Vương Tế Philip, Công Tước Xứ Edinburgh
1921 - 2021
R.I.P HRH Prince Philip
https://www.google.com/images/hpp/ribbon-black-96x136.png



Saturday, 10 April 2021

MẸ ƠI CON HỐI HẬN

 MẸ ƠI CON HỐI HẬN

 https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/165709601_125026852972645_5045720503630497133_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=8bfeb9&_nc_ohc=SnOL50h8CKsAX8waLbG&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=7fb04d671d28290fa07379faa1993941&oe=60971DD1

Bài thơ sau đây nhặt được từ túi áo của một anh bộ đội miền Bắc bị tử trận tại chiến trường miền Nam những năm 1969.

Trong hồi ký của tử sĩ nầy, người ta còn biết anh là con của bà Trần Thị Phấn ở Hải Dương.

Bài thơ nầy đã được đăng trên báo chí VNCH thời đó.
Bài thơ không ghi tên tác giả, được một thường dân miền Nam mến thương cảnh ngộ và ghi lại.

"ĐI GIẢI PHÓNG"

Từ buổi con lên đường xa mẹ
Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung.
Non xanh núi biếc chập chùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ.

Tuổi thanh xuân cuộc đời như hoa nở
Vì hòa bình đâu ngại bước gian nguy.
Mấy tháng trời, ngày nghỉ đêm đi
Giày vẹt gót áo sờn vai thấm lạnh.

Có những chiều Trường Sơn núi rừng cô quạnh
Mẹ hiền ơi con chợt nhớ quê mình.
Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ mái đình xưa, ôi nhớ quá!

Vào nơi đây tuy đất người xa lạ
Nhưng miền Nam vẫn cùng một quê hương.
Vẫn hàng dừa xanh, vẫn những con đường
Vẫn hương lúa ngọt ngào.

Tiếng tiêu gợi nhớ
Con trâu về chuồng
Ðã qua buổi ban đầu bỡ ngỡ.
Con nhìn ra nào giải phóng gì đâu?

Buổi chợ đông vui, đồng lúa xanh màu
Mái chùa cong buông hồi chuông tín mộ.
Lớp học tưng bừng những đàn trẻ nhỏ
Ðang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca.

Và sau vườn luống cải đã vàng hoa
Ðàn bướm nhỏ rủ nhau về hút mật.
Xóm dưới làng trên niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt con phải đốt xóm phá làng?

Phải gài mìn gieo tang tóc thương đau
Ðã nhiều lần tay con run rẩy.
Khi gài mìn để phút sau bỗng thấy
Xác người tung và máu đổ chan hoà.

Máu của ai
Máu của bà con ta
Máu của người như con như mẹ…
Ðêm hôm ấy mắt con tràn lệ

Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh.
Con hối hận vì đã làm chuyện xấu
Lòng con đau có ai nào thấu?
Con gục đầu chịu chết để tạ tội non sông.

Người miền Nam xin đừng hận kẻ dại khờ.
Lệnh cấp trên nào ai dám cãi?
Phải vào Nam giải phóng cái an lành
Còn non dại nên đành nghe lời hảm hại.

*Bài thơ không ghi tên tác giả.

Nguồn: FB Le van Quy
- KEN DANG -

Ẩn bớt

GIẢI MÃ SỰ THẬT VỀ NGUYỄN BÁ THANH, CHỐNG THAM NHŨNG HAY TRÙM THAM NHŨNG, KHÔNG NGỜ BẤY LÂU NAY TOÀN BỊ LỪA

Đừng tin những gì Cộng sản nói

 https://media.doisongphapluat.com/352/2015/2/15/vieng-ong-nguyen-ba-thanh-doisongphapluat-5.jpg

Một lần nữa để thấu câu nói để đời của ông Thiệu, “đừng tin những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”. Một lần nữa để hiểu rằng việc nâng cao dân trí, khơi nguồn tri thức cho sự phát triển của dân tộc là điều vô cùng khó khăn trong xã hội Cộng Sản.

Một chính quyền lúc nào cũng muốn dân ngu để dễ bề quản lý, một chính quyền thù hằn, căm ghét và nghi ngờ mọi thứ về tri thức, chúng ta tin rằng nó sẽ đưa chúng ta thoát khỏi đói nghèo và lạc hậu, chúng ta tin rằng nó sẽ đưa Việt Nam “sánh bước cùng năm châu”. Chúng ta khờ dại hay tự bịt mắt, bịt tai trước những điều đang thấy?

Chẳng có gì làm người ta khinh ghét hơn sự dối trá, nhưng đối với một nhà nước Cộng Sản thì lại chẳng có gì khiến họ có thể giữ vững địa vị cai trị ngoài sự dối trá.

Hôm nay sống trong hàng mớ tin tức hỗn loạn, không biết mọi người có còn nhớ câu chuyện viên an ninh dí súng vào đầu người hoạt động vào tháng 12 năm ngoái. “Đ*t mẹ mày, dám đào tạo hả” – người an ninh chửi song song với khẩu súng ngắn bên tai của Thành, chồng tôi, sau những cú đấm đá vào lưng và ngực.

Sau sự việc đó, chúng tôi quyết định công khai việc nâng cao kiến thức cho mọi người. Chúng tôi xác quyết một điều rằng, chỉ có tri thức mới đem lại nhận thức và sự phát triển, việc phổ biến kiến thức khách quan, nâng cao kỹ năng là một việc làm đúng đắn và cần thiết trong một xã hội thiếu thông tin và bị kìm hãm tư tưởng. Chẳng có gì sai để chúng tôi phải từ bỏ những việc mình đang làm, những khoá học “Hạt Giống Đổi Thay” vì thế mà được xuất hiện công khai trên Facebook.

Việc bắt người tuỳ tiện, đánh đập theo sở thích của an ninh Việt Nam làm chúng tôi thấy cần phải thay đổi xã hội hơn là sợ hãi họ.

Vẫn còn đó những lá đơn chồng tôi đã gửi cho cơ quan Thanh tra Chính phủ, yêu cầu làm rõ, mặc dù chúng tôi biết họ chung một Đảng phái, một cách hành xử và một cơ sở lý luận chính trị. Ngoài thông báo đã gửi đơn yêu cầu làm rõ đến phía an ninh, không có một sự điều tra độc lập nào diễn ra.

Cho đến gần đây, trang thông cáo của Liên Hiệp Quốc thông tin, chúng tôi được biết Chính phủ Việt Nam đã trả lời họ và chối bỏ việc bắt giữ cũng như đánh đập chồng tôi vào ngày 26/12/2016. Chính phủ Việt Nam phản hồi lại LHQ rằng đã điều tra và ngày hôm đó không có ai tên như vậy bị bắt hay đánh ở quận 7, thành phố HCM.

Mang danh là chính quyền một nước nhưng cách hành xử lại thật bất chính

Và rồi tôi nghĩ về việc sau này, khi tổng cục an ninh cần con mồi cho cái túi không đáy của họ, khi hoàn tất hồ sơ đưa chồng tôi vào tù để kiếm ít tiền từ những chuyên án bánh vẽ, họ có dám sử dụng lại thứ đã phủi tay? Với ai chứ với an ninh Việt Nam thì chẳng có gì mà họ không dám và không làm.

Cách đây hai hôm, thậm chí họ còn xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Tự xưng là an ninh Bộ, đột nhập vào căn hộ chung cư quận 11, rồi bắt ba người bước vào căn hộ đó. Trong ba người đó, có một người là Nguyễn Đình Hà, SN 1988, luật gia, ở Hà Nội vào xin ở nhờ. Nhiều người nếu không hiểu và chưa biết về cách làm việc vô chính phủ của an ninh Việt Nam thì sẽ nghĩ rằng ba người kia là tội phạm nguy hiểm lắm, khủng bố hay cướp của giết người; nhưng đó chỉ là ba người dân bình thường, có người đến để tham gia học dân sự, có người đến để xin ở. Họ chỉ có một cái tội duy nhất là dám học và ở tại lớp học trong một cơ chế cấm học những điều mà họ không biết.

Đương nhiên, chẳng có lý do để bắt giam hay buộc tội ba người này, họ chắc chắn phải thả. Nhưng bởi vì cái thói hiếp người xưa nay, an ninh cứ thản nhiên giữ người ta cả ngày trời không có một văn bản nào đúng đắn, cướp đồ trắng trợn như những lần trước đó. Họ làm vậy với một khoá học công khai chẳng phải để đảm bảo cáo trật tự hay an ninh viển vông mà họ luôn rêu rao, chẳng qua là để thị uy, cái uy của những kẻ lạm quyền và để dự trữ thức ăn dành khi đói bụng, bắt người để vẽ ra chuyên án kiếm tiền lên lon.

Cái miệng họ thì luôn ra rả với thế giới rằng họ tôn trọng nhân quyền, văn bản giấy tờ trả lời LHQ cũng chắc nình nịch rằng Việt Nam ủng hộ việc đào tạo, nâng cao kiến thức cho người dân. Ấy thế mà quay đi quay lại, họ nhổ ra xong lại liếm vào, lại sử dụng bạo quyền để trấn áp tri thức. Trong mắt của họ, LHQ hay Quốc tế thì cũng chỉ là con bò để họ đưa dắt. Đối ngoại còn dối trá ráo hoảnh thì với bên trong có cái gì để họ phải dè chừng mà không trắng trợn lừa bịp người dân. Thật thấm cho câu “đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì họ làm”.

 

 

 ----------

BẢN CHẤT CS LÀ PHẢI DỐI TRÁ?!

