Thảm họa môi sinh Việt Nam từ FORMOSA



THÔNG BÁO BIỂU TÌNH
Vào lúc: 13: giờ 00, ngày 10/9/2016
Tại: London
Tuần hành đến địa điểm Biểu Tình (trước sứ quán VC)
***********************

Chúng tôi kêu gọi sự tham dự thật đông đảo của toàn thể quý đồng hương vì biển, vì cá và vì nguồn sống của người dân Việt chúng ta ở trong nước.

ỦY BAN TỔ CHỨC BIỂU TÌNH
---------
TO PROTEST AGAINST FORMOSA STEEL CORP. IN THEIR ENVIRONMENTAL POLLLUTION OF THE IMMEDIATE SEAS AROUND THE VIETNAMESE COAST FROM NORTH TO SOUTH ON A LARGE SCALE CAUSING DRAMATIC DEATH AND DISTRUCTION TO FISHERIES FROM MECURY POLUTION, AND THE CORRUPTION OF GOVERNMENT OFFICIALS TO COVER UP THESE DAMING ABUSES OF POWER FROM CORPORATE ORGANISATIONS TO COMMITT SUCH ENVIRONTMENTAL DISASTERS TO LOCAL AND WIDER COMMUNITIES.


Sunday, 28 August 2016

Dân Muốn Biết: Bia và lòng ái quốc

 Bia và lòng ái quốc
Hồi đầu hè, công ty sản xuất loại bia nổi tiếng thế giới Budweiser thông báo là bắt đầu từ cuối tháng 5 đến hết tháng 11, nhãn hiệu “Budweiser” in trên các chai hoặc lon loại 12oz sẽ được thay bằng chữ “America”, nhưng vẫn giữ nguyên nét và màu chữ như cũ.

Đây là loạt quảng cáo và tiếp thị mới của công ty được cho là rất khôn ngoan nhằm lợi dụng lòng ái quốc của người Mỹ trong khi nhiều sự kiện quan trọng liên tiếp diễn ra trong mùa hè và thu năm nay. Về thể thao thì có Thế vận hội và giải bóng đá Copa America. Về thời sự thì cuộc tranh cử tổng thống bắt đầu bước vào giai đoạn cuối với hai cuộc hội nghị toàn quốc của hai chính đảng Cộng hoà và Dân chủ, tiếp theo là những cuộc tranh luận của ứng cử viên, và cuối cùng là ngày toàn quốc đi bầu 8/11.

Trong những tháng hè nóng bức đến khô cả cổ họng thì ai lại không muốn uống một hớp “America” mát lạnh cho sung sướng cõi lòng. Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Budweiser quảng cáo bia của họ lấy chủ đề lòng ái quốc, nhưng tạm thời đổi tên hiệu thì đây là lần đầu và cũng là chiến lược quảng cáo mới của công ty.

Ngoài việc đổi tên thành “America”, Budweiser còn cho đổi luôn khẩu hiệu “King of Beers” (Vua của các loại bia) thành “E Plurius Unum” (nghĩa là “Trong rất nhiều, riêng chỉ một”) – đây là câu được in trên các loại tiền của Mỹ. Ngoài ra, những dòng chữ nhỏ in phía trên cao nhất trước đây mô tả cách chưng cất bia Budweiser ra sao thì nay cho in lời của bài quốc ca Mỹ. Như vậy đủ thấy công ty làm bia tận dụng đến từng chi tiết nhỏ như thế nào.

Thế nhưng, chiến lược quảng cáo này của Budweiser cũng đã gặp nhiều chống đối, trong đó có nhà bỉnh bút George F. Will của tờ Washington Post. Những tiếng nói phản đối đều có chung một lý do duy nhất: Budweiser nay không còn là của người Mỹ nữa nên không xứng đáng để được quyền kêu gọi lòng ái quốc của người dân Mỹ.

Trên thực tế, công ty mẹ sản xuất bia Budweiser là Anheuser-Busch từng là một trong những công ty lâu đời nhất ở Mỹ. Thành lập từ giữa thế kỷ 19 và nếu còn đứng độc lập thì đến nay đã hơn 150 tuổi và là công ty sản xuất bia lớn nhất nước Mỹ. Năm 1988 công ty sản xuất 50 triệu thùng nhưng nay chỉ còn sản xuất khoảng 16 triệu, một phần là do thói quen uống bia rượu của người Mỹ đã thay đổi, mặc dù vậy Budweiser vẫn là loại bia được uống nhiều nhất ở Mỹ.

Năm 2008, do ngày càng bị các công ty cổ đông tạo áp lực nên Anheuser-Busch quyết định bán cho một công ty bia rượu của Bỉ là InBev với giá $52 tỉ và kể từ đó công ty mang tên Anheuser-Busch InBev. Trên giấy tờ, công ty sản xuất bia Budweiser không còn là của người Mỹ nữa.

Tuy nhiên, nếu chỉ nói đơn giản như thế thôi thì có hơi oan cho Budweiser vì cho đến nay vẫn còn hơn một chục cơ sở chưng cất bia Budweiser ở trong nội địa Mỹ, mà cơ sở chính nằm tại St. Louis, Missouri, cũng như một số cơ sở đóng chai và nhiều nông trại trồng hoa bia (hops) vẫn còn hoạt động với tổng số nhân viên lên đến hàng chục ngàn người. Nhưng người Mỹ có niềm tự hào dân tộc của họ. Vậy mà bỗng dưng một ngày một trong những công ty lâu đời nhất của Mỹ bị một công ty ngoại quốc thu mua thì bảo sao không làm cho nhiều người Mỹ cảm thấy đau lòng. Nếu nhìn vấn đề theo cách đó thì Budweiser kể ra cũng đáng tội lắm chứ. Ai bảo lại ham tiền.

Phải nói dài dòng như thế để thấy rằng người Mỹ thích uống bia và coi trọng việc uống bia, nhất là thứ bia đã có từ lâu đời như một truyền thống. Mỗi năm, số lượng bia người Mỹ tiêu thụ chỉ đứng sau những loại nước ngọt giải khát khác cộng lại, với tổng số chi tiêu là hơn $100 tỉ. Kế đến, lòng ái quốc của người Mỹ không thiếu, nhưng khi cảm thấy như bị ai đó lợi dụng thì họ phản ứng lại ngay. Và một điều khác cũng rất quan trọng là bia đã từng đóng một vai trò quan yếu trong cuộc hành trình nổi trôi theo vận nước và lịch sử của Mỹ từ ngay những ngày đầu lập quốc.

Một trong những quốc phụ của nước Mỹ là Benjamin Franklin đã từng nói: “Bia là một bằng chứng cho thấy Thượng đế yêu thương chúng ta và ngài muốn chúng ta được vui vẻ.” Điều này cho thấy vào thời đó người Mỹ đã mê uống bia và Franklin có lẽ cũng là tay uống bia có hạng.

Vào thời còn là thuộc địa, khu vực New England có loại bia đen rất nổi tiếng của những người Thanh giáo mang đến, nhờ vậy nên nhiều người đã biết tới vùng đất này. Vào tháng 9 năm 1620, chiếc tàu lịch sử Mayflower nhổ neo rời Anh Quốc chở theo khoảng 100 hành khách và rất nhiều bia – loại bia nhẹ ít chất cồn được người Anh ưa chuộng. Nhờ làm từ hops, là chất bảo quản rất tốt, nên bia mang theo đi biển giữ được lâu hơn nước, là thứ thường biến thành vị mằn mặn chỉ sau ít tuần, đó là chưa kể trong trường hợp bị ô nhiễm thì còn hư sớm hơn thế.

Khi tàu Mayflower cặp cảng Plymouth, các hành khách và thủy thủy không còn muốn đi thêm nữa mà chỉ đòi lên bờ ăn nhậu vì đã có sẵn bia mang theo để mừng thoát hiểm. Một số sử gia cho rằng đây có thể là yếu tố đưa đến quyết định thả neo tại New England thay vì đi thêm xuống phía nam.

Ở khu vực thuộc địa của Hòa Lan, kỹ nghệ sản xuất bia đã góp phần tạo nên những đô thị và những thành phố sầm uất thương mại – điển hình như New York và Philadelphia. Những gia đình mang tên họ nổi tiếng như Rutgers, Vassar và Lispenard đều có phần vốn kinh doanh bia tại đây.

Thời chiến tranh cách mạng giành độc lập, khi mà các món hàng nhập cảng trở nên khan hiếm, ngành kỹ nghệ chưng cất bia tại New York và Pennsylvania đã giúp cung cấp loại bia tươi cho cả nước. Chính cá nhân tướng George Washington, là người mê bia và rượu của Anh Quốc, cũng phải tìm đến loại bia nội hóa ở Philadelphia để khỏa lấp cơn thèm, và đã từng khen bia của thành phố này “rất ngon”.

Vì khí hậu nóng và ẩm, những đồn điền phía nam không trồng được loại lúa mạch để làm bia, nhưng người dân ở khu vực này cũng có loại bia của riêng họ làm từ loại mật đường. Một quốc phụ khác của nước Mỹ là Thomas Jefferson khi về hưu đã dành nhiều thời giờ tại ngôi biệt thự Monticello để nghiên cứu tìm một công thức làm bia mới cho dân miền nam.

Loại bia làm từ bắp của Jefferson được một số dân da đen và di dân Ái Nhĩ Lan-Tô Cách Lan ưa thích nhưng không thành công. Về sau, công thức bia bắp được cải biến để dùng chưng cất rượu whiskey, mở đường cho ngành kỹ nghệ sản xuất rượu mạnh của Mỹ.

Nhưng bia làm tại Mỹ thật sự có vị thế vững vàng là ở vùng Trung Tây, nhờ có được loại men mới và kỹ thuật chưng cất bia của những di dân gốc Đức. Tại những thành phố như St. Louis và Milwaukee, loại bia nhẹ có màu vàng nhạt của người Mỹ bắt đầu được sản xuất vào giữa thế kỷ 19 chiếm được cảm tình và khẩu vị không chỉ người Mỹ mà còn ở nhiều nơi khác trên thế giới, và kể từ đó nhiều người Mỹ đã chuyển qua uống loại bia mới này thay vì uống whiskey và bia của người Anh như trước kia.

Trong thời nội chiến, thuế đánh lên bia góp phần không nhỏ cho chính quyền liên bang trang trải các chi phí liên quan đến chiến tranh và đưa bia lên địa vị là thức uống được ưa thích ở những cuộc vui của người Mỹ trong suốt nửa thế kỷ sau đó cho đến khi một đạo luật cấm bia rượu ra đời làm cho công việc sản xuất bia bị khựng lại. Mãi đến năm 1933, khi đạo luật này được bãi bỏ, thì chỉ còn lại một vài công ty sản xuất bia loại lớn còn tồn tại và trở thành những đại công ty làm bá chủ ngành sản xuất bia cho mãi đến tận ngày nay, trong đó có Anheuser-Busch của Budseiser.

Nay thì dường như khẩu vị của người Mỹ lại đang thay đổi và có xu hướng chuộng những loại bia làm theo lối thủ công của những nhà sản xuất bia nhỏ ở địa phương. Con số những nhà sản xuất bia thủ công ở Mỹ đã leo từ vài chục nhà vào đầu thập niên 1980 lên đến hơn 4,100 nhà hiện nay, với đủ mọi loại và mùi vị mà người ta có thể tưởng tượng ra. Theo cách nhẩm tính của nhà báo George Will thì phần lớn những người Mỹ trong độ tuổi được phép uống bia đang sống trong phạm vi 10 dặm của các cơ sở sản xuất bia thủ công. Do đó, những loại bia sản xuất tại địa phương đến tay người dân dễ dàng hơn bao giờ hết. Đây có lẽ là lý do vì sao bia Budweiser đã bị mất đi phần nào địa vị bá chủ trước kia và phải đưa chiêu thức mới khơi dậy lòng ái quốc của người dân Mỹ để bán bia thì quả là tội nghiệp.

Nhưng thiết tưởng bia và lòng ái quốc không nên sánh đôi cùng nhau. Nhất là khi uống bia thì chỉ nên nói những chuyện vô thưởng vô phạt cho vui, nghe qua rồi bỏ chứ không nên mang chuyện ái quốc ra bàn bạc vì thông thường ở bàn nhậu, chai đầu tiên câu chuyện còn mạch lạc, chai thứ hai thì bắt đầu lạc đề, đến chai thứ ba là đã có người nói sảng và mạnh ai nấy nói chứ đâu mấy ai chịu ngồi nghe. Ái quốc là chuyện hệ trọng, nên bàn bạc ở những nơi khác, đừng mang đến bàn bia.
Huy Lâm

CÓ ĐÚNG LÀ "DONALD TRUMP ĐẮC CỬ THÌ TẬP CẬP BÌNH MỞ CỜ TRONG BỤNG" ??

