Monday, 23 February 2015

Hết Bên thắng cuộc lại đến Đèn cù


Tranh tết làng Hồ của Đảng
    Tranh tết làng Hồ của Đảng

    Tôi chưa đọc Bên thắng cuộc của Huy Đức nhưng đã đọc một phần Đèn cù của Trần Đĩnh. Tuy nhiên nhờ có người đưa một đoạn trích từ sách của Huy Đức lên mạng lưới nên tôi đã ghé mắt đọc qua. Trong đoạn sách đó, Huy Đức kể rằng Bà Lê Duẩn đã nói với anh ta như vầy như vầy, rằng Tố Hữu từng bảo thế nọ thế kia. Còn cuốn sách của Trần Đĩnh thì kể lể rất chi tiết về đời sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa xoay quanh những nhân vật chóp bu Hồ Chí Minh, Lê Đức Thọ, Võ Nguyên Giáp v.v..bên cạnh những nhân vật hạng hai hạng ba như Hoàng Tùng, Nguyễn Sáng, Trần Đức Thảo v.v..

    Cảm tưởng chung của tôi về hai tài liệu được xem là phát hiện các chuyện “thâm cung bí sử“ Việt cộng là : người ta kể về cái tàn ác, cái đê tiện của Vixi nhưng là Vixi thời tiền kiếp chứ còn Vixi hiện thời thì không phải như vậy đâu. Hai bản biện minh trạng rất khôn ngoan khéo léo!

    Này nhé : thuở mồ ma Lê Đức Thọ-Trần Quốc Hoàn, cán bộ từng hoạt động nội thành Phạm Viết vì can tội “xét lại chống đảng, lật đổ, tay sai nước ngoài“ nên bị giam ở nhà tù Phú Sơn. Anh chết trong tù vì bệnh tim quá nặng. Vợ anh tên Nguyễn Thị Ngọc Lan cũng từng hoạt động nội thành, từng được cử ra nước ngoài tham dự các hội nghị của Hội đồng Hoà bình Thế giới tại Helsinki, Stockholm. Bà bị bắt khi đang dạy học, không được căn dặn hai đứa con thơ dại lời nào. Bà ngồi tù hai năm rưỡi tại Hoả Lò và tại Trại giam Quân pháp Bất Bạt. Hằng năm đằng đẵng không được thư cho chồng con, không được gặp mặt họ. Ra tù bà vẫn không được viết thư, tiếp tế cho chồng. Vân vân, vân vân, nhiều chi tiết nữa. Nhận xét tổng quát, bà Ngọc Lan xác nhận rằng “chúng tôi đã bị đối xử hà khắc hơn nhà tù đế quốc.“ (À thì ra thế, eureka! TVT chú).
    Chuyện trước cách đây hơn bốn mươi năm là vậy. Còn bây giờ, sau bốn mươi năm? Nhân vật chống đối ở tù được tiếp tế không hạn chế, được ăn theo thực đơn riêng, được xem tivi, được dùng điện thoại, được tiếp người Mỹ, và cuối cùng được sang luôn Mỹ (để chữa bệnh?) cùng với vợ trong khi con trai thì đang du học ở Úc! Đấy nhé, rõ ràng đấy nhé. Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng khác xa Hồ Chí Minh, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn một trời một vực, phải không nào? Có thế, có vậy thì Huy Đức mới không bị làm khó dễ và Trần Đĩnh thì vẫn cứ sống ung dung! Đảng ta được biểu dương tuy gián tiếp nhưng công khai.

    Vượn từ hang Pắc bó thành người

    Ngày 06.02.2015 vừa qua, ông Nguyễn Minh Cần phổ biến trên mạng bài viết nhan đề Bàn chuyện rời bỏ đảng. Bài viết dài quá là dài, dài ơi là dài. Ông Cần nêu ra năm điều (để lên án cộng đảng Việt Nam). Điều thứ nhất : coi khinh mạng người. Điều thứ hai : vô cùng gian dối. Điều thứ ba : độc tài toàn trị. Điều thứ tư : đã làm được gì cho dân cho nước? Điều thứ năm : rất bảo thủ. Mục đích chính của bài viết, theo tôi hiểu, là giải thích cho các đảng viên cộng đảng Việt và khuyến khích họ nên rời bỏ đảng. Nhưng đọc xong bài và nếu tôi hiện đang ở trong nước là một, nếu tôi còn trẻ là hai thì tôi sẽ...xin tuyên thệ gia nhập đảng ta. Tôi có anh bạn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc là đảng viên đảng cộng sản (tôi đã được Đỗ Hồng Ngọc cho xem thẻ đảng khi chúng tôi ngừng xe đạp ở đường Nguyễn Cư Trinh, Sàigòn, để kháo chuyện “ninh tinh“.); vậy nếu tôi nhờ vả, chắc Đỗ Hồng Ngọc sẽ giới thiệu tôi vào đảng! Hình như phải có hai đảng viên giới thiệu, Đỗ Hồng Ngọc kiếm thêm một đảng viên nữa chắc cũng không khó lắm. Tại sao tôi lại muốn vào đảng sau khi đọc ông Nguyễn Minh Cần thay vì rời bỏ đảng như ông Cần khuyên? Tại vì hầu hết, gần như tất cả, những điều ông Nguyễn Minh Cần viết trong cáo trạng kết tội cộng đảng Việt Nam đều thuộc quá khứ tương đối hơi xa, đều do bọn đầu sỏ tội đồ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh v.v..phạm phải. Chứ bọn Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng thì...coi như vô can! Muốn khuyên đảng viên rời bỏ đảng phải kể những tội khác, những tội đang xảy ra. Những tội đó Huy Đức và nhất là Trần Đĩnh không kể. Còn Nguyễn Duy Cần thì có kể nhưng chỉ kể một chút xíu xìu xiu. Kể rằng : "BCT (Bộ Chính Trị, TVT chú) chủ trương “đổi mới nhưng không được đổi màu“. Bộ Chính Trị mà chủ trương như vậy, tại sao tôi không theo Bộ Chính Trị để hy vọng có ngày trở thành Ủy viên Bộ Chính Trị?

