Bầu không khí trong phòng họp thật nặng nề. Các thành viên đến họp đều đã biết rõ sẽ có những tranh luận hết sức gay go. “Ông
Diệm không phải là một giải pháp tốt. Pháp và Mỹ đã cố gắng chứng minh
ngược lại, nhưng chúng ta đã thất bại. Lợi dụng lúc (Ðại sứ Mỹ) Collins
đi vắng, ông ta đã cho nổ súng và đã thắng thế nhưng cũng chẳng đóng góp
gì được cho một giải pháp lâu dài. Quan điểm chống Pháp của ông ta là
cực đoan, Diệm không những bất tài mà còn là một người điên (Fou).”
Ðây là lời phát biểu của Bộ Trưởng Các Quốc Gia Liên Kết, ông Henri
Laforet. Chỉ trích việc Mỹ luôn luôn thay đổi lập trường đối với ông
Diệm, Laforet tiếp tục: “Hai bên Mỹ-Pháp chúng ta đã đồng ý với nhau
là chỉ ủng hộ ông Diệm một thời gian cho tới tháng giêng vừa qua (tháng
1, 1955), lúc đó nếu ông Diệm vẫn cứ thất bại thì ta phải kín đáo tìm
người thay thế. Nhưng điều này đã không xảy ra,” Mỹ đã không tìm người thay thế ông Diệm.
“Vấn đề là trước tình thế hiện nay ta phải làm gì,” Ngoại Trưởng Foster Dulles trả lời, “và tình hình hiện nay là đang có một phong trào cách mạng dấy lên ở Việt Nam.” Cách mạng gì đâu, Laforet cãi lại, “Chính
cái gọi là ‘Hội Ðồng Nhân Dân Cách Mạng Quốc Gia’ lại đang bị Việt Minh
chi phối vì Phó Chủ Tịch Hồ Hán Sơn là một sĩ quan cũ của Việt Minh.” Dulles phản biện: “Nếu
ông cho rằng một người trước đây đã cộng tác với Cộng sản thì bây giờ
vẫn là Cộng sản thì chưa đủ lý do để kết luận… vì nếu lý luận theo kiểu
ấy thì chính ông Bảo Ðại cũng có thể là Cộng Sản.”
Thấy hai bên căng thẳng quá, Ngoại Trưởng Anh Harold MacMillan xen vào và đề nghị, “Thôi ta hãy hoãn cuộc họp lại để nghỉ ngơi đã rồi sẽ bàn tiếp.”
Ðó là đối thoại trong một cuộc họp tay ba Pháp-Mỹ-Anh ở Paris bắt đầu
từ ngày 7 tháng 5, 1955 sau khi Ủy Ban Cách Mạng họp tại Dinh Ðộc Lập
ngày 29 tháng 4 ủng hộ Thủ Tướng Diệm.
Tới lúc này, sau khi ông Diệm ổn định được tình hình ở Sàigòn thì Mỹ mới
dứt khoát ủng hộ. Trước đó, ngay từ khi ông Diệm vừa về nước, Pháp đã
thuyết phục được Mỹ cũng đồng ý để loại trừ ông đi. Chỉ một tuần lễ
trước cuộc họp này, đại sứ Mỹ ở Sàigòn còn làm áp lực để Ngoại Trưởng
Dulles ký mật điện dẹp ông Diệm (như đề cập dưới đây). Pháp muốn bám víu
vào Miền Nam nhưng lại gặp phải một ông thủ tướng có tinh thần siêu
quốc gia nên chắc chắn là phải tìm mọi cách loại bỏ để thay thế bằng một
người lãnh đạo thân Pháp. Hoàn cảnh ở Miền Nam thì lại thuận lợi: Quốc
trưởng Bảo Ðại vẫn còn ở Cannes, quân đội Việt Nam còn nằm trong Liên
Hiệp Pháp, và tổng tham mưu trưởng quân đội, Tướng Nguyễn Văn Hinh (con
trai của cựu Thủ Tướng Nguyễn Văn Tâm) là một sĩ quan cũ trong Không
Quân Pháp. Cảnh sát thì do Bình Xuyên nắm giữ; ngay cả lực lượng an ninh
‘Sureté’ cho văn phòng phủ Thủ Tướng Diệm cũng do cảnh sát gửi đến. Như
vậy là ông Diệm đang ở trong hang cọp rồi.
