Dòng Máu Việt Nam Cộng Hòa

Wednesday 7 December 2016

Dân Muốn Biết: Gửi tiền về …hay về VN con đường nào Vc no béo ?

Đánh bọn Việt gian ,Việt kiều thân cộng khó hơn đánh tụi Vc
*******


Gởi người Việt hải ngoại.. -.

Không một quốc gia nào trên thế giờ này mà không trải qua: Hưng thịnh – Suy vong. Tất cả đều do: Thiên – Địa – Nhân, trong đó Thiên và Địa là thứ Tự nhiên con người rất khó chinh phục, chỉ còn lại Nhân, Thịnh – Suy – Thiện – Ác đều do con người mà ra. Nước Việt của chúng ta cũng không nằm ngoài quy luật đó. 

Tính đến hôm nay, chắc ai cũng biết đất nước Việt Nam của chúng ta được cai trị bởi một bộ máy phải nói là tệ hại nhất trong lịch sử nước nhà: ngu dốt – tham lam – tàn ác – hiểm độc….. thế nhưng tại sao những loại người đó lại cai trị được chúng ta, có phải vì chúng ta quá cam chịu, quá quen với cảnh “cố đấm ăn xôi” không phải việc của mình. Hay là chúng ta sợ Chết. Sở dĩ công sản vẫn tồn tại và cai trị nước Việt thân yêu của chúng ta là bởi có 3 loại người Việt, đã trực tiếp hoặc gián tiếp làm cho cái chế độ độc tài này tồn tại:

1. Loại thứ nhất là Việt cộng, ai cũng biết cái chủ thuyết “ cộng sản là cướp đoạt của những kẻ cướp đoạt”. Một khi chúng đã cướp đoạt của người khác rồi thì làm sao có thể trả lại. Cũng như con Chó đã giựt được cục xương, chỉ có khi chết thì nó mới thôi ngoạm cục xương đó. Bởi vậy rất mong nhưng chúng ta chỉ đành có thể chờ “ cộng rồi cộng lại đánh nhau”, phải để tự nó tan rã như khối cộng sản trên thế giới đã tan rã, thực tế thì chưa có một thế lực nào thế ngự được công sản, thôi thì đành chờ tụi nó tự tiêu diệt lẫn nhau vậy. Có thể gọi đây là Thiên thời.

2. Loại thứ hai là Việt gian, loại mà trước 1975 chúng ta thường nói “ăn cơm Quốc gia thờ ma Việt cộng”, loại này sau 1975 càng nhiều và thâm thúy hơn, vì tham lam vì danh lợi, tụi nó lợi dụng sự ngu dốt của Việt cộng để xúi đặt ra nhiều phép tắc, chủ yếu làm khó người dân để có cơ hội vơ vét của cải, một loại Việt gian nữa hám danh, như tên Phó Tổng thống còn bợ đít Việt cộng, rồi những Ca sĩ, nhạc sĩ, nói là Hát cho dân nghe, nhưng thật chức chỉ là hám danh và lợi, dân nào có thể bỏ ra nửa tháng lương để nghe tụi nó hát, nếu hát cho dân nghe sao không hát ở Sân vận động, hay quảng trường…. Tụi này cũng khó đánh tan, vì ném chuột sợ bể bình, chỉ chớ “lợi ích nhóm” khi phe của thằng này lên sẽ tiêu diệt thằng kia”. Có thể gọi đây là Địa lợi.

3. Loại thứ ba là Việt kiều, những người Việt Nam trước 1975 ra làm ăn, học hành hoặc ở tại nước ngoài, người ta gọi là “người Việt hải ngoại”, nhưng từ sau 1975, được Việt cộng khuyến khích gởi tiền về cho tụi nó xài thì được phong làm Việt kiều, vì hai chữ này mà không biết bao nhiêu nước mắt tủi hờn thậm chí tù tội. 3 triệu kiều bào, nhưng trong đó thục ra chỉ khoảng mấy trăm ngàn là tỵ nạn chính trị, theo diện HO đoàn tụ ODP, còn lại đa phần là vượt biên, khi mà phải đánh đổi sinh mạng của mình để chạy trốn sự khốn khổ, cùng cực , nếu nói về trình độ về nhận thức 3 triệu Việt kiều chắc chắn hơn hẳn 3 triệu Việt cộng, nhưng tại sao những Việt kiều này chẳng có một động thái nào cả, ngoài chỉ biết gởi tiền về nuôi mập bộ máy cộng sản.

