" Ma zde in Viet Nam "

Monday, 18 July 2016

Mà nói cái gì cơ chứ? “MA ZÊ IN ZIỆC NAM.”

Mà nói cái gì cơ chứ?


Bây giờ thì cả nước đã được nghe tài nói tiếng Anh của Nguyễn Xuân Phúc khi chàng kêu gọi phát triển kỹ nghệ để đem các sản phẩm của Việt Nam đến các thị trường thế giới. Nếu cứ tiếng ta, ta … xài thì chó nó cũng không biết chàng dốt tiếng Anh một cách tàn tệ như thế. Đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại. Đọc tiểu sử thấy chàng khoe nhắng lên là có bằng cử nhân, nói thạo hai ngoại ngữ là Anh và Nga văn thì phải tin vào khả năng ngoại ngữ của chàng chứ. Chẳng gì nước ta cũng đã… lâu dài với Liên Bang Xô Viết thì việc chàng thông thạo Nga văn là thường tình. Tiếng Anh thì trong những năm gần đây cũng đã vùng lên trở lại, nên chắc chàng nói lưu loát cái thứ tiếng của đế quốc Mỹ cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng rồi tự nhiên, tự địa chàng khơi khơi… “MA ZÊ IN ZIỆC NAM” người ta mới thất kinh về tiếng Anh của chàng.

Mấy chữ “Made in Vietnam” thì có khó khăn lắm gì cho cam mà chàng hồn nhiên ra như thế để lòi cái dốt của chàng ra. Đến khổ! Chao ơi có mấy chữ đó nói còn không nên thân thì những câu khác còn ngọng đến đâu nữa.

Nhưng chàng không phải là đứa ngọng duy nhất ở Việt Nam bây giờ. Nhớ anh y tá chích đít bỏ học sớm theo cách mạng khoe có bằng cử nhân Luật cũng không khá gì hơn trong chuyến chàng đi Tây và gặp thủ tướng Pháp cũng biểu diễn cái dốt của chàng tại cuộc họp báo truyền hình mà một đài truyền hình ở Paris lôi ra diễu cho khán giả cười vỡ bụng. Ba Ếch không biết tiếng Tây là chuyện dễ hiểu. Chàng muốn đóng cái cửa sau lưng lại mà cứ ngọ lại nguậy, không biết nói nhỏ vào tai phụ tá để được thông dịch lại mà phăng phăng tiếng Việt, bất chấp các lễ nghi thông thường của cuộc họp báo. Nhưng thôi, quen sống trong rừng có thô lậu một chút cũng tạm tha cho chàng. Không nói được tiếng Pháp thì cứ nhận là chỉ… quen nói tiếng Anh là xong. Nhưng nói được ngoại ngữ không phải là điều tối quan trọng. Làm sao một người có thể biết được tất cả các thứ tiếng trên thế giới để đi đến đâu nói tiếng nước đó được. Phan Thanh Giản đi sứ sang Pháp có cần phải biết nói tiếng Pháp đâu. Những điều nói ra mới quan trọng. Cụ Phan đi đòi đất đai mà người Pháp chiếm của nước ta. Thông ngôn của cụ làm công việc chuyển những nguyện vọng của triều đình sang tiếng Pháp. Các cụ Phan Thanh Giản, Phạm Phú Thứ, Ngụy Khắc Đản… không cần phải nói tiếng Tây như đầm con, Tây con học Marie Curie hay Jean Jacques Rousseau…

Ý tưởng, điều muốn nói mới là quan trọng. Nhưng đó lại là điều tệ hại tại cuộc họp báo mặc dầu điều Ba Ếch nói chỉ là một câu xã giao rất bình thường nhưng chỉ một câu ấy, cái dốt nát ngớ ngẩn của chàng cũng lộ ra hết. Thay vì chỉ nói đại khái rất vui mừng được đến Pháp và có dịp gặp gỡ các giới chức chính phủ Pháp để thào luận về một loạt các vấn đề quan trọng song phương, hy vọng chuyến đi sẽ thành công và có lợi cho cả hai bên thì chàng nói một câu ngớ ngẩn nguyên văn thế này: “Thưa ngài thủ tướng… Pháp . Trước hết thay mặt đoàn đại biểu cấp cao chính phủ Việt Nam, tôi bầy tỏ vui mừng trở lại thăm nước Pháp ở Châu Âu và trên thế giới…”

Thế là thủ tướng Pháp được cho nghe mấy chi tiết về địa lý nước Pháp của ông. Thiếu điều lôi cuốn atlas mở ra trang có bản đồ Pháp ra chỉ cho thủ tướng nước chủ nhà xem cho đủ. Làm cứ như không có hai chi tiết “ở Châu Âu” và “trên thế giới” là chủ nhà không biết nước mình ở đâu mà về báo cáo lại cho tổng thống Hollande không bằng.

Vớ vẩn và thập phần ngớ ngẩn. Ăn với lại chả nói. Trông cái mặt nhâng nháo và tự mãn của anh ta mà muốn phát ói. Nhưng nhờ đó mà khán giả đài Canal Plus được một trận cười đã đời.