Trong một tài liệu mật ghi số 1691/5
(ngày 15 tháng 4, 1955), Bộ Quốc Phòng Mỹ thẩm định là có hai yếu tố làm
căn bản cho tất cả những tính toán của Pháp ở Việt Nam, đó là Pháp nhất
quyết:
• Giữ vai trò lịch sử lâu dài của mình tại Việt Nam; và
• Bảo vệ những đầu tư quá lớn của Pháp về kinh tế, tài chính tại nơi đây.
Bởi vậy, Bộ nhận xét rằng: vấn đề quyền
lợi của Pháp là yếu tố quyết định cho tất cả những diễn tiến chính trị
tại nơi này. Pháp toan tính hành động ra sao? Bằng hai biện pháp:
• Tìm cách loại trừ ông Diệm hoặc bằng một cuộc đảo chính, hoặc bằng cách thuyết phục ông Bảo Ðại truất chức ông Diệm; và
• Bất hợp tác với Mỹ trong việc huấn luyện quân đội Quốc Gia Việt Nam.
Pháp ‘lobby’ đại sứ Mỹ tại Paris và Sàigòn
Muốn dẹp ông Diệm thì cũng không khó vì lực lượng của Pháp rút từ Miền
Bắc vào Nam còn rất hùng hậu. Chỉ có một trở ngại, đó là chính sách của
Mỹ đối với ông này. Tuy nhiên, vào lúc ấy thì sự ủng hộ của Mỹ đối với
ông Diệm cũng chưa có gì là rõ ràng. Bởi vậy, Pháp tin rằng mình có thể
tìm cách hạ uy tín ông Diệm. Dễ nhất là ‘lobby’ với Ðại sứ Mỹ ngay tại
Paris và Sàigòn.
Tại Paris
Ông Diệm chấp chính tháng 7 thì tháng 8,
đại sứ Mỹ ở Paris là Douglas Dillon đã đánh điện về Washington báo cáo
về cuộc họp với ông Guy La Chambre, bộ trưởng Các Quốc Gia Liên Kết. La
Chambre nêu ra ba đặc điểm sau đây để phê phán ông Diệm. Ðại sứ Dillon
báo cáo:
Paris, Ngày 4 tháng 8, 1954
Kính gửi: Ngoại trưởng
“Cuối tuần qua tôi có nói chuyện với ông
La Chambre một cách hết sức thẳng thắn. Ông ta cho rằng tương lai của
chính phủ Việt Nam sẽ tùy thuộc vào ba yếu tố sau đây:
1.Chính phủ ấy phải thực sự đại diện nhân dân;
2. Phải tổ chức cải cách điền địa cho sớm; và
3. Phải sửa soạn truất phế ông Bảo Ðại để thành lập một nước Cộng Hòa trong mấy tháng tới.
“Ông La Chambre nghĩ rằng chính phủ Diệm không (“tôi xin nhắc lại là
không”) đủ khả năng để thi hành bất cứ điểm nào trong ba điểm này…”
Dillon
Dillon báo cáo thêm: (i) về điểm thứ
nhất: ông La Chambre lưu ý Hoa Kỳ là theo thông tin nhận được thì ông
Diệm sẽ không thể có khả năng đại diện nhân dân vì ông ấy không có được
sự cộng tác và ủng hộ của các phe phái Miền Nam; (ii) về điểm thứ hai và
thứ ba: “vì quá trình của ông Diệm là quan lại, nên ông ta sẽ phản đối
cả việc cải cách điền địa cả việc truất phế ông Bảo Ðại.” Bởi vậy, La
Chambre đề nghị “Ðể Miền Nam có được một cơ may thắng thế trong kỳ tổng
tuyển cử toàn quốc thì cần phải có ngay một chính phủ mới.” Ðề nghị này
là “gãi đúng chỗ ngứa” của Mỹ vì Mỹ đang lo ngại về cuộc tổng tuyển cử
Bắc-Nam (1956) theo như Hiệp Ðịnh Geneva 1954. Ông La Chambre đề nghị
ông Nguyễn Văn Tâm làm thủ tướng.
