ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Monday, 18 March 2013

Báo chí Thụy Sĩ và truyền thông thế giới : Tố cáo những hành vi tội ác của Việt cộng

Bn Tin Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam Thy Sĩ
Tố cáo những hành vi tội ác của Việt cộng
          qua báo chí Thụy Sĩ và truyền thông thế giới
          Một bài viết bằng tiếng Pháp của nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, kèm theo bản dịch tiếng Anh của nữ văn hữu Mavis Guinard, đã được đăng nơi trang đầu Bản Tin của Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại số đặc biệt Ngày Đoàn kết với các Nhà Văn bị Cầm Tù. Trong hai tháng 11 và tháng 12 năm 2012, bài viết được đăng trên một số nhựt báo Thụy Sĩ, Âu châu và Phi châu, đồng thời được phổ biến trên một số điện báo và đài phát thanh quốc tế*. Bài viết bắt đầu bằng một sự khẳng định rằng : Không thể có một mùa xuân văn chương nở hoa, một nền văn hóa hòa bình đích thực và công bình xã hội nếu quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm không được tôn trọng và bảo vệ. Thế nhưng, cái quyền ấy rất mong manh và đang bị hiểm nguy lớn tại nhiều nước. Những nhà cầm quyền độc tài, tha hóa vì nhũng lạm hay các nhóm xã hội đen có võ khí đã gây ra nhiều tội ác đối với quyền tự do căn bản hàng đầu đó. Chúng cấm đoán, bịt miệng, che mắt, nhốt tù, tra tấn, bắt đi biệt tích hoặc ám sát. Để chống cự lại bạo lực phi nghĩa, những nhà văn và nhà báo chỉ có tiếng nói hay từ ngữ.
          Tác giả bài báo ‘’La Journée de l’Ecrivain en prison et la Tragédie des Naufragés de la Liberté d’Expression’’ đã tưởng niệm những nhà cầm bút bị giết hại. Nhắc lại một số trường hợp tiêu biểu, như nhà văn Ken Sara Wiva nước Nigéria, nhà báo nữ Anna Politkovkaya nước Nga cùng nhà báo kiêm nhà văn Hrant Dink, nước Thổ Nhĩ Kỳ. Trong 12 tháng qua, theo phúc trình của Ủy ban Văn Bút Quốc tế bênh vực Nhà Văn bị Cầm tù, hơn 30 vụ thảm sát và 678 vụ hành hung, trấn áp. Gần 300 nhà văn, phóng viên và tác giả nhựt ký điện tử bị bắt giữ, tra tấn, câu lưu hoặc lưu đày. Danh sách các nạn nhân không thể kể ra hết. Xin chúng ta rán mà nhớ lại, thí dụ tại Mễ Tây Cơ, nhà thơ Guillermo Fernandez Garcia và nữ phóng viên Regina Martinez (bị ám sát); Ethiopie, nhà báo Eskinder Nega (18 năm tù giam); Syrie, nữ thi sĩ Tal Al-Mallouhi, (5 năm tù giam); Trung Cộng, nhà thơ Lưu Hiểu Ba, Giải Nobel Hòa Bình (11 năm tù giam); Việt Nam Cộng sản, nhà thơ Nguyễn Hữu Cầu, (tù chung thân đến mù mắt), nhà báo Điếu Cày (12 năm tù giam) và nhà báo Tạ Phong Tần (10 năm tù giam); Ba Tư, nữ văn sĩ Shiva Nazar Ahari (4 năm tù giam); Tây Tạng bị Trung cộng chiếm đóng, ba nhà văn Dhongkho, BouddhaKhelsang, (3 đến 4 năm tù giam); Nga, hai nữ nghệ sĩ Maria AlekhinaNadejda Tolokonnikova, thuộc nhóm Pussy Riot (2 năm tù giam); Thổ Nhĩ Kỳ, nhà văn Muharrem Erbey (câu lưu từ tháng 12 năm 2009) và tại Phi Luật Tân, nhà thơ và nhạc sĩ Ericson Acosta, (câu lưu từ tháng 2 năm 2011). Trong năm 2012, Văn Bút Quốc Tế đã mở một cuộc vận động lớn chống lại quyền không bị xử phạt dành cho những kẻ phạm tội đại hình và bọn đồng lõa vì là thủ phạm giết hại các nhà văn và nhà báo ở châu Mỹ la tinh. Cũng cần nhắc lại, Đại hội Văn Bút Quốc tế tổ chức hồi tháng 9 năm 2012 ở Gyeongju, Cộng Hòa Hàn Quốc, đã thông qua nhiều Quyết Nghị tố cáo và lên án tình trạng đàn áp hoặc hành hung, đe dọa các nhà cầm bút tại một số nước trên thế giới. Những chế độ bị hài tội gồm có Trung Cộng, Việt Cộng, Cuba, Syrie, Ba Tư, Bahreïn, Erythrée, Ethiopie, Nga, v.v.
