ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Friday, 7 November 2014

Dân Muốn Biết : Điếu Cày vì sao nông nổi ?

 
Kính thưa anh Điếu Cầy, Nguyễn văn Hải,
Kính thưa 1uy1 chiến hữu đồng đội,
Kính thưa chư vị trên diễn đàn,
Dù đây là thư cá nhân chúng tôi kính gởi đến anh Điếu Cáy Nguyễn văn Hải, nhưng chúng tôi lại gởi công khai trên phương tiện internet vì nội dung liên quan đến công cuộc chống cộng chung của tất cả những ai còn lương tâm. Và cũng vì chúng tôi không có địa chỉ điện thư hoặc bưu điện của anh Điếu Cầy Nguyễn văn Hải.
Do vậy, kính mong anh Điếu Cày nhận thư nầy như là lời tâm tình dưới dạng thư không niêm. Kính xin quý vị vui lo2ng chuyển đến anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nếu có thể được.
Lá thư nầy, chúng tôi gởi thẳng lên trang nhất, và cũng gởi theo dạng document. Nếu muốn quý vị có thể lưu lại để tiện dung - (trong attachment)

            ---------------------------------------------------------------------------------



Lá thư từ một người Việt Nam tỵ nạn cộng sản kính gởi đến anh Điếu Cày Nguyễn văn Hải

Kính gởi anh Điếu Cày Nguyễn văn Hải.
Kính anh

Blogger Điếu Cày
Nhà Báo Tự Do Nguyễn Văn Hải
        Trước hết xin chúc mừng anh tạm thoát bàn tay đẩm máu của cộng sản Việt Nam (CSVN). Nhân đây kính thăm hỏi và cầu mong chị nhà, các cháu và bằng hữu anh được an lành như  ý.
        Thưa anh, vì để hạn chế bớt chữ, từ dòng nầy về sau, khi nhắc đến anh chúng tôi xin được ghi là ĐC.NVH thay cho Điếu Cầy Nguyễn văn Hải.
        Thưa anh, chống cộng là công việc chung, không ai có quyền cấm cản ai, chống cộng càng nhiều càng tốt. Nhưng chống cộng không phải là chống nhà sập mà phải làm sập chúng nó. Nên theo tôi, không phải ai lên tiếng nguyền rũa, thậm chí là vung vít mạt sát thì kẻ đó là chống cộng thật. Cũng không phải hể ai bị cộng sản nhốt, thậm chí hành hạ thì kẻ đó là đồng đội. CSVN lưu manh lắm. Sự cẩn trọng luôn là cần thiết. Sự cẩn trọng cũng không có ý xua bỏ hay ngăn cản. Chúng tôi chỉ còn vùng đất tạm dung nầy để sống, để tạo dựng hôm nay và mai sau. Với chúng tôi, vùng đất nầy chính là chiến khu. Đã là chiến khu thì mọi sự xuất nhập đều phải được xem xét kỷ càng; cảm thông nhưng không u muội!
          Bởi vậy, chuyện anh có nhận hay không nhận lá cờ Vàng linh hồn cuộc chiến hôm nay của chúng tôi trong chiến khu nầy trao đến anh là trao nghĩa tình đồng đội. Hành động nầy nhằm đo lường sự hiểu biết của anh vể lịch sử, về cách xử thế và phương pháp dấn thân cho quyền lợi dân tộc, cho quyết chí để đoạt được mục tiêu. Chắc anh cũng biết, hiện trên chiến trường đang có hai lá cờ. Mỗi lá cờ đại diện cho phần hồn của Dân Tộc. Hãy khoan nói sự cần thiết mà lá cờ là biểu tượng.
           Chắc anh cũng thấy, trong đoàn du lịch  nhiều người, hướng dẫn viên dặn khách phải theo sát và xem chừng lá cờ của đoàn, đừng đi xa lá cờ có thể bị lạc. Trường hợp lạc thì cố gắng kiếm lá cờ. Người thủ cờ đứng ở nơi dễ thấy nhất. Trong cuộc đấu tranh nầy, lá cờ là nơi tập họp, là nơi những người muốn tìm chiến hữu, đồng đội. ĐC.NVH không thể không biết vì sao anh ta "được " CSVN cho tạm ngưng thi hành án. Ai và sức mạnh nào đủ quyền năng buộcCSVN phải thả ĐC.NVH từ nhà giam, qua Mỹ để "tạm ngưng thi hành án"?.