Tôi chợt nhớ một bài thơ rất ngắn của Prévert, bài Le Jardin:

Des milliers et des milliers d’années

Ne sauraeint suffire

Pour dire

La petite seconde d’éternité

Où tu m’as embrassé

Où je t’ai embrassé

Un moment dans la lumière de l’hiver

Au Parc Montsouris à Paris

À Paris

Sur la terre

La terre qui est un astre …

Hàng nghìn năm, hàng nhiều nghìn năm

Cũng không đủ

Để nói

lên cái giây phút ngắn ngủi vĩnh cửu

Khi em hôn anh

và anh hôn em

trong ánh sáng của mùa đông

ở công viên Montsouris ở Paris

ở Paris

trên trái đất

trái đất là một hành tinh…

Prévert viết bài thơ như một chứng cớ cho cái phút giây mầu nhiệm khi đôi tình nhân hôn nhau trong một ngày đông ở công viên. Muốn ghi nhớ thêm để giữ lại cái vĩnh cửu đó, Prévert làm rõ thêm cái nơi chốn mà hai người hôn nhau ở cái hành tinh rộng lớn nhưng lại rất riêng tư của hai người…

Thi sĩ thì viết như thế. Nhưng cái nhà anh Ba Ếch nói về vị trí của nước Pháp thì lại thành ra ngớ ngẩn. Vớ vẩn và ấm ớ.

Tôi không tin là anh ta muốn dẫn một chút Prévert vì chắc chắn là anh ta thì không thể biết Prévert được.

Vì thế, biết nói một hai ngoại ngữ là một chuyện. Còn nói lên điều gì thì lại là chuyện khác. Rất khác! Đầu óc của ếch nhái, cắc ké thì vẫn chỉ toàn ếch nhái và cắc ké mà thôi vì chúng nó được “MA ZÊ IN ZIỆC NAM.”

 Bùi Bảo Trúc

Friday, 15 July 2016

Pháp Quốc khánh: Những niềm vui và trong nỗi buồn, khủng bố giết 85 người tại Nice



Tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo nhận trách nhiệm vụ tấn công ở Nice
Thanh Phương

Người dân Pháp tưởng niệm nạn nhân vụ khủng bố tại Nice ngày 14/07/2016.

Tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo Daech nhận trách nhiệm về vụ tấn công bằng xe tải ở Nice, miền Nam nước Pháp ngày Quốc Khánh 14/07/2016.

Ngày 16/07/2016, hãng tin Amaq, có liên hệ với tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo, trích dẫn « một nguồn tin an ninh », khẳng định hung thủ dùng xe tải đụng chết 84 người ở Nice là « một chiến sĩ của Nhà Nước Hồi Giáo », đã thực hiện chiến dịch này theo lời kêu gọi tấn công vào các công dân những quốc gia tham gia liên quân chống Daech.

Các cơ quan tình báo của Pháp hiện đang kiểm chứng tính xác thực của thông tin nói trên. Hiện chưa rõ là hung thủ người Tunisia, Mohamed Lahouaiej-Bouhlel, 31 tuổi, có liên hệ gì đến Hồi giáo cực đoan hay không. Tuy nhiên, theo lời biện lý Paris François Molins trong cuộc họp báo hôm qua, vụ tấn công đẩm máu ở Nice diễn ra đúng theo những lời kêu gọi giết người mà phe thánh chiến thường đưa ra. Cho tới nay, Daech vẫn thường nhận trách nhiệm về các vụ tấn công khủng bố thông qua hãng tin Amaq.

Tổ chức Nhà nước Hồi giáo Daech vẫn thường xuyên đe dọa trả đủa nước Pháp về việc Pháp tham gia liên quân quốc tế tấn công lực lượng thánh chiến ở Syria và Irak.

Pháp để quốc tang 3 ngày cho các nạn nhân ở Nice
Thanh Phương 

Người dân Pháp đặt hoa và gấu bông ngày 16/07/2016 để tưởng niệm các nạn nhân vụ khủng bố tại Nice, trong đó có 10 trẻ em.

Ngày 16/07/2016, nước Pháp bắt đầu để quốc tang trong 3 ngày để tưởng niệm các nạn nhân vụ tấn công tại thành phố Nice ngày lễ Quốc Khánh 14/07, khiến ít nhất 84 người thiệt mạng, mà thủ phạm là một người Tunisia, hiện chưa rõ là có liên hệ gì đến Hồi Giáo cực đoan hay không.

Ngoài việc treo cờ rủ ở các công sở và ngoài các cuộc tập hợp để bày tỏ tình liên đới, toàn nước Pháp sẽ dành một phút mặc niệm vào 12 giờ trưa thứ Hai, 18/07, để tưởng nhớ các nạn nhân vụ tấn công ở Nice.

Tại đại lộ Promenade des Anglais, nơi hung thủ người Tunisia Lahouaiej-Bouhlel dùng xe tải nặng 19 tấn lao vào đám đông đang xem pháo hoa đêm Quốc Khánh Pháp, từ hôm 15/07, người dân đã lũ lượt kéo đến đặt hoa và những dòng chữ tưởng niệm các nạn nhân.

Theo nhà chức trách Pháp, trong số 84 người thiệt mạng, có 10 trẻ nhỏ và thiếu niên. Tổng số người chết chắc sẽ còn tăng nữa, vì trong số 202 người bị thương, có 52 người còn trong tình trạng thập tử nhất sinh. Hiện giờ được biết là có ít nhất 17 người ngoại quốc trong số các nạn nhân.

Tổng thống François Hollande ngày 16/07 đã chủ trì Hội Đồng Quốc Phòng lần thứ hai kể từ sau vụ tấn công ở Nice, trước khi triệu tập toàn bộ chính phủ. Trước đó, ông Hollande đã quyết định triển hạn thêm ba tháng tình trạng khẩn cấp, trên nguyên tắc sẽ chấm dứt ngày 26/07. Tình trạng khẩn cấp này đã được ban hành sau các vụ tấn công khủng bố ngày 13/11/2015 ở Paris, cho phép quản thúc tại gia những nghi phạm khủng bố.

Tổng thống Hollande cũng vừa quyết định hũy chuyến công du châu Âu bắt đầu từ thứ tư tuần sau đến các nước Áo, Slovaquia và Cộng hòa Séc.

