https://i.ytimg.com/vi/HUv1y_C7aXE/mqdefault.jpg



Watch "Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc chứng nhận Hiệp định Paris còn hiệu lực và có thể tái hợp VNCH

Tuesday, 17 July 2018

Hệ Tư Bản” và “Hệ Cộng Sản


 https://media.laodong.vn/Uploaded/duongthuhien/2016_07_08/T6-4_opt_WTUO.gif

Kinh tế thị trường, lực lượng võ trang cũng có nhiệm vụ sản xuất bánh mì đặc ruột kiểu... Châu Âu.
Việt Nam đổi mới kinh tế, mở cửa thị trường từ năm 1986, rồi gia nhập tổ chức Thương Mại Thế Giới (WTO) năm 2007. Nhưng cho tới nay (2018) cương lĩnh chính trị của nhà cầm quyền Hà Nội vẫn khăng khăng chủ trương “kinh tế thị trường định hướng XHCN.” Dẫn tới việc Việt Nam có song song hai “hệ điều hành” – Tạm gọi là “hệ Tư Bản” và “hệ Cộng Sản”…
Hệ Cộng Sản
Xã hội Cộng Sản Việt Nam thời “kinh tế thị trường,” không chỉ đẻ ra những tập đoàn kinh tế của nhà nước, mà còn đẻ ra nhiều công ty tư nhân. Thuở ban đầu những công ty tư nhân này hầu hết là công ty con (công ty sân sau) của các quan chức nắm quyền điều hành kinh tế, rồi sau này mới tới các quan chức chính trị.
Giai cấp mới – Giới Tư Bản Đỏ ra đời, có lẽ nó cũng tình cờ và đơn giản.
Khi mở cửa kinh tế, Việt Nam phải liên doanh với nước ngoài để đổi mới công nghệ (lúc đó đã quá lạc hậu). Đi tiên phong “mò” vô thị trường Việt Nam lúc đó phải kể tới giới làm ăn Đài Loan (lúc đó Việt Nam còn chưa kịp hòa hoãn với Tàu Cộng). Một tay tổng giám đốc (quốc doanh) của một tổng công ty (hay còn gọi là Liên Hiệp Các Xí Nghiệp) vốn được tiếng là “liêm khiết,” thường ngày vẫn đi làm bằng xe đạp (dù được đãi ngộ bằng xe hơi đưa rước). Nhưng khi liên doanh với Đài Loan, thì bà vợ của sếp tổng đã kịp “chỉ thị” cho chồng lập công ty con, do con rể đứng tên.
Và mọi sự đầu tư công nghệ, cũng như mối lái làm ăn, thay vì đổ về tổng công ty, thì đều chảy dồn về phía công ty con của ngài tổng. Cho đến khi ngài tổng nghỉ hưu (hạ cánh an toàn), thì gia đình ông ta nghiễm nhiên trở thành một đại công ty, với số vốn lên đến nhiều triệu Mỹ kim, với nhiều đối tác làm ăn ở nước ngoài…
alt
Trụ sở Mobifone, công ty độc quyền của nhà nước với “đại án” tham nhũng 8,000 tỷ đồng vẫn chưa bị “xử lý.”
Nhưng “ngoạn mục”hơn cả, vẫn là việc cướp đất của nông dân để xây sân… golf.
Có những tỉnh, một thời dự án xây sân golf lên tới… 34 sân. Nghe qua tưởng chuyện “tấu hài,” không lẽ nông dân tỉnh này ăn rồi suốt ngày đi đánh golf hay sao mà xây nhiều sân dữ vậy? Sau tìm hiểu ra mới biết, mỗi dự án sân golf cướp trắng hàng chục, mấy chục héc-ta (ha) đất của nông dân. Sau một thời gian bỏ đó, thì lập báo cáo kinh doanh thua lỗ (mà đúng là có ai chơi đâu mà chả… lỗ). Để xin chuyển đổi công năng sử dụng đất, chuyển từ sân golf qua nhà đất hoặc trung tâm thương mại. Trong cơn sốt đất quét qua đất nước này như một cơn… dịch hạch. Thì từ đền bù cho nông dân 1 mét vuông vài ba chục ngàn đồng, họ (Tư Bản Đỏ) quy hoạch bán ra thị trường thu từ vài triệu tới… vài chục triệu 1 mét vuông (tùy địa thế và tùy thời điểm).
Với giới quan chức chính trị thì ngoài việc bán chữ ký (trên giấy tờ quy hoạch), khoản thu béo bở khác chính là tiền… công quỹ. Muốn lấy được tiền công một cách hợp pháp, thì cách đơn giản là lập công ty… sân sau. Những công ty gọi là “dịch vụ công ích” ăn một số tiền rất lớn của ngân sách hàng năm. Như mấy công ty ở Sài Gòn, giám đốc bỏ túi hàng mấy trăm ngàn Mỹ kim hàng năm, mỗi “cớm” có vài ba căn biệt thự ở Sài Gòn, Vũng Tàu, Đà Lạt. Trong khi công nhân móc cống, không được ký hợp đồng lao động, lãnh lương công nhật 3-4 triệu/1 tháng, với đủ thứ dịch bệnh từ công việc hôi thối…
Tiền bù lỗ từ ngân sách cho dịch vụ xe buýt ở Sài Gòn, lúc đầu chỉ là 53 tỷ đồng, hiện đã tăng lên hàng ngàn tỷ đồng. Dù kẹt xe vẫn hoàn kẹt xe, mặc báo chí kêu oai oái, người ta vẫn tiếp tục chi tiền cho xe buýt, trong đó có không ít… xe ma, và tuyến xe ma.
Vung tiền thuế của dân qua cửa sổ… nhà quan, phải kể tới mấy “quả đấm thép” kinh tế là Vinashin, Vinalines với hàng tỷ Mỹ kim “bốc hơi” theo những chuyến tàu… ma, biến giấc mơ “cheabol” của Việt Nam thành kịch bản… phim hài.
Hệ Tư Bản      
Thời kỳ đầu tư bản mới vô Việt Nam chủ yếu là mấy anh Tàu Đài Loan và Tàu Hồng Kông (lúc đó còn chưa bị Tàu Cộng thu hồi). Mấy anh “Ba Tàu” này trước khi mở công ty tại Việt Nam, bao giờ cũng đòi hỏi trong “liên doanh” phải có cán bộ bự, hoặc con mấy ông to, bà lớn “chung lưng” bảo kê. Kiểu làm ăn của mấy công ty này chủ yếu là “chụp giật,” lợi dụng sự “bảo kê” mà họ vung tiền lót đường mua chính sách, hốt được càng nhiều càng tốt rồi… hô biến. Vì thực ra, kinh nghiệm của mấy anh tư bản “Ba Tàu” này là: Không bao giờ tin ở Cộng Sản. Làm ăn lúc đó ở Việt Nam chỉ là một canh bạc… liều.
alt
Công trình Metro tại Sài Gòn, với vốn ODA của Nhật Bản, nhà thầu xây dựng Nhật Bản bị đình đốn nhiều năm vì Việt Nam thiếu chịu tiền giải ngân cho nhà thầu Nhật.
Từ khi Mỹ bỏ cấm vận và bang giao với Việt Nam. Là lúc, những công ty, tập đoàn lớn của Hoa Kỳ, Liên  Âu, Nhật Bản, Úc… đổ vào thị trường Việt Nam. Các công ty, tập đoàn này hoạt động theo luật ở bên chính quốc, do vậy các hành vi phạm luật, cụ thể là đưa hối lộ sẽ bị truy tố trước pháp luật. Cho dù những hành vi đưa và nhận hối lộ xảy ra tại Việt Nam, nhưng cảnh sát của các nước trên, hoặc FBI của Hoa Kỳ có đủ bằng chứng thì họ sẽ truy tố các quan chức của các công ty phạm luật.
Do vậy, các công ty-tập đoàn tư bản của các nước lớn hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam đa số gặp “khó khăn” trên thị trường Việt Nam. Nhất là khi các công ty này có các đối tác là các công ty, tập đoàn của nhà nước Việt Nam. Thí dụ, cụ thể như việc Nhật Bản cho Việt Nam vay vốn ODA, các công ty-nhà thầu Nhật thi công. Kết quả, cảnh sát Nhật bắt và truy tố một số quan chức công ty Nhật đưa hối lộ. Buộc phía Việt Nam phải truy tố một vài quan chức, vì trước sức ép của dư luận Nhật, chính phủ Nhật buộc phải “cảnh báo” sẽ cắt ODA, nếu phía Việt Nam không xử lý nghiêm.
Vì luật “bôi trơn” trong làm ăn ở Việt Nam gần như là phổ quát, tuy là “luật bất thành văn” nhưng ai không theo thì gần như tự bị loại ra khỏi sân chơi nghiệt ngã này.
Thí dụ như công ty tư vấn thiết kế PEA (Pacific Architects and Engineers Incorporated) của Hoa Kỳ. Đây là công ty tư vấn thiết kế cho nhiều công trình tại Nhật Bản (sau Đệ Nhị Thế Chiến), cũng là công ty tư vấn thiết kế cho phi trường Tân Sơn Nhất tại miền Nam, Việt Nam (trước 1975). Và mới đây, PEA tuy thắng giải nhất (đồng hạng) trong việc thiết kế sân bay Long Thành: PAE – CPG – Asuza Sekkei (cùng với một công ty Nhật Bản, và một công ty của Nam Hàn). Nhưng PEA vẫn giữ ý định sẽ đóng cửa văn phòng tại Sài Gòn, chỉ giữ lại văn phòng vùng bên Singapore (dù PEA đã trở lại Sài Gòn trên 20 năm nay, từ 1994).
Việc nhiều “ông lớn” của các tập đoàn tư bản lặng lẽ rời khỏi Việt Nam. Cùng với việc kêu gọi để Trung Cộng đầu tư vô sân bay Long Thành, càng làm dấy lên mối lo ngại âm ỉ lâu nay. Là cùng với việc thiếu vốn, quản lý kinh tế thì tồi tệ, tham nhũng thì tràn lan dẫn tới việc Việt Nam ngày càng lệ thuộc sâu vào “nền tài chính – đen” của Tàu Cộng.
Nếu Việt Nam không diệt trừ được quốc nạn tham nhũng. Phải xem tội tham nhũng ngang bằng với tội phản quốc, sau xét xử công khai, là đưa ra “pháp trường cát” xử bắn luôn. Nếu không vậy, ngày toàn dân Việt Nam phải nói tiếng “Bắc Kinh,” xem ra cũng chẳng chóng thì chầy!

