'"STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAMESE STATE-OWNED COMPANIES AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS"

" The Vietnamese communist regime must stop the sex trafficking of women and children under the disguise of government plans of "Exporting Overseas Labour". "

"The Vietnamese communist regime must stop the religious oppression and persecution of the Hoa Hao, Cao Dai, Christian, Catholic and Buddhist faiths immediately."

"The Vietnamese communist regime must release all prisoners of conscience as well as all political prisoners immediately."

"STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAMESE STATE-OWNED COMPANIES AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS"

"The Vietnamese communist regime must stop all forms of oppression and cease taking land from its people and trading it to foreign nations for its own financial gain."

NGÀY QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA
với NGỌC ĐAN THANH
* ** *

Wednesday, 19 June 2013

Đức: A reporter’s love for the wounded people of Vietnam by Uwe Siemon-Netto

Đức: A reporter’s love for the wounded people of Vietnam by Uwe Siemon-Netto


Dr. Khoi Nguyen’s speech
at the May 4, 2013 book signing of Đức

Ladies and Gentlemen,
Dear Uwe and Gillian,
Dear brothers in arms,
Growing up in a war-torn country, one is anxious to discover the root causes of a protracted war in this nation: Why did we have to fight the Communists? Why couldn’t we overcome them in spite of the material aid from western superpowers such as France and the United States? These questions became a constant obsession to me.
Very early in my youth, I pored over literature about the French Indochina war. I got acquainted with names like Jean Lartéguy and Jules Roy describing the tragic destruction of the French Expeditionary forces on Route Coloniale 4 in 1950 when they tried to withdraw from frontier towns of Cao Bang, Lang Son, or the bloody siege of Dien Bien Phu in 1954. 
At that age, I could not grasp the fact that the highly technological warfare of the West is no match to the strategy of Mao Tse Tung wasting human lives, waging a long war that will eventually wear out the enemy. 
Uwe has brilliantly quoted Mao’s statement in his book: “ He who cannot win the insurrectional war, loses. He who does not lose a protracted insurrectional war, wins”. This seems to be a lesson the West — and we — never learn. 
You notice that I mention Mao, not Ho Chi Minh or Vo Nguyen Giap, because right in the beginning, the enemy’s strategy is Mao’s. At the RC4 battles, Chinese military and political advisors such as Cheng Geng and Luo Gui Bo were already present alongside Ho Chi Minh and Vo Nguyen Giap.
Later on, after Dien Bien Phu, our country was divided along the 17th parallel into North and South Viet Nam. Then came the Americans. This time I had all the reasons to rejoice. 
“John Wayne is coming to our rescue. How can we lose?” I thought.
Well, several years later, I happened upon a book written by the genius Bernard Fall. At that time this volume was titled, La Guerre d’Indochine 1945-1954. I still keep a copy of it. Only much later, it was translated into English and became renowned under the title, The Street Without Joy. Thereafter, I read other books by Fall, for example The Two VietnamsHell in a Small Place, and Last Reflections on a War, the last one written shortly before his death on Highway 1 between Quang Tri and Hue. 
Somehow, reading Fall always made me uncomfortable: the truth is that when he noticed the massive involvement of the U.S. conventional armed forces and the way the AFRVN were trained for conventional warfare rather than a long tedious counter-insurrectional warfare, Fall already predicted the downfall of the country. And that make me so uncomfortable for years, until the end.
Not very long after the U.S. involvement began, came Woodstock and the Hippies. With them came leftist anti-war newsmen, for example Neil Sheehan, David Halberstam, Stanley Karnow.
Neil Sheehan wrote The Shining Lie, Halberstam The Best and the Brightest and Stanley Karnow: Viet Nam, a History.
In these books that became much acclaimed, they threw truth and objectivity out of the window.
None of them cared about the Vietnamese soldiers, except in derogatory terms.
None of them cared about the massacre of Hue during the Tet Offensive in 1968.
In his 1,500-page tome, Neil Sheehan glorified John Paul Vann, the American military advisor who never hesitated sacrificing the lives of South Vietnamese soldiers for his own glory.
Later we discovered that Neil Sheehan and David Halberstam had relied on information from Phạm Xuân Ẩn, a top North Vietnamese agent.
And when Stanley Karnow directed the TV series totled, Vietnam, a history, guess whom he used as Vietnamese advisor? Ngô Vĩnh Long, a notorious Communist sympathizer living in Boston.
Only recently, we have begun seeing some of the books written by the former U.S. military advisors to the South Vietnamese army.  They praised the South Vietnamese soldiers, which is already a significant improvement on what we had read before. Yet none of these authors mentioned the sufferings of Vietnamese civilians.
Given this state of affairs, Uwe Siemon-Netto’s book, Đức, comes along today as a catharsis at long last, a soothing wound-healing process for all of us, because we find he does actually focus on us; we matter to him.
I just finished this volume a week ago. You will be disappointed if you try to look for statistics of the bloody war. You don’t even find a map. You will be disappointed if are looking for a rationale for the war in this volume or a political statement.
Đức just relates raw experiences, the personal experiences of a decent journalist connecting with the people. It takes a man who grew up in the aftermath of World War II, among the ruins of a devastated Germany, to feel compassion for the misery of the Vietnamese people.
I will not say that you will “enjoy” the book because it will give you pains, flashbacks. It will force you to face the violence and the absolute efficiency of the enemy’s brutality and ruthlessness. Only then, after shedding tears for the utmost sacrifices of the war victims, only then comes finally awakening and redemption.
You will cry and laugh when you read Uwe’s book. 
Unlike most of us who were assigned to a battalion or a field hospital, witnessing the war only in a restricted area of a military corps or a city or town, a journalist like Uwe has a bird’s eye view. 
One day he might be in the middle of a battle, and on the following afternoon he might attend the so-called five o’clock follies, the daily press conference of the US military. There he experiences a media Theater of the Absurd, where nothing made sense. He is given meaningless statistics: numbers wedded to acronyms such as of KIA, WIA and MIA (killed, wounded and missing in action).
One day, Uwe is with a platoon, patrolling a sector controlled by the enemy, the next day he would be in an airplane interviewing Prime Minister Nguyen Cao Ky.
You will cry with him when he recounts the execution of the whole family of a South Vietnamese village chief, all hanged, the chief with his genitals cut off and stuffed into his mouth.
You will cry and smile with him at the same time when he talks about the urchins of Saigon, kids who lived on the streets of Saigon, the ones we used to call Trẻ Bụi Đời or “Children of life dust”.
You will cry with him at the mass grave of the victims in Hue during the Tet offensive.
Against my will, I shed tears when I stumbled on an observation of his, which is so identical of mine, yet we never met each other until today. Some how we came to the same conclusion on one unique fact: that a young soldier, when he is dying, first cries out to his MOM. Strange coincidence! Not his sweetheart, but his MOM. I can still vividly remember all these young guys who gave their last breath, calling out to their mothers before I could admit them to the operating room.
Then I burst out of laughing when Uwe quoted Graham Greene, the author of the novel, The Quiet American. 
“To take a Annamite to bed with you is like taking a bird,” Green wrote, “They sing and twitter on your pillow.“
I wish that Graham Greene could have a second life right now. Nowadays, a Vietnamese lady would go to bed with you with a huge and loud karaoke machine deafening you with her song.
But I am not going to describe everything Uwe wrote in his book. I strongly recommend you to buy the book both in English and its translation into Vietnamese so brilliantly done  by Ly Van Quy and Nguyen Hien. You should not buy one book. You should get at least 10 like me so you can send to your friends.
There is something else the author doesn’t mention in the book: in spite of all the pain and suffering he witnessed, he kept his Christian faith; indeed it became stronger. After the war, he gave pastoral care to American GIs suffering from Post Traumatic Stress Disorder. And he earned a Ph.D. in theology, which I find outstanding.
I myself must admit I had my faith shaken. 
Recently I read a book from Phan Nhật Nam, ex airborne and renowned South Vietnamese war reporter whom I respect and admire. I have to quote him since he seems to echo innermost feelings after the war, even though I did not have to go through the Calvary Phan Nhật Nam endured: more than 10 years in a North Vietnamese Communist concentration camp for the POWs.  
Let me try to translate what Phan Nhật Nam wrote in one of his most recent book: “God is omnipresent and omnipotent, but sometimes I feel that he seems to be indifferent if not to say unfair. 
God exists, but so does the devil, who is not God’s equal, but sometimes seems at lest as powerful”.
So Uwe, let me express my gratitude to you for having written this book. The Vietnamese people will appreciate you and love you, in the words of one of the characters in your book, comme la mer, comme le ciel.
May I have one more minute to honor the most admirable person who is with us today: Gillian Siemon-Netto, Gillian can you stand up so we can honor you?
On behalf of everybody here I thank you for the boundless love you give to Uwe, your unfathomable dedication and trust in him and your so generous understanding during his difficult time.
For you gave Uwe a lot of space so that he could experience, mature and harvest the wisdom during his journey through hell. Only then he was he able to write such a powerful book. 
So, my friends, take out your checkbooks and buy Uwe’s chef d’oeuvre. I can guarantee it will be on your nightstand for a while as it has been on mine.
Nguyễn Ngọc Khôi, MD
Dr. Khoi Nguyen’s speech
at the May 4, 2013 book signing of Đức

Click & Watch Video


------------------------------------------------------------------------------
Đức: A reporter’s love for the wounded people of Vietnam
By Uwe Siemon-Netto 
Đức is the Vietnamese word for German, and Đức was Uwe Siemon-Netto’s nickname during his time as a Vietnam War correspondent. Exactly four decades after America’s withdrawal from that conflict, Siemon-Netto has chosen Đức as the title for his book about his five years of covering the war for Germany’slargest publishing house.
In the words of Peter R. Kann, the former publisher of the Wall Street Journal, “Uwe Siemon-Netto, the distinguished German journalist, has written a masterful memoir… He captures, as very few others have, the pathos and absurdities, the combat, cruelties and human cost of a conflict, which — as he unflinchingly and correctly argues — the wrong side won.
“From the street cafes of Saigon to special forces outposts in the central highlands, from villages where terror comes at night to the carnage and war crimes visited on the city of Hue at Tet, 1968, Uwe brings a brilliant reportorial talent and touch.  Above all, Uwe writes about the Vietnamese people:  street urchins and buffalo boys, courageous warriors and hapless war victims, and the full human panoply of a society at war. 

“As a German, Uwe had, as he puts it, ‘no dog in this fight’, but he understood the rights and wrongs of this war better than almost anyone and his heart, throughout the powerful and moving volume, is always and ardently with the Vietnamese people.”
Bestseller author Barbara Taylor Bradford called Đ “one of the most touching and moving books I have read in a long time. It is also hilarious… I did cry at times, but I also laughed.” Former UPI editor-in-chief John O’Sullivan, described Đc ” as an “angry account of a betrayal of a nation,” adding, “But there is hope about people on every page too.”
Partly as a result of his Vietnam experiences, Siemon-Netto turned to theology, earning an MA and a Ph.D. in this field and writing a textbook on pastoral care to former warriors, titled,“The Acquittal of God, A Theology for Vietnam Veterans.”
Written in English, Duc will be available on Amazon.com by the end of May. It is also on offer in Vietnamese and a German edition is expected to be ready by early 2014. “This brilliant book reminds me of Theodore White’s In Search of History,” commented Maj. Gen. H.R. McMaster, author of Dereliction of Duty: Lyndon Johnson, Robert McNamara, the Joint Chiefs and the Lies that Led to Vietnam. “Uwe Siemon-Netto challenges facets of our flawed historical memory of the Vietnam War,” McMaster continued.
In his epilogue, Uwe Siemon-Netto raises the timely question of whether contemporary democracies are politically and psychologically equipped and patient enough to fight guerrilla wars to a victorious conclusion. Citing the former North Vietnamese defense minister Vo Nguyen Giap’s assessment that they are not, Siemon-Netto observes in Đwith an eye on Afghanistan, “Even more dangerous totalitarians [than the Vietnamese Communists] are taking note today.”
Uwe Siemon-Netto’s Blog

www.vietthuc.org
 

Toàn Dân Ngưỡng Mộ-Ghi Ơn : Ngày Quân Lực VNCH 19.6

Ngày Quân Lực VNCH










Trong thời gian các đoàn thể của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà chuẩn bị cử hành Ngày Quân Lực 19 tháng Sáu, có tin vui. Uỷ Ban Xây Dựng Nghĩa Trang Biên Hoà Hải Ngoại có tổ chức một chuyến đi vào ngày Chủ Nhựt 30 tháng Sáu, bắt đầu lúc giờ 8 giờ sáng, đặc biệt dành cho truyền thông đại chúng tiếng Việt đến dư lễ thưọng kỳ Việt Nam Cộng Hoà đồng thời xem xét địa thế và đóng góp ý kiến về hình thức, nội dung thêm cho kế hoạch thực hiện Nghĩa Trang Biên Hoà Hải Ngoại.