 

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/168492237_276089420655013_6524780922634558254_n.jpg?_nc_cat=103&ccb=1-3&_nc_sid=8bfeb9&_nc_ohc=tn_ysDp9S-oAX-xdCW7&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=4a70d44ddeaccd856cef15d4e385cb41&oe=6096B47D
"Những tấm hình hay những đoạn phim về cảnh chiến xa CS ủi sập cổng dinh Độc Lập để vào bên trong dinh, đều được chụp từ bên trong chụp ra. Có hai điểm cần chú ý:
Thứ nhứt,
cổng dinh phải đóng thì xe tăng mới ủi sập để đi vào.
Thứ hai,
nếu cổng đóng lại, tức cổng dinh chưa mở, thì người chụp hình hay người quay phim cảnh nầy, làm sao mà vào bên trong dinh Độc Lập trước xe tăng để chụp hình hay quay phim?"
CHUYỆN CỔNG DINH ĐỘC LẬP NGÀY 30-4-1975
Trần Gia Phụng
Tin tức báo chí của cộng sản Việt Nam (CSVN) đều viết rằng, khi tấn công dinh Độc Lập ở thủ đô Sài Gòn ngày 30-4-1975, chiến xa CS đã ủi sập cánh cổng dinh Độc Lập.
Chẳng những thế, bộ Lịch sử Việt Nam do nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội Việt Nam (tức “bên thắng cuộc”)
tại Hà Nội, phát hành tháng 8 năm 2017, cũng viết như thế.
Bộ thông sử nầy rất đồ sộ, gồm 15 tập, tổng cộng trên 9,000 trang, do 30 giáo sư, tiến sĩ Sử học CSVN biên soạn.
Trong 15 tập nầy, tập thứ 13, do PGS-TS [phó giáo sư tiến sĩ] Nguyễn Văn Nhật chủ biên, chương VI, trang 535 viết nguyên văn như sau:
“Thực hiện nhiệm vụ đánh chiếm dinh Độc Lập – dinh lũy cuối cùng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, chiếc xe tăng mang số hiệu 390 thuộc Lữ đoàn xe tăng 203 dẫn đầu đội hình tiến công của Quân đoàn 2, húc đổ cánh cổng sắt của dinh Độc Lập …”
Bộ sách nầy được xem là bộ chính sử căn bản của chế độ CSVN,
làm nền tảng cho các sách giáo khoa lịch sử của CSVN.
Dưới chế độ CSVN thế kỷ 21,
các giáo sư tiến sĩ với các loa phát thanh phường, khóm, làng xã nói cùng một nhịp điệu như nhau, đúng như ý kiến của nhà văn Pháp André Gide vào thập niên 30 thế kỷ trước,
cách đây gần 90 năm.
Theo lời mời của nhà cầm quyền Liên Xô, Gide đến Moscow (Moscou),
thủ đô của Liên Xô, tham dự tang lễ của nhà văn Maxime Gorki.
Khi trở về Pháp, ông viết tác phẩm Retour de l’URSS, ấn hành năm 1936 ở Paris.
Trong sách nầy, ông đã viết rằng,
ở nước Nga CS, chỉ cần nghe một người Nga nói gì thì đủ biết 200 triệu dân Nga nói gì.
Ngày nay ở Việt Nam không lẽ cũng có thể nói chỉ cần nghe loa phóng thanh phường xã thôn xóm CS nói gì,
thì cũng có thể đoán biết các giáo sư tiến sĩ CS nói gì?
Trở lại nguồn tin về cánh cổng dinh Độc Lập Sài Gòn ngày 30-4-1975 do CSVN đưa ra, báo chí thế giới cũng đều viết theo như thế.
Tuy nhiên, trên lý luận, xin chú ý,
mới chỉ trên lý luận cho vui mà thôi,
có hai câu hỏi cần được đặt ra là:
1) Lúc đó, cựu đại tướng Dương Văn Minh đang có mặt trong dinh Độc Lập mà theo lời ông là để chờ đợi quân CS đến.
Chờ “khách” thì phải mở cổng dinh để đón mời “khách” vào.
Nếu đóng cổng dinh, thì “khách” làm sao mà vào được?
2) Những tấm hình hay những đoạn phim về cảnh chiến xa CS ủi sập cổng dinh Độc Lập để vào bên trong dinh, đều được chụp từ bên trong chụp ra. Có hai điểm cần chú ý:
Thứ nhứt,
cổng dinh phải đóng thì xe tăng mới ủi sập để đi vào.
Thứ hai,
nếu cổng đóng lại, tức cổng dinh chưa mở, thì người chụp hình hay người quay phim cảnh nầy, làm sao mà vào bên trong dinh Độc Lập trước xe tăng để chụp hình hay quay phim?
Hay những người nầy trổ tài chui cổng hoặc trèo tường để vào hành nghề? Đó mới chỉ là nói lý cho vui thôi,
thưa độc giả.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết.
Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Lúc đó, vào năm 1975, giáo sư Thành còn trẻ, nhà ở vùng cầu Sài Gòn,
ngồi trên yên sau xe vespa của phụ thân, tò mò chạy theo sau đoàn quân của CS, để theo dõi cho biết chuyện gì sẽ xảy ra khi quân CS vào thành phố… Ông Thành đã chứng kiến tận mắt đầy đủ sự việc tại cổng dinh Độc Lập hôm đó.
Theo lời giáo sư Thành kể lại,
sáng 30-4-1975, cổng dinh Độc Lập đã mở sẵn.
Xe thiết giáp CS khi đến dinh Đôc Lập, chạy thẳng vào trong dinh, không có gì trở ngại.
Vào bên trong rồi, có thể do lệnh trên, tài xế lại lái xe thiết giáp chạy trở ra ngoài.
Khi đó, lính CS đóng cổng dinh,
quàng dây xích sắt, nhưng không khóa. Xe thiết giáp quay đầu trở lại, chạy đến tông sập cánh cổng dinh Độc Lập, rồi chạy vào bên trong,
để cho các nhiếp ảnh viên chụp hình và quay phim.
Giáo sư Đỗ Văn Thành kể lại câu chuyện trên cho người viết tại nhà bác sĩ Phạm Hữu Trác, phụ trách tạp chí Truyền Thông ở Montreal ngày 28-4-2007, nhân dịp ông Thành cùng gia đình từ Oslo (Na Uy) qua Montreal (Canada) tham dự Lễ ra mắt sách Kỷ niệm và suy ngẫm, bản dịch từ sách Souvenirs et Pensées của thân mẫu ông là bác sĩ Nguyễn Thị Đảnh tại TRUNG TÂM SAIM
(Service d’ Adaptation et d’Integration de Montréal)
do Khối Y giới Cao niên và Cơ sở Truyền Thông Montreal tổ chức.
Ngoài lời trình bày trên đây của giáo sư Đỗ Văn Thành, ba tài liệu sau đây cũng trình bày câu chuyện gần như thế:
1) Bài báo
“Sài Gòn trong cơn hấp hối 30-04-1975”
của Nhan Hữu Mai,
cận vệ của cựu thủ tướng Vũ Văn Mẫu, đăng trên http://sucmanhcongdong.info
và được luân lưu trên các e-mail group.
Trong bài báo nầy, ông Nhan Hữu Mai viết:
“Khoảng 12 giờ trưa ngày 30 tháng 4, xe tăng cộng sản tiến vào dinh Độc Lập mà không gặp một sức kháng cự nào vì cổng chính đã được mở rộng từ trước”.
2) Thứ hai là bài
“Dinh Độc Lập, ngày tháng đợi chờ” của Ý Yên, đăng trên DCVOnline.net
ngày 10-04-2012, theo đó:
“Lúc 11:15 ngày 30-4-1975, toán xe tăng Bắc Việt tới cổng dinh theo đường Thống Nhứt, trương cờ Mặt Trận GPMN.
Một người lính trên xe ra lệnh cho lính gác khóa cánh cổng lại; anh lính chần chờ, quay vô hỏi lệnh viên sĩ quan trực, bị người bộ đội trên xe bắn chết tại chỗ.
Một bộ đội khác nhảy xuống,
khép cánh cổng, lấy khóa xích vòng chặt lại để chiếc T-54 rồ máy húc nghiêng cánh cổng màu xanh,
dây xích bung ra.
Đại liên trên xe và lính tùng thiết đồng loạt tác xạ dữ dội, làm như có sức chống trả từ trong dinh.
Xe tăng tràn vô đến giữa sân cỏ,
mấy người lính Bắc Việt nhảy xuống...”
3) Thứ ba,
theo tác giả Huy Đức, trong sách Bên thắng cuộc, tập I:
Giải phóng, Saigon: Osinbook 2012, chương I:
Ba mươi tháng Tư, mục:
Sài Gòn trong vòng vây,
tr. 32 thì sáng 30-4-1975,
cựu tướng Nguyễn Hữu Hạnh đến nhà số 3 đường Trần Quý Cáp
[dinh Hoa Lan]
tìm tổng thống Dương Văn Minh nhưng không có;
tướng Hạnh liền đến dinh Độc Lập, “vào thẳng dinh bằng cổng chính, cổng dinh mở, không có lính gác.”
Lúc ông Hạnh đến, cổng dinh Độc Lập mở, không lính gác thì ngay sau đó, quân CS đến, đâu có ai đóng hay gác cổng?
Chú ý:
đây là tài liệu do một nhà báo CS trong nước viết.
Hiện người nầy còn sống và hành nghề trong nước.
Như thế, qua hai câu hai câu hỏi đặt ra từ đầu, qua câu chuyện kể của tiến sĩ Đỗ Văn Thành, và qua các bài báo trên đây, nhứt là qua tài liệu của một nhà báo CS, thì rõ ràng vào ngày 30-4-1975, cổng dinh Độc Lập đã mở sẵn, còn việc chiến xa CS ủi sập cổng dinh Độc Lập chỉ là một màn kịch do CS dàn dựng để tuyên truyền, bắt trẻ em học tập trong các sách giáo khoa lịch sử CS.
Tài tình quá!
Giống như xi-nê-ma Hồ Ly Vọng!
Đây không phải là lần đầu CS đóng kịch.
Năm 1954 cũng vậy.
Các sách lịch sử CS đều đăng hình cờ đỏ của CS được bộ đội CS cắm trên hầm chỉ huy của thiếu tướng Pháp De Castries khi tấn công Điện Biên Phủ. Trận nầy kết thúc ngày 7-5-1954,
kết thúc luôn cuộc chiến 1946-1954. Sau đó là hội nghị Genève,
đưa đến hiệp định đình chiến và chia hai đất nước ở vĩ tuyến 17.
Tuy nhiên điện báo Tuần Việt Nam ở trong nước, ngày 07-05-2009 đã đăng bài phỏng vấn thiếu tướng Lê Mã Lương, giám đốc Viện Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam (CS),
theo đó thiếu tướng Lương đã phủ nhận điều nầy.
Thiếu tướng Lê Mã Lương cho biết,
tại Điện Biên Phủ, chỉ có một lá cờ duy nhứt được cắm trên đồi mà CS gọi là đồi Him Lam
(tức đồi cứ điểm Béatrice),
còn lá cờ cắm trên nóc hầm của thiếu tướng De Castries lần đầu tiên xuất hiện trong bộ phim Việt Nam trên đường thắng lợi của nhà quay phim Liên Xô là Roman Karmen, tức cảnh lá cờ CS trên hầm chỉ huy của thiếu tướng De Castries chỉ là cảnh xi-nê-ma mà thôi, không có thật.
Thiếu tướng Lê Mã Lương cho biết: “Sau khi Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam ghi nhận chính xác điều đó, chúng tôi đã cất lá cờ tung bay trên nóc hầm Đờ Cát trước đây có trưng bày ở bảo tàng”.
Những chuyện tầm thường và rõ ràng như thế mà CS còn thay trắng đổi đen, theo chủ trương của đảng CS,
huống gì là những sự kiện lịch sử trọng đại.
Sử học CSVN chỉ để phục vụ chủ nghĩa CS, phục vụ đảng CS và phục vụ nhà nước CS.
Vì vậy, ngày nay, trong nước thầy không muốn dạy sử, học trò không muốn học sử.
Thế đó!
“Học sử ngày nay đã chán rồi”.
Không ai lạ gì lịch sử viết theo lệnh của đảng CSVN!
Sử gia Trần Gia Phụng

