'"STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAMESE STATE-OWNED COMPANIES AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS"

" The Vietnamese communist regime must stop the sex trafficking of women and children under the disguise of government plans of "Exporting Overseas Labour". "

"The Vietnamese communist regime must stop the religious oppression and persecution of the Hoa Hao, Cao Dai, Christian, Catholic and Buddhist faiths immediately."

"The Vietnamese communist regime must release all prisoners of conscience as well as all political prisoners immediately."

"STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAMESE STATE-OWNED COMPANIES AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS"

"The Vietnamese communist regime must stop all forms of oppression and cease taking land from its people and trading it to foreign nations for its own financial gain."

Friday, 24 May 2013

Đừng mắc mưu bọn Việt Cộng nằm vùng,nếu không chúng ta sẽ còn thua Cộng Sản dài dài


Cuộc chiến Việt Nam mặc dầu đã được kết thúc trên ba chục năm nay, nhưng nhiều người vẫn còn tự hỏi: “Quân đội của chúng ta hùng mạnh như vậy, tinh thần chiến đấu của quân đội chúng ta anh dũng như vậy, nhiều quân nhân còn xâm chữ “Sát Cộng” vào cánh tay, còn đồng bào ta thì sợ Việt Cộng như cùi, như hủi, bọn chúng tới đâu là đồng bào ta bỏ chạy tới đó, vậy mà tại sao chúng ta lại thua Cộng Sản?”
Đành rằng nguyên nhân gần và trực tiếp là vì chúng ta bị đồng minh (tức Hoa Kỳ) bỏ rơi, nhưng còn nguyên nhân sâu xa là gì? Đã có rất nhiều chính trị gia, chiến lược gia, sử gia (Việt Nam cũng như ngoại quốc) đã phân tích và đưa ra rất nhiều lý do – chủ quan cũng có, khách quan cũng có – nhưng chưa thấy tác giả nào nói tới hai lý do Đạo Đức và Luật Pháp.
Vì đạo đức, nên chúng ta đã không thể hành động như Cộng Sản, là: “thà giết lầm còn hơn tha lầm”. Bắt được những tên Cộng Sản hay những tên Việt Gian “Ăn Cơm Quốc Gia Thờ Ma Cộng Sản”, chúng ta vẫn đối xử với chúng một cách nhân đạo.
Hẳn chúng ta còn nhớ, vào khoảng năm 1955-1956, một phong trào có tên là “Phong Trào Hòa Bình” đã được các tên như: Phạm Huy Thông, Lưu Văn Lang, Trần Kim Quan v.v…thành lập. Đây là một phong trào Thiên Cộng, hoạt động với mục đích hỗ trợ cho Việt Cộng nổi dậy. Nhưng khi bị phá vỡ (và bị bắt), thì chính phủ Ngô Đình Diệm cũng chỉ tống xuất một vài tên chủ mưu qua cầu Hiền Lương (ra Bắc) mà thôi.
Đến đầu năm 1965, cũng có một phong trào khác mang tên tương tự là “Phong Trào Tranh Đấu Bảo Vệ Hòa Bình” do những tên Việt Gian “Ăn Cơm Quốc Gia Thờ Ma Cộng Sản” thành lập. Như Thượng Tọa Thích Quảng Liên; Bác Sĩ Thú Y Phạm Văn Huyến; Nhà Báo Phi Bằng tức Cao Minh Chiếm; Giáo Sư Tôn Thất Dương Kỵ; Bác Sĩ Lê Khắc Quyến.. v..v… Gần 30 thành viên của phong trào này đã bị bắt giữ, trong đó có Cao Minh Chiếm, Tôn Thất Dương Kỵ và Phạm Văn Huyến. Tướng Nguyễn Chánh Thi đã đề nghị thả dù bọn này ra bắc vĩ tuyến 17 tức bên kia cầu Hiền Lương cho Việt Cộng. Nhưng Thủ Tướng Phan Huy Quát vì lý do nhân đạo, sợ làm như vậy bọn chúng có thể gẫy chân, què tay vì bọn chúng đâu biết nhẩy dù, nên đã lấy cớ rằng nếu làm như vậy thì quốc tế sẽ chỉ trích, và chỉ đồng ý giải giao bọn chúng cho Việt Cộng bằng đường bộ qua cầu Hiền Lương.
Vì luật pháp, chúng ta cũng không thể cho chúng “mò tôm” (như bọn Cộng Sản đã làm đối với những Người Quốc Gia) mà chúng ta phải đưa chúng ra tòa để xét xử theo luật pháp. Nhiều khi chúng ta còn rất nhẹ tay với chúng. Dù có tội, thì cũng chỉ giam giữ ít lâu rồi lại thả ra. Trường hợp tử hình, thật là hiếm. Không những thế, nhiều khi còn để tình cảm lấn áp. Do đó, có những trường hợp kẻ bị bắt có thế lực hoặc có liên hệ với các ông lớn trong chính quyền VNCH được can thiệp và cho tại ngoại ngay từ lúc mới bị bắt, hoặc được cho biết trước để chạy trốn hay phi tang chứng cớ. Trường hợp điển hình là trường hợp của Trần Đình Ngọc, giáo sư trường Đại Học Khoa Học Saigon; vì có hoạt động cho Việt Cộng nên bị bắt. Ông Nguyễn Chung Tú, Khoa Trưởng Trường Đại Học Khoa Học Saigon đã lấy tư cách và uy tín của mình để bảo lãnh cho ông Ngọc. Vì thế, ông Ngọc không những đã được tại ngoại mà cũng chẳng phải ra toà lãnh một án nào cả.
Trong Tết Mậu Thân 1968, đã không thiếu gì những tên Việt Cộng giết người một cách dã man, giết người một cách vô tội vạ, giết người hàng loạt, vậy mà đâu có ai đưa bọn chúng ra tòa? Còn chúng ta, nếu vì quá tức giận trước những hành động độc ác, dã man của bọn chúng, rồi tự ý giết một tên Việt Cộng nào đó, thì dù cho ta có đầy đủ lý do chính đáng đến đâu đi nữa, cũng vẫn bị kết tội là dã man, là vô nhân đạo! Nếu không bị đưa ra tòa, thì cũng bị nhiều người phê bình và thế giới nguyền rủa. Đó là trường hợp của Tướng Nguyễn Ngọc Loan, đã xử tử tên Việt Cộng Nguyễn Văn Lém (tự Bẩy Lớp), kẻ đã sát hại cả gia đình một vị Sĩ Quan Cảnh Sát vào Tết Mậu Thân 1968.
Ngày nay, ở hải ngoại cũng vậy. Những Người Chống Cộng luôn luôn bị một số người thích vịn vào lý do Đạo Đức, Văn Hóa (để) chỉ trích. Nếu chống cộng hăng say quá thì bị họ chỉ trích là quá khích. Nếu dùng từ ngữ mạnh mẽ quá, hay bình dân quá, thì sẽ bị họ phê bình/chỉ trích là ấu trĩ, là thiếu văn hóa, là phản tuyên truyền. Có khi còn bị họ nhục mạ là hạ cấp, là vô học này nọ.
Bọn Việt Cộng ăn gian nói dối cả trăm ngàn lần, nhưng dân chúng sống trong nước đâu ai dám nói gì!
Trái lại, ở hải ngoại, nếu có ai vì chống cộng mà nói sai một chút, nói quá lời một chút (mà đâu có phải nói họ, chỉ là nói bọn Việt Cộng hoặc bọn Việt Gian Cộng Sản) là sẽ bị họ chỉ trích/phê bình liền. Thậm chí sẽ còn bị họ mạ lỵ.
Bọn người này, không biết họ thuộc loại nào?
 