Tại Sàigòn
Ngày 26 tháng 8, Ðại Sứ Mỹ Donald Heath được mời dùng bữa tiệc tại nhà
một người triệu phú Pháp tên là Jacques Raphael-Leygues. Tới nơi ông ta
mới biết rằng thực ra đây chỉ là một cuộc hội họp chính trị. Tham dự,
ngoài Tướng Nguyễn Văn Hinh, có lãnh đạo của các lực lượng giáo phái và
một số quan chức Pháp. Trong bữa tiệc, mọi người tố cáo ông Diệm là
người bất tài lại không chịu điều đình với các giáo phái. Một người đã
hỏi thẳng ông Ðại sứ Heath: “Nếu chúng tôi xúc tiến để thay thế chính phủ Diệm thì ông có đồng ý hay không?” Ngay ngày hôm sau, ông Heath đánh điện về Washington: “Chúng ta phải để ý theo dõi tìm một lãnh đạo khác.”
Tổng tham mưu trưởng công khai chống thủ tướng
Tháng 8 thì như vậy, tới tháng 9 thì “hầu
như ngày nào cũng có tin đồn về đảo chính.” Cơ quan tình báo Hoa Kỳ CIA
báo cáo liên tục là có dư luận tại Việt Nam là Pháp đang đứng đàng sau
một âm mưu lật đổ ông Diệm. Tướng Hinh công khai chống lại Thủ Tướng
Diệm, và còn khoe “Tôi chỉ cần nhấc cái ống điện thoại lên là có thể dẹp được Diệm rồi.”
Nghe vậy, ngày 11 tháng 9 ông Diệm đi tới một quyết định táo bạo: chỉ
thị cho Tướng Hinh “đi nghỉ để nghiên cứu” trong sáu tuần và phải xuất
ngoại nội trong hai mươi tư giờ. Mặc dù đã có lệnh, Tướng Hinh bất chấp,
“ông mặc áo sơ-mi đi chiếc xe môtô thật bự ngang nhiên chạy vòng quanh
đường phố Sàigòn.” Một tuần sau, ông cho phổ biến lời tuyên bố về việc
ông bất tuân lệnh ông Diệm và một điện tín ông đã gửi thẳng cho Quốc
trưởng Bảo Ðại yêu cầu can thiệp. Cùng ngày, ông Diệm tuyên bố là ông
Hinh đã nổi loạn. Ông Hinh cho xe thiết giáp bảo vệ tư dinh của mình,
đồng thời phái một lực lượng tới bao vây Dinh Ðộc Lập. Trong thời gian
sáu tuần tiếp theo, tình hình đi tới chỗ bế tắc. Ngày 20 tháng 9, có tới
15 ông bộ trưởng trong nội các ông Diệm đồng loạt từ chức. Quân đội của
ông Hinh cũng đã sẵn sàng chờ lệnh để tấn công.
Trước sự cương quyết của ông Diệm, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ gửi một công điện chỉ thị cho Ðại Sứ Heath và Tướng O’Daniel là phải “nói
không úp mở (với Pháp và Tướng Hinh) rằng Hoa Kỳ sẽ không dự trù hoặc
triển hạn những viện trợ lâu dài cho quân đội Việt Nam nếu còn một chút
nghi ngờ gì về sự trung thành của vị tổng tham mưu trưởng và các sĩ quan
cao cấp.” Tướng Hinh ra đi ngày 13 tháng 11, 1954.
