoặc lãnh đạo công an các tỉnh từ Bắc chí Nam đều gửi con sang Mỹ, Úc, New Zealand học, gửi tiền mua nhà, dần dần hợp thức hóa để định cư dài hạn. Một ví dụ rõ ràng nhất là tên Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm UBKT Quốc hội, ra sức bảo vệ BOT, bảo vệ Luật Đặc khu, tên này có nhà ở Đức, có con lấy chồng Đức, đi về Đức như đi chợ.
Các anh chị có bao giờ thử hỏi tại sao những người này không gửi con sang học và định cư ở các “thiên đường” XHCN (như Đảng gọi tên) như Trung Quốc, Cuba hay Bắc Triều Tiên không? Đơn giản vì với chúng, CNXH hay một đảng chỉ là công cụ lợi dụng để vinh thân, phì gia để khi cần có thể chuồn đi định cư ở các nước tư bản giàu có.
Đối với những kẻ như vậy Đất nước hay Dân tộc không có ý nghĩa gì nhiều nhặn cho lắm, tiền mới là thứ chúng cần, vì vậy nếu có cơ hội bán nước để có thêm tiền, chúng sẽ làm!
Với những bằng chứng đó, có thể kết luận rằng không có một thực thể chính trị nào lại vong bản và vô loài như đám lãnh đạo chóp bu của Đảng CSVN, vì miếng ăn mà sẵn sàng bán rẻ quyền lợi Dân tộc, bán rẻ Đất nước ngàn năm do Ông Cha xây đắp và bảo vệ. Ngày nay, nếu có thần Kim Quy hiện lên, chắc hẳn Ngài sẽ chỉ thẳng vào dân Việt Nam mà hét to lên: Giặc đang ở trên đầu các người đó!
Và tôi tự hỏi, đến bao giờ các anh chị mới chịu thức tỉnh rằng: Đám lãnh đạo chóp bu Đảng CSVN đang rắp tâm bán rẻ Đất nước cho Tàu cộng? Và tôi tự hỏi, đến bao giờ các anh chị mới chịu thức tỉnh rằng: Mình đang phục vụ những kẻ bán nước?
Và tôi tự hỏi, đến bao giờ các anh chị mới chịu nhận ra rằng: Đất nước, Dân tộc mới là giá trị cần phải bảo vệ, chứ không phải là Đảng CSVN? Khi Đảng đã trở nên phản bội lợi ích của Dân tộc, nó có còn xứng đáng để các anh chị bảo vệ không?
Qua thư ngỏ này, tôi có lời nhắn gửi đến các vị đại biểu quốc hội còn có lương tâm và biết suy nghĩ: hãy bấm nút không thông qua cho Dự luật Luật Đặc khu!
Những kẻ nào dám bấm nút thông qua sẽ được Lịch sử bêu tên là những kẻ bán nước. Tôi xin được khởi đầu cho việc điểm danh những kẻ thể hiện dã tâm bán nước bằng được, thông qua những phát ngôn của chúng, kèm theo các bài viết liên quan làm bằng chứng:
1. Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội
http://vneconomy.vn/chu-tich- quoc-hoi-phai-ban-de-ra-duoc- luat-dac-khu- 20180416130046666.htm
2. Uông Chu Lưu, Phó Chủ tịch Quốc hội
http://dantri.com.vn/chinh- tri/pho-chu-tich-quoc-hoi-lam- dac-khu-phai-theo-nguyen-ly- don-to-don-phuong-hoang 20180531220630375.htm
3. Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng
https://tuoitre.vn/thu-tuong- giao-dat-99-nam-khong-phai- mau-chot-cua-luat-dac-khu- 20180604102436736.htm
4. Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư
http://soha.vn/bo-truong- nguyen-chi-dung-noi-ve-luat- dac-khu-nhieu-nguoi-dang-day- thanh-van-de-so-trung-quoc- 20180606114045565.htm
5. Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm UB Kinh tế Quốc hội.
http://www.nhadautu.vn/gap-go- thu-tu-ts-nguyen-duc-kien-dac- khu-cho-thue-dat-99-nam-la-vo- nghia-d9535.html
6. Nguyễn Ngọc Phương, Phó Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Bình
https://vov.vn/chinh-tri/quoc- hoi/kiem-tra-giam-sat-quyen- luc-khong-de-tiem-an-hau-qua- o-dac-khu-765505.vov
7. Nguyễn Thị Thủy, Đại biểu Quốc hội Tỉnh Thái Nguyên
https://tuoitre.vn/quoc-hoi- san-sang-bam-nut-khai-sinh-3- dac-khu-kinh-te- 20180523095007345.htm
8. Nguyễn Văn Thắng, Đại biểu Quốc hội TP Hà Nội
http://giaoduc.net.vn/Kinh-te/ Dac-khu-can-uu-dai-dac-biet- de-Viet-Nam-vuon-len-nhu-Han- Quoc-post186513.gd
9. Phạm Trọng Nhân, Đại biểu Quốc hội Tỉnh Bình Dương
http://giaoduc.net.vn/Kinh-te/ Chung-ta-khong-con-nhieu-thoi- gian-phai-tao-nen-su-khac- biet-cho-dat-nuoc-post186467.gd
Danh sách này chắc còn dài hơn nữa, nó sẽ được Nhân dân tiếp tục cập nhật. Những kẻ nào rắp tâm bán nước bằng cách bấm nút đồng ý thông qua Luật Đặc khu chắc chắn sẽ được ghi nhớ và tính sổ đầy đủ. Mong các anh chị đồng nghiệp hãy thức tỉnh và nghĩ về đất nước mình.
Từ bây giờ đến 15.6 là ngày lũ vong nô bấm nút đồng ý hợp thức hóa Luật Đặc khu để rước giặc vào nhà, các anh chị hãy làm gì đó để ngăn chúng lại. Làm gì cũng được, viết bài, chụp ảnh, ... miễn là đừng ngồi im, mũ ni che tai. Và quan trọng nhất là đừng tuân lệnh đàn áp đồng bào mình nếu họ xuống đường biểu tình phản đối. Họ làm vậy là để bảo vệ Đất nước, bảo vệ mảnh đất Tổ Tiên ngàn đời để lại, và cũng là bảo vệ các anh chị, các thế hệ mai sau của chúng ta. Hãy là một người Việt tử tế và yêu nước, đừng yêu Đảng!
Xin nhắn gửi đến toàn thể Nhân dân Việt Nam, kiều bào ở nước ngoài: đồng bào hãy hành động, đoàn kết và xuống đường biểu tình phản đối cộng nô bán nước cho giặc. Hoặc là bây giờ, cho đến trước ngày 15.6, hoặc là không bao giờ cả! Một vài người xuống đường chúng có thể cản, nhưng vài nghìn rồi vài chục nghìn người, thì không thế lực đen tối, phản tiến bộ nào có thể ngăn cản được. Dư luận quốc tế, các nước văn minh sẽ ủng hộ, và đặc biệt là Công an, Quân đội sẽ phải đứng về phía Nhân dân. Tôi biết nhiều anh chị em sỹ quan, rất nhiều người có tâm, trăn trở với vận mệnh Đất nước và họ sẽ sẵn sàng ủng hộ Nhân dân khi có cơ hội. Chúng ta biết rằng sự phẫn nộ ở trong Nhân dân đã lên rất cao, và chỉ cần một đốm lửa nhỏ sẽ làm bùng lên đám cháy đốt ra tro chế độ độc tài phản dân hại nước.