Sống Chẳng Còn Quê - Hồi Ký Của Một Người Việt Nam



http://baogialai.com.vn/dataimages/201710/original/images2581359_a_12.jpg
Cuộc chiến Việt Nam 1954-1975 sau cùng xét lại chỉ là một cuộc chiến tranh tàn hại trong lịch sử nhân loại nói chung, và của nước Việt Nam nói riêng. Sự kết thúc của nó đã đẩy ra khỏi đất nước gần 3 triệu người Việt và làm dân tộc này vào một sự chia rẽ vô phương hàn gắn. Thường thì sau mỗi cuộc chiến tranh như vậy xuất hiện những tác phẩm văn chương nói lên thân phận của những người vì tai trời, ách nước phải trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của thời cuộc. Họ không phải là những người lãnh đạo, cũng chẳng có danh phận, chức tước nào ngoài danh phận phó thường dân nhưng ở vị trí này, họ trở thành những nhân chứng quan trọng cho một thời đại, một biến cố mà Lịch Sử chính thức không thể ghi lại một cách trung thực được. Chúng ta đã đọc Chiến Tranh và Hòa Bình, Cuốn Theo Chiều Gió, Bác Sỹ Gi Va Gô, Giờ Thứ 25..  và say mê với các tác phẩm này. Thế nhưng cuộc chiến vừa qua tại đất nước chúng ta thì chỉ thấy xuất hiện về sau những tập hồi ký ghi lại những sự kiện riêng biệt của một nhân vật nào đó, vào một giai đoạn nào đó, có thể là một trận đánh, một thời gian cải tạo, một cuộc vượt biên, một cuộc đời làm lại nơi xứ người. Hiếm có một hồi ký nào ghi lại cả một cuộc đời, tương tự như cuốn tiểu thuyết BS Gi Va Gô của nhà văn Nga, Boris Pasternak . Rất may, cuốn hồi ký Sống Chẳng Còn Quê của Trần Xuân Dũng vừa xuất hiện năm 2018 đã giúp chúng ta và con cháu thấy được cái thảm kịch của Việt Nam thế kỷ 20 qua những gì ghi lại của một người Việt Nam , một thanh niên tầm thường như hàng triệu thanh niên khác, không phải là một nhà cách mạng hay lý thuyết gia, cũng không phải lãnh tụ tôn giáo như các ông Hồ Chí Minh, Ngô đình Diệm, Ngô đình Nhu hay Thích Trí Quang…v..v

Cuốn Hồi Ký Sống Chẳng Còn Quê của Trần Xuân Dũng dầy 683 trang, trình bầy trang nhã. Hình bìa là hình một căn nhà bằng gỗ, có dàn muớp hoa vàng, trái xanh. Hình bìa sau là một nông trại tại Úc, với cây cổ thụ cao ngất trời. Hai tấm hình, hai nơi chốn, hai giai đoạn của một đời người, đời tác giả. Nếu chỉ hiểu cuốn sách này là một hồi ký của một cuộc đời, thì cuộc đời đó đầy chông gai, nước mắt. Tuy nhiên, người đọc có cảm tưởng là mục đích của tác giả khi ngồi viết 683 trang sách không phải là chỉ để ghi lại cuộc đời mình, mà tác giả muốn qua nó, viết lại lịch sử của toàn thể Việt Nam, từ năm 1939, là năm sinh của tác giả, cho đến ngày hôm nay. Có thể nói, tác giả khi ngồi viết lại cuốn hồi ký này, ông đã làm cái việc mà nhà văn Đoàn Thêm gọi là Đem Tâm Tình Viết Lịch Sử. Có lẽ chúng ta không cần biết đến thân thế của chàng trai Việt này, tuy việc tìm hiểu không khó . Cái mà chúng ta cần biết là ông là một nhà thơ rất có tài, và đồng thời ông là một nhiếp ảnh gia, đồng thời là một nhà khoa học. Hai yếu tố này khiến ông mô tả rất chính xác những sự kiện ông chứng kiến trong cuộc sống hàng ngày.

Trần Xuân Dũng đã trải qua một thời thơ ấu rất gian truân, đánh dấu bằng nạn đói năm Ất Dậu 1945 . Năm đó, vì sự ác độc của quân đội Nhật, bắt dân bỏ việc trồng lúa để trồng đay cung cấp cho chiến trường (Thế Chiến Thứ 2), Việt nam trải qua một nạn đói vô cùng khủng khiếp. Hãy xem ông thu vào ống kính cảnh tượng thê thảm của nạn đói này :

Một buổi sáng, tôi đang ngồi trong cửa sổ nhìn ra ngoài đường, chợt nghe tiếng lọc cọc. Tiếng xe bò lăn trên đường. Từ phía thành Vinh về hướng nhà Ga. Xe tới gần, không thấy bò kéo xe mà là người. Hai người gầy yếu cố kéo cái xe đi từng chút một, trên xe có vài xác chết trộn lẫn với một ít bột vôi trắng. Những cái xác nằm trên xe đã rất gầy. Mặt thụt vào, da nhăn nhúm, tay chân không còn thịt. Có xác chỉ mặc có một cái quần đùi. Có xác mặc áo quần, nhưng đã tả tơi rách nát. Nhưng có điều là khuôn mặt nào cũng gần như giống nhau. Da bám sát vào xương mặt. Mầu trắng bệnh nhợt nhạt, như không có máu đã lâu ngày. Môi họ đều khô cong, dường như có nhiều lằn nứt dọc….Những đám ruồi hiện đang bay hay đậu vào mặt những xác này.

Như thế đó, nạn đói năm Ất Dậu tại thành phố Vinh

Chính trong hoàn cảnh đau thương này mà đảng Cộng Sản Việt Nam có cơ hội nắm chính quyền.Việt Minh, thuở khởi đầu, chỉ là một bọn cơ hội chủ nghĩa. Với quyền sinh sát trong tay, nhân danh Cách Mạng, chúng làm mưa làm gió, giết người qua những bản án trời ơi đất hỡi, tuyên án bởi những quan tòa chưa từng học qua một ngày tại các trường Luật. Những ai tưởng rằng những người CS hồi đó trong sạch, có lý tưởng lầm to. Cha của tác giả chỉ vì đã làm việc trong một nhà ga nên coi như là đã cộng tác với thực dân Pháp nên bị họ bắt cầm tù. Việc đó khoan nói là oan hay ưng.Chỉ biết rằng việc ông được thả ra hoàn toàn là do đút lót và mỹ nhân kế, qua sự trung gian của một người đàn bà có nước da trắng, ăn mặc tân thời, người ta gọi là cô giáo, nhưng có vóc dáng của một cô đầu. Việt Minh tham nhũng và dâm ô kể từ những năm cuối của thập niên 40 chứ không phải sau này.Tiếng cách mạng chỉ là trên đầu môi chót lưỡi, và người dân cũng biết là như vậy nhưng với vũ khí cung cấp bởi Mao Trạch Đông, người dân Việt không làm gì được để chống đối. Họ chỉ có thể bỏ vùng do Việt Minh kiểm soát để về Hà Nội, tuy là thành phố này do người Pháp cai trị.

Trái với những gì CS sau này tuyên truyền, tác giả cho biết quang cảnh Hà Nội trước Genève :  

Năm 1953, tình hình Hà Nội sáng sủa nhất. Thủ đô phát triển về mọi mặt rất nhanh. Sự thịnh vượng và huy hoàng lộ rõ (Trang 179).

Rất tiếc  tại các nơi ngoài thành phố, vùng do họ kiểm soát, Việt Minh khủng bố người dân với những cuộc đấu tố của Cải Cách Ruộng đất , chém giết thẳng tay. Bởi vậy, việc người dân Miền Bắc di cư vào Miền Nam sau Hiệp định Genève chỉ chứng tỏ một điều là lòng dân chán ghét CS ngay từ những năm 50 của thế hệ trước. Chẳng có chiến đấu vì độc lập, tư do gì hết. Tất cả đều do họng súng và do Cộng Sản Quốc Tế, đạc biệt là Công Sản Tầu.Cuốn hồi ký của TXD nói rõ điều này và những gì CS tô hồng chuốc lục cho sự nhiệp Cách Mạng của họ sau này đều là nói láo. Việc này mọi người đều rõ, và sự cúi đầu cam chịu của người dân trước sự lộng hành của CS chỉ cắt nghĩa được bằng sự sợ hãi. Sợ đến nỗi một người như Nguyễn Tuân sau này phải thú nhận là ông ta sở dĩ sống sót được là vì biết sợ. Nói điều này chỉ là để xác nhận một điều : Công Sản chẳng qua chỉ là một bọn cướp, một bọn Mafia gieo rắc kinh hoàng cho người dân chẳng khác Al Capone tại Nữu Ước ngày xưa.

Sau hiệp địmh Geneve, tác giả theo gia đình di cư vào Miền Nam. Tại đây, dưới chế độ Tự Do của Việt Nam Cộng Hòa , TXD đã có những năm tháng hạnh phúc. Tại trang 267 của tập hồi ký, ông viết : Học sinh vui sướng, tinh thần thoải mái. Chẳng ai bảo ai, toàn bộ học sinh CVA đều rất kính phục TT Ngô đình Diệm. Và cảm ơn nữa. Nhưng dòng này tác giả viết tại Úc, sau khi TT Ngô đình Diệm đã qua đời trên 60 năm, không thể nói là để tuyên truyền hay vì áp lực nào khác. Đó là sự thực, 100% sự thực. Những ai thuộc thế hệ tác giả, trong đó có tôi, có thể xác nhận điều này. Nếu không có bọn CS và cuộc chiến sau này do chúng gây ra, thì chắc chắn là Việt Nam ngày nay đã khác xa, đã tiến bằng hay tiến hơn Đại Hàn.