          Sau khi nói lên tấn thảm kịch của các nhà cầm bút trên thế giới bị trấn áp và ngược đãi, nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt xác quyết rằng chế độ cộng sản Hà Nội vẫn là một mối quan tâm lớn. Có nghĩa là bản chất độc tài tàn bạo và đảng trị của Việt cộng hầu như còn nguyên vẹn mặc dù thỉnh thoảng chúng ta thấy vài dấu hiệu, cử chỉ nhân nhượng nhứt thời vì áp lực quốc tế. Và phải kể nhứt là vì lòng dân yêu nước bị bức hiếp ngày càng phẩn nộ, can đảm ra mặt chống đối. Mối quan tâm vừa nói không chỉ là thường trực đối với Hiệp hội các Nhà Văn thế giới và các tổ chức quốc tế bênh vực Nhân Quyền khác. Bà Navi Pillay, Cao ủy Liên Hiệp Quốc đặc trách Nhân Quyền và bà Catherine Ashton, Ủy viên Ngoại giao của Liên Hiệp Âu châu, cũng đã nhiều lần điểm mặt chế độ tội phạm đó. Nhà thơ Việt Nam lưu vong tố cáo nhà cầm quyền Việt cộng tiếp tục đàn áp quyền tự do phát biểu và thể hiện quan điểm. Cộng sản cho áp dụng các điều luật hình sự nhằm hủy diệt các quyền tự do căn bản của con người. Phải kể trước nhứt là điều 88 ‘’Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCHVN’’ và điều 258 ’’Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước”. Bị cáo buộc bởi điều 88, người vô tội có thể bị kết án đến 20 năm tù giam; với điều 258, có thể bị tuyên phạt đến 7 năm tù giam. Các tòa báo in, các cơ quan truyền thông đại chúng (phát thanh và truyền hình), mạng lưới Internet và các cơ sở xuất bản bị công an văn hóa kềm kẹp chặt chẽ và chịu sự kiểm duyệt gắt gao. Việc hạn chế tùy tiện trắng trợn vẫn còn hiệu lực đối với quyền tự do tìm kiếm, thu nhận và trao đổi tin tức, nhứt là các tin tức nhằm xác định trách nhiệm đối với các hành động vi phạm nhân quyền, tham nhũng và bất công xã hội.
          Nhiều nhà văn, nhà báo, tác giả nhựt ký điện tử và các nhà hoạt động bênh vực nhân quyền Việt Nam là nạn nhân của những hành vi sách nhiễu, những trận đánh đập tàn nhẫn, những vụ bắt giữ độc đoán, những sự đối xử võ phu, hung bạo của công an cùng những đòn tra tấn hiểm độc được bao che. Những người vô tội bị trù dập, kỳ thị tư tưởng và lòng tin tôn giáo, phân biệt đối xử vì thuộc sắc tộc thiểu số, thường phải trải qua những tháng năm kéo dài thời gian giam cứu trước khi bị đưa ra xét xử tại những phiên tòa thiếu công minh. Cuối cùng chỉ để nhận lấy những bản án tù nặng nề bất công. Trong các trại lao động cưỡng bức, tù nhân chính trị, ngôn luận và lương tâm nào từ chối nhận tội hoặc tuyệt thực để phản đối các điều kiện giam cầm vô nhân đạo đều bị biệt giam hoặc bị nhốt kín ở một nơi không ai biết. Tù nhân mắc bệnh nặng bị tước quyền được chăm sóc y tế thích hợp và được gặp gia đình tới thăm nom. Một số nhà dân chủ đối kháng đã bị tù thường phạm hành hung. Những tù nhân chính trị, ngôn luận và lương tâm ngay sau khi ra khỏi trại giam tập trung còn phải bị tù quản chế tại nhà hoặc lưu đày đến 5 năm.
