ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.
Thành Kính Phân Ưu
Cụ Gioan Baotixita Nguyễn Văn Thi
đã được Chúa gọi về ngày 25 tháng 06 năm 2017, hưởng thọ 84 tuổi.

Wednesday, 28 June 2017

Cố Đô Huế, Đan Viện Thiên An; Vc loài quỳ Đỏ, chúng lại xúc phạm đến Thiên Chúa

Cố Đô Huế, Đan Viện Thiên An,
 Lại một lần nữa dưới nanh vuốt của loài quỳ Đỏ, Lần này chúng lại xúc phạm đến Thiên Chúa. Lạy Chúa, chúng con xin phó thác linh hồn chúng con trong tay Chúa. Còn thân xác này, chúng con nguyện xin gửi trả về tro bụi, trên đường chúng con đi đòi công lý. Amen.
-----------


Ông phổng đá mang tên Hồ...!
Tượng Hồ nghìn tỷ xây nhiều
Cầu phao nhô nhấp tiêu điều đời dân
Đảng ta là đảng cù lần
Mạng dân cỏ rác không cần bận tâm!

Tượng Hồ nghìn tỷ xây thêm
Cầu tre lắc lẻo ban đêm té nhào
Mạng dân có đáng là bao
Mạng đảng ai đụng là vào nhà giam!
Tượng Hồ ở nước Việt Nam
Tượng xây nghìn tỷ, dân làm không ăn
Đói meo cũng phải cắn răng
Nộp thuế xây tượng lớn bằng Lenin!
Xây tượng nhiều vẫn ăn xin
Về nước vỗ ngực quang vinh anh hùng
Tượng câm, tượng tượng điếc, tượng khùng
Cũng như phổng đá vô cùng... trơ trơ!
Hải Triều

Tin buồn & Thành Kính Phân Ưu Cụ Gioan Baotixita Nguyễn Văn Thi




 

Chúng tôi nhận được tin buồn là Cụ Gioan Baotixita Nguyễn  Văn Thi  đã được Chúa gọi về ngày 25 tháng 06 năm 2017, hưởng thọ 84 tuổi.

Thay mặt trang web UK -Đấu Tranh  thành kính phân ưu đến gia đình  cùng tang quyến, nguyện xin Thiên Chúa là đấng giàu lòng thương xót sớm đón linh hồn cụ ông Gioan Baotixita về hưởng phúc trường sinh đời đời với Ngài.


 Thành kính,

 Người Việt-Anh Quốc

Tuesday, 27 June 2017

Khi quân đội bỏ súng cầm đô... la


- Tình trạng quân đội cộng sản buông súng kiếm tiền đã dẫn đến nhiều hệ luỵ. Hệ luỵ lớn nhất là lực lượng được cho là có nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc này đã trở thành đội quân bạc nhược, lấy chủ trương "bám bờ - giữ ghế - kiếm tiền" là chính, dẫn đến tình trạng lãnh hải, lãnh thổ bị xâm lấn bởi Tàu cộng như chỗ không người.
Với những ưu đãi tối đa, các doanh nghiệp quân đội (DNQĐ) đã thao túng trong nhiều lãnh vực và tạo ra tình trạng bất bình đẳng giữa DNQĐ với doanh nghiệp dân sự (DNDS). Nhân danh phục vụ mục tiêu quốc phòng, tài nguyên quốc gia đã bị các tập đoàn tướng tá cộng sản thu tóm để làm giàu mà không cần thuê và lại được hưởng những ưu đãi rất nhiều trong việc đóng thuế so với các DNDS.
Với cơ hội làm giàu không vốn và làm giàu nhanh, làm giàu "khủng", các tướng tá cộng sản đua nhau tìm cách "tự thuyên chuyển" để "giã từ vũ khí", trở thành những tướng kinh doanh, được thăng chức dựa theo kết quả lợi nhuận, khả năng lãnh đạo được đo lường bằng con số đô la thay vì bằng khả năng điều binh khiển tướng. Những đàn bò ngày xưa vào thành phố bây giờ đã trở thành những CEO, giám đốc, chủ tịch mà khả năng, kiến thức duy nhất về kinh doanh, kinh tế là biết sử dụng máy đếm tiền.
Những thương gia mặc đồ lính, đeo huân chương đầy ngực, tiền đầy trương mục này lại là những kẻ có thế quyền và đóng vai trò quyết định trong quân đội. Thành phần quân đội còn lại chỉ được lãnh lương còm theo quy chế nhà nước thì ngày ngày "phấn đấu" và tìm cách chuyển "sứ mạng" - từ sứ mạng chiến đấu bảo vệ tổ quốc sang sứ mạng... làm giàu.
Trong "sứ mạng làm giàu" này, nhiều công trình, dự án lại có bàn tay và tiền của Bắc Kinh đổ vào. Thế là các tướng tá đại gia lại bắt tay thân thiết và trở thành "con tin thân tín" của Tàu cộng. Không đứng về phía Bắc Kinh thì mất mối làm ăn. Mất mối làm ăn thì sẽ bị đá văng ra khỏi tập đoàn DNQD. Và từ đó các tướng tá quân đội trong tập đoàn DNQD xem những người lính, những sĩ quan hiếm hoi trong quân đội có thực tâm bảo vệ đất nước là các "đồng chí phe địch", cần phải cho lên bờ xuống ruộng.
Cũng như các quan chức trong đảng tranh nhau ăn và sẵn sàng tấn công, hạ bệ, dứt điểm nhau, các tướng tá quân đội cũng không khác gì. Đó là một đàn lợn có nhiều phe tranh nhau ăn cám. Nội bộ quân đội cộng sản cũng nát bấy ra nhiều nhóm khác nhau, tranh đoạt chia vùng để trở thành những đại tướng tỉ phú. 
Cái gọi là Quân đội Nhân dân anh hùng dưới sự lãnh đạo của đảng cướp cộng sản đã trở thành một đội quân bạc nhược về tinh thần, bị lãnh đạo và lãnh đạn bởi những tên tướng bụng phệ, đếm tiền giỏi hơn bắn súng và xem Bắc Kinh là bạn, xem Dân là thù.
Hiện có vài tiếng nói được cất lên về việc quân đội phải ngưng làm kinh tế. Nó đến từ thành phần nào trong quân đội? Từ những sĩ quan thực tâm lo lắng về tình trạng tệ hại của quân đội và vận mạng của đất nước? Hay đến từ những phần tử đang bị cầm súng mà chưa được cầm tiền? Câu trả lời nằm ở chỗ những kẻ đó là đảng viên cộng sản hay là những sĩ quan không mang thẻ đỏ vốn không hề hiện hữu trong tập đoàn "trung với đảng". Điều bất hạnh cho đất nước là tất cả những phần tử ấy đều cùng một lò mà ra và trở thành một loài: loài sản chuyên hút máu nhân dân, ăn cướp tài nguyên, mặc kệ chủ quyền và bán rẻ danh dự quốc gia.
26.06.2017


Đảng Dân chủ hết thờ ,ithùng rác của lịch sử?

Đảng Dân Chủ: Tang Gia Bối Rối?   

Image result for Obamacare  
...Obamacare đã thất bại. Cả chục hãng bảo hiểm nhỏ phá sản. Các hãng bảo hiểm lớn lỗ lã...
Tuần qua đánh dấu một bước tiến mới của đảng Dân Chủ. Hay chính xác hơn, một bước... lùi mới.

Thứ ba tuần trước, Khu Vực 6 (District 6) của tiểu bang Georgia có cuộc bầu cử đặc biệt để chọn người thay thế dân biểu Tom Price được TT Trump bổ nhiệm bộ trưởng Y Tế. Đây là lần tứ tư có bầu cử đặc biệt để thay thế dân biểu tham gia nội các Trump.

Cả bốn cuộc bầu cử đều có những mẫu số chung đáng để ý:

- Cả bốn dân biểu tham gia nội các đều là CH, tức là cả bốn lần bầu đều được tổ chức trong các khu vực trước đây bỏ phiếu cho CH và cho TT Trump;

- Dù vậy, trong những tuần trước ngày bầu, TTDC nhất tề tung hô cả bốn lần bầu đều cực kỳ quan trọng vì tất cả đều là trưng cầu dân ý về thành quả của TT Trump, là cơ hội cho DC chiếm ghế dân biểu tại đây khi mà tỷ lệ hậu thuẫn của TT Trump mỗi ngày mỗi lao xuống vực theo những thăm dò dư luận mà TTDC cho là đáng tin cậy;

- Cả bốn lần, TTDC đều khua chiêng trống tiên đoán ứng viên CH sẽ thảm bại, phản ảnh sự bất mãn của dân đối với TT Trump, kể luôn cả những người đã bầu cho ông nhưng bây giờ đã sáng mắt, hối hận;

- Trong cả bốn lần bầu, Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC đều vận động tiền từ khắp nước, gửi đến để yểm trợ cho ứng viên DC, những tai to mặt lớn DC đều xếp hàng đến tận chỗ để vận động cho gà nhà;

- Và mẫu số chung lớn nhất: tất cả các ứng viên CH đưa ra đều thắng cử. DC thua đủ bốn lần: 0-4!