           Thưa anh, Đó là những người bất kể công lao, hao tốn, dốc hết những gì trong túi ra cho anh. Có thể anh nghĩ anh được tạmngưng thi hành án và qua Mỹ thì Mỹ là ân nhân. Nhưng đáng tiếc dù rằng tin tức từ gia đình, thân nhân, bạn hữu của anh và từ chính anh khi anh vào internet (như anh ta tiết lộ trong cuộc họp báo), anh không thể không thấy những lá cờ vàng giương cao hoan hỷ chào đón anh.
             Anh có tự đặt câu hỏi tại sao lại có nhiều người mang Quốc kỳ Quốc Gia VN mà họ vô cùng trân quý đến chào đón anh không?Câu trả lời rằng: chja81c chắn anh không phải lãnh tụ, chưa từng là ân nhân hay bạn hữu của họ, nếu không muốn nói trước kia anh và họ từng là tử thù nhau trên chiến địa. Nhưng họ nhiệt tình, không nề hà lao tổn, không nề hà phương pháp đấu tranh giành quyền sống cho anh. Họ dùng lá phiếu, tham dự những buổi tiệc gây quỹ, có mặt và tình nguyện viên trong các lần tranh cử của các viên chức, dân cử. Tiếng nói của họ là sức mạnh để những vị nầy có quyền lực. Những giới chức dân cử  yêu cầu chính quyền phải lên tiếng can thiệp cho anh vì những vị dân cử đầy quyền lực ở Quốc Hội, ở chính quyền đang muốn vừa lòng cử tri, vừa lòng công dân đóng thuế của họ, mà những người cử tri nầy đang muốn nhờ những viên chức đại diện cho họ phải tìm cách đưa anh ra khỏi nhà tù. Thế nhưng thật đáng tiếc, anhđã  phụ bạc tấm lòng họ. Những người Việt tỵ nan cộng sản dùng lá cờ Vàng để nhìn nhau, để tìm về với nhau, hợp quần bên nhau cùng chung giữ giang sơn bờ cõi, cùng nhau đẩy cộng sản xuống hố đào thải, cùng nhau đem về quê mẹ những gì mà dân VN đang khát thèm, những gì mà quê hương đang khắc khoải trông đợi. Anh không chung ngọn cờ với chúng tôi, vậy xin hỏi, anh đã có ngọn cờ nào chưa? Nếu chưa, thì anh sẽ cùng ai trong đoàn quân đánh sập, thủ tiêu lá cờ máu màu đỏ sao vàng?. Vậy , lá cờ nào biểu trung cho sự tập họp để thực hiện ý chí hoài bảo của anh?. Chúng tôi không nghĩ là lá cờ máu sao vàng cộng sản. Trần Trường đã là kinh nghiệm, là bài học rồi! Hay anh bắt chước Tôn Tẩn giả điên của thời xuân thu bên Tàu? Cuộc chiến giữa những người đứng dưới là Cờ Vàng biểu trưng cho ý chí Dân Tộc, thường gọi là NGƯỜI QUÔC GIA và những kẻ rắp tâm bán nước, đày đọa hiếp đáp, khủng bố dân lành hiền lương vẫn đang là trận huyết đấu và quyết chiến.
           Như vậy, theo thiển ý của tôi, chúng ta tìm và nhìn nhau qua ba ngọn cờ biểu trưng. Đó là:
            1/ Lá cờ Vàng Ba Sọc Đò - nghĩa là chúng ta đang cùng chung lối đi, hướng đến và mục đích.
            2/Lá cờ đỏ sao vàng - thì chúng ta là đối thủ của nhau trên trận chiến quyết  liệt.
            3/ Anh đang có ngọn cờ khác. Nếu quả vậy, thì chúng tôi chờ đợi, chờ đợi trên tinh thần tìm hiểu và sẽ có thái độ với anh sau. Dĩ nhiên sự kiên nhẫn của chờ đợi có giới hạn của nó. Chúng tôi không chờ mong sự chờ đợi là phương pháp của sự đánh lừa.