Trong bài viết của tác giả " Vì sao nếu Donald Trump đắc cử Tập cập Bình "mở cờ trong bụng" của tác giả Lý Anh do vi hữu Mỹ Loan chuyển đến, đã làm tôi suy nghĩ vì đã khác xa với những gì tôi nghe được từ Ứng Cử Viên Donald Trump.
 
Bài viết này chỉ có một mục đích duy nhất là tìm hiểu và học hỏi thêm những gì mình không biết. Cũng như không nằm trọn vẹn trong những ý tưởng truyền thông phe phái. Vì lẽ đó xin tác giả đón nhận trên ý thức của bài viết như là một cảnh mưa bay giữa biển trời, chỉ là một sự phối hợp giữa biển và trời và cơn mưa từ trời rơi xuống chỉ là những việc thông thường luân lưu giữa trời và biển . Vì vậy bài viết có gì sơ suất, xin tác giả lấy lượng trời biển mả thứ lỗi cho.
 
Mở đầu bài viết tác giả Lý Anh đã trích ra như sau: (trích)
 
Trong bài báo đầu đề Five Thing About Trump’s Rise That Would Make Xi Jinping Smile (Năm điều khiến Tập Cận Bình mở cờ trong bụng khi Donald Trump đắc cử) của Feffrey Wasserstrom đăng trên The Huffington Post (Edition USA)số ra ngày 26/07/2016, đã nêu lên 5 lý dotại sao Tập Cận Bình mong muốn Donald Trum làm chủ Tòa Bạch Ốc.(hết trích)
 
Giáo sư Feffrey Wasserstrom là ai? "Tên vẫn chưa quen với người dân tỵ nạn CS tại hải ngoại ". Vì vậy không biết ông này thuộc thành phần nào? Cộng Hoà hay Dân Chủ hay Cộng Hoà theo chân Tài Phiệt ??
 
Chỉ biết trong trang mạng giới thiệu ông là Giáo Sư về Sử Học tại trường Đại Học Irvine California
 
Ông tự giới thiệu là một nhà Sử Học Xã Hội Văn Hoá hiện đại của Trung Cộng và có sự quan tâm rất mạnh mẽ trong việc nối kết quá khứ và hiện đại của Trung Cộng . Để làm gì thì không thấy ông Jeffrey Wasserstrom nói ra . Nhưng đây không phải là một vấn đề đáng nói . Điều chúng ta cần suy nghĩ là đây có thể là ý kiến riêng tư của ông Jeffrey Wasserstrom trong việc ủng hộ Ứng Cử Viên Tổng Thống của Hoa kỳ năm 2016, tức nhiên ở đo cũng sẽ có ý kiến dị, đồng
 
Cá nhân tôi không đứng trong hai thành phần đó mà chỉ muốn nói lên sự trung thực qua 5 điễm mà ông Lý Anh đã dựa vào bài viết của ông Jeffrey Wasserstrom đưa ra:
 
1.Thu hẹp sự cách biệt về sức mạnh mềm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc
2.Có lợi cho kẻ độc tài, chuyên chính
3. Phê phán Hiệp ước hợp tác xuyên Thái Bình Dương
4. Hạn chế ủng hộ các nước đồng minh
5. Phân tán sự chú ý của cộng đồng quốc tế
 
Và kết luận : Trump đắc cử, Tàu sẽ gây sóng gió ở Biển Đông ??
 
1. Theo đó trong phần 1 mà tác giả Lý Anh đưa ra là: .Thu hẹp sự cách biệt về sức mạnh mềm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.
 
Ngày 28 tháng 2 năm 2016 , ứng cử viên Tổng Thống Đảng Cộng Hoà đã nói tại tỉnh Madison, tiểu bang  Alabama ông Donald Trumps đã đưa ra những vị trí kiên quyết  về chính sách Châu Á có tiềm năng làm căng thẳng các khu vực liên hệ. Ông tuyên bố nếu ông thắng cử vào nhà trắng thì ông sẽ có biện pháp mạnh mẽ về sự xâm nhập và lủng đoạn hàng hoá của Trung Cộng vào kinh tế Mỹ . Ông sẽ đánh thuế nhập cảng rất cao vào các hàng hoá của Trung Cộng vào Hoa Kỳ ( Donald Trumps says:" China is ripping off America in trade and should be slapped with a fat import tax”)
 
Không biết Tập Cập Bình có mở cờ trong bụng khi thấy cái tát mạnh mẽ của Trump vào thuế nhập cảng hàng hoá của Trung Cộng vào Hoa Kỳ ??
 
Điều này đã làm một vài nước ngấm ngầm theo TC phản đối Trump và đã khiến một số bài bình luận sắc bén từ các  nước thường ngầm thân thiện với TC đã biểu rộ sự phản đối trên chính sách đối ngoại của Ứng Cử Viên Tổng Thống Đảng Cộng Hoà (theo bài viết của Ký giả Mathew Pennington  on U.S.news ra ngày 10 tháng 3 năm 2016)
 
2. Điếu thứ hai mà tác giả Lý Anh đề cập là : Có lợi cho kẻ độc tài, chuyên chính
 
Thật ra vấn đề này không cần phải bình luận vì tác giả chỉ phân tích chủ quan trên câu nói của Ứng Cử Viên Tổng Thống Đảng Cộng Hoà trong thời gian tranh cử : "“một người có thể giải quyết mọi vấn đề của nước Mỹ” của Donald Trump khiến nhiều người nghĩ rằng, thống trị độc tài đã trở thành phong cách toàn cầu hóa…"
Đương nhiên, thời gian tranh cử ai cũng phải quãng cáo dầu cù là của mình là nhất và chỉ có hãng của mình mới có khả năng chế tạo dầu cù là hảo hạng . Không lẽ nghe câu nói đó mà không mua hàng của các loại dầu gió khác. Như vậy chúng ta đang xem thường sự hiểu biết của người tiêu thụ.
 
3. Phê phán Hiệp ước hợp tác xuyên Thái Bình Dương . Trong phần này tác giả Lý Anh đã viết : (trích)
 
“Từ ngày ra tranh cử, Donald Trump luôn luôn phê phán Hiệp ước Hợp tác xuyên Thái Bình Dương (The Trans-Pacific Partnership Agreement – viết tắt là TPPA). Theo Trump, đây là sai lầm của TT Obama. Hiệp ước này loại Trung Quốc ra ngoài. Đúng như James Millward, giáo sư lịch sử và quan hệ quốc tế trường Đại học Georgetown, từng nói: Bắc Kinh phê phán TPP tẩy chay Trung Quốc là không công bằng,tất nhiên họ bài xích loại hiệp ước này …" (hết trích)
 
Hiệp ước Hợp Tác xuyên Thái Bình Duong (TPP): MỤC TIÊU  của hiệp định là giảm 90% các loại thuế xuất nhập khẩu giữa các nước thành viên  Đây là một thỏa thuận toàn diện bao quát tất cả các khía cạnh chính của một hiệp định thương mại tự do.  Hiệp ước này không cho TC tham gia . Nhưng không phải TC không được tham gia là không hưởng được quyền lợi.
 
Theo Ông Trump thì Hiệp Ước Hợp Tác xuyên Thái Bình Duong" TPP là một sự thoả thuận mua bán rất xấu xa. Đó là một thỏa thuận tuy thấy không có gì nhưng thực tế lại là một sự tai hoạ. . Đó là một giao dịch được sắp đặt để Trung Quốc đi vào, vì họ luôn luôn làm vậy qua cánh cửa sau và hoàn toàn lạm dụng lợi thế của tất cả mọi người. "("The TPP is a horrible deal,” Trump said. "It is a deal that is going to lead to nothing but trouble. It's a deal that's designed for China to come in, as they always do, through the back door and totally take advantage of everyone.")
 
Qua lời tuyên bố của ông Trump, khách quan mà nói thì Trump rất rõ sự điêu ngoa xảo trá của TC. Tuy TC bị loại ra khỏi TTP nhưng Vietnam và Singapore là những nơi đang có cơ sở làm ăn của TC, và tất cả mọi hàng hoá đều phải lấy nguyên liệu từ China. Nhất là tại Việt  Nam hiện TC đang là chủ nhân ông của phần đông công ty sản xuất hàng hoá và nhà nước VC chỉ là kẽ bù nhìn. Không cho TC vào nhưng để VN hưởng 90% thuế nhập khẩu thì có khác nào TC đang ở vào "back door" của VN để hưởng free tax . Có đúng không thưa qúi vị ?
 
4. Hạn chế ủng hộ các nước đồng minh. Trong mục này tác giả Lý Anh viết rằng (Trích) "Dựa vào những lời Donald Trump phát biểu như “Nước Mỹ trước hết” hay phải căn cứ vào tình hình cụ thể mới có thể quyết định nên giúp đỡ các nước thành viên trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), Putin không những ngày đêm cầu nguyện cho Trump đắc cử, còn dùng những hành động cụ thể để giúp ông ta giành được thắng lợi.Xuất phát từ quyền lợi của Trung Quốc, tất nhiên họ Tập ủng hộ quan điểm của Donald Trump, tức là, Hoa Kỳ nên xét lại những việc làm của họ đối với các nước đồng minh. Không có chỗ dựa là Hoa Kỳ, Phi Luật Tân đâu dám kiện Trung Quốc xâm chiếmBiển Đông trước Tòa án Trọng tài Quốc tế (PCA) ở The Hague, Hòa Lan."
 
Không cần phải dài dòng khi đọc đoạn văn trên  thì ai cũng biết  tác giả Lý Anh không ủng hộ Ứng Cử Viến Tổng Thống đảng Cộng Hoà . Nhưng không sao . Tuy nhiên nếu nói ông Trump không giúp đở các nước thành viên trong Tổ Chức Hiệp Ước bắc Đại Tây Dương (NATO) là không đúng sự thật có thể vì chủ quan mà không muốn hiểu ông Trump nói gì?
 
Trong bài xã luận của ký giả hãng Reuter Ginger Gibson ra ngày 15/8/2016 đã có bài nói về sự hứa hẹn của Ứng Cử Viên TT Donald Trump nói sẽ làm việc với NATO để đánh bại những nhà nước Hồi giáo. Bài xã luận đã có trích câu nói của ông Trump:" We will also work closely with NATO on this new mission"
 
5. Phân tán sự chú ý của cộng đồng quốc tế. Trong phần này tác giả Lý Anh viết: (trích) : "Trong những ngày ra tranh cử tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, Donald Trump phát biểu bừa bãi, khiến nhiều người trên thế giới phải chú ý lắng nghe… Như vậy, sẽ phân tán sự chú ý của họ đối với những việc làm sai trái của Trung Quốc.
Donald Trump cũng là người từng ca ngợi Đặng Tiểu Bình đàn áp cuộc biểu tình của Sinh viên học sinh Bắc Kinh năm 1989 khiến hàng ngàn người tử vong, máu nhuộm đỏ Thiên An môn, sau đó còn nói đó là một cuộc bạo động …
Tóm lại, nếu Donald Trump đắc cử, Tập Cận Bình sẽ “mở cờ trong bụng”.
 
Không biết ông Donald Trump ca ngợi Đặng Tiểu Bình đàn áp cuộc biểu tình của Sinh viên học sinh Bắc Kinh năm 1989 khiến hàng ngàn người tử vong, máu nhuộm đỏ Thiên An môn, vào lúc nào không thấy tác giả dẫn chứng. Nhưng qua cách hành văn của tác giả cho người đọc thấy những cáo buột của tác giả không đúng sự thật và hình như cố ý bài bác , với chủ ý cổ động cử tri VN không nên bầu cho ông Doanld Trump. That’s okay
 
Nhưng tiếc thay!! những dữ kiện mà tác giả Lý Anh đưa ra chưa  đạt được sự thuyết phục với cử tri.
 
Tôn Nữ Hoàng Hoa
28/8/2016
 
 
On Saturday, August 27, 2016 7:40 AM, MY LOAN <tmyloan@...> wrote:

Vì sao nếu Donald Trump đắc cửTập Cận Bình “mở cờ trong bụng”?

