ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Wednesday, 16 April 2014

39 NĂM RỒI VẪN XIN – CHO

39 NĂM RỒI VẪN XIN – CHO

Để đáp lại bài viết của tác giả Thu Trâm
" Đặc xá"? "Trả tự do trước thời hạn", "trục xuất đi chữa bệnh"... và thân phận của những TNLT Việt Nam “
“….Là một dân tộc hiếu hòa... Xin đừng biến mỗi người Việt Nam thành một Đinh Đăng Định, một Nguyễn Văn Trại, một Bùi Đăng Thủy hay một Trương Văn Sương nữa. “

Xin - Cho đã 39 năm tròn
Bây giờ vẫn tiếp tục van xin
Quý vị có thấy là hèn không
" Khóc nhục, rên hèn, van yếu đuối "
Tại sao không đứng thẳng người lên và chiến đấu?
Van xin việt cọng là đờn khảy tai trâu
Hay là những người làm chánh trị
Cả cuộc đời chỉ biết cầu xin?
Tự do phải chiến đấu mà có
Tự do không cho không, biếu không
Hãy làm như người dân Ninh Thuận, Bắc Sơn, Hà Tịnh
Và sắp tới đây MÙA HÈ RỰC LỬA ĐẤU TRANH
Sẽ khởi phát PHONG TRÀO TOÀN DÂN VÙNG DẬY
Đánh trận nầy là trận cuối cùng
Diệt tan sói lang cọng sản bán nước hại dân
Xin viết lại vần thơ cũ, cổ võ đấu tranh
LỬA SAIGON, LỬA THĂNG LONG
( Bước chân Lịch sử Thứ 12)*
Sáng đầu Thu Saigon lộng gió
Đóm lửa nhỏ lập lòe chiếu sáng
Do Hoa hậu Biểu tình Kim Tiến
Rước vô từ Cố đô Thăng Long
Dâng lên Đức Mẹ Nhân Từ
Trước Vương Cung Thánh Đường
Đất Đồng Nai, Bến Nghé ngày xưa
Cầu Mẹ ban ơn lành cho Đất Nước Việt Nam
Sáng mùa Thu Thăng Long nắng vàng rực rở
Nữ chiến sĩ Minh Hằng ngỏ lời mời gọi
Hằng ở đây bên Hồ Hoàn Kiếm
Sẳn sàng cùng các bạn hiệp đoàn
Hai đóm lửa nhỏ hai đầu đất nước
Vẫn kiên gan trước gió bụi hung tàn
Quyết soi sáng cho bạn bè dấn bước
Vùng lên quét sạch tham tàn Cộng nô
Chiều thu Bến Nghé mưa dằm tầm tả
Mười lăm dũng sĩ từ Rạch Thanh Đa
Dưới mưa lạnh trái tim rộn rả
Áo “lưởi bò” Tàu cộng quyết phô ra
Đồng bào thương, hiểu và hâm mộ
Dũng sĩ yên lòng từng bước tiến lên
Vừa biểu tình thầm lặng trong mưa
Vừa nhắc nhở cô bác chống Tàu xâm lăng
Saigon xưa đi trước mà hụt hẩng
Saigon nay đi sau mà sáng tạo
Rồi có ngày hiệp cùng Huế - Hà Nội
Dẹp một lần loài bán nước hại dân
Nguyễn Nhơn
(*) Cuộc biểu tình chống Tàu xâm lăng
Mùa Hè 2011
 ---

Nguyễn Thanh Sơn: Kẻ khoét sâu vào vết thương còn rỉ máu của dân tộc

 
Những người cộng sản coi đây là ngày chiến thắng đế quốc Mĩ và giải phóng miền Nam.
 