Nhìn vào mấy điểm trên có một điều lạ: có thể nói lý luận CH sẽ đại bại của TTDC có vẻ không sai mấy khi ta nhìn vào chiến dịch tấn công TT Trump của TTDC, với những tin xấu tràn ngập mặt báo, nghe như TT Trump sắp bị đàn hặc, nhưng lạ lùng thay, tất cả ứng viên CH vẫn thắng hết.

Ở Montana, ứng viên CH còn bị dính đáng vào một cái mà TTDC hét ầm lên như là một xì-căng-đan kinh khủng nhất của thiên niên kỷ: ông ứng viên này cả gan dám xô đẩy một anh phóng viên, bị ra tòa luôn. Trời, “phạm thượng” kiểu này thật quá mức tưởng tượng. Một tay côn đồ coi thường một phóng viên như vậy sao làm đại diện cho dân được? TTDC nhất loạt đăng cáo phó ông này. Kết quả, ông đắc cử.

Tại Georgia, TTDC và đảng DC phân tích rất kỹ chiến trường. Đây là khu vực thành đồng của CH từ mấy chục năm nay, là đất của cựu chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich, đã bầu cho ông Tom Price trong 6 nhiệm kỳ liền, nhưng bù lại, có nhiều đại học, tức là thành phần sinh viên trí thức, tất nhiên có tư tưởng cấp tiến, và quan trọng hơn cả, không ưa ông Trump chút nào. Trong cuộc bầu sơ bộ, khu vực này đã bỏ phiếu cho thượng nghị sĩ hàng xóm, ông Marco Rubio của Florida. Trong kỳ bầu chung kết, ông Trump thắng bà Hillary khít nút, chưa tới 1%. Thăm dò mới nhất tại đây cho thấy TT Trump được hậu thuẫn chưa tới 35%, thấp nhất trong tất cả các khu vực CH trên toàn quốc.

Đảng DC quyết định vẫn dùng sách lược cơ bản: “trưng cầu dân ý” về ông Trump, hô hoán phải gửi thông điệp chống Trump cho thật rõ. Ứng viên DC tại Georgia mở đầu cuộc vận động bằng khẩu hiệu “Làm Trump Nổi Giận” (Make Trump Furious, nhạo báng khẩu hiệu Make America Great!).

Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC vận động cả nước đóng tiền yểm trợ, quyên góp được đâu 25 triệu, tuyệt đại đa số từ Hollywood gửi qua dĩ nhiên. Đảng DC tố xả láng. Ủy Ban Quốc Gia của đảng CH thấy nguy, cũng vận động đâu được hơn hai chục triệu để chống đỡ. Tổng cộng gần 50 triệu được đổ vào, đưa đến cuộc chiến đắt tiền nhất lịch sử bầu dân biểu Mỹ. Tất cả các “thăm dò” đều cho thấy ứng viên DC dẫn đầu từ 2 đến 7 điểm. Kết quả bà CH thắng với 4 điểm. Lại một thành tích đáng ghi nhớ của các cơ quan thăm dò dư luận.

CH đại thắng cả bốn lần khiến đài Fox News hớn hở nhắc lại một câu nói của ứng viên Trump: “Tôi sẽ thắng, và thắng nhiều đến độ thiên hạ phát ngán, mắc bệnh luôn”. Khi ông nói câu này, cả nước chỉ cười “đúng là Trump!”. Bây giờ thì dường như ít người cười hơn nhiều.

Trước ngày bầu, tất cả TTDC nhất tề phán đây là những cuộc bầu mang tính sinh tử, có thể chấm dứt triều đại Trump, điềm báo cuộc bầu giữa mùa cuối năm tới sẽ mang lại thắng lợi toàn diện cho DC, chiếm đa số tại cả hai viện quốc hội, dư thừa túc số để đàn hặc Trump.

Sau ngày bầu, tất cả TTDC nhất tề phán đây là những cuộc bầu tầm thường, chẳng mang ý nghiã gì đặc biệt vì đều là đất của CH, CH thắng là đương nhiên, chẳng có ý nghĩa hay hậu quả gì quan trọng.

Từ “sinh tử” đến “tầm thường”, nếu TTDC có lưỡi, thì phải nói... đúng là lưỡi không xương.

Câu chuyện có vẻ mang tính tiếu lâm, thiên hạ chỉ mắc cười trước những màn múa lưỡi của TTDC.

Sự thật, câu chuyện quan trọng gấp bội. Ý nghĩa chính trị của cả bốn cái thất bại đã khiến phe CH nhẩy tưng tưng vui mừng, nhưng lại làm cấp lãnh đạo và chiến lược gia DC điên đầu tìm nguyên nhân, cách giải thích và nhất là tìm thuốc chữa.

Tìm nguyên nhân và thuốc chữa cho thất bại của bà Hillary chưa xong, bây giờ lại thêm bệnh mới. Họ không thể hiểu được tại sao với một tổng thống là đại họa như ông Trump mà mấy ông ứng viên CH vẫn có thể thắng, cử tri vẫn ủng hộ được. Cái thắc mắc này chỉ là triệu chứng của cái bệnh quá tin vào những xuyên tạc bôi bác do chính mình phịa ra.

Các chính khách, chuyên gia, và TTDC phân tích, nghiên cứu, rồi khám phá ra rất nhiều lý cớ cho thất bại sau khi tự kiểm thảo theo mô thức của bác Mao.

Cuộc kiểm thảo bắt đầu từ chuyện nhỏ, tức là từ hai ứng viên. Trước bầu cử thì ông ứng viên của DC được TTDC thổi lên tận mây xanh như là hình ảnh tương lai của DC: trẻ tuổi, đẹp trai, vợ đẹp con khôn, nói năng lưu loát, nhân bản, không quá khích, thần tượng của đám sinh viên trong khu vực. Người của thế kỷ 21. Trong khi ứng viên của CH là bà chính trị gia già nua của khu vực, đã từng ra tranh cử đủ thứ như thượng viện tiểu bang, thống đốc, nhưng đều thất bại. Chỉ là con cờ của Trump.

Nghe TTDC mô tả hai nhân vật, thấy rõ ai là ứng viên lý tưởng. Cho đến khi kết quả bầu cử được công bố.

Bây giờ thì TTDC kiểm thảo, đổi giọng, biện giải. Ứng viên DC còn quá trẻ, ít người biết đến, là một thanh niên vô danh, mới 30 tuổi, không có kinh nghiệm chính trị gì, một tay mơ không biết kỹ thuật vận động tranh cử, đã vậy lại cũng không cư ngụ trong khu vực bầu, có nghĩa là chính anh ta cũng không có quyền đi bầu luôn. Còn bị tố oan là có quan hệ quá gần với bà Nancy Pelosi, lãnh tụ khối thiểu số DC tại Hạ Viện. Trong khi ứng viên CH là chính khách lão làng, dầy dặn kinh nghiệm, ai cũng biết, thành ra đắc cử là đương nhiên. Vẫn là lưỡi không xương.

Các chính khách DC nhận định nghiêm chỉnh hơn.

Dân biểu Seth Moulton của Massachusettes “tweet” cho các đồng chí: “Đã tới lúc ngưng nhai lại cuộc thất cử 2016… Chúng ta cần một thông điệp mới, một kế hoạch tạo công ăn việc làm nghiêm chỉnh cho tất cả dân Mỹ… Chú tâm vào tương lai”.

Dân biểu Tim Ryan của Ohio nhận định “cái thương hiệu của ta tệ hơn của Trump nhiều, chẳng ai mua hết. Đảng ta đã trở thành độc tố -toxic- trong nhiều vùng ngoài vòng đai của thủ đô”.

Cụ xã nghĩa Bernie Sanders đồng ý, than phiền “thương hiệu Dân Chủ khá tồi tệ”. Cụ nói thêm “Mô hình DC không hiệu nghiệm khi DC mất thượng viện, hạ viện, toà Bạch Ốc, khi hai phần ba thống đốc là CH, khi DC mất cả ngàn chức vụ dân cử trên cả nước”.

Nhà đạo diễn thiên tả cực đoan Michael Moore nhận định “DC không có thông điệp gì, chẳng có kế hoạch nào, cũng chẳng có ai lãnh đạo”.

Những nhận định ngắn gọn nhưng không thể chính xác hơn.