Lý Anh

 
Giáo sư Ding Xueliang
Ngày 08/11/2016, cử tri Hoa Kỳ sẽ bầumột trong hai ứng cử viên Donald Trump (Đảng Cộng Hòa) và Hillary Clinton (Đảng Dân Chủ)làm tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Hiện dân chúng Hoa Kỳ và cộng đồng thế giới còn có nhiều dư luận khác nhau vềhai ứng viên này, mặc dầu tỷ lệ ủng hộ bà Hillary Clinton gần đây khá hơn trước. Trong khi đó, dân Tàu cho rằng,với Donald Trump, lúc nào cũng chủ trương “AmericaFirst” (nước Mỹ trước hết), không quan tâm đến đồng minh, Trung Quốc có thể dễ dàng gây sóng gió.Bà Hillary Clinton thì trong những năm giữ chức Ngoại trưởng Hoa Kỳ từng nhiều lần lên án dã tâm xâm chiếm Biển Đông của Trung Quốc và nhiều vấn đề khác như dân chủ và nhân quyền khiến dân Tàu tức giận. Vì vậy, mấy ông “con trời”, nhất là Tập Cận Bình, không muốn bà Hillary Clinton làm chủ Tòa Bạch Ốc trong thời gian 4 hoặc 8 năm sau khi Tổng thốngBarack Obama kết thúc nhiệm kỳ.
Trong bài báo tuần này, người viết xin lượcqua hai bài chính luận của các ông Jeffrey Wasserstrom-Giáo sư xuất sắc (Chancellor’s Professor) giảng dạy môn viết sử tại trường Đại học Irvine, California (University of California, Irvine), một nhà sử học Hoa kỳ chuyên về Trung Hoa đương đạivà Ding Xueliang (Đinh Học Lương)-giáo sư nghiên cứu môi trường tại Viện Khoa học Xã hội (Professor, Institute for the Environment, Professor, Division of Social Science)trường Đại học Kỹ thuật Hương Cảng (The Hong Kong University of Scienne and Technology).Trong hai bài viết này, các tác giảđưa ra những lập luận nói rằngtại sao dân Tàu muốn Donald Trump đắc cử tổng thống Hoa Kỳ thứ 45.Nếu Donald Trump đắc cử;Tập Cận Bình sẽlà kẻ vui mừng nhất.
Năm điều khiến Tập Cận Bình “mở cờ trong bụng”
Trong bài báo đầu đề Five Thing About Trump’s Rise That Would Make Xi Jinping Smile (Năm điều khiến Tập Cận Bình mở cờ trong bụng khi Donald Trump đắc cử) của Feffrey Wasserstromđăng trên The Huffington Post (Edition USA)số ra ngày 26/07/2016, đã nêu lên 5 lý dotại sao Tập Cận Bình mong muốn Donald Trum làm chủ Tòa Bạch Ốc.
Thu hẹp sự cách biệt về sức mạnh mềm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc
Bấy lâu nay, điều khiến họ Tập băn khoăn nhất là hình tượng quốc gia và ảnh hưởng văn hóa của Hoa Kỳ trội hơn Trung Quốc gấp nhiều lần, được nhân dân toàn thế giới ca tụng. Họ Tậptừng nghĩ rằng, muốn thay đổi điều đó không dễ. Trong khi đó, ứng viên Đảng Cộng Hòa Donald Trump khi ra tranh cử ăn nói bừa bãi khiến cho ảnh hưởng của Hoa Kỳ đối với cộng đồng quốc tế giảm đi khá nhiều, qua đó có thể thu hẹpsự cách biệtvề sức mạnh mềm (soft power) giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.
Có lợi cho kẻ độc tài, chuyên chính
Nhiều người cho rằng, so với các lãnh tụ Trung Cộng tiền nhiệm, Tập Cận Bình thâu tóm quyền lợi về cho cá nhân mìnhnhiều hơn bất cứ người nào. Xưa nay cộng đồng quốc tế vẫn phê phán kiểu thống trị đó. Tuy nhiên, những lời phát biểuvới ngụ ý “một người có thể giải quyết mọi vấn đề của nước Mỹ” của Donald Trump khiến nhiều người nghĩ rằng, thống trị độc tài đã trở thành phong cách toàn cầu hóa…
Phê phánHiệp ước hợp tác xuyên Thái Bình Dương
Từ ngày ra tranh cử, Donald Trump luôn luônphê phán Hiệp ước Hợp tác xuyên Thái Bình Dương (The Trans-Pacific Partnership Agreement – viết tắt là TPPA). Theo Trump, đây là sai lầm của TT Obama. Hiệp ước này loại Trung Quốc ra ngoài. Đúng như James Millward, giáo sư lịch sử và quan hệ quốc tế trường Đại học Georgetown, từng nói:Bắc Kinhphê phán TPPA tẩy chay Trung Quốclà không công bằng,tất nhiên họ bài xích loại hiệp ước này …
Hạn chế ủng hộ các nước đồng minh
Dựa vào những lời Donald Trump phát biểu như “Nước Mỹ trước hết” hay phải căn cứ vào tình hình cụ thể mới có thể quyết định nên giúp đỡ các nước thành viên trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), Putin không những ngày đêm cầu nguyện cho Trump đắc cử, còn dùng những hành động cụ thể để giúp ông ta giành được thắng lợi.Xuất phát từ quyền lợi của Trung Quốc, tất nhiên họ Tập ủng hộ quan điểm của Donald Trump, tức là, Hoa Kỳ nên xét lại những việc làm của họ đối với các nước đồng minh. Không có chỗ dựa là Hoa Kỳ, Phi Luật Tân đâu dám kiện Trung Quốc xâm chiếmBiển Đông trước Tòa án Trọng tài Quốc tế (PCA) ở The Hague, Hòa Lan.
Phân tán sự chú ý của cộng đồng quốc tế
Trong những ngày ra tranh cử tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, Donald Trump phát biểu bừa bãi, khiến nhiều người trên thế giới phải chú ý lắng nghe… Như vậy, sẽ phân tán sự chú ý của họ đối với những việc làmsai trái của Trung Quốc.
Donald Trump cũng là người từng ca ngợi Đặng Tiểu Bình đàn áp cuộc biểu tình của Sinh viên học sinh Bắc Kinh năm 1989 khiến hàng ngàn người tử vong, máu nhuộm đỏ Thiên An môn, sau đó còn nói đó là một cuộc bạo động …
Tóm lại, nếu Donald Trump đắc cử, Tập Cận Bình sẽ “mở cờ trong bụng”.
Trump đắc cử, Tàu sẽ gây sóng gió ở Biển Đông
Trong bài chính luận đầu đề Nếu Trum trở thành tổng thống Hoa Kỳ, Tàu sẽ gây sóng gió ở Biển Đông(China will storm in the South China Sea if Trump is US Presidential), giáo sư Ding xueliang đã phân tích nếu Donald Trump đắc cử tình hình thế giới sẽ ra sao. Đồng thời nói rõ tại sao dân Tàu, đặc biệt là Tập Cận Bình, lại cầu mong cho Trump đắc cử.
Theo Đinh Học Lương, nhiều chính khách hàng đầu của Hoa Kỳđánh giánhững lời phát biểu của Trump là “phản động”. Tuy nhiên,một số quốc gia khác lại coinhững lời Trump phát biểu“tiến bộ”, vì họ muốn hủy bỏ vai trò “Cảnh sát Thế giới” (World Police) của Hoa Kỳ. Họ chỉ muốn Mỹ lo chuyện trong nước mà thôi. Đặc biệt,đối với Trung Quốc, lời phát biểu của Trump càng là một tin vui. Nhiều năm qua Bắc Kinh luôn đề phòng những bước đi nhằm cân bằng chiến lược tại Châu Á – Thái Bình Dương của Hoa Thịnh Đốn, ngày càng tăng cường sức mạnh quân sự. Hiện nay việc tranh giành hải phận của Trung Quốc tại Biển Đông ngày càng gay gắt,Trung Quốc cho sự xuất hiện của quân Mỹ tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương là mối đe dọa đối với họ. Trong cuộc Đối thoại Kinh tế và Chiến lược Trung-Mỹ vòng thứ 8 tại Shangri-La, Singapore, phát ngôn viên chính thức của Trung Quốc từng khẳng định một cách vô lý: “Thực tế Mỹ không có chủ quyền ở Biển Đông, vì thế chúng tôi hy vọng Mỹ tuân thủ nguyên tắc, không đứng trên lập trường là đồng minh mà can dự vào”.
Nếu Donald Trump trở thành TT Hoa Kỳ, chính sách của ông ta được áp dụng, cục diện chính trị thế giới sẽ có nhiều thay đổi lớn, Trung Quốc sẽ tự do tung hoành ở Biển Đông và Hoa Đông. Quan trọng hơn là mục tiêu 60% sức mạnh hải quân Hoa Kỳ tập trung ở Châu Á – Thái Bình Dương sẽ bị “cỗ máy hành chính Trump” phá hỏng vì chủ trương rút quân Mỹ ra khỏi các khu vực trên thế giới của Trump. Nếu thế, Trung Quốc sẽ trở thành “Cảnh sát thế giới” số một tại những khu vực quan trọng hàng đầu ở Châu Á – Thái Bình Dương,đặc biệt có thể thực hiện“giấc mộng Trung Hoa” do Tập Cận Bình đề xướng.
Ngày 31/05/2016, trong số báo Washington Post số ra ngày 31/05, ông David Ignatius, ký giả, văn sĩ, đồng thời là nhà bình luận thời sự người Mỹ cũng từng khẳng định “TT Donald Trump sẽ dâng thế giới này cho Trung Quốc” (President Trump Would Hand the World to China”.
Tẩy chay Donald Trump
Trong khi dân Tàu, đặc biệt là Tập Cận Bình cầu mong Donald Trump đắc cử tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, nhiều chính khách và cử tri Đảng Cộng Hòa ngày càng tẩy chayông ta.
Trong một cuộc thăm dò dư luận do Reuters và Ipsos đồng tổ chức công bố ngày 10/08, trong 5 cử tri Cộng hòa có một người muốn Donald Trump rút lui khỏi cuộc tranh cử. Con số này phản ánh sự chia rẽ rõ rệt trong Đảng Cộng Hòa về ứng cử viên Donald Trump.
Ngày 11/08, Trump lên tiếng bảo vệ quan điểm của mình bằng cách sử dụng một cụm từ thể thao, nói rằng ông Obama và bà Cinton là “những cầu thủ đắt giá nhất” của IS.
Gầnđây, Donald Trump lại “gây bão táp”khi kêu gọi những người ủng hộ việc mang súng cần hành động để cản trở bà Hillary Clinton bổ nhiệm các thẩm phán cấp tiến vào Tòa án Tối cao Mỹ. Tuyên bố này bị những người c
hống đối ông coi là cổ vũ sử dụng bạo lực.
Ngày 08/08, 50 nhân vật từng giữ các chức vụ cao cấp về an ninh của Đảng Cộng Hòa ra thông báo sẽ không bầu cho Donald Trump. Theo họ, ông Trump đắc cử “sẽ là tổng thống nguy hiểm nhất trong lịch sử Mỹ”. Lá thư viết: Ông Trump thiếu tính cách, các giá trị và kinh nghiệm để trở thành Tổng thống. Dường như ông không có được những kiến thức tối thiểu về Hiến pháp Mỹ, các luật lệ, định chế của Mỹ, trong đó có sự khoan dung về tín ngưỡng, tự do báo chí và tư pháp độc lập”.
Những người ký tên vào lá thư này từng giữ những chức vụ tại Tòa Bạch Ốc, Bộ Ngoại giao hay Bộ Quốc phòng. Trong đó có Michael Hayden, cựu Giám đốc CIA thời ông George W. Bush làm TT. John Negroponte, cựu giám đốc tình báo quốc gia, Robert Zoellich, nhà ngoại giao kỳ cựu và là cựu Chủ tịch Ngân hàng Thế giới.
 Ngày 11/08, Tạp chí Timeđưa tin Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Cộng hòa (RNC) Reince Priebus cảnh báo sẽ cắt cung cấp ngân sách cho chiến dịch tranh cử của Trump, thay vào đó, họ sẽchuyển nguồn ngân sách này sang cho việc tranh cử trong cuộc bầu cử Hạ viện sắp tới …
Lý Anh

Friday, 26 August 2016

Cộng Đồng Vương Quốc Anh: Thư mời tham dự cuộc biểu tình chống Vgcs và Formosa gây thảm họa môi sinh 10/9/2016