Cuộc sống của người dân Miền Nam sau 1954 là một cuộc sống đã dược tác giả tả lại tại trang 279 : Sài Gòn sống trong cảnh thanh bình, thịnh vượng. Tôi đậu tú tài một, rồi tú tài hai, ban toán. Nhờ Việt Nam Cộâng Hòa, TXD lên đại học và vào trường Y Khoa. Rất tiếc, đến giai đoạn này, cuộc sống của người Miền Nam không còn được CS để yên nũa. Chúng đã một mặt mua chuộc được những người Miền Nam nhẹ dạ (như một ông trưởng giả người miền Nam là hàng xóm của ông trong đồng Ông Cộ), một mặt xua quân vượt vỹ tuyến 17 vào Miền Nam gây nên một cuộc chiến tranh vô cùng thảm khốc kéo dài mãi đến 1975, trong đó gần 3 triệu thanh niên đã bỏ mình, lãng nhách, không có gì có thể biện minh cho sự cần thiết của cuộc chiến này. Như đa số các thanh niên Miền Nam, TXD đã vào quân đội , không vì muốn chiến thắng ai, mà chỉ để bảo vệ nếp sống mà mình đã chọn. Nhưng người thanh niên Miền Nam, ưa hoà bình nhưng không còn một lưa chọn nào khác là hy sinh. Hãy nghe tác giả nói về trường hợp một người lính Miền Nam : trang 373 : Một người từ ngày nhập ngũ tính đến nay đúng mười năm. Anh ta cứ ở nguyên một chỗ trên một nơi hẻo lánh, đó là một ngọn núi trong tình trạng vô cùng nguy hiểm, Hàng ngày, pháo kích của Việt Công rơi xuống chỗ đóng quân đều đặn. Từ ngọn núi này đi ra, không thể dùng đường bộ. Xe cộ sẽ bị Việt Công phục kích. Đời sống của những người tại đơn vị nhỏ này lệ thuộc vào những chuyến tiếp tế. Từ lương thực đến súng đạn , tất cả đều phải bằng máy bay…Anh lính này cưới vợ xong là đi lính, mỗi năm về phép hai lần, mỗi lần 7 ngày. Anh ở Long An. Những người như người thanh niên Miền Nam này sau đó bị gán cho hai chữ ngụy quân. Không có gì vô lý hơn việc này. Nếu không có chiến tranh mà người CS gây nên, anh ta đã có mười năm hạnh phúc bên vợ con tại Long An. Anh ta có buôn bán gì với người Mỹ mà nói đến chuyện bán nước ?? Nói đi nói lại chỉ để nói lên một sự thực là đảng Công Sản phải chịu trách nhiệm về những đau đớn hy sinh của thế hệ này, trong Nam cũng như ngoài Bắc.

Sau khi cuộc chiến chấm dứt một cách tức tưởi dưới súng đạn mà Tầu Công cung cấp để người Việt Nam chém giết nhau dẫn đến cuộc Bắc Thuộc hiện nay mà nguy cơ mất nước lên cao độ hơn bất cứ thời đại nào, TXD còn phải chia sẻ với những người thanh niên Miền Nam thuộc thế hệ anh 3 kiếp nạn khủng khiếp nữa là Học Tập Cải Tạo, Vượt Biên và làm lại cuộc đời nơi xứ người (Úc).

Học tập cải tạo của bọn Việt Cộng thưc ra chỉ là một loại ngục tù giống như Quần Đảo Goulag bên Nga mà Soljenitsyne đã mô tả, trong đó bọn cai tù dùng những biện pháp khủng bố về vật chất và tinh thần để triệt tiêu ý chí người tù, sao cho đối với họ, chỉ còn miếng ăn là quan trọng. Không còn chống đối, không còn ý chí, không còn danh dư, không còn nhân phẩm. Thời gian ở tù dài hay ngắn, người đi cải tạo hoàn toàn không biết. Trong đêm tối, họ dùng phương pháp chuyển trại, kẻ đi không biết tại sao mình đi, kẻ ờ lại không biết tại sao mình phải ở lại, từ đó phát sinh ra những lời bàn bạc , phỏng đoán vu vơ, chủ yếu gây sự hoang mang, và người tù sống trong một không khí kinh hoàng, tuyệt vọng, đến nỗi nhiều người phải đi đến chỗ tự tử, vì họ không chịu được sư tra tấn về tinh thần này. Nếu không tự tử, thì sự thiếu dinh dưỡng, bệnh tật cũng tàn phá thân thể người tù. Đó là chỉ tiêu, là mục đích của cái gọi là học tập cải tạo.Hãy xem TXD tả lại quang cảnh trong trại học tấp :

            Mỗi sáng, để chối bỏ tình trạng xuống dốc của cơ thể, anh em ráng tập đi bộ quanh những căn nhà….Nhìn họ, tôi biết họ đang lâm vào một chứng bệnh thuộc về thần kinh tâm lý. đó là chứng bệnh khước từ hiện trạng, chối bỏ sự thật, tiếng Anh Denial .

Và cái đêm kinh hoàng anh bị chuyển trại :

            Vài tháng sau, đến lượt tôi bị gọi tên. Gói ghém vật dụng, lên xe Molotova. Khuya đến, đoàn xe chuyển bánh. Xe không có mui, không có ghế. Cả người lẫn hành lý chồng chất lên nhau. Xe chạy suốt đêm. Lệnh cai tù là tiêu tiểu tại chỗ. BS Chi, thuộc bô binh, vãi cứt đái ra quần. Gió bạt hơi thối, lúc hướng này, lúc hướng khác.

Tất cả bài bản học tập cải tạo này, thực ra Việt Công học từ bọn Nga, mà tác giả của nó là những chuyên viên tâm lý lỗi lạc. Chúng ta đã nghe nói về những trại giam vùng Tây Bá Lợi Á bên Nga, không phải chỉ là tàn bạo đâu, có nghiên cứu, có bài bản khoa học hẳn hoi.

Nếu cuộc sống trong trại cải tạo đen tối, thì cuộc sống bên ngoài cũng không hơn gì. Người dân Miền Nam đã được hưởng tư do trong khoảng hai chục năm, dưới thời Cộng Hòa I, rồi Cộng Hoà II, khác với người Miền Bắc, họ không chịu nổi cái chế độ hà khắc là chế độ Cộng Sản, với sự quản trị cái bao tử của người dân, và những đợt đánh tư sản, đổi tiền làm họ khánh kiệt. Thời gian này là thời gian họ tổ chức những chuyến tầu vượt biên, nhất quyết rời bỏ Việt Nam, là quê hương họ, không luyến tiếc, chấp nhận những rủi ro, chết chìm tại biển đông, hay chết vì hải tặc. Nếu cái cột đèn Miền Nam có chân, chúng cũng bỏ đi. Mấy chục năm sau, hiện nay, năm 2018, ra ngoại quốc vẫn là giấc mơ của người Việt Nam. Tại sao như vậy, nếu không là việc lòng dân đã quá chán ghét Cộng Sản. Giấc mơ rời bỏ Việt Nam dù có hấp dẫn đến thế nào chăng nữa cũng không phải là dễ thực hiện.  Phải có phương tiện, có tiền và nhất là phải có sự may mắn nữa. Giỏi giang cách mấy cũng không thoát khỏi cái số phân con người, cái phước, cái đức mà tổ tiên để lại cho con cháu, Trần Xuân Dũng đã được hưởng cái phước đó và đã đem được gia đình sang Úc. Xem những trang giấy anh viết về quãng đời này của anh, không thể không có cảm nghĩ là anh này có phước quá. Cuộc đời của anh coi như 99% tàn tạ, chỉ có 1% may mắn thoát, vậy mà anh có được cái 1% đó, không hiểu tại sao.

Trần Văn Thủy, một đạo diễn Miền Bắc viết trong tác phẩm của ông Nếu Đi Hết Biển đại khái :

Nếu đi hết biển qua Các Đại Dưong, Châu Lục, đi mãi, đi mãi, thì sau cùng  cũng lại trở về với quê  mình, làng mình.

Ý của ông này là tình Quê Hương trong một con người mãnh liệt và không gì có thể tiêu diệt được tình cảm này. Trần Văn Thủy đã lầm. Người ta yêu quê hương nhưng khi quê hương ấy nằm trong tay những kẻ trời không dung, đất không tha như bọn Việt Cộng, thì thà Sống Chẳng Còn Quê như Trần Xuân Dũng còn hơn.

Hãy nghe lời tâm sự của tác giả :

            Lúc nào tôi cũng khắc khoải về nước Việt Nam đã mất.

Và bài thơ này của thi sỹ :

Nghe chó sủa khuya, thấy não nề
Nhắc đời đất khách kéo lê thê.
Ta vì thảm họa Miền Nam mất.
Sống chẳng còn quê, thác chẳng về

Tôi đã đọc say mê liền một lèo trong một đêm mùa đông năm 2018 tại nơi tôi ở là thành phố Montréal, kho tuyết rơi, và ngoài trời giá lạnh, tập hồi ký của người bạn đồng môn. Gấp cuốn sách lại, tôi trầm ngâm suy nghĩ . Ái nữ của tác giả, cô Chim Khuyên viết trong trang cuối cuốn sách : Tôi coi nước Úc là nhà, nhưng tôi biết rằng bố mẹ tôi lúc nào cũng vẫn cảm thấy như ở ngoại quốc.

Tôi biết rằng cũng như tôi, Trần Xuân Dũng lúc nào cũng vẫn thiết tha với Việt Nam, nhưng không về Việt Nam nếu vẫn còn Việt Cộâng.