Đảng DC nắm quyền quá lâu, 8 năm liền dưới TT Obama. Về chính sách, những gì muốn làm đều đã làm hết rồi. Rồi cảm thấy tự mãn, không thấy có nhu cầu thay đổi hay chế ra thêm chính sách mới lạ nào. Bà Hillary đã vất vả với chuyện này rất nhiều. Phân vân không biết phải ra tranh cử với chiêu bài đổi mới, là chiêu bài luôn luôn ăn tiền với dân Mỹ, hay là dưới cái dù Obama nhiệm kỳ ba. Nói đổi mới thì có thể ăn tiền với cử tri nói chung, nhưng như vậy là có ý chê bai chính sách và thành quả của TT Obama. Có sai mới cần đổi. Làm vậy là bảo đảm mất ngay phiếu của khối cử tri da đen vì dám chê thần tượng của họ. Mà mất phiếu da đen thì DC tiêu tùng ngay. Ngược lại, nói không đổi mới, tiếp tục chính sách của Obama thì sợ dân Mỹ coi là quá tầm thường, không sáng tạo, không viễn kiến. Mà lại có hại đối với cả triệu người thất nghiệp, gặp khó khăn kinh tế, không chấp nhận vẫn như cũ.

Bà Hillary loay hoay với thông điệp này, cuối cùng chẳng ai biết ý bà là gì. Đây là một lý do quan trọng giải thích việc bà thất cử: thiên hạ không nhìn thấy rõ đường đi của bà. Những sách viết về cuộc vận động tranh cử của bà có nêu ra nhiều chuyện trong hậu trường: ngay cả đám phụ tá của bà cũng chẳng biết rõ tại sao bà muốn ra làm tổng thống. Ngoài tham vọng cá nhân và ngoài chuyện có phụ nữ làm tổng thống thì bà ra ứng cử để làm gì? Để mang nước Mỹ đi về đâu?

Với Trump thì thông điệp quá rõ: bớt nạn di dân lậu, bớt sợ khủng bố Hồi giáo cuồng tín, bớt thuế, thêm công ăn việc làm. Với bà Hillary, dân Mỹ được hưởng lợi gì? Di dân lậu tha hồ tràn vào, khủng bố tha hồ len lỏi, trung lưu tiếp tục đóng thuế nuôi các bà hoàng oeo-phe, dân thất nghiệp tiếp tục lãnh trợ cấp, Qũy Clinton Foundation tiếp tục kiếm thêm vài tỷ, ông chồng đi đọc diễn văn kiếm thêm vài triệu,...?

Nhìn vào DC kể từ sau ngày bầu cử, ta thấy gì? Chỉ thấy một đảng gần như cuồng điên vì thua, cay cú, nhất tâm trả thù, nhất định phủ nhận bầu cử, coi đó là một tai nạn khổng lồ vì dân Mỹ giống như tài xế say rượu, lái xe bay vào lề, cần phải lay tỉnh. Nhắm mắt tìm đủ mọi cách đánh phá, chỉ trích, bôi bác TT Trump, từ cá nhân ông ta, đến gia đình, vợ con, dâu rể, rồi đến luôn cả nội các, cả đảng CH, tất cả chính sách, kế hoạch, chương trình của TT Trump và của đảng CH. Chống hết, chống vô điều kiện. Tất cả những chuyện gì có thể lôi ra làm đề tài để chống đều được khai thác tối đa. Nói như ông Thiệu ngày xưa, “chuyện bé xé ra to” để chống. Thậm chí, chuyện không có cũng chế ra cho có để đánh.

Trong khi đó thì lại tuyệt đối không đưa ra được giải pháp gì thay thế hết.

Lấy ví dụ Obamacare. Cả nước biết Obamacare đã thất bại. Cả chục hãng bảo hiểm nhỏ phá sản. Các hãng bảo hiểm lớn lỗ lã quá mức, rút ra khỏi hệ thống Obamacare hàng loạt. Tiền bảo phí tăng vùn vụt trên cả nước. 60% dân Mỹ -tức là toàn thể khối dân trung lưu- bất mãn chống Obamacare. TT Clinton gọi Obamacare là chuyện điên khùng nhất. Hiển nhiên có cái gì không ổn. Obamacare cần phải thu hồi, hay ít nhất thì cũng phải chỉnh sửa rất nhiều. CH và TT Trump muốn xé bỏ, làm lại. Không dễ vì đụng tới nhu cầu và quyền lợi sống chết của cả triệu người, nên vẫn còn loay hoay. Phe DC nhắm mắt bảo vệ dĩ nhiên. Họ đề nghị giải pháp gì để sửa chữa? Chẳng có gì hết, cứ giữ nguyên Obamacare như vậy. Bảo sao dân Mỹ không đồng ý?

Dân Mỹ muốn thấy giải pháp khác, hữu hiệu hơn, DC mù tịt.

Có nhiều vấn đề khác TT Trump thấy là sai lầm, cần phải thay đổi mạnh. Dân Mỹ có thể đã đồng ý với ông nên bầu cho ông. Nhưng DC không nhìn thấy cái “ý dân” đó, vẫn khư khư ôm cứng quan điểm cũ, có khi còn đi xa hơn nữa về cái hướng sai lầm.

Điển hình là vấn đề di dân bất hợp pháp. Tất cả các thăm dò dư luận từ mấy chục năm nay đều cho thấy đại đa số dân Mỹ không chấp di dân lậu. Họ không muốn ân xá vô điều kiện, cho dù rất nhiều người muốn tìm giải pháp không quá cực đoan để giải quyết vấn nạn này. Như TT Bush con của CH đã tìm đủ cách mà vẫn thất bại. TT Obama long trọng hứa sẽ giải quyết trong nhiệm kỳ đầu, dò dẫm với những bước chậm chạp trong cả hai nhiệm kỳ, rồi cũng chẳng làm được gì. Vì bất cứ biện pháp hơi cởi mở nào cũng bị dân chống, khiến các nghị sĩ, dân biểu cả hai đảng sợ vấn đề này hơn sợ cục than đỏ. TT Trump nhìn vào các biện pháp mạnh, hy vọng sẽ giải quyết được. Dĩ nhiên bị chống mạnh không kém. Dễ hiểu thôi.

Nhưng cái không hiểu nổi là thành phần quá khích trong đảng DC đã làm vấn đề khó khăn hơn, di hại cho toàn đảng. Bây giờ họ đòi mở toang cửa đón hết di dân bất hợp pháp, biến hàng loạt thành phố thành khu an toàn, bảo vệ di dân bất hợp pháp đến cùng. Điên khùng nhất là tiểu bang Cali dĩ nhiên khi quốc hội tiểu bang tuyên cáo cả tiểu bang là vùng an toàn cho di dân lậu, lại trích mấy chục triệu tiền thuế bỏ vào một qũy đặc biệt để bào chữa cho di dân lậu bị bắt ra tòa. Một loại biện pháp ăn tiền với cử tri New York và Cali, nhưng là tự sát chính trị tại tất cả những tiểu bang nằm giữa hai ven biển. Với kiểu biện pháp này, trong các cuộc bầu tổng thống tương lai, ứng viên DC có thể thắng ứng viên CH cả chục triệu phiếu, nhưng cuối cùng vẫn thua vì sẽ có 40 tiểu bang bầu cho CH.

Dân Mỹ muốn có giải pháp hữu hiệu hơn, DC cung cấp giải pháp ngược lại ý dân.

Đó là bàn về chính sách, còn nói về nhân sự lãnh đạo thì bức tranh không khá hơn. Trong đảng DC, ai cũng chấp nhận bà Hillary sẽ ra tranh cử tổng thống và không ai hạ nổi bà. Bức tranh nhân sự của DC tóm lại chỉ còn đúng một người. Có thể nói vai trò và chỗ đứng của bà Hillary quá cao, quá áp đảo, đã nhận chìm tất cả mọi nhân vật chính trị DC khác. Để rồi bây giờ, sau khi TT Obama mãn nhiệm và bà thất bại thì đã có một lỗ trống vĩ đại về nhân sự. Đảng DC chẳng còn ai là sao sáng hết, bây giờ giống như một đêm không trăng, cả ngàn ngôi sao nhỏ xíu lấp lánh, mà chẳng ai thấy được mặt trăng chứ đừng nói tới mặt trời.

Không có chính sách, không có lãnh đạo, đúng như Michael Moore nói, đảng DC thất bại đủ bốn lần. Chiến lược duy nhất mà DC còn có là… “đánh Trump”.

Ngay cả Washington Post cũng phải đặt câu hỏi “ngoài chuyện đánh Trump thì DC có thông điệp nào khác?”. Chừng nào thì DC học được bài học của bà Hillary, tranh cử chỉ dựa trên chương trình đánh Trump? Ngày xưa, nhà đại bác học Einstein đã định nghĩa “điên rồ tức là làm đi làm lại đúng một chuyện mà lại hy vọng có kết quả khác”.