Mấy năm vừa qua một số nhân sĩ của các cơ quan, đoàn thể quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà và công đồng người Việt ở hải ngoại dã cùng  Uỷ Ban Xây Nghĩa Trang Biên Hoà Hải ngoại đã nỗ lực thực hiện một nơi để tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà có nơi an vị tương xứng và để người Việt hải ngoại có nơi tưởng niệm tri ân. Và để thực hiện ý muốn của quân dân cán chính VNCH ở hải ngoại đã sống cùng chiến đấu bên nhau với đồng đội, chết được cùng nằm bên nhau dưới bóng cờ hồn thiêng sông núi nền vàng ba sọc đỏ.

Cho đến nay đồng bào đã giúp mua được miếng đất 55 mẩu, giá 250.000 Đô la, đã trả góp được trên 90.000, đã trắc lượng mặt bằng, tiến hành thủ tục hành chánh xây dựng, giương bảng hiệu công trình.

Đây là vùng đất tuy hơi xa so với Little Saigon nhưng còn cho lập nghĩa trang và đang phát triễn, như Chùa Chân Nguyên cách đấy 15 miles mới thành lập mà rất nguy nga va đông thiện nam tín nữ.


Còn nhiều công trình kế tiếp phải làm như Tượng Thương Tiếc, nhiều bức tường đá đen ghi danh quân dân VNCH đã hy sinh, bảo tàng viện Quân Lực VNCH và nhiều kim tỉnh.

Trái lại 38 năm qua Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà trong nước, nơi yên nghỉ của những ngưòi con yêu Tổ Quốc và nơi đồng bào tưởng niệm những chiến sĩ đã anh dũng vì dân chiến đấu vì nước hy sinh đã bị nhà cầm quyền CS Hà nội cô lập, bỏ hoang tàn, phá huỷ và đang qui hoạch lấy đất làm đường và xây cất cơ sơ sản xuất kinh doanh.

Việc xây dựng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà Hải Ngoại là hành động tái tạo một biểu tượng, một cổ tích liệt hạng, một hình thức nhớ ơn và trả ơn của người Việt đối với Quân Lực VNCH đã vì dân chiến đấu vì nước hy sinh.

Suốt 38 năm nước mất nhà tan, bôn ba nơi hải ngọai, ngưòi Việt hải ngoại vẫn liên tục cử hành Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đều đều. Ngày 19 tháng 6 là Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà [QLVNCH]. Đó là ngày ghi nhớ ơn của những nam nữ quân nhân Việt Nam Cộng Hoà đã vì nước hy sinh, vì dân chiến đấu khi còn ở nước nhà. Và một số lớn những người ấy bây giờ nay đã lớn tuổi mà không nghỉ ngơi, coi mình chưa xong nhiệm vụ, chưa giải ngũ, vẫn tiếp tục cùng đồng bào quân dân cán chính chiến đấu bằng con tim bộ óc trong một cuộc “chiến tranh khác” (other war) – là cuộc chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Và cuộc chiến này đang thắng lợi đến đổi CS Hà nội muốn mua vũ khí trả tiền nhiều mà Mỹ không đồng ý vì nhà cầm quyền CS Hà nội vi phạm nhân quyền.

Một, trong chiến tranh Quốc Cộng ở nước nhà VN. Trong cuộc chiến tranh  tự vệ chánh đáng chống lại sự xâm lược của CS Bắc Việt, QLVNCH là những người Việt - Bắc, Trung, Nam, đồng bào Thượng, đồng bào gốc Miên, gốc Hoa - đem những ngày hoa mộng của đời mình để chiến đấu cho tự do, dân chủ của đồng bào, bảo vệ quê hương xứ sở, nền văn hóa quốc gia dân tộc trước làn sóng xâm lăng của CS. Chiến đấu hào hùng, bẻ gãy mọi cuộc tấn công của CS. Dù mới thành lập nhưng kiên cường chiến đấu suốt  hai thời đệ nhứt và đệ nhị VNCH. Không một xóm, một làng, một quận nào của Miền Nam từ Bến Hải đến mũi Cà mau, CS tấn công mà CS chiếm giữ được. Còn dân chúng VNCH chạy giặc là chạy  vô  vùng “quốc gia”, theo quân đội VNCH, chớ không chạy theo CS Bắc Việt hay du kích Việt Cộng. Đi trong vùng hẻo lánh đất liền thấy đồn  nghĩa quân, địa phương quân, bóng dáng cán bộ Xây Dựng Nông Thôn, ngoài biển thấy tàu tuần duyên của Hải Quân VNCH là yên tâm coi như được chánh quyền bảo quốc, an dân.

Có trên 400.000 quân nhân VNCH đã hy sinh cho Tổ Quốc. Nếu so với dân số Mỹ với số 2 triệu quân nhân thương vong trong cuộc Chiến Tranh Nam Bắc của Mỹ, tỷ lệ tổn thất của QLVNCH cao gấp đôi của Mỹ. Nếu không thực sự dũng cảm chiến đấu, nếu không quyết tâm vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh như lời tâm niệm của Quân Đội VNCH thì không có tổn thất lớn lao như vậy.

Với độ lùi thời gian quá đủ - 38 năm - với tài liệu về Chiến tranh VN Mỹ đã giải mật gần hết, những nhà nghiên cứu và lịch sử đã trả lại chân lý cho QLVNCH một thời bị đám Phản Chiến, thiên tả Mỹ gieo tiếng oán một cách oan sai trên truyền thông và dư luận Mỹ. Rõ rệt như trong cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân của Cộng sản Bắc Việt, quân nhân VNCH đã chống trả một cách quyết liệt và hữu hiệu. Không một đơn vị nào bị tan rã, không một thành phố nào CS chiếm giữ được.

Trái lại quân của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, Việt Công bị nướng gần hết. Các sư đoàn xâm nhập của CS Bắc Việt bị phản công điên đảo phải rút qua biên giới Miên, Lào dưỡng quân, tạo một thời kỳ hậu Mậu Thân rất yên ổn cho VNCH.

Lúc bấy giờ tinh thần quân dân như cá với nước lên cao làm thanh niên VN tình nguyện vào QLVNCH quá đông khiến QLVNCH ngưng tuyển mộ và cho quân nhân  gốc giáo chức biệt phái về trường  tiếp tục dạy học.

Quân lực VNCH chiến đấu hào hùng, dũng cảm. Tiêu biểu như trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, CS Bắc Việt pháo kích như mưa, dùng chiến xa tấn công liên tục. QLVNCH đã anh dũng tử thủ chiến trường An Lộc. Một tiểu đội hạ được hai xe tanks. Đánh đuổi hết bộ đội CS Bắc Việt bao vây, làm ngạc nhiên Mỹ và thế giới.

Trong trận Khe Sanh, báo chí phản chiến của Mỹ ở Saigon, ăn ngủ trong phòng lạnh chê QLVNCH. Trái lại người quân nhân Mỹ ở chiến truờng rất kính phục. Trên Báo Armed Forces Journal của Mỹ số 19 tháng 4 năm 1972, Đại tá Robert Monelli, một sĩ quan Hoa Kỳ có mặt trong mặt trận đó đã kể lại: "Một tiểu đoàn VNCH với 420 binh sĩ bị bao vây liên tiếp trong ba ngày bởi một trung đoàn Cộng Sản độ 2,500 đến 3,000 tên. Quân đội Hoa Kỳ không thể tiếp tế cho họ được. Họ phải chiến đấu cho tới khi gần hết đạn, rồi mở đường máu bằng khí giới tịch thu của địch. Họ đã mang theo tất cả binh sĩ bị thương và cả một số xác chết. Không ảnh thám sát chụp được rõ ràng có 637 xác địch rải rác chung quanh căn cứ. Về phía quân đội VNCH, tiểu đoàn trên chỉ còn lại có 253 binh sĩ sau khi đến được vòng đai bạn.”

Trong thời kỳ Mỹ việt nam hoá chiến tranh và thi hành Hiệp Định Paris năm 1972, các cuộc nghiên cứu sau này của những chiến lược gia Mỹ, đặc biệt là ở ở Đại Học Texas cho biết nếu Quân lực Mỹ bị cúp quân viện như QLVNCH, thì Quân Lực Mỹ chỉ có thể chịu đựng ba tháng mà thôi, chớ không phải ba năm như QLVNCH.

Và trận chiến sau cùng khi VNCH bị Mỹ bức tử. Mỹ cúp viện trợ chánh quyền VNCH, cúp quân viện QLVNCH, kể cả đạn dược và xăng dầu thiết yếu. Thế nhưng một sư đoàn của QLVNCH đã anh dũng cầm cự chiến đấu với bốn sư đoàn quân Bắc Việt trong suốt hai tuần lễ tại Xuân Lộc.

Hai, trong chiến tranh chánh trị ở hải ngoại. Ngày Quân Lực là ngày thán phục những quân nhân VNCH sau nhiều năm tù cải tạo còn da bọc xương, đi tỵ nạn chánh trị ở các nước, nhưng không ai coi mình đã giải ngũ.

Tướng Mac Arthur nói, người lính già không chết mà chỉ khuất mờ trong lịch sử thôi. Những người lính già của QLVNCH cùng toàn quân dân, cán, chính vẫn tiếp tục cuộc chiến đấu. Chuyển sang hình thái chiến tranh mới, chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Có tự do, dân chủ nhân quyền, là không có CS độc tài đảng trị toàn diện.

Ngày Quân Lực là ngày  quân dân cán chính VNCH ở hải ngọai tự hào mình đã góp một bàn tay khai nguyên, xây dựng trưởng thành được một Việt Nam Hải Ngoại đối kháng với chế độ CS ở nước nhà VN. Không sống được ở VN với CS, quân dân cán chính VNCH và hậu duệ đem VN theo mình. Tương kế tựu kế vận động giương cao ngọn cờ VN nền vàng ba sọc đỏ tại các nước định cư ở Tây Âu, Bắc Mỹ và Úc châu dù VNCH bây giờ không còn pháp nhân công pháp đối với Liên Hiệp Quốc.

38 năm sau, chỉ một thế hệ xã hội học thôi, non nửa đời người thôi, bất cứ nơi nào có cộng đồng người Việt là có các tổ chức chánh trị, hội đoàn, văn hóa, xã hội ngoại vi, thân hào nhân sĩ vừa là đối tượng vừa là chủ thể của Việt Hải Ngoại.

Trong những người Việt còn gắn bó với vận mạng nước non nhà, phần lớn có anh chị em QLVNCH. Bỏ công bỏ của riêng, “ăn cơm nhà ra vác ngà voi hành tổng” để phục vụ cộng đồng. Bất cứ nơi nào có biểu tình chống Cộng là có mặt anh chị em quân nhân VNCH đảm trách vai trò xương sống và an ninh nổi chìm cho cuộc đấu tranh. Khen thì ít, chê lại nhiều, nhưng tinh thần cộng đồng trong tim óc vẫn mạnh hơn những tiếng bấc tiếng chì vào vốn phải có trong sinh hoạt tập thể.

Ba, Ngày Quân Lực là ngày  nhớ ơn những người mẹ, người vợ, người chị, người em  gái, nhưng con trai, gái nhỏ - gia đình quân đội-  của quân nhân QLVNCH đã buôn gánh bán bưng, lo tần lo tảo,  chắt mót để dành  đi “thăm nuôi chồng con em” là quân nhân QLVNCH bị đi tù cải tạo.