Mẹ Việt Nam cần sự dấn thân của tất cả chúng ta!
Kính thư,
Một sỹ quan yêu nước

Ý ĐẢNG LÒNG DÂN


"Ý đảng lòng dân" là mấy chữ VC dùng để diễn giảng  hoa mỹ là đường lối và chủ trương của đảng, luôn theo sát với ý nguyện của nhân dân, để phục vụ, đúng theo khẩu hiệu "chính phủ là đầy tớ của nhân dân".  Nói một cách khác, thì đảng và nhân dân luôn luôn gắn bó, khắng khít với nhau như "cá với nước."
Tuy nhiên, ngày 10 tháng 6, khi các cuộc biểu tình chống "Dự Luật đặc Khu" của toàn dân bùng phát,  từ quốc nội tới quốc ngoại, từ thủ đô Hà nội tới thành phố Saigon và các tỉnh lớn nhỏ trên tòan quốc, thì tình khăng khít giữa đảng và nhân dân bỗng dưng trở thành:  " cá và.... nước sôi".
Đây là cuộc biểu tình do người dân chủ động và tự phát, lớn nhất trong vòng 73 năm kể từ khi CS có mặt trên đất nước VN. Những người tham dự biểu tình thuộc đủ mọi thành phần, mọi lứa tuổi.  Có nhiều chị em tới từ các tỉnh.  Họ tâm sự là cùng rủ nhau nghỉ buôn bán một ngày, hùn hạp thuê chung một chuyến xe 50 chỗ ngồi, lên Saigon biểu tình, để mong cứu vãn đại cuộc. Cuộc biểu tình mang khí thế hừng hực lửa căm hờn. Họ hăng hái tiến bước,  bất kể công an và cảnh sát cơ động, bất chấp hàng rào kẽm gai bủa giăng khắp chốn.  Họ hô to những khẩu hiệu đả đảo Trung Quốc và kết tôi nhà cầm quyền VN.  Người ta thấy những biểu ngữ "Đả đảo đảng CS VN bán nước", "Đảng CS VN rước voi về dầy mả tổ". " Đảng CS VN, tội đồ của dân tộc."  Rõ ràng là đảng đã làm mất lòng tin của nhân dân!
Phóng viên tự do Lê Anh Hùng đã công khai in và chưng biểu ngữ đề nghị tống xuất Phó Thủ Tướng Hoàng Trung Hải, một tên Hán gian nằm vùng, và bắt giam Tổng Bí Thư  đảng CS Nguyễn phú Trọng, một tên Việt gian, phản quốc.  Trên mạng xã hội, có người đã nặng lời gọi Chủ tịch Quốc Hội, Nguyễn thị Kim Ngân là "con đĩ thúi".  Sở dĩ có những lời lăng mạ này, vì Nguyễn thị Kim Ngân,  trong buổi Ủy ban Thường vụ Quốc hội thảo luận về chương trình cho kỳ họp thứ 5, đã có những lời khuyến cáo và thúc dục các đại biểu bỏ phiếu thông qua dự luật đặc khu. Bà nói: "Bộ chính trị đã quyết định xong rồi, nên nhất định phải có đạo luật về "Đơn vị hành chánh và Kinh tế đặc biệt". Bà còn hăng hái khẳng định: "cứ 1 đồng rót vào đặc khu, thì sẽ thành 10 đồng, thành 100 đồng!"  
Nhiều tổ chức dân sự đã lên tiếng tố cáo các đại biểu trong Quốc Hội Việt Nam, nơi được giao phó nhiệm vụ thảo luận và quyết định về "Luật Đặc Khu", là không đủ khả năng.  Nhiều nhà trí thức cũng nghi ngờ về trình độ nhận thức của các nghị viên.  Họ cho là quá thấp, không thể giao phó cho một quyết định tày trời về vận mạng quốc gia.  Nghị viên tỉnh Nghệ An, khi được phỏng vấn, thì không hề  hiểu "Đặc khu kinh tế" là gì?  Nhiều nghị viên quan niệm việc cho thuê các đặc khu, giống như cho thuê các mảnh đất bỏ hoang, các thửa ruộng đất xấu, để lấy tiền. Nhiều nghị viên không biết gì về hệ thống thông tin đại chúng, hay những mạng xã hội,  thì làm sao có thể cập nhật được những nguyện vọng của người dân để làm đại biểu cho dân?
Quốc Hội Việt Nam đươc kể là cơ quan đại biểu cao nhất của Việt Nam, có 496 đại biểu,  được bầu theo đường lối cố hữu là "Đảng cử, dân bầu". Đây là  Quốc Hội khóa 14, nhiệm kỳ 2016-2021, được bầu vào ngày 22 tháng 5, năm 2016.  Trong số 496 đại biểu, có 475 (khoảng 95% người) là đảng viên  đảng CS.
"Đảng cử, dân bầu", là đường lối bầu cử của chế độ độc tài CS Trung Quốc và VN, đã bị một làn sóng biểu tình phản kháng mạnh mẽ của người dân Hồng Kông, vì họ cho là thiếu dân chủ.
Cuộc biểu tình tự phát ngày 10 tháng 6 trên toàn quốc, chứng tỏ lòng dân đã chán ghét chế độ tới tận cùng, và họ không còn biết sợ nữa.
Trước áp lực của các cuộc biểu tình rầm rộ bùng phát tại quốc nội, và quốc ngoại, Thủ tướng Nguyễn xuân Phúc hứa hen sẽ lắng nghe ý kiến của người dân, và rút ngắn thời gian cho thuê các đặc khu.  Cuộc thảo luận của quốc hội cũng tạm thời đình chỉ, cho tới kỳ họp vào cuối năm! Tuy nhiên Thủ tướng không hề nói chính xác thời gian rút ngắn là bao nhiêu, và câu trả lời cũng không đáp ứng được  nguyện vọng của người dân là hủy bỏ hoàn toàn luật đặc khu, không cho bất cứ ngoại nhân nào thuê đất của VN, dù chỉ  1 ngày!.
Đây không phải là một nhượng bộ của chính quyền CSVN, mà chỉ là một kế "hoãn binh" để  tìm phương cách giải quyết.  Theo một số trí thức, thì dự luật Đặc khu được hình thành là do yêu sách của Trung Quốc.  Họ luôn có dã tâm thôn tính Việt Nam theo chiến thuật "tằm ăn dâu".   Các "lá dâu" bauxit ở cao nguyên trung phần, và Formosa ở Vũng Áng, Hà tĩnh đã tạm thời ổn định.  Họ  cần những lá dâu mới để bành trướng theo chủ nghĩa của họ.  Chính quyền Việt Nam chỉ làm tay sai,  phục vụ cho những yêu sách của TQ.  Nếu quả thực đúng như vậy, thì "Luật Đặc Khu" còn nhiều khó khăn, và rắc rối với những hậu quả khó lường.