          Lần đầu tiên trong lịch sử, dân tộc Việt Nam vừa trải qua một tấn bi thảm kịch chưa từng thấy. Thân mẫu của nhà báo viết nhựt ký điện tử Tạ Phong Tần, bà Đặng Thị Kim Liêng (64 tuổi) đã qua đời ngày 30 tháng 7 năm 2012 sau khi tự thiêu để phản đối việc giam cầm độc đoán con gái mình từ tháng 9 năm 2011. Sau cái chết đau thương của bà mẹ, nhà dân chủ đối kháng Tạ Phong Tần vẫn bị kết án 10 năm tù giam và 5 năm tù quản chế ngày 24 tháng 9 năm 2012. Bà bị trừng phạt về tội ‘’tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN''. Đó là một bản án tù bất công và vô nhân đạo trước công luận và các tổ chức quốc tế. Đến ngày 30 tháng 10 năm 2012, thêm một trò hề nhạo báng công lý nữa của Việt cộng. Hai nhạc sĩ viết nhựt ký điện tử, ông Trần Vũ Anh Bình (bút hiệu Hoàng Nhật Thông) bị phạt 6 năm tù giam kèm theo 2 năm tù quản chế và ông Võ Minh Trí (bút hiệu Việt KhangMinh Trí) 4 năm tù giam kèm theo 2 năm tù quản chế. Hai ông Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí đều bị guồng máy trấn áp và bịt miệng bằng ‘’pháp luật’’ của cộng sản kết tội là tác giả của một số ca khúc yêu nước phổ biến trên Internet. Bên cạnh những ca khúc mà chế độ kiểm duyệt hà khắc không thể khuất phục và ngăn chận, còn có những bài viết bênh vực nhân quyền, công bình xã hội và đòi hỏi thực thi các quyền tự do dân chủ. Hai văn nghệ sĩ chỉ bày tỏ thái độ của người Việt Nam khao khát được thật sự sống tự do và phục hồi nhân phẩm trước nạn ngoại xâm và quốc nhục, trước bạo lực phi nhân nghĩa và tham ô nhũng lạm.
          Ở phần cuối bài báo, nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt muốn nói cho các bạn Pháp thoại biết rằng nhà nước cộng sản Việt Nam là một hội viên bất xứng của tổ chức Cộng đồng Pháp thoại (Francophonie). Các đại diện Việt cộng tìm cách vận động, chiêu dụ một số nước Pháp thoại để mong được giao phó tổ chức Hội nghị thượng đỉnh Cộng đồng Pháp thoại lần thứ hai tại Hà Nội. Họ chỉ nhằm vào sự trục lợi, làm giàu thêm cho từng lớp lãnh đạo đảng. Phải nói cho các bạn Pháp thoại biết rằng tù nhân chính trị, ngôn luận và lương tâm Việt Nam bị cộng sản biệt giam không bao giờ được quyền ngâm nga bài thơ Tự do của thi sĩ Paul Eluard, ca tụng nguồn Hy vọng của nhà văn André Malraux, nói lên lời Tán dương, cất tiếng hát Lưu đày với Mưa, Tuyết, Gió...của nhà thơ Saint-John Perse, khôi nguyên Nobel Văn chương năm 1960.
          Và chúng ta phải tiếp tục nói lên sự thật để công luận thế giới nhìn rõ mặt một chế độ vi phạm Nhân Quyền và chà đạp Nhân Phẩm một cách trắng trợn và nghiêm trọng từ mấy thập niên qua. Vậy mà chế độ tội phạm đó vẫn còn dùng thủ đoạn tuyên truyền xảo trá, chạy chọt, kéo bè kết đảng, để tìm hậu thuẫn cho lá đơn xin làm một hội viên ‘’thật bất xứng’’ của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.
Genève ngày 10 tháng 3 năm 2013
Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ
Ligue Vietnamienne des Droits de l’Homme en Suisse
Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

* Radio Europe Libre/Radio Liberty; Deutsche Welle; OpenDemocracy/OdRussiaPostSoviet; Ghana Mma; Togo CACIT (Collectif des Associations Contre l’Impunité au Togo); Le Temps à Tunis; Actualité-Tunisie; Tribune de Genève, Le Temps, Le Courrier en Suisse; PEN International WIPC and Centres.

