Saturday, 20 May 2017

Dân Muốn Biết: CHUYỆN BUỒN NGƯỜI THẮNG CUỘC .




HY_SINH ĐỂ ĐƯỢC GÌ ? - CHUYỆN BUỒN NGƯỜI THẮNG CUỘC .
Hồi nãy tôi đang chạy xe ôm, trời thì nóng, xe thì đông, đường thì đầy khó bụi. Tự nhiên tôi thấy một chú đội chiếc Mũ Cối – cái mũ mấy anh bộ đội đeo đó. Chẳng có gì để nói cả, trừ việc chú ấy tuổi chắc cũng 50 hay 60 rồi. Mặt chú ấy già, nhăn nheo và chứa đầy nỗi khổ thời trai trẻ. Những nét nhăn trên mặt chú ấy làm tôi nhớ đến cha và các bác của tôi, những người đã từng sống qua thời bao cấp. Cái chú đội Mũ Cối ấy chắc cũng đã tham gia cuộc chiến Việt Nam. Nếu không thì tham gia ở chiến trường biên giới Việt-Trung hay Campuchia. Thời đó hiếm ai mà không đi lắm.

Trong đầu tôi khi thấy những nét nhăn và cái khổ của chú ấy liền tự hỏi: “Chú ấy đã hy sinh tuổi thanh xuân, những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời một con người và bây giờ chú ấy được gì?” Không những chỉ chú ấy mà tất cả những anh, chú hay bác bộ đội ngày xưa xung phong tham gia chiến tranh để giải phóng đất nước và thống nhất bờ cõi, hay những cô gái ngày xưa hy sinh để hỗ trợ – bây giờ họ được gì?
Họ là những người đã hy sinh để xây dựng n ên đất nước và thể chế hiện tại, bây giờ họ được gì? Bây giờ đáng lẽ ra họ nên được về hưu để vui vẻ bên con cháu và nhìn tụi nó lớn lên trong yên ổn và hòa bình. Nhưng cái xã hội họ đang sống không đem lại điều đó. Họ đã hy sinh để làm gì?
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi đất nước bây giờ đang bị người ta tàn phá.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi dân tộc vẫn đang bị chia rẽ theo bên thắng và thua cuộc.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi phân nửa con cháu của họ bị phân biệt theo lý lịch.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi đồ ăn họ ăn, nước họ uống lại bị nhiễm hóa chất.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi không khí họ đang hít thở ngày càng bị ô nhiễm.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi biển cả ở những chiến trường ngày xưa đồng đội họ ngã xuống đang bị người ta làm nhiễm độc và phá hoại?
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi bây giờ con cháu họ biểu tình chống ngoại xâm thì lại bị bắt.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi họ làm mãi mà không đủ ăn, không đủ mặc và không đủ để có tương lai.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi con cháu họ phải bán mình đi lao động ở nước ngoài để đổi lấy những đồng lương rẻ mạt.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi địch thủ ngày xưa của họ được mời gọi và chào đón để vào lại đất nước để đầu tư.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi đất nước ngày càng mất chủ quyền độc lập và lãnh hải ngoài Biển Đông.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi xung quanh họ là những cụ già bán vé số, những đứa trẻ đi lòng vòng ăn xin.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi lương hưu của họ không đủ mua mì gói để sống qua ngày.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi đất nước họ đang chìm đắm trong tham nhũng và lừa dối.
+ Họ đã hy sinh để làm gì? Khi con cháu họ đang làm nô lệ trên chính quê hương mình.
+ Họ hy sinh để làm gì để bây giờ đổi lại trên thân mình là những giọt mồ hôi rẻ mạt.
Tôi có thể nói tiếp và nói mãi.
Các anh, các chú, các bác và các cô có buồn không khi đã hy sinh cuộc đời vì một sự giả dối. Họ đâu phải đã hiến tuổi trẻ của mình để đổi lấy một đất nước thối nát như bây giờ? Họ, những người thắng cuộc, đã được gì? Chẳng được gì. Họ đã hy sinh để làm gì khi đã bị hắt hủi vào quên lãng. Các anh, các chú, các bác và các cô đã hy sinh để làm gì?
*Ku Búa @ Cafe Ku Búa*