Ngày hôm nay,  cái huyền thoại Đảng nhân dân đồng hành đã sập. Hai mục tiêu đã tách rời nhau, hay nói đúng hơn là đối nghịch nhau. Đảng phục vụ cho quyền lợi của Trung Quốc, nhân dân lo bảo vệ quê hương, đất nước, di sản của tiền nhân.  Đảng có quyền uy, có công an, có quân đội, và có cả bọn đầu gấu, xã hội đen hoạt động trong bóng tối để tiếp tay.  Nhân dân chỉ có 2 bàn tay trắng, và một tấm lòng cho quê hương. Nhưng nhân dân là một khối 93 triệu người, và có chính nghĩa.  73 năm nay, 93 triệu người dân đã phải khoanh tay, cúi đầu phục vụ cho một chính quyền bán nước, tham nhũng và thối nát ! Đi biểu tình để bị đánh đập bắt bớ, không thể là một giải pháp thực hành thường xuyên, vì vừa mất thời giờ, vừa khó khăn gian khổ.  Đã tới lúc, chúng ta phải hành động, cùng mạnh dạn đứng lên, giải thể đảng CS Việt Nam, để chấm dứt vĩnh viễn các hiểm họa mất nước về tay TQ.
Hoàng Thế Hiển
06/18

TỘI ÁC DÃ MAN CỦA CS HÒNG BỊT MIỆNG NGƯỜI DÂN.

 Image may contain: 1 person, close-up
Tôi đã khóc khi đọc bài này kể lại sự việc của em khi bị đám sai nha hổ lốn của CS bắt nhầm hơn bỏ sót và đánh em cùng mọi người một cách dã man như thời trung cổ - # Đmcs thời đô đểu .
TỘI ÁC DÃ MAN CỦA CS HÒNG BỊT MIỆNG NGƯỜI DÂN.
Câu chuyện của một bạn trẻ đã bị vô cớ bắt giữ và bị công an đánh đập tàn bạo suốt từ 2h chiều đến 7,8h tối chủ nhật, 17/06 tại sân vận động công viên Tao Đàn Q1 TPHCM. Bạn này không phải là người đấu tranh cũng không quen biết ai trong phong trào và bạn ấy đã xin được giấu tên trong câu chuyện của mình.
"Khi em mở mắt ra thì thấy mình đã nằm trên giường bệnh. Xung quanh không còn bóng an ninh nào. Một cô bé y tá đi đến, em hỏi mới biết đây là phòng cấp cứu bệnh viện Bộ Công an, và lúc đó là khoảng 12h đêm. Thế nghĩa là chúng đã đánh em liên tục từ 2h chiều cho tới khi em bất tỉnh thì quẳng em vào đây và... chuồn mất để khỏi phải chịu trách nhiệm gì. Nhưng cũng rất có thể là chúng còn canh gác đâu đó phía dưới sảnh.
Bệnh viện đòi viện phí 2 triệu. Em sờ lại người thì may quá, chúng để lại cái bóp với hơn 100.000 đồng. Ngoài ra chẳng còn gì. Điện thoại đã bị lấy mất. Số liên lạc của gia đình nằm trong điện thoại. Đến đôi giày cũng mất tiêu - chúng đã lột giày em ra và dùng chính đôi giày ấy táng hàng trăm cái vào đầu, cũng như dùng dùi cui liên tục giã nát hai bàn chân em. Khắp người em đầy vết thâm tím, vết rách, chỉ cựa nhẹ cũng đã thấy đau.
Em nói em muốn về nhà. Bác sĩ không cho, bảo là cần phải xem em có bị tụ huyết trong não, chấn thương sọ não không (không biết vì ông sợ bệnh nhân gặp chuyện gì hay vì sợ mấy bạn công an có thể đâu đó ngoài kia). “Cậu về mà chết giữa đường là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy”. Nhưng em cũng làm gì có đủ tiền mà nộp viện phí. Đầu em đau nhức, váng vất. “Em không sao đâu. Em chỉ muốn về nhà, muốn ngủ thôi, với lại cũng phải báo cho người thân yên tâm”. Em nói vậy. Nhìn bộ dạng em với khuôn mặt phù, mắt tím bầm như gấu trúc, môi rách và sưng phù lên như trái cà, cô bé y tá có lẽ cũng thương nên thì thào: “Thôi anh đi đi. Coi như anh trốn viện”. Cô ấy dẫn em qua một cửa nhỏ, theo một lối đi riêng, kín đáo ra khỏi bệnh viện.
Em lết từ taxi về tới cổng nhà rồi ngồi sụp luôn trước cửa. Lúc đó khoảng 1h sáng.
* * *
Cách đó nửa ngày, vào khoảng 1h chiều chủ nhật 17/6, em rời nhà ra quận 1 chơi. Khu trung tâm Sài Gòn chưa bao giờ đông công an và dân phòng như thế. Vỉa hè, quán cafe đầy nghẹt những tốp công an áo xanh, dân phòng đeo băng đỏ, và những thanh niên cao to, mặt mày hung dữ. Họ bắt người liên tục; gần như cứ thấy ai cầm điện thoại đi ngang là xông vào bắt. Thậm chí họ vào tận quán cafe để khám xét giấy tờ và lôi khách ra ngoài, bắt đem đi. Không khí ngột ngạt, căng thẳng. Chưa bao giờ em thấy Sài Gòn căng thẳng như thế. Như thời chiến, với toàn xã hội là một trại lính, công an trộn lẫn với dân và có thể toàn quyền chặn bắt, khám xét giấy tờ, hốt về đồn bất kỳ ai.
Em ghé quán cafe mua một ly đem đi, rồi vào phố sách. Đường sách hôm nay hình như không hoạt động. Em đi được vài mét thì bị một nhóm công an chặn lại; có lẽ họ đã “tia” được em từ lúc nào không hay. Họ hỏi giấy tờ. Xui cho em là em chỉ tính đi cafe nên không mang giấy tờ gì theo. Họ quát bảo em gọi người thân mang giấy đến. Em cầm điện thoại gọi về nhà, chỉ vừa nói được câu “con bị bắt”, thì một người đã chộp lấy và giật tung điện thoại khỏi tay em. Em kêu lên, nhưng cả đám đẩy em vào xe, phóng đi.
Chúng đưa em vào một khu nhà tập ở sân Tao Đàn. Xung quanh la liệt người, già trẻ nam nữ, có cả mấy cô gái áo dài, chắc là hướng dẫn viên du lịch. Sau này em mới biết, hôm đó công an Thành phố đã bắt tới 179 người, gom về Tao Đàn. Trong số đó, có cả khách du lịch, hướng dẫn viên, và những bác già đi tập thể dục. Tất cả đều bị bắt, và kinh khủng hơn, đều bị đánh.
Chúng đưa em vào một căn phòng, moi điện thoại em ra, hất hàm: “Mật khẩu”. Em đáp: “Sao các anh lấy điện thoại của tôi?”. “Bộp” - câu trả lời là một cú đấm thẳng vào mặt em. Sau đó là liên tiếp những cái tát. Em vẫn không đưa mật khẩu. Chúng nắm tóc, dúi đầu em xuống mặt bàn, đấm tới tấp vào hai mang tai. Rồi chúng bảo nhau rằng thằng này bướng, mang nó qua phòng kia.
Thì ra cả phòng em chỉ có mình em không khai mật khẩu điện thoại cho chúng, nên chúng “sàng lọc”, đưa đối tượng cứng đầu sang phòng riêng để tiện bề tra khảo.
Ngay sau đó, khi đưa em sang một căn buồng khác, chỉ còn mình em, chúng xông vào ra đòn ngay. Hai chục thanh niên cao to, cả sắc phục và thường phục, vây lấy em, đánh hội đồng bằng dùi cui, gậy và tất nhiên, chân tay. Em ngồi bệt trên sàn, co người lại, hai tay ôm đầu. Hai thằng bèn bẻ tay em ra sau, để cho đám còn lại đấm như mưa vào mặt. “Đù má, lì hả mày” - chúng vừa đánh vừa chửi.