Ðại sứ Mỹ: “Ta chỉ nên ủng hộ ông Diệm vài tuần nữa thôi”
Nhưng chưa xong. Tướng Hinh ra đi tháng
11 thì tháng 12, Tổng Thống Eisenhower cử ông Joseph Lawton Collins (một
danh tướng trong Ðệ Nhị Thế Chiến) làm đặc sứ tại Việt Nam. Vừa tới
Sàigòn, ông Collins đã được tư lệnh Pháp là Tướng Paul Ély thuyết phục
chống ông Diệm. Collins là chiến hữu của Ély trong thế chiến. Bây giờ
hai ông tướng lại gặp nhau trên chiến trường Miền Nam. Ngày 6 tháng 12,
1954, Collins gửi công điện ‘Sàigòn 2103′ về Washington nói về sự “nản
lòng của tôi đối với tình hình đen tối tại nơi đây.” Ông cho rằng “khả năng của ông Diệm yếu kém” và đề nghị “Mỹ chỉ nên ủng hộ ông ta thêm vài tuần nữa thôi, sau đó nếu tình hình không tiến bộ, Mỹ nên có những biện pháp khác.”
Ðề nghị năm bước để loại bỏ ông Diệm
Ngày 9 háng 4, 1955 ông Collins gửi Ngoại
Trưởng Dulles một điện văn dài, đề nghị giải quyết toàn bộ cuộc khủng
hoảng tại Sàigòn. Ðề nghị này: thứ nhất, sắp xếp việc ông Diệm “từ
chức;” thứ hai, thẩm định hậu quả của việc từ chức, được tóm tắt như
sau:
Mật Ðiện số 4448
Ngày 9 tháng 4, 1955
……
Thứ nhất, việc sắp xếp cho ông Diệm từ chức gồm 5 bước đi:
1. Giải quyết vấn đề rút Cảnh sát và Công
an ra khỏi tay Bình Xuyên, hoặc bằng một nghị định do ông Diệm ký rồi
ông Bảo Ðại, Pháp, Mỹ ủng hộ; hoặc cho ông Bảy Viễn một cơ hội để chính
ông ta tự nguyện đề nghị như vậy;
2. Thuyết phục ông Diệm từ chức, và nếu ông này không chịu thì yêu cầu ông Bảo Ðại truất chức;
3. Tìm người thay thế ông Diệm làm thủ
tướng, rồi ông Bảo Ðại gọi người này sang Paris để tham khảo. Khi trở về
Sàigòn, người này sẽ tham khảo với mọi phía để thành lập tân chính phủ;
4. Ði tới một thỏa thuận về một giải pháp đối với các giáo phái; và sau cùng,
5. Vận động để các giáo phái chấp nhận giải pháp trên.
(Vì giới hạn của bài này, chúng tôi không viết về phần thứ hai, “thẩm định hậu quả của việc ông Diệm từ chức”).
Ðề nghị xong, ông Collins lên đường về
Washington để thuyết phục TT Eisenhower và Ngoại Trưởng Dulles dẹp ông
Diệm. Ngày 22 tháng 4, 1955 ông Collins dùng bữa ăn trưa với Tổng thống.
Sau đó ông gặp Ngoại Trưởng Dulles cùng với các đại diện Bộ Quốc Phòng
và Trung Ương Tình Báo để thuyết phục. Ông nhắc lại quan điểm của ông
một cách mãnh liệt và cứng rắn hơn trước là Mỹ phải thay thế ông Diệm và
phải có kế hoạch hành động ngay tức khắc. Collins đề nghị ông Phan Huy
Quát lên thay thế ông Diệm. Trước áp lực mạnh mẽ của Collins, vừa là đặc
ủy của tổng thống, vừa là đại sứ, lại là chứng nhân có mặt tại chỗ để
nhận xét, nên sau cùng ông ta đã thắng thế.