Ngày Quân Lực là ngày lớp trẻ của các gia đình quân dân cán chính VNCH dành cơ hội nhận thức và khẳng định mình từ đâu, nhờ ai mà đến được những vùng đất hứa này để có cơ hội tiến thân ngàn lần hơn những người đồng trang lứa còn kẹt trong nước. Để từ đó tiếp nối truyền thống hào hùng và tinh thần bất khuất của những cha anh là chiến sĩ VNCH đi trước. Đó là những người nay dù già rồi vẫn tiếp tục con đường đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN mà gần 90 triệu đồng bào trong nước rất tin tưởng và hy vọng./. 
 Vi Anh

----

19/6 ngày Quân Lực VNCH
Ngày kỷ niệm lừng danh quân sử




DSC06331

Chúng tôi,
Mang tuổi lính, và tuổi đời lênh đênh viễn xứ
Cùng vận Nước gian nan.
Từ bốn phương trời thế giới thênh thang
Vẫn còn vang bước quân hành
trên Bốn Vùng Chiến Thuật.
Theo dấu chân những Người đã khuất
Nguyện lòng son cùng với Núi Sông.
Trong ngậm ngùi chưa thỏa mộng tang bồng
Cúi xin hương linh các Anh Hùng Tử Sĩ
Phù hộ chúng tôi giữ tròn Tâm Chí
Sát cánh cùng nhau, tiếp bước kiên cường.
Từ Địa Phương Quân đến các Binh Chủng
hùng trấn biên cương,
Từ Hải Quân vượt sóng trùng dương
Đến Không Quân cánh đại bàng tung lướt gió,
Đã có bao người ngày đêm gian khổ
Vẫn bền gan, dù phải hy sinh.
Giữ yên Đất Mẹ, quên cả thân mình
Đem xương máu bảo toàn danh Tổ Quốc.
Xác thân gửi vào lòng Dân Tộc
Hồn còn sống mãi đến thiên thu.
Từ Thiên Thần Mũ Đỏ tung cánh hoa dù
Đến Cọp Rằn Mũ Nâu,
cùng bước chân âm thầm Biệt Kích.
Từ Cọp Biển Mũ Xanh,
cùng nhau tạo nên chiến tích
Lẫy lừng, Tổ Quốc Tri Ân.
Dù nổi trôi theo vận nước trong khổ nạn Toàn Dân
Chúng tôi vẫn thẳng đứng, ngay hàng, hiện diện.
Quân Lực hùng anh, lừng vang bách chiến
Thỏa chí bình sinh cho vẹn ước nguyền.
Quyết xông pha trên khắp mọi miền
Thân Lính Chiến Vì Dân luôn tiến bước.
Từ Bến Hải đến Cà Mau xuôi ngược,
Cờ Vàng bay trên Quảng Trị Cổ Thành.
Hoa Dù nghiêng đồng ruộng,
Chao bóng giữa rừng xanh.
Trên chiến địa vang dậy bước quân hành
Hay âm thầm từng đêm xuyên lòng đất địch.
“An Lộc địa, sử ghi chiến tích
Biệt Kích Dù vị Quốc vong thân!”
Trọn một đời hãnh diện áo Quân Nhân
Chung góp máu, dựng Cờ Thiêng đất Mẹ.
Chúng tôi nguyện hiến dâng đời trai trẻ
Cho Tổ Quốc tồn vinh.
Đã bao người trong khói lửa hy sinh
Không lùi bước, chắn ngang biển địch.
Thành Đinh Công Tráng vang lời truyền hịch
Đem máu xương vào chiến tích nghìn thu.
Qua Miên Lào vượt đèo núi thâm u
Reo chiến thắng, trời nung Hè Đỏ Lửa!
Tết Mậu Thân, giữ nguyên từng điểm tựa
Ngạo nghễ Cờ Vàng trên Phú Văn Lâu.
Bình Giả, Đầm Dơi, Hạ Lào,
vượt qua rừng thẳm sông sâu
Ghi tên vào Quân Sử.
Truy địch Trường Sơn, Pleime, A Lưới,
thành địa danh bất tử
Hiển hách đến muôn đời.

Hôm nay,
Chúng tôi về đây xin khấn nguyện một lời
Chung tiếp sức, không bao giờ bỏ cuộc.
Cùng thế hệ cháu con giữ nguyên cờ Tổ Quốc,
Song hành đòi lại quê hương.
Chúng tôi nguyện noi gương
Từ Chiến Sĩ Vô Danh đến Anh Hùng Tướng Lãnh
Giờ phút cuối trên miền Nam bất hạnh
Đã hiên ngang tuẫn tiết, chẳng quy hàng.
Chúng tôi nguyện làm viên gạch lót đàng
Cho Hậu Duệ ngày mai về dựng Nước.
Sát cánh, kề vai, cùng nhau tiếp bước
Cho vẹn toàn Nghĩa Khí Quân Dân.
Vì Trách Nhiệm, cuối đời mang hoài bảo góp phần
Chung truyền thống, dựng cao Cờ Chính Nghĩa.
Chúng tôi nguyện một lòng tái xây tuyến địa
Cùng Toàn Dân, Sử mới viết nghìn trang.
Một ngày mai trong ánh sáng vinh quang
Trên Đất Mẹ uy linh Cờ Tổ Quốc.
Dưới biểu tượng Tự Do giữa mùa Xuân Dân Tộc
Chúng tôi đây, luôn thẳng lối nghiêm hàng.
Cúi xin hương linh Anh Hùng một thuở dọc ngang
Về đây chứng giám.
Bao thế hệ khắc sâu vào tâm khảm
Một lời chung huyết thệ giữ lòng son.
Xin giúp chúng tôi trong Đạo Nghĩa vuông tròn
Vì Tổ Quốc thiêng liêng,
Vì hào quang Danh Dự,
Vì chu toàn Trách Nhiệm
Xin trọn đời Tâm nguyện hiến dâng!


Võ Đại Tôn

Tuesday, 18 June 2013

Việt-Nam Cộng-Hòa 19-6 :NGƯỜI LÍNH VNCH KHÔNG BAO GIỜ CHẾT

Người Lính Gìà Không Bao Giờ Chết

Người Lính Gìà Không Bao Giờ Chết hay chuyện cua Tuớng Douglas MacArthur

Nguời Lính Gìa Không Bao Giờ Chết là câu hát của nguời lính Mỹ trong doanh trại thời truớc, nhưng khi câu hát này đuợc thốt ra từ Tuớng Douglas MacArthur khi ông đọc bài điều trần trước luỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ sau khi bị cất chức Tư lịnh tối cao quân đội Hoa kỳ ở Ðông Nam Á và các lực luợng Liên Hiệp Quốc trong cuộc chiến tranh Nam - Bắc Hàn năm 1950, thì trở thành bất hủ. Ông là một trong những vị tuớng 5 sao của Hoa Kỳ đuợc nhiều huy chuơng chiến trường nhất, và ông là một thiên tài quân sự đuợc xem là một Caesar. Nhưng trong một phương diện khác, ông gây ra nhiều ý kiến chống đối, đó là lý do tại sao ông không đuợc bầu làm tổng thống Hoa Kỳ, mà chỉ làm một nguời Lính Già Không Bao Giờ Chết.

Ông sinh truởng trong một gia đình võ nghiệp. Cha ông là tướng chỉ huy lực lượng Hoa Kỳ chiếm đóng Phi luật Tân sau cuộc chiến tranh Hoa Kỳ -Tây Ban Nha 1898. Lúc nhỏ sống trong doanh trại, ông được dự những buổi chào cờ và diễn hành quân cách, nên nuôi giấc mộng làm lính. Ông đuợc gởi học truờng thiếu sinh quân, và lớn lên đuợc thâu nhân vào truờng West Point. Sau khi ra truờng vào năm 1904, ông đuợc gắn cấp thiếu úy ngành công binh, và phục vụ ở Phi Luật Tân để xây cất đường sá và bến tàu, rồi làm sĩ quan tùy viên cho cha. Nhờ đó ông đuợc tháp tùng theo cha trong các cuộc thăm viếng Nhật Bản, Trung Hoa và Singapore, và có nhận định sớm là tương lai quyền lợi Hoa Kỳ không phải ở Au Châu mà là ở các nuớc Á Châu đang giành lại quyền độc lập.

Trở về Hoa Kỳ ông tham gia công trình kênh Panama, phụ trách xây cất San Francisco sau vụ động đất 1906, tham gia trận chiến tranh với Mexico năm 1913. Khi Thế chiến 1 bùng nổ, ông là Ðại tá trong đoàn quân Viễn chinh Hoa Kỳ sang chiến đấu ở Pháp năm 1917. Mặc dù là sĩ quan tham mưu sư đoàn, ông thích cầm quân ra trận. Ông là một sĩ quan gan dạ trong các trận đẩm máu nhất của mặt trận miền Tây (Pháp, Bỉ va Hoa Lan) ông được gắn 7 anh dũng bội tinh Silver Star, một DSC (Distinguished Service Cross), một DSM (Distinguished Service Medal) và một Legion d honneur(Bắc đẩu bội tinh) của quân đội Pháp, và đuợc thăng cấp Tuớng một sao.

Cũng như các danh tuớng Mỹ khác, ông có một lối ăn mặc đặc biệt, không gài cúc cổ áo, không mang cà vạt, và thích đội chiếc nón két bàu nhàu thêu kim tuyến trông rất tài tử.

Ông được cử làm Chỉ Huy Trưởng trường West Point năm 1919 lúc 39 tuổi, là một trong nhũng vị chỉ huy truởng trẻ nhất. Ông thực hiện nhiều cải cách sâu rộng như nâng cao tinh thần thể thao, mang môn khiêu vũ vào chuơng trình, khuyến khích SVSQ khích đọc báo hàng ngày để tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Về văn hóa, ông thấy người lính tương lai không còn là hạng chuyên nghiệp nữa mà xuất thân từ các tầng lớp xã hội, nên người sĩ quan không thể dùng kỷ luật khắc khe và hình phạt nặng nề để chỉ huy mà phải có tầm hiểu biết rộng rãi về tâm lý, lịch sử, xã hội và những mối tuơng quan trên thế giới, nên khoa Nhân văn (Sử, Văn chuơng) và Khoa học xã hội (Xã hội, Luật, Kinh Tế) được mang vào, và các giảng viên được gởi đến các đại học bên ngoài hàng năm một tháng để trau dồi kiến thức. Nhờ vậy văn bằng tốt nghiệp West Point đuợc Quốc hội HK biểu quyết chấp nhận có giá trị ngang hàng với văn bằng cử nhân ở các đại học dân sự.

Năm 1922 ông được cử trở lại Phi Luật Tân chỉ huy lực luợng quân sự HK ở Manila trong 3 năm, khi trở về HK ông được thăng cấp Tuớng 2 sao chỉ huy cấp quân đoàn, rồi làm việc tại Bộ Quốc phòng.

Năm 1930 ông được cử làm TổngTham mưu trưởng quân lực HK, và được mang cấp tuớng 4 sao giả định theo chức vụ. Ông thực hiện nhiều công tác quan trọng, như ra Quốc Hội tranh đấu đòi tăng ngân sách quốc phòng, gia tăng quân đội, lập ra trường tham mưu trung cấp Leavenworth giúp sĩ quan trẻ có cơ hội tiến xa trên đường võ nghiệp, lập ra Ðại học quân sự để giúp cấp tá lãnh đạo sau này. Nhờ vậy khi Ðại chiến 2 bùng nổ, quân đôi HK có đủ cấp sĩ quan lãnh đạo.

Khi TT Roosevelt đắc cử năm 1930, chính sách New Deal đuợc mang ra để giải quyết nền kinh tế khủng hoảng. Một tổ chức gọi là Civilian Conservation Corps thu hút hơn 300 ngàn người trẻ không có việc để thực hiện những chương trình như xây trường học, tu bổ công ốc, xẻ đường, khơi sông và trồng rừng. Chương trình này gặp khó khăn buớc đầu vì tất cả đoàn viên đều là dân thất nghiệp luời biếng và thiếu kỷ luật, nên ông được giao phó nhiệm vụ này. Nhờ áp dụng tổ chức quân đội và dùng sĩ quan điều hành, ông đã thực hiện kế chưong trình này tốt đẹp.

Năm 1934 nhiệm kỳ Tham mưu truởng đáo hạn, ông vận động ở lại để có thể thực hiện nhiều chương trình khác, nhưng không được. Trong lúc đang khó xử, vì ông sẽ trở lại cấp cũ, thì phái đoàn chính phủ Phi Luật Tân sang Washington nhờ chính phủ HK giới thiệu một vị cố vấn quân sự để thành lập một đội quân chuẩn bị cho một nuớc PLT sắp được HK trao lại độc lập vào năm 1946. Nếu nhận chức vụ này ông phải rời quân đội. Ðó là một khổ tâm của ông, mặc dù ông hưởng đuợc nhiều quyền lợi lớn. Cuối cùng buộc lòng, ông chấp nhận, và chính phủ đặc phái Ðại tá Eisenhower đi theo làm phụ tá cho ông.