Ngày đau buồn 30 tháng 4 đã gần kề. Người Việt khắp nơi trên thế giới chợt thấy lòng tê dại. Trong giấc ngủ không yên, những oan hồn lại hiện về, những tiếng kêu cứu, những lời bi thương, những van nài thảm thiết vẫn ai oán oằn oại trong tâm thức như nhắc nhở, như thôi thúc để người ta phải nhỏ lệ ngậm ngùi. Như thế là vết thương còn rỉ máu. Vâng, vết thương lớn quá đến độ dù liều thuốc thời gian đã qua gần 40 năm, mà những giọt máu ri rỉ vẫn còn nóng và vẫn mặn như thuở nào.

Vậy mà, tàn nhẫn và ác độc thay, đảng CSVN chẳng những đã không sám hối, chẳng những đã không kính trọng niềm đau của đồng bào mình mà còn nhân dịp này, khoét sâu thêm vào vết thương đó, làm cho những giọt máu không chỉ rỉ ra, mà lại bật thành giòng: những giòng máu nồng, đỏ tươi và mặn chát cho một cuộc trốn chạy muôn vàn bi thiết của những nạn nhân cộng sản khốn khổ, khốn nạn xẩy ra từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau cuộc nội chiến tàn khốc giết hại hơn 3 triệu thanh niên ưu tú của cả hai miền Nam Bắc với cái gọi là “chống Mỹ cứu nước” do đảng CSVN phát động, thực hiện dưới sự giám sát, đôn đốc và tiếp tay của Nga, Tầu và khối cộng sản.

Thật vậy, theo nguồn tin báo Tuổi Trẻ ngày 4/4/2014 thì: “Một lễ cầu siêu sẽ được tổ chức tại Trường Sa để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974... Lễ cầu siêu sẽ được tổ chức nhân dịp đoàn kiều bào ra thăm Trường Sa trong tháng 4/2014. Đó là những thông tin được Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, đưa ra tại cuộc họp báo chiều 3/4 tại Hà Nội”

Và với miệng lười và tâm địa của một tên cộng sản Việt Nam, Nguyễn Thanh Sơn đã nói (trích): “Ngoài ra, trên vùng biển Đông trong nhiều thập kỷ qua có nhiều đau thương. Nhiều thuyền nhân ra đi “vì khó khăn của đất nước, vì hoàn cảnh kinh tế của từng gia đình, vì thiếu hiểu biết đối với chế độ”, và ”Những người Việt Nam ra đi trước, trong và sau năm 1975 chúng ta gọi là những “nạn nhân của chiến tranh”.

Dĩ nhiên là Sơn còn nói nhiều, nói dài và nói dai hơn nữa, nhưng trong khuôn khổ bài viết này, người viết chỉ nêu ra vài điểm chính, để mời bạn đọc cùng chia sẻ và làm nổi bật sự xảo trá cùng tâm địa dã man cũng như vô sỉ của cộng sản qua miệng lưỡi của Nguyễn Thanh Sơn.

Thứ nhất, về cái gọi là “Lễ cầu siêu sẽ được tổ chức tại Trường Sa để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974...”.