Chẳng những toàn bộ chính sách tranh cử là đánh Trump không, mà lại còn đánh quá đáng, lôi TT Trump ra hành hạ với đủ thứ tội trạng, đặc biệt là tội “cấu kết với Nga”. Để rồi sách lược này gặp phản ứng ngược.

Trả lời phỏng vấn của báo, một cử tri tại Georgia nói “Đây đúng là lùng bắt phù thủy, họ đã không cho TT Trump một cơ hội”. Nhiều cử tri phẫn nộ cho rằng “không phải DC chỉ chống TT Trump không, mà rõ ràng họ tìm mọi cách để hạ bệ ông ta, bất kể kết quả bầu cử năm 2016”.

Thượng nghị sĩ Chris Murphy của Connecticut nói rõ ràng “việc chúng ta mất quá nhiều thời giờ nói về chuyện Nga can thiệp vào cuộc bầu cử đã là một thứ phân tâm, khiến chúng ta đánh sai đối tượng. Tôi đi xe buýt, nói chuyện với dân, chẳng có một ai nói gì về chuyện Nga hay những đề tài mà TV bàn mỗi tối”.

Dân biểu Tim Ryan nói thêm “dân Ohio không cần biết chuyện Nga hay tướng Flynn, hay Putin. Họ chỉ thắc mắc chuyện trả tiền nhà, tiền chợ thôi”.

Sự thật là dân Mỹ công bằng hơn TTDC nhiều. Họ muốn cho TT Trump một cơ hội.

Đã vậy, phe CH còn phản pháo bằng một sách lược mới mẻ mà lại có vẻ cực kỳ hữu hiệu. Tại Georgia, họ làm thăm dò thấy bà Nancy Pelosi bị tới 80% cử tri CH ghét. Thế là sách lược tranh cử xoáy vào quan hệ mật thiết giữa bà này với ông ứng viên DC.

Sách lược này chẳng những đủ hữu hiệu khiến ông ứng viên DC thua, mà còn có hậu quả xa hơn nữa. Bây giờ đang có một đợt sóng trong nội bộ đảng DC đòi truất phế bà Pelosi trong vai trò lãnh đạo khối DC trong Hạ Viện. Hiển nhiên, đã có vài chính khách DC đang muốn tìm dê tế thần cho những thất bại liên tục vừa qua.

Thật ra, đánh bà Pelosi như vậy cũng oan cho bà. DC thất bại vì những lý do lớn hơn cá nhân bà Pelosi rất nhiều. Dù vậy thì CH cũng đã tìm ra được một chiến thuật hạ DC: lôi bà Pelosi ra.

Có một chuyện rõ hơn ban ngày. Ngày nào đảng DC và TTDC còn cay cú nhắm mắt lo đánh cá nhân TT Trump để trả thù, mà không có chính sách gì cụ thể đáp ứng nhu cầu của người dân, ngày đó dân Mỹ sẽ còn đủ sáng suốt để quay lưng lại với họ, ủng hộ TT Trump để cho ông ta một cơ hội. Không nhận chân được sự thật này, đảng DC sẽ tự chui vào cái mà TT Reagan gọi là “thùng rác của lịch sử”.

Nói dễ làm khó. Không đánh Trump thì làm gì bây giờ khi chính sách không có, lãnh đạo cũng không luôn? (25-06-17)

Vũ Linh

Friday, 23 June 2017

Báo chí cộng sản tai điếc, mắt thông manh "Dân" tin là tự sát !

Báo chí cộng sản tai điếc, mắt thông manh


“…những ngưởi được gọi là Nhà báo ở Việt Nam đang phục vụ trong báo nhà nước, kể cả Hoài Minh, người đã khoác lác  “môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại”  đã sáng mắt sáng lòng chưa?...”
baochi_diec_thongmanh_cam  
Báo chí Cách mạng của đảng Cộng sản Việt Nam
Năm nào cũng như năm nấy, ngày gọi là Báo chí Cách mạng của đảng Cộng sản Việt Nam (21/6) được thổi phồng và tô son cho đẹp chế độ nhưng những cái tai điếc và con mắt thông manh của nền báo chí ấy lại cứ hiện ra mỗi ngày một nhiều.
Bằng chứng thì hàng hà sa số, nhưng lần kỷ niệm 92 năm nay (21/6-1925 – 21/6/2017) Ban Tuyên giáo, cơ quan đảng chỉ đạo và Bộ Thông tin và Truyền thông, cơ quan kiểm soát nhà báo lại cứ muốn chứng minh báo chí là diễn đàn của nhân dân khiến chiếc áo bù nhìn lại phình to hơn.
Tỷ dụ như, từ năm 2007 đến năm 2012, nhiều cuộc biểu tình tự phát chống Trung Quốc lấn chiếm biển đảo và đàn áp thuyền đánh cá Việt Nam của người dân diễn ra ở Sài Gòn và Hà Nội bị Công an, Công an đội lốt côn đồ và cảnh sát cơ động đàn áp dã man mà không thấy báo đài nhà nước đưa tin.  Ngược lại, khi những cuộc biểu tình tương tự do các Tổ chức của đảng, tiêu biểu như Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, xuống đường tuần hành với cờ xí và biểu ngữ rợp trời vu cáo dân chống đảng và  ủng hộ nhà nước đấu tranh ôn hòa với Trung Quốc thì báo chí nhà nước lại được lệnh khua chiêng, gõ mõ mệt nghỉ.
Cũng tương tự, khi Trung Quốc tự đặt gìan khoan dầu Hải Dương 981 vào bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (từ 02 đến 17/05/2014), chỉ cách đảo Tri Tôn (Trung Quốc gọi là đảo Trung Kiến, thuộc quần đảo Hoàng Sa),17 hải lý (khoảng 30 km) về phía nam thì nhiều đoàn người dân biểu tình đã bị Cảnh sát Việt Nam ngăn chặn không cho đến phản đối trước Tòa Đại sứ của Bắc Kinh ở Hà Nội. Hành động ngăn chặn, xua đuổi người biểu tình cũng đã xảy ra gần khu Lãnh sự quán Trung Hoa ở Sài Gòn.

Báo chí nhà nước cũng đã cố ý làm ngơ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đã bị Công an, mật vụ đội lốt côn đồ và Thanh niên xung phong của nhà nước đàn áp đổ máu ở vườn hoa Thống Nhất và quanh khu Nhà Thờ Đức Bà ở Sài Gòn.

Cũng cái làng báo loa đài nhà nước này, từ trung ương về địa phương, đã ngậm miệng đối với các buổi lễ do người dân tự phát để tưởng niệm và ghi ơn các chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh trong 2 cuộc chiến chống Tầu xâm lược qua biên giới từ ngày 17/02/1979 đến 1990.

Họ cũng cúi đầu nhận lệnh không đăng một chữ hay nói nửa lời về cuộc biểu tình tri ơn 74 chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Quần đào Hoàng Sa năm 1974. Thậm chí, báo-đài nhà nước còn quay lưng khi thấy Thành ủy đảng Hà Nội  tổ chức nhảy múa vô văn hóa tại Đền Vua Lý Thái Tổ cạnh Hồ Gươm để phá, ngăn ngặn và chống những người  muốn tổ chức tưởng niệm 64 người lính Quân đội Nhân dân đã hy sinh trong cuộc chiến chống quân xăm lăng Tầu trong trận chiến Trường Sa ngày 14/3/1988

Như vậy thì 859 cơ quan báo chí, trong đó có 199 Báo (trung ương 86; địa phương 113) và 660 Tạp chí (Trung ương 523; địa phương 137) đã làm cái trò trống gì mà vẫn được nhận tiền trợ cấp của nhà nước, tức tiền thuế và lao động của dân ?

Họ có biết khi không thông tin trung thực là họ đã vi phạm, mục (a) khoản 2, Điều 4 của Luật Báo chí ngày 05 tháng 4 năm 2016?
Điều này quy định báo chí phải: ”Thông tin trung thực về tình hình đất nước và thế giới phù hợp với lợi ích của đất nước và của Nhân dân”.

Nhưng nếu họ suy diễn việc loan tin các cuộc biểu tình chống Trung Quốc không phù hợp với ”lợi ích của đất nước và của Nhân dân” thì họ không biết hành động sợ hãi trước nanh vuốt của Trung Hoa của nhà nước đã tác hại cho dân cho nước đến mức nào ?
Ngoài báo in, báo nói (Radio) và báo xem (TV), nhà nước CSVN còn có 135 báo và tạp chí điện tử đa số của báo in hay độc lập để thao túng dư luận.