Vụ tấn công ở Nice : Phe đối lập chỉ trích chính phủ
Thùy Dương 

Chính trị gia thuộc đảng Những Người Cộng Hòa, Nicolas Sarkozy (P), Christian Estrosi (G) và Eric Ciotti (T) trong buổi lễ tại nhà thờ tưởng niệm nạn nhân khủng bố tại Nice. Ảnh chụp ngày 15/07/2016.

Vào sáng ngày 15/07/2016, chỉ vài giờ sau khi vụ tấn công tại thành phố Nice, Pháp, làm 84 người thiệt mạng, phe đối lập đã không ngần ngại lên tiếng chỉ trích chính phủ Xã Hội.

Bỏ lại đằng sau tinh thần đoàn kết dân tộc hay còn gọi là tinh thần ngày 11/01 được chứng tỏ sau các vụ tấn công nhắm vào tòa soạn tạp chí biếm họa Charlie Hebdo và siêu thị dành cho người Do Thái Hyper Casher, ngay lập tức phe đối lập cánh hữu đã có những lời trách móc, phê phán chính phủ cánh tả.

Cựu thủ tướng cánh hữu Alain Juppé khẳng định « nếu tất cả các biện pháp an ninh đều được triển khai thì thảm kịch đã không xảy ra ». Nhiều nhân vật quan trọng khác của đảng cánh hữu Những Người Cộng Hòa (Les Républicains) cũng đã đả kích sự bất lực của chính quyền và kêu gọi hành động.

Nghị sĩ Georges Fenech, chủ tịch Ủy ban điều tra Quốc Hội về các vụ khủng bố năm 2015, thì chỉ trích là « chính quyền chỉ dựa vào những cái không chắc chắn, mà không nhìn vào một thực tế khác đang xảy ra trước mắt ».

Bà Marine Le Pen, chủ tịch đảng cực hữu Mặt Trận Quốc Gia, thì cho rằng « Cuộc chiến chống lại các thảm họa do Hồi Giáo cực đoan gây ra vẫn chưa bắt đầu, điều cấp bách bây giờ là phải tuyên chiến ».

Trước những lời chỉ trích nói trên, tổng thống François Hollande đã đáp trả « Vai trò của tôi, trách nhiệm của tôi là không thay đổi điều mà tôi đã cam kết, đó là sẽ bảo vệ người dân Pháp ». Về phần thủ tướng Manuel Valls đã cố gắng củng cố « tinh thần 14 tháng Bẩy » khi kêu gọi « thống nhất thành một khối » sau cuộc họp Hội Đồng Quốc Phòng khẩn cấp ở Điện Elysée vào sáng 15/07/2016.

Trong bài diễn văn ngày Quốc Khánh Pháp, ông Hollande đã thông báo dỡ bỏ tình trạng khẩn cấp vào cuối tháng 07/2016, nhưng vụ khủng bố ở Nice đã khiến ông quyết định triển hạn tình trạng khẩn cấp thêm ba tháng nữa. Quyết định này được cựu tổng thống Nicolas Sarkozy ủng hộ, nhưng nhiều nghị sĩ cánh hữu và đảng Xanh lại phản đối vì lo ngại cho tự do của dân chúng.

Chân dung hung thủ vụ tấn công ở Nice
Thanh Phương 

Mohamed Lahouaiej-Bouhlel được Daech nhận là một trong những "chiến sĩ của Nhà Nước Hồi Giáo". Ảnh chụp thẻ cư trú 10 năm của thủ phạm.

Tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo đã lên tiếng nhận trách nhiệm về vụ tấn công tại Nice. Tuy nhiên, hiện giờ người ta vẫn chưa xác định chính thức mối liên hệ giữa Hồi Giáo cực đoan với hung thủ người Tunisia Mohamed Lahouaiej-Bouhlel, đã dùng xe tải nặng 19 tấn lao vào đám đông giết hại hơn 80 người và làm bị thương hơn 200 người trong đêm Quốc Khánh 14/07/2016 tại Nice, trước khi bị cảnh sát bắn chết.

Lahouaiej-Bouhlel, 31 tuổi, được biết là một tài xế giao hàng, sống tại Nice nhưng vẫn mang quốc tịch Tunisia. Theo lời những người hàng xóm của Lahouaiej-Bouhlel, anh ta là một người có tâm thần không ổn định và đang ly dị vợ.

Cho tới nay, các cơ quan tình báo Pháp không hề biết đến tên Lahouaiej-Bouhlel và hung thủ chưa bao giờ bị ghi vào hồ sơ và bị theo dõi như là một người có xu hướng Hồi Giáo cực đoan. Cha của anh ta cũng khẳng định là con mình không hề có liên hệ với tôn giáo, nhưng vào thập niên 2000 có một thời gian đã trở nên nóng giận thất thường, hay la hét và đập phá. Hung thủ chỉ có tiền án tiền sự về những hành vi hăm dọa, bạo lực, trộm cướp, phá hoại trong thời gian từ 2010 đến 2016.

Theo tin giờ chót từ bộ trưởng Nội vụ Bernard Cazeneuve, dường như hung thủ đã trở nên cực đoan trong một thời gian rất ngắn, tiêu biểu cho những cá nhân nghe theo lời kêu gọi của Daech và ra tay hành động giết hại tàn bạo, mà không nhất thiết phải từng tham gia chiến đấu hoặc được huấn luyện.

Ngày 15/07, cảnh sát đã tạm giữ 4 người thân của Lahouaiej-Bouhlel để điều tra và sáng hôm sau, người vợ cũ của hung thủ vẫn còn bị tạm giữ.