Nguyên văn tiếng Pháp và bản dịch tiếng Anh của bài báo :
La Journée de l’Ecrivain en prison
et la Tragédie des Naufragés de la Liberté d’Expression *
            Il ne peut y avoir ni floraison littéraire, ni culture de la paix véritable et justice sociale si la liberté d’expression n'est pas respectée et protégée. Or, cette liberté est très fragile et en grand danger dans de nombreux pays. Les écrivains et les journalistes y risquent de subir de sévères châtiments tels que le bâillonnement, la prison, la disparition ou la mort du simple fait d’exercer leur droit à la liberté d’expression. Pour résister aux pouvoirs dictatoriaux et corrompus ou aux groupes armés de criminalité, les écrivains et les journalistes n’ont que la parole ou les mots.
          Ainsi, le 15 novembre, cette Journée Mondiale de l’Ecrivain en prison se manifestera-t-elle sous le signe de solidarité et de soutien envers les écrivains et les journalistes victimes de l'intolérance et de la violence, ainsi que leurs familles.
          Pour mémoire, le 10 novembre 1995, l’écrivain nigérian Ken Saro Wiwa, défenseur du peuple Ogoni, une minorité ethnique dans le delta du Nil, était pendu. Puis, Anna Politkovskaya, courageuse journaliste et reporter russe, était assassinée à Moscou le 7 octobre 2006 et Hrant Dink, journaliste et écrivain turc d’origine arménienne, abattu à Istanbul le 19 janvier 2007. Ce sont quelques exemples les plus criants et révoltants de cette sorte de crime contre la liberté d’expression, contre la littérature sans frontières et la presse d’opinion indépendante.
          Durant les 12 derniers mois, le Comité des Écrivains en prison du PEN International a recensé plus de 30 assassinats. Et au moins 678 cas d’attaques contre les auteurs, les reporters et les blogueurs. Des centaines d’entre eux ont été arrêtés, torturés, emprisonnés ou déportés. Dans la liste non exhaustive des victimes, entre autres, tâchons de nous remémorer certains noms: au Mexique, Guillermo Fernandez Garcia, poète et traducteur, (assassiné en mars 2012), Regina Martinez, reporter (assassinée en avril 2012); en Ethiopie, Eskinder Nega, journaliste-blogueur (18 ans de prison); en Syrie, Tal Al-Mallouhi, poète-blogueuse (5 ans de prison); en Chine, Liu Xiaobo, Nobel de la Paix (11 ans de prison); au Viêt Nam, Nguyên Huu Câu, poète presque aveugle (prison à vie), Diêu Cày, journaliste (12 ans de prison) et Ta Phong Tân, journaliste-blogueuse (10 ans de prison); en Iran, Shiva Nazar Ahari, écrivaine (4 ans de prison); au Tibet, Dhongkho, Bouddha et Khelsang, écrivains (de 3 à 4 ans de prison); en Russie, Maria Alekhina et Nadejda Tolokonnikova, membres du groupe Pussy Riot (2 ans de prison), en Turquie, Muharrem Erbey, écrivain (détenu en décembre 2009); aux Philippines, Ericson Acosta, poète et auteur-compositeur (détenu en février 2011), etc. Notons que la campagne ‘Ecrivez contre l’impunité 2012’’ de PEN International dénonce la violence meurtrière contre les écrivains, les journalistes et blogueurs en Amérique latine et l’impunité pour les criminels et leurs complices.
          Il convient aussi de rappeler qu’en septembre dernier, le Congrès du PEN International à Gyeongju, en Corée du Sud, avait adopté une dizaine de résolutions condamnant la répression, la censure et les menaces à l’encontre des écrivains et des journalistes vivant sous les latitudes hostiles ou intolérantes. En fait, la persécution sévit partout: au Bahreïn, au Belarus, en Chine, au Tibet, au Xinjiang des Ouïgours et en Mongolie intérieure, à Cuba, en Erythrée, en Ethiopie, en Honduras, en Iran, en Irak, au Mexique; au Porto Rico, en Syrie, en Turquie, en Russie, au Cambodge ou au Viêt Nam.