Ngày 26 tháng 8 năm 2016
THƯ MỜI
Biểu tình chống Formosa gây thảm họa môi sinh bốn tỉnh miền Trung Việt Nam
Kính gửi: Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,
Toàn thể quý đồng hương,
Quý cơ quan truyền thông, báo chí.
Thưa quý vị,
Kể từ ngày 6/4/2016, nhân dân cả nước đã và đang chịu ảnh hưởng nặng nề về sự đe dọa đến sức khỏe và an nguy đến tính mạng của mình từ việc nhà máy luyện thép Formosa thải chất độc hại giết môi sinh suốt dọc bờ biển bốn tỉnh miền Trung Việt Nam.
Không những thế, việc hủy hoại môi sinh của biển đã dẫn theo hàng trăm ngàn gia đình ngư dân phải thất nghiệp, không kế sinh nhai. Thiếu thực phẩm, trẻ em không còn đến trường, phải bỏ học lưu lạc sang quốc gia lân cận để tự kiếm sống.
Cùng nỗi đau thống thiết của người dân trong nước, nhất là bao gia đình ngư dân trong bốn tỉnh miền Trung bị thất nghiệp hơn mấy tháng qua, đã không được đền bù thỏa đáng, và không được trợ giúp thiết thực của nhà cầm quyền hiện nay.  Một cuộc biểu tình sẽ được tổ chức:
Vào lúc: 13 giờ 00 đến 15 giờ 00 ngày 10/9/2016.
Địa điểm: Ðối diện sứ quán Việt cộng, 12-14 Victoria Road, London,W8 5RD.
Điểm tập trung: Palace Gate, Kensington Road, Kensington Gardens, London,W8.
Để chúng ta cùng cất lên tiếng nói cùng toàn dân cả nước đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải trả lại sự minh bạch cho người dân trong thảm họa môi sinh mà Formosa đã gây ra. Formosa phải bồi thường thỏa đáng cho hết thảy những thiệt hại mà người dân tại bốn tỉnh miền Trung Việt Nam phải gánh chịu và Formosa phải có trách nhiệm làm sạch môi sinh vùng biển tại bốn tỉnh trên mà chính họ là nguyên nhân.
Chúng tôi kêu gọi sự tham dự thật đông đảo của toàn thể quý đồng hương vì biển, vì cá và vì nguồn sống của người dân Việt chúng ta ở trong nước.
Trân trọng kính mời,
T.M. Ban tổ chức,
Lê Phát Định
-------------------------------------
GHI CHÚ:
·        Vì không biết hết địa chỉ cũng như e-mail của tất cả quý đồng hương. Kính mong quý vị nhận được thư mời này xin vui lòng phổ biến rộng rãi bằng bưu điện hoặc e-mail đến mọi người thân quen và xin vui lòng mang theo cờ Quốc Gia (nếu có). Chân thành cám ơn.
·        Quý đồng hương vùng Midlands và vùng Tây Bắc xin liên lạc trước để cùng di chuyển về London. Địa điểm tập trung:  9 giờ sáng, 10/9/2016 tại Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn vùng Midlands. 
--------------- 
 
-

71 NĂM “CÁCH MẠNG MÙA THU” - LẠM BÀN VỀ CÁCH MẠNG VÀ CHÍNH TRỊ.



Đa đảng thì loạn? Giả sử có 2 đảng như đảng Cộng sản thì chuyện gì xảy ra?
Trước tháng 8-1945, Việt Nam đã có đa đảng cách mạng, nhưng sau đó ít lâu các lãnh tụ và thành phần ưu tú đảng khác đều bị cộng sản giết hoặc thủ tiêu, tiềm lực đảng khác đều bị tiêu diệt.
Ở Trung Hoa, Quốc Dân Đảng đã liên minh với đảng Cộng sản nhưng rồi lại chiến tranh tiêu diệt lẫn nhau. Thua trận Quốc Dân Đảng phải rút sang Đài Loan.
Trong một thời gian dài Quốc Dân Đảng độc quyền cai trị Đài Loan, họ mới trả lại quyền tự quyết cho người dân trong mấy năm gần đây.

Đảng cách mạng
Nói đến đảng là nói đến tổ chức. Các đảng cách mạng tổ chức theo hàng dọc từ trên xuống dưới. Hình tượng lãnh tụ được dựng lên làm thước đo cho cả tổ chức.
Đoàn kết thống nhất chỉ thực hiện với những ai chấp nhận tham dự vào guồng máy của đảng nếu không họ sẽ bị loại trừ hay bị tiêu diệt.
Mọi thành viên phải tuyệt đối trung thành với đảng, thường xuyên học tập các tài liệu và thi hành các chỉ thị từ trên đưa xuống. Các thành viên cấp thấp thường không có cơ hội để đề đạt ý kiến cá nhân.
Sức mạnh của đảng dựa trên kỷ luật sắt, sự trung thành và khả năng thực hiện các chỉ thị của tầng lớp lãnh đạo.
Các đảng cách mạng nghiêng về việc vũ trang cướp và nắm chính quyền. Khi các đảng cách mạng nắm được chính quyền họ dễ trở thành độc tài đảng trị.
Nếu các đảng cách mạng không chấp nhận chuyển biến thành các đảng chính trị thì các yếu điểm sẽ bọc lộ để rồi bị đào thải.

Đảng chính trị
Còn các đảng chính trị thì liên tục thay đổi người lãnh đạo. Các thành viên gắn bó với nhau dựa trên lý tưởng, đường lối, chính sách, quyền lợi… khi có mâu thuẫn họ giải quyết bằng cách thương lượng hay theo quyết định đa số.
Các thành viên thường không bị đòi hỏi phải tuyệt đối trung thành với đảng với lãnh đạo. Ở Úc cựu Thủ Tướng Tự Do Malcolm Fraser chính thức bỏ đảng Tự Do. Nhiều đảng viên chuyển từ một đảng sang đảng khác vẫn được đảng mới trọng dụng.
Đoàn kết thống nhất theo hàng ngang bằng cách thuyết phục và thương lượng với nhau nhằm đưa ra nhóm lãnh đạo và đường lối thích ứng với từng thời kỳ.
Các phe cánh trong đảng luôn công khai tranh luận về đường lối và chính sách của mỗi đảng.
Ở Úc 2 đảng chính trị đảng Tự Do và đảng Quốc Gia là một liên minh bền vững, họ thường xuyên điều chỉnh chính sách và quyền lợi tránh những mâu thuẫn gây rạn nứt giữa hai đảng.
Trong khi các đảng cách mạng lo định hướng dư luận thì các đảng chính trị liên tục tìm hiểu nguyện vọng quần chúng, nguyện vọng thành viên để đề ra những chính sách thích hợp nhất nhằm cạnh tranh với nhau.
Ở Hoa Kỳ hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ thật ra bao gồm hằng ngàn tổ chức chính trị nhỏ. Bằng cách công khai tranh luận chính sách các ứng cử viên lôi kéo các nhóm nhỏ này nhập vào đảng chính trị, xây dựng sức mạnh chiến thắng đối phương.
Mục tiêu cao nhất của các đảng chính trị là được cầm quyền bằng lá phiếu của người dân để thực thi những chính sách do đảng đề ra.
Bởi thế các thành viên đảng chính trị phải luôn luôn đổi mới bản thân bằng cách học hỏi và thay đổi liên tục. Sự thay đổi tạo nên sức mạnh đảng chính trị và dẫn đến sự không ngừng phát triển của đất nước.

Cách mạng không đổ máu
Nếu định nghĩa cách mạng là thay đổi toàn diện thì đảng chính trị cũng giữ vai trò cách mạng.
Tại Miến Điện đảng Liên đoàn Quốc gia vì dân chủ (NLD) Myanmar là một đảng chính trị do bà Aung San Suu Kyi lãnh đạo. Đảng này đã giành khoảng 75% trong tổng số ghế Quốc hội, làm nên cuộc cách mạng thay đổi toàn diện nền chính trị Miến Điện.
Trở lại Việt Nam, phương cách vũ trang bạo động đã bị đào thải từ những năm cuối 1980. Ngày nay không mấy người còn tin vào phương cách này.
Nhưng các đảng chống lại cộng sản xét cho cùng vẫn mang nặng bản chất cách mạng, thiếu thực lực, không làm được những việc cụ thể và chưa thay đổi chính bản thân để có thể tham dự vào các sinh hoạt chính trị dân chủ trong tương lai.
Một tổ chức chưa dân chủ nội bộ, chưa dân chủ trong môi trường hải ngoại thì thật khó tin họ sẽ mang lại dân chủ cho Việt Nam.

Tổ chức dân sự
Trong vòng 10 năm nay cách mạng Việt Nam chuyển hướng lấy đấu tranh bất bạo động làm phương tiện đấu tranh. Muốn có chiến thuật có chiến lược thì cần có tổ chức mạnh nhưng chúng ta lại chưa có, nên sinh hoạt hầu như âm thầm, tự phát, vô tổ chức.
Năm 2016 khi Khối 8406 thành lập liền bị đàn áp, trên 50 thành viên Khối bị bắt, nhưng ngày nay đã có khá nhiều tổ chức dân sự độc lập công khai hoạt động.
Khá tương tự với Miến Điện tại Việt Nam đã hình thành một xã hội dân sự sơ khai với thật nhiều tổ chức dân sự hoạt động công khai.
Các tổ chức này hoạt động vô vụ lợi với nhiều mục đích khác nhau bao gồm tổ chức tôn giáo, công đoàn, hướng đạo, đồng hương, từ thiện, môi trường, nghiên cứu, các câu lạc bộ, du ca, các nhóm thân hữu…
Các tổ chức xã hội dân sự này đang tập trung sức mạnh thành viên và đào tạo thành phần lãnh đạo tạo nền tảng cách mạng Việt Nam.
Các tổ chức dân sự sẽ trở thành một phần của hệ thống chính trị tương lai. Họ sẽ vận động các đảng chính trị, vận động chính trị gia thúc đẩy chính phủ đề ra những chính sách mang lại lợi ích thiết thực cho xã hội, cũng như cho quyền lợi của các thành viên trong tổ chức dân sự.
Ngược lại các đảng chính trị cũng sẽ vận động các tổ chức dân sự hỗ trợ họ cầm quyền thực thi các chính sách đảng chính trị đó đề ra.

Ai lãnh đạo công nhân?
Công đoàn là một tổ chức có tiềm năng mạnh nhất. Mỗi năm xẩy ra hằng ngàn cuộc đình công nhưng không có cuộc đình công nào do Liên đoàn Lao động một tổ chức ngoại vi của đảng Cộng sản đứng ra tổ chức.
Sáng ngày 23-8-2016 trả lời Bí thư Đinh La Thăng, chủ tịch Liên đoàn Lao động TP. HCM ông Trần Kim Yến cho biết đã có những cuộc đình công kéo dài đến bảy ngày nhưng cuối cùng không tìm ra được ai là người phát động, đại diện cho nhóm đình công.
Điều đáng để ý là ông Đinh La Thăng yêu cầu Liên đoàn Lao động nếu chưa tổ chức đình công thành công thì cứ mạnh dạn đứng ra tổ chức cho thành công. Ông cũng cho rằng chưa thành công là do tổ chức công đoàn (quốc doanh) chưa mạnh dạn làm việc đó.
Rõ ràng đã có một sự cạnh tranh vai trò đại diện cho công nhân. Những người phát động đình công chính là những người đang âm thầm xây dựng và lãnh đạo các công đoàn tự do.

Bạo động và bạo loạn
Diễn biến hòa bình là một quá trình đòi hỏi đảng Cộng sản phải tự thay đổi phải tự cách mạng. Như đã giải thích bên trên đảng Cộng sản vẫn muốn giữ bản chất của một đảng cách mạng nên việc thay đổi chính trị gần như không có.
Không thay đổi chính trị thì luật pháp vẫn đặt dưới đảng quyền. Thiếu tướng công an Phan Anh Minh tiết lộ nếu không có sự đồng ý của đảng, chỉ thị 15 không cho phép công an tiến hành điều tra các đảng viên. Đảng trở thành lá chắn, ổ chứa tội phạm.
Vụ nổ súng ở Yên Bái giết chết 3 cán bộ lãnh đạo địa phương cho thấy tình trạng bất ổn trong đảng đã đến lúc bộc lộ. Các phe cánh trong đảng không thể thu xếp chuyện nội bộ, hành vi bạo lực là phương cách để giải quyết vấn đề.
Điều đáng quan tâm là trước ba người chết, người dân vì đã quá ngao ngán nhưng không làm được gì, nên đón nhận tin tầng lớp lãnh đạo cộng sản giết nhau như một tin mừng. Vô hình trung nó khuyến khích giải quyết các mâu thuẫn bằng phương cách bạo lực.
Đời sống người dân mỗi ngày một cơ cực hơn: đồng bằng sông Cửu Long bị nhiễm mặn, cao nguyên Trung phần bị hạn hán, môi trường biển miền Trung bị hủy hoại, môi trường các nơi khác cũng bị ô nhiễm, người thất nghiệp ngày càng đông, dân oan mất đất ngày càng nhiều…
Không giải quyết được các vấn nạn nói trên, nhà cầm quyền tiếp tục sử dụng bạo lực cách mạng trấn áp các cuộc biểu tình bất bạo động. Tức nước vỡ bờ càng ngày càng xuất hiện nhiều cuộc biểu tình bạo động mang khuynh hướng bạo loạn.
Càng bạo loạn thì việc ổn định lại đất nước càng khó khăn hơn. Những người cầm quyền bằng bạo lực dễ trở nên độc tài, tiếp tục sử dụng bạo lực để cai trị thay vì xây dựng một nhà nước hiến định và pháp trị. Các giải pháp chính trị sẽ tốt hơn cho Việt Nam.
71 năm (1945-2016) “cách mạng mùa thu” đất nước trong cảnh tang thương, thiết nghĩ đã đủ chứng minh con đường cách mạng bằng bạo lực là con đường đưa dân tộc đến chỗ diệt vong.
Các đảng cách mạng cần tự cách mạng bản thân để trở thành các đảng chính trị cạnh tranh nhau xây dựng lại Việt Nam.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
26/08/2016

----------
Công an đàn áp biểu tình phá hủy nhà tang lễ bà con Hmong. Nhìn bà con chịu trận cảm thấy bất lực!!!