Có thể là bọn Việt Cộng nằm vùng, có thể là bọn Việt Gian Cộng Sản, cũng có thể chỉ vì cảm tình cá nhân. Nhưng nếu ta nói ra, chỉ mặt, thì họ lại la làng là bị chụp mũ này, mũ nọ. Có điều chắc chắn, là ta không bao giờ thấy họ viết một bài nào chống cộng, hoặc nếu có thì cũng chỉ hời hợt, vô thưởng, vô phạt để chứng tỏ ta đây cũng là “Người Chống Cộng”…
Còn khi viết những bài viết để chỉ trích những Người Chống Cộng thì họ phê bình/chỉ trích tới nơi, tới chốn!

Gọi ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam là Chính Quyền Việt Nam mà bị chỉ trích thì đã đành. Nhưng viết hai chữ Cộng Sản là CS hay Việt Cộng là VC mà cũng bị chỉ trích, hoặc khi ta gọi bọn bưng bô cho Việt Cộng (làm lợi cho Việt Cộng) là Việt Gian Cộng Sản mà cũng bị chỉ trích, thì thật là hết chỗ nói!
Trong khi đó, bọn Việt Cộng đang tung ra hải ngoại không biết là bao nhiêu là cán bộ đội lốt ca sĩ; “du sinh”; thầy tu; bất đồng chính kiến ..v.v…thì chẳng thấy những người này nói tới.
Chính vì vậy, mà ngày nay, “văn hóa phẩm” của Việt Cộng tha hồ bày bán trên thị trường hải ngoại, và bọn Việt Gian/bọn tay sai Cộng Sản tha hồ tung hoành để tổ chức đại nhạc hội gây qũy từ thiện, nhiều khi bọn chúng còn dám tổ chức triển lãm, hội thảo nữa, mà cũng chẳng mấy ai dám nói tới, nên càng khiến cho bọn chúng thêm lộng hành.

Trường hợp Cô Tím và “Căn Nhà May Mắn” là một thí dụ điển hình.
Cô được Hội Người Việt tại San Fernando Valley, California tổ chức buổi “Văn Nghệ Gây Quỹ” cho cô vào ngày 25 tháng 10 năm 2008. Cô Tím không những không chào cờ Việt Nam Cộng Hòa đã đành, cô còn ra lệnh cho ông Chủ Tịch Richard Mười Trương và những người trong ban tổ chức phải dẹp bỏ Cờ Càng Ba Sọc Đỏ đi, thì cô mới chịu “đăng đàn” nói chuyện. Vậy mà ông Chủ Tịch Mười Trương và những thành viên trong ban tổ chức cũng răm rắp nghe theo (?). Thà cứ như chùa Pháp Vân ở Canada trong buổi gây qũy cho cô Tím, chẳng cờ quạt gì cả còn hơn. Đằng này, ông Chủ Tịch Mười Trương cũng chào cờ Quốc Gia, cũng hát quốc ca VNCH, cũng mặc niệm, nhưng khi nhân vật chính là cô Tím, lên diễn đàn nói chuyện, thì ông lại nghe lệnh cô Tím để dẹp Cờ Vàng đi. Hành động này không khác gì mượn danh từ thiện để hạ nhục Cờ Quốc Gia VNCH! Ấy vậy mà vẫn còn có kẻ bênh vực cho cô Tím, vẫn đòi hỏi phải có bằng cớ rõ ràng, mới có thể kết tội cô là người của Việt Cộng. Chắc bọn Việt Gian Cộng Sản muốn chúng ta phải trưng ra thẻ đảng viên của cô, hay ít nhất cũng phải có giấy công tác của cô do Việt Cộng cấp (?).
Và gần đây, ngày 7/5/09, Tiêu Dao Bảo Cự, một tên bất đồng chính kiến cuội, đã được bọn Việt Cộng cho sang Hoa Kỳ và đã tới trường Đại Học Berkeley, thuyết trình về nhà thơ Hữu Loan, với bài thơ Đồi Tím Hoa Sim, nhưng chẳng thấy y nói gì tới bài thơ Đồi Tím Hoa Xim, mà chỉ thấy y khuyến dụ sinh viên về nước giúp ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam.
Ngày nay, bọn Việt Cộng đã biết rằng cái “chính nghĩa” của chúng (do sự tuyên truyền và bịp bợm mà có) không còn có thể che dấu ai được nữa, nhất là với đồng bào hải ngoại. Do đó, chúng đã tìm mọi cách để xâm nhập vào cộng đồng Người Việt Hải Ngoại, để tìm cách chia rẽ và phá hoại sự đoàn kết của chúng ta.
Chúng như con bạch tuộc!Nếu con bạch tuộc có nhiều chân, thì bọn Việt Cộng lại có nhiều tiền. Bọn chúng sẵn sàng tung tiền ra để mua chuộc những thành phần lưu mamh, ham danh, hám lợi. Những thành phần ngu dốt, mê muội, tưởng chế độ Cộng Sản đã thay đổi, tưởng chúng thật sự muốn “hòa hợp – hoà giải” với Người Quốc Gia để xây dựng đất nước. Do đó, chúng ta thấy ở bất cứ nơi nào, hội đoàn nào, diễn đàn nào, cũng có đầy dẫy nhưng kẻ luôn luôn tìm cách phá thối, lũng loạn, để gây chia rẽ.
Tóm lại, đã gọi là chống cộng thì phải chống cộng tới nơi, tới chốn. Bởi vì bọn Việt Cộng là một bọn cướp vô học. Mà không những vô học, bọn chúng còn dã man, còn tàn bạo như dã thú. Chống chúng, ta không thể dùng những lý lẽ của Khổng Tử, những lời dạy của Đức Phật hay của Đức Giê-Su, mà ta phải dùng lời lẽ của những bà mẹ nông dân Việt Nam, hay ít nhất cũng phải là những lời lẽ của những người bình dân đang bị VC cướp của, cướp nhà hiện nay. Những ai không chống cộng hay không dám chống cộng vì còn muốn về Việt Nam làm ăn với Việt Cộng hay về Việt Nam để ăn chơi du hí, thì xin hãy im mồm lại, để người khác chống cộng. Đừng giở trò Đạo Đức Giả, đừng làm “Quân Tử Tàu”, mà chỉ trích người khác.

Thật buồn, khi thấy trên các báo chí cũng như trên các diễn đàn, những bài chống cộng thì ít mà những bài chống nhau thì nhiều! Chúng ta phải coi chừng, đừng mắc mưu bọn Việt Cộng nằm vùng hoặc bọn Việt Gian Cộng Sản, rồi quên đâm thẳng mũi dùi vào bọn Việt Cộng, mà lại quay mũi dùi đâm vào anh em. Nếu không, chúng ta sẽ còn thua Việt Cộng dài dài.

