Thursday, 3 April 2014

Ba mươi tháng tư , vĩnh viễn ngày Quốc Hận !



Sau Ngảy Tan Hàng !

Ngày tan hàng , các anh không thua trận
Chưa chiến đấu , sao đành phải ôm hận ?
Giận đồng minh , đã bán đứng anh em !
Bàn cờ thế giới , bóng tối nhá nhem !
Gần bốn mươi năm qua ,
Miền Nam đã trải qua quá đủ
Ngàn lần thê thãm ,
Hơn những gì ta có thể nghĩ ra !
Cuộc chiến đi qua ,
Để tất cã bắt đầu xảy ra
Địa ngục trần gian ,
Cả nưởc chìm vào tăm tối !
Đêm không cùng của máu đỏ Việt Nam !
Một bọn tham lam , tràn vào vơ vét
Đạp , đổng , đài , thậm chí cả toi lét
Bọn quan to , vàng bạc , rượu ngon , gái đẹp
Dân miền Nam , chỉ còn mỗi con đường hẹp
Đi kinh tế mới , lao động , thuỷ lợi,
Chợ trời , bán của cải , vá víu , sống lang thang
Hoặc gom góp , lao ra đại dương tìm đường sống
Mặc hải tặc, cướp bóc ,
Hãm hiếp , biển chôn thây !
Vì Tự Do , tất cả đành chấp nhận
Kẻ ở lại , cuộc sống đành ôm hận !
Sống lần lữa , cho qua kiếp ngựa trâu !
Học tập cải tạo , rừng sâu nước độc
Cuộc sống đoạ đầy , nơi chướng khí sơn khê
Hằng đêm nhớ lại, não ruột ê chề !
Trò hề thế kỷ , thằng Ngu giảng dậy !
Thiên đường đâu , đảng rêu rao chẳng thấy
Toàn bạo tàn, ngang ngược khắp nơi nơi
Cuộc sống thảnh thơi ?
Thiên đường trong ác mộng !
Giặc về đây , cây cỏ cũng đau thương !
Làm sao kể hết , bao đoạn trường , bi thảm !
Bốn ngàn năm , còn lại một đất nước tan hoang !

Ngày nay,
Giặc Tàu tràn lan , cả nước suy tàn !
Xin hỏi các bạn , có một chút hoang mang ?
Hay dửng dưng , vì là chuyện của đảng ?
Đảng cộng gian tà , tư bản đỏ hôi tanh
Việt Nam ơi , nỡ vô cảm sao đành !
Góp một bàn tay , rồi chúng ta sẽ thấy
Tuổi trẻ Việt Nam , vùng lên , đứng dậy
Đánh thức sơn hà , giấc mộng ngu si !
Bóng tối phải qua đi , Tự Do chờ đợi
Nhưng trước tiên , chúng ta phải góp một bàn tay
Việt Nam ơi , rồi sẽ lại có một ngày
Ngày Quỷ Đỏ sạch bóng , rộng bước quê hương !

Hoàng Hạc

Cảm Ơn Anh !

 
Một tấm hình nói lên được tất cả
Nỗi hào hùng , bi thảm , quá khứ đau thương !
Đời chinh nhân trong số kiếp đoạn trường !
Ngày tan hàng , loài quỷ đỏ làm quân vương !

Tôi với anh , chưa quen biết , chỉ nhìn qua bức ảnh
Nhưng vô cùng thương cảm , những anh hùng của Việt Nam
Cảm ơn anh , dâng hiến cả một đời cho dân tộc !
Việt Nam không hèn , như bọn giặc rêu rao !

 
Việt Nam ơi , trong đêm tối dặm trường
Trong tận cùng sâu thẳm của đêm đen !
Những thằng điên , trong hoang tưởng triền miên !
Đã đẩy dân tộc vô biển máu tang thương và thù hận !