Dân Muốn Biết:Tình trạng nô lệ thực dân tại Việt Nam và Mã Lai ngày nay

Tình trạng nô lệ thực dân tại Việt Nam và Mã Lai ngày nay

Tường trình của hai 'nô lệ tình dục' từ 'địa ngục trần gian' - Ảnh 3
 


Trong cuộc họp của UB Đối Ngoại Thượng Viện Hoa Kỳ vào ngày 6 tháng Tám-giới Thượng Nghị Sĩ của lưỡng đảng đều chỉ trích Tổng Thống Obama về một điểm nguy hiểm của hiệp định “Thuơng Mại Châu Á – Thái Bình Dương ” gọi tắt là TPP- đó là dung dưỡng tình trạng nô lệ thực dân tại Mã Lai; tuy nhiên; sự lên án của Thượng Viện chỉ mới đúng có một nữa sự thật. Cộng đồng quốc tế đều lên án cả Việt Nam lẫn Mã Lai về tình trạng nô lệ thực dân đang xảy ra- thí dụ như Việt Nam đã cưỡng bức lao động khổ sai tù nhân tại các nông trường trồng hạt đều chẳng hạn- mà quốc tế gọi là “hạt điều máu”; cũng tàn nhẫn ngang bằng tình trạng lao động khổ sai tại các nông trường sản xuất dầu cọ ở Mã Lai. Thế mà hai quốc gia này, Việt Nam và Mã Lai, đang được bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tán thuởng một cách hết sức khôi hài là “đang nỗ lực cải thiện nhân quyền hết mình”(?!) bất chấp một sự thật quá rõ là chính quyền ở hai quốc gia này vẫn đàn áp nhân quyền một cách công khai mỗi ngày.

Đối với tình trạng lao động khổ sai theo kiểu thực dân tại các nông trường trồng hột điều ở Việt Nam, các tù nhân chính trị bị buộc phải lao động khổ sai trong điều kiện lao động nghiệt ngã bảy tiếng đồng hồ không nghĩ trong một ngày suốt cả tuần với ba dollar Mỹ tiền lương cho một ngày kéo dài năm này qua năm nọ, có khi lên đến bảy năm, dẫn đến tình trạng phạm nhân bị tàn phế, chấn thuơng, thậm chí bị mù cả mắt để có thể đem về cho đảng Cộng Sản Hà Nội một nguồn lợi nhuận xuất khẩu hạt điều sang Hoa Kỳ và nhiều thị trường khác lên đến 1,5 tỷ Mỹ kim mỗi năm!

Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ hành xử chiều theo mưu tính cho quyền lợi chính trị trước mắt, loại bỏ nhiều quốc gia ra khỏi danh sách cấm vận để đảm bảo mưu đồ chính trị được thuận lợi mà không cần phải đắn đo kỹ lưỡng trước thực tế chà đạp nhân quyền tàn nhẫn ở các quốc gia này. Giống như người ta vẫn thường nói, “quốc gia dễ đổi, bản chất khó dời”, các chính phủ độc tài chà đạp nhân quyền một cách tàn nhẫn nay chỉ cần chà đạp quyền con người một cách khéo léo kín đáo hơn trước một chút là được, cũng như hạn chế thông tin và ngăn cấm giới báo chí đến tận nơi điều tra để đảm báo sự thật được giấu kín một cách an toàn cho chế độ. Quốc Hội Hoa Kỳ và các tổ chức Nhân quyền, vốn có trách nhiệm điều tra mọi sự vi phạm, vì thế không biết thật hư của tình trạng chà đạp nhân quyền ra sao, không có bằng chứng cụ thể để lên án sự chà đạp nên cứ thế mà họp báo cáo là mọi việc tốt đẹp, rồi bỏ qua nỗ lực giám sát các chế độ vi phạm nhân quyền tàn bạo này, tiến tới một sự tác cởi mở mà không biết thật tế, sự chà đạp nhân quyền ở các chế độ nà vẫn còn y nguyên, chẳng có gì thay đổi cả!

Hai mươi năm qua quan hệ với Việt Nam; đưa ra biết bao nhiêu nỗ lực hỗ trợ kinh tế với kỳ vọng cao cho sự tiến bộ để rồi nay chỉ để đánh đổi lấy hết sự lường gạt này đến sự lường gạt khác cùng với những lời hứa suông dối trá và sự tàn bạo chà đạp nhân quyền một cách trắng trợn không ngưng tay từ chế độ Cộng Sản đang cầm quyền mà thôi! Đó là chưa kể các đảng viên và giới chóp bu của Cộng đảng cầm quyền thì tư lợi tham nhũng, bóc lộc lên chính nhân dân của họ một cách công khai tàn nhẫn để trở nên giàu to trong suốt thời gian hai mươi năm qua.

Trên lãnh vực nhân quyền, Cộng Sản Hà Nội vẫn tiếp tục siết chặt bàn tay sắt để đối phó với những ai bày tỏ bất đồng chính kiến hay chỉ trích chế độ ở trên mạng, hay đối với những ai muốn có cải cách chính trị, muốn cải thiện sự tự do về tôn giáo tín ngưỡng bằng cách đưa ra các điều khoảng phạt tiền năng nề vô lý, xử án cầm tù rất bất công dã man có khi lên đến 17 năm, thậm chí, tiến tới cả hạ sát. Điều này cho thấy nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội chẳng có đổi thay hay cải thiện một tí nào cả về Nhân quyền- dựa trên những bằng chứng điều tra mới nhất từ tổ chức Human Right Watch hay các tố chức phi chính phủ khác, cũng như từ chính báo cáo của bộ Ngoại Giao (Hoa Kỳ). Cộng Sản Hà Nội thật sự là xứng đáng với danh hiệu là:“Chế độ chà đạp nhân quyền tàn bạo nhất ở Đông Nam Á!”

Đối sách luồn lách che giấu sự tàn bạo về nhân quyền của nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội:

Khi viếng thăm Hoa Kỳ, TBT của Cộng đảng là Nguyễn Phú Trọng, không những yêu cầu thúc đẩy TPP mà còn làm bộ đòi thêm tiền cho những tổn thất của chất độc “màu da cam” Chính phủ Hoa Kỳ đã tung hàng triệu dollar để làm sách những vùng ảnh huởng bởi loại hóa chất này trong thời gian chiến tranh. Trớ trêu thay, chính Cộng Sản Hà Nội lại là kẻ đem hoá chất này hay các loại hóa chất có ảnh hưởng tương tự rãi lên đất nước Campuchia xuyên suốt khu vực gọi là “Đường Mòn Hồ Chí Minh” để buộc nông dân Cao Miên phải rời bỏ khu vực này dựa trên tường trình gởi về Liên Hiệp Quốc gần đây.

Bổn phận của Hoa Kỳ là phải lên tiếng mạnh mẽ để yêu cầu nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội chấm dứt chà đạp tôn giáo, bãi bỏ cấm đoán báo chí truyền thông, tôn trọng quyền bài tỏ chính kiến, chấm dứt sự kiểm soát sách nhiểu những người bất đồng trên mạng để có đủ điều kiện tham gia vào TPP; thế nhưng mà dường như chính phủ Obama sẽ nhắm mắt làm ngơ trước những điều kiện tiên quyết này để có thể gia nhậ hiệp định TPP.

Chính phủ Obama đang cố nhắm mắt làm ngơ tối đa nếu có thể được về mặt Nhân quyền đối với hai quốc gia Mã Lai và Việt Nam, đang ngày một vi phạm quyền con người một cách trắng trợn và dã man. Cộng Sản Hà Nội đang có triển vọng trở thành một lực lượng quân sự chủ yếu chống lại và ngăn cản bớt sự bành trướng của Trung Cộng tại biển Đông theo đối sách “lấy độc trị độc” của chính phủ Obama. Mã Lai thì lại nắm giữ eo biển Malacca rất then chốt để phong tỏa kinh tế Trung Cộng khi cần thiết với hơn 40% số lượng hàng hóa của thể giới theo đường hàng hải, đó là chưa kể một phần ba lượng dầu hỏa thiết nhập vào yếu cho nền kinh tế Trung Cộng, đều đi ngang qua nơi này.

Câu hỏi đặt ra là “Thưa Tổng Thống Obama, vậy còn đồng minh chính yếu của chúng ta (tức Hoa Kỳ)- những người Việt Nam không Cộng Sản yêu chuộng Tự Do, thì chúng ta phải tính ra làm sao và như thế nào đây?”


Michael Benge

Nguyễn Trọng Dân lược dịch


————————————————————–

Michael Benge từng làm việc tại Việt Nam hơn 11 năm như là một quan sát viên nên ông rất am tường nhiều sự dối trá của nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội. Ông cũng là một người hoạt động nhân quyền rất tích cực. Lối viết của ông hóm hĩnh nhưng vô cùng sắc bén, cứa thẳng vào chổ ung nhọt của chế độ Cộng Sản Hà Nội.

Nguồn: http://www.americanthinker.com/articles/2015/08/modern_day_slavery_in_vietnam_and_malaysia.htm
---------- 
CẢNH BÁO: NGƯỜI DÂN VN XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG BỊ ĐÁNH DÃ MAN Ở TQ... CÙNG SHARE NHÉ MỌI NGƯỜI

Dân Muốn Biết: Cách mạng theo Đường Kách Mệnh

Cách mạng theo Đường Kách Mệnh

Nửa thế kỷ trước, ở quê nhà tôi có nghe loáng thoáng qua về nhóm chữ “Cách mạng tháng Tám” và “Cách mạng mùa Thu” mà không hiểu rõ những sự kiện này. Thỉnh thoảng nghe người lớn nói chuyện với nhau về Nhật đảo chính Pháp, về giải giới quân đội, Việt Minh cướp chính quyền, nghe đến một vài tên tuổi quen thuộc như Bảo Đại, Hồ Chí Minh, Trần Trọng Kim nhưng không rõ lắm về những nhân vật lịch sử này.


Với tôi, một đứa bé được sinh ra và lớn lên ở miền Nam Việt Nam sau ngày đất nước chia đôi năm 1954 thì những gì xảy ra ngoài Bắc tôi không được biết nhiều. Danh từ “cách mạng” mà tôi biết đến là “Cách mạng 1/11” khi có đảo chánh Tổng thống Ngô Đình Diệm xảy ra trong ngày đó vào năm 1963, để rồi những năm sau ngày này là lễ lớn, học sinh được nghỉ học và ở trung tâm thủ đô có diễn binh trên đường phố, như trong ngày Quốc Khánh 26/10 trước năm 1963 mà tôi cũng đã được đi xem diễn binh, xem bắn pháo bông ở bến Bạch Đằng Sài Gòn.


Lớn lên đọc sách sử mới hiểu thêm về Cách mạng tháng Tám hay Cách mạng mùa Thu 1945.

Năm 1945 quả thực là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử Việt Nam và thế giới. Nạn đói năm Ất Dậu 1945 đã giết chết cả triệu người Việt. Thảm cảnh đó, cùng tinh thần chống thực dân Pháp của người Việt được phản ánh trong phim Indochine, ra đời đầu thập niên 1990, với nữ diễn viên Pháp nổi tiếng Catherine Deneuve.


Tháng Ba năm 1945 Nhật đảo chính Pháp, Đế quốc Việt Nam ra đời với Vua Bảo Đại, với Thủ tướng Trần Trọng Kim.


Đầu tháng 8 năm đó Hoa Kỳ thả hai quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki đưa đến việc Nhật đầu hàng Đồng Minh, kết thúc Thế chiến thứ Hai.


Trong thời buổi tranh tối tranh sáng khi chiến tranh thế giới vừa chấm dứt, với khoảng trống quyền lực tại thuộc địa Việt Nam, ngày 19/8/1945 Việt Minh dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh lên nắm chính quyền. Ngày 2/9 tại Quảng trường Ba Đình Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập và tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là kết quả của Cách mạng tháng Tám.