Cổ nhân đã dạy :
“Đi với Bụt, mặc áo Cà Sa,
Đi với Ma, mặc Áo Giấy.”
Cuộc chiến Việt Nam mặc dầu đã được kết thúc trên ba chục năm nay, nhưng nhiều người vẫn còn tự hỏi: “Quân đội của chúng ta hùng mạnh như vậy, tinh thần chiến đấu của quân đội chúng ta anh dũng như vậy, nhiều quân nhân còn xâm chữ “Sát Cộng” vào cánh tay, còn đồng bào ta thì sợ Việt Cộng như cùi, như hủi, bọn chúng tới đâu là đồng bào ta bỏ chạy tới đó, vậy mà tại sao chúng ta lại thua Cộng Sản?”
Đành rằng nguyên nhân gần và trực tiếp là vì chúng ta bị đồng minh (tức Hoa Kỳ) bỏ rơi, nhưng còn nguyên nhân sâu xa là gì? Đã có rất nhiều chính trị gia, chiến lược gia, sử gia (Việt Nam cũng như ngoại quốc) đã phân tích và đưa ra rất nhiều lý do – chủ quan cũng có, khách quan cũng có – nhưng chưa thấy tác giả nào nói tới hai lý do Đạo Đức và Luật Pháp.
Vì đạo đức, nên chúng ta đã không thể hành động như Cộng Sản, là: “thà giết lầm còn hơn tha lầm”. Bắt được những tên Cộng Sản hay những tên Việt Gian “Ăn Cơm Quốc Gia Thờ Ma Cộng Sản”, chúng ta vẫn đối xử với chúng một cách nhân đạo.
Hẳn chúng ta còn nhớ, vào khoảng năm 1955-1956, một phong trào có tên là “Phong Trào Hòa Bình” đã được các tên như: Phạm Huy Thông, Lưu Văn Lang, Trần Kim Quan v.v…thành lập. Đây là một phong trào Thiên Cộng, hoạt động với mục đích hỗ trợ cho Việt Cộng nổi dậy. Nhưng khi bị phá vỡ (và bị bắt), thì chính phủ Ngô Đình Diệm cũng chỉ tống xuất một vài tên chủ mưu qua cầu Hiền Lương (ra Bắc) mà thôi.
Đến đầu năm 1965, cũng có một phong trào khác mang tên tương tự là “Phong Trào Tranh Đấu Bảo Vệ Hòa Bình” do những tên Việt Gian “Ăn Cơm Quốc Gia Thờ Ma Cộng Sản” thành lập. Như Thượng Tọa Thích Quảng Liên; Bác Sĩ Thú Y Phạm Văn Huyến; Nhà Báo Phi Bằng tức Cao Minh Chiếm; Giáo Sư Tôn Thất Dương Kỵ; Bác Sĩ Lê Khắc Quyến.. v..v… Gần 30 thành viên của phong trào này đã bị bắt giữ, trong đó có Cao Minh Chiếm, Tôn Thất Dương Kỵ và Phạm Văn Huyến. Tướng Nguyễn Chánh Thi đã đề nghị thả dù bọn này ra bắc vĩ tuyến 17 tức bên kia cầu Hiền Lương cho Việt Cộng. Nhưng Thủ Tướng Phan Huy Quát vì lý do nhân đạo, sợ làm như vậy bọn chúng có thể gẫy chân, què tay vì bọn chúng đâu biết nhẩy dù, nên đã lấy cớ rằng nếu làm như vậy thì quốc tế sẽ chỉ trích, và chỉ đồng ý giải giao bọn chúng cho Việt Cộng bằng đường bộ qua cầu Hiền Lương.
Vì luật pháp, chúng ta cũng không thể cho chúng “mò tôm” (như bọn Cộng Sản đã làm đối với những Người Quốc Gia) mà chúng ta phải đưa chúng ra tòa để xét xử theo luật pháp. Nhiều khi chúng ta còn rất nhẹ tay với chúng. Dù có tội, thì cũng chỉ giam giữ ít lâu rồi lại thả ra. Trường hợp tử hình, thật là hiếm. Không những thế, nhiều khi còn để tình cảm lấn áp. Do đó, có những trường hợp kẻ bị bắt có thế lực hoặc có liên hệ với các ông lớn trong chính quyền VNCH được can thiệp và cho tại ngoại ngay từ lúc mới bị bắt, hoặc được cho biết trước để chạy trốn hay phi tang chứng cớ. Trường hợp điển hình là trường hợp của Trần Đình Ngọc, giáo sư trường Đại Học Khoa Học Saigon; vì có hoạt động cho Việt Cộng nên bị bắt. Ông Nguyễn Chung Tú, Khoa Trưởng Trường Đại Học Khoa Học Saigon đã lấy tư cách và uy tín của mình để bảo lãnh cho ông Ngọc. Vì thế, ông Ngọc không những đã được tại ngoại mà cũng chẳng phải ra toà lãnh một án nào cả.
Trong Tết Mậu Thân 1968, đã không thiếu gì những tên Việt Cộng giết người một cách dã man, giết người một cách vô tội vạ, giết người hàng loạt, vậy mà đâu có ai đưa bọn chúng ra tòa? Còn chúng ta, nếu vì quá tức giận trước những hành động độc ác, dã man của bọn chúng, rồi tự ý giết một tên Việt Cộng nào đó, thì dù cho ta có đầy đủ lý do chính đáng đến đâu đi nữa, cũng vẫn bị kết tội là dã man, là vô nhân đạo! Nếu không bị đưa ra tòa, thì cũng bị nhiều người phê bình và thế giới nguyền rủa. Đó là trường hợp của Tướng Nguyễn Ngọc Loan, đã xử tử tên Việt Cộng Nguyễn Văn Lém (tự Bẩy Lớp), kẻ đã sát hại cả gia đình một vị Sĩ Quan Cảnh Sát vào Tết Mậu Thân 1968.
Ngày nay, ở hải ngoại cũng vậy. Những Người Chống Cộng luôn luôn bị một số người thích vịn vào lý do Đạo Đức, Văn Hóa (để) chỉ trích. Nếu chống cộng hăng say quá thì bị họ chỉ trích là quá khích. Nếu dùng từ ngữ mạnh mẽ quá, hay bình dân quá, thì sẽ bị họ phê bình/chỉ trích là ấu trĩ, là thiếu văn hóa, là phản tuyên truyền. Có khi còn bị họ nhục mạ là hạ cấp, là vô học này nọ.
Bọn Việt Cộng ăn gian nói dối cả trăm ngàn lần, nhưng dân chúng sống trong nước đâu ai dám nói gì!
Trái lại, ở hải ngoại, nếu có ai vì chống cộng mà nói sai một chút, nói quá lời một chút (mà đâu có phải nói họ, chỉ là nói bọn Việt Cộng hoặc bọn Việt Gian Cộng Sản) là sẽ bị họ chỉ trích/phê bình liền. Thậm chí sẽ còn bị họ mạ lỵ.
Bọn người này, không biết họ thuộc loại nào?