Vào năm 1940, Ðế quốc Nhật Bản đang bành truớng thế lực trong vùng Ðông Nam Á. Vì thời gian cấp bách và ngân sách eo hẹp nên ông phỏng theo Thụy sĩ lập một đạo quân trừ bị, nghĩa là chỉ duy trì một đạo quân hiện dịch 40 ngàn, còn ngoài ra sẽ đào tạo một đạo quân trừ bị khoảng 200 ngàn nguời trong thời gian 6 năm, khi bình thuờng ở nhà, khi có chiến tranh sẽ trở lại nhập ngũ. Ðó là một kế hoạch sai lầm, vì đạo quân này ô hợp tan rả nhanh chóng khi quân Nhật đổ lộ lên Luzon vào năm 1941.

Sau khi chiếm Triều Tiên, Mãn Châu, miền Bắc Trung Hoa, các tỉnh Thuợng Hải, Bắc Kinh và Ðài Loan, Nhật Bản thấy không đủ sức để chiếm nốt Trung Hoa, nên ngừng lại và quay ra bành trướng trong vùng Thái Bình Duơng để chiếm các tài nguyên quan trọng cần cho bộ máy chiến tranh như dầu hỏa ở Nam Duơng, cao su ở Mã Lai và hầm mỏ ở Úc. Khởi sự Nhật đưa quân vào Ðông Duơng năm 1940 với sự đồng ý của Pháp để đánh chiếm Mã Lai, Singapore, và tiếp tục đổ quân chiếm các quần đảo Marinas, Solomons và Papua New Guinea để xâm chiếm Úc. Truớc tình hình nghiêm trong, Bộ Tổng Tham mưu HK gọi ông trở lại quân đội và thăng ông cấp Tuớng 3 sao vào tháng 7/41 làm tư lệnh quân đội HK và PLT.
Khi quân Nhật thình lình oanh tạc Pearl Harbour ngày 8/12/41, ông đuợc thăng lên tuớng 4 sao chỉ huy tất cả lực luợng HK ở Thái Bình Duơng.

Lực luợng HK ở PLT chỉ gồm có 3 sư đoàn với quân số không đầy đủ duới quyền chỉ huy của tuớng Wainwright, ông yêu cầu Bộ Tổng Tham Mưu (TTM) gởi thêm quân và vũ khí, nhưng không đuợc đáp ứng, vì ưu tiên dành cho mặt trận Âu Châu. Nên khi quân Nhật từ Ðài Loan đổ bộ 200,000 quân cùng với hàng trăm phi cơ lên bán đảo Luzon phía Bắc PLT thì HK không chống đỡ nỗi, quân đội HK rút về cố thủ ở bán đảo Battan cách Manila vài chục dặm về phía Bắc, nhưng Battan thất thủ, ông và và bộ tham mưu rời Manila rút ra đảo Corregidor ngoài vịnh Manila. Ông cuơng quyết cố thủ để chờ tiếp viện. Bộ TTM duới quyền tướng Marshall yêu cầu ông rời hòn đảo này để qua Úc lập lực lượng phản công, ông từ chối dù phải bỏ mạng. Tuớng Marshall lo ngại nếu tuớng MacArthur bị bắt sống thì đó là một sự nhục nhã đối với cường quốc HK và làm mất tinh thần quân đôi HK trên khắp thế giới, nên ra lệnh ông phải rời. Hải quân đuợc lệnh phái tàu đến đưa ông và ban tham mưu xuống đảo Midanao phía Nam PLT, và từ đó không quân đưa ông sang Darwin, thành phố bắc Úc. Ông cảm thấy hổ thẹn như kẻ đào ngũ bỏ rơi quân đội, nhưng ông hứa, “I shall return.” Ðó là câu nói bất hủ đã dày vò tâm hồn ông ngày đêm cho đến khi giải phóng đuợc PLT mới thôi. Khi ông vừa đến Darwin thì không quân Nhật dội bom xuống thành phố này. Khi xuống Melbourne ông được thủ tuớng Úc John Curtin và dân chúng thành phố này đón mừng như một vị anh hùng. Trong khi đó ở HK bộ máy tuyên truyền ca ngợi ông để nâng cao tinh thần quân đội, các hội hè, các đoàn thể và các truờng học đều treo cờ và hình ảnh của ông.

Ông đuợc cử làm chỉ huy lực luợng HK và các nuớc Ðồng Minh ở Viễn Ðông, nhưng ông khổ tâm vì quân lực HK chưa có mặt trên đất Úc. Trong khi đó nuớc Úc đang bao trùm trong một bầu không khí bại trận đến nơi, vì Úc đang bị bỏ ngõ, quân lực Úc gồm 4 sư đoàn thiện chiến đang ở mặt trận Bắc Phi, Hải quân Úc đang ở Ðia Trung Hải và không lực Úc đang ở Trung Ðông, nên dân chúng lo sợ quân Nhật có thể xuất hiện bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào.

Sự có mặt của ông mang lại một niềm hy vọng lớn cho dân Úc. Ông đặt bản doanh tại thành phố Brisbane, ngụ tại khách sạn Lennon và làm việc tại tòa nhà AMP. Khi mặt trận Âu Châu bắt đầu nghiêng về phe Ðồng Minh, Tổng Tham Mưu Truởng Hoa Kỳ mới bắt đầu nghĩ đến chiến truờng Viễn Ðông, quân đoàn 8 do tuớng Eichelberger và nhiều phi đoàn vận tải và chiến đấu đuợc gởi sang Úc.

Chiến luợc của Nhật là một mặt chiếm các quần đảo Solomons, Papua Guinea, và một mặt khác diệt tan hạm đội HK, cắt đứt đuờng hải vận từ HK, tức là làm bá chủ được vùng Thai Bình Duơng, và vấn đề xâm chiếm Úc không còn khó khăn nữa, nên Nhật đã oanh tại Trân Châu Cảng ngày 8/12/41 hòng tiêu diệt hạm đội 7 của HK, nhưng không thành công, nên qua năm sau, Đô đốc Yomamoto dẫn hạm đội hùng hậu với 4 hàng không mẫu hạm chứa trên hàng trăm phi cơ quyết tâm tiêu diệt hạm đội HK. Nhờ bắt được tín hiệu mật của Nhật, Hải quân HK phát hiện sớm và đánh tan đoàn chiến hạm Nhật gần đảo Midway. Trận hải chiến này đã xoay chiều mặt trận Thái Bình Dương. Trong khi đó, tướng MacArthur bắt đầu phản công những quần đảo. Những trận đánh chiếm những căn cứ Nhât trên các quần đảo này là những trận đẫm máu đắt giá với 1 đổi 2, bởi vì quân Nhật cố thủ trong những hầm hố kiên cố. Sau khi chiếm đuợc đảo Solomons, HK va Úc bắt đầu phản công New Guinea. Khi các căn cứ lớn như Rabaul, Lae, Gona và Buna lọt vào tay HK, và quân Úc đánh tan đuợc quân Nhật ở con đuờng mòn Kokoda phía Bắc thị trấn Moresby của Papua New Guinea thì Đồng Minh coi như làm chủ tình hình quần đảo này, và tuớng MacAthur tuyên bố với dân Úc mối đe doa Nhật không còn nữa.

Bây giờ tướng MacArthur mới nghĩ đến kế hoạch giải phóng PLT như lời hứa, nhưng các tư lệnh Hải quân và Không quân muốn bỏ PLT mà đánh thẳng vào Nhật. TT Roosevelt bay sang Hawai họp với các tuớng vùng Viễn Ðông để vạch một kế hoạch phản công. Ông thuyết phục TT Roosevelt phải giải phóng PLT.

Ông được thăng cấp tuớng 5 sao ngày 18/12/44 chỉ huy các lực luợng Viễn Ðông. Vào năm 1944, quân Ðức bị đẩy lui khắp các mặt trận Âu Châu, nên mặt trận Viễn Ðông đươc tăng cuờng. Cuộc đổ bộ lên đảo Leyte phía Ðông PLT gồm một hạm đội trên 1000 chiếc và hàng trăm máy bay hùng hậu chẳng kém trận Normandy. Tuớng MacArthur lội nuớc từ chiếc tàu đổ bộ buớc lên bãi biển, đầu đội chiếc nón két tài tử và ngậm ông vố là hình ảnh lịch sử khó quên, và từ đó quân Mỹ tiến chiếm Luzon và giải phóng Manila vào tháng 2, 1945.

Hải quân tiến chiếm các đảo chiến lược như Saipan, Iwo Jima và cuối cùng là Okinawa gần Nhật. Ðây là một trận đẩm máu nhất, cả 2 bên đều thiệt hại nặng, HK phải trả gía 50 ngàn quân mới chiếm được hòn đảo này.

Kế hoạch đánh thẳng vào nội địa Nhật bắt đầu, hàng trăm pháo đài bay B.29 từ các căn cứ trên Thái Bình Dương hàng ngày dội hàng ngàn tấn bom xuống các thành phô kỷ nghệ Nhật, nhưng Nhật chưa chịu đầu hàng. Căn cứ vào mức thiệt hại nặng ở trận Okinawa, TT Truman không muốn HK phí tổn và kéo dài cuộc chiến tranh, nên hạ lệnh thả 2 qủa bom mguyên tử xuống Hiroshima ngày 6/8 và Nagazaki ngày 9/8 khiến Nhật đầu hàng vô điều kiện vào ngày 15/8/45.

Tướng MacArthur được cử làm Chỉ Huy Tôi Cao các lực luợng Ðồng Minh chiếm đóng Nhật. Lễ đầu hàng đuợc diễn ra trên chiến hạm Missouri, tướng MacArthur oai phong với chiếc nón két phong suơng, cổ không thắt cà vạt như thuờng lệ chủ tọa buổi lễ.

Khi quân đội chiếm đóng HK đặt bộ chỉ huy trên đất Nhật, ai cũng tưởng tướng MacArthur sẽ thi hành một chính sách trả thù không nuơng tay đối với sự tàn ác của quân đội Nhật, nhưng nguợc lại ông là một nhà chính trị khôn ngoan. Lúc đầu ông định thiết lập chế độ quân quản và lập tòa án quân sự, nhưng thủ tuớng Yokoda cam kết sẽ thi hành nghiêm chỉnh văn kiện ký kết, nên ông bỏ ý định này, và quả nhiên 3 tháng sau tất cả vũ khí, máy bay, tàu chiến đều được giao trọn cho lực luợng chiếm đóng. Một vài nuớc đồng minh yêu cầu tháo gỡ may móc kỷ nghệ của Nhật để đến bù thiệt hại chiến tranh, và bắt xử Nhật Hoàng về tội ác chiến tranh, ông từ chối, bởi vì bây giờ ông không cầm quân nữa, mà đang đối phó với nền kỷ nghệ sụp đổ, nạn thất nghiệp và các đảng chính trị thiên tả của Nhật. Cho nên vấn đề cấp bách là phục hồi nền kinh tế Nhật để gỉai quyết nạn thất nghiệp trầm trọng do hàng triệu quân Nhật giải ngũ, và dân chủ hoá một nước quân phiệt độc tài.

Ông có công lớn đưa ra một bản dự thảo Hiến Phap Nhật và được Quốc Hội Nhật chấp nhận với những nguyen tắc dân chủ như: biến nước Nhật quân chủ chuyên chế quân phiệt thành một nước quân chủ lập hiến, biến nền kinh tế chỉ huy thành kinh tế thị trường, bỏ chế độ trợ cấp Thần đạo tôn sùng Nhật Hoàng, thành lập các nghiệp đoàn lao động, cải cách ruộng đất, phá bỏ những tổ hợp công ty gia đình phục vụ cho bộ máy chiến tranh...

Mặc dù HK có viện trợ cho Nhật để tái thiêt nền kinh tế, nhưng Nhật không hưởng đuợc chương trình viện trợ Marshall như ở Âu Châu, nền kinh tế Nhật vẫn thấp kém, nên sau 3 năm chiếm đóng ông kêu gọi HK thực hiện một hiệp ước bình đẳng để giúp Nhật bản phát triển kinh tế với các quốc gia khác. Lúc này ông nghĩ đến hoà bình hơn là chiến tranh, nên ông bị công kích là đã bỏ quên vấn đề quân sự.