Chúng cho gọi mấy kỹ thuật viên vào phá password. Trong lúc kỹ thuật viên làm việc, khoảng 15-20 phút, chúng đánh em không ngơi tay. Có mấy an ninh nữ rất xinh gái cũng bạt tai em liên tục đến độ em chỉ còn thấy trước mắt một màu nhờ nhờ trắng. Một lão an ninh già, khoảng ngoài 60 tuổi, vụt dùi cui rất dữ. Nghĩa là đánh em có đủ thành phần an ninh, nam phụ lão ấu.
Rồi kỹ thuật viên cũng phá được khoá máy (iPhone 5s), và đám an ninh hả hê: “Đù, mày tưởng ngon hả, tưởng tụi tao không mở được điện thoại mày hả?”. Chúng còng tay em lại, đánh em càng dữ hơn, vừa đánh vừa “điều tra” về từng người trong contacts của em. “Thằng này là thằng nào?”. “Là bạn Facebook của tôi”. “Mày gặp nó chưa? Làm gì?”. “Tôi gặp uống cafe”. “Gặp đâu, hồi nào?”. “Tôi không nhớ”. “Đù má, không nhớ này. Không nhớ này”.
Cứ mỗi từ “không nhớ” hay “không biết” mà em nói, chúng lại lấy gậy sắt dộng mạnh vào hai bàn chân em. Mu bàn chân em sưng phồng lên, mặt em chắc cũng vậy. Một thằng túm tóc kéo giật đầu em ra, và chúng phun nước miếng vào mặt em. “Tao ghét cái từ không biết hay không nhớ lắm nha. Mày còn nói mấy từ đó nữa, tao còn đánh”.
“Con này con nào?”. “Bạn tôi”. “Bồ mày hả? Mày chịch nó chưa? Bú l. nó chưa mày?”. Không còn một từ gì tục tĩu nhất mà chúng không dám phun ra miệng.
Chúng tháo giày em ra và cầm luôn đôi giày đó quật vào mặt em. “Dạng chân ra” - chúng quát. Em sợ bị đánh vào hạ bộ nên càng co người lại. Nhưng may thay chúng không đánh vào chỗ đó, chỉ lột áo quần em ra đấm đá vào bụng, ngực, và rít lên: “Mày có tin là bọn tao có thể treo mày lên mà đánh như đánh một con chó không?”.
Một lát, chúng nghỉ. Em bò lết lên tấm nệm mút đặt sẵn ở đó (trong phòng tập, cho vận động viên). Một thằng quát: “Đù. Mày đòi được nằm nệm ấy hả?”. Rồi chúng nắm chân em lôi xuống sàn, tiếp tục đánh hội đồng, giẫm đạp. Cứ như thế.
Rất lâu sau, có lẽ khi trời đã xế chiều, chúng vẫn chưa ngừng còn em thì đã không mở được mắt ra nữa. Khi trời tối hẳn thì em bắt đầu rơi vào trạng thái lơ mơ. Chúng nắm tóc, kéo tay, thảy em ra ngoài nằm chung giữa một đám người. Em chỉ nghe tiếng lao xao, và sau đó là tiếng la khóc. Rất nhiều người khóc, không hiểu khóc cái gì. Em cố mở mắt, và nhận ra là mọi người khóc vì em. Quanh em la liệt người, có lẽ ai cũng bị đánh vì nhiều người mặt sưng húp. Mấy bác già cũng bị đánh. Nhưng ai cũng nhìn em, khóc như mưa. Họ bảo nhau: “Lấy đồ che cho thằng bé đi”. Thế là một loạt áo được truyền tới, đắp phủ lên mình em.
Sao mà giống cảnh tù Côn Đảo - như trong văn học và lịch sử “cách mạng” viết quá vậy? Nhưng khác hẳn ở một điểm, là ở đây, đám công an con cháu của thế hệ “cách mạng” chống “Mỹ ngụy” năm xưa giờ đã hiện nguyên hình là một lũ ác ôn, thẳng tay khủng bố dân để bảo vệ đảng độc tài phản quốc. Ác ôn cộng sản.
Có một cô lớn tuổi bước đến, gối đầu em lên đùi cô, xoa dầu lên trán em, nắm tay em và khóc rưng rức. Em không sao mở to nổi mắt để nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy nhờ nhờ. Em cố mấp máy đôi môi đã sưng vều: “Cô. Cô đừng khóc nữa. Cô khóc con khóc theo đó”. Em muốn nói thêm, “mà con không muốn tụi nó thấy mình khóc”, nhưng không thở được nữa nên không nói nổi.
Nghe loáng thoáng mọi người nói: “Sao chúng nó đánh thằng nhỏ dữ vậy trời?”. Thấy không khí căng quá, ai cũng thương em, sợ mọi người “nổi loạn”, đám công an lại sầm sập chạy lại, kéo em ra. Cô lớn tuổi đang xoa dầu cho em khóc rất nhiều và la: “Mấy người còng tay tôi đi, tha cho thằng nhỏ, đánh nó chết rồi sao?”.
Em cố mở mắt ra để nhìn và nhớ gương mặt cô. Nhưng hoàn toàn không thể, lúc đó đầu óc em đã mụ mị rồi. Đám công an ném em lên xe, về sau em mới biết là chúng đưa em đi bệnh viện cấp cứu. Mọi người giữ em lại, chúng giằng ra. Có mấy người che cho em để khỏi bị đánh tiếp. Mặc, chúng vẫn lôi em đi. Cô lớn tuổi kia chạy theo em ra xe, nhưng chúng bịt miệng, kéo cô ra ngoài. Cửa xe sập lại. Em nghe một thằng chửi vọng: “Đù má thằng này. Mày diễn hay lắm. Mày diễn cho cả đám tụi nó khóc hả?”.
Sau đó em không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, em đã ở trong bệnh viện, nhưng cũng chưa được điều trị gì vì... chưa đóng viện phí.
* * *
Đêm đó em nằm li bì. Sáng sớm hôm sau em vào viện khám lần nữa. Quá may mắn, em chỉ bị công an đánh cho đến đa chấn thương thôi chứ chưa bị chấn thương sọ não. Và hai ngày nay, liên miên anh em, bạn bè đến thăm em. Ai cũng thương em, cho tiền, cho quà bánh rất nhiều.
Nhưng em vẫn nhớ những người đã ôm lấy em, che đòn cho em, và cởi áo phủ lên em vào ngày chủ nhật ấy. Nhất là cô đã đặt em gối đầu lên chân cô - như đứa con với mẹ - và xoa dầu cho em, và cầm tay em, và khóc. Em muốn ghi nhớ nét mặt cô mà không nhìn được nên không nhớ nổi. Đến tên cô, em cũng chẳng biết. Em chẳng nhận ra được ai trong số những người bị đánh hôm đó, những người đã che chở, bảo vệ, động viên em trong những giờ phút kinh khủng nhất, cùng chia sẻ với nhau nỗi đau đớn của những người dân vô tội, bị công an giam giữ vô luật và đánh như đánh kẻ thù.