Có thể là bọn Việt Cộng nằm vùng, có thể là bọn Việt Gian Cộng Sản, cũng có thể chỉ vì cảm tình cá nhân. Nhưng nếu ta nói ra, chỉ mặt, thì họ lại la làng là bị chụp mũ này, mũ nọ. Có điều chắc chắn, là ta không bao giờ thấy họ viết một bài nào chống cộng, hoặc nếu có thì cũng chỉ hời hợt, vô thưởng, vô phạt để chứng tỏ ta đây cũng là “Người Chống Cộng”…
Còn khi viết những bài viết để chỉ trích những Người Chống Cộng thì họ phê bình/chỉ trích tới nơi, tới chốn!
Gọi ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam là Chính Quyền Việt Nam mà bị chỉ trích thì đã đành. Nhưng viết hai chữ Cộng Sản là CS hay Việt Cộng là VC mà cũng bị chỉ trích, hoặc khi ta gọi bọn bưng bô cho Việt Cộng (làm lợi cho Việt Cộng) là Việt Gian Cộng Sản mà cũng bị chỉ trích, thì thật là hết chỗ nói!
Trong khi đó, bọn Việt Cộng đang tung ra hải ngoại không biết là bao nhiêu là cán bộ đội lốt ca sĩ; “du sinh”; thầy tu; bất đồng chính kiến ..v.v…thì chẳng thấy những người này nói tới.
Chính vì vậy, mà ngày nay, “văn hóa phẩm” của Việt Cộng tha hồ bày bán trên thị trường hải ngoại, và bọn Việt Gian/bọn tay sai Cộng Sản tha hồ tung hoành để tổ chức đại nhạc hội gây qũy từ thiện, nhiều khi bọn chúng còn dám tổ chức triển lãm, hội thảo nữa, mà cũng chẳng mấy ai dám nói tới, nên càng khiến cho bọn chúng thêm lộng hành.
Trường hợp Cô Tím và “Căn Nhà May Mắn” là một thí dụ điển hình.
Cô được Hội Người Việt tại San Fernando Valley, California tổ chức buổi “Văn Nghệ Gây Quỹ” cho cô vào ngày 25 tháng 10 năm 2008. Cô Tím không những không chào cờ Việt Nam Cộng Hòa đã đành, cô còn ra lệnh cho ông Chủ Tịch Richard Mười Trương và những người trong ban tổ chức phải dẹp bỏ Cờ Càng Ba Sọc Đỏ đi, thì cô mới chịu “đăng đàn” nói chuyện. Vậy mà ông Chủ Tịch Mười Trương và những thành viên trong ban tổ chức cũng răm rắp nghe theo (?). Thà cứ như chùa Pháp Vân ở Canada trong buổi gây qũy cho cô Tím, chẳng cờ quạt gì cả còn hơn. Đằng này, ông Chủ Tịch Mười Trương cũng chào cờ Quốc Gia, cũng hát quốc ca VNCH, cũng mặc niệm, nhưng khi nhân vật chính là cô Tím, lên diễn đàn nói chuyện, thì ông lại nghe lệnh cô Tím để dẹp Cờ Vàng đi. Hành động này không khác gì mượn danh từ thiện để hạ nhục Cờ Quốc Gia VNCH! Ấy vậy mà vẫn còn có kẻ bênh vực cho cô Tím, vẫn đòi hỏi phải có bằng cớ rõ ràng, mới có thể kết tội cô là người của Việt Cộng. Chắc bọn Việt Gian Cộng Sản muốn chúng ta phải trưng ra thẻ đảng viên của cô, hay ít nhất cũng phải có giấy công tác của cô do Việt Cộng cấp (?).
Và gần đây, ngày 7/5/09, Tiêu Dao Bảo Cự, một tên bất đồng chính kiến cuội, đã được bọn Việt Cộng cho sang Hoa Kỳ và đã tới trường Đại Học Berkeley, thuyết trình về nhà thơ Hữu Loan, với bài thơ Đồi Tím Hoa Sim, nhưng chẳng thấy y nói gì tới bài thơ Đồi Tím Hoa Xim, mà chỉ thấy y khuyến dụ sinh viên về nước giúp ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam.
Ngày nay, bọn Việt Cộng đã biết rằng cái “chính nghĩa” của chúng (do sự tuyên truyền và bịp bợm mà có) không còn có thể che dấu ai được nữa, nhất là với đồng bào hải ngoại. Do đó, chúng đã tìm mọi cách để xâm nhập vào cộng đồng Người Việt Hải Ngoại, để tìm cách chia rẽ và phá hoại sự đoàn kết của chúng ta.
Chúng như con bạch tuộc!
Nếu con bạch tuộc có nhiều chân, thì bọn Việt Cộng lại có nhiều tiền. Bọn chúng sẵn sàng tung tiền ra để mua chuộc những thành phần lưu mamh, ham danh, hám lợi. Những thành phần ngu dốt, mê muội, tưởng chế độ Cộng Sản đã thay đổi, tưởng chúng thật sự muốn “hòa hợp – hoà giải” với Người Quốc Gia để xây dựng đất nước. Do đó, chúng ta thấy ở bất cứ nơi nào, hội đoàn nào, diễn đàn nào, cũng có đầy dẫy nhưng kẻ luôn luôn tìm cách phá thối, lũng loạn, để gây chia rẽ.
Tóm lại, đã gọi là chống cộng thì phải chống cộng tới nơi, tới chốn. Bởi vì bọn Việt Cộng là một bọn cướp vô học. Mà không những vô học, bọn chúng còn dã man, còn tàn bạo như dã thú. Chống chúng, ta không thể dùng những lý lẽ của Khổng Tử, những lời dạy của Đức Phật hay của Đức Giê-Su, mà ta phải dùng lời lẽ của những bà mẹ nông dân Việt Nam, hay ít nhất cũng phải là những lời lẽ của những người bình dân đang bị VC cướp của, cướp nhà hiện nay. Những ai không chống cộng hay không dám chống cộng vì còn muốn về Việt Nam làm ăn với Việt Cộng hay về Việt Nam để ăn chơi du hí, thì xin hãy im mồm lại, để người khác chống cộng. Đừng giở trò Đạo Đức Giả, đừng làm “Quân Tử Tàu”, mà chỉ trích người khác.
Thật buồn, khi thấy trên các báo chí cũng như trên các diễn đàn, những bài chống cộng thì ít mà những bài chống nhau thì nhiều! Chúng ta phải coi chừng, đừng mắc mưu bọn Việt Cộng nằm vùng hoặc bọn Việt Gian Cộng Sản, rồi quên đâm thẳng mũi dùi vào bọn Việt Cộng, mà lại quay mũi dùi đâm vào anh em. Nếu không, chúng ta sẽ còn thua Việt Cộng dài dài.
Cổ nhân đã dạy :
“Đi với Bụt, mặc áo Cà Sa,
Đi với Ma, mặc Áo Giấy.”
LS.Lê Duy San