Ngày 25/6/50 quân Bắc Hàn đột nhiên xua quân sang vĩ tuyến 38 chia đôi Nam Bắc Hàn, quan Nam Hàn tháo chạy xuống Pusan, thị trấn cực Nam của Nam Hàn, HK với quân số ít cũng không ngăn chận đuợc. Ông được cử làm tư lệnh tối cao quân đội các nước Liên Hiệp Quốc.

Lực luợng HK chiếm đóng ở Nhật và Viễn Ðông được gởi sang Nam Hàn. Nhưng muốn đẩy lui quân Băc Hàn trở lại vĩ tuyên 38, tướng MacArtur tính HK phải tổn thất ít nhất trên một trăm ngàn quân, nên ông nghĩ ra một chiến thuật táo bạo, là bỏ mặt trận phía Nam mà đánh tập hậu ở hải cảng Inchon gần vỹ tuyến 38, cách Hán Thành 20 dặm về huớng Tây Nam và cách Pusan 130 dặm để cắt đứt nguồn tiếp vận lương thực, vũ khí và binh lính Bắc Hàn. Ông gởi kế họach về TTM và yêu cầu tăng viện một sư đoàn Thủy quân lục chiến. TTM không tin tuởng kế hoạch này, nên cử một phái đoàn gồm 3 tuớng tư lệnh lục, hải, không quân và tướng chỉ quân đoàn TQLC sang Tokyo để trình bày những điểm bất lợi về địa thế, thời tiết và tiếp vận mà nguyên tắc chiến thuật không cho phép. Ông bình tĩnh trả lời từng điểm va đánh tan mọi sự hồ nghi của ban tham mưu trung uơng, và kết luận: “Ðây là một ván cờ khó khăn, 1 đối với 5000, nhưng tôi chấp nhận. Nếu như thất bại tôi lãnh chịu trách nhiệm, và tôi sẽ cùng binh sĩ chiến đấu rút lui, còn qúy vị không mất gì cả, danh tiếng của tôi sẽ bị chôn vùi. Tôi chỉ xin qúy vị cấp cho tôi một sư đoàn TQLC để đánh tan quân địch”. Ban Tham Mưu không còn lý do ngăn trở và đồng ý.

Ðến ngày 15/9/50, tướng MacArthur đứng trên chiến hạm với tướng chỉ huy TTQC tiến về hải cảng Inchon. Bờ biển Inchon bình thuờng rất cạn, nuớc triều mỗi ngày lên xuống 2 lần là những lúc tàu có thể vào bờ. Khi cơn triều thứ nhất dâng lên vào lúc 8 giờ sáng, một đơn vị TQLC chiếm hòn đảo nhỏ trước mặt hải cảng Inchon chẳng gặp khó khăn, và khi cơn triều thứ nhì lên cách 8 giờ sau, thì cả sư đoàn trên các tàu đổ bộ tiến vào bờ mà chẳng gặp sự kháng cự đáng kể. Bị yếu tố bất ngờ Bắc Hàn không chống cự được, trong khi đó lực luợng HK từ Pusan đánh lên ở thế trên búa duới đe, Bắc Hàn tan rả và chạy trở lại vỹ tuyến 38.

Vói chiến thuật lừng lẫy này MacArtur trở thành một thiên tài quân sự, và tên tuổi đi vào lịch sử. Các danh tuớng từ cổ chí kim và từ Ðông sang Tây thuờng hay ỷ công và bất phục tùng. Tuớng MacArthur cũng không thóat khỏi thông lệ đó. Ðiều này có một ảnh huởng tai hại cho tham vọng chính trị của ông về sau.

Lần thứ nhất khi làm tổng Tham Mưu Truởng quân lực HK dưới thời TT Hoover. Khi cuộc khủng hoảng kinh tế xẩy ra, hàng trăm ngàn cựu chiến binh mất việc yêu sách chính phủ trả trợ cấp hưu trí liền thay vì phải chờ đến 60 tuổi, nhưng chính phủ không chấp nhận, nên họ tập họp thành một đoàn biểu tình gọi là Bonus Marchers kéo về thủ đô Washington chiếm một số công ốc và gây bạo động, cảnh sát đuợc lệnh dẹp đoàn biểu tình, nhưng bất lực. Chính phủ giao cho quân đội, tướng MacArthur cởi ngựa điều động toán quân với súng gắn luỡi lê và lựu đan cay thẳng tay dẹp đoàn biểu tình, và theo chỉ thị ông phải ngừng lại bên này sông Potomac, thì ông ra lệnh cho quân đội vượt qua cầu cào sạch lều trại của đoàn biểu tình. Vụ đàn áp này làm dân chúng công phẩn, và bị báo chí lên án là một hành động phát xít chà đạp quyền tự do biểu tình của dân chúng của một nước tự do dân chủ ngay giữa thủ đô HK. Cuộc đàn áp này TT Hoover đã trả giá bằng cuộc thất bại tranh cử lần 2, còn MacArthur mang một vết dơ không tẩy xóa đuợc.

Và lần thứ hai, sau khi dồn quân Bắc Hàn trở lại vỹ tuyến 38, ông được lệnh của TTM và Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc vượt qua vĩ tuyến này để giúp Bắc và Nam Hàn thống nhất theo hoà uớc ký kết giữa các nuớc Ðồng Minh sau Ðại chiến 2, nhưng không đuợc tiến gần sát ranh giới Trung cộng. Ðồng thời TT Truman bay sang đảo Wake để gặp MacArthur tỏ sự lo âu một cuộc tham chiến của Trung cộng.

Giữa TT truman và tuớng MacArthur vẫn có một sự hiềm khích nhau. Sau khi Nhật đầu hàng, TT Truman hai lần mời tuớng MacArthur về HK, nhưng MacArthur thoái thác viện cớ bận rộn công việc, TT Truman tức bực, nhưng không dám ra lệnh triệu về, vì tuớng MacArthur là một vị anh hùng. Và sau trận Inchon thì uy danh của ông lấn át tất cả chính khách HK, trong khi uy tín của TT Truman đang tụt giảm. Khi TT Truman bay sang đảo Wake để gặp tuớng MacArthur, thì theo nghi lễ tướng MacAthur phải phải bay đến truớc để đón tiếp một vị Tổng Thống vừa là tổng tư lệnh quân lực HK, thì trái lại MacAthur ra lệnh cho máy bay hạ cánh cùng lúc với máy bay của TT Truman, tướng MacArthur vẫn ăn mặc thuờng lệ với chiếc nón phong suơng va không mang ca vạt khiến TT Truman tức giận trong lòng và chờ một cơ hội khác để cất chức. Trong buổi nói chuyện MacArthur bỏ ngoài tai mối lo sợ của vị Tổng Thống, và cả khi TT Truman mời MacArthur ăn cơm chiều thì MacArthur cũng từ chối.

Sau trận Inchon, các tuớng trong bộ TTM tự thấy mình nhỏ bé, và không dám tỏ bày ý kiến khi tướng MacArthur cho quân đội HK tiến sát biên giới Trung Hoa và cho không quân đánh sập các cây cầu trên sông Yulu giữa Trung Cọng - Bắc Hàn, và quả nhiên đưa đến sự can thiệp của Trung Cọng. HK bị đánh tan, và Trung cọng vượt qua vĩ tuyến 38 lại và tiến về Pusan. Hoa Kỳ phải khó khăn và thiệt hại nặng mới đẩy Trung cọng về lại vĩ tuyến 38.

Cuộc chiến tranh dây dưa và tổn thất nặng khiến dân chúng HK đòi chấm dứt chiến tranh sớm. TT Truman trước sự chống đối của dân chúng đang tìm cách dàn xếp ngưng chiến với Trung cọng, thì tuớng MacArthur tuyên bố trên báo chí sẽ dùng không lực dội bom các vùng kỷ nghệ Trung cọng nếu không chịu rút quân. Lời tuyên bố này đi nguợc đuờng lối của chính phủ, và chứng tỏ một sự bất phục tùng, nên TT Truman quyết định lấy tư cách tổng tư lệnh quân lực HK cất chức tuớng MacArthur Tư lệnh các nước LHQ, tư lệnh các lực luợng Ðồng minh chiếm đóng Nhật và tư lệnh HK ở Viễn đông và triệu hồi ông về HK ngay.

Khi dân chúng Nhật nghe tin này, một số đông coi như môt cái tang trong gia đình. Khi ông rời phi truờng Tokyo, hơn 250 ngàn dân Nhật đứng 2 bên đuờng tiễn đưa thương tiếc, và khi máy bay đáp xuống sân bay San Francisco, mặc dù không được loan báo chính thức hơn 500 ngàn nguời tụ tập đón tiếp, và khi ông xuất hiện chính thức ở thành phố New York, hơn 7 triệu dân chúng đổ ra đường đón tiếp ông.

Trong bài điều trần truớc luỡng viện Quốc Hội HK, ông đuợc vổ tay hoan nghênh khiến ông phải ngưng lại nhiều lần mà vị chủ tịch Quốc Hội là Joe Martin nói ông chưa hề thấy một chính khách nào đuợc hoan nghênh như vậy suốt 50 năm ở chính truờng.
Ông có nghệ thuật viết và nói truớc đám đông. Trong phòng làm việc của ông khi nào cũng có gắn một tấm guơng lớn. Mỗi lần viết xong một bài nói chuyện, ông thuờng đứng truớc tâm guơng học cách diễn tả trong lời nói và dáng điệu.

Sau khi Nhật đầu hàng, danh vọng của ông không ai bằng. Vào cuộc bầu cử tổng thống năm 1948, một số tổ chức ở HK phát động phong trào “MacAthur For President”, nhưng ông từ chối. Trong cuộc bầu cử tổng thống 1952 giữa lúc chiến tranh Triều Tiên đang gay go, dân chúng HK đòi hỏi một vị tổng thống uy tín có thể mang lại hoà bình, là lúc ông đã từ giã quân đội. Trong kỳ đại hội đảng Cộng Hòa năm 1952 chọn ứng viên ra tranh cử tổng thống, ông bị đàn em là tướng Eisenhower đánh bại như thông lệ, học trò hơn thầy, con hơn cha. Tuớng Eisenhower thua tuớng MacArthur 10 tuổi và là khóa đàn em ở West Point. Khi tuớng MacArthur làm Tổng Tham Mưu truởng, Eisenhower, thường đuợc gọi thân mật là Ike mới là Trung Tá phục vụ ở bộ TTM. Eisenhower lên tuớng 5 sao chỉ 2 ngày sau tuớng MacArthur. Ike luôn luôn kính nể vị niên truởng thiên tài quân sự, nhưng nguợc lại, MacArthur tuy khâm phục tài tham mưu của đàn em, nhưng không khỏi khinh khi Ike là một vị tuớng chưa hề có một huy chuơng chiến truờng. Trong đời binh nghiệp, Ike chỉ cầm quân có 6 tháng, rồi nhảy qua ngành tham mưu, nhưng là một sĩ quan tham mưu xuất chúng, nên MacArthur có lần đã ghi trong phiếu cá nhân của Ike: “một sĩ quan tham mưu xuất chúng mà thời chiến tranh sẽ là một vị tuớng giỏi.”
Trong binh nghiệp, một vị tướng có thể thất bại đôi lần, nhưng chỉ cần một trận lừng lẫy thì có thể trở thành bất tử. Tướng MacArthur thất trận ở PLT, nhưng chỉ một trận Inchon (Triều Tiên) như sấm vang đã đưa ông lên hàng Caesar.

