ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Thursday, 29 May 2014

Nguyễn Thị Kim Lan: Vợ tù nhân lương tâm viết trong nước mắt

Viết trong nước mắt – vợ tù nhân lương tâm Ngô Hào




Nguyễn Thị Kim Lan - Tôi viết lá thư này với hy vọng lớn lao rằng các quý vị hãy lên tiếng, giúp đỡ cho chồng tôi, một người chỉ vì đấu tranh cho Nhân quyền, cho Công bằng và Lẽ phải mà phải chịu cảnh tù đầy. Cho dù ông không được trả tự do trong nay mai, nhưng ít ra ông cũng được đối xử nhân đạo, được tôn trọng nhân phẩm và được pháp luật bảo vệ.

*

Kính gửi: Các tổ chức nhân quyền thế giới, các Chính Phủ yêu chuộng hòa bình.

Tôi là Nguyễn Thị Kim Lan, vợ của Tù nhân lương tâm Ngô Hào hiện đang trong trại tù Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên.

Ông Ngô Hào bị bắt ngày 8.2.2013 và bị kết án 15 năm vì bị cáo buộc vi phạm điều 79 Bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” mà thực chất là do ông đấu tranh một cách ôn hòa đòi Nhân quyền, Dân chủ và Toàn vẹn lãnh thổ.

Kính thưa quý vị!

Tôi viết lá thư này trong nhạt nhòa nước mắt, trong sự đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi cũng không biết còn có thể đi thăm chồng tôi được bao nhiêu lần nữa và còn có dịp gửi thư tới quý vị thêm lần nào nữa hay không. Khi mà căn bệnh ung thư vòm họng đang ở giai đoạn cuối có thể mang tôi lìa xa thế giới này bất kỳ lúc nào. Chỉ thương chồng tôi, ông Ngô Hào còn chưa đi hết 2 năm trong chặng đường 15 năm tù đầy đau khổ. Hai đứa con trai tôi, cháu Ngô Minh Tâm và Ngô Minh Trí vẫn đang đi học. Chúng luôn phải đối mặt với dư luận, áp lực từ trường học, hàng xóm đến xã hội chỉ vì là con trai của Ngô Hào, một kẻ bị chính quyền coi là “phản động”. Sau này, chắc chắn chũng sẽ rất khó khăn trong việc tìm kiếm công ăn việc làm. Người ta thường hướng đến tương lai, đến những ngày sắp tới nhưng tôi chỉ ước sao thời gian đừng trôi đi thêm nữa. Để tôi còn cơ hội gặp chồng tôi, và nán lại với các con thêm được những ngày ít ỏi.

Chính vì thế nên dù khó khăn đến mấy, ba mẹ con chúng tôi cũng cố gắng khắc phục để đi thăm ông Ngô Hào mỗi tháng một lần. Vừa đi thăm lần này xong đã mong mỏi, trông đợi để được thăm lần kế tiếp.

Lần gần đây nhất là ngày 25 tháng 5, tôi và cháu lớn Ngô Minh Tâm đi thăm ông.

Tối hôm trước, khi đang chuẩn bị đồ ăn để mang vào cho chồng thì nhà có khách. Cuộc thăm viếng đột ngột của ông công an tỉnh tên Phổ khiến tôi lo lắng. Thọat đầu, ông Phổ hỏi thăm sức khỏe, công việc, cuộc sống hàng ngày... Nhưng tôi biết đó không phải lý do chính khiến một ông công an tỉnh ghé thăm căn nhà tồi tàn của mấy mẹ con tôi. Mấy lời xã giao rồi cũng phải kết thúc, nhường chỗ cho mục đích chính của chuyến ghé thăm này: “Nếu chị đi thăm thì dặn ảnh đừng có làm gì khiến phải bị chuyển trại”.

Lời khuyên ấy khiến tôi lo lắng, bất an và dự cảm về một điều không lành đến với ông Ngô Hào.