Nhưng dù báo loại nào chăng nữa thì tính tay sai phục tùng hay làm loa tuyên truyền đã ràng buộc họ trong Điều 4 Luật Báo chí, nguyên văn: “Báo chí ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là phương tiện thông tin thiết yếu đối với đời sống xã hội; là cơ quan ngôn luận của cơ quan Đảng, cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp; là diễn đàn của Nhân dân.”

Diễn đàn một chiều

Nhưng tuy nói báo chí là “diễn đàn của nhân dân” mà người dân lại không có quyền phê bình hay chỉ trích chính sách của nhà nước.
 
Bằng chứng đã quy định trong Điều 11 nói về “ Quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân”, theo đó dân chỉ được phép :
1. “Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới.

2. “Tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước.”

3. Góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp và các tổ chức, cá nhân khác.”

Tuyệt nhiên, dân không được phép trực tiếp đòi thay đổi đường lối, chủ trương, chính sách của đảng và pháp luật của nhà nước.
Có thể có người sẽ nói chỉ có Quốc Hội mới có quyền Lập pháp, nhưng Quốc Hội là do “đảng cử dân bầu” nên người dân đã bị Luật Báo chí gạt sang lề đường để phải chấp hành những gì đảng và nhà nước muốn.

Luật này còn ràng buộc Báo chí có bổn phận phải “Tuyên truyền, phổ biến, góp phần xây dựng và bảo vệ đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, thành tựu của đất nước và thế giới … xây dựng và phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa…, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.”

Độc tài để xuyên tạc

Nhưng tại sao, sau 92 năm một mình một chợ mà đảng vẫn không dám để cho tư nhân ra báo để cạnh tranh?

Chưa hề bao giờ đảng dám công khai giải thìch lý do không dám có báo tư nhân, nhưng ai cũng biết đảng đang lo xoắn vó lên vì kẻ thù mơ hồ được gọi là “diễn biến hòa bình”. Từ kẻ thù tiềm ẩn này, nay lại có  thêm 2 kẻ thù mới mang tên  “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” đang đe dọa sự sống còn của đảng.
Vì vậy, nếu có thêm báo tư nhân cạnh tranh thông tin với báo đảng thì có khác nào đảng đã tự tay dổ dầu vào lửa để đốt đảng.

Theo lập luận của Lãnh đạo đảng CSVN thì đứng sau 3 kẻ thù cực kỳ nguy hiểm này là “các thế lực thù địch từ bên ngoài” đã cấu kết với các phần tử nội thù được gọi là “cơ hội” trong nước để không chỉ chống đảng mà “còn chống lại nhân dân nữa !

Lý do họ phải vơ “nhân dân” vào để nói với nhân dân rằng “nếu mất đảng thì mất tất cả”, nên dân phải chống kẻ chống đảng để tồn tại.
Điển hình như trong biến cố hủy họai môi trường biển miền Trung của Công ty Thép Formosa Hà Tĩnh tháng 4/2016 nhiều cuộc biểu tình của dân, đa phần là giáo dân Công giáo tuộc Giáo phận Vinh đã diễn ra ở địa bàn đòi đóng cửa Formosa và đòi bồi thường thiệt hại.

Nhà nước, một mặt hứa giải quyết bồi thường nhưng chống đóng cửa Formosa. Mặt khác lại ra lệnh cho các báo ở  Trung ương (tiêu biểu như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Đài Tiếng nói Việt Nam, Truyền hình Việt Nam và Thông Tấn Xã Việt Nam), cùng với  hệ thống báo đại địa phương Hà Tĩnh, Quảng Bình và Nghệ An, báo Công An và Công An Nhân Dân phát động chiến dịch chụp  mũ “phản động, chống nhà nước, chống lại nhân dân” lên đầu người khiếu kiện.

Sự gỉa dối này đã xuất hiện trong bài viết “Cảnh giác với những lời sáo rỗng, mị dân, xuyên tạc sự thật” trên báo Quân đội Nhân dân ngày 19/06/2017.

Bài viết của người có tên Hòai Minh khẳng định: ”Hơn một năm trôi qua, môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại. Người dân nơi đây đã được hưởng đầy đủ các chính sách hỗ trợ của Nhà nước, họ yên tâm ra khơi bám biển, đánh bắt cá, tôm.

Nhịp sống ở các cảng cá thuộc 4 tỉnh miền Trung đã sôi động trở lại”.

Hoài Minh nói tiếp dù không đưa ra được bằng chứng khoa học nào: ”Điều thứ nhất có thể khẳng định, môi trường biển miền Trung đang trong sạch trở lại. Cá, tôm và các loài sinh vật biển đang sinh sôi phát triển bình thường. Biển Bắc miền Trung đẹp và thơ mộng, những dải cát dài trắng mịn với làn nước trong xanh, mát mẻ hiếm nơi nào có được. Mọi người đều có thể nhìn thấy cá, tôm và các sinh vật biển đang bơi lượn, sinh sống, khi ngụp lặn trên biển Bắc miền Trung trong những ngày hè sôi động này.”

Hoài Minh viết tiếp: ”Vậy mà đi ngược lại cuộc sống yên bình đang phục hồi và phát triển sau sự cố Formosa, các thế lực thù địch vừa công khai, vừa ngấm ngầm tung ra nhiều lời xuyên tạc. Chẳng hạn linh mục Nguyễn Thái Hợp đã trơ trẽn trả lời trong một cuộc phỏng vấn rằng: “Hành động tắm biển và thưởng thức thủy, hải sản của Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường trên bãi biển Nhật Lệ là hành động đóng kịch, giả tạo”. Họ còn tuyên truyền là “cá đang chết nhiều trên biển”... nhằm hạn chế sự trao đổi, tiêu dùng các sản phẩm từ biển, gây khó khăn cho ngư dân. Đây là chiêu bài nguy hiểm, dụng ý tuyên truyền xuyên tạc, xấu xa của những kẻ mang danh "đạo đức". Vì vậy, hãy tỉnh táo khi nghe những lời nói tưởng như vì người dân, nhưng thực chất đó chỉ là những kẻ "lòng lang dạ sói", đang thực hiện âm mưu thâm độc nhằm chống phá cuộc sống bình yên của người dân.”

Trước hết, khi vô lễ gọi Đức cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Địa phận Vinh là “linh mục”, chứng tỏ Hoài Minh là kẻ vô đạo nên không biết Đức cha Hợp là ai và uy tín quốc tế của Ngài lớn đế mức nào trong Giáo hội Công giáo toàn cầu.

Thứ nhì, khi không dằn được bức tức để buông ra thứ ngôn từ thô lỗ như  “lòng lang dạ sói" thì tâm can của người này có còn tính người không?

Chẳng thế mà toàn bài viết chỉ để chửi cho hả dạ của một người  đã bị dồn vào đường cùng chẳng biết phải xoay xở ra sao.

Hãy mở mắt ra

Hoài Minh không biết rằng đảng và nhà nước Việt Nam đã không dám dồng ý để cho các Nhà Khoa học Hoa Kỳ, Liên Hiệp Quốc và nhiều nước Châu Âu vào Việt Nam giúp tìm phương pháp làm sạch ô nhiễm biển miền Trung do Formosa gây ra.

Không ai biết tại sao nên chắc gì Hoài Minh đã biết mà dám khẳng định vô trách nhiệm rằng“môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại”.

Hoài Minh hãy tìm đọc lại báo Nhân Dân ngày 04/07/2016, viết rằng: ”Theo các nhà khoa học, phải mất ít nhất 50 năm hệ sinh thái biển của Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế mới có thể phục hồi như trước”.

Nhân Dân viết: ”Theo khảo sát của các nhà khoa học trong Hội đồng Khoa học và Công nghệ nghiên cứu phân tích, đánh giá nguyên nhân hiện tượng hải sản chết bất thường tại một số tỉnh ven biển miền trung, sự cố xả thải của Formosa đã gây nên hậu quả nghiêm trọng đối với hệ sinh thái.”
Các chuyên gia của Hội đồng khoa học đánh giá: ”Khoảng 50% diện tích san hô khu vực biển bốn tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế đã bị phá hủy (trên tổng số gần 800 ha). Tại điểm khảo sát ở Cồn Cỏ (Quảng Trị) không thấy hiện tượng chết bất thường của san hô, cá và các sinh vật sống trên rạn, cũng như tìm thấy nhiều loài cá có giá trị kinh tế.
Trong khi đó, các điểm khảo sát còn lại đều cho thấy hệ sinh vật khá nghèo nàn và không tìm thấy các loài cá có giá trị kinh tế, chỉ bắt gặp một số cá thể thuộc họ cá Thia (Pomacentridae) ít có giá trị kinh tế.
Tại Cửa Tùng, các nhà khoa học không phát hiện thấy ấu trùng tôm hùm con ở các hốc đá, mặc dù theo ngư dân thì đây là thời điểm khai thác tôm hùm con tốt nhất trong năm.”