Friday, 9 April 2021

Tiền Thuế Sẽ Bị Phung Phí Trong Dự Luật Hạ Tầng Cơ Sở

 

Mới hơn hai tháng làm việc kể từ ngày nhậm chức Tổng Thống, Joe Biden đã có nhiều thất bại.  Những quyết định sai lầm của Joe Biden đã gây ra tranh cãi, quan trọng nhất là thảm họa tại biên giới, kinh tế và trong lãnh vực đối ngoại.  Tuần lễ cuối tháng Ba vừa qua, Joe Biden đã phê bình luật bầu cử mới của tiểu bang Georgia là luật “Jim Crow mới”, nhằm tước đoạt quyền bầu cử của người da đen.  Thống Đốc Georgia Brian Kemp đã giận dữ chỉ trích Joe Biden là “xuyên tạc, có tính cách phân biệt chủng tộc, gây thiệt hại 100 triệu dollars cho thành phố Atlanta.”

Áp lực kinh tế

Kinh tế của Atlanta bị ảnh hưởng vì Major League Baseball (MLB), một tổ chức bao gồm 30 đội banh bóng chày chuyên nghiệp và lâu năm nhất của Hoa Kỳ, có trụ sở tại Atlanta, Georgia đã quyết định đem tất cả những cuộc thi đấu banh “All Star Game” tới Denver, tiểu bang Colorado.  Họ đã nghe theo lời của Joe Biden: phản đối chính quyền Georgia kỳ thị người da đen.  Bỏ Atlanta, một thành phố có tới 51% người da đen để đi tới Denver, thành phố có 90% người da trắng.  Hiển nhiên đây là hành động “kỳ thị chủng tộc.”  MLB nợ người dân Atlanta một lời xin lỗi.  Joe Biden đã phản bội lời hứa với dân chúng, trong diễn văn nhậm chức ông ta hứa sẽ đem lại đoàn kết nhưng ông ta đã làm ngược lại.

Luật bầu cử mới của tiểu bang Georgia không có điều khoản nào kỳ thị người da đen như ông Joe Biden cáo buộc. Bài xã luận của Wall Street Journal ngày Thứ Năm vừa qua đã nói “Họ phản đối luật bầu cử của Georgia, nhưng họ có đọc luật bầu cử mới này không?”  Mục đích của Joe Biden là tấn công những tiểu bang Cộng Hòa phản đối dự luật Bầu Cử HR-1.  Đây là chủ trương của đảng Dân Chủ, dự luật này đã được thông qua tại Hạ Viện đầu tháng Ba vừa qua.  Joe Biden thường nói rằng người dân phải đứng chờ lâu mà không được cho nước uống tại những địa điểm bầu cử, và những trung tâm bầu cử này đóng cửa lúc 5 giờ.  Lời nói của ông ta hoàn toàn sai sự thật, ông ta xuyên tạc như vậy chỉ nhằm thúc đẩy cho Dự Luật Bầu Cử HR-1 sớm được thông qua tại Thượng Viện.  Nếu dự luật này được trở thành luật thì nó sẽ thay đổi hoàn toàn nền dân chủ của Hoa Kỳ: chính quyền liên bang sẽ nắm độc quyền tổ chức bầu cử, thay đổi quy tắc bỏ phiếu của tất cả các tiểu bang, nhằm bảo đảm đảng Dân Chủ không bao giờ bị thua trong các cuộc bầu cử.

Cũng như tiểu bang Georgia, nhiều tiểu bang như Florida, Arizona, Texas, . . . đang xúc tiến việc ban hành luật bầu cử bảo vệ tính công bằng và minh bạch.  Hậu quả là một số đội banh chuyên nghiệp và một số công ty lớn hăm dọa sẽ di chuyển đi nơi khác, gây tình trạng thất nghiệp, giảm nguồn lợi kinh tế của tiểu bang.  Joe Biden và đảng Dân Chủ đang xử dụng chính sách đàn áp, khủng bố kinh tế nhằm đạt được mục đích cho phe phái của họ.

Dự luật hơn hai nghìn tỷ cho hạ tầng cơ sở được chi tiêu ra sao?

Ngày 31/3 vừa qua, Joe Biden đã công bố Dự Luật Hạ Tầng Cơ Sở.  Chính phủ sẽ đầu tư hơn hai nghìn tỷ cho dự luật này, hy vọng sẽ tạo nhiều công ăn việc làm qua những dự án xây dựng hạ tầng cơ sở, phát triển năng lượng xanh, lãnh vực sản xuất, . . .  Sau đây là một vài điểm chính dựa theo tài liệu của The Epoch Times:

– 621 tỷ dollars dành cho cơ sở hạ tầng, đường xá, cầu cống, giao thông vận tải, xe điện, . . . Thay vì hợp tác với tư nhân qua những chương trình ưu đãi thuế chỉ tốn tới 1/3 ngân quỹ thì chính phủ liên bang lại nắm trọn quyền khai thác, như vậy sẽ tạo nhiều rủi ro và khó thành công.

– 561 tỷ dollars cho chương trình tân trang và tái thiết nhà ở, trường học, tiện nghi điện nước theo tiêu chuẩn Năng Lượng Xanh.  Chương trình này không nên được trợ cấp mà nên được tài trợ theo chính sách ưu đãi thuế.

– 480 tỷ dollars trợ cấp cho lãnh vực chế tạo, nghiên cứu và phát triển.  Điều này sẽ thất bại vì nó không sanh lời, chỉ gây ra lỗ lã và đi ngược lại lãnh vực sản xuất.  Joe Biden dự tính tài trợ cho lãnh vực chế tạo này dựa trên những khoản tiền thuế trong nhiều năm.  Môt cách hiệu quả là hợp tác với tư nhân qua những chính sách ưu đãi thuế. 

-400 tỷ dollars dành cho chương trình chăm sóc người cao niên và người khuyết tật.  Chương trình này không nên đưa vào dự luật Hạ Tầng Cơ Sở vì nó đã nằm trong ngân sách của Liên Bang.

Joe Biden nhắm vào tiền thu thuế để tạo ngân quỹ cho dự luật Hạ Tầng Cơ Sở:  Tiền thuế sẽ tăng lên tới 695 tỷ dollars từ các doanh nghiệp; thuế lợi tức kể cả từ ngoại quốc sẽ lên tới 495 tỷ dollars; thuế thu được từ luật cải tổ ngăn chặn trốn thuế tăng tới 217 tỷ dollars; 54 tỷ dollars thu được từ việc loại bỏ những ưu đãi thuế dành cho ngành nhiên liệu hóa thạch dù rằng ngành kỹ nghệ năng lượng này đang rơi vào tình trạng sụp đổ.

Nhìn chung những con số này chỉ là “giả định” không rõ thực tế là bao nhiêu phần trăm, tuy nhiên một hậu quả chắc chắn là Hoa Kỳ sẽ bị công nợ ngập đầu, trả từ thế hệ này tới thế hệ sau cũng không hết nợ.  Trong phần bình luận trên Newsmax, chiến lược gia Dick Morris, cựu cố vấn của TT Bill Clinton đã gay gắt lên án dự luật Hạ Tầng Cơ Sở của Joe Biden.  Ông ta cảnh báo rằng “không cần nhìn đâu xa hơn là nhìn vào kinh nghiệm của đất nước tôi.  Sự chi tiêu phung phí của Tony Blair đã gây thảm họa cho nước Anh, rồi đây Biden sẽ gây thảm họa cho Hoa Kỳ khi ngân sách quốc gia bị cạn kiệt.” 

TNS John Kennedy (R-La.) phê bình dự luật Hạ Tầng Cơ Sở là dự luật từ thiện cho An Sinh Xã  Hội, Bồi Thường Nô Lệ, thúc đẩy kỹ nghệ Năng Lượng Xanh, trong khi đó chỉ có 10% cho hạ tầng cơ sở.”  Dự Luật này nhằm phát triển Năng Lượng Xanh.  Thành phần hưởng lợi nhiều nhất trong dự luật này là những công ty năng lượng xanh.  Giá trị cổ phiếu của những công ty này đang tăng mạnh vì lời hứa của Joe Biden qua những chương trình tín dụng thuế, bảo đảm nợ, . . .  Kế hoạch bảo trợ những công ty năng lượng xanh đã thất bại thời TT Obama khi PTT Joe Biden được giao trách nhiệm thực hiện với ngân quỹ 800 tỷ dollars.  Nhiều công ty như Solyndra, Fisker Automotive, Abound Solar, . . . đã phá sản sau khi được bảo trợ những món nợ khổng lồ, có nhiều trường hợp lên tới hơn một tỷ dollars.  Tại sao Joe Biden lại muốn đi vào vết xe đổ của chính mình?