Ba mươi tháng tư , vĩnh viễn ngày Quốc Hận !
Ngày cả nước căm giận bọn vô lương !
Việt Nam không Hèn , tuổi trẻ Việt Nam sẽ lên đường
Loài Quỷ Đỏ , sẽ tranh nhau tìm lỗ cống !

Bao nhiêu lỗ cống cho vừa tụi bay !

Hoàng Hạc

0 comments:

Post a comment

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/82276372_2491685681085503_3603880472226037760_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=8a5ERBgeOfQAX-pCM8w&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=6ea5b43aa61c6ba0aacee6e5ff83b141&oe=60A4DA2A
LÝ NÀO KHÔNG ĐỨNG DẬY QUÉT SẠCH ĐẢNG CỘNG ?
Phải chăng chúng ta vẫn còn sợ, vẫn còn hèn ?
An phận, nhu nhược, phớt lờ cho qua...
Vậy thì :
Khi lũ cộng vẫn còn,
Thì dân Việt mất đất, mất mạng.
Khi công an, cảnh sát đánh mất nhân tính,
Thì người dân bị còng, đánh đập dã man.
Khi lãnh đạo tham đô-la và quyền lực,
Thì biển đảo, đất đai bán cho phường Tàu cộng, ngoại bang.
Khi Đảng luôn suy tôn thần ma Các-Mác, Bác Hồ,
Thì Dân Việt hằng mãi nghèo đói, làm thân trâu ngựa.
Tại sao và tai sao 90 chục triệu người dân Việt,
Vẫn còn vô tâm như không gì xảy ra.
Tại sao các chức sắc lãnh đạo tôn giáo quyền cao chức trọng...
Cứ mãi phớt lờ khi máu dân đã đổ, khi muôn người nằm xuống đau thương.
Và rồi nhà tù đầy kín dân lành bị nhốt.
Khốn Cho Dân Việt,
Mãi lầm than, nhà mất, đất chẳng còn.
Thế mà các quán nhậu, các hộp đêm,
Vẫn tập nập người ăn chơi, trác táng,
Vẫn lắm người say khước quên đường về...
Lẽ nào họ vô tâm như thế, lý nào không có trái tim chăng?
Hay thịt da đã thành đá, hóa đồng !
Không biết đau biết rung, biết cảm với người dân đau khổ.
Máu Dân Đồng Tâm, Lộc Hưng mất đất mất vườn..
Thiên Hạ Năm Châu còn cảm thấy xót thấy đau :
Nhưng
Biết bao tri thức, bao lãnh đạo tinh thần tôn giáo,
Làm ngơ chăng ? Không bước nỗi bước chân ra đường tranh đấu...
Hoa cỏ còn biết đau, thú còn giận giữ,
Trước cảnh bạo tàn ăn cướp của Lũ cộng dã man...
Trên cao Chúa vẫn còn bị đóng đinh,
Dưới đất Phật còn màn trời chiếu đất.
Khi nào thời dân Việt mới hết khổ ?
Khi lương tâm ông bà, anh chị thức tỉnh :
Can đảm đứng lên... Một lần đạp đỗ cái chế độ Hà Nội
Giải thể cái Đảng cộng sản BÁN NƯỚC DIỆT DÂN !
Đập tan cái phường Quỷ Đỏ VÔ NHÂN ÁC ĐỘC !
KHI ĐÓ MỚI THỰC TỰ DO, HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP, CÔNG BÌNH CHÂN CHÍNH !
ĐỪNG CHẦN CHỜ NỮA, XIN ĐỨNG LÊN VÀ ĐỨNG LÊN HỠI NGƯỜI DÂN VIỆT !
Cảm Tác Cùng Đồng Hành Với Đồng Bào Đồng Tâm Và Lộc Hưng Cùng Dân Việt.
Ngày 11 Tháng 1 Năm 2020 -
Lê Nguyễn Quang Dũng Việt Nam


Covid-19 World Daily Update

 
Web Statistics