Khắp Thế Giới Cộng Đồng của Người Việt tại Hải Ngoại : TƯỞNG NIỆM 46 NĂM NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

May be an image of 7 people

Cuốn phim được thực hiện nhân kỷ niệm 45 năm thành lập Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu (Vietnamese Community in Australia).

Vietnam Film Club chân thành cảm ơn Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu đã hỗ trợ tích cực về phương tiện và các cuộc phỏng vấn những nhân vật Việt – Úc liên quan đến sự thành lập, tổ chức và phát triển Cộng Đồng trong 45 năm qua.

Trân trọng giới thiệu

Vietnam Film Club


Thursday, 23 May 2013

NGÀY TRONG TÙ ĐỌC THƠ TỐ HỮU

 


Tôi ở trong tù,
Chẳng còn nghe “tiếng rao đêm”,
Như thuở ông từng ngồi trong ngục thất.
Tù Pháp thuộc đâu thiếu phần vật chất,
Giữa tường thành còn thở được khí tự do.
Nhà tù Đảng ông rộng thẳng cánh cò,
Nơi chốn rừng hoang bạt ngàn thần chết!
Lao cải trá hình, mưu đồ tiêu dịệt,
Cửa  ngục hình hiển hiện giữa trần gian!
Đói khát , khổ sai bóng tối kinh hoàng,
Tiếng hú đêm đêm,  hồn oan tù réo gọi  
 
“Tiếng rao nhỏ của một em gái bé *
Không vang lâu chỉ vừa đủ rao mời;
...Mà giọng còn non qúa yếu dần hơi,
Nên cái bánh nửa chừng ra cái bén...”
Đọc thơ ông lòng tôi đầy cay đắng,
Thương xót cuộc đời tuổi trẻ Việt Nam,
Bé gái ngày xưa trong sáng tâm hồn,
Dẫu hàng đêm mời người mua bánh lọc.
Bé gái ngày nay bán rao thân xác,
Vùi dập cuộc đời, đánh mất tuổi thơ!
Khuôn mặt xanh xao, vương nét dại khờ,
Trên môi mỏng dấu son mùi khổ lụy!
Thơ của ông kêu gào đòi công lý,
Cho mọi người được áo ấm cơm no,
Dân tộc ngày nay mất cả tự do!
Đảng tước đoạt quyền con người được sống
 Tố Hữu ơi,
Dòng thơ  ông toàn lọc lừa , manh động
  Nhà tù nào nghe được tiếng rao đêm.
Ngày hôm nay đã nệm ấm chăn êm,
Ông quay mặt, đàn trẻ em thất thểu!
Tràn ngập tiếng cười, chao nghiêng ly rượu,
Ngất ngưởng bên bàn tiệc cỗ đầy cao.
Mặt đỏ say men, đắc chí tự hào,
Rằng thơ ông đi vào hồn Dân- tộc...!
Vâng, chính thế, chúng trở thành thuốc độc!
Ngấm vào tim, hủy hoại triệu tâm hồn,
Ngấm vào người, nổi cuồng nộ máu tươi,
“ Giết, giết sạch, thà lầm hơn bỏ sót!”
Ông lạm dụng tinh thần yêu tổ quốc,
Kích động căm thù, lường gạt lương dân.
Ông làm thơ theo “đơn thuốc” Đảng cần,
Và xu nịnh cả tên trùm bạo ác.
Thế hệ nào đã từng nghe ông khóc
“...Stalin, ơi hỡi Stalin
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười ..!”*

 Tiếng thơ ông đâu đây còn văng vẳng
Tận đáy mồ, dưới  vực thẳm , rừng sâu
Từ biên cương  đến giới tuyến địa đầu
Hàng triệu sinh linh phải xa lìa đất Bắc!              
 
Ngọn bút tiền nhân kêu gào chống giặc
Giặc ngoại xâm lấn chiếm cõi bờ
Bút của ông run rẫy trước rợ Tàu
Để  Hoàng Sa vào tay quân cướp nước.
Cúi mặt  ngoại bang thơ ông thành nhu nhược
Đánh mất tinh thần, khí tiết thi nhân!