Hoa Kỳ bị yếu thế trong lãnh vực đối ngoại

Những sắc lệnh đảo ngược chính sách di dân đã gây ra thảm họa tại biên giới.  PTT Kamala Harris được chỉ định lãnh trách nhiệm giải quyết vấn đề nhưng 2 tuần đã trôi qua mà Kamala Harris vẫn không có một động thái gì ngoài những phát biểu đổ lỗi cho TT Trump.  Tuy nhiên, Bộ Trưởng Nội An Alejandro Mayorkas thông báo là cần tiếp tục xây thêm tường biên giới nhằm ngăn chặn làn sóng di dân hiện nay.  Cuối cùng đảng Dân Chủ đã nhận ra rằng chính sách di dân của TT Trump là thực tế và hợp lý.

Trong tuần qua Iran đã từ chối không gặp phái đoàn của Hoa Kỳ tại Vienna, thủ đô của Áo để bàn về thỏa thuận hạt nhân.  Phát ngôn viên của Iran là Ali Rabiei nói:  “Thương lượng giữa Iran và Hoa Kỳ sẽ không xảy ra.” Ông Rabiei nhấn mạnh rằng “Sẽ không có đại diện của Hoa Kỳ tham dự trong buổi họp chung của Ủy Ban Hỗn Hợp, những cuộc thảo luận trực tiếp hay gián tiếp với Hoa Kỳ không nằm trong chương trình nghị sự của phái đoàn Iran.”  Ông ta còn khẳng định rằng sẽ không có những cuộc thương lượng hội họp trừ khi Hoa Kỳ gỡ bỏ hết những lệnh trừng phạt áp đặt lên Iran.”  (theo Breitbart News.)  Trước đây Obama đã chở một máy bay đầy tiền mặt tới cho Iran để đạt được thỏa thuận hạt nhân nhưng Iran đã không thực hiện những điều cam kết nên TT Trump đã hủy bỏ thỏa thuận này và còn ra lệnh triệt hạ Qasem Soleimani, Tư Lệnh lực lượng khủng bố của Iran.  

Iran đã dựa vào Nga và Trung Quốc nên không kiêng nể Hoa Kỳ nữa.  Trung Quốc đã công khai chế giễu Hoa Kỳ là “không đủ tư cách đạo đức và sức mạnh” trong buổi họp tại Alaska, và Putin thì thách thức Joe Biden tranh luận với ông ta.  Gần đây phóng viên của AP đưa tin là Nga và Trung Quốc ra một thông cáo chung gởi tới Liên Hiệp Quốc phản đối Hoa Kỳ đã can thiệp vào nội bộ của nhiều quốc gia trên thế giới.  Ngoài ra Nga và Trung Quốc còn có ý định làm suy giảm giá trị đồng dollar trên thị trường quốc tế. 

Rõ ràng Hoa Kỳ không còn là một siêu cường nữa khi đất nước này có một Tổng Thống thiếu bản lãnh và một nền kinh tế yếu kém.   

Kim Nguyễn
April 08-2021
Nhận Định Thời Cuộc

Wednesday, 24 March 2021

Chuyện Con Gà Trống Kể Công và Ông Tổng Thống Bù Nhìn.

 
Biếm thi Tha Hương
 
KHI CON GÀ TRỐNG GÁY...
(Con gà của ông Dick Morris)
 
 
Ò ó o ...o ...o...
 
Nếu như Gà chẳng gáy to ...
Thì Trời đâu có chịu thò mặt ra
Nắng kia đâu có chan hòa
Tối thui vũ trụ, mù loà Đông-Tây
Công lao Gà nhớn thế này
Dân không cảm tạ còn bày đặt chê
Kìa, con Cô Vịt gớm ghê
Gà chưa uýnh đã dập mề, teo gan
Huống chi bay, chớ luận bàn 
Cấm khen Trump giỏi, bay làm Gà lo !
Công Gà gáy đấy, nhớ cho
Chớ Trump chả có công to bao giờ!
Hơn Trump, Gà giỏi lắm cơ
Đứa nào mà bảo Gà mờ là ... tiêu !
Trump làm Mỹ đẹp bao nhiêu
Thì Gà làm nó tiêu điều, thấy không?
Sáu ba sắc lệnh một chồng
Ký cho cái nước Cờ Bông tan tành !
Ký rồi Gà được vinh danh
BỒ NHÌN chính hiệu, đố anh nào bằng !
Đừng lo, chỉ mấy con trăng
Là Cờ Hoa sẽ thuộc phăng cộng Tàu
Hoa Kỳ lên chức ... CHƯ HẦU
Dân ai xót nước, u sầu, mặc dân !
Giỏi chưa, Gà chẳng cù lần
Tài Trump so với tài Đần, Trump thua !
Vì Đần cướp được ngôi vua 
Và Đần gáy đủ sáng, trưa, chiều tà
Nên ông Morris phán là
Chỉ là gà trống, gáy mà thiệt to !
 
Ò ó o ...o ...o...
 
Bác Tha Hương
 
 
Vào đêm 11/3/2021, ông Joe Biden lần đầu tiên trong cương vị Tổng Thống Hoa Kỳ đã đọc một bài diễn văn về dịch cúm Vũ Hán.
Có lẽ nhờ tập dượt cẩn thận, và đương nhiên là có sự hỗ trợ của máy chạy chữ teleprompter, nên TT Joe Biden đã trả bài một cách trơn tru, không vấp váp?
 
Đây là lần đầu tiên trước ống kính truyền hình, TT Joe Biden không nói lắp, không nói lời vu vơ, nét mặt không đờ đẩn bất thình lình hay tỏ vẽ ngớ ngẩn, nên giới truyền thông cánh tả mừng như bắt được vàng, người bình dân như tôi thì phải nói là mừng húm!
Thôi thì, từ CNN cho đến MSNBC, ABC...hết thảy đồng lớn tiếng nức nở ca ngợi sự thành công vượt bực của TT Joe Biden, xem đó như một một kỳ tích!
 
Tuy nhiên theo ông Dick Morris một cố vấn của TT Bill Clinton, thì phát biểu của TT Joe Biden  có thể ví như con gà trống kể công là nhờ tiếng gáy của nó mà bình minh mới lố dạng, nghĩa là nhờ con gà trống nó cất tiếng gáy mà mặt trời mới mọc, nếu không thì thế gian vẫn đắm chìm trong bóng tối âm u!!!
Thank you! Mr. Sitting President, vị Tổng Thống Ngồi Ký Sắc Lệnh, đã tạo  một kỷ lục mà tự cổ chí kim không có 1 tổng thống Mỹ nào qua mặt nỗi: chỉ trong vòng 40 ngày đã ký 63 sắc lệnh hảnh pháp mà không bị lên án là độc tài, chả bù với ông Trump, mới ký có 3 hay 4 sắc lệnh mà đã bị chửi rủa te tua tối tăm mặt mũi là một tên độc tài giống như Hít Le!
 
Xin phép được quay trở lại (circle back)!
Thật vậy, ông Biden không ngần ngại lớn tiếng kể công, đúng hơn là "chôm credit" là nhờ có ông mà  người dân Hoa Kỳ mới được tiêm thuốc chủng ngừa Covid là thuốc chủng được thừa hưởng từ thời Donald Trump, người tổng thống tiền nhiệm.
Không một lời nhắc đến Trump, ông Biden hân hoan tuyên bố rằng, một trăm triệu liều thuốc chủng sẽ được tiêm cho dân chúng Hoa Kỳ vào ngày tại chức thứ 60 của ngài.
 
Nhưng như đã nói, đây là thuốc chủng từ nhiệm kỳ của Trump. TT Trump đã phát động chiến dịch Thần Tốc, Warp Speed,  huy động các nhà khoa học và công ty dược phẩm trên thế giới để chế tạo thuốc chủng trong một thời gian ngắn kỷ lục. TT Trump đã ứng tiền trước cho loại thuốc chủng mà trước đó chưa từng có và có thể không bao giờ thành hiện thực, nếu không có sự thúc đẩy là những nhà phát minh sẽ được hưởng lợi rất lớn một khi thuốc chủng được hoàn tất sớm, không phải là 1 năm hay 5, 7 năm như "các nhà khoa học" tuyên bố!
 
Thực tế, ông Trump đã xây dựng những xưởng sản xuất thuốc chủng từ những cơ sở bị bỏ phế và sau đó, trao lại chìa khóa cho các dược phòng Pfizer, Moderna và Johnson & Johnson.
Có thể nói, Donald Trump là người thợ xây, là một "cổ máy người" trong vai trò tiên phong cày vỡ đất trên cánh đồng phát triển thuốc chủng và biến nó thành hiện thực trên khắp thế giới.
 
Nhưng giờ đây thì  Joe Biden không chút ngại ngùng và trâng tráo khi phát biểu rằng: “khi tôi nhậm chức cách đây 50 ngày,  chỉ có 8% người Mỹ, sau nhiều tháng, chỉ có 8% những người trên 65 tuổi mới được tiêm mũi  thuốc chủng đầu tiên. Hôm nay, con số đó lên đến 65%.
 
Có thật là những người lớn tuổi phải chờ đợi nhiều tháng mới được chủng ngừa?
Nên nhớ là cơ quan FDA  phê chuẩn thuốc chủng đầu tiên của hãng dược  Pfizer vào ngày 11/12/2020, tức là bốn mươi ngày trước khi kết thúc nhiệm kỳ của ông Trump. Không phải là nhiều tháng, mà là 40 ngày.Trong 40 ngày đó, đội ngũ của ông Trump đã cung cấp 31 triệu liều thuốc chủng. Trên thực tế, vào ngày 20/1/2021 khi  rời nhiệm sở, chính quyền Trump đã thực hiện việc tiêm chủng 1,5 triệu liều thuốc mỗi ngày, ở mức độ mà chính quyền Biden mãi đến gần 3 tháng sau mới đạt được.
 