Trong lúc bị đòn hội đồng, em không nhớ nổi gương mặt ác quỷ nào, nhưng cũng kịp nhìn thấy một phù hiệu trên ngực áo của một công an, ghi tên Nguyễn Lương Minh. Chúng không hề biết em là ai, chỉ vì em không khai password điện thoại mà chúng còn đánh em như vậy; không hiểu những người bị chúng coi là “biểu tình viên”, “nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền”, “nhà bất đồng chính kiến”, thì nếu vào tay chúng, chúng còn hành hạ họ tới mức nào. Và còn hàng trăm người bị bắt bừa bãi hôm đó nữa, cả những bác già, những sinh viên trẻ măng, tinh khôi, những hướng dẫn viên du lịch áo dài...
Qua đây em cũng muốn hỏi thông tin về cô - người phụ nữ đã khóc rất nhiều vì em hôm ấy. Lúc đó là khoảng 7-8h tối chủ nhật 17/6, ở một căn phòng nào đó trên sân vận động công viên Tao Đàn.
(FB Phạm Đoan Trang.)

Người Trẻ Việt Nam Hôm Nay!

Mấy hôm nay, cố vận dụng trí tưởng tượng để hình thành một truyện ngắn, nhưng tôi không thể nào tập trung tư tưởng được; vì những tin tức, hình ảnh biểu tình tại Việt Nam và tại các nước khác có người Việt cư ngụ làm cho tâm hồn tôi không yên!
Thú thật, trước đây, thấy hình ảnh và đọc tin tức về thế hệ trẻ Việt Nam trong nước, cứ sáng sớm ra tụ quanh các quán vỉa hè, các chốn ăn chơi đàng điếm và nhà cầm quyền C.S.V.N. lại cứ “ru ngủ” giới trẻ bằng những tổ chức hội hè liên miên, đưa các “em chân dài”, (nhờ mang giày cao cả hai tấc) và ngực nở, mông đầy (nhờ bác sĩ thẩm mỹ) thì tôi rất chán nản và thất vọng về người trẻ trong một xã hội tha hóa đến cùng cực!
Nhưng, từ khi xảy ra sự việc đảng và người C.S.V.N. lại âm mưu dâng thêm đất cho Tàu Cộng tại ba yếu điểm quân sự Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc rồi nhiều cuộc biểu tình trên các thành phố lớn tại Việt Nam “bùng” lên thì cái nhìn của tôi đối với người trẻ Việt Nam trong nước đã hoàn toàn thay đổi.
Nhìn vào youtube, tôi thấy một thanh niên bị hai ba tên công an mặc thường phục quật ngã rồi bảy tám tên công an khác xúm lại đánh đấm vào đầu của thanh niên này. Máu tuôn ướt mặt cậu ấy. Sự bất nhẫn dâng lên ngùn ngụt trong lòng tôi! Tôi gục xuống, đưa tay quẹt nước mắt!
Khi niềm xúc động trong tôi hơi lắng dịu, tôi thấy một email vừa vào “box” của tôi. Tôi mở email này và thấy youtube ca khúc Bầy Chó Hoang của nhạc sĩ Đức Tường. Thấy tên một nhạc sĩ lạ và tựa đề cũng lạ, tôi tò mò mở youtube. Lời ca làm cho tôi sững người: “Chó vàng, chó xanh, chó đen, chó đốm. Một bầy ngông cuồng một lũ chạy hoang. Khủng bố hung tàn tràn lan. Gieo rắc kinh hoàng khắp nơi… Ai người tranh đấu cứu muôn dân… Ai người ra tay cùng một lòng đứng lên cho Quê Hương?…Áo vàng, áo xanh, áo đen, áo gấu! Hình dạng mặt người lòng thú vô nhân. Ai ơi! Hãy nhớ điều này: Cướp đêm là giặc cướp ngày là công an!”.
Từ ngày đủ hiểu biết và lớn lên dưới thời Pháp thuộc rồi đến chính thể Việt Nam Cộng Hòa (V.N.C.H.), chưa bao giờ tôi thấy nhiều cuộc biểu tình đổ máu như những ngày qua – và vẫn còn tiếp diễn tại Việt Nam – để chống lại việc C.S.V.N. hung tàn bán thêm ba phần đất chiến lược cho Trung Cộng! Là một người chơi nhạc và biết rất nhiều ca khúc Việt Nam, thế mà, từ bé đến giờ tôi chưa nghe hoặc thấy một ca khúc nào chống đối chế độ một cách can cường và chính xác như bài ca bài này! Nghe ca khúc Bầy Chó Hoang xong thì những nhạc phẩm phản chiến – trước 1975 – của Trịnh Công Sơn so ra hãy còn thua bài này xa! Tôi thành tâm cầu nguyện Phật Bà Quan Thế Âm che chở cho nhạc sĩ Đức Tường không bị C.S.V.N. bắt!
Tôi tự hỏi, tại sao bước chân của người C.S.V.N. đi đến đâu thì ở đó máu và nước mắt của dân lành phải tuôn dài? Hình ảnh hãi hùng – do hỏa tiễn của C.S.V.N. bắn thẳng vào đoàn người chạy loạn – trên những bãi biển dọc các vùng Duyên Hải và trên đèo Hải Vân, năm 1975, vẫn chưa nhòa trong ký ức của tôi. Tiếng kêu than khàn cổ của người dân miền Nam khi bị C.S.V.N. tịch thu nhà đất và tài sản rổi đuổi đi kinh tế mới – sau khi C.S.V.N. lừa để bắt chồng, Cha, anh, em của người miền Nam vào tù – vẫn còn vang vọng đâu đây. Rồi những cuộc trưng dụng đất của tư nhân, điển hình là cướp đất của ông Đoàn Văn Vươn, rồi chiến dịch “giải phóng mặt bằng” để tịch thu nhà, đất của những bà Mẹ trẻ và của những cụ già mà – trước 1975 – có thể các Cụ đã từng cưu mang, đùm bọc, che giấu nhiều nhóm du kích hoặc Việt Cộng nằm vùng khỏi các cuộc hành quân của người lính V.N.C.H.
Ngày xưa, theo các giang đỉnh trong những cuộc hành quân hỗn hợp, mỗi khi giang đỉnh ủi bãi trước xóm làng, tôi thấy mấy anh thủy thủ thường đem đường hoặc dầu ăn lên bờ tặng các cụ Bà. Tôi buồn buồn tự hỏi, sau khi đoàn giang đỉnh tách bến, không biết các Cụ có dùng đường đó để nấu chè và dùng dầu ăn để chiên trứng vịt rồi đưa xuống hầm tiếp tế cho mấy chàng Việt Cộng đang trốn dưới đó hay không?
Các Cụ bà nhân hậu đã từng nuôi nấng, che giấu Việt Cộng nằm vùng – có lẽ – nay không còn sống để xót xa, đau khổ cho lòng nhân đạo của các Cụ đã đặt không đúng chỗ, không đúng người để ngày nay những kẻ được các Cụ cưu mang ngày trước đang cùng đồng bọn đem đất nước Việt Nam bán cho kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng!
Những người có văn hóa, ngày xưa ngang nhiên “xuống đường”, phản đối cuộc chiến Quốc Cộng với biểu ngữ “Thách thức Thiệu Kỳ”. Bây giờ những người đó có tự thấy tủi hổ hay không? Huỳnh Tấn Mẫm ở đâu? Huỳnh Tấn Mẫm có dám lộ diện để nhìn rõ hậu quả khốc liệt của hành động ngây ngô, nông cạn, thiếu suy nghĩ, thiếu công bằng của chàng ta và đồng bọn trước 1975 hay không? Huỳnh Tấn Mẫm và những người ngày xưa biểu tình chống Thiệu Kỳ có còn nhớ hai câu ca dao mà – vào thời bao cấp – người dân miền Nam thường mỉa mai: “Đả đảo Thiệu Kỳ, mua gì cũng có. Hoan hô Hồ Chí Minh, mua cây đinh cũng sắp hàng” hay không?