Vụ khủng bố 11/09 : Không có bằng chứng Ả Rập Xê Út liên can
RFI 

Một phi cơ của hãng hàng không United Airlines đâm vào tòa tháp World Trade Center, New York, ngày 11/09/2001.

Hoa Kỳ không có bằng chứng về sự liên can của các nhà lãnh đạo Ả Rập Xê Út trong các vụ tấn công khủng bố ngày 11/09/2001. Đây là kết luận của một bản báo cáo điều tra lưỡng viện Quốc hội Mỹ năm 2002, nhưng mới chỉ được công bố vào ngày 15/07/2016.

Trong bản báo cáo dày 28 trang, các cơ quan tình báo Mỹ khẳng định đã không « xác định được » mối quan hệ giữa chính quyền Ả Rập Xê Út với các hung thủ của các tấn công ngày 11/09.

Ông Adam Schiff, một chuyên gia tình báo thuộc đảng Dân Chủ tại Hạ Viện, hy vọng việc công bố bản báo cáo này sẽ « làm giảm những lời đồn đoán » cho rằng bản báo cáo trên khẳng định chính phủ hoặc các quan chức cao cấp Ả Rập Xê Út chính thức can thiệp vào các vụ khủng bố tại Mỹ năm 2001.

Ông cũng nhắc lại, trong bản báo cáo năm 2004, các cơ quan tình báo Mỹ và Ủy ban Quốc gia về vụ khủng bố tại Hoa Kỳ (Ủy ban 11/09) « đã không tìm thấy chứng cứ đầy đủ » để khẳng định giả thuyết trên.

Về phần mình, chính phủ Ả Rập Xê Út hoan nghênh việc công bố bản bảo cáo 28 trang được giữ bí mật quá lâu. Trong một bản thông cáo, đại sứ Ả Rập Xê Út tại Washington, Abdullah Al-Saoud, tuyên bố : « Chúng tôi mong rằng văn bản này sẽ loại bỏ hết mọi thắc mắc hay nghi ngờ vẫn tồn tại về hành động hay chủ tâm của Ả Rập Xê Út ». Ông cũng nhấn mạnh là Ryad đã từ lâu yêu cầu Hoa Kỳ công bố bản báo cáo của lưỡng viện Quốc hội.

Báo cáo nói trên được công bố trong bối cảnh quan hệ lịch sử hình thành từ năm 1945 giữa Hoa Kỳ và Ả Rập Xê Út đang bị nguội lạnh. Thế nhưng, trong tuần này, tại Washington, giám đốc cơ quan CIA John Brennan đã nhắc lại rằng Ả Rập Xê Út luôn là « một trong những đối tác gần gũi nhất » của Mỹ trong cuộc chiến chống khủng bố.


Khủng bố trong buổi tối ngày 14 tháng bảy 2016 tại Nice

Tại Nice, trong buổi tối ngày 14 tháng bảy 2016, một đám đông người đã tụ họp trên  khu vực promenade des anglais' để  coi pháo bông. Vào khoảng 23 giờ, khi cuộc bắn pháo bông vừa kết thúc, một chiếc xe cam-nhông màu trắng đã đâm thẳng vào đám đông và đã cán, đụng tất cả những ai có trên  quãng đường chạy của nó kéo dài khoảng hai cây số. đã có những tiếng súng nổ và tài-xế đã bị bắn hạ theo như lời kể của vSébastien Humbert, 'sous-préfet' (phó đốc-sự ?) vùng Alpes Maritimes.Theo nguồn tin cảnh-sát, khi xe cam nhông bị ngừng lại, tài xế xe đã nổ súng chống lại cảnh sát trước khi bị bắn hạ.


Vụ khủng-bố bằng cam-nhông này đã tạo ra những tổn-thất nhơn mạng quan-trọng, sơ khởi đã có đến 84 người chết và 18 người bị thương 'trong tình trạng rất nghiêm-trọng', trong số các nạn nhân, có một viên chức cảnh-sát biên-phòng cao cấp.

Theo phát ngôn viên bộ nội vụ Pierre-Henry Brandet, không có việc bắt giữ con tin. Tổng trưởng nội-vụ Bernard Cazeneuve cho biết tính đến lúc 4g30 sáng, đã có 80 người thiệt mạng trong đó có những trẻ em và 18 người bị thương trong tìng trạng trong tình trạng rất nghiêm trọng.

Ngay sau khi xảy ra vụ khủng bố, khu-vực chung quanh 'Promenade des anglais' đã bị phong-toả. Khoảng 01 giờ Sáng thứ sáu 15.07, cảnh-sát kỹ-thuật và khoa-học đã mở cuộc điều tra sơ khởi trên chiếc xe cam-nhông nằm yên trước Palais de la Méditerranée. Các bánh xe bị bể và  cửa xe đầy vết đạn. Các giấy tờ căn cước tìm thấy trên xe thuộc về một người Pháp gốc Tunisie, 31 tuổi, việc sưu tra cho thấy người này không thuộc về 'phiếu S' và được biết về những tội vặt. Các giấy tờ này có đúng là căn cước của tài xế hay không còn đang được kiểm lại và việc xác nhận căn cước của viên tài xế bị bắn hạ vẫn còn đang tiếp tục. Cảnh-sát cũng tìm thấy trên xe một khẩu súng và nhiều súng giả. Các cuộc dđều tra cũng đang được tiến hành để xem đây là một hành-vi 'đơn thân độc mã' hay có sự hỗ trợ của các đồng phạm đã trốn thoát. Tổng thống Pháp François Holland đã coi cuộc tấn-công này mang tính-cách khủng bố không-thể chối cãi.
                        