Trong bài điều trần truớc luỡng viện Quốc Hội HK, ông kết thúc như sau:
“Tôi đang khép cánh cửa cuộc đời binh nghiệp 52 năm. Khi tôi gia nhập quân đội trước khúc quanh thế kỷ, mọi hy vọng và ước mơ thơ ấu đã thành tựu. Thế giới đã đổi thay bao phen kể từ khi tôi tuyên thệ trên vũ đình trường West Point, và những giấc mộng và uớc mơ đã tan biến từ lâu. Nhưng tôi vẫn còn nhớ điệp khúc một bài ca quen thuộc nhất trong doanh trại của thời đó được hát một cách kiêu hùng: “Nguời lính già không bao giờ chết, họ chỉ tàn phai với năm tháng”. Và giống như nguời lính già của câu hát đó, tôi đang khép cửa cuộc đời binh nghiệp và tàn phai, và nguời lính già đã cố gắng làm tròn nhiệm vụ mà Thuợng Ðế đã soi sáng để thấy nhiệm vụ đó. Xin chào tạm biệt mọi nguời” (I am closing my fifty two years of military service. When I joined the army before the turn of the century, it was the fulfillement of my boyish hopes and dreams. The world has turned over many times since I took the oath on the plain at West Point, and the hopes and dreams have long since vanished. But I still remember the refrain of one of the most popular barrack ballads of that day which proclaimed most proudly that - Old soldiers never die, they just fade aways. And like the old soldier of that ballad I now close my military career and just fade away, and old soldier who tried to do his duty as God gave him the light to see that duty. Goodbye!)

Cả luỡng viện Quốc Hội đều đứng dậy vổ tay hoan nghênh, và một số mắt hoen lệ.

Tất cả người lính già đều chết, nhưng sẽ chết trong bóng tối như mọi nguời, chỉ có những nguời lính già vinh với lính, nhục với lính, không bỏ rơi lính, không chạy trước lính, và giữ trọn phuơng châm “Nhiệm Vụ, Danh Dự, Tổ Quốc” như tướng MacArthur mới đuợc gọi là nguời Lính Già Không Bao Giờ Chết. Ðó là lý do tại sao tác giả cuốn sách này đã dùng câu hát Nguời Lính Gìa Không Bao Giờ Chết để gọi tướng Douglas MacArthur. 



Trần xuân Hiền
 http://batkhuat.net/tl-nguoilinhgia-khongbaogiochet.htm

Hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN : "xạo hết chỗ nói"


Thưa Qúy Vị, Quý NT và CH...

Từ trước đến nay "nhà em" cứ tưởng em là thằng ngu, và xạo nhất nứơc...

Ấy thế mà đến khi biết được lũ vẹm cán ngố, mới thấy mình còn thua chúng nhiều, thua xa...

Chúng nó ngu và xạo hơn "nhà em" đến mươi lần...

Chúng nó không những đã ngu lại còn to mồm tuyên truyền láo khoét nửa...

Chứng minh rõ ràng , với những việc sau đây:

1.- Xem bọn truyền hình công an "tiết lộ" một phòng giam kiểu mẫu dành cho Cù Huy Hà Vũ...nó còn sang hơn, rộng rãi hơn phòng ốc dành cho tụi cán ngố ở các  "căn hộ tập thể" ở ngoài Bắc,  trước 30-4-1975....

Sao chúng nó ngu đến thế, bây giờ là 2013 rồi .... có phải 1954 đâu,
mà dàn cảnh quây phim tuyên truyên, lố bịch, trắng trợn đến như thế...

2.- Chưa hết, "tên vẹm" già Bùi Minh Kiểm này, tay không "hạ" "máy bay lên thẳng" của Không Lực VNCH...thế mới tài chứ... Tội một cái chẳng có con bò nào múôn nghe hắn nổ cả, đành phải bắt cháu bé "quàng khăn máu" miễn cưởng ngồi nghe, mặt mày bí xị...

Thôi xin mời Qúy Vị, cuối tuần xem cho biết, nghệ thuật "xạo hết chỗ nói" của vẹm......thật sự đã đến mức thượng thừa...

Xin nhớ coi xong, cười tí thôi, nhất là Qúy Cụ, lở cười đã đời, cười chết luôn.."nhà em" không chịu trách nhiệm... 




BMH
Washington, D.C





Xin click vào links dưới đây:


https://www.facebook.com/photo.php?v=471158616311809&set=vb.100002530235916&type=2&theater


Ông Kiểm đang kể cho con cháu nghe về những trận đánh năm xưa.
Bùi Minh Kiểm đang kể cho con cháu nghe về những trận đánh năm xưa.




Xạo Hết Chỗ Nói

“... Hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN gần 700 báo, đài, hàng ngàn báo cáo viên “lưỡi gỗ” chuyên nói láo, nói lấy được cho sướng cái mồm, nói láo như phường ‘vô học’...” 
 (Hồi ký Rồng Rắn-Trần Độ).

Từ nào đến giờ Việt Cộng rất nổi tiếng trên phương diện xạo. Chẳng thế mà từ hơn nửa thế kỷ trước trong ngữ vựng tiếng nước ta đã có thành ngữ “nói láo như Vẹm”. Bản chất nói láo phổ biến từ lãnh tụ Hồ Chí Minh xuống tới một tên du kích quèn. Họ nói láo và huênh hoang thổi phồng thành tích không tưởng để tuyên truyền lừa bịp, che đậy tội ác và tự thần thánh hóa một cách trắng trợn, bất chấp mọi qui tắc khoa học.

Việt Cộng gian nhưng không ngoan, bịa đặt, nói láo một cách trắng trợn. Phải chăng đó là vì Việt Cộng quá chăm chỉ học tập và quá thấm nhuần cái gọi là đạo đức và tư tưởng của Hồ Chí Minh. Việt Cộng lúc nào cũng cho rằng Hồ Chí Minh là một anh hùng giải phóng dân tộc, một tấm gương đạo đức ưu việt, một lãnh tụ anh minh, cha già kính yêu, người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, thiên tài lỗi lạc nói thông thạo hàng chục ngoại ngữ, nhà tư tưởng lớn, danh nhân văn hoá thế giới… Thế nhưng ngày nay thông tin giả trá loại này không còn dối gạt được ai nữa. Mặc dù vậy, bệnh Xạo Hết Chỗ Nói là một căn bệnh nan y truyền nhiễm trong hàng ngũ những người cộng sản.