Lời kết của bài viết này, đã khá dài, là tôi xin nhắn các nhà đạo diễn điện ảnh Việt Nam, trong và ngoài nước : Nếu các bạn muốn tìm một tác phẩm để thực hiện một cuốn phim ngang hàng với Guerre et Paix, Autant en emporte le Vent, Docteur Jivago, thì xin hãy đọc Sống Chẳng Còn Quê của Bác Sỹ Trần Xuân Dũng theo địa chỉ trên Internet : txdung399.blogspot.com.
Trân trọng.

Trần Mộng Lâm
__._,_.___

Ngày Anh Đi


http://sis.gamesclan.net/immagini/wikisis/64195757_vietcong.jpg

Tuổi Trẻ bị đảng khoá mồm 3 tháng

 https://4.bp.blogspot.com/-ZMoCsre2riw/W00buJD1S0I/AAAAAAACVt8/h4OthALTvecW6ie4stFfiKRhMvOE5MbdgCLcBGAs/s1600/tuoitre%2Bonline-bi%25CC%25A3t%2Bmo%25CC%2582%25CC%2580m-danlambao.jpg
 Sau khi lỡ dại đăng lại phát biểu được lòng dân mà trái ý đảng của chủ tịch nước Trần Đại Quang, Tuổi trẻ Online bị đảng cấm khẩu 3 tháng và nộp phạt 220 triệu hồ tệ. Tuy nhiên, nhìn lại sự việc thì thấy có vài điều "oan ức" cho tờ báo lề đảng này.
Thứ nhất: Tuổi Trẻ bị bầm dập là vì đăng bài "Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình "với đoạn mở đầu cho bài viết: 
Sau đó, bài báo này được chỉnh sửa cấp tốc và đăng lại như sau: 
Khi phạt và đình bản Tuổi Trẻ Online, Cục Báo chí của đảng đã đưa ra kết luận rằng TTO đã đưa "thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng" trong bài báo "Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình" đăng trên Tuoitre.vn ngày 19/6/2018." 
Và theo cục này thì ông Quang không có phát biểu như vậy. 
Có 2 vấn đề ở đây: 
- Khó mà tin rằng phóng viên Tuổi Trẻ dám tạo tin giả và đặt chuyện ủng hộ cần có Luật Biểu Tình vào mồm chủ tịch nước. 
- Ông chủ tịch nước chưa bao giờ đính chính hay lên án hoặc kiện Tuổi Trẻ ra toà vì tội lấy râu biểu tình cắm vào cằm chủ tịch. 
Do đó, một mặt Nguyễn Phú Trọng đã "có phương án" với Trần Đại Quang và mặt kia là bịt mồm Tuổi Trẻ. 
Thứ hai: Tuổi Trẻ đã đăng bài "Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?" 
Đặc biệt là vào lúc này, bài báo vẫn còn nằm trên Tuổi Trẻ Online. Danlambao đăng lại nguyên bài để bạn đọc tìm giùm lý do đảng cộng sản bịt mồm báo lề đảng: 
Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây? 

26/05/2017 20:51 GMT+7 

TTO - Ngay sau khi TTO đăng kết luận của Thủ tướng tại cuộc họp về phương án đầu tư dự án cao tốc Bắc - Nam, nhiều bạn đọc thắc mắc: Vì sao trong quy hoạch này không thấy có cao tốc cho miền Tây? 

Một bạn đọc tên Minh đã hỏi rất thẳng thắn: "Sao không có cao tốc về Cà Mau, nơi có mật độ giao thông ngày càng tăng cao?". Tương tự, bạn đọc Tòng cũng thắc mắc: "Sao không thấy đoạn về miền Tây?". 

Cùng suy nghĩ, bạn đọc Hồ Văn Bảy Nghiệp băn khoăn: "Bao giờ miền Tây Nam bộ mới có cao tốc đây? Đến Trung Lương là xong rồi sao?". Bạn đọc Thanh Truc cũng hỏi: "Sao miền Tây không có nhỉ?". 

Hình dung cao tốc như đòn bẩy chiến lược để phát triển kinh tế, bạn đọc Hoàng Linh phân tích: "Nghe Chính phủ duyệt đầu tư đoạn cao tốc Nha Trang - Dầu Giây thấy cũng mừng. Nhưng nói thật, Quốc lộ 1 từ Đông Nam Bộ đi Nha Trang hiện tại đã khá tốt rồi, trong khi Quốc lộ 1 về miền Tây khá tệ. Nên có một quyết định đầu tư hạ tầng để nâng tầm miền Tây Nam Bộ". Bạn đọc này còn nhấn thêm đầy tình cảm: "để đồng bào miền Tây đỡ tủi thân". 

Bạn đọc ký tên Anh Ba Khía trong bình luận của mình cũng biểu đồng tình với bạn đọc Hoàng Linh khi nhắn nhủ: "Dân miền Tây Nam Bộ nóng lòng chờ sự quan tâm của chính phủ để vực dậy tiền năng của vùng châu thổ Mekong". 

Cắc cớ hơn, bạn đọc ký tên Thang đề nghị: "Đầu tư cao tốc Bắc Nam mà từ Bắc vào... Nam sao không là từ Cà Mau ra Bắc". 

Trong 16 ý kiến bạn đọc đăng tải ở phần bình luận của bài báo nói trên, đã có 5 ý kiến thắc mắc vì sao trong quy hoạch không thấy có cao tốc cho miền Tây. 

Bạn đọc nghĩ sao về điều này? 
Nói chung, nội dung bài báo chỉ toàn là thắc mắc chuyện mà Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc không muốn... thắc mắc.
Tóm lại, làm thân bút nô cho đảng coi vậy cũng không dễ. Ngay cả chủ tịch nước còn bị bịt mồm và đứa nào đăng lại lời của chủ tịch còn bị khoá mồm 3 tháng. 
Câu hỏi được đặt ra là sau 3 tháng liệu cái khoá của Nguyễn Phú Trọng có được mở khỏi mồm của Tuổi Trẻ? 
17.07.2018
__._,_.___

Saturday, 30 June 2018

Giờ đã là lúc không còn nhẫn nhịn được nữa rồi.


