Khắp Thế Giới Cộng Đồng của Người Việt tại Hải Ngoại : TƯỞNG NIỆM 46 NĂM NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

May be an image of 7 people

Cuốn phim được thực hiện nhân kỷ niệm 45 năm thành lập Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu (Vietnamese Community in Australia).

Vietnam Film Club chân thành cảm ơn Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu đã hỗ trợ tích cực về phương tiện và các cuộc phỏng vấn những nhân vật Việt – Úc liên quan đến sự thành lập, tổ chức và phát triển Cộng Đồng trong 45 năm qua.

Trân trọng giới thiệu

Vietnam Film Club


Friday, 14 October 2016

Dân Muốn Biết: Sống trong xã hội cộng sản có nhiều nỗi sợ hãi?

Sợ hãi ra sao?

Theo định nghĩa thông thường, “Sợ hãi là do tự vệ hay phản ứng tâm sinh lý để sinh tồn, thoát hiểm. Trạng thái lo lắng dâng cao cho mối nguy sắp sửa xảy ra bao gồm sự tàn ác hay đau đớn thể xác hoặc tinh thần xảy đến cho một chủ thể nào đó.” (dictionary.com) Như vậy, sợ hãi do đâu mà có ? Nó đi từ khả năng lấn át của một chủ thể , một sự kiện có khả năng làm nguy hại đến sự tồn vong ngay nguy hại của một chủ thể khác.
Ngày xưa thời ‘ăn lông ở lỗ ‘, người tiền sử chắc sợ thần sấm sét, sợ thần mưa, thần gió, sợ cả con beo con cọp. Vô tri như núi và đá cũng sợ và tôn sùng? Do họ ít có khả năng tự bảo vệ trước thiên nhiên hoang dã. Đó cũng là một yếu tố giúp người tiền sử dần hồi sống “kết đàn” để sinh tồn.
Sợ hãi cũng là bản năng cho mọi loài động vật, ngay con kiến khi bị động nó vội bỏ mồi chạy tán loạn nếu không sợ thì nó chạy làm gì? Mọi loài sống trong một môi trường chuyên hại nhau để tìm sự sống thì phản ứng tự vệ, phòng thủ , bỏ chạy , ẩn nấp càng mạnh mẽ hơn, linh hoạt hơn để tìm sống còn trong môi trường đó.
Bên quê nhà (VN), con chim thấy người vội bay. Con nai, con hoẵng làm gì đứng yên khi thấy bóng người? Thời này mấy con chó lại còn nhanh chân hơn gấp bội khi thấy bóng người, nhất là “cẩu tặc” chánh hiệu “nai vàng “? Nay, rắn rít, chuột đồng thấy bóng người cũng vội lũi ngay hay trốn vào hang “nín thở, im re”!
Thì ra mọi loài càng sợ loài người khi loài người tìm cách hại chúng và tiêu diệt chúng.
Nếu trong một môi trường , con người không tìm diệt, bắt chúng, thì chẳng con thú nào, côn trùng nào biết sợ là gì. Ngay cả thú hoang, huống gì những loài được thuần hóa.
Có một sự sợ hãi đáng lo nhất hiện nay là người sợ người. Chuyện này mới ghê. Thế giới hiện nay càng lúc càng loạn. Chiến tranh giữa người và người càng lúc càng khủng hoảng, trầm trọng hơn thêm. Nhân loại càng lúc càng sinh thêm nhiều mâu thuẫn thù hằn. Các điểm nóng càng lúc càng bùng phát càng nhiều, máu đổ thịt rơi ngay cả Liên Hiệp Quốc cũng không còn khả năng nào can ngăn, hòa giải nỗi. Càng nhiều lòng tham về lãnh thổ, về kinh tế, ngôi báu, độc tài, độc quyền đảng phái lại càng lắm tranh chấp. Tình hình mọi nơi càng nhiều tự ái dân tộc, sắc tộc, giáo phái, hơn thua chính kiến càng lúc càng sâu nặng, thế là nhà tù công an nhiều hơn “nấm”, chiến tranh triền miên, máu đổ thành sông , xương cao tựa núi!
Hiện nay tình hình Syria càng lúc càng tệ hại, LHQ bó tay, các thế lực ác đạo như Putin, Assad, Nhà Nước Hồi Giáo tha hồ ‘làm mưa làm gió’? Tổ chức nào còn dám xen vào khi ông Ban Ki moon đang ngồi ‘lắc đầu’ ngao ngán. Trời Trung đông vẫn ‘ì xèo’ tranh chấp triền miên, Biển Đông, bá quyền Bắc Kinh tha hồ tự tung tự tác coi cộng đồng thế giới ‘chỉ bằng cái vung’ do ỷ vào từng núi hàng rẻ nhỗm và đội quân cùng người đông hơn ‘kiến cỏ”?
