Sự vô cảm của bọn nhà văn, nhà báo
Vô cảm là một
sự im lặng tàn nhẫn. Sự vô cảm của đám đông trước những sự ác tâm có thể
do nền giáo dục vô tâm, nhưng bọn nhà văn, nhà báo vô cảm không dám
viết sự thật thì thật là thiếu nhân cách.
Đất nước rơi
vào thảm họa, nhà văn không dám lên tiếng, dùng ngọn bút của mình xoáy
vào chuyện thằng hớt tóc, ca sĩ hạng 3 Đàm Vĩnh Hưng, đến người mẫu Ngọc
Trinh lấy chồng già, ...
Hôm nay, bọn
nhà văn này lại tung hô tên Minh béo - một tên tội phạm bị tòa án Mỹ kết
án về tội ấu dâm và bị cấm nhập cảnh vĩnh viễn vào đất Mỹ - sau khi tên
này thụ án tù ở Mỹ về.
Họ đã không dám viết về Biển đảo, cớ sao họ cũng không dám viết về lũ lụt miền Trung giết chết 235 người cùng sự thiệt hại hơn 1.7 tỷ USD; Tập đoàn Formosa giết biển, giết cá, giết chết môi trường sống của hàng triệu người dân 4 tỉnh miền Trung; Tập đoàn Thép Cà Ná rút ngắn tiến độ, sẽ gây ra thêm nhiều thảm họa độc hại, trút lên đầu người dân; Hà Nội nuốt tiền Triển lãm Giảng Võ để xây nhà nhà cao 50 tầng; Đà Nẵng quyết làm cầu chui qua sông để làm gì khi tầm nhìn ngắn và sự phát triển chưa cần thiết, ...
Quá nhiều vấn đề nhà văn, nhà báo cần lên tiếng, nhưng sao chỉ thấy những Fber viết trên mạng, còn bọn nhà văn, nhà báo thì câm tịt. Chúng xấu hổ chăng ? Hay chúng đã bán linh hồn cho quỷ dữ !?
Các nhà văn, nhà báo hãy bình tâm suy nghĩ: Ta sống để làm gì khi quanh ta bao sự khổ ải chất chồng. Tiếng thơm vang xa cả trăm năm, và sự nhẫn tâm của các bạn sẽ là sự khinh miệt của hàng xóm, láng giềng, là niềm tủi hổ cho dòng họ và con cái các bạn.
Cái đảng mà các bạn cong lưng, cúi đầu, cung cúc, tận tụy phục vụ có nuôi bạn sống các bạn suốt đời chăng? Có nâng tầm vóc con cái các bạn cao hơn các bạn chút nào chăng?
Hãy sống cho ra người các bạn ạ!
Họ đã không dám viết về Biển đảo, cớ sao họ cũng không dám viết về lũ lụt miền Trung giết chết 235 người cùng sự thiệt hại hơn 1.7 tỷ USD; Tập đoàn Formosa giết biển, giết cá, giết chết môi trường sống của hàng triệu người dân 4 tỉnh miền Trung; Tập đoàn Thép Cà Ná rút ngắn tiến độ, sẽ gây ra thêm nhiều thảm họa độc hại, trút lên đầu người dân; Hà Nội nuốt tiền Triển lãm Giảng Võ để xây nhà nhà cao 50 tầng; Đà Nẵng quyết làm cầu chui qua sông để làm gì khi tầm nhìn ngắn và sự phát triển chưa cần thiết, ...
Quá nhiều vấn đề nhà văn, nhà báo cần lên tiếng, nhưng sao chỉ thấy những Fber viết trên mạng, còn bọn nhà văn, nhà báo thì câm tịt. Chúng xấu hổ chăng ? Hay chúng đã bán linh hồn cho quỷ dữ !?
Các nhà văn, nhà báo hãy bình tâm suy nghĩ: Ta sống để làm gì khi quanh ta bao sự khổ ải chất chồng. Tiếng thơm vang xa cả trăm năm, và sự nhẫn tâm của các bạn sẽ là sự khinh miệt của hàng xóm, láng giềng, là niềm tủi hổ cho dòng họ và con cái các bạn.
Cái đảng mà các bạn cong lưng, cúi đầu, cung cúc, tận tụy phục vụ có nuôi bạn sống các bạn suốt đời chăng? Có nâng tầm vóc con cái các bạn cao hơn các bạn chút nào chăng?
Hãy sống cho ra người các bạn ạ!
0 comments:
Post a Comment