Quý vị nào tổ chức cuộc tự thiêu cũng như vị tu sĩ nào đã châm lửa vào Hòa Thượng Thích Quảng Đức năm 1963, bây giờ nghĩ gì trước cảnh đàn áp dã man của công an Cộng Sản đối với người dân vô tội? Quý vị phản ứng như thế nào trước hiểm họa mất nước vào tay Trung Cộng?
Dù lúc bé học trường bà Sơ –Domain de Marie, Dalat – tôi cũng vẫn là một Phật tử thuần túy, tuyệt đối tuân theo lời Phật dạy; vậy thì đừng ai vội ghép tôi vào tội đả phá Phật Giáo.
Năm 1963 tôi còn rất trẻ, nhưng tôi đã tự hỏi: Giáo lý nhà Phật cấm sát sanh. Thế thì khi quý vị tu sĩ biết được ý định tự thiêu của Hòa Thương Thích Quãng Đức tại sao quý vị tu sĩ không can ngăn, không khuyên giải, mà quý vị tu sĩ còn đồng lòng sắp hàng đi đến chỗ Ngài Quảng Đức sắp tự thiêu rồi bao quanh khu vực – với mục đích không cho chính quyền hoặc sở cứu hỏa xông vào cứu khi Ngài Quảng Đức tự thiêu – rồi quý vị bình thản chờ đợi, chứng kiến cái chết quá thảm thương của Ngài? Đành rằng Ngài Quảng Đức chết cho chánh pháp; nhưng giáo lý nhà Phật không cổ xúy sát sinh. Và nếu cái chết của Ngài Quảng Đức chỉ với mục đích để hoành dương đạo pháp thì lý do gì – sau khi C.S.V.N. cưỡng chiếm được miền Nam – tại quận Phú Nhuận Sài Gòn, lại xuất hiện con đường mang tên Thích Quảng Đức? Xin đừng ngụy biện rằng khi C.S.V.N. muốn dùng tên Ngài Quảng Đức để đặt tên đường thì làm sao ai có thể cấm C.S.V.N. được!
Tôi không biết kẻ đã tưới xăng lên người của Ngài Quảng Đức nay còn sống hay đã chết. Nếu người này còn sống thì không hiểu chàng ta còn đủ minh mẫn để cảm thấy tủi nhục, đau buồn khi hình ảnh những người trẻ hôm nay bị công an của C.S.V.N. lôi xềnh xệch trên đường sau khi đánh bể đầu, sứt môi, gãy răng; vì những người trẻ này vùng lên chống C.S.V.N. bán nước cho Trung Cộng hay không? Hành động của người tưới xăng lên Ngài Quảng Đức trong cuộc tự thiêu năm 1963 – không nhiều thì ít – cũng góp phần đưa đến sự thành công của C.S.V.N. trong cuộc chiến 1954-1975 và hành động bán nước của Nguyễn Phú Trọng và đảng C.S.V.N. ngày nay!
Ngày xưa – dưới thời V.N.C.H. – Huỳnh Tấn Mẫm và người tưới xăng lên thượng tọa Thích Quảng Đức cùng đồng bọn biểu tình liên miên để phản đối cuộc chiến Quốc Cộng mà có tên nào bị Cảnh Sát hoặc Công An V.N.C.H. đánh đập sặc máu, gãy răng như bây giờ công an C.S.V.N. thực hiện đối với người dân biểu tình chống C.S.V.N. bán nước cho Trung Cộng hay không?
Ngày xưa, Huỳnh Tấn Mẫm và đồng bọn chống lại sự tự vệ của V.N.C.H. trước sự xâm lăng của C.S. V.N.. Ngược lại, ngày nay đồng bào và người trẻ chống C.S.V.N. bán nước cho Trung Cộng. Thế thì trong lòng Huỳnh Tấn Mẫm và đồng bọn có gợn lên chút hối tiếc, ăn năn nào đối với một chính thể non trẻ – V.N.C.H. – mà Huỳnh Tấn Mẫm và đồng bọn đã lớn lên, được học thành tài rồi quay lại góp phần làm sụp đổ chính thể đó hay không? Từ sự sụp đổ của V.N.C.H. mới đưa đến sự hiện diện tràn lan của Trung Cộng trên Quê Hương Việt; cũng từ sụp đổ của chính thể V.N.C.H. mới đưa đến cảnh máu đổ trong các cuộc biểu tình do dân chúng nổi lên chống C.S.V.N. bán nước cho Trung Cộng, Huỳnh Tấn Mẫm và đồng bọn có biết hay không?
Xin đừng vội đem việc Tướng Nguyễn Ngọc Loan xử bắn tên Việt Cộng ngay tại mặt trận, năm Mậu Thân – sau khi tướng Loan được báo cáo là chính tên Việt Cộng đó đã giết chết cả vợ chồng, con cái của một vị đại tá V.N.C.H. khi C.S.V.N. phản bội hiệp ước đình chiến năm 1968, tiến chiếm cư xá sĩ quan – để so sánh với những hành động dã man của công an C.S.V.N. dành cho người biểu tình hiện nay. Hai hoàn cảnh và hai lý do hoàn toàn khác biệt.
Vừa viết đến đây, tôi nhận được email của một người bạn. Trong email của bạn tôi có câu của Huỳnh Tấn Mẫm rất đáng lưu ý: “Theo BBC Việt ngữ, ngày 9.12.2015, ông Huỳnh Tấn Mẫm cùng với 126 người khác, đã gửi một bức thư ngỏ đến Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương khóa XI, các đại biểu dự Đại hội lần thứ XII và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Bức thư đề nghị “đổi tên đảng (không gọi là Đảng Cộng sản); đổi tên nước (không gọi là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa); trả lại tự do cho những người khác chính kiến đang bị giam giữ; chấm dứt sự trấn áp và ngăn chặn nhân dân thực hiện quyền tự do dân chủ theo Hiến pháp” đồng thời nêu ý kiến “Thực tiễn của nước ta cũng như trải nghiệm của nhiều nước trên thế giới đã cho thấy rõ sai lầm và thất bại của đường lối xây dựng chủ nghĩa xã hội theo chủ nghĩa Mác – Lênin”.
Thì ra gần đến cuối đời Huỳnh Tấn Mẫm mới nhận ra được C.S.V.N. đã sai lầm! Nhưng sự sai lầm của đảng và người C.S.V.N to lớn như thế, thắm nhiều máu và nhiều nước mắt của người Việt Nam đến như thế mà Huỳnh Tấn Mẫm chỉ đề nghị, đưa ý kiến thì không cách gì C.S,V.N. đồng ý thay đổi! Hơn nữa, một kẻ sát nhân – như đảng và người C.S.V.N. – mà Huỳnh Tấn Mẫm đề nghị thay đổi tên đảng và thay đổi tên nước thì có khác nào Huỳnh Tấn Mẫm bảo một tên sát nhân chỉ cần thay áo quần, đổi tên họ thì tên sát nhân sẽ trở thành một vị chân tu hay không?