Hiện tình thế giới , mối đe dọa của THẾ CHIẾN THỨ BA có thể là điều đáng lo. Nguyên nhân sâu xa nhất là khủng hoảng chính trị và văn hoá chứ chưa hẳn là khủng hoảng kinh tế để có mối đe doạ của Thế Chiến Ba.
Như vậy con người sống trong xã hội có nhiều nỗi sợ hãi.
Đó là sợ binh đao, lửa hận. Còn một thứ sợ hãi nữa là thứ sợ nơm nớp của người dân: sợ mật vụ công an, hệ thống cai trị độc tài. Chính quyền CSVN tự xem mình là phụ mẫu là ‘đấng chí tôn’. Người dân có miệng mà không được nói, có tim,óc mà không được suy nghĩ điều công bằng lẻ phải. Trên cổ vẫn mãi bị cái “gông độc tài đảng trị”mãi xích xiềng?
Cầm chén cơm ăn vẫn còn sợ, ra ngõ thì cúi đầu im lặng theo hai chữ ‘cầu an”. Đó là cái sợ tù đày, sợ xích xiềng chế độ, sợ những bản án phi lý lên đầu. Ở những nước như vậy, thì hai chữ nhân quyền là điều không tưởng và nếu có là thứ hàng ‘giả mạo’ mà thôi.
Nếu thế hết thiên tai rồi, hết dịch bệnh rồi, hết đói rồi, hết cả chiến tranh rồi, xã hội còn sợ nữa không? Xin trả lời: vẫn còn sợ.
Đó là sợ chế độ. Những hệ thống kìm kẹp của các thể chế độc tài thiếu dân chủ là bóng tối u minh đè nặng lên đời sống tinh thần con người trong xã hội đó. Nói gì cũng sợ, viết gì cũng sợ, uất ức không dám lên tiếng đó là sợ hãi và khổ ải dù bụng không đói nhưng thiếu đói vấn đề tinh thần đó là TỰ DO DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN. Thiếu thứ này con người khác gì ‘con vật’ do bị trù dập, cách biệt, đày ải, đổi chác, thậm chí bị giết bí mật không biết khi nào?
Sợ hãi do hậu quả tháng Tư Đen 1975.
Sau khi miền nam thất thủ, hàng triệu người phải lìa quê hương tỵ nạn cộng sản, cam chịu kiếp lưu vong. Xa khỏi nanh vuốt CS rồi nhưng hiện tượng “sợ’ vẫn đè nặng lên tâm tư một số không nhỏ người Việt Nam tỵ nạn cộng sản (TNCS).
Hiện tượng ‘chụp mũ’ nhau “là CS” tại các cộng đồng VN khá phổ biến. Hậu quả này cũng do từ ‘sợ’ và ám ảnh bởi CS nên đi đâu cũng thấy CS ‘kè kè’ bên mình?
Ai cũng là VC- nói không nghe hay không hợp với lý luận mình thì xem là VC? Nếu có ai có lối chính trị khác mình, xem ra mới hơn cũng sinh lòng ngờ vực? tuy không chứng cớ cũng “chụp mũ phết ‘ vào hai chữ VC? Chuyện này càng ngày càng tệ tại hải ngoại làm nhiều đồng hương lắc đầu ngao ngán.
Hãy nhìn tình trạng cộng đồng TNCS khắp các tiểu bang hiện nay. Khoan cho hậu quả ‘tan nát’ cộng đồng là do CS nằm vùng lọt vào, cũng có một phần. Nhưng tại sao chúng ta im lặng đối với sự kiện chia rẽ, nói xấu, bôi bác bạn bè lẫn nhau, những người trước kia là đồng đội?
Anh có phẩn uất căm thù giặc, thì bạn ta cũng thế thôi. Ai cho phép hay chứng nhận rằng lý luận của anh hay của bạn mình là đúng?
Từ đó bạn bè cùng ‘màu cờ sắc áo’ xa nhau và thù ghét nhau “còn hơn căm thù CS” làm cho CS có thể đang ngồi ‘ ăn phở bên Hồ Tây Hà Nội’ mĩm cười đắc ý không chừng?
Cũng có kẻ, ở hải ngoại lấy chứng ‘chụp mũ’ làm vũ khí để “cai trị’ hay dùng ‘chụp mũ’ VC làm vũ khí do cái bệnh “tự ti hay ghen tị” do lý luận lạc hậu, thô thiển thua bạn mình. Thế là có đông người do ‘sợ chụp mũ’ nên cầu hoà, hay im lìm cho an phận.
Như thế hiện tượng sợ hãi đâu phải riêng ở quê nhà.
Cho đến lúc này chúng ta có thể kết luận: không có nỗi sợ hãi nào sánh bằng: SỰ SỢ HÃI GIỮA NGƯỜI VÀ NGƯỜI-cái bề trong con người đáng sợ thật!
Đinh Hoa Lư 13/10/2016