Trong lúc phát biểu, ông Biden cũng cố gắng nặn ra những giọt nước mắt cá sấu, khi nói đến vấn đề đóng cửa trường học. Ông nói: “một thế hệ trẻ em có thể phải thụt lùi lại một năm hoặc hơn,  vì chúng không được đến trường,  vì chúng bị "mất học”!
Rất đúng, nhưng hãy xem đó là lỗi của ai?
Thì đây: mặc dù cơ quan CDC đã "van xin" các giáo viên trở lại nhiệm sở và cho biết là có rất ít rủi ro, nhưng Nghiệp Đoàn Giáo Chức, một đồng minh yểm trợ tài chánh cho Biden vẫn nhất quyết tiếp tục đóng cửa các trường học.
 
Ông Biden cũng làm ra vẻ cảm thông với những người đã mất hết tất cả vì đại dịch, nhưng lại không dám nêu tên thủ phạm đã gây ra đại dịch: “Quý vị đã mất việc. Quý vị đã đóng cửa cơ sở thương mại của mình. Đối mặt với việc bị đuổi ra khỏi nhà, vô gia cư, đói khát, mất kiểm soát, và tệ nhất là mất hết hy vọng".
Không ai phủ nhận rằng thủ phạm là cúm Tàu Vũ Hán, nhưng nếu  đại dịch Vũ Hán tàn phá 1 phần, thì lệnh đóng cửa nghiêm ngặt của các thống đốc tiểu bang xanh đã tàn phá rất nhiều phần, và bây giờ thì chúng ta đã nhìn ra là việc đóng cửa nó vô ích đến thế nào!
 
Cũng cần nhắc lại hồi tháng 5 năm ngoái, 2020,  khi TT Trump quyết định mở cửa kinh tế, ông bị chỉ trích, bị thoá mạ, bị sỉ vả bằng những ngôn từ xấu xa bẩn thỉu nhất, nói nôm na là bị tứ bề chửi rủa tàn canh gió lộng!
Mặc dù vậy, một số tiểu bang Cộng Hòa đã nhất quyết mở cửa và dần dần khôi phục lại nền kinh tế của địa phương trong khi vẫn kiểm soát được bệnh dịch. Đặc biệt là tại tiểu bang South Dakota, Thống Đốc đương nhiệm Kristi Noem đã không đóng cửa 1 ngày nào mà tỷ lệ người nhiễm dịch Vũ Hán rất thấp và số tử vong cũng không cao so với những tiểu bang đóng cửa tuyệt đối.
Bây giờ xin được quay trở lại (circle back) !
Hãy thử so sánh tiểu bang New York bị khóa chặt với tiểu bang Florida rộng mở. Florida có 148 người chết trên một trăm nghìn dân trong khi New York có 252 người.
 
Cũng trong  bài phát biểu, Joe Biden nhấn mạnh lời kêu gọi đoàn kết dân tộc  nhưng lại dùng những lời tấn công chia rẽ. Ông nói rằng khi con cúm đến nước Mỹ thì  gặp phải "sự phủ nhận trong nhiều ngày, nhiều tuần, rồi nhiều tháng dẫn đến nhiều người chết hơn, nhiều người nhiễm bệnh hơn, nhiều người bị căng thẳng hơn và nhiều người hơn trở nên cô đơn."
 
Phủ nhận con cúm? Nhưng ai là người phủ nhận???
Chắc hẵn trí nhớ của Biden lại thêm một lần nữa đã phản bội ông.  Sau cái chết đầu tiên bởi con cúm Vũ Hán, Tổng Thống Trump đã cương quyết hành động bằng lệnh cấm đi lại với Hoa Lục, trong lúc đó thì một giàn hợp xướng của truyền thông cánh tả và đảng Dân Chủ cùng hợp ca lời chỉ trích nặng nề: Trump là một tên bài ngoại!  Vậy thì ai mới chính là người phủ nhận con cúm Vũ Hán đây, thưa quý vị "bài Trump"?
Và với tình trạng mất trí nhớ như hiện tại, Joe Biden cũng đã quên tuốt luốt rằng chính ông ta đã chỉ trích lệnh cấm của  TT Trump là “hiếu chiến”!
 
Cũng không khó để tưởng tượng rằng, đạo luật chi tiêu 1,9 nghìn tỷ gọi là cấp cứu đại dịch Vũ Hán nhưng phần lớn là nhằm tài trợ nghị trình thiên tả của đảng Dân Chủ với 1 danh sách khá dài, cộng thêm những mục không liên quan chút nào đến đại dịch, thí dụ như ngân khoản 270 triệu hổ trợ Nghệ Thuật và Nhân Văn, 200 triệu hổ trợ bảo tàng viện và thư viện, 50 triệu cho kế hoạch hóa gia đình, một mỹ từ  để gọi hành động phá thai!
 Người Mỹ, không kể những người không quan tâm đến tình hình đất nước, trong khi nhận những tấm chi phiếu  trị giá $1,400, họ coi sự chi tiêu này là tiềm năng hủy hoại nền tài chánh và gia tăng công nợ quốc gia.
 
Bài phát biểu cũng cho thấy rõ Joe Biden là 1 tổng thống vô năng và bất tài  trong việc trị quốc nhưng đầy đủ khả năng phá hoại nước Mỹ. Chỉ trong 40 ngày đã ký 63 sắc lệnh  phá hoại nền kinh tế, giết chết công ăn việc làm, hủy hoại sự độc lập năng lượng khiến giá xăng tăng lên vùn vụt, trở lại các hiệp định bất lợi cho Hoa Kỳ, tiếp tục chi tiền làm vú em cho cả thế giới, mở cửa biên giới cho di dân lậu, bọn buôn người, bọn buôn trẻ em, bọn buôn bán ma tuý, bọn băng đảng tội phạm được tự do vào nước Mỹ.
Tóm lại hầu hết các sắc lệnh này đều có cùng 1 mục đích là xô đầy người dân Hoa Kỳ từ American First trở thành American Last và ông Joe Biden chỉ có việc ngồi lên ghế mở mắt ký bừa.
 
Một điều quan trọng nữa, là bà Phó Tổng Thống Kamala Harris đang công khai đóng vai trò của Tổng Thống Hoa Kỳ qua các cuộc điện đàm một mình trực tiếp với các lãnh tụ quốc gia trên thế giới, như Thủ Tướng Canada Justin Trudeau vào ngày 2/2/2021, với Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron vào ngày 15/2/2021, với Thủ Tướng Na Uy Erna Solberg vào ngày 9/3/2021, và với lãnh tụ của quốc gia nào nữa trong những ngày sắp tới ???
 
Joe Biden!
Ông không phải là tổng thống thực thụ mà chỉ là một tổng thống bù nhìn!!!
 