          Cet Etat d’Asie du Sud Est, le Viêt Nam, demeure une grande préoccupation. Parce qu’il continue à réprimer le droit à la liberté d‘expression, en appliquant des articles liberticides de son Code pénal, en particulier l’article 88 ‘’Propagande contre l’Etat socialiste’’ prévoyant des peines maximales de 20 ans de prison. La presse écrite, les médias audiovisuels, Internet et les maisons d'édition sont sous le strict contrôle de l'Etat et soumis à une censure sévère. Il y a une restriction flagrante à la liberté de chercher, de recevoir et de transmettre des informations, notamment celles relatives à la responsabilité des violations des droits de l’homme, à la corruption et à l'injustice sociale. Plusieurs écrivains, journalistes, blogueurs et défenseurs des droits de l’homme sont victimes d’agression physique, d’arrestation illégale, de brutalité policière et de torture, de longue détention préventive, de procès inéquitable et de lourdes peines de prison. Dans les camps de travaux forcés, les prisonniers qui refusent de plaider coupable ou se livrent à une grève de la faim pour protester contre les conditions de détention inhumaines sont maintenus à l'isolement et/ou au secret. Les prisonniers gravement malades se voient refuser leur droit de recevoir un traitement médical adéquat et de visites de famille. Certains ont été attaqués par les détenus de droit commun. Les prisonniers relâchés après avoir purgé leur peine de prison sont placés en résidence surveillée dans le cadre de la détention probatoire jusqu’à 5 ans.
          Pour la première fois de son histoire, le Viêt Nam a vécu une tragédie humaine sans précédente. Mme Dang Thi Kim Liêng (64 ans), mère de Ta Phong Tân, journaliste-blogueuse, était décédée le 30 juillet 2012 après s’être immolée par le feu pour protester contre la détention arbitraire de sa fille depuis septembre 2011. En dépit de la mort de sa mère, Ta Phong Tân était condamnée le 24 septembre à 10 ans de prison et 5 ans de détention probatoire pour ‘’propagande contre l’Etat socialiste’’. Cette lourde peine injuste et inhumaine était requise malgré les protestations et les appels de Mme Navi Pillay, Haute Commissaire des Nations Unies aux Droits de l’Homme et Mme Catherine Ashton, Haute Représentante de l'Union Européenne pour les Affaires étrangères en faveur de sa libération inconditionnelle et immédiate.
          Encore une autre parodie de justice: le 30 octobre 2012, Trân Vu Anh Binh et Viêt Khang, deux jeunes auteurs-compositeurs et blogueurs, ont été condamnés à 6 ans et 4 ans d’emprisonnement pour avoir diffusé leurs chansons sur internet. Croupissant dans les cellules d’isolement de l’univers concentrationnaire de cet Etat membre de la Francophonie, les poètes et écrivains vietnamiens n’ont pas le droit de chanter la Liberté de Paul Eluard, l'Espoir d'André Malraux, les Eloges - Exil, Pluies, Neiges, Vents de Saint-John Perse. Pourtant, on a appris ces jours-ci que le représentant de Hanôi avait déposé sa candidature au Conseil des Droits de l'Homme de l'ONU pour le mandat 2014-2016. 
Nguyên Hoàng Bao Viêt,
Comité des Ecrivains en Prison du Centre PEN Suisse Romand

* Radio Europe Libre/Radio Liberty; Deutsche Welle; OpenDemocracy/OdRussiaPostSoviet; Ghana Mma; Togo CACIT (Collectif des Associations Contre l’Impunité au Togo); Le Temps à Tunis; Actualité-Tunisie; Tribune de Genève, Le Temps, Le Courrier en Suisse; PEN International WIPC and Centres.

Genève le 15 novembre 2012
(Extrait du Bulletin des Ecrivains en Prison du Centre Suisse Romand de PEN International 15 Novembre 2012, Vol 12/2).
--------------------------------------------------------------
The World Day of the Imprisoned Writer
and the Tragedies of Those Being Persecuted and Punished
for Freedom of Expression *
There can be no flowering of literary expression nor culture of genuine peace and social justice if Freedom of Expression is neither respected nor protected. Yet this freedom is weak and threatened in many countries.  Writers and journalists risk severe punishment like being silenced, imprisoned, reported missing or killed simply for using their right to free expression. Yet to resist dictatorships, corrupt or criminal groups, writers and journalist have only their words.
          This year’s 15 November World Day of the Imprisoned Writer offers world-wide solidarity and support to those writers and journalists suffering, as do their families, from intolerance and  violence.
          As a reminder, on 10 November 1995, the Nigerian writer Ken Saro Wiwa, was hung for defending an ethnic minority, the Ogoni, of the Nile delta. Then, Anna Politkovskaya, a brave Russian woman journalist and reporter, was murdered in Moscow on 7 October 2006 while Hrant Dink, a Turkish writer and editor of Armenian descent, was killed in Istanbul on 19 January 2007. Just a few examples of the most revolting crimes against Freedom of Expression, against Literature without Borders and Independent Thinking Press.