 
 
Hãy theo gương Phùng Quán với Trần Dần,
Người đã dùng dao viết văn lên đá.*
Bút bị gãy, Thơ của Người còn đó,
Sáng bia danh cho hậu thế soi đời!
Và Thơ Người chan vào máu thịt tôi!
 
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
 
(*)Bài thơ “Tiếng Rao Đêm”, trong tập  Thơ Tố Hữu
(*) Khóc Xit-ta-lin của Tố Hữu
(*) Lời Mẹ Dặn, Thơ Phùng Quán

0 comments:

Post a comment

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/82276372_2491685681085503_3603880472226037760_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=8a5ERBgeOfQAX-pCM8w&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=6ea5b43aa61c6ba0aacee6e5ff83b141&oe=60A4DA2A
LÝ NÀO KHÔNG ĐỨNG DẬY QUÉT SẠCH ĐẢNG CỘNG ?
Phải chăng chúng ta vẫn còn sợ, vẫn còn hèn ?
An phận, nhu nhược, phớt lờ cho qua...
Vậy thì :
Khi lũ cộng vẫn còn,
Thì dân Việt mất đất, mất mạng.
Khi công an, cảnh sát đánh mất nhân tính,
Thì người dân bị còng, đánh đập dã man.
Khi lãnh đạo tham đô-la và quyền lực,
Thì biển đảo, đất đai bán cho phường Tàu cộng, ngoại bang.
Khi Đảng luôn suy tôn thần ma Các-Mác, Bác Hồ,
Thì Dân Việt hằng mãi nghèo đói, làm thân trâu ngựa.
Tại sao và tai sao 90 chục triệu người dân Việt,
Vẫn còn vô tâm như không gì xảy ra.
Tại sao các chức sắc lãnh đạo tôn giáo quyền cao chức trọng...
Cứ mãi phớt lờ khi máu dân đã đổ, khi muôn người nằm xuống đau thương.
Và rồi nhà tù đầy kín dân lành bị nhốt.
Khốn Cho Dân Việt,
Mãi lầm than, nhà mất, đất chẳng còn.
Thế mà các quán nhậu, các hộp đêm,
Vẫn tập nập người ăn chơi, trác táng,
Vẫn lắm người say khước quên đường về...
Lẽ nào họ vô tâm như thế, lý nào không có trái tim chăng?
Hay thịt da đã thành đá, hóa đồng !
Không biết đau biết rung, biết cảm với người dân đau khổ.
Máu Dân Đồng Tâm, Lộc Hưng mất đất mất vườn..
Thiên Hạ Năm Châu còn cảm thấy xót thấy đau :
Nhưng
Biết bao tri thức, bao lãnh đạo tinh thần tôn giáo,
Làm ngơ chăng ? Không bước nỗi bước chân ra đường tranh đấu...
Hoa cỏ còn biết đau, thú còn giận giữ,
Trước cảnh bạo tàn ăn cướp của Lũ cộng dã man...
Trên cao Chúa vẫn còn bị đóng đinh,
Dưới đất Phật còn màn trời chiếu đất.
Khi nào thời dân Việt mới hết khổ ?
Khi lương tâm ông bà, anh chị thức tỉnh :
Can đảm đứng lên... Một lần đạp đỗ cái chế độ Hà Nội
Giải thể cái Đảng cộng sản BÁN NƯỚC DIỆT DÂN !
Đập tan cái phường Quỷ Đỏ VÔ NHÂN ÁC ĐỘC !
KHI ĐÓ MỚI THỰC TỰ DO, HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP, CÔNG BÌNH CHÂN CHÍNH !
ĐỪNG CHẦN CHỜ NỮA, XIN ĐỨNG LÊN VÀ ĐỨNG LÊN HỠI NGƯỜI DÂN VIỆT !
Cảm Tác Cùng Đồng Hành Với Đồng Bào Đồng Tâm Và Lộc Hưng Cùng Dân Việt.
Ngày 11 Tháng 1 Năm 2020 -
Lê Nguyễn Quang Dũng Việt Nam


Covid-19 World Daily Update

 
Web Statistics