PHIÊN TÒA KHỐN NẠN

PHIÊN TÒA KHỐN NẠN
Nhục thiệt nhục một phiên tòa khốn nạn
Một phiên tòa cả quốc tế xôn xao
Phiên tòa rừng xử án kiểu tào lao
5 ngàn năm nhân loại chưa hề có
Chống giặc Tàu ghép tội dân méo mó
Bởi quì dâng cả biển đảo, đất đai
Cái mặt trơ trán bóng những năm dài
Thằng Hồ Chó bị muôn đời nguyền rủa

Từ 45, nó tuyên truyền liềm búa (1945)
Là Độc lập, Hạnh phúc với Tự do
Độc lập nay biển đảo, đất dâng cho
Bọn Ngụy Hán muôn đời chuyên xâm lấn
Tự Do là gông cùm và tra tấn
Là công an cướp nhà đất, chùa chiền
Là giầu sang Tư bản Đỏ nhiều tiền
Dân Hạnh phúc không đủ ngày hai bữa

Người Việt nay
Không được yêu nước nữa
Phải yêu Tàu, phải xóa bỏ Việt Nam
Biến nước Việt thành một thứ Quảng Nam
Để tiêu diệt Đinh, Lê, Trần, Nguyễn, Lý...
Nước Việt này không phải là con đĩ
Để giặc Hồ buôn bán với khựa Tàu
Dòng Việt ta quyết tử với chó trâu
Để giữ nước được Độc lập, Dân chủ

Hãy vùng lên,
Mọi người xin tỉnh ngủ
Các anh hùng tuổi trẻ đã đứng lên
Coi các gương Nguyên Kha với Phương Uyên
Quyết sống mái một phen cùng giặc nước!