          In the last 12 months, the Writers in Prison Committee of PEN International recorded over 30 murders; as well as at least 678 attacks against authors, reporters or bloggers arrested, tortured, jailed or deported. Among these victims, let us remember such names, as in Mexico, Guillermo Fernandez Garcia, poet and translator (killed in March 2012); Regina Martinez, woman reporter (assassinated in April 2012); in Ethiopia, Eskinder Nega, blogger-journalist (sentenced to 18 years in prison); in Syria, Tal Al‑Mallouhi, woman blogger-poet (5 years in prison); in China, Liu Xiaobo, Nobel Peace Prize (11 years in prison); in Viêt Nam, Nguyên Huu Câu, a near-blind poet (life sentence); Diêu Cày, journalist (12 years in prison) and Ta Phong Tân, woman blogger-journalist (10 years in prison); in Iran, Shiva Nazar Ahari, woman writer (4 years in prison); in Tibet: Dhongkho, Bouddha and Khelsang, writers, (3 to 4 years in prison); in Russia, Maria Alyokhina and Nadezhda Tolokonnikovain, members of Pussy Riot group (2 years in prison); in Turkey, Muharrem Erbey, writer (arrested in December 2009); in the Philippines, Ericson Acosta, poet, and author‑composer (arrested in February 2011), etc.
PEN International´s campaign,‘’Write against Impunity 2012’’, denounced the murderous  violence against writers, journalists and bloggers in Latin America, as  compared to impunity regularly granted to criminals, their ilk and accomplices.
          One must also remember that in last September,  the Congress of  PEN International, held in Gyeongju, South Korea, adopted some ten resolutions condemning repression, censorship and threats to writers and  journalists living in hostile or intolerant latitudes. In fact, persecution has since increased in Bahrain, Belarus, China, Tibet, in Uyghur Xinjiang and Inner  Mongolia, Cuba, Eritrea, Ethiopia, Honduras, Iran, Irak, Mexico, Puerto Rico, Syria, Turkey, Russia, Cambodia or Viêt Nam.
          This South-East Asian State, Viêt Nam, remains of great concern. Because it continues to repress the right to Freedom of Expression through application of liberticidal articles of its Penal Code, particularly article 88 ‘’Propaganda against the Socialist State’’ providing sentences of up to 20 years in prison. Print and audio-visual media, Internet and publishing houses are under strict State control and subject to severe censorship. There is flagrant restriction on freedom to seek, receive and impart information, specially relating to accountability for human rights violations, corruption and social injustice. Several writers, journalists, bloggers and human rights defenders have been victims of harassment, physical aggression, illegal arrest, police brutality and torture, lengthy preventive detention, unfair trials and heavy prison sentences. In forced labour camps, prisoners who refuse to plead guilty or engaging hunger strike to protest against the inhuman prison conditions are held in solitary confinement and/or incommunicado. Gravely sick prisoners are denied their right to medical treatment and family visits. Some have been attacked by common law detainees. Prisoners freed after having served their sentence remain under house arrest as part of the probationary detention for up to 5 years.
          For the first time in its history, Viet Nam lived through an unprecedented human tragedy when Dang Thi Kim Liêng (aged 64), the mother of Ta Phong Tân, a woman blogger-journalist, died on 30 July 2012 by burning herself alive to protest against the arbitrary arrest of her daughter since September 2011. Despite her mother’s death, Ta Phong Tan was sentenced on 24 September 2012  to 10 years of prison followed by 5 years of probationary detention for ‘’propaganda against the Socialist State’’. This unfair and heavy sentence was passed despite protests and appeals from Navi Pillay, UN High Commissioner for Human Rights and Catherine Ashton, High Representative of the European Union for Foreign Affairs demanding an unconditional and immediate release.
          One more parody of justice: on 30 October 2012, Trân Vu Anh Binh and Viêt Khang, two young bloggers and author-composers were sentenced to 6 years and 4 years in prison for having put their songs on Internet. Stagnating in the concentration camps’ isolation cells of this member State of the Francophonie, Vietnamese poets and writers may no longer sing Paul Eluard´s “Liberté” (Freedom), André Malraux “L’Espoir” (Hope), nor les ‘’Eloges’’ (Praises), ‘’Exiles’’ (Exile), ‘’Pluies’’ (Rains), ‘’Neiges’’ (Snows), ‘’Vents’’ (Winds), poems by Saint‑John Perse. Nevertheless, we have recently learned that the representative from Hanoi, has presented his candidacy to the UN’s Human Rights Council for the term 2014‑2016.
