ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Monday, 16 February 2015

Tết Mậu Thân, 1968, và Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng-Hòa.....



"Vui Xuân Không Quên Diệt Cộng"; đó là câu khẩu hiệu mỗi lần Tết đến, của một thời đã được Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn phải chi nhớ trong công cuộc chiến đấu để bảo vệ tự do, bảo vệ đồng bào, không bao giờ được xao lãng.

Thế nhưng, vào Tết Mậu Thân,1968; bởi tin rằng, lệnh ngưng bắn ba ngày để cho đồng bào được vui Xuân, trong lúc mọi người đang hướng lòng tưởng niệm công đức của tiền nhân và tổ tiên của mình, thì bất ngờ tại chùa phổ Quang và chùa Nam Thiên Nhất Trụ, là nơi ẩn náu của hai tên tướng Việt cộng Trần Hải Phụng, Nguyễn Văn Bá và cũng là hai nơi trú đóng an toàn cho những "Lực lượng Biệt động thành Sài Gòn-Gia Định, thuộc Lữ đoàn 316, của cộng sản Bắc Việt, đã được lệnh của  "Hòa thượng" Thích Trí Dũng và Trần Hải Phụng là "điểm khai hỏa đánh sân bay Tân Sơn Nhất".
 
Mặc dù người đứng đầu của chính phủ và cũng là Tổng Tư lệnh quân đội đã cùng thê tử dìu dắt nhau đi du Xuân, bỏ mặc cả nước cho cộng sản Bắc Việt xua quân đánh chiếm.  Nhưng giữa lúc sinh tử ấy, vì để bảo vệ đất nước, bảo vệ đồng bào, người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa trên khắp Bốn Vùng Chiến Thuật vẫn quyết liệt chiến đấu để giành lại từng tấc đất đã bị cộng quân đánh chiếm. Riêng tại cố đô Huế, vì có "Hòa thượng" Thích Đôn Hậu đã sẵn sàng  nội công tại các "chùa" Từ Đàm, Từ Hiếu, Tường Vân ... nên cộng quân đã chiếm đóng đến gần cả một tháng trời, và những tên đao phủ, được mang danh là "nhà sư" như  Đệ tam Tăng thống Thích Đôn Hậu đã ra lệnh cho các đệ tử xuống tay tàn sát hàng ngàn người dân vô tội, kể cả những em bé một cách vô cùng man rợ. Những hình ảnh của những bộ xương đã bị gẫy đứt, những chiếc xương ống tay, ống chân vẫn còn bị trói, là chứng tích của những cách giết người còn thua cả loài ác thú.

Chúng ta hãy nhìn xem: Hình ảnh của người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa bên cạnh một phụ nữ với tấm thân nhuộm đầy máu, hoặc đang bế cụ già, hay ôm xác một em thơ giữa vòng lửa khói, và còn một hình ảnh khác của người chiến sĩ với khuôn mặt bị thương, đã được băng kín, chỉ còn chừa đôi mắt, nhưng vẫn không rời tay súng, sẵn sàng hy sinh ngay cả mạng sống của mình để bảo vệ đồng bào, để giành lại từng tấc đất đã bị cộng quân đánh chiếm. Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thân yêu, đã tận hiến đời mình cho Chính Nghĩa-Quốc Gia-Dân Tộc. 
 












 
Và, chúng ta cũng hãy nhìn xem: Những hình ảnh của người Mẹ đang ôm xác con thơ, của người vợ đang gào thét bên xác chồng... là những nạn nhân đã bị giết chết dưới những bàn tay tàn ác của Phật Giáo Khối Ấn Quang và cộng sản Bắc Việt, trong cuộc thảm sát Tết Mậu Thân, 1968. Tất cả những hình ảnh ấy đời đời sẽ còn lưu lại cho hậu thế còn biết đến những hành vi giết người một cách tàn khốc, kinh hoàng nhất.

 Ôi ! còn nỗi đau đớn nào có thể sánh bằng, khi chúng ta nhìn thấy hình ảnh của người Mẹ đang ôm xác đứa con ruột thịt của mình đã chết bởi những viên đạn thù của giặc cộng, với tiếng kêu gào xé ruột, đứt gan như Nhạc sĩ Anh Bằng đã chứng kiến, và đã ghi lại qua bài hát: Chuyện Một Đêm:

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

0 comments:

Post a Comment

 
Web Statistics