Tờ mờ sáng hôm sau, tôi và cháu Minh Tâm chuẩn bị đồ đạc tới trại tù thăm cha, thăm chồng. Sau khi làm các thủ tục thăm gặp, chúng tôi phải ngồi đợi hơn một tiếng đồng hồ mới thấy họ đưa ông Ngô Hào ra. Tôi sững sờ! Chỉ mới một tháng, chồng tôi từ mái tóc muối tiêu đã chuyển thành bạc trắng, chân đi không vững. Dáng vẻ tiều tụy của ông làm mẹ con tôi thắt ruột. Chúng tôi phải nói rất to ông mới nghe được. Trong cuộc gặp, có ba công an trại giam ngồi giám sát. Họ lấy biên bản ra ghi chép cuộc trao đổi của chúng tôi. Dường như còn chưa an tâm, họ dùng cả máy ghi âm để hỗ trợ. Vợ chồng con cái nhìn nhau, mừng thì ít, lo lắng thì nhiều. Thằng Minh Trí còn đi làm ăn xa, kiếm tiền phụ giúp cho mẹ, cho anh nên lần này không đi thăm được. Chỉ mỗi chuyện đó thôi đã làm chồng tôi xót xa. Ông dặn nếu khó khăn quá thì không phải đi thăm nữa.Tôi nghe mà thắt ruột. Nhưng nếu không đi, tôi sẽ mất cơ hội gặp chồng. Tôi chưa biết còn sống tới ngày nào, nhưng cái chết đang đến rất gần với tôi.

Thưa quý vị!

Chồng tôi cũng có kể chuyện công an tỉnh tới làm việc với ông trong trại giam. Tuy nhiên ông không nói chi tiết nội dung cuộc gặp. Ông chỉ nói rằng, họ cũng như cán bộ trại giam dặn ông là phải “khuyên nhủ” vợ con đừng làm gì để ông phải bị chuyển trại cho khổ. Thiết nghĩ, mẹ con tôi sống lương thiện, không làm gì sai trái. Cho dù có làm gì thì cũng không ngoài mục đích mang lại điều tốt đẹp, quyền lợi chính đáng cho chồng tôi. Hơn nữa, nếu mẹ con tôi có “làm gì” thì mẹ con tôi chịu trách nhiệm, sao lại đổ lên đầu chồng tôi, một người đã lãnh án 15 năm tù khổ ải. Như thế đã đủ thấy áp lực vô cùng lớn mà chồng tôi đang gánh chịu.

Gần cuối cuộc gặp, chồng tôi bật khóc. Đó là điều ngoài sức chịu đựng của một người vợ như tôi và của những đứa con tôi. Ông nói trong nước mắt: “Nhắm mắt vào là anh hình dung ra K3, nơi chôn cất các tù nhân bị bỏ mạng”. Và ông cho biết đã nhiều lần ông tính chuyện tự tử. Tim tôi đau thắt. Một cảm giác đau đớn, hoảng sợ bao trùm lên trí não tôi. Họ đã làm gì để một người không dễ bị khuất phục như chồng tôi phải rơi nước mắt và không giấu nổi sự hoảng loạn như thế? Ngồi viết những dòng này, tôi vẫn không muốn nhớ lại hình ảnh chồng mình khi ấy. Các con tôi, dù tỏ ra rất cứng rắn cũng không giấu nổi sự sợ hãi.

Kính thưa các quý vị!

Dù rất muốn tôi cũng không thể viết dài hơn, phần vì quá lo lắng, hoảng sợ, phần vì cơn đau đớn đang hành hạ. Và tôi hiểu, việc viết lá thư này gửi đến quý vị cũng chính là “vi phạm” lời cảnh báo từ phía công an rằng “đừng làm gì” mang lại bất lợi cho ông Ngô Hào. Nhưng, suy cho cùng, việc gửi đến quý vị những lời chia sẻ thành tâm của một người sắp chết, của vợ một tù nhân lương tâm hoàn toàn là việc cần thiết. Nó không vi phạm pháp luật, không trái với lương tâm, đạo lý của con người. Hơn thế, trách nhiệm lên tiếng vì sự thật phải được đặt lên hàng đầu. Hy sinh vì sự thật, đó cũng chính là lý tưởng của chồng tôi, nguyên nhân khiến ông phải chịu khổ ải trong cảnh tù đầy. Nghĩ như thế nên tôi mạnh dạn gửi đến quý vị lá thư này cho dù phải thẳng thắn thừa nhận rằng sự sợ hãi, lo lắng vẫn luôn hiện hữu trong tôi.

Tôi viết lá thư này với hy vọng lớn lao rằng các quý vị hãy lên tiếng, giúp đỡ cho chồng tôi, một người chỉ vì đấu tranh cho Nhân quyền, cho Công bằng và lẽ phải mà phải chịu cảnh tù đầy. Cho dù ông không được trả tự do trong nay mai, nhưng ít ra ông cũng được đối xử nhân đạo, được tôn trọng nhân phẩm và được pháp luật bảo vệ.

Xin chân thành cảm ơn các quý vị.

