ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Thursday, 4 April 2013

Kỷ Niệm 30 tháng 4 : Ngày tôi vừa lên tám

Kỷ Niệm 30 tháng 4

VIỆT NAM ƠI !

Tôi có mẹ già

mái tóc hoa râm
Ngày tôi vừa lên tám
Bỗng một hôm...
tôi thấy mẹ đội khăn tang
áo vải sô nước mắt chan chứa hai hàng
quấn vội lên đầu tôi chiếc khăn định mệnh!
Tôi theo mẹ, theo anh, theo chị
thất thểu vào phòng lạnh nghĩa trang
để nhìn bố tôi lần cuối
trong cái ngăn kéo dài đánh dấu bằng tên và quân số!
Hơi lạnh ghê hồn còn tỏa khói xung quanh
Tôi nhìn mặt bố,
đôi mắt nhắm nghiền
thái dương tóc tai bê bết máu
Hình như viên đạn đi sượt bắn từ ngang
Viên Trung Úy Nghĩa trang nói với mẹ tôi thế!
Mẹ khóc  rũ, nước mắt chẳng kịp lau
đứng không vững té nhào bất tỉnh
Tôi nghĩ  trái  tim  mẹ bị xé ra từng mảnh
Riêng  tôi  hết còn nước mắt khóc cha
đôi mắt đỏ  hoe  ráo  hoảnh
Và tôi đã căm thù bọn Việt gian Cộng sản tột độ
cái ngăn kéo tồi tệ sẽ đưa  người Việt tới
nghĩa địa tha ma!
Tôi nhìn bọn cán binh Cộng Sản đánh thuê
như những tên xung kích
có trái tim chai đá
đã cướp đi đời sống bố tôi
đã cướp đi đời sống gia đình tôi!

Tôi có người chị lớn
gánh quà rong buôn tảo bán tần
phụ chồng nuôi năm đứa con, lận đận.
Hơn năm sau ngày bố tôi mất
Một buổi đi học về
tôi bỗng vô cùng hoảng hốt
Nhà chị tôi lối xóm bu đông
Hỏi ra anh rể tôi vừa bị bàn chông
Người bạn Dù đi cùng lại tháo
Quả mìn nổ - Hai xác người tan như xác pháo
Lần này chị và tôi không được đứng nhìn
cái ngăn kéo dài bê bết máu
với xác người thân hơi lạnh tỏa xung quanh
Thịt xương anh vung vãi khắp ruộng mạ xanh
để chị tôi gào không ra tiếng!

Tôi cũng có người anh họ con dượng dì Chín
cả đời chỉ yêu Ðảng, Bác, Mác –Lênin!
Năm 54 anh tập kết ra Bắc
với lời nguyền trong dạ đinh ninh
Ngày giải phóng Miền Nam sẽ trở về vô cùng oanh liệt.
Trước ngày vượt biên tôi gặp anh trên một bàn tiệc
Anh bây giờ thất sủng
phục viên đuổi gà cho vợ
Hai tay hai nạng
anh hết còn ngông nghênh, phách lối, cao xa
Năm Mậu Thân, nửa người anh đã bỏ lại
....nhà lồng chợ Ðông Ba!
Em ruột anh là cán binh cũng mất tiêu mất hút
Chẳng biết ở trận Ðồng Xoài, Dakto hay Daksut
bởi lời nguyền “Sinh Bắc tử Nam”!

Tôi cũng có hai anh trai
vẫn còn trong những trại tù heo hút
Ở Ðầm đùn, Suối Máu, Vĩnh Phúc Yên?
Hai chị dâu tôi hãi hùng, đau khổ
khật khùng nửa tỉnh, nửa điên!
Không nuôi nổi một đàn con dại
Các chị giao lũ con mồ côi cho bà nội
để mẹ tôi rau cháo qua ngày
bằng sức tàn lực kiệt
mắt kém lưng còng
đắp đổi nuôi đàn cháu dại 
Chan hoà nước mắt lưng cơm!

Có những chiều hôm,  
tôi vẫn nghe bà nức nở
đến tận khuya lắc, khuya lơ!
Việt Nam tôi bây giờ
nhan nhản những người 
Hàng chục triệu người
như bố, như mẹ,
như chị, như anh tôi
dĩ vãng đau buồn
tương lai đen tối
Ôi! Việt Nam tôi!!!

Bút Xuân TRẦN ÐÌNH NGỌC

(30/4/80)

0 comments:

Post a Comment

 
Web Statistics