Hãy đồng tâm
Diệt nội thù trước nhất
Chúng nhẫn tâm dâng nước Mẹ cho Tàu
Căm thù này phải ghi khắc cho sâu
Diệt Việt cộng, đuổi Tàu về xứ chúng!
Xin hồn thiêng nước Việt Nam chứng giám
Phù hộ chúng con giải phóng quê nhà
Dẹp cho sạch bọn Cộng đảng yêu ma
Để muôn dân sống Thanh bình, No ấm!
20-5-2013
Bút Xuân Trần Đình Ngọc
Cựu Dân Biểu Quốc Hội VNCH (1971-1975)

----
 Thơ của sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên

                     Ơi đồng bào Việt Quốc!!!
Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh
Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mãnh đất quê hương
Tổ quốc thân yêu ơi!
Đồng bào thân yêu ơi!
Ôi, ta thương quá đi thôi!
Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng
Xuyên qua chiến tranh có những đống mồ hùng vĩ
Người phơi thây ngã xuống mắt trừng trừng nhìn nhau
“Hậu thế ơi hãy giữ gìn non sông”
Ôi đất nước giờ tả tơi từng mãnh trao cho giặc!
Sự hy sinh bất công!
Xứ sở linh thiêng có còn không?
Phật khóc, Thánh rơi lệ!
Công lý lưu lạc để đức tin chìm vào đáy biển
Tràn ngập hôn mê
Ơi thanh niên Việt Quốc!
Chúng ta là ai?
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc
Giặc đang tràn tới ngõ
Hãy đứng lên đi
Đứng lên niềm tự hào để sử sách lưu danh
Đứng lên đi cho tự do tỏa sáng
Đứng lên đi giành lại nước của dân lành
Hỡi tất cả những ai là đồng bào Việt Quốc
Hãy chung tay gìn giữ cội nguồn cho con cháu mai sau.

NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN

Thursday, 23 May 2013

NGÀY TRONG TÙ ĐỌC THƠ TỐ HỮU

 


Tôi ở trong tù,
Chẳng còn nghe “tiếng rao đêm”,
Như thuở ông từng ngồi trong ngục thất.
Tù Pháp thuộc đâu thiếu phần vật chất,
Giữa tường thành còn thở được khí tự do.
Nhà tù Đảng ông rộng thẳng cánh cò,
Nơi chốn rừng hoang bạt ngàn thần chết!
Lao cải trá hình, mưu đồ tiêu dịệt,
Cửa  ngục hình hiển hiện giữa trần gian!
Đói khát , khổ sai bóng tối kinh hoàng,
Tiếng hú đêm đêm,  hồn oan tù réo gọi  
 
“Tiếng rao nhỏ của một em gái bé *
Không vang lâu chỉ vừa đủ rao mời;
...Mà giọng còn non qúa yếu dần hơi,
Nên cái bánh nửa chừng ra cái bén...”
Đọc thơ ông lòng tôi đầy cay đắng,
Thương xót cuộc đời tuổi trẻ Việt Nam,
Bé gái ngày xưa trong sáng tâm hồn,
Dẫu hàng đêm mời người mua bánh lọc.
Bé gái ngày nay bán rao thân xác,
Vùi dập cuộc đời, đánh mất tuổi thơ!
Khuôn mặt xanh xao, vương nét dại khờ,
Trên môi mỏng dấu son mùi khổ lụy!
Thơ của ông kêu gào đòi công lý,
Cho mọi người được áo ấm cơm no,
Dân tộc ngày nay mất cả tự do!
Đảng tước đoạt quyền con người được sống
 Tố Hữu ơi,
Dòng thơ  ông toàn lọc lừa , manh động
  Nhà tù nào nghe được tiếng rao đêm.
Ngày hôm nay đã nệm ấm chăn êm,
Ông quay mặt, đàn trẻ em thất thểu!
Tràn ngập tiếng cười, chao nghiêng ly rượu,
Ngất ngưởng bên bàn tiệc cỗ đầy cao.
Mặt đỏ say men, đắc chí tự hào,
Rằng thơ ông đi vào hồn Dân- tộc...!
Vâng, chính thế, chúng trở thành thuốc độc!
Ngấm vào tim, hủy hoại triệu tâm hồn,
Ngấm vào người, nổi cuồng nộ máu tươi,
“ Giết, giết sạch, thà lầm hơn bỏ sót!”
Ông lạm dụng tinh thần yêu tổ quốc,
Kích động căm thù, lường gạt lương dân.
Ông làm thơ theo “đơn thuốc” Đảng cần,
Và xu nịnh cả tên trùm bạo ác.
Thế hệ nào đã từng nghe ông khóc
“...Stalin, ơi hỡi Stalin
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười ..!”*

 Tiếng thơ ông đâu đây còn văng vẳng
Tận đáy mồ, dưới  vực thẳm , rừng sâu
Từ biên cương  đến giới tuyến địa đầu
Hàng triệu sinh linh phải xa lìa đất Bắc!              
 
Ngọn bút tiền nhân kêu gào chống giặc
Giặc ngoại xâm lấn chiếm cõi bờ
Bút của ông run rẫy trước rợ Tàu
Để  Hoàng Sa vào tay quân cướp nước.
Cúi mặt  ngoại bang thơ ông thành nhu nhược
Đánh mất tinh thần, khí tiết thi nhân!

 
 
Hãy theo gương Phùng Quán với Trần Dần,
Người đã dùng dao viết văn lên đá.*
Bút bị gãy, Thơ của Người còn đó,
Sáng bia danh cho hậu thế soi đời!
Và Thơ Người chan vào máu thịt tôi!
 
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
 
(*)Bài thơ “Tiếng Rao Đêm”, trong tập  Thơ Tố Hữu
(*) Khóc Xit-ta-lin của Tố Hữu
(*) Lời Mẹ Dặn, Thơ Phùng Quán

CỜ VÀNG CHỐNG CỘNG QUÁ KHỨ HAY TƯƠNG LAI?