Đọc đến đây xin quí độc giả đừng bật cười, cũng xin đừng chửi thề về sự nghịch lý: cộng sản chủ trương vô thần mà cũng làm “Lễ Cầu siêu” ư?! Quái dị phải không? Khôi hài, phải không? Xin thưa với cộng sản thì “cứu cánh biện minh cho phương tiện” thì xá gì đến nghịch lý. Xá gì đến việc coi tôn giáo như phương tiện phục vụ cho âm mưu chính trị của họ. Vì thế dù họ chủ trương vô thần, nhưng khi cần cộng sản vẫn “lấy mỡ nó rán (chiên) nó” như thường. Vì vậy xin quí độc giả bình tâm để mổ xẻ tiếp cái trò buôn thần bán thánh này. Câu hỏi thứ hai của chúng ta là: “Lễ cầu siêu” này để làm gì? Thưa (Trích nguyên văn): “để ghi nhận công lao của những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974” - Mô Phật - Thánh thần Thiên địa - ơi! “Lễ cầu siêu” mà “để ghi nhận công lao...” thì Phật nào, Thánh thần nào, Trời đất nào chứng giám cho: Và các linh hồn (hay oan hồn) làm sao có thể siêu thoát! Thật quái dị! Cái “ghi nhận công lao” không dính gì đến Phật, đến Thánh thần cả, thưa các ngài “cộng sản đỉnh cao trí tuệ loài người!” Các ngài có muốn “để ghi nhận công lao:” thì sao không tổ chức ngay tại Thủ đô Hà Nội với hàng triệu người và khách mời quốc tế tham dự, mà phải đưa nhau ra cái nơi hẻo lánh với một nhúm nhỏ người như thế, rồi họp báo nhi nhô “ghi nhận công lao” mà lại qua một buổi lễ tôn giáo? Thế ông Nguyễn Phú Trọng ở đâu? Ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang ở đâu? và ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trốn phương nào? mà trong một buổi lễ được nói là “để ghi nhận công lao” lại không thấy mấy ổng đâu cả? Chả lẽ (trích): “những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ,...” không đáng để các ông đến cúi mình thắp một nén nhang tưởng niệm sao? Hay các ông chỉ cúi mình, khúm núm trước Tập Cận Bình và các quan chức TQ?! Rõ là chỉ cộng sản Việt Nam mới có cách nói và cách làm như thế!

Điều tiếp theo tôi thấy thật đau lòng: đau lòng cho tôi và cho toàn dân tộc (trong đó có cả những đảng viên đảng cộng sản, lẫn anh em trong QĐNDVN) là tại sao người ta (đảng cộng sản và Nguyễn Thanh Sơn) lại không có can đảm để làm lễ truy điệu một cách chính danh cho “64 liệt sĩ Gạc Ma”, mà lại phải dựa hơi “những anh hùng, liệt sĩ nhiều thế hệ, kể cả những người lính đã hy sinh vì bảo vệ Hoàng Sa năm 1974..”?! Vâng rõ ràng là trong buổi lễ gọi là “để ghi nhận công lao” này, “64 liệt sĩ Gạc Ma” chỉ là một thành phần ăn ké, còn thành phần chính mà buổi “Lễ cầu siêu” nhắm tới là: “đại lễ cầu siêu nghi thức Phật giáo lần này sẽ dành cho “các anh hùng liệt sĩ, những người con ưu tú của các triều đại trước đây đã bảo vệ biển Đông, bạn bè quốc tế qua lại trên biển Đông, đồng bào của chúng ta đã thiệt mạng”, ông Sơn nói” (trích nguyên văn trong link dẫn thượng). Như vậy có cần thêm mắm thêm muối vào không? Như vậy “những thế lực thù địch” có thể nói rằng buổi lễ cầu siêu này là để dành cho “64 Liệt Sĩ Gạc Ma” là chính?

Thưa các anh em trong QĐNDVN, quí vị gọi là “Lão thành cách mạng” và quí độc giả. Tôi xin khẳng định tôi luôn kính trọng sự hy sinh, lòng dũng cảm của 64 chiến sĩ QĐNDVN đã ngã xuống tại Gạc Ma. Tôi ước ao được thắp nén nhang kính cẩn dâng lên Trời Phật để cầu nguyện cho các oan hồn ấy sớm được siêu thoát về cõi vĩnh hằng. Nhưng tôi có tâm nguyện ấy với 64 con người dũng cảm này vì họ là những nạn nhân cộng sản chứ không phải họ là những “liệt sĩ” như danh hiệu mà cộng sản ban tặng vốn là một trò bịp của mánh khóe đánh tráo khái niệm mà cộng sản thường sử dụng.

Tại sao tôi nói vậy?