Bấy nhiêu chưa hết, Hoài Minh hãy đọc tiếp kết luận của Hội đồng Khoa học để sáng mắt ra: ”Đặc biệt, hiện tượng cá chết hàng loạt xảy ra ở khu vực Thừa Thiên - Huế, ngoài các vấn đề có liên quan đến suy giảm đa dạng sinh học, phá hủy các sinh cảnh ngầm cho các loài thủy sản cư ngụ thì vấn đề đáng lo ngại hơn là làm mất đi các bãi đẻ truyền thống của các loài cá có giá trị kinh tế cao, dẫn tới sự mất cân bằng sinh thái trong hệ do làm suy giảm khả năng bổ sung các cá thể tham gia vào quần đàn cá bố mẹ.”

San hô phục hồi chậm
Các chuyên gia cũng tìm thấy: ”Ở khu vực điểm rạn san hô Bãi Chuối do rong tảo sẽ có cơ hội phát triển và che phủ hoàn toàn trên nền đáy là các tập đoàn san hô bị chết, dẫn tới làm mất các giá thể cho các ấu trùng san hô bám trong giai đoạn đầu”.
Theo Tiến sĩ Vũ Đức Lợi, Phó Viện trưởng Viện Hóa học (Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam) thì: ”Điều này có nghĩa là cần rất nhiều thời gian để có sự phục hồi cho các tập đoàn san hô tạo rạn cho khu vực ven bờ, kể cả trong trường hợp chất lượng môi trường ổn định trở lại. “Phải mất ít nhất 50 năm sau, hệ sinh thái biển ở bốn tỉnh này mới phục hồi lại như hiện trạng ban đầu”.

Câu hỏi quan trọng nhất là bằng cách nào, phải mất bao nhiêu lâu và với ngân khoản bao nhiêu mới đủ để biển miền Trung trở lại mức an toàn như trước ngày 6/4/2016, khi cá chết hàng loạt được phát giác?
Theo  ý kiến của Tiến Sĩ Nguyễn Tác An - Phó Chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học, khi trả lời câu hỏi ”Chất thải chứa độc tố như phenol, xyanua kết hợp với hidroxit sắt, tạo thành một dạng phức hỗn hợp (mixel) theo dòng hải lưu lan rộng mà Formosa thải ra môi trường liệu có tự phân hủy được không ?”, TS Nguyễn Tác An cho rằng chất độc này từ sơ cấp đã chuyển thành thứ cấp. Chất độc sẽ kết tủa, lắng xuống đáy, tồn lưu trong trầm tích mặt đáy biển. Nó tồn tại ở đấy đến khi có dịp gì đó sẽ lại bùng lên. Những chất độc này tồn tại rất lâu, nguy hiểm, không đơn giản vài tháng vài năm là hết.”  (Trích báo Người Lao Động, 01/07/2016)

Người Lao Động viết tiếp: ”Về cách khử các chất độc, TS An cho rằng nếu khử độc này thì lại gây hậu quả, cá lại tiếp tục chết. Khu vực chịu ảnh hưởng là cả vùng biển kéo dài từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên - Huế trong khi công nghệ xả thải này (Formosa - PV) khá mới. Do đó, rất khó phục hồi hệ sinh thái như trước đây.
Riêng việc tái tạo các rạn san hôsinh vật biển có thể làm được nhưng thời gian kéo dài, vô cùng tốn kém và đòi hỏi các chuyên gia có trình độ cao.”
Theo TS An, việc cá chết chỉ là phần nổi tảng băng, điều nguy hiểm hơn chính là nền tảng sự sống, hệ sinh thái đáy bị hỏng. Điều này để lại di chứng từ 5 đến 10 năm hoặc lâu hơn nữa. Việc phục hồi lại hệ sinh thái sinh vật đáy như: cá biển, san hô, sinh vật nhỏ bé, vi sinh vật sẽ rất mất thời gian, kéo dài có thể vài chục năm. Trong khi đó, ngư dân miền Trung sinh kế chủ yếu vào tài nguyên biển mà cá đáy, sinh vật đáy, nền tảng sinh vật đáy đóng vai trò đến 90%. Kinh tế biển miền Trung bị một cú đấm rất mạnh khi người dân có nguy cơ mất sinh kế, du lịch bị ảnh hưởng…”
Năm mươi (50) mới hồi phục?
Phát biểu  của Tiến sĩ Nguyễn Tác An đã biến mất trên báo Người Lao Động sau vài ngày luân lưu nhưng phía Nhà nước không có ai dám phản bác.
Hãy đọc báo Tiền Phong viết ngày 04/07/2016: ”Khảo sát đáy biển nhiều nơi thuộc bốn tỉnh Bắc Trung bộ sau sự cố môi trường nghiêm trọng, các nhà khoa học phát hiện hơn nửa rặng san hô ở những nơi đó đã bị chết, các loài tôm cá điển hình của vùng này cũng không còn. Họ đánh giá, phải mất khoảng 50 năm, hệ sinh thái biển ở đây mới có thể phục hồi hoàn toàn.”

Nếu phải mất nửa Thế kỷ để tìm lại sự sống cho cá tôm và sinh vật biển thì nhân dân miền Trung có còn biển để sống nữa không? Tương lai mù mịt này ai chịu trách nhiệm trước lịch sử, Formosa hay đảng CSVN ?

Trước khi có thể mỗi người tìm được câu trả lời thì nên đọc tiếp Tiền Phong: ”Từ ngày 4 đến 15/5, các nhà khoa học của Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (được giao nhiệm vụ tìm nguyên nhân cá chết) khảo sát quần thể sinh vật cũng như rặng san hô ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế.
San hô chết, tôm cá vắng bóng
Tại Hà Tĩnh, các nhà khoa học khảo sát tại Mũi Ròn Mạ và Hòn Sơn Dương, nơi cách họng xả thải của Công ty Formosa 7,5 km. Ở Mũi Ròn Mạ, hình ảnh chụp được cho thấy, nhiều tập đoàn san hô mới chết trong khoảng một tháng, san hô thưa thớt không tạo thành rạn.
Hòn Sơn Dương, san hô chết khoảng 35-40%, tỷ lệ san hô còn sống dưới 10%. Cả hai điểm này vắng mặt các loại cá kinh tế có kích thước lớn hoặc nhóm cá thuộc họ cá san hô điển hình, chỉ có một vài con xuất hiện với mật độ rất thấp, kích thước cơ thể nhỏ và không có giá trị kinh tế. Đặc biệt ở Hòn Sơn Dương, không bắt gặp bất kỳ con cá nào thuộc họ cá Bống trắng - loài cá sống ở môi trường sạch.
Quảng Bình, các nhà khoa học khảo sát ở cảng Hòn La, đảo Hòn Nồm (đảo Yến) ngày 7/5. Ở Hòn Nồm, san hô phân bố thưa thớt, kích thước các tập đoàn nhỏ. Có hiện tượng san hô chết rải rác. Vắng bóng các loài cá điển hình cho vùng rạn sạn hô. Hòn La cũng ghi nhận hiện tượng san hô chết.
Trong khi đó, tại Cửa Tùng, Quảng Trị, các nhà khoa học phát hiện loài hàu chết còn lại xác, phần thịt đã bị phân hủy, miệng bị mở. Ngoài ra, khá nhiều vỏ hàu nằm rải rác trên nền đáy. Không phát hiện thấy ấu trùng tôm hùm con ở các hốc đá, mặc dù theo ngư dân, đây là thời điểm khai thác tôm hùm con tốt nhất trong năm. Nền đáy khu vực này  còn bị bao phủ bởi lớp bùn mỏng màu vàng cho tới nâu vàng, nước biển vẩn đục nhiều.
Tại Thừa Thiên Huế, nơi cuối cùng của dòng chảy độc tố, các nhà khoa học khảo sát ở hai địa điểm, đều ghi nhận san hô chết và rất ít gặp các loài cá kinh tế và điển hình cho sinh cảnh rạn. Đáng chú ý, trước đây, một nghiên cứu của Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam cho thấy, điểm rạn Bãi Chuối, Bắc Hải Vân của Huế từng có mật độ cá con và ấu trùng cá rất cao, là bãi đẻ chủ đạo của khu vực. Đặc biệt là họ cá Khế Carangidae (dân địa phương gọi là cá Vẩu) nhưng giờ, kết quả quan trắc không bắt gặp bất kỳ con cá nào thuộc họ này nữa.”