Ngày 16/5/2013, tòa án Long An khép án mười sáu năm tù và sáu năm quản chế, hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Trước phiên tòa, hai bạn trẻ với những lập luận vững chắc đã phản đối các tội bị khép: phổ biến cờ vàng, chống đảng Cộng sản và thả truyền đơn chống Trung Quốc.
Khi dư luận còn bàng hòang vì bản án và ngưỡng phục chí khí hai bạn trẻ, thì diễn đàn BBC cho đăng bài 'Đừng giữ một giấc mơ đã chết’ của Tiến sĩ Jonathan London. Tác giả là một nhà kinh tế chính trị học, chuyên về Việt Nam và hiện đang dạy ở Đại học Hong Kong.
 
Một mặt tác giả đồng tình với dư luận công khai phản đối bản án. Mặt khác tác giả lại biểu lộ bất đồng với hai người trẻ. Ông cho rằng cờ vàng là lá cờ của quá khứ và việc sử dụng cờ vàng không phải là con đường hứa hẹn nhất cho một Việt Nam mới.
Bài viết vừa chủ quan, vừa thiếu thông tin nên lập luận đâm ra thiếu chặt chẽ. Bài viết lại được phổ biến vào một thời điểm vô cùng tế nhị đảng Cộng sản vừa khép án nặng nề hai bạn trẻ yêu nước. Chính vì thế bài viết đã nhận được rất nhiều góp ý phản đối.

Sau đó vài hôm, ngày 20-5-2013, trên diễn đàn BBC tác giả đã viết bài Có những con đường nào đi tới?’ nhằm phân bua cùng độc giả. Điều đáng tiếc tác giả vẫn tiếp tục chủ quan và chưa nhận ra con đường Việt Nam đang tới.
Là một người Hoa Kỳ, lớn lên trong nền giáo dục tự do và lại là một nhà khoa học, một người như thế lẽ ra nên bắt đầu bằng câu hỏi: “Tại sao cờ vàng lại chỉ được vinh danh tại một số quốc gia ở Mỹ châu, Úc châu và Âu châu?” Khi đặt được câu hỏi như thế ông sẽ có ngay câu trả lời vì Việt Nam chưa có tự do.
Từ đó ông sẽ hiểu thêm rằng người Việt tự do sống rải rác khắp nơi trên thế giới có quá nhiều khác biệt, nhưng chỉ có một điểm chung. Điểm chung của họ chính là lá cờ vàng ba sọc đỏ, biểu tượng của tự do. Vì thế họ luôn bảo vệ và sẵn sàng vinh danh khi có điều kiện.
Còn với ngừơi Việt trong nước không chỉ đã mất tự do, mà luật pháp Việt Nam cũng chỉ là công cụ của đảng cầm quyền. Trong phiên tòa quan điểm Luật sư Hà Huy Sơn về việc Nguyễn Phương Uyên phổ biến cờ vàng như sau: “Hiện nay chưa có một văn bản pháp luật nào cấm vẽ, dán cờ vàng ba sọc đỏ tại nơi công cộng.” Quan điểm này xác nhận tình trạng nhân quyền tại Việt Nam.
Ông London còn cho biết ông cảm nhận sẽ có thay đổi chính trị xẩy ra trong vòng 5 năm tới. Nếu ông cảm nhận chỉ thay đổi một phần của thể chế chính trị, trong đó có việc cải cách luật pháp thì ông nên cổ vũ cho cho quan điểm của Luật sư Hà Huy Sơn. Ông cũng nên ủng hộ hành động dán và phổ biến cờ vàng của hai sinh viên. Hay ít ra ông London không nên kêu gọi người khác gát chuyện cờ vàng vì mỗi người đều có quyền tự do chọn con đường cho mình. Tìm hiểu và tôn trọng chính kiến của người khác chính là nguyên tắc căn bản của tự do và dân chủ. Có như thế mọi người mới có thể đi chung đường.

Nếu ông London cổ vũ thay đổi thể chế chính trị, từ một thể chế cộng sản sang một thể chế tự do thì dấu hiệu của một thể chế tự do chính là việc lá cờ vàng ba sọc đỏ được tự do tung bay khắp ba miền đất nước.
Trong thời đại truyền thông tòan cầu, lá cờ vàng càng ngày càng được nhiều người trẻ biết đến. Họ tìm hiểu vì lịch sử lá cờ gắn liền cuộc đấu tranh chống Pháp giành độc lập và thống nhất đất nước và vì là biểu tượng của tự do. Tuổi trẻ tìm hiểu và công nhận cờ vàng vì yêu nước và yêu tự do.
Trên thực tế, các phiên tòa chính trị đều được dựng lên cho có hình thức. Còn bản án chính trị đều được “Đảng” quyết định từ bên trên, từ bên trong và từ trước. Trong phiên tòa hai sinh viên nêu rõ quan điểm họ chống lại đảng Cộng sản. Ông London và dư luận công khai biểu lộ không đồng ý với bản án. Như vậy ông London và dư luận đang chống lại bản án. Chống lại quyết định bản án, không khác gì chống lại đảng Cộng sản. Mọi người đều có quyền chống lại những quyết định sai trái của những người cầm quyền. Đây là quyền tự do cơ bản của con người.

Trước tòa hai sinh viên công khai tuyên bố chống lại đảng Cộng sản, là một hiện tượng chứng tỏ sự trưởng thành của tuổi trẻ Việt Nam. Hai sinh viên chống lại đảng Cộng sản vì tệ nạn tham nhũng của các quan chức cộng sản, và vì hành động xâm phạm chủ quyền và tàn sát ngư dân Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc ngày càng gia tăng. Vì yêu nước họ chống lại đảng Cộng sản.
Bản án đảng Cộng sản khép cho hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chính là một bản án chống lại những quan điểm chính trị của thời đại. Kinh tế tự do phải song hành với chính trị tự do, là một tiến sĩ dạy kinh tế chính trị, ông London chắc đã rõ điều này.
Bởi thế kết án hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chứng tỏ đảng Cộng sản đang đi ngược lại nguyện vọng của giới trẻ, đang đi ngược lại nguyện vọng của dân tộc Việt Nam, đang đi ngược lại xu hướng tự do và dân chủ của nhân lọai.
Trong bài viết “Có những con đường nào đi tới?”, sau một hồi phân bua tác giả London nhận xét: “Rõ ràng, ngày 16/5 là một bước thụt lùi khá xa cho Việt Nam.” Nhận xét như thế là đồng nghĩa giữa đảng Cộng sản và đất nước Việt Nam. Một đồng nghĩa lại được chính hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha bằng hành động giải thích cho mọi người sự khác biệt.
Trên các diễn đàn, đại đa số các bài viết và ý kiến đều đồng tình và thuận lợi cho hai bạn trẻ. Ngày 16-5-2013 như thế phải nhận xét là một bước tiến mới của những người đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam. Mặc dù xuất phát từ nhiều khuynh hướng khác nhau họ đồng tình phản đối bản án khép cho hai sinh viên yếu nước. Điều này cho thấy thời điểm hội tụ của mọi khuynh hướng muốn thay đổi chính trị đã và đang bắt đầu.
Ngày 16-5-2013, phải nói là một bước thụt lùi khá xa của đảng Cộng sản Việt Nam. Nó chỉ thấy đảng Cộng sản đang chống lại đòi hỏi phải thay đổi chính trị.
Tại sao đảng Cộng sản phải chống lại thay đổi chính trị? Vì đảng Cộng sản cho rằng thay đổi là tự sát. Nhưng việc đảng Cộng sản đang chống lại chiều tiến hóa của dân tộc, của nhân lọai, rồi cuối cùng cũng như các thể chế độc tài khác, đảng Cộng sản sẽ bị đào thải.
Sau Hội Nghị 4, ngày 29/12/2011 trên báo Quân Đội Nhân Dân, ông Lê Khả Phiêu cho biết tình trạng của đảng Cộng sản bấy lâu nay là “tồn tại trong suy thoái”. Tình trạng tồn tại trong suy thoái chính trị lại càng ngày càng bộc lộ và cho thấy không còn cách cứu chữa.
Ngược lại đòi hỏi tự do dân chủ, đòi hỏi tôn trọng nhân quyền càng ngày càng bộc lộ nhất là trong giới trẻ. Tuổi trẻ là tương lai. Đảng Cộng sản đang đi vào quá khứ. Tự do là tương lai. Cộng sản là quá khứ.
Bất chấp các hình phạt nặng nề, ngày 30-4-2013 Tuổi Trẻ Yêu Nước Long An lại cho dán cờ vàng và cho phổ biến rộng rãi trên Facebook, trên các diễn đàn trong và ngòai nước. Các bạn Tuổi Trẻ Yêu Nước đã nhìn nhận cờ vàng là dấu hiệu của một thể chế tự do.
 