Nguyễn Thị Bé Bảy
14/3/2021
 
Tham khảo:
của Dick Morris

LÀM ĐĨ

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/163630346_2858408361146547_347768862149694466_n.jpg?_nc_cat=107&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=aZCoB8hZB-8AX-iKhph&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=823228c81bb961692f49018670b1834c&oe=6081A0DD
Rầm một cái, chiếc xe tải nhỏ cán ngang hai đùi thằng bé lang thang, hai đùi dập nát. Chiếc xe vù ga chạy mất hút, để lại làn khói. Thằng nhỏ nằm bất tỉnh, máu chảy đầm đìa. Một số xe gắn máy, chiếc né sang bên rồi chạy thẳng, chiếc chạy xa xa rồi tấp vào lề quay lại nhìn. Bên đường, hai cô gái từ trong quán chạy sang băng tạm rồi vẫy Taxi.
Cô Y sĩ hỏi: ai là người nhà nạn nhân?
Cô gái đưa mắt nhìn qua lại rồi nói: Tôi!
- Chị tên gì, quan hệ với nạn nhân như thế nào?
- Tôi không có quan hệ gì với nạn nhân, chỉ là thấy tai nạn nhân bị nạn ngoài đường thì cứu giúp.
- Vậy, chị có tiền để tạm ứng tiền viện phí cho cháu không?
- Tôi chỉ còn vài trăm nghìn trong túi.
- Vài trăm nghìn thì sao đủ viện phí? Y Sĩ trả lời.
- Thì ứng đỡ, các Bác sĩ cứ điều trị cho cháu đi, tôi chạy về mượn tiền đem qua.
- Chị làm nghề gì?
- Làm gái.
- Tôi biết Chị là Phụ nữ rồi; tôi đang hỏi nghề nghiệp chị đang làm. Chị có gì để bảo đảm không?
- Thì tôi làm gái, là làm Đĩ đó.
Cô Y Sĩ tròn mắt nhìn. Cô phân trần: này khó cho tôi quá. Theo quy định của bệnh viện thì phải tạm ứng tiền trước khi điều trị.
- Nhưng, Cô không cho tôi về để mượn tiền thì tiền đâu tôi đóng?
- Chị về mà không quay lại thì tôi biết xử lý ra sao?
Anh tài xế Taxi thấy vậy liền móc túi ra tờ 200k và nói: tôi cho cháu, tôi không lấy tiền Taxi đâu.
Thằng bé bây giờ đã thấm đau, khóc rên inh ỏi. Mọi người đi khám bệnh xúm lại, thương tình mỗi người cho một ít và cuối cùng cũng đủ tiền ứng đóng viện phí.
Nhìn dáng vẻ như một người phụ nữ hiền lành, vẻ mặt có vẻ lo lắng, đi qua đi lại trước phòng phẫu thuật. Hắn bảo: Chị ngồi xuống cho đỡ mỏi chân.
Chị nhìn người đàn ông rồi cũng lặng lẽ ngồi xuống ghế.
- Tôi đã thấy từ khi Chị đưa cháu nhập viện. Thấy Chị có vẻ như một người hiền lành, tốt bụng. Sao Chị lại làm cái nghề đó?
- Vậy theo anh thì nghề đó xấu lắm hả?
- Tất nhiên không riêng tôi, mà phần đông ai cũng nghĩ vậy. Tôi nghĩ Chị cũng hiểu điều đó.
- Đúng, cái nghề mạt hạng đó nó cùng cực lắm, nhiều tai tiếng. Nhưng tôi thấy còn đỡ nhục hơn một số nghề nhìn bề ngoài thì trí thức, hào nhoáng bóng nhẫy, nhưng thực ra bên trong nhầy nhụa, nhơ nhớp.
Ít nhất thì Tôi cũng chẳng lừa ai. Tiền trao thì múc cháo, no bụng thì đường ai nấy bước. Không phải phục tùng, phụng sự ai. Cũng không gây nguy hại lâu dài cho xã hội.
Trước đây tôi là giáo viên. Học xong Sư phạm, gia đình phải lo mất cả trăm triệu để xin được việc vào làm giáo viên hợp đồng đứng lớp. Được khoảng hai năm thì mọi rắc rối bắt đầu. Muốn được tuyển vào giáo viên biên chế thì phải lo lót khoảng 300 triệu. Ông thử tính xem: Hơn 4 năm học đại học cha mẹ nuôi, học xong mất cả 100 triệu lo lót để được đứng lớp. Đứng lớp mới hơn hai năm, mỗi tháng chưa được 10 triệu đồng (ăn uống sinh hoạt, chi phí đi lại) thì tiền đâu mà tiếp tục đầu tư 300 triệu nữa để chạy vào công chức?! Bắt đầu bị khiển trách, kỷ luật với đủ lý do; tiếng là nhà giáo chứ ngoài chuyên môn ra thì mọi phát ngôn, giao tiếp phải buộc theo đường lối Đảng. Cuối cùng thì tôi bị cô lập, bị quy chụp là người khuyết tật, bị cắt hợp đồng.
Nhờ vả mãi chạy được vào làm thư ký UB; những tưởng phen này đổi đời. Có tí vóc dáng, tôi bị lọt vào tầm ngắm của Bí thư và Chủ tịch. Được các sếp ưu ái gọi đến phòng riêng làm việc liên tục, bị lạm dụng, xâm hại tình dục mà không biết kêu cứu, chia sẻ cùng ai. Được bọn chúng hứa cả trăm lời hứa mĩ miều, nhưng cuối cùng thì ngày tháng vẫn trôi qua vô ích. Tôi buộc phải bỏ kiếp cái điếu UB.
Đi buôn bán một thời gian tôi mới thấy nỗi khổ của dân buôn bán: Không xảo trá, gian dối, không dùng hóa chất bảo quản thì lỗ chổng vó. Mà gian xảo lọc lừa thì không hợp với tôi. Dùng hóa chất ướp thực phẩm thì thấy lương tâm cắn dứt khi mình đầu độc đồng bào mình.
Đi làm công nhân may mặc được hơn một năm thì công ty bể nợ. Chủ chạy mất gần 2 tháng lương. Khi đó mới biết toàn bộ tiền mình đóng mua BHXH bị công ty họ lừa, không đóng. Vậy là trắng tay.
Trôi dạt làm nhân viên gội đầu, massage. Dòng đời đưa đẩy, rồi tôi làm đĩ lúc nào không hay.
- Vâng, tôi hiểu. thực ra hoàn cảnh của tôi cũng chẳng hơn gì Chị. Trước đây tính ở trong Quân đội; nhưng ở trong đó mới thấy môi trường đó bọn sĩ quan với nhau chúng nó sống chẳng có chút tình người nào. Cá lớn đớp cá bé, lợi dụng lẫn nhau để tồn tại, nhầy nhụa nhơ nhớp đủ trò bỉ ổi.
Ra đời, làm công nhân một thời gian cũng bị chủ thầu bỏ chạy. Làm kỹ thuật thì chịu cảnh trên búa đưới đe. Gắt với công nhân thì công nhân thù ghét, không làm lợi cho sếp thì không tồn tại. Làm thầu mà không gian xảo thì cũng có lúc lỗ chổng vó.
Đến bây giờ, có Công ty riêng nhưng vẫn cảnh cào chỗ này lấp chỗ kia. Hợp đồng đúng giá, làm ăn đoàng hoàng thì không đến lượt mình. Làm ăn với bọn lưu manh thì bị lún lầy. Gian xảo thì bản chất không quen.
Ôi, nếu tôi là phụ nữ thì cũng rất có thể làm đĩ lúc nào không hay.
Mình không muốn vậy, nhưng cái xã hội này không cho mình lựa chọn.
24/03/21.
(hình ảnh minh họa xin một sst trên mạng).

Saturday, 20 March 2021

KHI HÀNH KHÁCH VIỆT ĐI MÁY BAY MỸ.

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/162140693_10219829478187922_3997279652473030144_n.jpg?_nc_cat=100&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=pzkO8m6PL8cAX993afp&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=b5e260f953adb776a6a41d0a4c167f54&oe=607B2B60

Trên chuyến bay từ Long Beach đến San Francisco có một đoàn khách du lịch Việt mới từ Hà Nội sang, khoảng 15 người. Họ ăn mặc rất đẹp, quần áo, giày dép, túi xách tay toàn đồ hiệu đắt tiền.
Khi lên máy bay họ chỉ lên overhead locker ( ngăn đựng hành l‎y‎ phía trên đầu) và yêu cầu tiếp viên:
"Can you keep my suitcase for me?"
(Có thể cất hộ hành lý dùm tôi được không.?)
Cô tiếp viên người Á Đông nói:
"You have to do it by yourself."
(Bạn phải tự làm điều đó).
Và cô điềm tĩnh đứng nhìn họ tự làm. Họ lẩm bẩm chửi rủa bằng tiếng Việt:
"Địt mẹ bọn mất dạy. Tiếp viên gì mà mất dạy, vô lễ... Ở Việt Nam mà như vậy tao tát cho vài cái vào mặt cho bỏ thói khinh thường bố.!".
Cô tiếp viên im lặng chờ họ làm xong, yêu cầu họ ngồi xuống, cài dây an toàn lại và quay về vị trí để máy bay cất cánh.
Khi máy bay vừa bay ở độ thăng bằng, cô tiếp viên đi xuống cùng một người đàn ông (khoảng 50 tuổi, là trưởng toán tiếp viên) và nói chuyện với những người hành khách Bắc Việt. Cô ta giới thiệu và giải thích bằng tiếng Việt:
"Tôi là người Mỹ gốc Việt. Hồi nãy các anh chị lên máy bay có thái độ cư xử và ăn nói khiếm nhã thô tục, vì vậy tôi yêu cầu trưởng toán xuống đây để giải quyết vấn đề với quý vị."
1. Chúng tôi chỉ giúp đỡ những người cần được giúp đỡ.
2. Chúng tôi không cho phép bất cứ người nào coi thường nghề nghiệp của chúng tôi.
3. Chúng tôi yêu cầu quý vị phải xin lỗi về lời nói thô lỗ và khó nghe của quý vị.
30 giây im lặng, một hai người trong số họ lên tiếng:
“ Khách hàng là "Thượng Đế", tiếp viên có bổn phận phải phục vụ "Thượng Đế" vì chúng tôi đã bỏ tiền ra mua vé máy bay nên chúng tôi có quyền sai bảo phục tùng cho chúng tôi”.
Sau khi nghe cô tiếp viên dịch lại, người trưởng toán tiếp viên nói:
"Quý vị không phải là Thượng Đế hay Nữ Hoàng hoặc vua chúa. Quý vị là hành khách. Quý vị phải bỏ tiền ra mua vé để được chúng tôi vận chuyển. Chúng tôi cần hành khách nhưng là hành khách tốt và lịch sự... Chúng tôi không cần hành khách xấu, thô lỗ thiếu lịch sự và yêu cầu quý vị phải tuân theo luật lệ quy định của chúng tôi.
Vì vậy chúng tôi sẽ từ chối quý vị trên những chuyến bay kế tiếp của chúng tôi.
Nếu quý vị đã mua vé cho những chuyến bay sau, chúng tôi sẽ hoàn trả lại tiền cho quý vị.
Quý vị nên liên lạc với văn phòng hãng để lấy lại tiền và yêu cầu quý vị ký vào giấy tờ từ chối vận chuyển của chúng tôi, đồng thời chúng tôi sẽ thông báo và gửi tất cả các thông tin của quý vị đến tất cả các hãng hàng không của Hoa Kỳ".
15 phút sau, tất cả họ đều phải ký vào biên bản. Các hành khách trên chuyến bay đều nhìn họ và lắc đầu.
Riêng tôi cảm thấy xót xa và buồn cho họ.Tuy không còn là tiếp viên của Air VN, nhưng tôi vẫn rất buồn và mất ngủ nhiều đêm chỉ vì câu hỏi:
"Các đồng nghiệp Air VN của tôi ơi.!
Đến bao giờ các bạn mới có đủ can đảm, mạnh dạn và tự tin để đối đáp và cư xử như cô tiếp viên người Mỹ gốc Việt này.?"
Đó chính là nỗi xót xa, nhẫn nhục và chịu đựng của kiếp "làm dâu trăm họ".
Nhất là gặp toàn là những loại người đến từ hang rừng núi.
Người phương Bắc ơi là người phương Bắc.!
Đừng nên ỉa thúi cả đất nước Việt Nam của chúng ta.
( Bài viết của Tuấn Mai SG )