Theo số liệu chính thức thì mỗi năm Việt kiều gởi về 15 tỷ dollars = 330.000.000.000.000VNĐ “330 ngàn tỷ đồng”, đó là số chính thức còn gởi chui chắc cũng bằng số đó. Bây giờ chỉ tính 330 ngàn tỷ đồng, và cách sử dụng đồng tiền đó, chẳng làm gì cả, ngoài tạo ra sự Ỷ lại của khoảng 9 triệu người trong nước, vì có tiền không phải làm việc, nên số tiền đó cũng không được sử dụng một cách hiệu quả, Nam thanh , trung niên thì “Sáng ngậm đắng – Chiều nuốt cay – Tối lai rai sân cỏ” – sáng café tới trưa – chiều nhậu rượu bia – tối xem các giải ngoại hạng. Còn Nữ tú và các Bà các Chị em thì sao, sẵn tiền mua sắm, chơi bời nhảy đầm, sắm Ipad, Iphone… mười mấy, hai chục triệu chỉ để xem phim, chơi điện tử, chụp hình…. Mỗi nhà máy hay công xưởng đầu tư khoảng 15 triệu USD, với số tiền đó cũng xây dựng được 1.000 nhà máy hay xí nghiệp, mỗi nhà máy thâu nhận 200 – 300 công nhân cũng giải quyết được công ăn việc làm cho hàng trăm ngàn sinh viên, người lao động, còn hơn bây giờ sinh viên ra trường không có việc làm, sáng đứng xếp hàng ngoài đường cúi gập người mời chào Bánh mì – Café chỉ 10.000đ/ phần. Tối lại khum lưng chạy bàn cho các quán Bar, nhà hàng mỗi giờ chỉ được 16 – 20.000 đồng. Tóm lại đồng tiền không được sử dụng đúng mục đích đã tạo ra một đám tầm gửi, sức trai thân dài vai rộng, nhưng tối ngày chỉ biết hưởng thụ, thử hỏi nếu bây giờ có chiến tranh lấy ai bảo vệ Tổ quốc.

Tôi có đọc ở đâu đó câu “Kinh tế nắm chính quyền”. Và qua năm tháng tôi nghiệm thấy câu này rất đúng. Nếu bây giờ kiều bào ngưng không gởi tiền về trong 6 tháng, hoặc 1 năm, thì chuyện gì sẽ xảy ra với 9 triệu cái tàu há mồm đó, tuy hơi xót xa, nhưng thà đau ngắn còn hơn để nuôi bệnh suốc đời tới lúc đó miệng đói đầu gối phải bò. Thử hỏi có ai dám làm như vậy không. Hay sợ những cây tầm gửi sẽ chết. Nếu vậy thì ai cày cứ cày, ai hưởng thụ vẫn cứ hưởng thụ cộng sản hưởng lợi, bởi chẳng còn ai dám, muốn đấu tranh nữa.

Nhưng quý vị có nghĩ rằng từ thế hệ thứ 3, các em các cháu sẽ có cái nhìn khác về những cây tầm gởi ấy không? Lúc đó các em các cháu chỉ còn gốc Việt, chứ sinh ra học hành, cách sống đều giống người phương Tây, ai làm người ấy hưởng, tại sao lại phải nuôi một đám người không phải tàn tật, mà có là tàn tật thì có chính phủ lo, đâu phải việc của các em, các cháu. Lúc đó thì đám tầm gởi ấy sẽ làm sao… Kiều bào cho dù trải qua trăm đời ngàn đời trên đất khách thì vẫn là người Việt lưu vong, mong mọi người nhìn sang người Do Thái cho dù bao nhiêu đời nhưng họ không bao giờ là người Vong Quốc.