Chỉ dưới một thể chế thực sự tự do, lá cờ vàng ba sọc đỏ lại được tự do tung bay khắp ba miền đất nước. Cờ vàng lá cờ của tương lai, lá cờ của Việt Nam tự do.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi

Đỗ thị Minh Hạnh lại bị đánh trong tù

Bức tranh chân dung Đỗ Thị Minh Hạnh của Họa sĩ Trần Lân
Chị Đỗ thị Minh Hạnh hôm được gặp gia đình
Chị Đỗ thị Minh Hạnh hôm được gặp gia đình   Photo by thính giả RFA

Cô Đỗ thị Minh Hạnh,  vì đấu tranh cho quyền lợi công nhân nên đã bị kết án 8 năm tù giam. Vừa rồi cô đã chuyển trại giam, ở trại mới cô đã bị đánh đập, bạo hành nhiều lần. Thông tín viên Tường An cập nhật tình trạng của cô Đỗ thị Minh Hạnh như sau:
Luật rừng trong các trại giam ở Việt Nam
Đầu tháng 5 vừa qua, cô Đỗ thị Minh Hạnh đã bị chuyển từ trại giam Z30D Thủ Đức, tỉnh  Bình Thuận về trại Z30A , Long Khánh, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Trại Z30A gồm có 5 phân trại, phân trại 5 là nơi giam nữ tù nhân, 4 phân trại còn lại dành cho nam tù nhân.
Được biết, tuy chuyển sang trại mới chưa được một tuần mà  Hạnh đã đánh hội đồng 2 lần.  Bố Hạnh là ông Đỗ Ty cho biết đầu tháng năm gia đình có đến thăm Hạnh, tuy nhiên công an ngồi kế bên nên gia đình không nói chuyện được nhiều, chị của Hạnh chỉ nhận thấy Hạnh buồn và ít nói, cảm thấy bị cô lập vì không tin ai, không nói nói chuyện được với ai ở trại mới. Ông Đỗ Ty cho biết tình hình của Hạnh hiện nay:
“Sức khoẻ của Hạnh có kém nhiều so với lúc trước, Hạnh ít nói và có vẻ như bị cô lập”
Ông Võ văn Bửu, quê tại An Giang, chồng bà Mai thị Dung đến thăm vợ ngày10 tháng 5. Bà Mai thị Dung là tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo, trong khi bà đang hành đạo thì bắt và bị kết án 11 năm tù ngày 5 tháng 8 năm 2005 vì tội “ phá rối trật tự trị an “ Hiện bà bị sạn túi mật rất nặng,  ông Bửu cho biết tình trạng hiện tại của vợ mình sau nhiều năm tháng bệnh hoạn trong tù như sau:
Mỗi tháng phải đem thuốc vô nhưng bệnh sỏi túi mật thì phải mổ để lấy sỏi ra chứ nếu không thì không hết được, bây giờ nó đã đến giải đoạn nhiễm trùng rồi. Bác sĩ nói Dung ký giấy nhận tội đi thì họ sẽ cho về trị bệnh, nếu không bệnh này sẽ bị nhiễm trung và dẫn đến tử vong
Ông Võ văn Bửu
“Đi thăm thì cũng như thường lệ, cô Dung đi thì có hai người kè ra, nhưng đặc biệt lần này thì thấy cô Dung bị sưng, có khi sưng, có khi xẹp. Mỗi tháng phải đem thuốc vô nhưng bệnh sỏi túi mật thì phải mổ để lấy sỏi ra chứ nếu không thì không hết được, bây giờ nó đã đến giải đoạn nhiễm trùng rồi. Bác sĩ nói Dung ký giấy nhận tội đi thì họ sẽ cho về trị bệnh, nếu không bệnh này sẽ bị nhiễm trung và dẫn đến tử vong”
Bức tranh chân dung Đỗ Thị Minh Hạnh của Họa sĩ Trần Lân
Bức tranh chân dung Đỗ Thị Minh Hạnh của Họa sĩ Trần Lân
Bà Mai thị Dung bị nhốt cùng phân trại 5 với Hạnh nên đã chứng kiến cảnh Hạnh bị bạn tù hành hung. Tuy chưa biết rõ Hạnh là ai, nhưng cảm thương cho cô gái trẻ kiên cường mà bị bạo hành nên dù bị công an cấm nói và cảnh cáo nhiều lần, bà Dung cũng đã tìm cách kể lại cho chồng nghe. Ông Bửu tường thuật lại việc Hạnh bị đánh đập 2 lần qua lời kể của bà Mai thị Dung như sau:
“Hạnh mới chuyển vô đây được 1 tuần, nhưng cô đã bị đánh 2 lần, tôi hỏi Dung tại sao bị đánh thì Dung nói là lần đầu tiên Hạnh không chịu ra điểm danh. Cán bộ bắt chị em tù ra ngoài ngồi xếp hàng điểm danh, cô Hạnh không chịu ra điểm danh,  thì nó ( can bộ tù) gài cái thế là cho các chị em tù ngồi ngoài nắng, cho nên người ta bực bội người ta kéo vô đánh cô Hạnh. Sau đó, buổi sáng ngày 10/5 là ngày tôi ra thăm nuôi vợ tôi là cô Mai thị Dung thì Dung nói “ Cô Hạnh mới bị đánh thức thời nè” tôi hỏi vụ gì bị đánh ? Dung nói “ Nó bắt cô Hạnh đi lao động, Hạnh không chịu đi thì cán bộ trại giam bắt hàng quân ngồi ở ngoài hoài, nó không cho những người ở cùng phòng với cô Hạnh xuất trại thì mấy người kia mới bực bộ, người ta tràn vô người ta đánh cô Hạnh. Nó nói trong đội tràn vô đánh. Tràn vô đánh thì tôi nghĩ không phải ít người “
Cô Hạnh mới bị đánh thức thời nè”...“ Nó bắt cô Hạnh đi lao động, Hạnh không chịu đi thì cán bộ trại giam bắt hàng quân ngồi ở ngoài hoài, nó không cho những người ở cùng phòng với cô Hạnh xuất trại thì mấy người kia mới bực bộ, người ta tràn vô người ta đánh cô Hạnh
Bà Mai thị Dung
Tràn vô, có nghĩa không phải một người đánh, mà một số người, một đám người cùng nhau đánh hội đồng cô Hạnh. Theo ông Bửu, cán bộ không tự tay đánh tù, nhưng tạo điều kiện, mượn tay tù hình sự để đánh tù chính trị, tôn giáo.
Thường thường tôi ở trong trại giam tôi biết mỗi đội có trên dưới 30 người, cho nên nếu nó nói tràn vô đánh thì phải đông người đánh chứ không ít người. Tù trong đó thường là dân xã hội: trộm cắp, gái, cướp giựt…v.v… Nó đưa mình vô ở chung để những người đó họ khủng bố mình.
Bóc lột, tham nhũng và hối lộ
Ông Võ văn Bửu, tín đồ Phật giáo Hoà Hảo, ra tù ngày 8 tháng 5 năm 2012 sau 7 năm bị giam cầm, ông đã từng bị giam tại phân trại 2 của trại Z30A nên ông biết rõ tình hình tại đây. Ông cho biết trại này gồm 5 phân trại, mỗi phân trại ( còn gọi là “ ca “) có khoảng 800-1000 người , mỗi ca chia ra nhiều phòng, mỗi phòng nhốt khoảng 60-80 người, mỗi người được chia một diện tích không đầy 2 mét vuông:
“Luật tụi nó là luật rừng. Luật quy định là mỗi người được 2 mét vuông, nhưng có khi nó chia mỗi người có 1,2 mét vuông. Nó ém người ta như ém mắm.”
Chăn nuôi thì dành cho hạng đại gia, những ông làm giáp đốc, kinh tế ở tù, vô đó bỏ tiền ra lo lót cho họ. Họ cho ra đồng xây nhà chăn nuôi. Còn dạng anh em hình sự nó đưa đi ra đồng cuốc đất, trồng rau
Ông Võ văn Bửu
Trại giam là một xã hội thu nhỏ với nhiều bất công, tàn độc không kém ngoài đời. Cũng tham nhũng, hối lộ, cũng phân biệt đối xử. Lao động dành cho các nữ tù nhân là bóc vỏ hạt điều, một công việc vô cùng nguy hại cho sức khoẻ vì chất độc từ mủ hạt điều :
“ Ca em ở thì không có nữ. Đặc biệt ca 5 mới có nữ, còn 4 ca kia thì không có nữ. Ca em ở là ca nam, đặc biệt 5 ca đó chỉ có ca 5 là ca nữ, còn 4 ca kia là ca nam. Trại giam có nhiều công việc để làm , nhưng hình như là nữ thì làm hạt điều nhiều hơn. Ca em ở thì nó bắt làm đủ thứ chuyện. Còn chăn nuôi thì dành cho hạng đại gia, những ông làm giáp đốc, kinh tế ở tù, vô đó bỏ tiền ra lo lót cho họ. Họ cho ra đồng xây nhà chăn nuôi. Còn dạng anh em hình sự nó đưa đi ra đồng cuốc đất, trồng rau….Hồi trước họ đưa em và chú Hải Điếu Cày về đội trồng rau.”
Ngày 12 tháng 3 năm nay, nhóm đặc trách về Giam giữ tuỳ tiện của Liên Hiệp Quốc ( The Working Group On Arbitrary Detention) đã ra thông báo đòi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do và bồi thường cho Đỗ thị Minh Hạnh,  Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương.  Theo sát những chuyển biến trong tù của 3 nhà hoạt động công đoàn này là Tổ chức Lao Động Việt Tự Do, gọi tắt là Lao Động Việt. Lao Động Việt là một tổ chức liên kết  các hiêp hội công nhân trong và ngoài nước để giúp đỡ cho người lao động gồm:  Công đoàn Độc Lập, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, Phong trào Lao Động Việt và Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam với đại diện trong nước là bà Lê thị Công Nhân và đại diên ở hải ngoại là ông Trần Ngọc Thành.  Ông Thành cho biết nhận định của Lao Động Việt về tình hình của Đỗ thị Minh Hạnh nói riêng và các tù nhân chính trị nói chung như sau:
Chúng ta chỉ nghĩ đến chuyện đánh đập hay là truy bức hay lao động khổ sai, ta quên là nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bên cạnh việc bóc lột sức lao động của tù nhân còn cướp không một cách trắng trợn những tài sản rất là ít ỏi của tù nhân
“Trước tình hình đó, chúng tôi tiếp tục thu nhận tất cả những hồ sơ, những chứng cứ mà gia đình cũng như các nhân chứng để tiếp tục cùng với tổ chức Freedom Now cũng như luật sư Lâm Chấn Thọ  tiếp tục đưa vấn đề này ra Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Ở đây có một sự việc rất nghiêm trọng mà các trại tù thường hay sử dụng: tức là, để tránh tiếng là công an đánh đập tù nhân thì họ thường mượn tay tù hình sự để đánh tù nhân chính trị , trường hợp Hạnh đã nhiều lần bị như vậy. Quản giáo đẩy những nổi căm thù hay bất bình đó sang tù nhân chính trị.
Ngoài ra còn một hiện tượng nữa là cướp không trắng trợn những tài sản của tù nhân mỗi khi chuyển trại. Trong khi đó, mỗi khi họ ốm đau, thì bắt gia đình phải cung cấp thuốc men. Vật giá trong nhà tù thì đắt đỏ hơn nhiều so với bên ngoài, do đó tù nhân muốn tồn tại thì gia đình phải nuôi nấng, phải cung cấp vật liệu, nhưng mỗi lần chuyển trại thì nhà tù bắt để lại tất cả những thứ đó. Từ trước đến nay, khi nói về chế độ hà khắc của nhà tù Việt Nam chúng ta chỉ nghĩ đến chuyện đánh đập hay là truy bức hay lao động khổ sai, ta quên là nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bên cạnh việc bóc lột sức lao động của tù nhân còn cướp không một cách trắng trợn những tài sản rất là ít ỏi của tù nhân.
Thì đó là những điều chúng ta phải lên tiếng và không thể nào chấp nhận được “
Là thành viên của Phong trào Lao Động Việt, Đỗ thị Minh Hạnh đã cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương giúp công nhân hãng giày Mỹ Phong ở Trà Vinh biểu tình, rải truyền đơn đòi quyền lợi cho công nhân khi họ bị chủ đàn áp. Do đó 3 người bạn trẻ này đã nhận các bản án từ 7 đến 9 năm tù trong phiên toà phúc thẩm ở Trà Vinh ngày 18 tháng 3 năm 2011, lúc đó Hạnh vừa tròn 26 tuổi.

Never Lose The Light

Không Đánh Mất Lửa Tin


Chúng con, giới trẻ Việt Nam tại Sydney xin kính dâng Mẹ Việt Nam món quà bé nhỏ của chúng con trong ngày Mother's Day ...



news flash  animated.gif (4419 bytes)

-------
Tiếp tay phổ biến những bài ca cổ võ cho Tự Do Dân Chủ đến khắp nơi.
Trần Kim Bằng - Tôi Đi Trên Phố





"The world will be destroyed not by the evil people, but by good people watching evil people doing it"