Cách mạng tháng Tám ở Việt Nam dựa theo Cách mạng Bôn-sê-vích ở Nga vào năm 1917 đã xóa bỏ chế độ Nga Hoàng, đưa nước Nga vào con đường xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của cộng sản.

Mười năm sau khi Cách mạng Bôn-sê-vích nổ ra, năm 1927 Hồ Chí Minh viết tập sách Đường Kách Mệnh (Tựa sách nguyên thủy đánh vần như thế), dựa vào lý thuyết cai trị và phương thức đấu tranh của chủ thuyết Mác, để sau đó tập sách nhỏ này được coi như kim chỉ nam cho các tầng lớp lãnh đạo cộng sản Việt Nam.


Sách đề ra phong cách của người lãnh đạo cộng sản: cần, kiệm, liêm, chính. Đề ra phương pháp đấu tranh chống áp bức, giành độc lập bằng bạo lực.


Theo chiến lược này, Đảng Cộng sản Việt Nam đã phát động chiến tranh kéo dài 30 năm, từ “kháng chiến chống Pháp” dài 9 năm, đến “chống Mỹ cứu nước” trong 20 năm.

Khi đã đánh đuổi được người Pháp, rồi người Mỹ, Việt Nam lại phải đối đầu với chiến tranh ở biên giới tây nam, lãnh đạo cộng sản Hà Nội đưa bộ đội qua nước láng giềng Campuchia để giải phóng dân tộc Khmer khỏi “bọn Pol Pot diệt chủng”. Ở biên giới phía bắc, bộ đội phải chiến đấu “chống bọn bành trướng Bắc Kinh”.


Chiến tranh cách mạng đã có một thời nổ ra ở nhiều nơi trên thế giới, đem lại những thay đổi căn bản, đặt nền móng cho sinh hoạt chính trị, xã hội và kinh tế tại một số quốc gia như Mỹ, Pháp, Nga, Trung Hoa.


Hồ Chí Minh đã nhắc đến những cuộc cách mạng này trong Đường Kách Mệnh và đã chọn Cách mạng Nga làm khuôn mẫu cho cách mạng tại Việt Nam.


Chiến tranh cách mạng của Hoa Kỳ vào thế kỷ 18, kéo dài ba thập niên đưa đến việc tuyên bố độc lập khỏi mẫu quốc Anh. Hiến pháp đầu tiên của Hiệp Chúng Quốc được ban hành sau khi bản Tuyên ngôn Độc lập ra đời năm 1776. Đến nay đã 240 năm từ ngày 13 tiểu bang tiên khởi quyết định chấm dứt sự lệ thuộc vào Anh quốc, Hoa Kỳ nay là một quốc gia tiến bộ vào bậc nhất thế giới, với cách tổ chức công quyền dân chủ được nhiều nước nhìn vào như ngọn hải đăng.


Cách mạng Pháp 1789 đưa đến việc giải tán chế độ quân chủ, thành hình những chế độ cộng hòa để nước Pháp đã có một thời được nhiều nước hướng đến trong quá trình đi tìm triết lý lãnh đạo với tinh thần: tự do, công bình và bác ái. Ngày nay nước Pháp vẫn được coi là cái nôi của cách mạng dân quyền.


Cách mạng Bôn-sê-vích 1917 ở Nga cũng giải tán chế độ Nga hoàng, sau đó là Cách mạng Tháng Mười đưa đến việc hình thành chế độ xã hội chủ nghĩa, một mẫu mực cho nhiều nước trên thế giới theo đuổi, trong đó có Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nhưng đến thập niên 1990 thì nhiều quốc gia theo chế độ cộng sản, kể cả Liên bang Xô viết là nơi khai sinh ra nó, cũng đã sụp đổ.


Cách mạng Tháng Mười ở Trung Hoa 1949, đẩy quân của Tưởng Giới Thạch ra đảo Đài Loan và Đảng Cộng sản lên nắm quyền trên toàn lục địa Trung Hoa cũng đã là khuôn mẫu cho một số quốc gia.


Ngày nay ở Việt Nam vẫn thường nhắc đến tinh thần của Cách mạng Tháng 8. Cách mạng là thay đổi cho tốt hơn, như Hồ Chí Minh cũng đã nhắc đến trong Đường Kách Mệnh. Nhưng lãnh đạo Cộng sản Hà Nội đã để mất nhiều cơ hội đưa Việt Nam tiến lên.

Ngày 19/8 Việt Nam kỷ niệm Cách mạng Tháng 8. Cũng vào trung tuần tháng Tám, nhiều nước ở Đông Á như Nam Triều Tiên, Singapore, Indonesia cũng có lễ hội lớn kỷ niệm nền độc lập của từng quốc gia.


So với những quốc gia quanh vùng cũng đã từng trải qua những biến cố lịch sử của tháng 8 năm 1945, cách mạng Việt Nam đã không đem lại nhiều tiến bộ cho dân Việt.

Cách mạng 1/11/1963 ở miền Nam Việt Nam đã chẳng đưa đất nước đi lên và đã gây ra biết bao xáo trộn chính trị, đưa đến sự sụp đổ của Việt Nam Cộng hòa vào tháng Tư 1975.

Cách mạng Tháng 8 năm 1945 đưa đất nước vào chiến tranh triền miên. Khẩu hiệu “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc” không biết người dân Việt đã được hưởng bao phần.