Rất mong kiều bào cũng suy nghĩ như vậy là kiều bào là “người Việt lưu vong chứ đừng làm kẻ vong Quốc”.

Việt Nhân

* Bài viết không dành cho những kẻ sĩ dỏm, không dành cho những người bị tăng xông, không dành cho những cuốn theo chiều gió. Bài viết chỉ dành cho người Việt.

Thân chào,
5664
quoc-ky-vnchCTSQVNCH
 -----------
Người Việt hải ngoại gửi tiền về Việt Nam…


Người Việt hải ngoại gửi về Việt Nam để góp phần vào những cuộc giết hại đồng bào vô tội!

Theo thống kê, thì hàng năm, người Việt tại hải ngoại đã gửi về trong nước với số tiền là 12 tỷ kim; trong đa số ấy trước 30/4/1975, là Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, từng đi tù “cải tạo”. Họ là những người đã sang Mỹ, theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. hoặc  đã từng là những người vượt biên, vượt biển. Thế nhưng, sau khi đã có cuộc sống tự do, đầy đủ, cơm no, áo ấm rồi, thì lại quay trở về, để làm những “Cô thắm về làng”, vì theo họ: “Phú quý bất quy cố hương, như y cẩm dạ hành”. Nghĩa là giàu có, mặc áo gấm, nhưng không về quê cũ, thì không ai thấy, nên phải trở về, để khoe “chiếc áo gấm”. 

Điều này, dễ hiểu đối với những người, mà trước kia, họ vốn là những ngư dân thất học, ở các vùng ven biển; sau ngày 30/4/1975, họ đã vượt biển đi tìm cuộc sống mới, cũng như những người ở bên kia Vĩ Tuyến 17. Nên biết, ở miền Bắc, không có ai bị đảng Cộng sản bỏ tù vì “tội vượt biển” hết, mà họ được tự do ra đi, không bị cướp, không bị chết trên biển, vì khi ra đi, họ mang theo đầy đủ lương thực, cả gà, heo sống, để nấu ăn trên đường đi tới Hong Kong. Tôi đã chứng kiến những sự thật ấy tại Hong Kong. Họ không phải là những người Tỵ nạn Chính trị. Chỉ có những người đã liều mình vượt giòng sông Bến Hải, vào thời gian từ 1954-1975, để vào Nam tìm tự do, những người này là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, khi vượt biển tới Hong Kong, họ ở chung một trại của người dân miền Nam.

Vì vậy, những người thuộc thành phần đi tìm đời sống mới sung túc về vật chất, chứ không phải tỵ nạn Chính trị, thì khi trở về, họ được Việt cộng tiếp đón tử tế, là chuyện bình thường.

Nhưng điều đáng nói, là những người trước ngày 30/4/1975, là những Sĩ quan QLVNCH, là những người lãnh đạo trong các cơ quan công quyền của Việt Nam Cộng Hòa, là những người từng lãnh đạo các đảng phái chính trị tại miền Nam, đã từng phải vào trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng. Thế nhưng, sau khi thoát được ra hải ngoại bằng cách vượt biên, vượt biển, hoặc theo các chương trình ra đi có trật tự (O.D.P.), H.O. thì họ đã “quên” tất cả, nên luôn luôn gửi tiền về nước, hay chính họ hoặc cho vợ con của họ trở về Việt Nam để lót ổ trước, chuẩn bị cho một ngày họ sẽ trở về, để được khoanh mình trong những cái ổ đó, thì đúng là những kẻ vô liêm sỉ, mất hết lương tri, vì chính họ đã chung tay đóng góp trong số tiền trên 12 tỷ Mỹ kim vô điều kiện cho Việt cộng hàng năm. Họ không biết hay giả vờ không biết rằng: Chính họ đã gửi những đồng tiền ấy về, là để đóng góp cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ an ninh cho những “Cơ quan mật vụ”, những đơn vị quân sự, của giặc Tầu, được ngụy trang dưới lớp vỏ bọc, là “Viện Khổng Tử – Đặc khu kinh tế”, của giặc Tầu ở Hải Phòng, Cam Ranh, Bình Thuận, Đà Nẵng, Tây Nguyên, Bình Dương…