SỰ LỰA CHỌN GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI


https://gphaiphong.org/uploads/news/2016_12/anh-sang-cuoc-doi.jpg
Hôm nay, ngày 16 tháng 3 năm 2021, Thầy Phó tế của Nhà Thờ Saint Barbara tọa lạc trên đường Euclid, thành phố Westminster đến gặp gỡ tôi để hướng dẫn về thủ tục rửa tội cho tôi vào dịp lễ Phục sinh Thứ Bảy mồng 3 tháng Tư năm 2021. Mở đầu, Thầy hỏi tôi lý do nào tôi xin theo đạo Công Giáo. Dưới đây là những gì tôi trả lời:
“Trước khi trả lời câu hỏi của Thầy lý do nào khiến tôi theo đạo Công Giáo, tôi xin trình bày những suy nghĩ của tôi từ nhiều năm.
Nhân dịp tham dự buổi ra mắt sách của Giáo sư Nguyễn Đức Tuyên có tựa đề “Hành Trình Đức Tin”, người giới thiệu tác phẩm là Giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, nguyên Tư Lệnh Không Quân Việt Nam Cộng Hòa. Bất ngờ, tôi được ban Tổ chức mời lên phát biểu cảm tưởng. Mặc dầu không hề sửa soạn trước, tôi đã trình bày trôi chảy cảm nghĩ của tôi:
“Kính thưa cử tọa,
Tôi là một Phật tử truyền thống. Tại sao gọi là truyền thống? Là truyền thống vì Ông Bà tôi, Cha Mẹ tôi là Phật tử, nên tôi trở thành Phật tử. Nếu Ông Bà tôi, Cha Mẹ tôi là Công giáo, thì tôi trở thành Công giáo. Vậy, theo Phật giáo hay Công giáo là do vấn đề hoàn cảnh (question de l’ambiance = question of atmosphere). Cho nên, sinh ra trong gia đình có giáo dục thì không bao giờ được phép miệt thị, bài xích tôn giáo khác. Nói chính xác hơn, phần lớn người Việt Nam theo Đạo Ông Bà nhưng đồng thời thờ Phật, nên người ta thường có thói quen coi nước Việt Nam có 80% theo Đạo Phật. Việt Cộng vô thần muốn đánh đổ tôn giáo, nên chúng đội lốt Phật tử mạ lỵ Công giáo hoặc ngược lại. Đó là chủ trương chia rẽ, phân hóa của cộng sản để cho hai tôn giáo không thể đoàn kết chống lại chúng.
Tôi tham gia sinh hoạt Gia đình Phật tử Chơn Tuệ từ năm 12 tuổi. Triết lý của Phật quá cao siêu. Tôi không đủ khả năng thẩm thấu. Tôi chỉ cố gắng thi hành nguyên tắc “Bi – Trí – Dũng” trong cách ứng xử với đời. Dũng giúp tôi sám hối, giác ngộ để can đảm nhìn nhận lỗi lầm và thành tâm sửa đổi. Tôi không phải là nhà văn như Ban Tổ chức giới thiệu. Tôi là Người Lính dùng ngòi bút thay súng đạn để chống lại sự điêu ngoa, dối trá, lừa đảo từ bất cứ tổ chức nào, không riêng gì Việt Cộng. Không phải vì mình là Phật tử, hễ gặp ông Thầy Chùa nào đều chấp lạy Thầy. Hay ông Tướng nào hô hào Chống Cộng, tôi đều coi là người của phe Việt Nam Cộng Hòa. Vì muốn bảo vệ thanh danh của Đạo, tôi không ngần ngại chống kẻ đội lốt!
Tuy là Phật tử, nhưng tôi tin rằng vũ trụ này mà có được là do đấng Tạo hóa (Creator) tạo nên. Tạo hóa, bên Công giáo gọi là Thiên Chúa. Đức Phật là người tu luyện nhiều kiếp để hiểu được sự vận hành của vũ trụ. Ngài không xưng mình là Thượng Đế. Ngài xác minh: “Ta là Phật đã thành. Các người là Phật sẽ thành”. Nghĩa là ai tu luyện theo phương cách của Ngài đều có thể trở thành Phật. Đạo Chúa có Mười Điều Răn. Đạo Phật có Bát Chánh Đạo. Hai Đạo đều khuyên tín đồ làm lành, lánh dữ. Cộng sản là tà giáo vì nó vẽ ra một thiên đường hoang tưởng biến loài người thành súc vật, triệt tiêu quyền tự do suy nghĩ và ngôn luận.
Đạo Phật xuất thế. Đạo Chúa nhập thế. Các nhà sư theo Phật thường tìm nơi thanh vắng để di dưỡng linh hồn. Vì xuất thế, đạo Phật ít thông hiểu việc đời. Do đó, đạo Phật dễ bị Việt Cộng giật dây. Bằng cớ cho thấy cuộc đấu tranh Phật giáo năm 1963 chống Việt Nam Cộng Hòa, lấy danh nghĩa bảo vệ Đạo Pháp là do Việt Cộng bày trò cho các nhà sư bị “blackmail”, nên phải thi hành theo mệnh lệnh của chúng. Chứng cớ là ngày nay, dưới chế độ độc tài chuyên chế cộng sản, Phật giáo không dám đứng lên đấu tranh vì Đạo Pháp như trước năm 1975. Trong khi đó, hiện nay chúng ta chứng kiến qua các Video thu hình trong nước thì thấy các Linh mục dẫn đầu giáo dân đi biểu tình khắp các nơi để đòi Công Lý, mặc dù bị đàn áp dữ dội; mà chúng ta không thấy phản ứng của Phật giáo dám bày tỏ tình lân tuất để bảo vệ Công Lý.
Vì là người chiến sĩ Chống Cộng, chủ trương nhập thế, nên tôi đứng về phía những nhà tranh đấu đòi Công Lý của các tín hữu Công giáo. Tôi có Niềm Tin vào đấng Tối Cao để biết sợ và không biết sợ. Có lẽ quý vị nghĩ rằng tôi mâu thuẫn phải không? Tại sao lại vừa biết sợ vừa không biết sợ? Tôi xin giải thích: Biết sợ để tránh bị Bề Trên trừng phạt nếu làm điều khuất tất. Và không biết sợ để can đảm chống lại sự bạo hành của bọn phi nghĩa, phi nhân. Nếu bản thân có mệnh hệ gì thì đã có sự che chở của Bề Trên. Tôi không biết Bề Trên đó là Chúa hay là Phật. Nhưng tôi quan niệm rằng sự công khai, minh bạch dấn thân không vì danh,không vì lợi là cuộc đời đáng sống. Bởi thế, tôi thường ghi rõ tên thật của mình dưới mỗi bài viết để chịu trách nhiệm với độc giả, chứ tôi không hề có ý khoe tên tuổi. Làm kẻ mất nước, phải vào quốc tịch nước khác là một điều không có gì đáng hãnh diện mà khoe danh”.
Thưa Thầy Phó tế,
Được cử tọa đứng lên vỗ tay hoan nghênh nhiều lần, tôi nghĩ mình chẳng phải là nhà hùng biện, thông thái, nhưng có lẽ nhờ sự dẫn dắt của Thiên Chúa cho một kẻ có lòng thành nói ra từ trái tim. Cựu Nghị sĩ Lê Châu Lộc từ hàng thính giả bước lên bục thuyết trình, bắt tay tôi và nói sẽ mời tôi làm diễn giả trong buổi lễ tưởng niệm Tổng thống Ngô Đình Diệm. Tôi hoan hỉ nhận lời vì coi đó là niềm vinh dự. Tiếc thay! Sau đó Nghị sĩ Lê Châu Lộc qua đời. Tôi mất cơ hội để bày tỏ lòng tiếc thương đối với Tổng thống Ngô Đình Diệm!
Bây giờ tôi xin trả lời Thầy Phó tế vì sao tôi xin trở lại đạo Công giáo. Tôi nhớ lời Chúa dạy: “Phúc cho ai không thấy Chúa mà tin”. Tuy tôi không có may mắn nhìn thấy Chúa như các Tông đồ tận mắt nhìn thấy. Nhưng tôi thấy Chúa khi đặt chân đến Hoa Kỳ sau năm 1975.
Tôi đã đến Hoa Kỳ lần thứ nhất vào năm 1962, học lái máy bay xong, trở về nước phục vụ xứ sở. Năm 1972 sang Hoa Kỳ lần nữa, học bay xuyên huấn trên phi cơ C-123. Cả hai lần, tôi chẳng suy nghĩ gì về Nước Mỹ. Cho đến sau khi nước mất vào tay giặc, sang Hoa Kỳ tỵ nạn, tôi bắt đầu tìm hiểu cặn kẽ hơn. Tôi nhận thấy sở dĩ nước Mỹ là Quốc gia tân lập, nhưng nhanh chóng trở thành cường quốc số #1 của thế giới là nhờ những nhà lập quốc đặt Niềm Tin nơi Thiên Chúa. Niềm Tin tạo đoàn kết, gây nên sức mạnh.
Nhà trường không dạy học sinh môn Đức Dục giống như Việt Nam. Giáo dục thanh niên, học sinh do các nhà thờ Công giáo, Tin lành đảm nhiệm. Có lẽ vì thế mà người dân Mỹ tốt bụng hơn, nhân đạo hơn? Nhiều gia đình Việt Nam đông con, gốc nông dân hay chài lưới, chưa từng sử dụng các phương tiện vật chất văn minh đã được người Mỹ hướng dẫn, giúp đỡ tận tình giống như bạn bè hay bà con thân thuộc. Tôi hận lãnh đạo Hoa Kỳ sai lầm trong chiến tranh Việt Nam, nhưng tôi kính trọng tấm lòng quảng đại của nhân dân Hoa Kỳ. Rất nhiều lần tôi tự hỏi tại sao thuyền nhân vượt biển tìm tự do đi về phía Thái Lan – Quốc gia Phật giáo – thường bị hải tặc cướp bóc, hãm hiếp? Trong khi đi về phía Phi Luật Tân ảnh hưởng Thiên Chúa Giáo hay đi về phía Indonesia, Mã Lai ảnh hưởng Hồi giáo thì không gặp nạn hải tặc? Tôi không có câu trả lời cho chính mình.
Cuộc khủng bố của các cảm tử quân Hồi giáo dùng phi cơ của Mỹ đánh vào nước Mỹ (tức là áp dụng chiến thuật của cộng sản lấy vũ khí địch đánh địch) vào September 11, năm 2001 (911, con số báo động khẩn) có phải là một tín hiệu của Thiên Chúa báo cho biết Mỹ sẽ bị tai họa bởi Hồi giáo? Lý do gì mà một người Da Đen không ai rõ lý lịch sinh ở Mỹ hay ở ngoài nước Mỹ, có tín ngưỡng Hồi giáo và có tư tưởng Cộng sản (chống Tư bản) lại có thể làm Tổng thống lãnh đạo nước Mỹ? Rồi 11 năm sau (năm 2011) Tiến sĩ Peter Navarro – một người theo đạo Chúa – viết cuốn “Death By China” là một báo động thực sự về mối hiểm họa của Trung Cộng, tại sao những nhà chính trị Mỹ lãnh đạo Thế giới Tự do chống chủ nghĩa Cộng sản chẳng thèm lưu tâm?