Image may contain: 1 person, sitting
Tôi không ngạc nhiên khi Trung Quốc đưa giàn khoan lấn sâu vào thềm l...ục địa Việt Nam và mang cả một đội tàu hùng hậu, trong ấy có cả tàu chiến, rồi máy bay chiến đấu yểm trợ xâm lấn biển đảo Việt Nam. Vì sao tôi không thấy bất ngờ? Các bạn có thể nhìn lại các sự kiện vào năm 1974, 1979 và 1988 thì sẽ thấy rất rõ mưu đồ của Trung Quốc là muốn gặm dần lãnh thổ Việt Nam, bao gồm cả đất liền và trên biển.
Hoàng Sa, Trường Sa luôn là những chảo lửa, không biết sẽ bùng lên lúc nào. Đây cũng là vùng lãnh hải thiêng nhất và cũng bất an nhất của nước ta. Nếu đất nước của chúng ta có những biến động thì sẽ bắt đầu từ vùng sóng gió này.
Chúng ta đã tôn trọng, thực hiện đúng cam kết, nhưng Trung Quốc luôn nói một đằng làm một nẻo. Cái bi kịch lớn nhất của nước ta là lại phải ở bên cạnh một ông bạn nham hiểm và rất xấu tính. Ở các nước khác trên thế giới, trong đó hầu hết là các nước tư bản, họ sống với nhau rất êm đềm, hòa thuận. Tôi đi từ Pháp sang Đức, từ Pháp sang Bỉ, hay từ Anh sang các nước khác, không thấy có biên giới, không thấy hải quan. Cứ đi thẳng một lèo. Khi nhìn lên biển chỉ đường, thấy dòng chữ khác, mới hay mình đã sang nước khác rồi.
Ngay cả kẻ thù của chúng ta xưa như Pháp và Mỹ, mặc dù rất tàn bạo, nhưng họ không chiếm của ta một mét đất nào. Còn ta với Trung Quốc thì sao? Mang danh anh em “môi hở răng lạnh”, luôn nêu cao 16 chữ vàng, nhưng họ lấn của ta từng gốc cây ngọn cỏ. Họ nắn cả dòng chảy của sông suối để nước xói mòn sang phía ta. Đây là trò rất trẻ con và bẩn thỉu.
Ấy thế rồi cứ như tằm nhấm lá dâu, cả một vùng đất đai cương giới của ta nằm gọn trong túi họ. Xin đơn cử: Cửa Ải Nam quan, cột cây số không, nơi Nguyễn Trãi chia tay cha là Nguyễn Phi Khanh, giờ đã nằm sâu trong đất Trung Quốc đến hàng chục cây số.
Thác Bản Giốc vốn từ bao đời là danh thắng của chúng ta, giờ Trung Quốc đã chiếm một nửa rồi. Rồi Hoàng Sa là của chúng ta, Trung Quốc đã chiếm đóng trái phép từ mấy chục năm nay.
Và bây giờ, Trung Quốc lại đưa giàn khoan khủng, được xem như lãnh thổ di động của Trung Quốc được tàu chiến bảo vệ lấn sâu vào thềm lục địa của ta, rồi ngang nhiên tấn công các tầu thuyền chức năng của ta, vu vạ ta gây hấn với họ. Đó là một hành động ngang ngược và bẩn thỉu nhất. Đúng là một kẻ “vừa ăn cướp vừa la làng”.
Bây giờ, họ lại đòi ta phải rút hết tàu thuyền về rồi mới đàm phán. Thật là ngang ngược. Anh là một kẻ cướp. Anh cướp nhà tôi, rồi lại đuổi tôi ra đường để bàn chuyện sở hữu nhà cửa. Có chuyện ngược đời như thế không? Đúng ra, Trung Quốc phải rút hết tàu thuyền, di dời giàn khoan phi pháp ra khỏi khu đặc quyền kinh tế của ta rồi mới bàn gì thì bàn.
Trung Quốc phá ta không từ bất cứ thủ đoạn nào, kể cả những việc làm rất bần tiện, như cho thương lái sang ta mua mèo với giá cao, thế là vì cái “giá cao” ấy, mèo gần như tuyệt diệt, bà con nông dân phía Bắc phải chịu đại dịch chuột hoành hành, khiến cả mùa màng xiêu điêu.
Rồi họ lại sang mua móng trâu với giá cao. Cũng chẳng biết họ mua móng trâu làm quái quỷ gì mà mua với giá cao thế. Ở thời điểm ấy, cả chú trâu to lớn vật vã mới có 5 triệu bạc, mà chỉ riêng một cái móng trâu cũng đã gần một triệu bạc rồi. Thế là bà con nhẹ dạ lột móng trâu đem bán. Kết cục là trâu bò chết hàng loạt, ảnh hưởng nặng đến sức kéo của bà con nông dân nghèo phía Bắc.
Và rồi còn ghê rợn hơn nữa là việc Thương lái Trung Quốc hướng dẫn bà con ta làm chè bẩn để mua với số lượng rất lớn. Làm được bằng nào mua hết bằng ấy. Họ yêu cầu người làm chè trộn phân lân hoặc nước bùn đất vào búp chè tươi già, qua công đoạn vò, phơi, được loại chè khô vừa nặng, vừa dẻo, cánh chè xoăn và xanh. Chè bẩn được đóng bao, đóng gói chở đi kìn kìn. Họ mua chè bẩn với số lượng lớn như thế để làm gì thì chỉ có trời mới biết.
Khi Trung Quốc đăng cai Đại hội Olympic, trước con mắt của bạn bè quốc tế, họ mời ông Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang sang cùng chứng kiến cảnh họ đốt chè, với lý do chè Việt Nam bẩn không đảm bảo an toàn thực phẩm.
Vậy thì còn có quốc gia nào giám ký kết, đặt mua chè của ta? Hậu quả là chỉ sau 6 tháng, toàn bộ ngành chè xiêu điêu. Hàng loạt doanh nghiệp chè bị phá sản. Mới đây nhất là hàng ngàn xe dưa hấu thối ủng ở cửa khẩu. Và bây giờ ở cấp Quốc gia là chuyện giàn khoan. Ôi! Người anh em Trung Quốc, “môi hở răng lạnh”, người luôn nêu cao “mười sáu chữ vàng” mà lại hiện hình bần tiện nham hiểm và rúm ró như thế sao?
Thế kỷ 21 mà chúng ta đang sống đây, hàng hóa của Trung Quốc đã phủ khắp thế giới. Chẳng cần đến Trường Sa, Hoàng Sa và cả biển Đông thì Trung Quốc cũng vẫn là một quốc gia hùng mạnh vào bậc nhất thế giới, vậy thì việc gì phải vơ váo những thứ không phải của mình. Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam. Đó không phải chúng ta tự tuyên bố, mà chủ quyền đó đã được chính người Pháp và bạn bè quốc tế xác định từ mấy trăm năm trước.
Trong bản đồ địa giới, hải giới của Trung Quốc, từ đời nhà Thanh và trước nữa cho đến năm 1004 cũng không có Hoàng Sa, Trường Sa và cái đường lưỡi bò ma quỷ. Đấy là những bằng cứ hùng hồn, phủ nhận những trò tháu cáy của những kẻ tiểu nhân. Trung Quốc đã tự cô lập mình trước cộng đồng quốc tế, đặc biệt là với các nước trong khu vực, cùng thở chung một bầu khí quyển Biển Đông.
Trung Quốc đang sử dụng nhiều thủ đoạn nhằm tranh đoạt lãnh hải của Việt Nam, bao gồm cả việc chủ động sử dụng vũ lực tấn công tàu cảnh sát biển và tàu kiểm ngư Việt Nam.
Việt Nam chẳng sợ gì Trung Quốc. Sức mạnh của tình đoàn kết ở Việt Nam đã từng đánh bại nhiều kẻ thù sừng sỏ. Tuy nhiên, chọn con đường chiến tranh để giải quyết vấn đề biển đông là hạ sách mà không khéo lại mắc mưu Trung Quốc. Trung Quốc muốn gây hấn với ta, rồi lấy đó mà răn đe các nước khác. Tôi đồng ý với cách xử lý rất khôn ngoan nhất, là phải bình tĩnh, cảnh giác, tỉnh táo, không để Trung Quốc lừa phỉnh, giành lại và bảo vệ trọn vẹn lãnh thổ bằng con đường hòa bình.
Việc làm trước tiên là quốc tế hóa biển đông. Đây là vấn đề Trung Quốc ngại nhất, bởi họ khuất tất. Cần đoàn kết, liên minh với các nước trong khu vực cùng có quyền lợi ở Biển Đông rồi kéo cả thế giới vào cuộc. Nếu Trung Quốc không rút giàn khoan ở khu đặc quyền kinh tế của ta, chúng ta cũng sẽ phải làm như Philippine, kiện Trung Quốc ra tòa án Quốc tế. Nếu ra tòa, chắc chắn Trung Quốc thua.
Mặt khác, chúng ta cũng cần thông tin rộng rãi để 1,3 tỷ dân Trung Quốc hiểu vấn đề Biển Đông thực chất thế nào. Người dân Trung Quốc đang bị bưng bít. Sẽ rất nguy hiểm khi họ bị chính quyền Trung Quốc xuyên tạc và kích động, như họ đang rêu rao là chúng ta xâm phạm vùng kinh tế Trung Quốc, tàu ta đâm tàu Trung Quốc 170 lần… Các nhà cầm quyền Trung Quốc đang chơi trò đánh lạc hướng dư luận, đẩy xung đột ra ngoài biên giới khi gặp phải vụ bê bối ở Tân Cương.
Thật có lý khi một nhà báo đã đề nghị các báo điện tử của ta nên có trang bằng tiếng Trung Quốc, để giúp người dân Trung Quốc hiểu được thực chất vấn đề và không bị kích động. Cần lật tẩy những trò bẩn thỉu của giới cầm quyền Trung Quốc. Ngay trong giới học giả Trung Quốc, cũng có người hiểu được vấn đề, họ đã yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Tôi cũng mong rằng, Việt Nam sẽ có những ứng xử mạnh mẽ hơn nữa bằng con đường hòa bình để gìn giữ chủ quyền thiêng liêng của đất nước. Như tôi đã nói Trung Quốc vốn rất sợ đưa việc giải quyết những vấn đề ở biển Đông ra quốc tế, vì những gì họ hành động ở khu vực (đặc biệt là với Việt Nam) đã vi phạm Công ước Liên Hợp quốc và Luật biển 1982. Vậy thì tại sao chúng ta không tham khảo phương pháp của Philipin: Kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế? Chúng ta tôn trọng họ, nhưng họ đâu có tôn trọng chúng ta? Giờ đã là lúc không còn nhẫn nhịn được nữa rồi.
--
Dương Trang

Đặc khu bán nước hại dân



https://i.ytimg.com/vi/HUv1y_C7aXE/mqdefault.jpg
- Làn sóng chống Dự luật Đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc của hàng chục ngàn người ở nhiều nơi Việt Nam trong hai ngày 10 và 11 tháng 06 năm 2018 đã lôi ra ánh sáng âm mưu của đảng Cộng sản Việt Nam muốn cong lưng bắc cầu cho Trung Cộng leo xuống Đông Nam Á và ra Biển Đông để thực hiện chiến lược "Một vành đai, Một con đường" (hay "Nhất đới, Nhất độ").

Nối giáo cho giặc

Trước hết hãy nói về âm mưu của Dự án Vân Đồn (Tỉnh Quảng Ninh), đã bị Tác giả Hoàng Dũng phát giác và phổ biến trên Internet và báo điện tử Bauxite Việt Nam từ ngày 20/06/2018, chứng minh đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã cam tâm làm nô lệ cho Tầu Bắc Kinh.

Chuyện này bị lộ tại Cuộc hội thảo ngày 18 tháng 01 năm 2018 tại Trung tâm hội nghị quốc gia (Hà Nội) của Hội Khoa học và Chuyên gia Việt Nam toàn cầu và Học viện Chính sách và Phát triển (tên tiếng Anh: Academy of Policy and Development) thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư.

Theo Hoàng Dũng, một tài liệu được trình bày tại Workshop 4: Đặc khu Kinh tế - Hành chính Vân Đồn – Thành phố bền vững và các cơ hội đầu tư (Van Don – Special Administrative and Economic Zone: Sustainable City and Investement Opportunities), đã công khai xác nhận điều từ lâu bị đảng CSVN che đậy, đó là: "vị trí chiến lược" của Đặc khu Kinh tế- Hành chính Vân Đồn là "hành lang nối Việt Nam và ASEAN với Trung Quốc, một nút quan trọng trong đề án Một vành đai, một con đường của Trung Quốc". Strategic location: corridor linkage between Vietnam & ASEAN to China, an important node on the project One Belt, one road of
China)

Như thế mà Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng đã cố tình lu loa chối biến với báo chí tại hành lang Quốc hội ngày 06/06/2018 rằng: "Trong dự thảo Luật không có một chữ nào về Trung Quốc… Chỉ có những người cố tình hiểu theo hướng đó và đẩy vấn đề lên, chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc… Mọi người đang hình dung tiêu cực. Mọi người đang đẩy thành vấn đề sợ Trung Quốc, nhưng ta bình đẳng không phân biệt, không một ai có thể vào đây làm việc gì khi đất nước ta đang có chủ quyền, ta phải bình tĩnh, xem xét và lắng nghe."

Đúng là không có chữ nào gọi là “Trung Quốc” trong dự luật. Nhưng còn cái việc Dự luật cho phép người Tầu được “miễn thị thực” nhập cảnh vào Đặc khu Vân Đồn thì có yếu tố “Trung Quốc” có hay không?

Hãy đọc Điều 54 viết: "Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh sử dụng giấy thông hành hợp lệ nhập cảnh vào đặc khu Vân Đồn với mục đích du lịch được miễn thị thực với thời hạn xác định; trường hợp có nhu cầu đến các địa điểm khác của tỉnh Quảng Ninh để du lịch thì làm thủ tục thông qua doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam.

Chính phủ quy định chi tiết khoản này."