Chắc các bạn đọc đã nghe chuyện xạo về anh hùng VC Nguyễn Văn Bé. VC xạo rằng năm 1966, khi đang chuyển vận vũ khí ở Phú Lợi, Thủ Dầu Một, du kích Bé, 25 tuổi, bị một đơn vị VNCH bắt tại trận. Bé giả vờ giải thích về công dụng của các loại vũ khí này và thừa dịp cầm một quả mìn Claymore đập vào một chiếc xe tăng, làm chết 69 binh sĩ Mỹ và Việt Nam Cộng hòa, cùng nhiều xe tăng; Bé hy sinh tan xác tại chỗ. Sự thật là khi bị bắt, Bé hoàn toàn không kháng cự và vẫn sống nhăn đến năm 2002 mới chết.
Các bạn đọc đã nghe chuyện chiến sĩ biệt động Đội 159 Lê Thị Thu Nguyệt tạo kỳ tích đã dùng ná thun tẩm thuốc độc bắn chết bốn tên Mỹ trên đường Trần Hưng Đạo Saigon chưa? Hoặc các bạn đã nghe chuyện nữ tình báo VC xinh đẹp Đặng Hoàng Ánh thuộc dòng dõi hoàng tộc đã đánh bom sập tòa đại sứ Mỹ trên đường Hàm Nghi ngày 20/9/1965 chưa? Mấy mươi năm sau chiến tranh, những du kích, đặc công, cán binh VC tha hồ bốc phét ngụy tạo thành tích hoang tưởng cho các hậu duệ nể mặt chơi.
Một trường hợp xạo điển hình
Một bài viết tựa đề “Huyền thoại tay không “quật ngã” trực thăng UH–1 của Mỹ” đăng trên báo mạng Phụ Nữ Today trong nước nghe quá hấp dẫn và gợi trí tò mò của người đọc. (http://phunutoday.vn/blog-nguoi-noi-tieng/nguoi-noi-tieng/201203/Huyen-thoai-tay-khong-quat-nga-truc-thang-uH1-cua-My-2136590/)
Chỉ đọc qua cái tựa của bài viết người ta cũng đủ thấy ngay tính chất XHCN = Xạo Hết Chỗ Nói. Thôi thì cứ theo chủ nghĩa “mackenoism” (mặc kệ nó), thử đọc coi mức xạo tới đâu, đủ để trở thành kỹ lục chưa.
Vừa đọc tới câu thứ ba của bài viết, tôi đã thấy có dấu hiệu kỹ lục hấp dẫn:
Hơn 15 năm cầm súng chinh chiến dọc một dãi chiến trường miền trung, ông đã lập nên những kỳ tích huyền thoại khi hạ một mình hơn 8 chiếc máy bay UH – 1 và hàng chục xe tăng, thiết giáp của Mỹ ngụy.”
Nghe cũng có lý lắm vì Việt Cộng từng tuyên truyền rằng phi cơ và xe tăng của quân đội Mỹ trên chiến trường Việt Nam được làm bằng giấy các-tông kia mà.
Nếu quả thật đây là một kỳ tích, một chiến công oanh liệt phi thường, tôi nghĩ người cựu chiến binh bộ đội VC tên Bùi Minh Kiểm này lẽ ra phải trở thành một anh hùng vang lừng tên tuổi và được nhà cầm quyền Hà Nội đãi ngộ xứng đáng hơn nhiều chớ tại sao ông ta lại sống trong một Căn nhà nhỏ nằm khuất sau con hẻm bỗng trở nên vui nhộn hơn thường ngày bởi tiếng cười nói của những người khách, cán bộ phường đến thăm.”
Bạn còn muốn biết tiếp không? Vậy thì đây, cực điểm của bốc phét:
Nhìn người đàn ông tuổi ngoài lục tuần, thân hình nhỏ nhắn nhưng rắn chắc, khỏe mạnh, ít ai biết được rằng ông đã từng dùng đôi bàn tay ấy để ghì chặt một chiếc máy bay UH – 1 của Mỹ xuống mặt đất.”
Cộng phét Bùi Minh Kiểm kể với phóng viên rằng hôm đó là một ngày tháng Tư năm 1968 khi đơn vị 91 Đặc công thuộc Quân khu Năm của Việt Cộng tham dự chiến đấu tại mặt trận 44 Quảng-Đà. Nhóm đặc công của Kiểm gồm bốn người, hai người bị trúng đạn trực thăng đã chết từ phút đầu. Trích:
Ngoài hai khẩu AK, ba quả lựu đạn và một số ít cơ số đạn còn lại, hai người phải chống chọi với một tiểu đoàn trực thăng biệt động 37 của Ngụy cùng hơn 150 lính biệt kích, có sự yểm trợ của pháo binh địch.” Và đây là lời cựu cán binh Kiểm: “Lúc này, hai anh em chúng tôi chỉ liếc mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ tiến vào công sự, đạn đã lên nòng và lựu đạn cũng sẵn sàng rút chốt. Không ai nói một lời, nín thở chờ tụi biệt kích tiến vào tầm ngắn. Tụi nó sục sạo khắp nơi và khi đến gần phía bờ sông thì chúng tôi nhả đạn.”
Thưa các bạn, dù gì tôi cũng đã từng là một quân nhân của QLVNCH hơn 10 năm, tôi chỉ biết Quân Lực ta có Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân chứ làm gì có đơn vị nào gọi là “tiểu đoàn trực thăng biệt động 37”. Bên cạnh đơn vị “không giống ai” đó lại có hơn “150 lính biệt kích”. Hai chiến binh Việt Cộng chống cự lại với một lực lượng đối phương lớn hơn hàng trăm lần, chẳng lẽ những chiến sĩ này cũng bằng các-tông luôn sao? Truyện giả tưởng này càng đọc càng hấp dẫn thiệt.
Phóng viên tên Hạ Nguyên phóng bút tiếp:
Gặp chốt chống cự, địch nhanh chóng tản ra tạo thành thế gọng kìm để bao vây hai người vào giữa. Nhưng những loạt đạn AK tạo ra vành đai lửa khiến địch không thể tiến lên. Sau ba giờ cầm chân địch, ông bị thương ở tay và đầu, máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch tiếp cận công sự. Giữa lúc cuộc giằng co đang diễn ra ác liệt thì địch huy động trực thăng bắn róc két, pháo kích lần hai.”
Chỉ có hai cây AK mà có thể tạo thành một vành đai lửa ngăn chận hàng trăm địch quân bao vây chung quanh trong suốt ba giờ đồng hồ? Bị thương máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch? Đúng là một câu chuyện thần thoại cỡ Phù Đổng Thiên Vương!
Nghe đối tượng của cuộc phỏng vấn kể chuyện Phong Thần, phóng viên bị lôi cuốn và thêm niềm hứng khởi nên bơm thêm thuốc bồi cho người cựu chiến binh tiếp tục say sưa… ‘nổ’:
Quân địch sợ bị rơi vào điểm phục kích nên không dám tiến lên mà chỉ dùng hỏa lực tấn công từ xa. Nhưng nguy hiểm nhất là các trực thăng liên tục quần thảo trên đầu, súng máy và AK không thể xuyên thủng lớp thép phía dưới bụng máy bay.”
Theo kiểu nói chuyện của ông Kiểm này, người có vốn hiểu biết quân sự căn bản cũng thấy ngay là ông ta nói xạo. Bên trên của bài vừa nói hai tay súng Việt Cộng bị bao vây; thế mà ngay sau đó lại bảo là phục kích.
Phóng viên Hạ Nguyên say mùi súng chiến trường hứng chí tô vẽ hào quang chiến thắng:
 “Khi chiếc UH – 1 rà tới chuẩn bị hạ thấp để bắn róc két thì ông Kiểm lao người lên dùng hai tay ghì càng máy bay xuống. Đôi bàn tay thép như chiếc nam châm hút chiếc UH – 1 xuống gần sát mặt đất. Viên phi công bất ngờ, chưa kịp gạt cần súng máy thì đã bị anh Thao từ bên dưới bắn thốc lên, thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay mất thăng bằng loạng choạng lao xuống, nổ tan xác. Tiếng nổ của chiếc UH – 1 đầu tiên đã khiến phía địch hoảng loạn, gọi cầu viện. Đến trưa cùng ngày, ông Kiểm và đồng đội vẫn giữ vững cứ điểm, không để địch tiến về phía bờ sông. Đợt pháo kích thứ ba của địch vừa dứt thì ba chiếc trực thăng UH – 1 hạ cánh xuống khu vực chiếc trực thăng bị rơi để tìm kiếm xác. Lợi dụng cơ hội này, hai người trườn tới vị trí thuận lợi để bắn hạ ba con “chim sắt”.
Bạn đã thấy mức độ XHCN (xạo hết chỗ nói) siêu việt chưa? Đã bị thương ở tay và đầu và máu chảy ra nhiều, thế mà vẫn còn sức lao người lên ghì càng phi cơ trực thăng bằng đôi bàn tay thép. Chưa hết, máy bay thì nổ tan xác trong khi chàng dũng sĩ đặc công Việt Cộng dù bị thương máu ra nhiều mà cứ sống nhăn, thế mới là chuyện lạ chỉ xứ XHCN mới có.
Loại trực thăng UH-1 Iroquois có bốn nhân viên phi hành đoàn, trọng lượng trơn là 2,365 kg, khả năng chở tối đa là 14 người hoặc 6 băng ca tải thương hoặc số hàng hóa tương đương. Trọng lượng cất cánh tối đa là 4,309 kg. Vậy mà chàng đặc công cộng sản Kiểm dùng tay không ghì nó xuống như chơi. Chắc chàng chưa học vật lý căn bản bao giờ.
Ông Kiểm hồi ức như mới vừa xảy ra đây “Trong khi anh Thao (người đồng đội) lên đạn súng máy thì tôi chạy thắng tới đuôi chiếc máy bay rút chốt lựu đạn quăng vào buồng lái. Chiếc thứ nhất nổ tan tành khiến hai chiếc kia hoảng sợ cất cánh bỏ chạy, nhưng đã bị lưới đạn của anh Thao nhả xuống, hai chiếc còn lại cũng bị hạ nốt”. Đến cuối giờ chiều, hai khẩu súng đã gần hết đạn, không thể tiếp tục chống cự thêm. “Lúc đó hai tai tôi đã lãng đi vì tiếng nổ, đầu nhức, mắt mờ. Anh Thao cũng bị thương chảy máu khá nhiều. Hai chúng tôi hi vọng sẽ cầm cự đến được chiều tối, bọn địch sẽ phải rút lui, hoặc phía quân ta sẽ bổ sung lực lượng cứu viện” - ông Kiểm kể.
Nghe tả hai chiếc trực thăng định bỏ chạy nhưng bị “lưới” đạn AK nhả xuống nên cũng bị hạ nốt, thật đang tức mà phải cười cho cái tài phịa của Việt Cộng. Trong lúc hai tay súng Vi Xi tung hoành bắn hạ ba chiếc trực thăng thì hàng trăm chiến sĩ của Tiểu Đoàn 37 BĐQ ở đâu cà? Chẳng lẽ chết hết rồi?
Khi phát hiện hỏa lực phía ta bị suy giảm, địch bắt đầu cho quân tiến lên, quyết tâm bắt sống ổ kháng cự. Hai người vừa chiến đấu vừa tìm cách bò ra mép sông để tìm cơ hội thoát khỏi sự truy kích và đánh lạc hướng quân địch. Nhưng cả hai chưa bò ra đến nơi thì ông Thao trúng mảnh pháo xuyên qua đầu, hy sinh. Lúc đó, ông Kiểm nghĩ mình cũng sẽ chết vì chỉ còn lại ba viên đạn trong băng. Ông cố lôi xác đồng đội ra sông để cả hai cùng thả trôi theo dòng nước, không phải chết trong tay quân Mỹ-Ngụy. Lê chút sức tàn ra tới sông, ông Kiểm thả mình xuống dòng nước bất tỉnh. Trôi theo dòng nước gần 6 km, sóng đánh ông tấp vào bờ. Tưởng chừng như đã nắm chắc cái chết, nhưng ông Kiểm được người dân trong vùng vớt lên, cứu sống.”
Đọc tới đây, tôi mới vỡ lẽ hiểu ra lý do tại sao ông Bùi Minh Kiểm này lại có thể ngang nhiên nổ hăng thế, nổ bất chấp mọi quy luật vật lý học. Hóa ra, nhân chứng duy nhất trong chuyện này là người đồng đội tên Thao của ông đã bị ông khai tử để xóa nguồn kiểm chứng. Cộng sản Nga, Tàu, Việt dường như đều áp dụng triệt để câu nói của Joseph Goebbels, người cầm đầu bộ máy tuyên truyền của nhà độc tài Đức Quốc Xã Adolf Hitler: “Khi một điều lừa dối được lập đi lập lại cả ngàn lần thì chẳng bao lâu nó sẽ trở thành đáng tin là có thật” (A lie told one thousand times eventually becomes believable). Chắc các bạn cũng đã biết điển tích Trung Hoa “Tăng Sâm giết người” rồi.
Bài phóng sự đến đây chưa dứt. Dường như ông Kiểm nổ chưa đã và người phóng viên hăng say với nhiệm vụ chức nghiệp còn muốn viết tiếp. Thôi thì chúng ta chịu khó đọc cho hết câu chuyện giả tưởng này:
Năm 1970, ông chuyển về công tác, chiến đấu và giữ chức vụ Chính trị viên Đại đội 11, Đoàn pháo binh 575. Cuối năm 1971, ông được đơn vị giao nhiệm vụ trinh sát, đặt đài quan sát trên đỉnh Bà Nà - Núi Chúa để theo dõi tình hình hoạt động của địch ở sân bay Đà Nẵng. Nhớ lại trận đánh mà ông tham gia cùng các đơn vị ở Đoàn pháo binh 575 vào tháng 8/1972, ông không khỏi tự hào rằng mình là một trong những người được góp một phần nhỏ công lao vào chiến thắng giòn giã ấy. Trước đó, công tác chuẩn bị cho trận đánh “lịch sử” đã được lãnh đạo thống nhất phương án. Táo bạo và bất ngờ, các trận địa pháo của Đoàn 575 đặt tại trận địa Hòa Bình (Hòa Vang, TP.Đà Nẵng) và Điện Sơn (Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) phát hỏa lúc 5 giờ 35 ngày 2/8, ngay trước mũi hành quân tìm diệt của địch (cách trận địa Hòa Bình chỉ vài trăm mét). 80 viên hỏa tiễn “tìm” đúng mục tiêu, phá hủy 57 máy bay, diệt 147 tên Mỹ hầu hết là sĩ quan, giặc lái, kho xăng trong sân bay bốc cháy dữ dội 5 giờ liền, nhiều phương tiện chiến tranh của địch bị phá hủy. Trận đánh để đời của Đoàn 575 đã làm giặc Mỹ ngớ ra không kịp đối phó... Lật giở tấm bản ghi thành tích chiến đấu của đơn vị năm nào, ông cười tự hào, “Gần 10 năm (1966-1975), Đoàn pháo binh 575 đã đánh hơn 500 trận, tiêu diệt 6.000 tên địch với hàng ngàn sĩ quan, phá hủy 780 máy bay, 1.000 xe quân sự, 200 khẩu pháo các loại, thiêu cháy 50 triệu lít xăng dầu và rất nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại của Mỹ.”
Người Mỹ có câu nói “If you've got a big mouth and you're controversial, you're going to get attention” (Nếu bạn to mồm khoác lác và nói điều trái ngược để tạo ra tranh cãi, bạn sẽ được mọi người chú ý). Ông Kiểm nổ này càng được nhiều người chú ý. Thế hệ trẻ và con nít trong nước đọc bài phóng sự này chắc chắn sẽ phục ông sát đất nếu chúng lười tìm hiểu. Những người đồng đội cùng thời đi “B” với ông và còn sống đến ngày nay sẽ rủa thầm buông lời than thở “Trời ơi, mình đã nổ mà nó còn nổ hơn!”.
Nhưng trong thời đại thông tin này, muốn kiểm chứng và đi tìm sự thật kể ra cũng không khó lắm, chỉ hỏi ông Gú Gồ là biết ngay. Chính vì thế, câu chuyện của cụ Bùi Minh Kiểm kể chẳng được giới trẻ công dân mạng trong nước tin tí nào. Các phản hồi có tính cách tiêu cực độc giả gửi vào Phụ Nữ Today dĩ nhiên đã bị kiểm duyệt và bôi bỏ hết. Tuy nhiên, trên các trang nhật ký cá nhân, hàng trăm người đọc không ngần ngại lên tiếng.
Một số lời bình tiêu biểu
- Câu truyện thần thoại vô chứng cứ với những chi tiết lố bịch đến mức con nít tiểu học nước ngoài cũng phải thốt lên là "bốc phét thì cũng vừa vừa thôi, còn để dành chỗ cho chữ ký!", thế mà báo nhà nước vẫn đăng mới nản!
- Hay chỉ là trực thăng bằng giấy cúng cô hồn Rằm tháng Bảy mà bác Kiểm nhà ta thần hồn nát thần tính nhìn lộn vậy ta... hihi...
- Thật hãi quá các cụ ơi. Nghe nói hồi xưa có vụ chiến sĩ ta cầm K54 bắn rơi B52 nữa đấy!
- Cụ Bùi Minh Kiểm đúng là Hercule của Việt Nam! Vãi thật siêu nhân à!
- Superman có họ hàng người Việt mà bây giờ mình mới biết!
- Xin các bác nhà báo có bơm thì cũng bơm vừa phải thôi chứ; bơm quá đối tượng bay như bong bóng mất.
- Nhảm thật! Sau trận pháo kích dữ dội mà đơn vị ông Kiểm vẫn còn sống và bám gần đó và vẫn còn bất ngờ khi quân Mỹ đổ bộ xuống ngay đó thì ông ổng là Rambo và chẳng biết gì về kỹ thuật quân sự cả.
- Theo câu chuyện kể thì lúc đang đứng dưới hào chiến đấu, ông này đã nhảy lên nắm càng máy bay lôi nó xuống đất. Xin hỏi máy bay này nếu nó biết bên dưới là địch, thì khoảng cách nó giữ với mặt đất không lẽ chỉ 1, 2 mét? Hơn nữa ông này còn đứng dưới hào, là ít ra phải ngang hông, coi như ông muốn với tới máy bay phải nhảy như người nhện. Chưa kể ổng nặng bao nhiêu? Cho hết quân trang quân dụng ổng nặng cỡ 100kg thì nhằm nhò gì với cái trực thăng này?
- Ghét nhất là đọc mấy đoạn kể lại của bố Kiểm. Toàn suy diễn và bịa chuyện, chẳng thể tin nổi.
- Chắc tay phóng viên xem phim "siêu nhân" hơi bị nhiều!
- Tung chảo chém gió thì cũng để đức cho con cháu với chứ.
- Chao ôi, nghe khắm y như lũ Bắc Triều Tiên!
- Trực thăng Mỹ nó bắn rocket mà hạ thấp đến mức cho bác bám vào à? Mức đó thì nó bắn xong nó nổ luôn chắc.
- Học ngữ văn của Việt Nam là biết khả năng chém gió khủng đến cỡ nào! Nói khoác một mình dùng súng AK47 bắn hạ cả đống máy bay chưa đã sao lại còn bảo kéo cả UH-1 xuống bằng tay không. Ngày đó thân xác bác Kiểm đặc công nhà mình nặng giỏi lắm khoảng 50kg. Sao bác tài thế! Tại hạ khâm phục! Khâm phục!
- Vẫn biết tiền bối có công rất lớn nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Tiền bối viết bí kíp võ công như thế thì hậu bối chỉ có tẩu hỏa nhập ma...
- Thế hóa ra cái trực thăng nó bay tới mức đủ thấp để ông này chạy chạy chạy lại bám càng, mà cả thằng phi công lẫn thằng xạ thủ ở trong không làm được gì hả? Nhẽ bọn Mỹ nó ngu quá thiểu năng vậy hả? Hay ông này còn có cả khả năng chạy siêu nhanh như của Flash?
- Vãi đái với báo chí tuyên truyền. Tuyên truyền trong thời chiến còn hiểu được, còn thời này mà cứ thế này bảo sao bọn thanh niên càng ngày càng ngu, không suốt ngày hổ báo cáo chồn giết người chặt đầu hiếp dâm xác chết...
- UH-1F sử dụng động cơ mới General Electric T-58-GE-3 với công suất 1,325 hp. UH-1H sử dụng đông cơ Lycoming T53-L13 với công suất 1400hp. Điều đó có nghĩa là động cơ của nó mạnh từ 1,325 đến 1,400 mã lực. Muốn kéo nó đứng lại phải cần một đối lực bằng ít nhất là 1,300 con ngựa. Bác Kiểm có đi học không nhỉ?
- Từ bé đến giờ tôi đâu có thấy máy bay trực thăng UH-1H là cái giống gì đâu bác. Cho nên nghe bác bảo bác là “anh hùng tay không quật ngã trực thăng UH–1 của Mỹ” thì tôi bèn chỉ còn biết lắc đầu le lưỡi phục bác sát đất thôi.
- Có phải khi xưa bác cư ngụ gần kho đạn Long Bình chăng mà nổ đinh tai vậy?
- Bác nổ còn hơn bom tấn. Bác coi trời bằng vung, coi trí tuệ của bàn dân thiên hạ như dân Bắc Hàn khóc lãnh tụ mới dám tồn trữ của quý.
- Kỷ lục nâng vật nặng thế giới là 458 kg. Vậy vị anh hùng Bùi Minh Kiểm của chúng ta mạnh hơn đương kim vô địch thế giới bốn lần. Quá khủng khiếp.
- Thì đã bảo “Với sức người, sỏi đá cũng thành cơm” mà lị. Với cách nói ngông này, ông kéo trực thăng một phát là xuống ngay.
- Tớ cũng đã được thiền sư Nhất Hạnh nhồi sọ về sức quạt yếu ớt của trực thăng Mỹ khi cụ viết trong cuốn Hoa Sen Trong Biển Lửa rằng:
"Tôi không thể nào quên được hình ảnh mà tôi trông thấy hôm đó. Chiếc trực thăng hạ dần xuống làm cho những con bò đang kéo chiếc xe đi trên con đường quê sợ hãi chạy nhanh, và cả người cả thúng mủng đồ vật rơi long lốc xuống đường làng. Trên bờ ruộng những người lính Mỹ đã xuống trực thăng, áp tới bắt cóc người thiếu phụ đang lồm cồm ngồi dậy trong tay còn ẳm đứa con trai hai tuổi. Nét kinh khiếp hiện rõ trên khuôn mặt người đàn bà nhà quê trẻ tuổi và trên mặt bà mẹ già đầu bạc. Người thiếu phụ trao con cho mẹ với một cái nhìn không thể nào tả nổi. Và bà mẹ già nét mặt đau thương, chỉ biết đưa tay ôm lấy đứa cháu và nhìn theo, vô cùng tuyệt vọng."
Gió từ cánh quạt trực thăng yếu thật đấy, trong khi giặc lái kéo người thiếu phụ lên máy bay mà còn dám để cụ Nhất Hạnh đứng sát mặt hai mẹ con bà cụ để nhìn thấy được "cái nhìn không thể nào tả nổi"... hihi...
- Cái loa tuyên truyền phát ra đều có cơ sở, ngay cả người có thể đi trên ngọn lúa. Một anh nói phét có thể chưa được ai tin nhưng ngàn anh nói phét là nhìn lên trời thấy râu Lê Nin thì chục anh còn lại cũng hô lên “Ừ nhỉ... đúng là râu cụ Lê Nin đã hiện ở trên trời!” Quên mất, không biết cái đó gọi là gì. Thôi tạm gọi nó là... hiệu ứng nói phét!
- Ngày xưa từng có những phi công quân đội nhân dân ta “rình trong mây, đợi máy bay của địch bay ngang qua rồi nhảy từ máy bay của ta sang máy bay của chúng, nạy cửa bắt sống phi công địch”... theo lời của các cụ Tuyên Huấn thì đây cũng là câu truyện và nhân vật có thật, nhưng tạm thời chưa xác định rõ danh tính, tuổi tác, cũng như là tên của hành tinh nơi sự việc ly kỳ ấy xảy ra. Hahaha…
- Các chiến công vang lừng của anh bộ đội Hai Thiêng mà các cụ đăng báo thì còn kinh khủng hơn nhiều, tuy các chi tiết cũng là ba xạo nhưng mà ít ra còn có cái... tên là thật, thế mà chưa được xây công viên để tuyên dương!
- Nguyễn Văn Bé, Nguyễn Văn Trỗi, Lê Văn Tám, Lê Thị Thu Nguyệt, Đặng Hoàng Ánh xin chào thua cụ Bùi Minh Kiểm!
Kết
Trường hợp cựu cán binh Bùi Minh Kiểm chém gió, nổ văng miểng trên đây không phải là một vụ riêng rẻ cá biệt. Có không ít người giống hệt ông ta trong hàng ngũ đảng viên CSVN, kể cả ông thủ tướng có bằng cấp cử nhân luật rừng. Xạo hết chỗ nói đã trở thành một thứ bệnh: hội chứng hoang tưởng. Để che lấp một thứ mặc cảm thua kém, con ếch XHCN phải tự thổi phồng để chứng tỏ họ hơn người, là ưu việt.
Mới đây, ngày 4 tháng Ba năm 2013, một vài tờ báo trong nước đăng bài với các tựa đề  “Anh hùng bị tố khai man thành tích”, “Nguyên Bí thư Tỉnh ủy nói gì khi bị tố cáo?” đã lột mặt nạ ông Hồ Xuân Mãn, cựu Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế, cựu Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN. Hàng chục đảng viên, từng là cán binh đồng đội của ông Mãn, đã lên tiếng tố cáo Mãn ngụy tạo thành tích để được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Thành tích chiến đấu trong một trận đánh mà ông Mãn khoe chẳng qua chỉ là một vụ giết người. Bài báo viết: “Hồ Xuân Mãn đã thản nhiên xả súng vào đám giỗ, dẫu cho ông nội ông Mãn và nhiều bà con của chính ông ta đang ngồi tại đó. Ngoài 9 thường dân vô tội thiệt mạng, “trận đánh” này còn làm cho 8 thường dân khác bị thương. Bây giờ, cứ tới ngày ấy, thôn Phò Ninh, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế có đến 10 đám giỗ.”
Những kẻ đang lãnh đạo đất nước cùng với các đồng chí như Bùi Minh Kiểm, Hồ Xuân Mãn, Lê Thị Thu Nguyệt, Đặng Hoàng Ánh, ai cũng đều từng có thành tích chiến đấu phi thường cả và ai cũng đạt danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” và “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Thảo nào Mỹ cút Ngụy nhào đã gần 40 năm rồi mà đất nước chỉ tiến nhanh tiến mạnh trong lãnh vực Xạo Hết Chỗ Nói.
Phan Hạnh.