Không giống các tỷ phú khác thản nhiên lo làm giàu không một chút bận tâm lo ngại trước hiểm họa Trung Cộng, ông Donald J. Trump đã nhìn thấy nguy cơ của nước Mỹ từ thế kỷ trước qua những lần trả lời phỏng vấn của ông Larry King, bà Oprah Winfrey. Ông Trump chỉ mong đợi có một nhà chính trị yêu nước, không bị đồng tiền sai khiến, đứng ra lãnh đạo để chặn đứng tham vọng bành trướng của Trung Cộng, nhưng chẳng thấy một ai trước những chính sách mỵ dân, thiên về xã hội chủ nghĩa của Tổng thống Barack Hussein Obama, thì năm 2015 ông mới phải ra tranh cử chức vụ Tổng thống.
Vì những định chế của Hoa Kỳ đã bền vững, Barack Obama tám năm cầm quyền chưa đủ thời gian để biến nước Mỹ thành Quốc gia Cộng sản. Không giống các vị tiền nhiệm, ông Obama trở thành một “King maker”, chuẩn bị rất chu đáo cho bà Hillary Clinton kế vị mình. Theo thăm dò dư luận của các Viện có uy tín chính xác, bà Hillary Clinton chắc chắn là người phụ nữ đầu tiên làm Tổng thống Hoa Kỳ. Thậm chí tờ tuần báo Newsweek đã in sẵn lên trang bìa 150 ngàn số báo với hàng chữ “Madam President” để chào mừng vị nữ Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ. Không ngờ ông Donald Trump lại chiến thắng vẻ vang, khiến cho nhiều người Hoa Kỳ cho rằng ông Trump được Thiên Chúa chọn.
Tôi cũng nghĩ ông Donald Trump được Chúa chọn, bởi vì không những đảng Dân Chủ và bọn truyền thông cánh tả chống ông bằng những thủ đoạn hạ cấp, tồi bại kiểu cộng sản mà còn có bọn Cộng Hòa xôi thịt (No Trump) cũng chống ông kịch liệt. Thế mà ông đã nhanh chóng phục hồi kinh tế và giành lại uy tín của Hoa Kỳ trên trường quốc tế một cách vẻ vang. Cứ nhìn sự đón tiếp của các Quốc gia ông đặt chân đến là đủ biết nguyên thủ các nước kính trọng ông ra sao. Nếu không là người yêu nước nồng nàn, có niềm tin sắt đá vào Thiên Chúa, Tổng thống Donald Trump sẽ trở nên điên loạn. Làm việc không ăn lương, thức khuya dậy sớm lo toan công việc, mang về cho đất nước những thành quả hơn bất cứ vị Tổng thống nào khác. Nhưng bọn Truyền thông cánh tả quá sức mất dạy. Chúng trơ trẽn đặt điều bôi nhọ vợ ông (CNN thua kiện Đệ nhất phu nhân), đến cậu con trai út 13 tuổi cũng không được chúng buông tha. Đúng là một bè lũ chính trị gia lãnh lương từ tiền thuế của nhân dân và một lũ truyền thông đã làm cho cả thế giới khinh bỉ nước Mỹ.
Tranh chức Tổng thống với một đối thủ có quá khứ đạo văn, vô tài bất tướng suốt gần nửa thế kỷ chẳng có một thành tích nào đáng kể, hối mại quyền thế (đe dọa Tổng thống Ukraina sẽ không trao tiền viện trợ nếu không cách chức viên công tố), đầu óc trì độn nói trước quên sau, bù nhìn của thế lực bóng tối, ông Donald Trump chắc chắn thắng cử đến 80% là ít. Cứ nhìn khối cử tri nồng nhiệt ủng hộ trong các lần ông vận động tranh cử thì đủ biết. Chưa bao giờ cử tri Việt Nam bày tỏ sự hăng hái ủng hộ Tổng thống Donald Trump đến như thế. Tại sao? Tại vì ông Trump làm cho nước Mỹ an ninh hơn, thịnh vượng hơn thì con cái họ sẽ có tương lai sáng sủa, bền vững hơn. Ngoài ra, họ ủng hộ ông Trump vì ông ngang nhiên hủy bỏ các luật lệ ngăn cấm Mỹ giao thiệp với Đài Loan, bán vũ khí cho Đài Loan, chứng tỏ ông không kiêng nể Trung Cộng như các vị tiền nhiệm, làm cho họ hy vọng nước Việt Nam sẽ có cơ may thoát ra khỏi họa Hán hóa.
Tổng thống chắc chắn đắc cử nhiệm kỳ II. Thế nhưng ông đã thua, làm cho những người yêu nước Mỹ buồn bã, mất tinh thần. Ban đầu, tôi cũng buồn giống như ngày 30 tháng Tư năm 1975 nước mình bị mất vào tay giặc. Nhưng khi trấn tỉnh lại, tôi nghĩ sự thất cử của Tổng thống Donald J. Trump là do ý Thiên Chúa. Qua sự thất cử của Tổng thống Donald Trump, nhân dân Hoa Kỳ mới thấy bộ máy điều hành Quốc gia từ Tư pháp, Lập pháp đến Hành pháp phơi bày sự mục nát, hèn hạ. Hoa Kỳ nổi danh là Quốc gia Dân chủ Pháp trị. Nay nền Tư pháp từ địa phương lên đến Tối Cao Pháp Viện không còn xứng đáng chức năng cầm cân nẩy mực. Ba vị Thẩm phán Tối cao do Tổng thống Donald Trump đề cử bị đảng Dân Chủ dùng trò đấu tố kiểu cộng sản được Tổng thống Donald Trump bảo vệ tối đa mới qua được cổng xác nhận (confirmation) của Thượng Viện. Thế mà họ đã tỏ ra hèn hạ không dám noi gương hai vị Thẩm phán Clarence Thomas và Anthony Alito để cứu xét đơn kiện bầu cử gian lận từ 17 Tiểu bang đưa lên. Truyền thông cánh tả được hưởng quyền tự do ngôn luận trở nên lưu manh, phịa tin láo để chống Tổng thống Donald Trump, nhưng không dám đề cập đến những bê bối của cha con ông Joe Biden. Còn hai lãnh đạo hai Tiểu bang New York và California bị nhân dân đòi truất phế vì tham nhũng, quấy rối tình dục cũng chẳng bị truyền thông vạch trần.
Nếu không có sự kiện Tổng thống Donald Trump thất cử vừa rồi thì làm sao toàn dân Mỹ và thế giới thấy các viên chức cao cấp của nước Mỹ hèn nhát, sa đọa? Cho nên, theo tôi, Chúa đã chọn Tổng thống Donald Trump để phơi bày SỰ THẬT. Còn sự lựa chọn đấu tranh cho SỰ THẬT để xứng đáng làm người thì tùy thuộc vào các Tướng lãnh, vì họ được đào tạo một cách nghiêm khắc về các đức tính “Country, Honesty, Integrity, Bravery, Responsibility” thì phải đứng ra cứu nước trước sự sụp đổ của nền Cộng Hòa mà tiền nhân của họ dày công xây dựng.
Đây là thời điểm của sự lựa chọn đứng về phía Ánh Sáng hay Bóng Tối. Nhân loại đã xác nhận chủ nghĩa cộng sản man rợ, bất nhân, phi đạo đức chống loài người. Thiên Chúa đem Tình Thương và lòng Bác Ái giáo hóa con người để đưa nhân loại đến nền Văn Minh như ngày nay. Tôi nhớ đến câu nói bất hủ của Giáo Hoàng John Paul II: “Nếu Hồng quân Xô Viết mang xe tăng xâm lăng nước Ba Lan, tôi sẽ cởi áo Giáo Hoàng, trở về Ba Lan chiến đấu cùng đồng bào tôi để bảo vệ xứ sở”. Qua câu nói quả quyết ấy, tôi nhận thấy câu nói của Ngài biểu hiện lòng yêu nước một cách mạnh mẽ. Trước khi trở thành Linh Mục, Ngài đã là chiến sĩ bảo vệ đất nước Ba Lan chống lại Quốc Xã Đức. Noi gương Ngài, tôi cũng đã là chiến sĩ của nước Việt Nam Cộng Hòa, từng cầm súng chống lại chủ nghĩa cộng sản, nên nay tôi noi gương Ngài để trở thành một tín đồ Công giáo. Tôi quyết định lựa chọn giữa Ánh Sáng và Bóng Tối để báo hiếu Mẹ Tôi. Nhũng người lương rửa tội theo chân Chúa có động cơ khác nhau. Động cơ tôi theo Chúa vì tôi chống chủ nghĩa cộng sản và tôi lấy tên Thánh là Gioan Phao-lồ II là để nối chí Ngài Giáo Hoàng vừa được phong Thánh.
Sau cuộc chiến đẫm máu kinh hoàng, tôi còn sống sót tới ngày nay, vẫn còn đủ sáng suốt để có thể tiếp tục làm chiến sĩ chống lại chủ nghĩa cộng sản, là Thiên Chúa đã ban ơn cho tôi. Không còn có điều gì cầu xin Thiên Chúa cho bản thân. Tôi chỉ cầu nguyện cho những người yêu nước như Tổng thống Donald Trump được Chúa quan phòng, vượt qua mọi khó khăn để chiến đấu cho nền văn minh nhân loại. Nếu chẳng may Trung Cộng thống trị thế giới, tôi bảo đảm rằng chẳng có tôn giáo nào tồn tại, Tòa Thánh Vatican sẽ biến thành địa điểm du lịch.
Bằng Phong Đặng văn Âu
Telephone: 714 – 276 – 5600
Email Address: bangphongdva33@gmail.com
-------------

Hôm qua trong chỗ làm của tôi có 4 người bị dương tính con cúm Háng. Họ phải đóng cửa một tuần. Tôi đi làm mấy chục năm, đây là lần đầu tiên bị đóng cửa như vậy. Mặc dù bao lâu nay thì thỉnh thoảng cũng có người bị cúm Háng, nhưng một lúc cùng 4 người bị là lần đầu tiên.
Rõ ràng là từ trước đây con cúm Háng chỉ là con cúm thường như hàng năm vì số người bị chết cũng chưa tới 0.04% . Nhưng được thổi phồng thành như là một đại dịch. Sự chích vaccine trên qui mô toàn cầu vào thời điểm này đã làm cho con cúm Háng lờn thuốc và biến thể. Người chích rất có thể không còn khả năng chống lại các biến thể khác của con cúm sau này. Rất có thể đây là nằm trong âm mưu diệt chủng của Bill Gate cho CNTC.

 
Web Statistics