Xếp của ông Dũng là Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cũng tát nước theo mưa khi phân bua Dự luật Đặc khu với cử tri Hà Nội ngày 17/06/2018: "Trong đó có điểm là thời gian cho thuê đất 99 năm, nhưng có phải là bàn giao cho nước A nước B nào đó, cho người ta vào đây để mà tự do đâu. Pháp luật hiện hành quy định là 70 năm, đặc khu ban đầu dự tính là không quá 99 năm nhưng còn bao nhiêu quy trình, khi Thủ tướng phê duyệt thì mới được làm.

Bây giờ lại cứ kích chuyện này lên, nói là cho Trung Quốc thuê đất 99 năm thì mất nước, kích động để biểu tình. Rõ ràng là sự thật đã bị xuyên tạc. Cố kích động để chống đối, phá hoại…bản chất sâu xa là các đối tượng đã xuyên tạc sự thật, kích động lòng yêu nước chân chính của nhân dân để âm mưu việc xấu, trong đó có bàn tay của những phần tử phá hoại, không loại trừ yếu tố nước ngoài… Phải tỉnh táo lên án, phê phán, đập tan âm mưu phá hoại."

Nói như hai ông Trọng và Dũng thì ai đã cho phép nói công khai tại cuộc hội thảo ngày 18 tháng 01 năm 2018 tại Trung tâm hội nghị quốc gia (Hà Nội) rằng Vân Đồn là "một nút quan trọng trong đề án Một vành đai, một con đường của Trung Quốc"? Nếu những người viết câu này không nằm trong đảng và đã được bật đèn xanh thì có cho ăn vàng cũng không ai dám hé môi.

Hay đây lại là sản phẩm của loài “ong trong tay áo” bay ra, hay “nằm vùng” mà ông Trọng không biết, hoặc ông biết mà cứ "tự nhiên như người Hà Nội" lờ đi rồi đổ vạ cho “thế lực thù địch” đã bịa đặt chống đảng, chống nhân dân và làm phương hại đến quan hệ Việt-Trung "vừa là đồng chí, vừa là anh em"?

Vị trí Vân Đồn

Cũng cần nhắc lại Vân Đồn (Tỉnh Quảng Ninh) là cửa ngõ ra Vịnh Bắc Bộ, là chặng dừng chân đầu tiên của tầu bè Trung Hoa đi xuống Việt Nam, nhưng cũng là tuyến phòng ngự ở vùng biển Đông Bắc của Việt Nam từ thời các Vua chúa Việt. Hơn nữa Vân Đồn chỉ cách đảo Hải Nam, căn cứ Tầu ngầm của Trung Hoa, chừng 200 hải lý (mỗi hải lý dài 1,852 mét).

Từ Vân Đồn, nơi có sân bay mới hoàn thành dài nhất Việt Nam (theo Sohanews, 13/06/2018) sẽ nối kết với các thành phố ven biển Đông Á của Trung Cộng, trong đó có Thượng Hải và đảo Hải Nam. Máy bay cất cánh từ sân bay quốc tế Vân Đồn cũng sẽ dễ dàng và mau chóng tới các nước trong khối ASEAN (Hiện hội các nước Đông Nam Á) trong vùng Biển Đông gồm Tân Gia Ba, Mã Lai Á, Nam Dương, Brunei và Phi Luật Tân.

Ngoài ra, Nhật Bản, Nam-Bắc Hàn và Nga cũng nằm trong tầm với của sân bay Vân Đồn.

Ngoài hàng không, Vân Đồn cũng có dự án sẽ xây dựng hải cảng cấp Quốc tế để các tầu quân sự, thương mại và du lịch tới lui. Huyện đảo Vân Đồn còn có vịnh Hạ Long, một danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Việt Nam đã được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới.

Với những lợi điểm kinh tế, giao thông, du lịch và chiến lược quốc phòng quan trọng này, hèn chi mà Trung Cộng không tìm mọi mánh lới để lùa Việt Nam chui vào cái bẫy Con dường Tơ Lụa trên đất liền và trên biển, hay Một vành đai, Một Con đường, có tên Trung Hoa là “Nhất đới, Nhất độ” của họ.

Ông Trọng - hành lang và vành đai

Ngoài những điều đã biết về Vân Đồn nằm trong mắt xích của Trung Cộng, một Tài liệu khác, cuốn sách "Hai hành lang một vành đai kinh tế Việt Nam – Trung Quốc trong bối cảnh mới" do Nhà xuất bản Khoa học xã hội; Viện Nghiên cứu Trung Quốc (Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam) xuất bản năm 2012 còn lộ ra chủ trương của đảng CSVN bắc cầu cho Trung Cộng mau thỏa mãn giấc mơ bành trướng xuống Việt Nam.

Nội dung cuốn sách, do GS.TS. Đỗ Tiến Sâm và GS. Kurihara Hirohide (đồng chủ biên), được Nguyễn Thu Hà giới thiệu là kỷ yếu Hội thảo khoa học "Hai hành lang một vành đai kinh tế Việt Nam – Trung Quốc trong bối cảnh mới", diễn ra ngày 18 tháng 01 năm 2018 tại Trung tâm hội nghị quốc gia (Hà Nội), do Viện Nghiên cứu Trung Quốc (Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam) và Viện Nghiên cứu Ngôn ngữ và Văn hóa các nước Á – Phi (Đại học Ngoại ngữ Tokyo, Nhật Bản) đồng tổ chức.

Tài liệu đi kèm bài giới thiệu sách đã viết: "Hợp tác phát triển hai hành lang một vành đai kinh tế Việt Nam – Trung Quốc bao gồm (1)“hành lang kinh tế Côn Minh – Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng”, (2)“hành lang kinh tế Nam Ninh – Lạng Sơn – Hà Nội – Hải Phòng”, và (3)“vành đai kinh tế Vịnh Bắc Bộ” đã được lãnh đạo cao cấp hai nước thỏa thuận xây dựng."

Điều quan trọng là Quốc hội, mang tiếng là đại diện của dân mà không được Bộ Chính trị cho thảo luận chủ trương hợp tác kinh tế quan trọng này. Giống hệt như Dự án Bauxite Tây nguyên đang thua lỗ nghiêm trọng và Formosa Hà Tĩnh đã gây ra thảm trạng môi trường biển miền Trung năm 2016 cũng không hề được trình ra Quốc hội thảo luận.

Vậy mà, thương hại và nhục nhã thay, cái Quốc hội đảng cử dân bầu này lại không dám ho hoe thì có còn xứng đáng là đại diện của dân nữa không?

Tài liệu phổ biến rộng trên Internet, có nhiều hơi hám Trung Quốc, viết tiếp: "Đúng vào dịp kỷ niệm 67 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Trung Quốc, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã tới thăm Trung Quốc (12-15/01/2017) theo lời mời của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình. Đây là chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sau khi tiếp tục giữ vị trí này trong nhiệm kỳ mới, cũng là nguyên thủ nước ngoài đầu tiên đến thăm Trung Quốc ngay trong những ngày đầu năm mới. Chuyến thăm này có ý nghĩa quan trọng đối với việc đưa sự hợp tác giữa Trung Quốc và Việt Nam trong lĩnh vực chính trị và kinh tế đi vào chiều sâu, giúp thúc đẩy sự hợp tác kết nối giữa “Một hành lang, một con đường” và “Hai hành lang, một vành đai kinh tế”, tăng cường cộng đồng chung vận mệnh Trung Quốc – Việt Nam."

Đáng chú ý là trong dịp này, theo bài viết, thì ông Trọng còn nói hệt như giọng lưỡi của Tập Cận Bình, lãnh tụ Trung Cộng: "Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng cho biết Việt Nam kiên trì phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” để thúc đẩy mối quan hệ đối tác hợp tác toàn diện Trung Việt, đây là sự lựa chọn chiến lược, chính sách ngoại giao lâu dài và ưu tiên hàng đầu trong quan hệ đối ngoại của Việt Nam."

Bấy lâu nay, cứ tưởng chuyện 16 vàng-4 tốt chỉ là ý đồ đầu môi chót lưỡi gian dối phát ra từ miệng lãnh đạo Tầu, nào ngờ ông Trọng, Tổng Bí thư đảng cũng hồ hởi và phấn khởi hân hoan thì còn gì là thể diện quốc gia nữa?

Bài viết nói thêm rằng: "Kể từ khi tuyến đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai nối liền biên giới Trung – Việt thông xe đầu tháng 9/2014, Việt Nam đã bắt đầu tăng tốc độ xây dựng kết nối mạng lưới đường bộ và đường sắt giữa hai nước. Cho đến nay tuyến đường cao tốc tỉnh Bắc Giang tới tỉnh Lạng Sơn tiếp giáp với Quảng Tây (Trung Quốc) đã chính thức khởi công. Việt Nam vẫn đang nghiên cứu tính khả thi của dự án đường sắt cao tốc kết nối Hà Nội – Lào cai – Hải Phòng và đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái."

Như vậy xem ra chuyện tưởng như đùa “hai nước là một, một nước là hai” giữa Việt Nam và Trung Cộng đã thành hình qua chủ trương “Một vành đai, Một con đường” (Trung Cộng) và “Hai hành lang, một vành đai” (Việt Nam).

Nói ra khó nuốt vào

Căn cứ vào những chuyện giấu diếm đã bị bại lộ thì đây là những bằng chứng cụ thể:

1. Trong Thông cáo chung nhân chuyến thăm chính thức Việt Nam từ ngày 10 đến 12 tháng 11 năm 2017 và tham dự Hội nghị APEC của Chủ tịch nhà nước, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Hoa Tập Cận Bình ở Đà Nẵng, phía Việt Nam cam kết: "Việt Nam hoan nghênh và ủng hộ việc triển khai sáng kiến "Vành đai và Con đường" nhằm thúc đẩy hợp tác cùng có lợi, liên kết kinh tế giữa các nước và kết nối khu vực, đóng góp tích cực cho hòa bình, ổn định và phát triển thịnh vượng của khu vực và thế giới; sẵn sàng cùng Trung Quốc thực hiện tốt văn kiện hợp tác về kết nối "hai hành lang, một vành đai" và "Vành đai và Con đường" đã ký kết, sớm xác định các lĩnh vực ưu tiên, phương hướng trọng điểm và dự án hợp tác cụ thể, phù hợp với lợi ích, khả năng và điều kiện của mỗi nước, thúc đẩy kết nối về chính sách, hạ tầng, thương mại, vốn và con người, tạo điều kiện để nâng cao chất lượng hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước."