0 comments:

Post a comment

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/82276372_2491685681085503_3603880472226037760_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=8a5ERBgeOfQAX-pCM8w&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=6ea5b43aa61c6ba0aacee6e5ff83b141&oe=60A4DA2A
LÝ NÀO KHÔNG ĐỨNG DẬY QUÉT SẠCH ĐẢNG CỘNG ?
Phải chăng chúng ta vẫn còn sợ, vẫn còn hèn ?
An phận, nhu nhược, phớt lờ cho qua...
Vậy thì :
Khi lũ cộng vẫn còn,
Thì dân Việt mất đất, mất mạng.
Khi công an, cảnh sát đánh mất nhân tính,
Thì người dân bị còng, đánh đập dã man.
Khi lãnh đạo tham đô-la và quyền lực,
Thì biển đảo, đất đai bán cho phường Tàu cộng, ngoại bang.
Khi Đảng luôn suy tôn thần ma Các-Mác, Bác Hồ,
Thì Dân Việt hằng mãi nghèo đói, làm thân trâu ngựa.
Tại sao và tai sao 90 chục triệu người dân Việt,
Vẫn còn vô tâm như không gì xảy ra.
Tại sao các chức sắc lãnh đạo tôn giáo quyền cao chức trọng...
Cứ mãi phớt lờ khi máu dân đã đổ, khi muôn người nằm xuống đau thương.
Và rồi nhà tù đầy kín dân lành bị nhốt.
Khốn Cho Dân Việt,
Mãi lầm than, nhà mất, đất chẳng còn.
Thế mà các quán nhậu, các hộp đêm,
Vẫn tập nập người ăn chơi, trác táng,
Vẫn lắm người say khước quên đường về...
Lẽ nào họ vô tâm như thế, lý nào không có trái tim chăng?
Hay thịt da đã thành đá, hóa đồng !
Không biết đau biết rung, biết cảm với người dân đau khổ.
Máu Dân Đồng Tâm, Lộc Hưng mất đất mất vườn..
Thiên Hạ Năm Châu còn cảm thấy xót thấy đau :
Nhưng
Biết bao tri thức, bao lãnh đạo tinh thần tôn giáo,
Làm ngơ chăng ? Không bước nỗi bước chân ra đường tranh đấu...
Hoa cỏ còn biết đau, thú còn giận giữ,
Trước cảnh bạo tàn ăn cướp của Lũ cộng dã man...
Trên cao Chúa vẫn còn bị đóng đinh,
Dưới đất Phật còn màn trời chiếu đất.
Khi nào thời dân Việt mới hết khổ ?
Khi lương tâm ông bà, anh chị thức tỉnh :
Can đảm đứng lên... Một lần đạp đỗ cái chế độ Hà Nội
Giải thể cái Đảng cộng sản BÁN NƯỚC DIỆT DÂN !
Đập tan cái phường Quỷ Đỏ VÔ NHÂN ÁC ĐỘC !
KHI ĐÓ MỚI THỰC TỰ DO, HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP, CÔNG BÌNH CHÂN CHÍNH !
ĐỪNG CHẦN CHỜ NỮA, XIN ĐỨNG LÊN VÀ ĐỨNG LÊN HỠI NGƯỜI DÂN VIỆT !
Cảm Tác Cùng Đồng Hành Với Đồng Bào Đồng Tâm Và Lộc Hưng Cùng Dân Việt.
Ngày 11 Tháng 1 Năm 2020 -
Lê Nguyễn Quang Dũng Việt Nam


Covid-19 World Daily Update

 
Web Statistics