  
Được biết ngày 11 tháng bảy vừa qua, sau khi giải túc cầu Euro 2016 kết thúc, tổng-trưởng nội-vụ Bernard Cazeneuve trong khi ca ngợi việc không xảy ra điều gì đáng kể trong thời gian tranh giải  cũng đã nói đến việc 'đe dọa khủng bố vẫn còn đó' và kêu gọi cảnh-giác trong mùa hè.

cuộc khủng-bố trong buổi chiều tối ngày thứ năm 14 tháng bảy đã đưa nước Pháp vào trong một tình trạng nặng nề, đã cho thấy các đe dọa khủng-bố rất nặng đè trên nước Pháp, một nước trở nên đích nhắm của quân djihadiste do việc Pháp tham gia lực lượng liên quân quốc tế chống lại nhà nước hồi giáo Daesh. Cuộc khủng bố ở Nice vừa qua đã là một cuộc khủng bố tạo thương vong quan trọng (84 người chết và hàng chục người bị thương nghiêm trọng) ,đứng sau cuộc khủng bố ngày 13.11.2015 tại Paris( 130 người chết) và vượt xa cuộc khủng bố ở Bruxelles ngày 22 tháng ba 2016 (32 người chết).

Cuộc khủng bố tại Nice đã tạo ra một đợt phản ứng. Ngoại trưởng Mỹ John Kerry, người đã hiện diện trên khán đài nhân dịp lễ 14 tháng bảy 2016, đã lên tiếng đả-kích 'cuộc tấn công ghê tởm chống lại những người vô tội trong một ngày lễ ca ngợi sự tự do, bình đẳng và huynh đệ' trong khi đó tổng thống Obama bảo đảm với nước Pháp sự 'liên đớĩ và 'tình đồng minh cố cựu'. Nội các của tân thủ tướng Anh Theresa May cho biết 'rất chấn động và quan-ngại' và HĐBALHQ đã lên án 'cuộc tấn công dã man và hèn hạ'. Trong khi đó, tại Pháp, Ủy-ban người Pháp theo tín ngưỡng hồi-giáo (CFCM) đã 'lên án mạnh mẽ cuộc khủng-bố';đây là kiểu tuyên bố được đưa ra mỗi khi xảy ra các vụ khủng-bố!