2. Trong chuyến thăm Trung Hoa từ ngày 12 – 15/1/2017 của ông Nguyễn Phú Trọng, hai bên tuyên bố: "Khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc sẽ tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; luôn nhìn nhận và phát triển quan hệ song phương từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn lâu dài; luôn nắm chắc phương hướng lớn của tình hữu nghị Việt – Trung."

(Đoạn này xác nhận tài liệu đã phát tán rộng rãi lời tuyên bố “16 vàng-4 tốt” của ông Trọng trên Internet.)

Hai bên còn đồng ý: "Tăng cường hơn nữa hợp tác thực chất về kinh tế thương mại. Làm tốt quy hoạch chiến lược tổng thể trong hợp tác song phương. Tích cực thúc đẩy kết nối chiến lược phát triển giữa hai nước, bao gồm kết nối khuôn khổ "Hai hành lang, một vành đai” với sáng kiến"Một vành đai, một con đường”. Tăng cường trao đổi về hợp tác năng lực sản xuất giữa hai nước, triển khai thực hiện có hiệu quả “Bản ghi nhớ về danh mục các dự án hợp tác năng lực sản xuất giữa Bộ Công thương Việt Nam với Ủy ban Phát triển và Cải cách Nhà nước Trung Quốc”.

Và: "Tích cực bàn bạc thống nhất để sớm ký kết “Phương án tổng thể xây dựng khu hợp tác kinh tế qua biên Thực hiện tốt dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông; khẩn trương thúc đẩy hợp tác xây dựng cơ sở hạ tầng, kết nối giao thông, thực hiện hiệu quả quy hoạch tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng."

Đây là các tuyến đường sắt phần lớn do Trung Hoa tài trợ và thực hiện hầu giúp xuất nhập khẩu hang hóa cho Trung Hoa qua cảng Hải Phòng.

3. Trong chuyến thăm Việt Nam từ 5 đến 6/11 (2015) , Tập Cận Bình phát biểu tại Quốc hội Việt Nam: "Trung Quốc đánh giá rất cao sự kết nối, phát triển chiến lược giữa hai quốc gia, đồng ý tăng cường hợp tác đầu tư phát triển xây dựng cơ sở hạ tầng, cung ứng năng lượng trong phạm vi bộ khung “một con đường, một vành đai”, “hai hành lang, một vùng kinh tế” nhằm tạo động lực thúc đẩy mới cho quá trình hợp tác đối tác quan hệ toàn diện Trung Quốc Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới."

4. Nhận lời mời của Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tập Cận Bình, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Trương Tấn Sang đã thăm cấp Nhà nước nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa từ ngày 19 đến ngày 21 tháng 6 năm 2013.

Trong tuyên bố chung có đoạn viết: "Hai bên nhất trí tăng cường hơn nữa hợp tác giữa các tỉnh, khu tự trị biên giới hai nước, nhất là giữa 7 tỉnh của Việt Nam gồm Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh với 4 tỉnh (khu tự trị) của Trung Quốc gồm Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam, Vân Nam; phát huy vai trò của cơ chế hợp tác liên quan giữa địa phương hai nước; tập trung thúc đẩy hợp tác trong các lĩnh vực kinh tế - thương mại, cơ sở hạ tầng giao thông, khoa học, giáo dục, văn hóa, y tế…; thúc đẩy các tỉnh, khu tự trị biên giới hai nước cùng phát triển."

Sau cùng cũng nên đọc một đoạn trong Thông cáo chung, nhân chuyến thăm Trung Cộng của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc từ ngày 10 đến 15/09/2016.

Sau các cuộc thảo luận với Thủ tướng Trung Hoa Lý Khắc Cường thì hai bên đồng ý: "Thúc đẩy hợp tác đầu tư và kết nối chiến lược phát triển giữa hai nước. Phát huy vai trò Nhóm công tác hợp tác về cơ sở hạ tầng, tích cực nghiên cứu và thúc đẩy các dự án hợp tác kết nối trong khuôn khổ “hai hành lang, một vành đai” và “một vành đai, một con đường”; khẩn trương lập quy hoạch tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng; ủng hộ doanh nghiệp hai bên đẩy nhanh giải quyết các khó khăn, vướng mắc trong các dự án hợp tác liên quan giữa hai bên; tăng cường các hoạt động xúc tiến đầu tư, khuyến khích các doanh nghiệp Trung Quốc đầu tư vào các dự án phù hợp với nhu cầu và chiến lược phát triển bền vững của Việt Nam."

Như vậy thì sao mà nhân dân không căm phẫn, trí thức không bất bình và nhiều lão thành cách mạng, cựu đảng viên có tâm huyết không căm giận những kẻ đang lăm le rước voi về dày mồ?

Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có giỏi thì trả lời đi. -/-

(06/018)


Phạm Trần

Thursday, 28 June 2018

Chợ Lớn và người Hoa ở đô thị Việt bị xóa tên.

https://www.tapchikientruc.com.vn/wp-content/uploads/2017/12/17A11030-tckt.vn-01-768x503.jpg
Trường Pétrus Trương Vĩnh Ký nằm trên đường Cộng Hòa sát ranh hai thành phố Sài Gòn và Chợ Lớn nên lớp nào cũng có học sinh người Việt gốc Hoa.

Lợi Nhi, Thôi Nhỏ, Ngọc Lỳ, Quốc Dân,… là tên vài người bạn cũ cùng lớp có thể đoán biết là gốc Hoa.

Còn các bạn đã có tên hoàn toàn tiếng Việt thì tôi đành chịu thua không biết ai là người gốc Hoa.

Quốc Dũng, bạn thân nhất của tôi có ông nội bà nội từ Trung Hoa sang, ba làm công chức, mẹ người Biên Hòa, nhà như mọi gia đình Việt khác. Tôi chỉ biết Dũng gốc Hoa khi đến thăm gia đình nội Dũng.

Chúng tôi không hề phân biệt gốc Bắc, gốc Nam hay gốc Hoa.

Ngày Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa (1974) chúng tôi đều phản ứng giận dữ như nhau và đều mong sẽ có ngày lấy lại.

Bài viết này để bổ túc cho bài "Phục Hồi Chợ Lớn Góp Phần Phát Triển Việt Nam" trên trang web BBC Tiếng Việt, và trả lời một số câu hỏi bạn đọc về người Việt gốc Hoa và Chợ Lớn.

Chợ Lớn là của người Việt
Nhà tôi ở đường Nguyễn Thiện Thuật, Bàn Cờ thuộc Quận 3 ngay sát ranh Chợ Lớn.

Cha tôi làm thầu xây cất cho chính phủ nên từ khi còn nhỏ tôi thường được đi theo lên Chợ Lớn mua hàng.

Cha tôi nói người Hoa buôn bán lấy chữ tín làm đầu, ân cần với khách, nói sao bán vậy, giá rẻ, hàng tốt, giao tận nơi, giao đúng lúc, họ giàu nhờ vậy.

Chợ Lớn ngay cái tên đã là tiếng Việt do người Việt gọi, Hoa Kiều gọi theo, người Pháp lấy để đặt tên cho thành phố Chợ Lớn, rồi cho tỉnh Chợ Lớn.

Di tích cổ nhất là Đình Minh Hương ở giữa Chợ Lớn, số 380 đường Trần Hưng Đạo, Quận 5, xây theo kiến trúc cổ Việt Nam vào năm 1789, trùng tu năm 1839 và 1901.

Mọi văn tự trong đình viết chữ Nôm, thờ danh tướng Việt Nam Nguyễn Hữu Cảnh và những bậc tiền bối Minh Hương có công khẩn đất lập làng.

Chợ Lớn từng thu hút nhiều sắc dân Trung Hoa nên có nhiều di tích của người Hoa, như Hội Quán, Chùa, Phố Cổ của người Quảng, người Triều Châu, người Phúc Kiến… Có những xóm chỉ sản xuất, mua bán một số mặt hàng.

Ngoài ra còn có các di tích lịch sử của người Miên, người Chàm, người Hồi giáo, người Singapore, người Mã Lai, người Pháp…

Tôi từng nhiều lần lang thang trên những khu phố Chợ Lớn. Giờ đi nhiều nơi, xem nhiều phim ảnh mới thấy thế giới không nơi nào có một thành phố đa văn hóa như Chợ Lớn.

Điều đáng lo ngại là càng ngày càng nhiều di tích lịch sử đang bị đập bỏ lấy đất xây cao ốc, mất dần vẻ đẹp cổ kính khi xưa.

Quá khứ, hiện tại và tương lai cần phát triển một cách hài hòa.

Việc bảo tồn và phục hồi các di tích lịch sử vì thế vô cùng quan trọng. Một khi đã phá bỏ sẽ không bao giờ có thể xây dựng lại.

Vai trò doanh nhân
Có bạn đọc góp ý "Chợ Lớn bé chút xíu phát triển cái nỗi gì".

Chợ Lớn bé thật nhưng trước đây, Hoa kiều kiểm soát phần lớn nền kinh tế, thu mua, phân phối, xuất nhập cảng tại Đông Dương và miền Nam điều này cho thấy thực tài kinh doanh của họ.

Hoa kiều đến định cư tại Chợ Lớn là những người có óc mạo hiểm, họ sẵn sàng chấp nhận thử thách và vượt qua rủi ro để kinh doanh.

Trong khi người Việt, kể cả người Minh Hương, thường cho con đi học ra làm quan hay có cái nghề chuyên môn, thì Hoa kiều đào tạo con cái họ thành các doanh nhân.

Trẻ em đã được gia đình khuyến khích tự lập, tự gây vốn, tự đầu tư, tự làm chủ, tự nhận trách nhiệm.