THỈNH NGUYỆN THƯ : PHẢN KHÁNG THÀNH PHỐ NEWHAVEN Ở ANH QUỐC DỰNG TƯỢNG ĐÀI TÊN HỒ TẶC.


news flash  animated.gif (4419 bytes)Một Chử Ký Là Một Viên Đạn
Bắn Vào Đầu Tập Đoàn Việt Gian CS Buôn Dân Bán Nước.




THỈNH NGUYỆN THƯ YÊU CẦU KHÔNG ĐẶT TƯỢNG HỒ CHÍ MINH Ở NEW HAVEN CITY
Các anh chị và các bạn thân mến,
Bọn Việt Cộng đã tặng thành phố NEW HAVEN ở Anh Quốc một tượng Hồ Chí Minh để đặt tại đây.
Xin qúy anh chị ký tên và phổ biến kháng thư đính kèm trong link ở bên dưới nhằm ngăn chận hành động vinh danh tên tội đồ của dân tộc VN, kẻ đã mang chủ nghĩa Cộng Sản độc tài, không tưởng vào VN, từ đó nước VN bị chia đôi; gây nên cuộc chiến tranh Quốc - Cộng hơn 20 năm, chết cả mấy triệu người ở cả 2 miền Nam - Bắc; kẻ đã trực tiếp giết hại nhiều chục ngàn người và bỏ tù cả ngàn người trong cái gọi là "Cải cách ruộng đất"; bắt và bỏ tù nhiều nhả văn, nhà thơ, trong đó có Trần Dần, Văn Cao, Hữu Loan...trong chiến dịch "Trăm hoa đua nở"; gây nên cuộc thảm sát tàn bạo ở Huế trong tết Mậu thân... Đau đớn và tủi nhục nhất là tội ác và nghèo đói đã chiến thắng năm 1975, đẩy toàn dân vào sự nghèo đói và sợ hãi, biến cả nước thành nhà tù vĩ đại, biết bao người đã chết trên đường vượt biên, vượt biển, khiến nhiều triệu người phải sống ly hương; và giờ đây Đảng Cộng Sản VN do HCM lập vẫn còn tiếp tục gieo rắc sự sợ hãi cho tòan dân bởi guồng máy cai trị bẳng khủng bố, bạo lục của công an và quân đội.
Dưới sự cai trị độc quyền của Đảng Cộng Sản, VN bây giờ thuộc vào các nước nghèo. Trước năm 1975, miền Nam VN tuy phải chiến đấu để chống lại sự xâm lăng của Cộng Sản Bắc Việt, nhưng dưới chính thể Cộng Hòa, người dân Miền Nam vẫn được hưởng các quyền tự do căn bản, quyền con người được tôn trọng, tài năng và sáng kiến được trọng dụng, mọi người dân vẫn có thể đóng góp để xây dựng và phát triển Miền Nam thành nước Việt Nam Cộng Hòa phú cường, hơn Nam Triều Tiên, Singapore; hơn hẳn Thái Lan, Malaysia về nhiều mặt...
Nhưng trên hết, tội bán nước, cắt đất, dâng biển đảo của Cộng Sản VN chỉ vì muốn bảo vệ quyền độc tôn, độc đảng là quá hiển nhiên rồi.
Với "thành tích" tội ác, phản nước, hại dân như thế của Hồ Chí Minh và Đảng CSVN, tượng HCM có đáng được đặt tại thành phố của một nước dân chủ, tự do như Anh Quóc hay không?
Xin hãy ký tên vào thỉnh nguyện thư dưới đây.
Chỉ mất vài phút thôi nhưng quý anh chị và các bạn có thể làm một việc ý nghĩa và lớn lao: phá tan âm mưu tuyên truyền của chính quyền CSVN, dẹp bỏ hình ảnh chương tai gai mắt của già Hồ, để khỏi khơi dậy vết thương lòng trong mội người dân VN yêu nước thực sư.


Trân trọng cám ơn,
Ngọc Đóa



Xin mời quý vị vào link website dưới đây của Newhaven Town Council để tham khảo : http://www.newhaventowncouncil.gov.uk/news

Xin chân thành cám ơn

7469116442_02a358c3b6_o.gif







---
Nguồn The Petition (
Ký Thỉnh Nguyện Thư) :
http://www.ipetitions.com/petition/newhaven-town-council-please-stop-the-ho-chi/