Bùi Văn Phú

Chuyện tình ấp chiến lược


Năm tôi đang học đệ Tam của một trường Trung Học công lập lớn nhất thành phố, chiến tranh đang bắt đầu bò về với thôn xóm làng mạc, nhất là những Xã Thôn phía bên trong làng của tôi gần vùng núi, nơi mà VC tối tối hay lén lút về bắt dân nộp lúa gạo.               http://www.truclamyentu.info/dialinhnhankietcuavn/ngodinhdiem15_apchienluoc.jpgCũng vào năm này chính quyền Xã kêu gọi, thông cáo yêu cầu người dân phải làm Hàng Rào Ấp Chiến Lược. Tôi không hình dung ra được Ấp Chiến Lược là như thế nào, theo họ nói thì rào vây cái làng của mình lại bằng cây để ngặn chận VC đêm hay ngày trà trộn vào thôn ấp. Dĩ nhiên phải có hai cái cổng, một ở đầu làng, một ở cuối làng và đêm đến sẽ có Dân Nhân Tự Vệ có trang bị súng đạn gác suốt đêm.     
Kể ra cũng làm trở ngại không ít cho du kích muốn về làng không dễ dàng như ngày trước nữa, và chuyện Ấp Chiến Lược trở thành sự thật. Mỗi gia đình phải có nghĩa vụ đóng góp cho Làng bao nhiêu trăm cây để làm hàng rào, mỗi cây dài 4 dến 5 mét, và phải thẳng thớm suôn sẻ, cây nào cũng to bằng bắp tay cùng cở như nhau mới làm hàng rào được.   
Gia đình đóng góp số lượng cây theo số lượng người trong gia đình, ví dụ một người phải đóng ba trăm cây, gia đình tôi có 7 người thì 2100 cây. Trong thời hạn ba tháng phải đóng góp đủ số lượng cây cho từng gia đình. Được một điều là Ban Tổ Chức phụ trách Ấp Chiến Lược lo phần mướn xe “be”, cứ mỗi cuối tuần hai ngày nghỉ là chở tất cả những người có nghĩa vụ chặt cây làm Ấp Chiến Lược chạy vào một khu rừng cách xa làng tôi đến 40 cây số. Nơi đó là khu rừng thưa có cùng nhiều giống cây có cùng kích thước cho tiêu chuẩn làm hàng rào Ấp Chiến Lược. 
Tôi vì là đứa con trai trong ba chị em, nên ngày thứ bảy và chúa nhật nào cũng thức dậy sớm lúc 4 giờ sáng để tháp tùng theo đoàn người trong cùng một làng đi chặt cây bó lại từng bó, đến giờ hẹn chất lên xe và chở về. Chặt làm sao cho đến khi nào đủ hai ngàn một trăm cây thì thôi.
Vùng chặt cây cũng gần triền núi của Quận Cam Ranh, đất vùng này pha cát và có lác đác nhiều bông mai rừng, cho nên cũng thấy nên thơ hấp dẫn lắm. Chuyện đáng nhớ không phải là bông mai rừng mà tôi cũng từng chặt nhiều bó đem về cắm trong nhà khi gần Tết đến, mà là chuyện một người con gái cùng đi chặt cây Ấp Chiến Lược như tôi.   
Yến, người con gái cùng làng nhưng ở xóm ngoài còn tôi ở xóm trong, cũng từng quen biết gặp nhau mỗi khi tôi ra xóm ngoài. Chị ruột của Yến là vợ của Cậu tôi, không phải Cậu ruột mà là Cậu họ vì đối với má tôi là chị em chú bác. Thực ra giữa tôi và Yến không có bà con nhưng thuộc loại bà con “thông gia”.  
Yến cũng từng ngày cuối tuần đi chặt cây cùng với toán của tôi, vì vậy mỗi khi chung xe là thường ngồi gần nhau chuyện trò bình thường. Tôi con trai mới lớn lần đầu tiên tiếp xúc với con gái nên rất nhút nhát mặc dù không có tình ý gì với nhau. Cũng vì đi chung trong những chuyến chặt cây cho nên thường hay gần gũi và thân thiện, nhiều khi còn nhau bó cây cho nhau. Giữa một khu rừng mênh mông, không biết cả hai vô tình hay cố ý theo bản năng, thường tìm những chỗ vắng người để hai đứa chặt chung, làm như nơi người con gái ấy có sức thu hút đặc biệt nào đó.   
Tôi không biết mình bắt đầu nhớ nàng từ lúc nào, nếu như năm ngày còn lại bận đi học không phải đi vào rừng, mỗi khi nghĩ tới nàng là lòng dạ bồn chồn lâng lâng làm sao đó. Điều này chắc không xảy ra nếu như những người bà con quen biết trong cùng một chuyến chặt cây không “cắp đôi” hai đứa chúng tôi với nhau. Mới đầu chỉ là những lời vui chơi nói qua nói lại của những người cùng chuyến xe, nhưng riết rồi thành thói quen ghiền được nghe họ nói. Người ta nói “lửa gần rơm không trèm cũng trụa”, tôi cũng không biết đó là đã yêu chưa nhưng sao vắng nhau không gặp thì nhớ quá, ban đêm nhiều khi không học bài được nếu phải nghĩ tới Yến.      
Yến chưa bao giờ nói một lời yêu tôi, nhưng ánh mắt cử chỉ lúc nào cũng trìu mến. Yến thuộc loại con gái hay mắc cỡ, e thẹn giấu kín tâm trạng, “tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Gần nhà Yến có cô bạn thân của Yến là Mùi, không biết Yến có thố lộ gì không nhưng Mùi như thấy được tình cảm của hai người và thường đóng vai trò “chim xanh” cho hai đứa chúng tôi gặp nhau tại nhà Mùi. Con trai mới lớn nhát quá, gặp nhau tim đập mạnh hồi hộp, không dám cầm tay và nói gì nhưng cả hai nghe trong lòng rộn ràng, ngực đánh thình thịch. Không gặp chịu không nổi nhưng lúc gặp lại không nói được gì.     
Cũng đã mấy tháng - hay cả năm không chừng - trôi qua trong nhớ nhung nghĩ về nhau. Một bữa tôi liều lĩnh nhờ Mùi nhắn giùm hẹn cho tôi gặp Yến, tôi quyết định nắm tay nàng và nói: “Yến ơi, chiều mai tôi mời Yến đi coi ciné nhen, hai giờ tôi chờ Yến ngoài ngả ba đường”. Tôi chưa bao giờ tỏ tình và nói lời nào trước đó, vậy mà giờ này lại bạo dạn hẹn người ta đi ciné, thật là hết biết. Tôi nghĩ Yến chắc sẽ “giẫy nẫy la làng” và phản đối, nhưng không ngờ nàng nhẹ gật đầu. Tôi rất vui và hồi hộp chờ đợi tới ngày mai lúc hai giờ.   
Tôi đạp xe đạp ra ngả ba đầu làng là điểm hẹn không thấy nàng đâu, tôi bắt đầu thất vọng và nghĩ rằng nàng cho tôi leo cây. Được một lúc tôi thấy nàng xuất hiện với chiếc áo sơ mi màu tím, màu mà tôi yêu thích - chắc do sự ngẫu nhiên chứ tôi chưa bao giờ nói cho nàng biết sở thích yêu màu tím của tôi. Tôi thấy nàng từ xa nhưng không có tỏ vẻ gì là hẹn gặp tôi cả, nàng lặng lẽ đi bộ qua mặt tôi và cứ đi mãi trên quốc lộ làm như đi với mục đích của riêng nàng. Tôi luýnh quýnh đạp xe theo bên cạnh nàng và nói Yến lên xe tôi chở đi. Thực tình tôi cũng chưa dám xưng anh và gọi nàng bằng em nữa. Tình cảm ban đầu ôi sao ngây ngô khờ khạo lắm. 
Yến cũng không trả lời và vẫn lặng lẽ bước đi làm như tôi và nàng không hề quen biết. Tôi cảm thấy khó chịu về bản tính của người con gái lúc này. Mãi cho đến một đoạn đường khá xa, Yến nghĩ chừng như không còn ai có thể thấy Yến có hẹn để đi cùng với tôi, nàng mới yên tâm ngồi sau xe đạp. Tôi hỏi: “Sao Yến phải đi đến mãi ở đây như thế này?” Yến bảo: “Nếu không, có ai thấy thì chết Yến mất!”     
Bản tánh nhút nhát nhưng tràn ngập tình cảm chất chứa bên trong đã nhiều tháng qua, đúng là đàn bà con gái thật khó hiểu. Yến đã bằng lòng cho tôi chở đi coi ciné như thế này là thay thế trăm ngàn lời nói yêu tôi rồi. Xem như hôm nay là ngày kỷ nìệm lớn lao nhất của đời con trai mới lớn của tôi.   
Vào trong rạp chiếu phim, tôi nghe trống ngực nàng đánh thình thịch vì hồi hộp, sợ sệt mặc dù tay tôi chỉ cầm tay nàng trong suốt thời gian chiếu phim và tôi cũng vụng về chỉ dám đặt lên má nàng một cái hôn nhẹ mà thôi. Tình yêu dại khờ của thuở học trò ngộ quá, vậy mà tôi cảm thấy sung sướng vô ngần.   
Từ dạo ấy tôi thấy nhớ nàng nhiều hơn, nhiều đêm bỏ học bài tôi tìm đến nhà nàng với hy vọng nàng đang ra sau nhà làm chuyện gì đó như rửa chén… để tôi chỉ cần gặp một chút. Thiệt là ngộ, nàng đã yêu tôi nhưng giữ rất kín không hề thố lộ một lời, nàng cũng biết có một sự ngăn cách vì “ bà con thông gia” giữa Cậu tôi và chị nàng. Có phải đó là trở ngại để cho nàng không dám thốt nên lời chính thức yêu tôi? 
Nhưng sức mạnh của tình yêu vẫn đủ sức để tạo nên cơ hội bày tỏ tình cảm đan kín trong lòng. Nàng tìm cách xin làm thợ may cho một người cô của tôi trong một cái quán may giữa đường từ nhà tôi đến nhà nàng để mỗi ngày tôi đi học được thấy nhau. Không hiểu cả hai đã vô tình để lộ ánh mắt cử chỉ như thế nào mà những người trong quán may đều âm thầm hiểu rằng hai đứa tôi có tình ý với nhau. 
Xa không gặp thì nhớ quay quắt, và tôi tin nàng cũng giống như vậy, nhưng khi gặp thì làm như chỉ là người quen không hề thương yêu gì hết. Tôi chưa bao giờ thố lộ tình cảm của mình cho ai biết, thế mà Ba Má tôi lại có lần cảnh cáo tôi rằng: “Ba nói cho con biết, con Yến là em vợ của Cậu con, Ba không đồng ý cho con quen với nó.” Vậy là sao hả trời? Sao lại đến tai người lớn rồi!   
Tôi không nói gì cho Yến biết chuyện ba tôi cảnh cáo, vì chỉ đẩy cho nàng xa tôi thêm, tôi lặng lẽ đi lính để không ở trong làng tôi nữa. Ngày mai tôi được Trung Tâm 2 Tuyển Mộ Nhập Ngũ chở tôi lên đường thì tối hôm đó tôi tìm đến nhà bạn nàng, nhờ Mùi nhắn cho tôi gặp để từ giã. Mùi hay tin tôi đi lính cũng xúc động và vội vàng đến nhà Yến cho Yến hay có tôi đang chờ tại nhà Mùi.   
Yến đến ngay và tôi làm ra vẻ xúc động báo cho nàng biết: “Ngày mai anh đi lính, em ở lại bình yên”. Bất ngờ quá, Yến nghe như sét đánh và cầm lấy tay tôi bóp chặt mà không nói lời nào. Trong ánh đèn dầu le lói của nhà Mùi, tôi nhìn thấy rõ hai giọt nước mắt lăn từ từ trên má nàng. Yến cũng bị xúc động mạnh trước tin chia tay này. Tôi chỉ can đảm kéo mạnh người Yến ngả vào người tôi, tay ôm choàng sau lưng nàng mà nghe hai con tim đập thình thịch. 
Tôi hôn lên mái tóc nàng nghe lòng rạo rực. Yêu là như vầy sao hả? Tôi chưa xác định được thế nào là yêu, nhưng cảm xúc lại dâng trào. Cũng đã khuya rồi, sợ làm phiền nhà của Mùi, tôi bảo em về đi kẻo nhà em đi kiếm. Giây phút ấy tuyệt vời lưu luyến làm sao, rồi chúng tôi cũng xa nhau từ ấy.   
Trong thời gian huấn nhục tại Quân Trường, nàng có gởi thư thăm tôi. Thư của người con gái quê biểu lộ tình cảm mộc mạc bình dị và rất chân thật, dường như tôi cũng đọc được ý tưởng xa xa rằng nàng vẫn chờ đợi ngày gặp tôi ….   
Tôi ra trường và đi biền biệt, coi như một kỷ niệm đầu đời của đứa con trai mới lớn, và tôi cũng quên dần theo năm tháng chiến chinh. Đến một ngày tôi được phép trở lại quê thăm cha mẹ, được tin Yến đã lấy chồng, người chồng không ai khác hơn là bạn học một lớp với tôi. Người bạn ở sát nhà nàng “chỉ cách giậu mùng tơi” giống như lời trong một bài hát nào đó. Tôi không thấy buồn mà mừng cho nàng đã tìm ra điểm tựa. Người bạn cùng lớp này cũng đã biết Yến thương tôi và chờ đợi, và có lẽ trong tình cảm người con gái cũng dễ xiêu lòng khi sự đợi chờ trong vô vọng. Ân đã đánh liều bắn tiếng muốn cưới nàng làm vợ, và Yến đã dễ dàng ngã trong vòng tay của Ân.
oOo    
Buổi chiều xuống rất nhanh trên vùng trời Đồng Xuân-La Hai, một quận lỵ nhỏ nghèo xác xơ nằm lọt thỏm trong các dãy núi bao quanh. Một thung lũng khô cằn có một Quận lỵ và một Bộ Chỉ Huy Chi Khu. Quận Đồng Xuân cách Thành Phố Tuy Hòa Phú Yên cũng phải 45 cây số, muốn đến Đồng Xuân La Hai người ta phải đi bằng xe đò từ Tuy Hòa đến ngả ba Chí Thạnh, rồi từ đó chuyển sang một loại xe nhỏ hơn, chạy đường lộ xấu hơn, khoảng 15 cây số nữa mới đến Đồng Xuân- La Hai.
Tình hình an ninh ở đây trở nên tồi tệ hơn khi có nhiều đơn vị địch xuất hiện lăm le muốn nuốt Quận này vào tay giặc. Một Liên Đoàn Biệt Động Quân phải vào đây hành quân tiêu diệt địch kéo dài ba tháng sau khi ổn định mới rút đi. Dĩ nhiên có các đơn vị Quân Đội cơ hữu của Chi Khu là các Đại Đội hay Liên Đội Địa Phương Quân trú đóng xung quanh vùng. Một Pháo Đội Pháo Binh sáu khẩu đại bác 105 ly và hai khẩu 155 ly của tôi cũng được chiếm đóng bên này đầu cầu nằm thoai thoải trên triền núi thấp cùng chung với Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn 6 Biệt Động Quân được tăng phái từ Sài Gòn ra. Hai đơn vị nằm cạnh con đường chính trước khi đến Quận đường.   
Mưa bắt đầu rơi nhẹ và bầu trời đen nghịt mây, báo hiệu sắp có mưa lớn, tôi lái chiếc xe jeep chạy một vòng cuối trước khi băng qua cầu La Hai để trở lại đơn vị của mình sau khi vào một tiệm sách. Khi chiếc xe vừa đến khoảng đất trống dành cho các loại xe đến và đi tại Quân này mà người ta thường gọi là Bến Xe Đồng Xuân.   
Một người đàn bà đang xách cái giỏ có vẻ như đi từ xa đến thăm người thân, đang lớ ngớ nhìn dáo dác, vẻ mặt hoảng hốt lo sợ, tôi chạy ngang qua bất ngờ nhìn thấy đó là Yến, người bạn gái hay cũng còn gọi là người “ tình” đầu đời của mình cách đây mười năm. Nàng vẫn còn giữ dáng nét cũ của ngày xưa nên tôi rất dễ dàng nhận ra.   
Tôi bước xuống xe đến trước mặt nàng: “Yến, có phải là Yến không? Sao em ở đây?” Yến tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên tột cùng khi nhìn thấy tôi tại nơi này, khi mà lòng nàng đang hoang mang lo sợ giờ này không còn chiếc xe lam nào để về điạ danh Xuân Lãnh, nơi chồng nàng đóng quân.   
Yến bối rối thấy rõ, chen lẫn sự vui mừng gặp lại tôi, cũng đã mười năm liền kể từ khi hai đứa đi chặt cây làm Ấp Chiến Lược. Yến tỏ ra dạn dĩ hơn ngày xưa nhiều, bất ngờ nàng nắm lấy tay tôi biểu lộ sự xúc cảm của một thứ tình cũ hiện về. Nàng nói vội vã trong nét mừng vui:
“Anh Trãi, anh cũng ở đây sao? Em đi thăm anh Ân, chồng em; xe đò bị kẹt ở Hảo Sơn Vũng Rô vì Việt Cộng ra chận xe đò đóng thuế nên em tới đây trễ quá, giờ này không còn xe để đến chỗ anh Ân nữa. Em đang lo quá, không biết phải làm sao bây giờ…”   
Phải nói rằng “Mười Năm Tình Cũ”, bây giờ tôi xúc động quá khi đứng trước mặt nàng. Yến không thay đổi mấy, chỉ thấy dày dạn hơn, không còn nhút nhát e thẹn như ngày xưa. Vẫn mái tóc đen mướt và dài ngang vai, nét đẹp sau mười năm vẫn vậy. Tôi liếc nhanh trên thân thể nàng xem người con gái đã thành đàn bà sau mười năm ra sao. Nụ cười, và nhất là ánh mắt rất có duyên của nàng, vẫn còn đọng như xưa. Tôi bị xúc động choán ngộp tâm tư, phải mất mấy giây sau mới nói nên lời.
“Đơn vị của anh đóng ngay đây gần ba tháng rồi, thật là bất ngờ gặp lại em trong hoàn cảnh lửa đạn như thế này! Bây giờ không có xe nào đến chỗ chồng em đâu. Mà anh Ân đóng ở đâu và làm gì?”
Yến trả lời:
“Dạ anh Ân đang là Địa Phương Quân của Chi Khu này đóng ở Xuân Lãnh cả năm nay.”
“Thôi em hãy về chỗ đơn vị anh ngủ đỡ sang mai có xe về chỗ anh Ân.”
Tôi vừa nói vừa nắm lấy tay Yến. Yến chớp mắt tỏ vẻ cám ơn và dạ rất ngọt vì không còn cách nào khác. Không biết nếu không gặp tôi thì thân nàng sẽ như thế nào qua đêm nay vì ở đây không có người quen không có nhà trọ mà là nơi đang đánh nhau.      
Tôi chở Yến về đơn vị, sau khi dùng cơm chiều, trong khi tôi bảo người lính giúp tôi hằng ngày đặt thêm một ghế bố trong phòng của tôi cho Yến ngủ tạm một đêm, tôi đưa Yến ra cái nhà lục giác mái lợp bằng tranh thường làm nơi ngồi nghỉ lúc thanh thản sau những buổi cơm chiều.   
Yến ngồi trên chiếc ghế gỗ đóng bằng thùng đạn Pháo Binh hình thù cũng giống như ghế sopha trong phòng khách gia đình. Tôi ngồi đối diện nàng và bắt đầu gợi lại tất cả những kỷ niệm, hình ảnh cũ ngày xưa. Một khúc phim quay chậm trở về trong ký ức, niềm cảm xúc dâng lên y như ngày nào quen nhau. 
Yến bảo tôi:
“Em yêu anh thật nhiều, em buồn đến tận cùng nỗi nhớ khi nghe tin anh đi lính và cố ý đợi chờ anh về để mình lấy nhau. Anh tàn nhẫn với em lắm, không tin tức thư từ gì hết….”
Nói đến đây thì những giọt nước mắt từ hai bờ mi nàng lăn dài trên má. Tôi công nhận tất cả lời nàng nói là đúng. Tôi đang nghe lòng mình ray rứt một chút hối hận về chuyện không trở về, không thư từ. Chắc cũng tại chuyện “bà con” mà ba tôi đã cảnh cáo chăng? Tôi đến ngồi chung ghế với nàng, vòng tay sau lưng kéo nàng vào thật sát. Yến ngả người hết tầm vào người tôi như một dịp được oán trách giận hờn người yêu cho hả dạ.  
Yến cố phân bua cho tôi biết tại sao Yến chấp nhận lấy anh Ân, người sát hàng rào mà không hề thương yêu. “Cũng tại sự đợi chờ nào cũng có mức giới hạn của nó, em phải buông xuôi chứ không thể để đời người con gái thành lỡ thì”. Tôi không hề trách Yến sang ngang. Tại tôi hết mà. Mười năm gặp lại trong hoàn cảnh oái ăm lúc chiến trận đang còn như hôm nay. Tôi ngậm ngùi và nghĩ “âu cũng là duyên số”.   
Yến đang nằm trên chiếc ghế bố nhà binh đặt song song với chiếc giường đóng bằng thùng gỗ Pháo Binh của tôi, nàng nằm bất động, không biết đã ngủ chưa, có thể thời gian đi xe đò làm nàng mệt nên dễ ngủ, có thể nàng trằn trọc với kỷ niệm cũ của tình đầu hiện về và chưa ngủ…?   
Tiếng kẻng báo động cho Pháo Đội “VỀ CHỖ BẮN” vang dội giữa núi rừng Đồng Xuân. Tôi biết có đơn vị chạm địch hay bị địch tấn công nên đã xin tác xạ. Thường là do các toán Đề Lô của Liên Đoàn 6 Biệt Động Quân gởi về Xin Tác Xạ khi đụng trận. Nhưng bây giờ là Điện Văn Xin Tác Xạ trực tiếp từ Chi Khu Đồng Xuân. Pháo đội của tôi có nhiệm vụ yểm trợ trực tiếp cho Liên Đoàn 6 Biệt Động Quân tăng phái ở đây, và đồng thời cũng yểm trợ lãnh thổ cho Chi Khu Đồng Xuân khi cần.     
Địch với quân số gấp năm lần đơn vị trú đóng tại Xuân Lãnh đã dùng chiến thuật biển người ồ ạt tấn công, đồng thời địch ngăn chận sự can thiệp yểm trợ Pháo Binh cho đồn nên đã bắt đầu mở màn bằng pháo kích căn cứ Hoả Lực Pháo Binh của tôi. Một toán đặc công đã lọt vào tới bên trong trước khi bộ binh địch xung phong qua các lớp mìn bẫy gài xung quanh đồn, nơi mà có trung úy Ân làm Trưởng Ban 3 cho Liên Đội, chồng của Yến đang có mặt tại vị trí của tôi. 
Bằng giá nào tôi cũng phải cứu Đồn Xuân Lãnh, và nhất là bây giờ được biết có người bạn cùng lớp với mình trong ấy và là chồng của người tình năm xưa, càng làm tôi tăng thêm số lượng đạn được bắn đi nhiều hơn mỗi khi có yêu cầu. Vì nhiệm vụ yểm trợ trực tiếp cho Liên Đoàn Biệt Động Quân nên hệ thống liên lạc vô tuyến chỉ liên lạc trực tiếp với Các Đề Lô của Biệt Động Quân mà không có hệ thống trực tiếp với các cánh quân hay Đồn của Địa Phương Quân. Chúng tôi bắn qua trung gian của Bộ Chỉ Huy Chi Khu. Khi tôi biết có Ân, chồng của Yến đang lâm nguy, tôi yêu cầu Chi Khu cung cấp tần số liên lạc truyền tin của Căn cứ Xuân Lãnh để tôi trực tiếp liên lạc và yểm trợ .    
Yến cũng đã thức giấc từ lâu khi có tiếng kẻng báo động trong Pháo Đội. Tôi ngăn không cho Yến ra khỏi hầm ngủ và không hề biết gì về căn cứ Xuân Lãnh, nơi có chồng nàng bị tấn công. Rất may mắn vì xe đò bị kẹt đường đến trễ, chứ nếu không thì đêm nay Yến có mặt cùng với chồng thì không biết phải ra sao. Tại sao có một sự trùng hợp lạ thường, Yến đến thăm chồng ngay đúng vào đêm địch tấn công căn cứ của chồng mình, và sao khiến Yến đã gặp tôi ngay đêm nay khi đơn vị của chồng đang bị tấn công. Ân hiện thời không hề biết có vợ mình ở đây, vì từ chiều tới giờ tôi không liên lạc được với đơn vị của trung uý Ân.        
Có đến gần một ngàn ba trăm quả đạn 105 ly và 600 đạn 155 ly bắn để giải cứu áp lực địch đang bị tràn ngập. Trận chiến bắt đầu từ hai giờ sáng, mãi đến 10 giờ sáng hôm sau hai Tiểu Đoàn Biệt Động Quân đến nơi giải toả và đánh lui địch quân ra khỏi vùng.
Yến bồn chồn lo sợ và lần đầu tiên trong đời làm vợ lính biết chiến tranh, biết Pháo Binh bắn là như thế nào, nhưng Yến không hề biết đang bắn yểm trợ cho chồng mình đang nguy kịch. Tôi không cho nàng biết vì sợ xúc động, nước mắt của đàn bà làm rối tung sự việc.   
Khi một cánh quân của Biệt Động Quân vào được trong Căn Cứ làm chủ tình hình thì tôi cũng nhận được kết quả sau trận đánh. Xác địch chết ngổn ngang xung quanh hàng rào kẽm gai vòng ngoài phòng thủ lẫn bên trong Đồn, cũng như bê bết những vết máu do đồng bọn mang đi của những quân địch bị thương. Có tất cả 44 cái xác mang dép râu nằm tại chỗ, còn bên Địa Phương Quân cũng phải trả giá rất nặng, có 62 quân nhân đền nợ Nước, trong đó có một Trung Uý, một Chuẩn Úy.   
Linh tính cho tôi thấy ớn lạnh khi nghe có một Trung uý thiệt mạng vì địch ném beta vào hầm chỉ huy của Căn Cứ. Tôi liên tưởng tới người bạn học cùng lớp cùng trường với mình, và là chồng của Yến đang đứng đây. Tôi nhắm nghiền hai mắt, thầm cầu nguyện Trung uý vừa tử trận không phải là Ân. Tôi cũng chưa dám nói gì cho Yến biết trong giây phút này.  
Tiếng chuông điện thoại reo trong Đài Tác Xạ, người Hạ Sĩ Quan Truyền Tin đến trước mặt tôi và nói;
“Dạ Bên Liên Đoàn muốn nói chuyện với Đại Uý”. Tôi cầm ống liên hợp và được biết Trung Tá Tống Viết Lạc, Liên Đoàn Trưởng, rủ tôi đi cùng chuyến bay đến quan sát trận chiến vừa tạm kết thúc. Ông ta đã có Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh nằm cạnh Liên Đoàn mỗi khi bay thám sát, chọn bãi đáp trước khi đỗ quân, nhưng bây giờ rủ tôi đi chỉ vì tình cảm cá nhân. Tôi đồng ý ngay vì cũng muốn quan sát từ trên cao các lỗ đạn Đại Bác rơi trên mục tiêu ra làm sao, mặc dù đang có Yến trong đơn vị lúc này. 
Tôi lôi theo một âm thoại viên truyền tin và mang theo cái máy PRC 25 phòng ngừa có chuyện gì thì gọi Pháo Binh bắn ngay. Chiếc trực thăng còn phải qua bên Chi Khu đón ông Chi Khu Trưởng kiêm Quận Trưởng đi cùng. Từ trên cao và cách không xa lắm tôi đã nhìn thấy cả hàng ngàn lỗ đạn in dấu khắp nơi. Pháo Đội đã yểm trợ cho Địa Phương Quân đang lúc bị tấn công và còn yểm trợ cho hai cánh Biệt Động Quân đến giải cứu. Lúc chúng tôi đặt chân xuống đất đã chứng kiến cảnh tượng trận chiến “xáp lá cà”, hai bên vật lộn nhau trong căn cứ, nhưng đa phần phe địch giành thế thượng phong vì phe ta bị bất ngờ bởi toán đặc công địch cắt hàng rào trước khi nổ súng, khi phát giác địch thì đã trễ.     
Vài phút sau thêm hai trực thăng nữa của Đại Tá Tỉnh Trưởng Phú Yên cũng đáp xuống. Tôi rời đám đông và cố ý đi tìm người bạn của tôi. Tôi đã nhìn thấy Ân nằm chết ngay trong căn hầm chỉ huy của Căn Cứ vì bị ném beta.     
Những chiếc trực thăng tải thương mang những người lính bị thương rời khỏi Đồn và sau cùng là xác những quân nhân tử trận đáp xuống Chi Khu. Tôi đã trở lại Pháo Đội và bảo Yến đi với tôi. Yến linh tính biết điều không may và khóc nức nở, hỏi tôi dồn dập. Tôi nghe đắng chát khô cổ họng, không thể mở miệng nói lời nào đối với cái tin đau đớn tột cùng này. Tôi chở Yến đến Bộ Chỉ Huy Chi Khu Đồng Xuân để nhìn mặt và tìm xác của Ân. 
Người lính mở từng cái “giây kéo” của từng chiếc poncho ôm kín xác chết ra cho tôi và Yến nhìn mặt. Yến bật ngã xuống ngay khi nhận được xác chồng mình. Tôi bế xốc nàng lên trong khi nước mắt ràn rụa và nàng xỉu. Tôi kêu người tài xế phụ với tôi đưa nàng đến xe của tôi ngả lưng nghỉ tạm.   
Tôi gặp ông Thiếu Tá Quận Trưởng kiêm Chi Khu Trưởng và đề nghị cho người vợ của Trung úy Nguyễn Văn Ân cùng ngồi chung trực thăng đưa xác chồng về Tuy Hòa để cơ quan Chung Sự lo tiếp. Đợi cho máy bay cất cánh xong tôi trở về đơn vị và chuẩn bị cùng tài xế và toán hộ tống đi Tiểu Khu Phú Yên, đến nơi lo về thủ tục Hậu Sự ngõ hầu giúp vợ Trung úy Ân phải biết làm gì. Cái khổ là Yến chỉ một thân một mình nơi xứ lạ, thủ tục nhà binh không rành, chỗ ăn ngủ khó khăn, còn tôi không thể bỏ đơn vị Pháo Binh vắng qua đêm khi không có phép. Tôi phải chạy đi chạy về trong ba ngày để giúp Yến, cuối cùng Yên cũng tháp tùng cùng chiếc xe GMC chở quan tài của chồng về quê trong nước mắt gần như cạn kiệt. Lần đầu được gặp người tình sau 10 năm và cũng là lần cuối rước xác chồng về quê nhà lo chôn cất.
Nguyễn Trãi
H: "Tại sao đánh đuổi Mỹ Nguỵ?"