Nhữ Đình Hùng/tin tổng hợp/ 15.07.2016-09G25

Wednesday, 13 July 2016

Hận cộng sản: Cuba thức giấc

Một bài phóng sự
Nếu người Việt lưu vong có Orange County thì người Cuba lưu vong có Miami. Nếu ở Orange County có Little Saigon thì ở Miami có Little Havana. (Chỉ khác một điều là người Cuba lưu vong đoàn kết hơn người Việt, nhờ vậy, họ có nhiều đại diện cấp liên bang, tiểu bang, thành phố và trong các đại công ty, như Coca Cola.)
Bên trong Little Havana có cửa hàng “Nooo! Que Barato!” tạm dịch “Chu choa! Quá rẻ!” Trước đây, cửa hàng này đã tấp nập sẵn, nhưng kể từ sau khi Hoa Kỳ và Cuba tuyên bố chính thức mở lại bang giao vào cuối năm 2014, và sau chuyến đi Cuba của Tổng thống Obama hồi tháng 3 vừa qua, cửa hàng này ngày càng tiền vô như nước.
Lý do: người Mỹ gốc Cuba chen chân vào tiệm này để mua những món hàng có giá hạ để gửi về cho bà con bên nhà.
Thật vậy, một gói 6 cái chuối chiên cho phụ nữ chỉ có $5.99, một áo thun cánh liền ông “mát-ze in Vietnam” cũng chỉ $5.99.
Người dân Cuba lâu nay vẫn trông cậy vào quà của bà con bạn bè bên Mỹ. Mỗi năm, người Mỹ gốc Cuba trung bình gửi về khoảng 2,5 tỉ đô la, người gửi đa số sống tại Miami và vùng phụ cận.
Chính phủ của Tổng thống Obama đã gỡ bỏ giới hạn số tiền gửi về cho thân nhân bên Cuba, và cho phép gửi về một số hàng trước đây bị cấm. Những chuyến phà từ Mỹ đến Cuba và đường bưu điện được mở lại làm cho hàng hóa mang vào dễ hơn.
Người Mỹ gốc Cuba ở Miami nói rằng lâu nay họ vẫn vui vẻ cung cấp cho bà con đau khổ thiếu thốn bên nhà những nhu yếu phẩm để có thể ăn no mặc ấm. Nhưng kể từ khi cánh cửa tự do đã mở ra, bà con bên nhà bỗng dưng quay sang yêu cầu những món theo kiểu ăn ngon mặc đẹp.
Hiện tượng này khiến nhiều người ở Little Havana lười nhấc điện thoại để khỏi phải trả lời những đơn đặt hàng hiệu hoặc mỹ phẩm cao cấp. Kẹt quá thì họ bịa ra lý do để khỏi phải nghe điện thoại.
Bà Eloisa Canova, có mấy em gái vẫn còn ở Cuba cho biết: “Tôi nghe điện thoại nhưng nói, chị đang lái xe trong đường hầm, sóng chập chờn, không nghe rõ, hả, hả, hả… không nghe gì hết. Chán ơi là chán.”
Ngoài đồ lót và quần áo, bà con bên nhà cũng yêu cầu iPhone 6, kính Ray-Ban, giày Nike; nhưng quan trọng nhất vẫn là đô la Mỹ, để họ có tiền mua các phút bỏ vào các thẻ điện thoại di động. Người nào có nhiều phút trên điện thoại sẽ có dịp lướt Internet, tra cứu những món hàng xịn trên không gian cyber để yêu cầu bà con bên Miami mua gửi về cho mình.
Món hàng ưu tiên 1 xin gửi về vẫn là điện thoại di động. Nhưng không phải hiệu nào cũng được, mà phải là iPhone 6, dưới 6 là không ổn. Chẳng những vậy mà họ còn đặt trước những sản phẩm sắp ra của Apple. Laptop và máy tính bảng cũng có ưu tiên cao.
Nhờ được truy cập Internet thoải mái hơn trước, người dân Cuba bây giờ mở ra được một cánh cửa mới, biết được những món hàng cao cấp của các nước phương Tây. Năm ngoái, anh em Castro đã tăng những điểm có wifi lên thành 65 và hứa năm nay sẽ có thêm 58 điểm. Tốc độ truy cập Internet cũng bắt đầu khá hơn.
Năm 2014, trong số 11 triệu dân Cuba có 2,5 triệu người thuê bao điện thoại di động. Qua đến năm 2015 có 3,4 triệu.
Cuba vẫn là nước có ít người sử dụng Internet nhất trong số các nước khu vực Tây Bán Cầu. Ước tính vào khoảng 10% dân Cuba có điều kiện truy cập Internet. Ngay tại trung tâm Havana, nhiều người tụ tập quanh những điểm có wifi công cộng, đến giờ khuya vẫn còn thấy họ bấm bấm quẹt quẹt để gửi tin nhắn hoặc lướt web.
Ngoài điện thoại di động, các món hàng ưu tiên yêu cầu gửi về còn có đồ lót, nội y, cho phụ nữ. Nhưng các cô các bà sành điệu bây giờ không còn muốn loại chuối chiên bán theo lố nữa mà chỉ muốn của Victoria’s Secret thôi.
Còn các ông? Cư dân Miami 66 tuổi, ông Luis Nieves, rời Cuba năm 1999: “Mấy ông bạn tôi chỉ muốn thuốc Vê màu xanh xanh. Tôi trả lời họ ở bên này tôi không xài thứ đó, và đương nhiên nếu tôi không xài thì tôi không gửi.”
Chỉ có thành phần có thân nhân bên Mỹ viện trợ mới có cuộc sống tạm ổn, còn đa số người dân Cuba vẫn còn thiếu những món cần thiết. Nhiều cửa hàng có những kệ trống trơn. Lương tháng trung bình, nếu may mắn kiệm được việc, chưa tới 25 đô la Mỹ.
Bà Sandra Cordero là một giáo viên rời Cuba năm 1980, có chồng làm tài xế xe tải. Bà nói bây giờ thì đơn đặt hàng có cả thuốc sơn móng tay, giầy xịn, máy ép tóc cho thẳng: “Thật tình mà nói, tôi chẳng vui vẻ gì. Cách đây mấy năm họ chẳng hề xin những những món đấy. Vấn đề thực sự ở đây là họ không hiểu, họ bị cô lập với thế giới bên ngoài khá lâu nên cứ tưởng ở bên Mỹ này đồng đô la từ trời rơi xuống.”
Ông Alfonso Martin, giáo sư môn văn học Tây Ban Nha kể lại vào năm 2013, hai người em họ ông ở Havana thuộc độ tuổi dưới 30 xin ông gửi iPhone, ông đã gửi cho họ hai chiếc loại 4s vào dịp Giáng Sinh. Năm ngoái, tức là chưa đầy hai năm, họ lại xin hai máy loại 6s.
Tôi hỏi họ, bộ hai máy kia hư rồi hả? Họ trả lời không, chúng em chỉ muốn bắt kịp thời đại. Tôi từ chối và họ có vẻ giận dỗi. Sau đó ngồi nghĩ lại, tôi thử đặt mình vào vị trí của họ. Họ đang thiếu thốn và chỉ muốn có những gì mà người khác đang sở hữu. Nhưng sự thật là vào lúc nhận được yêu cầu của họ, chính tôi cũng không biết Apple đã ra loại iPhone 6.”
Phong trào thèm thuồng các sản phẩm và dịch vụ của phe tư bản khiến cho anh em nhà Castro rất khó để xóa bỏ giai cấp, tiến lên thế giới đại đồng, không còn người bóc lột người, và cuối cùng, khi mà giai cấp trung lưu lan rộng, sẽ trở thành một thách thức cho chế độ.
Một buổi sáng mới đây trong quán Versailles, một tiệm ăn quen thuộc tại Little Havana mà người Cuba lưu vong hay tụ tập, các khách hàng chia nhau xem và bàn tán tin trên tờ báo nói về buổi trình diễn thời trang của hàng Chanel ngay tại trung tâm Havana.
Ông Andy Castro, rời Cuba năm 1961, phát biểu: “Người dân Cuba chưa bao giờ được xem một buổi trình diễn thời trang như thế cả. Bây giờ thì bất kỳ người phụ nữ nào ở Cuba cũng mong có một bộ đồ và các món phụ tùng của Chanel.”
 