Với sự tàn phá như thế mà Đảng và nhà nước CSVN đã chịu nhận bồi thường từ Formosa Đài Loan  có 500 triệu dollars sao? Ai là người của phía Việt Nam đã ngửa tay ra nhận đồng tiền nhơ bẩn này của Formosa?
Dù bây giờ chưa ai biết nhưng lịch sử rồi sẽ có câu trả lời cho nhân dân miền Trung nói riêng và cả nước nói chung.
Báo Tiền Phong cho biết thêm: ”Theo TS Nguyễn Viết Vĩnh, chuyên gia về thủy sản, vùng rạn đá, san hô là nơi có chức năng tái tạo hệ sinh thái biển. Các loài cá, cua, ốc… khi sinh sản tìm về đây vì vừa có nguồn thức ăn lại có nơi trú ẩn. Nếu rặng san hô bị chết, tôm, cá, cua, ốc không còn nơi sinh sản đồng nghĩa với việc các loài hải sản sẽ không còn sinh sống ở đây, hệ sinh thái bị mất đi.”
Như vậy thì những ngưởi được gọi là Nhà báo ở Việt Nam đang phục vụ trong báo nhà nước, kể cả Hoài Minh, người đã khoác lác  “môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung đã trong lành trở lại”  đã sáng mắt sáng lòng chưa?
(06/017)
Phạm Trần

Thursday, 22 June 2017

Dân Muốn Biết:Họa Cộng Sản






Thuật ngữ “cộng sản” xuất hiện một cách chính thức trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản do Karl Marx và F. Engels soạn thảo và công bố năm 1848. Nhưng nó không xuất hiện bình thường mà xuất hiện dưới hình thức một sự đe dọa siêu hình: bóng ma cộng sản.



Thế rồi bóng ma cộng sản dần dần trở thành sự thật và đã ám hại 2/3 nhân loại trong suốt một giai đoạn lịch sử kéo dài hơn 150 năm.



Bóng ma đó đã hiện hình thành một mỹ nhân đầy quyến rũ. Nhưng khi quyến rũ xong thì nó lộ mặt thật là một con quỷ ăn thịt người. Tất cả những người nhẹ dạ không cưỡng nổi sức quyến rũ của nó đều bị ăn thịt.



Cách diễn tả này có thể làm cho người đọc rùng rợn nhưng thực tế đã xảy ra như thế. Những vụ cộng sản ăn thịt chính con dân của nó đã xảy ra khắp mọi nơi nên ai cũng biết. Một trăm triệu người đã bị nó lạnh lùng giết hại và hiện tượng khiếp đảm này đã được ghi lại bằng hình ảnh, nhân chứng và tài liệu.



Sức quyến rũ của chủ nghĩa ‘Cộng Sản”



Sức quyến rũ của chủ nghĩa cộng sản là huyền thoại về thiên đường xã hội chủ nghĩa của Karl Marx. Triết gia người Đức gốc Do Thái này rất thông minh nhưng suốt đời nghèo khó. Sự nghèo khó đó tạo ra lòng ganh ghét đưa ông đến quyết định dùng hết khả năng và đời mình để tạo ra một huyền thoại dùng làm vũ khí trả thù chứ không phải để cứu vớt nhân loại.



Huyền thoại đó là tập Tư Bản Luận, một thời đã được đã được một phần không nhỏ của nhân loại lưu tâm hâm mộ. Tính huyền thoại này không kéo dài được bao lâu thì đã bị cả Marx và Engels thu hồi và cải chính vì đã sớm bị một nhóm người khám phá. Nhưng không may cho nhân loại, trong nhóm người đó có Lenin.



Lenin là người “giác ngộ” đầu tiên nhưng với giác quan nhạy bén đồng thời ông cũng trông thấy ở huyền thoại này một khía cạnh có thể phục vụ cho tham vọng chính trị của riêng ông. Để thỏa mãn tham vọng đó, Lenin kết hợp kết hợp cái phần lỗi thời của chủ nghĩa Marx với chủ nghĩa cách mạng bạo lực của Mechayev thành chủ nghĩa Marx- Lenin.



Chủ nghĩa Marx-Lenin



Dùng chủ nghĩa cách mạng bạo lực này Lenin đã cướp được chính quyền ở Nga năm 1917. Hai năm sau, Lenin lại dùng nó để phát triển và thành lập Đệ Tam Quốc Tế tức Quốc Tế Cộng Sản. Lenin dùng Quốc Tế Cộng Sản để bành trướng đê quốc Liên Xô trên khắp thế giới, đặc biệt là trên những cựu thuộc địa của Anh, Pháp trong vùng các quốc gia chậm tiến Đông Phương.



Quốc Tế Cộng Sản (QTCS) là cơ quan đầu não có nhiệm vụ sách động và tài trợ những đảng cộng sản địa phương nổi loạn chống lại thực dân da trắng, rồi dùng bạo lực buộc họ dâng hiến dân tộc mình cho đế quốc Liên Xô.



Những chiêu bài cách mạng vô sản thế giới, đấu tranh giai cấp, nghĩa vụ quốc tế vô sản được QTCS tung ra để xóa nhòa các ý niệm “quốc gia dân tộc” và gỡ bỏ làn ranh “lãnh thổ” không ngoài lợi ích lợi dụng lòng yêu nước của các dân tộc thuộc địa dưới chiêu bài giải phóng.



Trong những thập niên 1920, thế giới đã bị lừa về ý niệm kẻ thù. Nhờ đó mà đế quốc Liên Xô phát triển nhanh chóng đến độ đã có thể chuẩn bị “thống trị” nhân loại. Nhưng tham vọng đế quốc của Lenin và những người kế nghiệp đã không thành công vỉ sức sống của hệ thống tư bản dân chủ không những đã không giãy chết như Marx cầu nguyện mà trái lại còn phát triển như chưa bao giờ thấy trong lịch sử nhân loại.



Khi cái “thiên đường của Marx” xuất hiện lẫy lừng trong các xã hội dân chủ tiền tiến Tây Phương vào nửa phần sau của thế kỷ 20 thì hệ thống cộng sản của Lenin sụp đổ.



Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam



Hồ Chí Minh đã có một cơ duyên bất ngờ với QTCS ngay trong những này đầu của tổ chức đế quốc này. Cơ duyên đó đả khiến Hồ trở thành một cán bộ cộng sản quốc tế được trọng dụng. Chính vì bị chóa mắt bởi cái “Cương Lĩnh Về Vấn Đề Thuộc Địa” và không đủ trình độ để phát hiện bản chất lừa bịp của cương lĩnh đó nên y đã hãnh diện nhận lãnh mọi mệnh lệnh của Moscow.



Hồ đã mang vào Việt Nam cái chủ nghĩa Marx lỗi thời đã bị chính Marx và Engels chối bỏ từ sau Quốc Tế I, cộng với cái kinh bổn bạo lực của Mechayev để biến chế độ chính trị của đất nước này thành một phiên bản thu nhỏ của chế độ độc tài toàn trị Stalinit mà không biết làm như thế là đặt tổ quốc vào guồng máy cai trị của đế quốc Liên Xô.



Khi còn sống Stalin đã giao cho Mao Trạch Đông trọng trách trông nom và giúp đỡ các nước cộng sản chư hầu tại phương Đông. Nói khác, Mao Trạch Đông chỉ là bàn tay nối dài của Stalin. Vì có sự bàn giao trách nhiệm này nên mới có vụ quân viện ồ ạt năm 1950 cùng với sự cố vấn tâm tình của các tướng Trung Cộng Trần Canh và Vi Quốc Thanh làm nên thắng lợi của Điện Biên Phủ và đưa đến thảm họa chia đôi đất nước.



Máu của nhân dân Việt Nam đã đổ, binh sĩ của cộng sản Bắc Việt đã chết nhưng đến khi thắng trận thì đại diện của Việt Minh không được có mặt trong các cuộc thảo luận chia chác lãnh thổ giữa thực dân và đế quốc. Bài học cay đắng này lịch sử sẽ còn ghi lại đến ngàn thu. Đó là chuyện từ năm 1954 về trước.



Sau năm 1954, chẳng những kinh nghiệm cay đắng này không được rút tỉa, mà họ Hồ tuy tuổi già sức yếu, vẫn cố gắng hoàn tất sự nghiệp lầm lỗi của mình. Hồ chết đi trong lúc ý nguyện chưa thành. Di sản và chúc thư của Hồ để lại không phải là những thứ đã giúp đàn em ông thống nhất lãnh thổ, mà sự thống nhất này tình cờ xảy ra vì có sự tái phân phối chiến thuật giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ để làm suy yếu Liên Xô. Đảng CSVN lúc nào cũng chỉ là một thứ tay sai. Đó là chuyện của giai đoạn 1954-1975.