            Theo tôi, bốn chữ tạm ngưng thi hành án của cộng sản thuộc loại ngôn ngữ cảnh báo. Bốn chữ nầy có thể được nghĩ như sau:
             1/Một là anh có thể bị tống lại vào tù nếu anh trở về Việt Nam đang bị cộng sản thống trị vì anh chưa hoặc không làm vừa lòng chúng, hay nói rõ hơn là anh qua mặt chúng, không làm đầy đủ bổn phận, trách nhiệm của anh đã được chúng giao cho, mà anh đã nhận lệnh, đã được hướng dẫn trước khi rời nhà tù với chiếc áo phong phanh, đôi dép tổ ong, không kịp báo tin, bắt tay thân nhân, gia đình bằng hữu. Lực lượng công an dày đặc bao vây phi trường và đoạn đường tống xuất để anh thi hành lệnh :”tạm  ngưng thi hành án”.
               2/Hai là anh vĩnh viễn không được về lại Việt Nam nếu chúng còn cai trị. Nhưng nếu ở lại Mỹ mà anh không có chiến hữu, thì anh làm sao  trình bày trước chính giới, báo giới của Hoa Kỳ để tố cáo cộng sản? rồi những điều bắt buộc phải có cho kiếp nhân sinh như cơm áo, nhà ở, vật dụng, lương tiền, công ăn việc làm rất vô cùng nhiêu khê. Anh phải trực diện và giải quyết những nhiêu khê ấy.
                3/Nếu muốn, cộng sản có thể thủ tiêu, bắt lại anh như bọn xã hội đen, chuyện nầy thì CSVN rành lắm. Hoặc chúng áp lực với Hoa Kỳ, cũng có thể vì quyền lợi họ trao đổi cho nhau.
                4/Anh phải tự động xin về để được CSVN cho được tiếp tục thụ án để đổi lấy sự an toàn cho vợ con, thân nhân!
                Có thể anh hỏi tôi, mới gặp nhau, chưa làm được việc gì mà tôi hoài nghi anh, đặt nghi vấn trong chiều hướng thiếu tin tưởng như là dự bị cho cuộc đối đầu!
                 Nếu quả. anh đặt vấn đề như thế, thì câu chuyện có phần nặng nề hơn. Dù rằng trong mắt chúng tôi, anh có phần bớt thân thiện, nụ cười bây giờ nặng tính chất giao tế hơn là tình nghĩa. Tình chiến hữu mà chúng tôi dành cho anh khi anh còn trong nhà tù. Tình chiến hữu của chúng tôi cùng anh theo chuyến bay đến Mỹ, tình chiến hữu của chúng tôi mang đến cho anh là niền hân hoan khi anh từ trong khoang máy bay đi ra. Những ánh mắt thay lời nói, những cái bắt tay trìu mến, những vòng  ôm nồng ấm đã bị gáo nước anh tạt tắt. Thật tình chúng tôi không thể đặt tên cho gáo nước ấy là gì. Nhưng thời gian sẽ có tên gọi.
                 Để gỉải thích tại sao chúng tôi lại đặt cái giả thử có thể phần trên ? MOng rằng anh đừng xem cái gọi là có thể  được Thật ra, khởi đi là vì anh từ chối cầm là Cờ Vàng vừa là linh hồn cho sự chiến đấu của chúng tôi. Trong trường hợp nầy, Lá Cờ Vàng là biểu tượng cho sự tìm về với nhau của những người khao khát chân thành thật lòng với Mẹ Việt Nam. Chúng tôi, từng là những tù nhân trong các trại lao tù cộng sản, chúng tôi biết và biết rõ bọn cai tù kiểm soát tù nhân  ngặt nghèo đến như thế nào. Nói thế, để giải thích tại sao chúng tôi thông cảm nỗi khố nhục của anh trong lao tù cộng sản. Nhưng điều không thể không ngạc nhiên, không nghi ngờ hành tích của anh, là làm sao anh dấu những lá thư bạn tù của anh, và anh đem được đến Hoa kỳ?. Như vậy, anh và bạn tù anh đã được biết trước? Thời gian đủ cho anh thông báo bạn tù? Kịp cho bạn tù anh kiếm được giấy viết, rồi viết, rồi tìm cách gởi cho anh.