Những thành phần trên, họ thừa biết, những nơi này, chỉ dành riêng cho Tầu cộng, ngoài giặc Tầu ra, không một ai được bén mảng tới, kể cả Công an, quân đội của Cộng sản Việt Nam. Mọi sự thật hiển nhiên này đã được phơi bày dưới chế độ Chư Hầu của Cộng sản Việt Nam, vì chủ quyền của đất nước đã thật sự rơi vào tay của Tầu cộng. Không còn cách gì để biện minh được nữa.

Ngoài ra, đảng Cộng sản Việt Nam cũng dùng số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm của người Việt hải ngoại, để trang bị súng đạn, chất nổ, lựu đạn, dùi cui… cho những “Lực lượng Công an – Dân phòng”, để lúc nào cũng sẵn sàng giết chết những người “dân oan” mỗi lần họ đi “khiếu kiện”, hay “cưỡng chế”, tức cướp đoạt những vườn ruộng, đất đai của các tôn giáo, hoặc nhà cửa của những người dân lương thiện như trường hợp của gia đình nạn nhân Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết… khiến họ phải liều thân!

Người viết nói mà không sợ mình nói sai, vì với số tiền 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là khoản tiền không nhỏ, đủ cho đảng Cộng sản Việt Nam mua súng đạn, để bảo vệ Tầu cộng và giết hại dân lành.

Và chưa hết, cũng chính những đồng tiền ấy, Việt cộng đã và đang trích ra một phần dùng để mua chuộc, lũng đoạn, gây phân hóa… cộng đồng ngưởi Việt tỵ nạn chính trị trên thế giới.

Chính vì những sự thật ấy, nên những người đã gửi tiền về nước, là họ đã tiếp tay với đảng Cộng sản Việt Nam, là họ đã nhúng tay vào máu của những lương dân vô tội. Xin mọi người hãy nhớ, cả hai thời kỳ Đệ nhất và Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa, đã có được bao nhiêu tiền viện trợ hàng năm, để trang bị cho Quốc Phòng và những người dân mỗi ngày càng đông đảo, đã bỏ chạy từ những vùng đất đã bị Cộng sản chiếm đóng về vùng Quốc Gia. Và nếu suốt hơn 20 năm, trước ngày30/4/1975, cả hai nền Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim mỗi năm, thì Cộng sản Bắc Việt không thể cưỡng chiếm được đất nước Việt Nam Cộng Hòa, không thể có ngày Quốc Hận 30/4/1975, không thể có hàng trăm nghìn người phải bị bỏ tù “cải tạo” với biết bao nhiêu người đã bỏ mình trong nhà cùm, hoặc bên bờ kẽm gai oan nghiệt, không thể có những “vùng kinh tế mới” với những thảm cảnh của những Dân-Quân-Cán-Chính VNCH đã bị cướp đoạt nhà cửa trong “chiến dịch đánh tư sản mại bản”, không có cảnh bao gia đình ly tán, cha xa con, vợ xa chồng và nền đạo đức, luân lý tốt đẹp của miền Nam tự do đã không bị bọn giặc Cộng phá nát, suy đồi… tiếp tục kéo dài đến tận ngày hôm nay và có cơ nguy chưa biết bao giờ châm dứt dưới chế độ cai trị của của đảng CSVN.

Vì thế, họ đã liều thân, bỏ nước ra đi, trong số ấy, đã có rất nhiều người đã chết trên rừng, dưới bể trên con đường vượt biên, vượt biển. Nhất là những em bé gái ngây thơ, đã chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn hải tặc Thái Lan, và những người đã bỏ thân nơi những hoang đảo xa lạ, mà người thân không làm sao để tìm lại được, dù chỉ là một nắm xương tàn!

Người viết xin thưa rằng: Không thể xảy ra những cảnh bi thảm như thế, nếu hàng năm cả hai nền Đệ Nhất và  Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa có được 12 tỷ Mỹ kim viện trợ, dù có kèm theo điều kiện của nước bạn “đồng minh”.