Thưa quí vị, quí vị có thấy cái dã tâm của cộng sản khi ném 64 con người này ra làm bia đỡ đạn trước họng súng của TQ mà không cho họ cái quyền được bắn trả lại như một chiến sĩ, không?! Quí vị thừa biết rằng bất kỳ chiến sĩ nào, dù ở bất cứ chế độ và bất cứ thời đại nào, cũng đều có quyền cầm vũ khí để tấn công hoặc tự vệ trước họng súng của quân thù. Thế mà trong trận Gac Ma này, các chiến sĩ QĐNDVN đã không được phép bắn hay kháng cự lại quân xâm lược TQ nả đạn vào mình! Cả một đoàn quân trên tuyến đầu bảo vệ biển đảo mà chỉ được trang bị có 2 khẩu AK là làm sao? Binh pháp nào dậy như thế? Thiên tài quân sự Võ Nguyên Giáp là ở đây sao? Ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh có thể trả lời cho tôi không? Ông Phùng Quang Thanh nói thế nào? Cả các ông nhà văn nhà báo gốc quân đội như Huy Đức liệu có đủ dũng khí và công tâm để đưa ra công luận đòi buộc đảng CSVN phải đưa tên nào ra cái lệnh bất nhân và ngu xuẩn này ra tòa án quân sự, không? Và sử gia cỡ Dương Trung Quốc có dám viết vào sử cái khốn nạn của một trò bịp vừa bất nhân vừa vô sỉ như thế? Hay các ông thừa biết đó là chủ trương của bộ chính trị đảng CSVN nên đã ngậm hột thị suốt từ năm 1988 đến nay!

Vâng, sự thật 64 con người dũng cảm này đã chỉ là nạn nhân khốn khổ của bọn cộng sản. Họ chết mà không nhắm mắt. Cho đến phút tôi gõ những hàng này, thì đảng CSVN, Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, cũng như chính quyền cộng sản vẫn chưa có một cuộc lễ chính thức nào để vinh danh những chiến sĩ này ngay tại thủ đô Hà Nội! Vì sao???!!!

Và cuối cùng thì quí vị nghĩ gì về câu nói của Sơn: “Những người Việt Nam ra đi trước, trong và sau năm 1975 chúng ta gọi là những “nạn nhân của chiến tranh”. Lại đổ thừa cho chiến tranh! Thật khốn nạn! Như thế có phải là đã xát muối vào vết thương còn rỉ máu của hàng triệu người sống sót trên biển Đông và hàng chục triệu thân nhân của những người đã bỏ mình trên biển không? Như vậy có phải là khoét sâu vào vết thương, làm vọt ra những giòng máu oan khiên nơi vết thương vốn chỉ còn rỉ máu nhờ liều thuốc thời gian, không? Tại sao lại bất nhân như thế? Tại sao lại dã man như vậy? Ai gây ra chiến tranh? Ai đã trả thù man rợ bên thua cuộc VNCH? Ai đã vơ vét sạch sành sanh tài sản của dân miền Nam đem ra Bắc? Ai đã cào bằng nền kinh tế phồn thịnh của miền Nam cho ngang với miền Bắc nghèo đói? Ai khiến cả nước ăn bo bo cầm hơi mà sống? Ai đẩy 2 triệu người ra biển đông và gọi họ là “bọn đĩ điếm rác rưởi chạy theo đế quốc Mỹ”? Ai làm cái cột điện nếu có chân thì cũng phải chạy? Thế mà Sơn tỉnh keo “chúng ta gọi là những “nạn nhân của chiến tranh”. Thật là đồ cộng sản Việt Nam!

Tôi thật đau buồn khi phải viết bài này vì nó đụng chạm đến niềm đau và lương tâm của tất cả chúng ta cũng như vong linh những người đã khuất. Nhưng tôi vẫn phải viết, vì đây là trách nhiệm của mình như lời nhà văn Nga Alexandre Soljenitsym đã nói:

“Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại, những lời nó đã nói láo với người khác”. Vâng, tôi chỉ làm cái việc mà lương tri dân tộc bắt phải làm. Tôi buộc lòng phải nói lên sự thật trước những lời nói láo của Nguyễn Thanh Sơn, một tên cộng sản.



Trần An Lộc


0 comments:

Post a Comment

 
Web Statistics