Từ 50 năm qua mới có một tàu du lịch đầu tiên của Mỹ, chở khách từ Miami đến Havana ngày 2 tháng 5 (Ảnh Adalberto Roque/Agence France-Presse via Getty Images)
Lời bàn của Mao Tốn Cơm
Bài phóng sự trên tờ Washington Post cho thấy kể từ khi hai anh em nhà Castro bỏ ngoài tai lời anh Sáu Phong, không còn muốn cùng với đảng Cộng sản Việt Nam thay phiên nhau canh giữ hòa bình thế giới, người dân Cuba bây giờ đang có phong trào thi đua… không phải trong lao động mà trong hưởng thụ những sản phẩm và dịch vụ của bọn tư bản giãy chết.
Những cảnh nửa mếu nửa cười trong bài phóng sự có làm chúng ta nhớ lại cái thời ngay sau 75, người dân các đô thị miền Nam trông chờ các thùng quà của thân nhân ở các nước phương Tây gửi về? Các thùng quà đã giúp nhiều gia đình có được những bữa cơm có tí thịt, nhưng cũng làm chia rẽ, tan nát một số gia đình.
Tất cả chỉ vì… đói sau khi được… giải phóng, bên thắng cuộc đưa bên thua cuộc trở về thời kỳ đồ đá. Ai không tin chuyện này thì cứ hỏi những người chưa hề sống ở miền Nam trước 75 như Dương Thu Hương, Bọ Lập, và gần đây nhất lá Ái Vân. Giới cầm bút, giới nghệ sĩ thường rất nhạy cảm, và nhiều khi hay đi trước thời cuộc.
Khi nói đến sản phẩm và dịch vụ của tư bản, dân miền Nam đã từng biết qua quẹt Zippo, kính Ray Ban, thuốc Salem, rượu Johnny Đi Bộ… trong thời gian quân đội Mỹ có mặt. Vì thế họ không choáng ngợp khi nhìn thấy nhãn “mát-ze in USA” giống như dân miền Bắc.
Thông thường, trong ăn uống, khi ta đã từng kinh qua một món ngon nào đó rồi, thì khi gặp lại món đó, ta sẽ thưởng thức một cách từ tốn, lịch sự, chia sẻ với người cùng bàn. Ngược lại, ta sẽ phùng mang trợn má, ăn ngập mày ngập mặt, tọng đầy miệng, mồ hôi nhễ nhại, hả hê vừa nhai vừa nói vừa nốc… Bằng chứng là chỉ cần một bí thư xã cũng có một ngôi nhà to đùng.
Người dân miền Nam cũng đã từng biết qua thế nào là tự do báo chí, tự do bầu cử; họ biết quý trọng những thứ này cho nên mai đây chúng có trở lại, họ sẽ sử dụng các quyền này một cách khôn khéo, đúng đắn hơn. Đối với họ, ban tuyên giáo, chuyện hiệp thương, đảng cử dân bầu, đắc cử 99%… chỉ là những trò dỏm, nhưng vì đang ở trong thế trên đe dưới búa nên đành chấp nhận thôi.
Người dân miền Nam cũng đã biết 20 năm không theo cộng sản, họ đã chế được xe La Dalat, 40 năm bị cộng sản cai trị, một con ốc có độ bền tương đối cũng không sản xuất được.
Tại sao vẫn còn phân biệt vùng miền? Vì rõ ràng sau hơn 40 năm hai miền vẫn chưa hòa đồng được với nhau, bằng mặt nhưng không bằng lòng. Chính bác Cả Trọng công khai đầu têu chia rẽ bắc nam khi giảng rằng Tổng bí thư phải là người có  ’ný nuận’  và phải là Người  Miền Bắc.
Một khi đảng Cộng sản đổ sụp, các nhà lãnh đạo của chế độ mới cần nhận thức rõ tình hình. Trong Nam thì căm thù cộng sản. Ngoài Bắc vẫn còn nhiều người tin tưởng cộng sản vì cứ nghĩ rằng cuộc sống họ bây giờ khá hơn xưa là nhờ ơn đảng. Thay vì mấy gia đình chia nhau sống trong một diện tích tí teo, bây giờ họ được sống trong một căn hộ riêng biệt, có gạo trắng nước trong không cần tem phiếu, lại có xe máy tung tăng. Thành phần “ngáo Văn Ba” này không nghĩ rằng cộng sản tồn tại là nhờ công an có toàn quyền sinh sát, người dân cúi đầu cam chịu, và quan trọng nhất, nhờ có FDI và ODA, nếu không có đảng cuộc sống của họ sẽ khá hơn hiện tại, nếu có một chính quyền lương thiện, luật pháp minh bạch, Việt kiều các nơi trên thế giới sẽ ào ào đổ tiền về đầu tư, trước là để giúp nước Việt Nam khá lên, sau là có dịp về sống ở quê hương một cách thanh thản.
Trước tình hình như thế, các nhà lãnh đạo của chế độ hậu cộng sản cần khôn khéo, cẩn thận trong khi lập chủ trương chính sách. Ví dụ có nên đập tượng hoặc phá lăng giống như Saddam Hussein bên Iraq? Nếu không cẩn trọng, có thể sẽ xảy ra náo loạn, nội chiến không biết chừng?
 Châu Quang
http://hancongsan.blogspot.co.uk/2016/07/cuba-thuc-giac.html

Ngô Kỷ: "Tội phạm Formosa tự nêu ra số tiền bồi thường, nghịch lý vô cùng!"




Ngô Kỷ tại tượng Đức Trần Hưng Đạo ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ 4th of July 2016, Little Saigon
Little Saigon ngày 8 tháng 7 năm 2016
Kính thưa Quý Đồng Hương,
Người Việt quốc nội lẫn hải ngoại đã và đang tiếp tục lên tiếng phân tích và phản đối sự kiện nhà cầm quyền Việt cộng và công ty Formosa thông đồng "chạy tội," bằng cách công bố kết quả điều tra một cách "cẩu thả," kèm với số tiền Formosa đề ra bồi thường là 500 triệu đô la. Để đóng góp ý kiến liên quan đến vấn đề này, tôi đã trả lời cuộc phỏng vấn của phobolsatv.com, kính mới quý vị theo dõi Youtube sau đây.
Trân trọng,
Ngô Kỷ



Xin bấm Link: https://www.youtube.com/watch?v=Q9Y58NuJ0VY    dài 5 phút





Little Saigon bi
u t
ì
​nh​ chống Formosa và Việt cộng ngay sau khi
nghe tin công bố kết quả điều tra, trên đại lộ Bolsa, Little Saigon 2/7/2016