Sau 1975, tuy lãnh thổ đã thống nhất nhưng dân tộc thì chưa. Hai triệu người Việt Nam đã liều chết ra đi trên biển cả mênh mông để né tránh những vụ chém giết và đày ải hãi hùng như đã được chứng kiến trong các vụ cải cách ruộng đất sau năm 1954 và trong chính sách tập trung cải tạo sau năm 1975.



Trong nước sự chia rẽ trong hàng ngũ lãnh lãnh đạo đảng đã đưa đến việc bất ngờ là Hà Nội đã trở mặt với Bắc Kinh để ôm chân Moscow. Hậu quả của sự trở mặt này là một “nghĩa vụ quốc tế” đã phải làm thêm qua hình thức chiến tranh Campuchia và một “bài học” giáng xuống từ Bắc Kinh cho cái tội vô ơn và không biết phục tùng của đảng CSVN. Cả hai biến cố này, dân tộc đã phải bằng rất nhiều máu và nước mắt.



Đến khi đế quốc Liên Xô sụp đổ vào đầu thập niên cuối cùng của thế kỳ 20, để tránh bị tình trạng cô lập khó sống, bọn lãnh đạo cộng sản hèn nhát lại muối mặt đem thân sang quy phục Bắc kinh tại Thành Đô năm 1990 để xin thân phận chư hầu. Một nền đô hộ khác lại tiệp tục tàn phá non sông. Dân tộc vẫn chưa ra khỏi tình trạng túng quẫn, tụt hậu và thiếu học. Chế độ độc tài toàn trị vẫn còn đó, chưa gỡ bỏ được. Viễn tượng chư hầu Hán tộc ngày đêm bao phủ non sông đang buộc bọn lãnh đạo cộng sản phải thi hành những nghĩa vụ trái với quyền lợi của giống nòi và đạo lý của cha ông.



*



Hồ Chí Minh với bản chất và hiểm họa của cộng sản đã khiến cho dân tộc phải lầm đường lạc lối. Không ai nghĩ rằng với một việc làm lầm lỗi như vậy, những người cộng sản Việt Nam lại có thể tự coi là có quyền vĩnh viễn ở lại chính quyền. Cũng không ai, ngoài những người cộng sản Việt Nam, nghĩ rằng Hồ Chí Minh là một anh hùng dân tộc.



Đối với Việt Nam thì cộng sản là như vậy. Còn đối với nhân loại thì cộng sản là gì? Trước khi chấm dứt bài viết xin được chép lại một và danh ngôn để không bao giờ quên được: "Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi và nảy nở trong rác rưởi của cuộc đời" (Đạt Lai Lạt Ma); "Chủ nghĩa cộng sản chỉ là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của nhân loại" (Victor Hugo); "Cộng sản không thể nào sửa chữa mà cần phải đào thải nó" (Boris Yeltsin).



22.06.2016




Nguyễn Cao Quyền
 ---------------

Dân Muốn Biết: Để trút bỏ di sản tinh thần nô lệ "cs" phép lạ duy nhất cứu chúng ta là gì?

Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta 

 


  Mọi phép lạ là đều vô ích đối với tâm hồn nô lệ.

Theo Kinh Thánh, tâm hồn nô lệ của người dân Do Thái đeo theo từng bước chân đến tự do qua sa mạc của họ. Di sản tinh thần nô lệ như tảng đá lớn vẫn đè nặng và kìm hãm tinh thần của họ suốt dọc theo con đường gian khổ dưới bóng chở che của Chúa. Họ tự do về thể xác nhưng nô lệ về tinh thần. Mọi phép lạ của Chúa mà họ chứng khiến vẫn không thể nào vén nổi đám mây nô lệ in bóng xuống tâm hồn họ từ bao đời.

Họ sợ hãi khi thấy vó ngựa của vua Pharaoh đuổi sát đến nơi. Họ quay sang Moses, người mà Chúa đã chọn để dẫn dắt dân tộc mình về miền đất Hứa, trách ông nặng lời:

"Bên Ai Cập không có đủ mồ chôn hay sao, mà ông lại đưa chúng tôi vào chết trong sa mạc? Ông làm gì chúng tôi vậy, khi ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập? Đó chẳng phải là điều chúng tôi từng nói với ông ở bên Ai Cập sao? Chúng tôi đã bảo: Cứ để mặc chúng tôi làm nô lệ Ai Cập!"

Rồi khi gặp cảnh thiếu thốn dọc đường, họ mơ về ánh lửa bập bùng bên bữa ăn dưới màn đêm nô lệ:

"Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai Cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thỏa thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây!"

"Ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì? Có phải là để cho chúng tôi, con cái chúng tôi, và súc vật của chúng tôi bị chết khát hay không?"

"Ai sẽ cho chúng ta có thịt ăn đây? Nhớ thuở nào chúng ta ăn cá bên Ai Cập mà không phải trả tiền, rồi nào dưa gang, dưa bở, nào hẹ, nào hành, nào tỏi. Còn bây giờ đời ta tàn rồi, mọi thứ đó hết sạch, chỉ còn thấy man-na thôi."

Mỗi lần họ than thở, ta thán về bao khó khăn và trở ngại Chúa đều thực hiện những phép lạ để nâng đỡ tiếp bước chân tự do của họ. Dù họ có sức mạnh của Chúa nhưng họ không có ý chí của chính mình. Họ không mơ đến tương lai mới của miền đất Hứa của tự do mà hồn cứ mơ tưởng đến những ngày tồn tại dưới ách nô lệ-"Bên Ai Cập chúng ta sướng biết mấy! Chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì? "

Rồi khi buộc phải chiến đấu để mở đường đi, tinh thần chủ bại của bao nhiêu năm nô lệ làm chùn chân, nản lòng họ. Rồi cuối cùng họ quay lưng lại với chính Chúa:

"Phải chi chúng tôi chết ở bên đất Ai Cập, hoặc phải chi chúng tôi chết trong sa mạc này cho xong! Sao Đức Chúa lại đem chúng tôi vào đất này để chúng tôi ngã gục dưới lưỡi gươm, để vợ con chúng tôi bị giặc bắt? Chúng tôi trở về Ai Cập có tốt hơn không?... Chúng ta hãy đặt lên một người cầm đầu và trở về Ai Cập."

Trước bao than thở, oán thán, bi quan của đoàn người mang xiềng xích nô lệ trong tâm hồn lê bước theo sau lưng minh, Moses khổ tâm đến mức phải cất tiếng than với Chúa:

"Sao Ngài làm khổ tôi tớ Ngài? Tại sao con lại không đẹp lòng Ngài, khiến Ngài đặt gánh nặng tất cả dân này lên con? Có phải con đã cưu mang tất cả dân này không? Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: "Hãy bồng nó vào lòng, như vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào vùng đất Ta đã thề hứa với cha ông chúng?... Một mình con không thể gánh cả dân tộc này được nữa, vì nó nặng quá sức con. Nếu Ngài xử với con như vậy, thì thà giết con đi còn hơn-ấy là nếu con đẹp lòng Ngài! Đừng để con thấy mình phải khổ nữa!"

Cuối cùng Chúa không cho những tâm hồn nô lệ này vào Đất Hứa. Họ không xứng đáng vào Đất Hứa. Họ phải lang thang và vùi thây trong sa mạc suốt 40 năm trời cho tới khi không còn nọc độc nô lệ trong tâm hồn.

Người Do Thái chịu cảnh nô lệ ở Ai Cập trong 430 năm và rồi lang thang trong sa mạc 40 năm để trút bỏ tâm hồn nô lệ của 430 năm ấy.

Câu chuyện của họ là tấm gương cho ta thấy hình ảnh của chính chúng ta - những người Việt mang tâm hồn nô lệ sau hàng chục năm sống dưới chế độ cộng sản. Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta - những người nô lệ phải gột sạch hoàn toàn tâm tưởng nô lệ ra khỏi tâm hồn mình trước khi cùng nhau cất bước trên con đường thiên lý muôn vàn gian khổ để giành lại tự do.

Đoàn người Việt tương lai ấy mà chắc có lẽ đa phần là những thế hệ sau này không còn mang tâm hồn nô lệ như bao thế hệ cha anh sẽ tiến về Đất Hứa của Tự do. Họ đi không phải dưới bóng lãnh tụ mà đi theo nhịp đập của Tự do rộn ràng trong lòng mỗi người. Sau lưng họ dưới bóng hoàng hôn là bao nắm xương của hàng triệu tâm hồn nô lệ đã tan vào cát bụi của sa mạc thời gian.

Chú thích: Những đoạn trích dẫn từ Kinh Thánh Cựu Ước qua bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ.

21.06.2017


 
Web Statistics