0 comments:

Post a comment

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/82276372_2491685681085503_3603880472226037760_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=8a5ERBgeOfQAX-pCM8w&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=6ea5b43aa61c6ba0aacee6e5ff83b141&oe=60A4DA2A
LÝ NÀO KHÔNG ĐỨNG DẬY QUÉT SẠCH ĐẢNG CỘNG ?
Phải chăng chúng ta vẫn còn sợ, vẫn còn hèn ?
An phận, nhu nhược, phớt lờ cho qua...
Vậy thì :
Khi lũ cộng vẫn còn,
Thì dân Việt mất đất, mất mạng.
Khi công an, cảnh sát đánh mất nhân tính,
Thì người dân bị còng, đánh đập dã man.
Khi lãnh đạo tham đô-la và quyền lực,
Thì biển đảo, đất đai bán cho phường Tàu cộng, ngoại bang.
Khi Đảng luôn suy tôn thần ma Các-Mác, Bác Hồ,
Thì Dân Việt hằng mãi nghèo đói, làm thân trâu ngựa.
Tại sao và tai sao 90 chục triệu người dân Việt,
Vẫn còn vô tâm như không gì xảy ra.
Tại sao các chức sắc lãnh đạo tôn giáo quyền cao chức trọng...
Cứ mãi phớt lờ khi máu dân đã đổ, khi muôn người nằm xuống đau thương.
Và rồi nhà tù đầy kín dân lành bị nhốt.
Khốn Cho Dân Việt,
Mãi lầm than, nhà mất, đất chẳng còn.
Thế mà các quán nhậu, các hộp đêm,
Vẫn tập nập người ăn chơi, trác táng,
Vẫn lắm người say khước quên đường về...
Lẽ nào họ vô tâm như thế, lý nào không có trái tim chăng?
Hay thịt da đã thành đá, hóa đồng !
Không biết đau biết rung, biết cảm với người dân đau khổ.
Máu Dân Đồng Tâm, Lộc Hưng mất đất mất vườn..
Thiên Hạ Năm Châu còn cảm thấy xót thấy đau :
Nhưng
Biết bao tri thức, bao lãnh đạo tinh thần tôn giáo,
Làm ngơ chăng ? Không bước nỗi bước chân ra đường tranh đấu...
Hoa cỏ còn biết đau, thú còn giận giữ,
Trước cảnh bạo tàn ăn cướp của Lũ cộng dã man...
Trên cao Chúa vẫn còn bị đóng đinh,
Dưới đất Phật còn màn trời chiếu đất.
Khi nào thời dân Việt mới hết khổ ?
Khi lương tâm ông bà, anh chị thức tỉnh :
Can đảm đứng lên... Một lần đạp đỗ cái chế độ Hà Nội
Giải thể cái Đảng cộng sản BÁN NƯỚC DIỆT DÂN !
Đập tan cái phường Quỷ Đỏ VÔ NHÂN ÁC ĐỘC !
KHI ĐÓ MỚI THỰC TỰ DO, HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP, CÔNG BÌNH CHÂN CHÍNH !
ĐỪNG CHẦN CHỜ NỮA, XIN ĐỨNG LÊN VÀ ĐỨNG LÊN HỠI NGƯỜI DÂN VIỆT !
Cảm Tác Cùng Đồng Hành Với Đồng Bào Đồng Tâm Và Lộc Hưng Cùng Dân Việt.
Ngày 11 Tháng 1 Năm 2020 -
Lê Nguyễn Quang Dũng Việt Nam


Covid-19 World Daily Update

 
Web Statistics