Thôi, một người trí thức như Huỳnh Tấn Mẫm mà đề nghị đảng C.S.V.N. thực hiện hai điều vô bổ như thế thì tôi không muốn viết về chàng ta nữa!
Tôi xin trở lại với sự so sánh giữa chính thể V.N.C.H. và C.S.V.N.
Những thanh niên ngày xưa trốn quân dịch, an nhiên tự tại ở hậu phương trong khi bạn hữu xông pha nơi chiến trận để ngăn chận bước chân đẫm máu của C.S.V.N., bây giờ nghĩ gì khi thấy thế hệ con cháu vùng lên cùng với người trẻ trong nước để ngăn chận C.S.V.N. bán nước cho Trung Cộng? Những người trốn lính này có cảm thấy tự hổ thẹn vì ngày xưa đã hèn nhát trốn lính hay không?
Nếu những người ngày xưa trốn lính tự biện hộ rằng ngày xưa họ trốn lính là vì họ bất mãn chế độ V.N.C.H. thì câu hỏi được đặt ra là: Các thể chế V.N.C.H. không toàn mỹ, nhưng dưới các thể chế V.N.C.H. có được mấy ông Tướng, Tư Lệnh, Bộ Trưởng có nhà riêng để ở hay là các vị này chỉ ở trong những ngôi nhà do Pháp để lại? Còn bây giờ, những người có chức quyền trong đảng và nhà nước C.S.V.N. thì sống trong những biệt phủ nguy nga lại còn thừa tiền xây sẵn những ngôi mộ rất “hoành tráng”, rồi mua nhà tại Mỹ và gửi tiền vào ngân hàng bên Thụy Sĩ, v.v… những người ngày xưa trốn lính, bây giờ có biết hay không? Chính thể V.N.C.H. đã bao giờ tịch thu đất của chùa và đất của nhà thờ như hiện nay C.S.V.N. đang thực hiện giải phóng mặt bằng cho ngôi nhà thờ cổ và ngôi chùa lớn ở Thủ Thiêm hay không? Thế thì những người trốn lính ngày ấy bây giờ nghĩ gì?
Thời V.N.C.H., năm 1973, Hoa Kỳ rút quân, cắt đứt toàn diện mọi yểm trợ cho V.N.C.H. trong khi C.S.V.N. vẫn nhận vũ khí, đạn dược và quân dụng được viện trợ từ Trung Cộng và Nga.
Thế mà ngày 19 thánh 01 năm 1974, Trung Cộng chỉ “lấp ló” ở Hoàng Sa trong khi lực lượng của Quân Lực V.N.C.H. hoàn toàn bị chi phối vì những trận chiến ác liệt và tàn khốc do C.S.V.N. vượt Trường Sơn tấn công vào khắp các vùng Chiến Thuật mà Hải Quân V.N.C.H. cũng vẫn đưa mấy chiến hạm ra Hoàng Sa nghênh chiến để chứng tỏ cho thế giới và Trung Cộng biết V.N.C.H. là chủ của Hoàng Sa!
Còn C.S.V.N., từ sau 1975 đến nay, hết dâng cho Trung Cộng khu đất này thì bán cho Trung Cộng vùng đất khác – chỉ toàn những yếu điểm chiến lược quan trọng của Việt Nam.
Thế thì giữa V.N.C.H. và C.S.V.N. ai có chính nghĩa và ai đã hết lòng bảo vệ Quê Hương Việt Nam?
Cũng vào thời V.N.C.H. có người dân nào bị mất đất, mất nhà, mất ruộng hay không? Hay là nông dân thời V.N.C.H. còn được ưu đãi bằng chính sách Người Cày Có Ruộng? V.N.C.H. có cho hãng xưởng ngoại quốc nào lập khu kỹ nghệ hay không? V.N.C.H. có nhượng đất đai, nhượng các yếu điểm quân sự cho một nước nào hay không? Ngày đó, bất cứ căn cứ nào của Mỹ cũng thường có ít nhất là một đơn vị của Quân Lực V.N.C.H. đóng cạnh.
Ngày xưa, Mỹ đưa quân và viện trợ vũ khí giúp miền Nam Việt Nam chống lại sự xâm lăng của C.S.V.N. từ phương Bắc. Tôi muốn hỏi người Cộng Sản câu này: Có phải đảng và người C.S.V.N. “suy bụng ta ra bụng người” cho nên đảng và người C.S.V.N. nghĩ rằng Mỹ hiện diện ở miền Nam thì thế nào Mỹ cũng trả tiền thuê đất cho chính phủ miền Nam hay không? Vì “ăn không được thì phá cho hôi” cho nên người C.S.V.N. quyết xẻ Trường Sơn, thề “sinh Bắc tử Nam” để đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào” hay không?
Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, đảng và người C.S.V.N. biết rõ rằng chính phủ V.N.C.H. chỉ được Mỹ viện trợ quân sự chứ chính phủ V.N.C.H. chẳng cho Mỹ thuê bất cứ khu vực nào cả và Mỹ cũng chẳng trả cho V.N.C.H. xu teng nào cả. Thế mà đảng và người C.S.V.N. cũng vẫn vì đồng tiền mà cho hãng xưởng của Trung Cộng thuê đất trên khắp đất nước! Tại sao? Nếu không phải đảng và người C.S.V.N là loài phản quốc?
Mời độc giả xem bản đồ dưới đây:
Mọi người đều thấy, trên giải đất hình chữ S, từ Bắc xuống Nam, từ cao nguyên xuống đồng bằng, tràn luôn ra bờ biển và các đảo, v.v… nơi nào cũng có cơ sở, hãng xưởng, khu thương mại của Trung Cộng – mà lại có bảng “Cấm người Việt lai vãng”! Như thế còn chưa đủ, hiện tại, C.S.V.N. lại âm mưu “dâng” thêm cho Trung Cộng ba vị trí chiến lược nữa: Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc dưới chiêu bài “cho Trung Cộng thuê 99 năm!” và được hưởng quyền thừa kế. Đặc biệt hơn cả là: C.S.V.N. còn “Cho phép Tòa án nước ngoài xét xử công dân Việt Nam về sự việc trên lãnh thổ quốc gia!” (Theo LS. Trần Đình Dũng trên báo Thời Luận).
Khi bị người dân phản đối mạnh mẽ và vạch rõ âm mưu bán nước thì người C.S.V.N. và dư luận viên lại so sánh rất thiển cận về trường hợp C.S.V.N. bán nước cho Trung Cộng cũng giống như các nước khác trên thế giới cho người Tàu lập Chine Towns mà thôi!
Đây là lối suy nghĩ hời hợt của những khối óc bị “hội chứng” từ chiến dịch “bần cùng hóa nhân dân” do Việt Minh – tiền thân của C.S.V.N. – áp đặt lên người dân Việt từ thập niên 40!
Sau khi chiếm được miền Nam, C.S.V.N. cho giăng biểu ngữ khắp hang cùng ngõ hẻm với lời của ông Hồ Chí Minh mỵ dân: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Độc lập tự do cái nỗi gì mà nhà tù để đày đọa sĩ quan và công chức của V.N.C.H. tràn lan từ Bắc chí Nam! Độc lập tự do cái nỗi gì mà Luật An ninh mạng được Quốc hội Việt Nam thông qua ngày 12/06/2018 với đa số phiếu bầu trên 86%! (1)
Bây giờ thì người Việt Nam đã nhận thức được thực tế: C.S.V.N. gây nên hai cuộc chiến khốc liệt, tương tàn để chống Pháp, chống Mỹ, thiu rụi cả mấy triệu thanh niên, thanh nữ và thường dân Việt Nam vô tội chỉ với mục đích bán trọn nước Việt Nam cho Trung Cộng!