Phú Yên, ngày 28 tháng 5 năm 2014.

Nguyễn Thị Kim Lan
Vợ Tù Nhân Lương Tâm NGÔ HÀO
ĐT: 01226606052
Địa chỉ: 17/6 Nguyễn Trãi, phường 5, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên.

http://danlambaovn.blogspot.co.uk/2014/05/viet-trong-nuoc-mat-vo-tu-nhan-luong.html#disqus_thread
_______________________________

2 comments:

  1. Lá thư là 1 bản cáo trạng đanh thép đến bọn csVN , nhân đây cũng xin gửi 1 bài thơ đến tất cả anh , chị , em , đang tranh đấu cho quê hương !


    Ý Chí Việt Nam Muôn Đời Bất Diệt !

    Những câu nói lừng danh của anh thư nước Việt
    Những câu nói bất diệt của tuấn kiệt nước Nam
    Vẫn còn vang vang mãi trong hồn dân tộc
    Chúng tôi nằm xuống để quê hương đứng dậy
    Bùi Hằng ơi , chúng tôi nguyện không phụ lòng tin cậy
    Bé Phương Uyên , Tàu khựa cút khỏi biển Đông !
    Phương Uyên ơi , nỗi nhục Việt Nam vẫn chất chồng !
    Đỗ thị Minh Hạnh , vì tranh đấu cho công nhân mà tù tội
    Sáu năm tù , giam hãm tuổi thanh xuân
    Và trong ngục tối , em vẫn làm thơ , ca hát
    Phạm thanh Nghiên , Hoàng Trường Sa nước Việt
    Làm sao diệt được tấm lòng yêu quê hương !
    Tạ phong Tần , đảng gian toàn tham nhũng
    Làm lũng đoạn , nghèo đói dân ta
    Huỳnh thục Vy, luôn vì dân tranh đấu
    Với phiếm bàn , em khơi động lương tâm
    Lê thị Công Nhân , những gì bất công tôi phải chống !
    Và còn bao nhiêu nữa , bao anh thư nước Việt
    Tuấn kiệt thay , chàng trẻ tuổi Việt Khang
    Đã anh dũng hiên ngang hỏi đảng : Việt Nam tôi đâu ?
    Và lũ đầu trâu : anh là ai , sao lại đánh dân tôi ?
    Điếu Cày ơi , mười hai năm bản án
    Phan thanh Hải , vì sao anh tù tội ?
    Đinh nguyên Kha , em vĩnh viễn sống trong tôi
    Em vĩnh viễn là tuổi trẻ Việt Nam không tội !
    Tội yêu sơn hà , tổ quốc Việt Nam ?!?
    Đinh đăng Định , nguyên nhân gì mà thày oan thác ?
    Nguyễn hữu Cầu , người tù hát suốt bốn mươi năm
    Ra tù , anh vẫn còn vang vang sĩ khí
    Ý chí này , ý chí của tiền nhân
    Trần nhân Tông , một tấc đất cũng không thể vào tay giặc !
    Trần bình Trọng , thà làm quỷ nước Nam
    Chứ không thèm làm vương đất Bắc
    Một ngàn năm đô hộ giặc , Việt tộc vẫn vẻ vang !
    Quê hương lầm than, Nguyễn Trãi xưa với Bình Ngô Đại Cáo
    Hịch Tướng Sĩ vang danh với Trần hưng Đạo
    Hội Nghị Diên Hồng , Lê thánh Tông ôi tổ quốc
    Để ngày nay , quốc nhục vong thân
    Lũ Tàu ô lại đăm đăm dòm ngó
    Lũ Chó Ba Đình lăn xả , ngược xuôi
    Mãi quốc cầu vinh , hỡi quân tồi bại
    Biển Đông dâng hiến , tan nát sơn hà
    Đất nước ngàn năm , nay quê hương tanh mùi máu
    Máu dân oan , và máu những người yêu nước !
    Hãy cất bước với tiền nhân , đập tan phản quốc !
    Dựng lại sơn hà , bằng xác chết Tàu ô !
    Việt Nam ơi , bốn ngàn năm gấm vóc cơ đồ !

    Hoàng Hạc

    ReplyDelete
    Replies
    1. Xin đính chính trong câu :
      Hội Nghị Diên Hồng Lê thánh Tông
      Xin sửa lại :
      Hội Nghị Diên Hồng , Trần thánh Tông ôi tổ quốc
      Xin thành thật cáo lỗi !
      Hoàng Hạc

      Delete

 
Web Statistics