HÌNH: Biểu tì
​nh​ chống Formosa và Việt cộng ngay sau khi nghe tin
công bố kết quả điều tra, trên đại lộ Bolsa, Little Saigon 2/7/2016

https://picasaweb.google.com/100800038531505182033/6303206886668101393#

YOUTUBE: Biểu tì
​nh​ chống Formosa và Việt cộng ngay sau khi nghe tin
công bố kết quả điều tra, trên đại lộ Bolsa, Little Saigon 2/7/2016

Sunday, 10 July 2016

Dân Muốn Biết: 13 điều đáng đọc hỏi từ người Nhật

BỐN “CHUYỆN LẠ” Ở ĐẤT NƯỚC NHẬT BẢN- Thật đáng để suy ngẫm

Một dân tộc từ trẻ nhỏ là mầm non của đất nước được dạy dỗ hết sức chu đáo như vậy thì dân tộc Nhật làm sao THUA được Ba Tàu mà Ba Tàu dương oai diệu võ với Nhật trên biển Hoa Đông.
IMG_4035.JPG
1./ Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những “Mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.
Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
IMG_4046.JPG
2./ “No noise” – Không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
IMG_4031.JPG
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
3./ Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
IMG_4052.JPG
4./ Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường.
IMG_4055.JPG
Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
IMG_4056.JPG
Cách dạy con “cư xử” và “yêu mến” thức ăn của người Nhật khiến nhiều người sửng sốt và ngưỡng mộ. Ngay từ nhỏ trẻ em được dạy cách ăn uống lịch sự, các phần ăn buffet không bao giờ bị bỏ phí, cách ăn uống sạch sẽ gọn gàng cũng được đề cao.
IMG_4057.JPG
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là vị Thủ tướng.
IMG_4058.JPG
Trong thảm họa, hay trong bão tuyết người ta vẫn kiên nhẫn xếp hàng và không có chuyện chen lấn
Thomas Edison từng dạy: “Tất cả mọi thứ sẽ đến với người biết hối hả trong khi chờ đợi”. Chính yếu tố con người đã giúp Nhật Bản làm lại từ đầu và phát triển nhanh chóng để trở nên cường thịnh như ngày hôm nay. Không có cảnh la lối, tranh giành. Mọi người đều bình tĩnh, trật tự, trước và sau khi động đất xảy ra. Người dân vẫn kiên nhẫn xếp hàng chờ đến lượt lên xe buýt (lúc này, xe buýt là phương tiện công cộng duy nhất còn có thể hoạt động), kiên nhẫn xếp hàng chờ gọi điện thoại công cộng (vì hệ thống thông tin di động bị tắc nghẽn hoàn toàn), lương thực thực phẩm trở nên khan hiếm, thế nhưng không hề có tình trạng đẩy giá bán hay đầu cơ, găm hàng để trục lợi, các nạn nhân đều có thể tìm thấy sự giúp đỡ từ cộng đồng xung quanh mình.
Người Nhật đứng xếp hàng theo một cách mà không một nơi nào trên trái đất này có thể sánh được. Họ làm cho việc xếp hàng trở nên dễ chịu với tâm niệm rằng có một điều gì đó rất đáng để chờ đợi ở phía trước mà thực tế thì có khi không phải luôn luôn như họ nghĩ. Trong quan niệm của người Nhật thì một sự kiện mà không phải xếp hàng để xem thì rất đáng ngờ. Không xếp hàng có nghĩa là có điều gì đó không tốt, không có đám đông có nghĩa là giá trị thấp.
IMG_4034.JPG
Đối với một vài người Nhật khác thì xếp hàng là một cơ hội để họ gần gũi người thân và nói những câu chuyện không bao dứt. Họ biến việc xếp hàng thành một kỷ niệm đáng nhớ. Anh Nakajima phát biểu ” Bạn đến đây với gia đình và bạn bè. Bạn đứng với họ trong một khoảng thời gian dài. Và sau đó bạn sẽ nói hãy nhớ về ngày hôm nay chúng ta đã cùng nhau đợi chờ ở hội chợ dưới cái năng của mùa hè”
Và còn một lý do nữa là người Nhật rất thích tìm hiểu về văn hóa của các nước. Sự thú vị của văn hóa nước ngoài đã biến việc phải xếp hàng chờ đợi trở nên hấp dẫn. Cô M. Tanaka, một giáo viên đại học nói rằng: “Trong suy nghĩ của người Nhật, cơ hội được tìm hiểu những nền văn hóa mới là điều hấp dẫn không thể cưỡng lại được”.
Qua những hình ảnh trên mong mọi người có cái nhìn thật đúng đắn về chuyện xếp hàng và nâng cao nhận thức về hành vi, trách nhiệm của bản thân.
IMG_4037.JPG
Ngay cả đứng trên thang máy họ cũng đứng gọn sang 1 phía để những người vội có khoảng trống
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
Trên đây là những đức tính thật đáng ngưỡng mộ của người Nhật. Mình thật sự ngỡ ngàng bởi những thông tin rất thú vị . Mình không có ý “sính ngoại” nhưng thực lòng thấy Việt Nam phải còn học hỏi rất nhiều.
Trong bức ảnh người Việt chen lấn đổi mũ bảo hiểm như trong loạn lạc so với cảnh người Nhật xếp hàng trong thảm họa như trong bình yên mà không khỏi chạnh lòng. Tự bản thân mình sẽ rút ra được bài học văn minh và ý chí của người Nhật.
IMG_4033.JPG
IMG_4051.JPG
IMG_4038.JPG
IMG_4032.JPG
Posted by Việt Anh