Nguyên Hoàng Bao Viêt,
Writers in Prison Committee of Suisse Romand PEN Centre
Geneva 15 November 2012
English version by Mavis Guinard, member of Suisse Romand PEN Centre (Writers in Prison Committee).
(Excerpt from Bulletin des Ecrivains en Prison du Centre Suisse Romand de PEN International
15 Novembre 2012, Vol 12/2).
********************************************
---------------------------------------------------------------------------------------------
                                BULLETIN DES ECRIVAINS EN PRISON
          PEN International – Centre Suisse Romand
                                                                        15 NOVEMBRE 2012, Vol 12/2                                         
               *Promouvoir la Littérature et Défendre la Liberté d’expression*
                           ---------------------------------------------------------------------------------------------
  La Journée de l’Ecrivain en prison
et la Tragédie des Naufragés de la Liberté d’Expression*
                              
                                              
                                       
Bulletin des Ecrivains en Prison                                                          15 novembre 2012  Vol 12/2
Tu m’attends dans la Poussière
Liu Xiaobo                Pour ma femme qui m’attend tous les jours
Il ne reste plus rien en ton nom, plus rien
mais je te vois m'attendre dans la poussière de notre foyer
avec ces couches accumulées,
débordant dans tous les coins
tu n’as pas envie de tirer les rideaux
pour laisser la lumière entrer et déranger leur tranquillité
au-dessus de l'étagère, l'étiquette manuscrite est recouverte de poussière
sur le tapis, le dessin inhale la poussière
quand tu écris une lettre pour moi
et tu aimes que la pointe de ta plume soit enrobée de poussière
mes yeux sont criblés de douleur
te voilà assise toute la journée,
sans oser bouger
de peur que tes pas ne piétinent la poussière
tu essaies de maîtriser le rythme de ta respiration
en usant du silence pour écrire une histoire.
Dans des moments comme ceux-ci
la poussière étouffante
offre la seule fidélité
ta vision, ton souffle et le temps
pénètrent la poussière
jusqu’au fond de ton âme
la tombe est petit à petit envahie,
d’abord depuis les pieds
ensuite jusqu’à la poitrine
et enfin à la gorge
tu sais que la tombe
est ta meilleure place de repos
pour m'y attendre
sans aucune source de peur ni d'angoisse
c'est pourquoi tu préfères la poussière
dans la nuit noire, dans l’étouffement silencieux
de cette longue attente, oui, tu m’attends
tu m'attends dans la poussière
repoussant la lumière du soleil et arrêtant le mouvement de l'air,
laisse donc la poussière t'enfouir totalement
laisse-toi juste t’endormir dans la poussière
jusqu'à mon retour
et que je te vois sortir réveillée
secouant la poussière qui recouvre ta peau et ton âme.
Quel miracle – tu es revenue de la demeure des morts. (9 avril 1999)
traduction française de Nguyên Hoàng Bao Viêt
Bulletin des Ecrivains en Prison                                                     15 novembre 2012  Vol 12/2
         Résolutions du Congrès de PEN International à Gyeongju, en Corée du Sud
Le 78e Congrès de PEN International a eu lieu à Gyeongju, en Corée, du 9 au 15 septembre 2012.
Voici les résumés des résolutions adoptées par l’Assemblée de délégués du Congrès:
Résolution concernant le Belarus
PEN demande la libération d’Ales Bialiatski et d’autres détenus d’opinion et stopper la censure de l’internet.
Résolution concernant le Bahreïn
PEN demande la libération d’Abdul-Jalil Alsingace et d’autres détenus pour délit d’opinion.
Résolution concernant le Cambodge
PEN demande la libération immédiate et inconditionnelle de Mam Sonando, directeur  de la Radio des Abeilles et la protection le droit à la liberté d’expression aux écrivains, journalistes et à tous les citoyens.
...

[Message clipped]  View entire message
4 attachments — Download all attachments   View all images  
image008.jpgimage008.jpg
140K   View   Download  
image007.jpgimage007.jpg
69K   View   Download  
image006.jpgimage006.jpg
40K   View   Download  

0 comments:

Post a Comment

 
Web Statistics