Họ truyền cho con em những căn bản buôn bán từ lý thuyết đến thực hành. Bang hội đứng sau lưng khuyến khích, nâng đỡ, thúc đẩy doanh nhân trẻ tự vươn lên.

Nói vậy không có nghĩa là người Hoa không có những vụ tai tiếng do gian thương gây ra.

Tôi nhớ có vụ chim cút ở Sài Gòn đầu thập niên 1970, khi gian thương tung tin chim và trứng cút là thuốc trị được nhiều thứ bệnh, có bao nhiêu các nhà hàng người Hoa đều mua hết.

Nuôi chim cút trở thành cơn sốt từ Sài Gòn lan ra các tỉnh. Cha tôi mua chim con vừa nở đem bán kiếm chút lời. Có lúc chim con lên đến ba ngàn đồng một con trong khi tô phở ngon giá chưa tới 20 đồng.

Đến lúc giá chim bắt đầu xuống cha tôi bán hết nên có lời, còn nhiều gia đình khác bị thua lỗ nặng có người phá sản.

Sau này mới biết vụ chim cút là do gian thương Lý Long Thân tạo ra. Nghe nói ông ấy giàu lắm có cơ sở làm ăn ở nhiều nơi trên thế giới nhưng không ai rõ ông ấy có ở Chợ Lớn không.

Khởi đầu, ông cho đăng trên báo Hong Kong nên được nhiều người Hoa tin rồi tiếng đồn lan sang người Việt. Nhiều người Việt gốc Hoa vừa bị thua lỗ đồng thời còn bị mang tiếng xấu trong vụ này.

Nắm bắt thông tin
Cuộc cách mạng toàn cầu lần thứ 4 là cuộc cách mạng bùng nổ thông tin, ai nắm bắt nhanh nhất, hiệu quả nhất sẽ là người thắng cuộc.

Ngay từ thời Pháp, Hoa kiều Chợ Lớn đã thiết lập những đường dây điện tín và điện thoại liên lạc trực tiếp với Hong Kong, Singapore và thế giới, nắm bắt thông tin kiểm soát thị trường nhanh và hiệu quả, giúp họ thành công trên thương trường.

Dự luật về an ninh mạng vừa được Quốc Hội Việt Nam thông qua chẳng khác nào kéo lùi sự phát triển của đất nước.

Cuộc cách mạng toàn cầu lần thứ 4 hướng tới việc phát triển các ý tưởng khả thi, những lý thuyết cơ bản thành những sản phẩm công nghệ cao.

Một thể chế được dân tin tưởng sẽ thu hút nhân tài khắp nơi trên thế giới quay về phục vụ quốc gia.

Các doanh nhân Việt Nam ngày nay đa phần đều dựa vào nhóm lợi ích hay đều có người trong guồng máy cầm quyền đỡ đầu.

Khi có sự thay đổi nhân sự hay thể chế các doanh nhân này sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, khó có thể vượt qua và tồn tại.

Vì thế, Việt Nam cần sửa soạn xây dựng một tầng lớp doanh nhân mới có khả năng cạnh tranh trên thị trường quốc tế.

Chiến lượn hiện thời cần xét lại
Sau 1989, Việt Nam đề cao chiến lược thu hút đầu tư quốc tế sử dụng nhân công rẻ đẩy mạnh xuất cảng.

Nhiều khu chế xuất được thành lập, xuất cảng gia tăng, nhưng một số mặt hàng công nghệ tiêu dùng giờ lại được nhập cảng, nhất là nhập cảng từ Trung Quốc.

Đáng quan tâm là nhiều mặt hàng nông nghiệp rau quả, trái cây cũng không thể cạnh tranh với hàng nhập cảng từ Trung Quốc.

Việt Nam một quốc gia đến 80 phần trăm dân chúng vẫn sống ở nông thôn mà nay phải nhập cảng nông sản phẩm.

Chúng ta cần xét lại chiến lược phát triển hiện nay và bài học từ Chợ Lớn là rất có giá trị.

Từ thời Nguyễn, cảng Sài Gòn đã được mở cho tàu bè quốc tế ra vào buôn bán thuế quan rất nhẹ. Khi ấy tàu bè từ miền Tây muốn mang nông sản lên cảng Sài Gòn xuất khẩu phải qua con rạch nhỏ.

Nhận ra con đường chiến lược này, năm 1819 vua Gia Long cho đào vét tạo thành kênh Tàu Hũ.

Người Pháp tiếp tục nạo vét hai lần vào những năm 1887 và 1895, rồi cho nới rộng thêm lần thứ ba vào năm 1922.

Hàng hóa, nông sản đặc biệt gạo lúa được chở trên các xà lan qua kênh Tàu Hũ chi phí vừa rẻ, vừa rất thuận lợi mà lại không sợ gió bão như đi đường biển.

Lúa từ khắp nơi đổ về các nhà máy xay lúa, các kho chứa dọc hai bên bờ kênh, rồi từ đó đưa lên tàu chở ra Bắc, ra Trung hay xuất cảng.

Năm 1931, ở Chợ Lớn có 75 nhà máy xay lúa, trong đó có ba nhà máy là của người Âu, số còn lại là của người Hoa; tám trong số các nhà máy này có sản lượng mỗi ngày là 1.800 tấn.

Chợ Lớn được mệnh danh là thủ đô của lúa gạo. Thời ấy gạo miền Nam nổi tiếng thơm ngon và được thế giới ưa chộng, xuất cảng lên đến gần hai triệu tấn vào năm 1940.

Ngày nay, kênh Tàu Hũ vẫn tiếp tục vai trò chuyển vận lúa gạo từ miền Tây ra cảng Sài Gòn.

Đáng tiếc trong gần một thế kỷ con kênh bị bỏ quên, dân chiếm bờ, rác tràn ngập, nước đen kịt, ô nhiễm trầm trọng, cách đây vài năm kênh mới được nạo vét lại.

Thời Việt Nam Cộng Hòa, miền Nam theo kinh tế tự do và khuyếch trương công nghệ người Việt gốc Hoa trước đây chỉ giỏi về mua bán đã nhanh chóng chuyển sang sản xuất công nghệ tiêu dùng.

Chỉ sau hơn 10 năm nhiều nhà máy đã được thành lập tại Biên Hòa, Thủ Đức và quanh khu Chợ Lớn. Nhiều mặt hàng công nghệ được sản xuất đã đáp ứng nhu cầu tiêu dùng trong nước không phải nhập cảng như trước đây.

Bang hội và quyền tự quản
Năm 1841, vua Thiệu Trị cho phép thành lập Đại Bang gồm bảy bang: Quảng Châu, Phúc Châu, Phúc kiến,Triều Châu, Quế Châu, Lôi Châu và Hải Nam.

Đại Bang có nhiệm vụ ấn định giá gạo và giải quyết những tranh chấp nội bộ giữa người Hoa di cư với nhau.

Hoa kiều phải gia nhập một trong bảy bang để được cấp thẻ cư trú. Chính sách tự quản nhằm cho phép Hoa kiều tự kiểm soát Hoa kiều.

Người Minh Hương đã hội nhập vào xã hội Việt Nam, nhiều người làm quan cả văn lẫn võ được xem là người Việt không được phép sinh hoạt trong các bang hội.

Người Hoa nói chung rất trọng chữ tín, họ thường rất sẵn sàng đóng góp cho cộng đồng và luôn muốn nhận trách nhiệm được cộng đồng giao phó.

Bang trưởng là người có nhiều cống hiến trong việc phát triển cộng đồng.

Thứ bậc trong mỗi bang thường khá rõ ràng, mỗi bang đều có Hội quán là nơi liên hệ với chính quyền, giúp tương trợ cộng đồng, tín ngưỡng và giáo dục.

Chùa và trường học thường được lập kế bên Hội Quán. Bang lớn còn chợ, khu phố và có nhà thương riêng.

Thời Pháp, Hội đồng thành phố Sài Gòn đầu tiên gồm một thị trưởng và 13 nghị viên với nhiệm kỳ hai năm. Bảy người được bầu và sáu được thống đốc đề cử.

Nhà bác học Pétrus Trương Vĩnh Ký và doanh nhân Trần Khánh Hòa người Hoa được Thống Đốc đề cử vào Hội Đồng đầu tiên này.

Người Pháp chọn sống ở Sài Gòn nhiều hơn ở Chợ Lớn.

Sau này nhiều người Việt và Hoa gia nhập quốc tịch Pháp nên ảnh hưởng đến hầu hết quyết định của Hội Đồng thành phố Chợ Lớn.

Việt Nam hiện nay chưa có luật sinh hoạt hội đoàn nên bang hội vẫn chưa được công nhận.

Người Việt gốc Hoa đi về đâu?
Sau 30/4/1975 hơn nửa triệu người Việt gốc Hoa bỏ nước đi, sau lại bảo lãnh gia đình nên con số đã giảm từ 1,8 triệu năm 1975 xuống còn 900 nghìn năm 1989.

Theo thống kê năm 1999, tổng số người Việt gốc Hoa là 862.371 và tiếp tục giảm, và đến năm 2009, chỉ còn lại 823.071 người.

Điều gì đã xảy ra trong cộng đồng người Việt gốc Hoa?

Chợ Lớn đang bị xóa bỏ? Người Hoa đang bị đồng hóa? Dường như việc này không được giới chức có thẩm quyền hay giới nghiên cứu xã hội quan tâm.

Nếu đã xem người dân như nội lực thì người Việt gốc Hoa (và Chợ Lớn) chính là tiềm lực bị bỏ quên là thất bại nặng nề của thể chế hiện nay.

Xin mượn hai câu thơ Sấm Trạng Trình câu thứ 403 và 404 trong Tứ Thánh để kết thúc bài viết:

Chừng nào Chợ Lớn hết vôi,

Bắc Nam hết cá người ngồi mới yên.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
28/6/2018

Breaking news

Ra mắt website : Thỉnh Nguyện Thư. website : IGOFC.ORG và hướng đẫn sử dụng
https://www.youtube.com/watch?v=CujAOWFynIU

 
Web Statistics