BS.Trần Văn Tích

-----------

Phòng tiếp khách của tổng thống Obama và ngai vàng cựu TBT Nông Đức Mạnh



 
Nơi tiếp khách của đương kim tổng thống Hoa Kỳ - những kẻ bị cho là đế quốc bóc lột...

 

  CHUYỆN DÀI NÔNG ĐỨC MẠNH
   Tên Nông Đức Mạnh gốc Tày
   Làm vua nước Vẹm sướng thay một đời!
   Cung vàng điện ngọc bể bơi
   Xa hoa lộng lẫy ăn chơi mút mùa
   Bí Thư Đảng Vẹm là vua
   Ông hoàng bà chúa còn thua vua Tày.
   Đảng trao quyền bính vào tay
   Cha con chúa đảng cướp ngày ngán ai?!
   Dẫu rằng bất tướng vô tài
   Quyền uy Thái Thú tay sai giặc Tàu!
   Họ Nông bái kiến Cẩm Đào
   Nghiêng mình khép nép cúi đầu dạ vâng!
   Biên cương lãnh hải xin dâng
   Nông… nô bệ kiến tay nâng ngang mày
   Thiên triều công đức cao dày,
   Thần, Nông Đức Mạnh, tộc Tày, gia nhân!
   …
   Đạp lên dư luận nhân luân
   Cha con cụ Tổng đếch cần tiếng tăm!
   Chơi chung một lỗ hà rầm
   Cô nàng Đỗ Thị Huyền Tâm ỡm ờ.
   Cưới người vợ trẻ tỉnh bơ
   Huyền Tâm, Đức Mạnh bây giờ sống chung.
   Cậu Nông Quốc Tuấn nổi sùng
   Cha con cụ Tổng đùng đùng từ nhau!
   22/2/2015
   HỒ CÔNG TÂM   (Trường thiên ký sự thơ / Kỳ 101)

0 comments:

Post a comment

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/82276372_2491685681085503_3603880472226037760_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=8a5ERBgeOfQAX-pCM8w&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=6ea5b43aa61c6ba0aacee6e5ff83b141&oe=60A4DA2A
LÝ NÀO KHÔNG ĐỨNG DẬY QUÉT SẠCH ĐẢNG CỘNG ?
Phải chăng chúng ta vẫn còn sợ, vẫn còn hèn ?
An phận, nhu nhược, phớt lờ cho qua...
Vậy thì :
Khi lũ cộng vẫn còn,
Thì dân Việt mất đất, mất mạng.
Khi công an, cảnh sát đánh mất nhân tính,
Thì người dân bị còng, đánh đập dã man.
Khi lãnh đạo tham đô-la và quyền lực,
Thì biển đảo, đất đai bán cho phường Tàu cộng, ngoại bang.
Khi Đảng luôn suy tôn thần ma Các-Mác, Bác Hồ,
Thì Dân Việt hằng mãi nghèo đói, làm thân trâu ngựa.
Tại sao và tai sao 90 chục triệu người dân Việt,
Vẫn còn vô tâm như không gì xảy ra.
Tại sao các chức sắc lãnh đạo tôn giáo quyền cao chức trọng...
Cứ mãi phớt lờ khi máu dân đã đổ, khi muôn người nằm xuống đau thương.
Và rồi nhà tù đầy kín dân lành bị nhốt.
Khốn Cho Dân Việt,
Mãi lầm than, nhà mất, đất chẳng còn.
Thế mà các quán nhậu, các hộp đêm,
Vẫn tập nập người ăn chơi, trác táng,
Vẫn lắm người say khước quên đường về...
Lẽ nào họ vô tâm như thế, lý nào không có trái tim chăng?
Hay thịt da đã thành đá, hóa đồng !
Không biết đau biết rung, biết cảm với người dân đau khổ.
Máu Dân Đồng Tâm, Lộc Hưng mất đất mất vườn..
Thiên Hạ Năm Châu còn cảm thấy xót thấy đau :
Nhưng
Biết bao tri thức, bao lãnh đạo tinh thần tôn giáo,
Làm ngơ chăng ? Không bước nỗi bước chân ra đường tranh đấu...
Hoa cỏ còn biết đau, thú còn giận giữ,
Trước cảnh bạo tàn ăn cướp của Lũ cộng dã man...
Trên cao Chúa vẫn còn bị đóng đinh,
Dưới đất Phật còn màn trời chiếu đất.
Khi nào thời dân Việt mới hết khổ ?
Khi lương tâm ông bà, anh chị thức tỉnh :
Can đảm đứng lên... Một lần đạp đỗ cái chế độ Hà Nội
Giải thể cái Đảng cộng sản BÁN NƯỚC DIỆT DÂN !
Đập tan cái phường Quỷ Đỏ VÔ NHÂN ÁC ĐỘC !
KHI ĐÓ MỚI THỰC TỰ DO, HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP, CÔNG BÌNH CHÂN CHÍNH !
ĐỪNG CHẦN CHỜ NỮA, XIN ĐỨNG LÊN VÀ ĐỨNG LÊN HỠI NGƯỜI DÂN VIỆT !
Cảm Tác Cùng Đồng Hành Với Đồng Bào Đồng Tâm Và Lộc Hưng Cùng Dân Việt.
Ngày 11 Tháng 1 Năm 2020 -
Lê Nguyễn Quang Dũng Việt Nam


--------------

 
Web Statistics