Riêng những người đã từng ở trong các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng, có lẽ nào các vị đã quên đi tất cả những hình ảnh ngày xưa của chính mình, của đồng đội chiến hữu đã một thời chịu những cực hình tàn bạo, dã man nhất. Những hình ảnh của những bộ xương biết đi trên những cánh đồng, hay dầm mình dưới những đám ruộng sình lầy tới bụng, tới ngực quanh năm, từ mùa Hè nắng như đổ lửa, tới mùa Đông lạnh giá rét thấu xương trong bộ áo quàn tù rách rưới, mỏng manh; Những “bữa ăn” chỉ một chén bo bo, hoặc một chén sắn độn cơm, ăn với chút muối, có khi chỉ một tô “canh” rau muống nấu với muối.

Các vị cựu tù Chính trị có nhớ chăng: Những đêm nằm co ro trên sạp, bụng đói, đau khắp châu thân, không có thuốc men, trong các nhà tù “cải tạo”, trên những vùng rừng núi hoang vu từ Nam-Trung-Bắc, để rồi tờ mờ sáng hôm sau, phải lê thân ra sân trại, để “điểm danh” trước khi bắt đầu một ngày thay trâu bò, để cày, cuốc ruộng đất, cấy gặt, để nuôi chính bọn đã bỏ tù mình, và có những vị cựu tù Chính trị đã phải chết dưới những bàn tay tàn bạo của bọn Công an “Quản giáo” hay “Ban giám thị” của nhà tù!

Chúng tôi muốn xin thưa: Quý  vị Cựu tù Chính trị Việt Nam Cộng Hòa. Các vị còn nhớ hay đã quên. Nếu đã quên, thì một là quý vị đã đánh mất lương tri; hai là quý vị đã bị Cộng sản Việt Nam “cấy sinh tử phù” trước khi rời đất nước, lên máy bay, để bay thẳng tới vùng đất mới.


Tạm kết:

Đối với những kẻ đã đánh mất lương tri rồi, thì quý vị đừng nên xưng với mọi người “ta đây là Sĩ quan QLVNCH”…; Bởi vì, quý vị thật sự đã thua xa những Người Lính không có mang “lon” gì cả, họ là những Binh nhì, là những Đoàn Viên Nhân Dân Tự Vệ, những Chiến sĩ Dân ý Vụ, Dân Sự Vụ… Xin hãy nhìn lại hình ảnh của những Chiến sĩ Nhân Dân Tự Vệ của Hố Nai, họ đã không rời tay súng cho đến giờ phút sau cùng của cuộc chiến chống xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt.

Xin hãy nhìn xem: Hơn bốn mươi năm sau, kể từ khi đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của Cộng sản Bắc Việt, nếu bảo đó là “cuộc chiến thắng” của những người Cộng sản, thì có lẽ nên nhìn lại những gì đã và đang xảy ra tại quốc nội suốt hơn 40 năm qua, để biết ngay trên quê hương, vẫn còn vô sô những cảnh đời đau thương, khốn khổ, vẫn còn những người “dân oan” lê thân đi “khiếu kiện”, vẫn còn những người trẻ tuổi đã và đang dấn thân trên con đường đấu tranh cho một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ thực sự. Nghĩa là đảng Cộng sản Việt Nam không hề có cái gọi là “chiến thắng”, vì không được người dân ngưỡng phục.

Xin đừng  quên những người đã và đang còn trong các nhà tù của Cộng sản. Máu và nước mắt của đồng bào vẫn còn rơi, để hồi tâm suy nghĩ, để dừng lại những hành động vô ý thức, hay bất lương. Đừng tiếp tục gửi tiền về nước, vì 12 tỷ Mỹ kim hàng năm, là đã đủ để cho Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng vào “chiến phí” trong việc mua súng đạn, để bảo vệ cho giặc Tầu, và giết hại những người dân hiền lương vô tội!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
 Paris, 10/10/2015 

0 comments:

Post a Comment

Di sản VNCH: Nền văn minh đã thắng “chế độ man rợ”!

.

.