Đ: "Tại vì Mỹ Nguỵ cướp nước ta, bóc lột dân ta đến tận xương tuỷ."

H: "Tại sao Mỹ Nguỵ cướp nước ta, bóc lột dân ta đến tận xương tuỷ nhưng dân ta mỗi lần chạy giặc thì lại chạy về phía Mỹ Nguỵ chớ không chạy ngược ra bắc?"

Đ: "Tại vì bọn đó là bọn ham mê bơ thừa, sữa cặn."

H: "Tại sao Mỹ Nguỵ cướp nước ta, bóc lột dân ta đến tận xương tuỷ nhưng miền nam trù phú, giàu có đến độ những người đi giải phóng lại hốt cả đống tài sản của dân bị bóc lột đến tận xương tuỷ?"

Đ: "Những thứ của cái ấy là do bọn Mỹ bố thí cho."

H: "Tại sao Mỹ Nguỵ cướp nước ta, bóc lột dân ta đến tận xương tuỷ mà lại bố thí cho dân ta những thứ trù phú?"

Đ: "Đó thật ra chỉ là sự phồn vinh giả tạo."

H: "Nếu nền giáo dục của ta ưu việt thì tại sao đám con ông cháu cha gởi con, gởi cháu sang các nước Mỹ, Úc để du học? Nếu đất nước ta không ngừng phát triển tốt đẹp thì sao đám người có quyền chức lại vác tiền tham nhũng ra nước ngoài để mua nhà, tậu xe?"

Đ: "Người làm tuyên giáo phải biết nói xuôi lẫn nói ngược"

Nguồn: FB Hoàng Ngọc Diêu

--------------------