Mật điện thay thế Thủ Tướng Diệm
Không phải đợi tới ngày 24 tháng 8, 1963
mới có mật điện ủng hộ các tướng lãnh đảo chính mà ngay từ tám năm trước
đó cũng đã có mật điện sắp xếp việc dẹp ông Diệm:
Bộ Ngoại Giao
Ngày 27 tháng 4, 1955
“Tướng Collins và Ely phải thông báo cho
ông Diệm biết rằng vì lý do ông không thành lập được một chính phủ liên
hiệp có cơ sở rộng rãi và ông bị người Việt chống đối, chính phủ Hoa kỳ
và Pháp không còn đủ tư thế để ngăn ngừa việc ông phải từ chức. Những
đức tính yêu nước của ông vẫn có giá trị tiềm năng lớn đối với Việt Nam,
và chúng ta hy vọng rằng ông sẽ hợp tác với bất kỳ chính phủ mới nào
được chỉ định…
“ Chúng tôi tạm đề nghị một tân chính phủ như sau:
1) Về Nội Các: quyền hành pháp đầy đủ sẽ
được trao cho ông [Trần Văn] Ðỗ hoặc ông [Phan Huy] Quát làm thủ tướng
và phó thủ tướng;
2)Thành lập một Hội Ðồng Tư Vấn từ 25 tới 35 người đại diện cho các phe nhóm gồm cả các Giáo Phái… và
3)Thành lập một Quốc Hội Lâm Thời, một cơ chế gần như một Quốc Hội Lập Pháp…”
Dulles
Nhưng với sự may mắn lớn lao, mật điện
này lọt ra ngoài, Thủ Tướng Diệm biết được nên trong khoảnh khắc đã cho
lệnh tấn công Bình Xuyên (lúc ông Collins còn đang trên đường về Sài
gòn), và đã lật ngược được thế cờ.
Tháng 5, 1955: cuộc họp nảy lửa tại Paris
Giải quyết được vấn đề Bình Xuyên cũng
chưa xong. Tình hình tiếp tục căng thẳng. Ba cường quốc quyết định họp
lại ở Paris để bàn tính như trích dẫn ở phần đầu. Tranh luận thật là gay
go, kéo dài tới 5 ngày (từ 7 tới 12, tháng 5, 1955). Ðể kết thúc, đến
lượt Thủ Tướng Pháp Edgar Faure hỏi thẳng Ngoại Trưởng Dulles: “Ngài
nghĩ thế nào nếu Pháp rút hết và triệt thoái quân đội viễn chinh ra khỏi
Ðông Dương sớm nhất có thể?” Ðể xoa dịu, ông Dulles bình luận rằng,
“Việt Nam không đáng để Hoa kỳ cãi nhau với Pháp, cho nên nếu như rút
lui và cắt bỏ viện trợ cho Việt Nam mà giải quyết được vấn đề thì Hoa kỳ
sẵn lòng.” Mỗi ngày họp xong, ông Dulles đánh điện tín về Washington để
thông báo kết quả. Ông viết cả việc Thủ Tướng Faure gọi ông Diệm là
người điên, và mở ngoặt chữ “Fou.” Về việc ông Faure hăm dọa sẽ rút hết
quân đội Pháp khỏi Việt Nam, trong lúc nghỉ giải lao ông Dulles gọi điện
thoại về Washington để tham khảo ý kiến. Ông cho rằng, “Ông Faure
đã đưa ra một tối hậu thư, và như vậy, bây giờ Mỹ phải lựa chọn giữa
việc tiếp tục ủng hộ ông Diệm và việc Pháp rút quân sớm.” Lúc ấy
quân đội Quốc Gia Việt Nam còn non yếu, vậy nếu Pháp rút hết và Bắc Việt
tấn công thì làm sao đây? Tổng Tham Mưu Hoa Kỳ trả lời: “Chính phủ
Diệm có khả năng lớn nhất để có thể thiết lập được ổn định nội bộ, một
điều cần thiết cho an ninh Việt Nam. Bởi vậy, việc Pháp rút lui tuy tuy
rằng sẽ làm cho Miền Nam bớt ổn định, nhưng rồi các biện pháp của Mỹ
trong khuôn khổ SEATO sẽ giúp cho Miền Nam được an toàn cũng không kém
gì sự có mặt tiếp tục của quân đội Pháp.” Ủy Ban Kế Hoạch của Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia bình luận thêm “Việc
Pháp rút lui lại giúp cho Hoa Kỳ hết bị dính vào dấu vết của thực dân
(‘taint of colonialism’) và chấm dứt khả năng nguy hiểm là Pháp sẽ làm
một sự đổi chác với Việt Minh.”