Hỡi Người Trẻ Việt Nam! Mấy hôm nay các bạn đã và đang viết từng trang sử mới, từng trang sử tuyệt vời để lật đổ chế độ C.S.V.N. phi nhân!
Vừa viết đến đây tôi nhận được một youtube. Mở youtube, nghe tiếng Guitar dạo phân đoạn đầu, tôi nhận ra âm điệu của ca khúc này nhẹ nhàng, dễ hát và không có những biến âm lạc điệu như nhạc Việt Nam được các nhạc sĩ trong nước sáng tác sau 1975. Khi giọng nam cất lên, tôi ngồi lặng yên để lời ca “đi” vào từng động mạch, từng tế bào trong trái tim tôi: “Một đôi chân xuống đường. Vạn đôi chân xuống đường. Triệu con tim xuống đường thề quyết dấn thân. Một người cất tiếng hô vang. Vạn người cất tiếng hô vang. Triệu người cất tiếng hô vang thành tiếng sóng Bạch Đằng Giang…” Vừa nghe đến đây, niềm xúc động dâng cao vời vợi trong lòng tôi rồi nước mắt từ đâu tuôn tràn, nhẹ rơi trên phím computer! Tôi cố bình tâm, đưa tay vuốt ngực trong khi tiếng hát vẫn tiếp: “Một tất không đi, một ly không rời, đất ngàn năm con cháu Lạc Hồng. Thề quyết giữ trọn dù cho lao tù vẫn một lòng bảo vệ Non Sông Việt Nam!” (2)
Người trẻ Việt Nam đã và đang vùng lên, quyết bảo vệ Non Sông Việt Nam! Từng trang sử mới đang mở ra với những dòng chữ, những hình ảnh hào hùng, lẫm liệt, ngời sáng và đẫm máu! Các bạn cứ thẳng tiến. Bốn mươi ba năm qua C.S.V.N. đã dùng bạo lực khống chế và âm mưu “ru ngủ” các bạn. Bây giờ các bạn đã và đang vùng lên quật khởi thì xin các bạn đừng chùn bước.
Tiếng nói của tuổi trẻ trong nước
Nếu các bạn trẻ Việt Nam chùn bước lần này thì sẽ không bao giờ có được cơ hội nào khác nữa để các bạn thể hiện lòng tự ái dân tộc và tình yêu Quê Hương Việt Nam!
Hãy quật khởi và thẳng tiến, hỡi Người Trẻ Việt Nam!
Xin gửi về Quê Hương Việt Nam tình yêu thương nồng nàn và lòng ngưỡng phục của tôi dành cho Người Trẻ Việt Nam Hôm Nay!
Điệp Mỹ Linh

Sunday, 17 June 2018

VIỆT CỘNG:Tháng 6 những ngày sống bất an?





Cho đến hôm nay tại Việt Nam đã có 20 thành phố và thị xã tổ chức biểu tình chống luật đặc khu và luật an ninh mạng...
Bao gồm:
1.    Khu công nghiệp Tân Tạo, Quận Bình Tân, Saigon với hàng ngàn công nhân của công ty POUYUEN xuống đường, trong hai ngày 11 và 12 tháng 6.
2.    Trung tâm Saigon quanh khu vực Nguyễn Huệ, nhà thờ Đức Bà và tòa Đại Sứ Mỹ, với hàng ngàn người dân xuống đường tuần hành tại nhiều địa điểm. 
3.    Công Viên Hoàng Văn Thụ, Lăng Cha Cả, quận Tân Bình, Saigon với hàng trăm người biểu tình làm tê liệt con đường đi lên sân bay Tân Sơn Nhất.
4.    Quận 1, thành phố Saigon.
5.    Hố Nai, Biên Hòa.
6.    Mỹ Tho, Tiền Giang
7.    Cần Thơ
8.    Khánh Hòa, Nha Trang
9.    Giáo xứ Phúc Lộc Nghệ An
10.  Giáo xứ Thanh Dạ, Nghệ An
11.  Giáo xứ Vĩnh Hòa, Nghệ An
12.  Hà Nội, tại nhà Hát Lớn, và tại công viên Hoàng Cơ Thụ 
13.  Bình Dương
14..  Phan Rí, Bình Thuận
15.  Đà Nẵng
16.  Phan Thiết, Bình Thuận
17.  Buôn Kli-Dắc Lắk
18.  Tây Ninh
19.  Đà Lạt
20.  Khu Công Nghiệp Thuận Đạo Bến Lức Long An
Ghi nhận:
-        Một cuộc biểu tình Phản đối Dự Luật Đặc Khu Cho Thuê Đất 99 Năm đã xẩy ra tại Khu Công Nghiệp Thuận Đạo Bến Lức - Long An ngày hôm qua 12 tháng 6, 2018.
-        Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam vừa có bức thư ngỏ gửi quốc hội, cảnh báo về việc cho thuê 3 Đặc khu 99 năm sẽ là một hiểm nguy cho dân tộc Việt Nam. Bức thư nhấn mạnh tới 5 yếu tố Quốc Hội cần suy xét trước khi quyết định nhấn nút thông qua dự thảo luật đặc khu hành chính - kinh tế đặc biệt và kêu gọi có sự hỏi ý các chuyên gia khoa học và thông qua một cuộc trưng cầu dân ý theo luật định về việc cho thuê 3 đặc khu.. Đức Giám Mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp, ngoài ra trong bài giảng tại Linh Địa Trại Gáo, đã kêu gọi 7 triệu người Công Giáo cùng vào cuộc, đồng hành với dân tộc để bảo vệ tổ quốc
-        Một bà lão tại Thanh Hóa đã lên Facebook nhân danh một cử tri để mắng Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn thị Kim Ngân một cách rành rẽ, có bài bản. Bà hỏi tại sao đảng và nhà nước VC cho TQ mướn đất xây đặc khu chỉ có 99 năm mà không là 100 năm?
-        Tại Saigon hôm nay ngày 13 tháng 6 năm 2018 lại có một cuộc biểu tình ôn hòa của người dân với biểu ngữ chống TQ, chính phủ và Quốc Hội, chống luật đặc khu, và tố cáo VC không tôn trọng quyền con người.. Đoàn biểu tình đi về hướng nhà thờ Đức Bà, và tòa đại sứ Mỹ.. Chỉ trong khoảng 10 phút số nhân lực của đoàn khởi đầu vào khoảng 20 người đã được gia tăng lên hàng trăm người với sự tham gia đông đảo của người dân qua đường.. Trong số đó có các ni cô và nhà sư. Được thấy có công an VC đi theo khá đông nhưng không cản trở đoàn biểu tình.
-        Đã có sự xuất hiện của các bài hát trên mạng, khơi dậy lòng tự hào và tình yêu đất nước qua việc chống TQ với ý đồ xâm lấn Việt Nam, thông qua các tay sai nhà nước Việt Cộng.
-        Trên mạng đã thấy có lời kêu gọi một cuộc tổng biểu tình trên toàn quốc lần thứ hai, vào thứ bẩy 16 tháng 6, 2018 sắp tới.

Breaking news

 
Web Statistics