                    Khi bị lao tù, cai tù không cho chúng tôi bất cứ mảnh giấy nhỏ nào dù chỉ để làm vệ sinh sau khi đại tiện. Các anh là loại tù gì mà có sẳn giấy viết, mà được viết tự do không bị chúng kiếm soát, tịch thu, cùm kỷ luật? Các anh là : – tù hình sự - tù khổ nhục kế - tù con ông cháu cha – tù thái tử đảng! Chúng tôi ở tù, cai tù và bọn antenna phản bội, theo dõi sát nút, mọi cử động khó lọt qua bộ máy kềm kẹp của chúng. Vậy làm sao bạn anh viết thư cho anh, và anh nhận thư an toàn như thế? Rồi cai tù không kiểm soát thân thể anh trước khi anh rời nhà giam, nhà tù, lên máy bay sao? Nếu cai tù dễ dãi với anh như thế, thì anh thuộc tù “TIẾN BỘ”, Đã là tù tiến bộ thì anh qua Mỹ để làm “Cách Mạng chống Cộng” à? Vô lý phải không anh ĐC.NVH.
          Một hình ảnh mới nhất, làm tôi không thể không suy nghĩ không đánh giá về anh. Đó là ngày 2/11/2014 anh ngồi trên bàn chủ tọa để vận động cho Nữ Dân biểu liên bang Loretta Sanchez 
do đài truyền hình SBTN tổ chức (Xin vào đường link: Nữ dân biểu liên bang Loretta Sanchez vận động tranh cử ...www.sbtn.tv/.../nu-dan-bieu-lien-bang-loretta-sanchez...). Có phải vì ghế ngồi, có phải vì thiếu suy nghĩ, có phải vì hám danh, có phải vì anh nghĩ phải trả món nợ ân tình, có phải vì nông nổi mà anh ngồi trên bàn chủ tọa? Chúng tôi từng ủng hộ cho bà Loretta Sanchez, nhưng không phải chỉ duy chỉ một mình bà. Chúng tôi phải cân nhắc xem đối thủ của bà là ai, những dân cử, viên chức mà bà ảnh hưởng được và ngược lại. Chúng tôi cân nhắc cẩn thận từng hình thức của sự ủng hộ. Chúng tôi phải de dặt và kỷ lưởng xem xét rằng  trong quá khứ bà đã giúp gì cho chúng tôi và tại sao?. Phải xem xét bà đã làm gi bất lợi cho sắc dân Á Châu nói chung và VN nói riêng, chủ trương của bà về giáo dục, phúc lợi, thuế khóa, phát triển xã hội…Khi anh ngồi vào bàn là anh đã tạo thêm kẻ thù, sẽ bất lợi cho công cuộc đấu tranh của người Việt Nam chúng ta/chúng tôi (tùy theo vị trí mà anh chọn để thích hợp với đại danh từ chúng ta hoặc chúng tôi).
          Hy vọng sẽ gặp nhau trên bước đường chân chính.
           Vài lời thô thiển, nhưng thật lòng. Nếu có làm anh không vui, và nhất là có chiến hữu nào không hài lòng thì với tình chiến hữu, chúng tôi kính mong nhận được nụ cười nhẹ nhàng vì những dòng chữ nầy phát xuât từ tấm lòng chơn chất của chúng tôi với quê hương chúng ta.

                                      Little sai gòn, ngày 6.11.2014

                                                Tống phước Hiến

0 comments:

Post a Comment

 
Web Statistics