Khai sinh nền Cộng Hòa
Như vậy, nếu như tháng 4 năm 1975 đã thật
đen tối thì tháng 4 năm 1955 cũng hết sức gay go (cách nhau đúng 20
năm). Về thời điểm này, tác giả nổi tiếng Joseph Buttinger là người có
mặt tại chỗ đã viết lại: “Kể cả trong những tuần lễ trước cuộc đảo
chánh và ám sát ông vào năm 1963, TT Diệm cũng đã không bị gian lao, cay
đắng bằng trong tháng 4, 1955.” Ngoài khủng hoảng Bình Xuyên và sự
việc là cả hai tư lệnh Pháp-Mỹ đã cấu kết để dàn dựng loại bỏ ông, Thủ
Tướng Diệm còn trăn trở hơn nữa về một vấn đề lương tâm. Khi Quốc Trưởng
Bảo Ðại ra lệnh cho ông sang Pháp để tường trình thì ông đã sửa soạn ra
đi nhưng mọi người ủng hộ ông đã nhất quyết can ngăn. Theo một báo cáo
của Ðại Tá Edward Landsdale (sau này lên tướng), người cố vấn và rất gần
gũi Thủ Tướng Diệm thì có ba lần chính Landsdale đã chứng kiến cảnh đau
đớn dằn vặt của ông Diệm (“he cried over my shoulder”). Một trong ba
lần đó là khi ông Diệm phải miễn cưỡng chấp nhận việc truất phế Quốc
Trưởng Bảo Ðại. Theo như Tướng Trần Văn Ðôn (người trong cuộc) thì ông “Bảo Ðại dự định khi Ngô Ðình Diệm ra khỏi nước thì cách chức liền, đưa Lê Văn Viễn, tư Lệnh Bình Xuyên lên làm thủ tướng” (Việt Nam Nhân Chứng, trang 124).
Sau cuộc họp quan trọng tại Paris, quân
đội Pháp bắt đầu rút khỏi Việt Nam. Sự chiếm đóng của quân lực Pháp từ
Hiệp Ước Patenôtre năm 1884 tới đây đã hoàn toàn chấm dứt. Sang Thu
1955, Thủ Tướng Diệm ở vào cái thế mạnh. Ðối nội, ông đã chấm dứt được
sự đe dọa của Cảnh sát, và Quân đội Quốc Gia đã tuân lệnh ông quét sạch
lực lượng Bình Xuyên. Sau đó ông được đại hội các đoàn thể chính đảng
bầu ra nhất mực ủng hộ. Thêm nữa, ông có hậu thuẫn mạnh mẽ của gần một
triệu người di cư. Ðối ngoại thì ông Diệm đã cương quyết chống trả và
khuất phục được kế hoạch dẹp tiệm của cặp Ély-Collins, bây giờ lại được
Washington nhất mực ủng hộ.
Ngày 26 tháng 10, Thủ Tướng Diệm tuyên bố
thành lập một chế độ “Cộng Hòa,” và trở thành tổng thống đầu tiên. Tên
chính thức của nước Việt Nam đổi từ “Quốc Gia Việt Nam” sang “Việt Nam
Cộng Hòa,” nhưng bài quốc ca và quốc kỳ không thay đổi. Sau này, chính
TT Eisenhower còn nhắc lại về những gian lao trước lúc khai sinh Nền
Cộng Hòa Việt Nam:
Thưa Tổng thống,
“Chúng tôi đã chứng kiến sự can đảm và táo bạo mà Ngài và nhân dân Việt
Nam đã biểu dương để đạt tới độc lập trong một tình huống nguy hiểm đến
độ mà nhiều người đã coi như là vô vọng. Chúng tôi còn ngưỡng mộ khi
tình trạng hỗn loạn ở Miền Nam đã nhường chỗ cho trật tự, và tiến bộ đã
thay thế cho tuyệt vọng, tất cả với một tốc độ quá là nhanh chóng…” (Thư TT Eisenhower gửi Tt Diệm ngày 22 tháng 10, 1960).
***
[Trong khuôn khổ hạn hẹp, bài này không thêm phần ghi chú]
Nguyễn Tiến Hưng
0 comments:
Post a Comment