Friday, 1 March 2013

NGUYỄN ĐẮC KIÊN :Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn

 
THA THIẾT KÊU GỌI NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI
ỦNG HỘ LỜI TUYÊN BỐ
CỦA CÔNG DÂN NGUYỄN ĐẮC KIÊN TRONG NƯỚC
 
 
 
 
Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn:
 
Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
 
Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
 
Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
 
Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
 
Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế.
 
Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.
NGUYỄN ĐẮC KIÊN
 -------------
 Thân kính chuyển đọc bài viết có gia trị cần được phổ biến rộng khắp trong và ngoài nước. Nhân dân Việt Nam rất cần có những người can đảm để diệt trử bọn Việt Gian Cộng Sản dành lại quyền sống tư do, dân chủ cho toàn thể nhân dân Việt Nam trong nước.
Không ai có thể ngăn cản được con đường đi đến Sự Thật



Trần Quốc Việt (Danlambao) - Anh Nguyễn Đắc Kiên đã cứu danh dự chung cho các nhà báo Việt Nam dưới chế độ toàn trị dù cái giá anh trả là bị đuổi việc, là tương lai bấp bênh đang chờ anh và gia đình.

Anh là người chính trực và là người tự do!

Những công dân Locris ở miền trung Hy Lạp cổ đại đều được ban cho quyền tự do ngôn luận, dù nhiều người trả giá rất cao. Tại các cuộc họp công cộng, ai cũng có thể đứng lên bàn cãi về những thay đổi trong luật pháp hay trong phong tục, với chỉ một điều kiện duy nhất. Trước khi họ bày tỏ ý kiến người ta tròng sợi dây thừng vào cổ họ. Nếu những gì họ nói không làm công chúng vừa lòng, họ sẽ bị treo cổ ngay.

Câu chuyện "đóng góp" ý kiến về hiến pháp hiện nay ở Việt Nam chính là phiên bản "tự do ngôn luận" cổ đại ở trên.

Sợi dây thừng đầu tiên đã được đảng CSVN tròng vào cổ anh Nguyễn Đắc Kiên và những người góp ý kiến khác.

Anh Nguyễn Đắc Kiên là nhà báo can đảm, và câu chuyện của anh gợi tôi nhớ đến câu chuyện của nhà báo can đảm khác. Đó là nhà báo Từ Chung, chủ bút nhật báo độc lập Chính Luận.

Chính Luận là tờ báo không do dự chỉ trích chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ, hay Cộng Sản. Vì sự trung thực can đảm này, Cộng Sản đã ghi tên chủ nhiệm Đặng Văn Sung và chủ bút Từ Chung vào danh sách sách những kẻ phải giết. Vào tháng Sáu 1965 Việt Cộng gởi thư tố cáo họ là "những con chiên ghẻ phục vụ chủ Mỹ" và đe dọa ám sát họ. Người ký tên dưới bức thư là Võ Công Minh "Chỉ huy Phân đội 628, Lực lượng Giải Phóng Vũ trang khu vực Sài Gòn- Gia Định."

Chính Luận đăng lá thư này, kèm theo bài xã luận đáp lại rằng báo chỉ cố gắng phục vụ một người chủ duy nhất- Sự Thật- như được minh chứng qua việc các bên đều chỉ trích báo. Nhưng chỉ những người cộng sản, bài xã luận tuyên bố, mới đe dọa giết chết họ. Bài xã luận kết luận:

"Như tất cả mọi người đều quý sự sống, chúng tôi quý sự sống Chúa đã thở vào thân xác chúng tôi. Nhưng chúng tôi sẽ nhìn thẳng vào nòng súng của kẻ giết người đến hại chúng tôi và chúng tôi sẽ nói: "Ông có thể giết chúng tôi, nhưng tinh thần của chúng tôi sẽ sống mãi."

Vào ngày 30 tháng Mười Hai, 1965, khi chủ bút Từ Chung từ trên xe hơi bước xuống trước nhà ông, hai tên khủng bố Việt Cộng bắn bốn viên đạn vào người ông ở khoảng cách gần và giết ông ngay tức thì.

Tinh thần của chủ bút Từ Chung ngày xưa chính là tinh thần của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên ngày nay.

Tinh thần Sự Thật ấy được nhà văn Nga Alexander Solzhenitsyn khẳng định như sau trong bức thư gởi Hội nhà Văn Xô Viết:

"Tất nhiên tôi tin chắc rằng tôi sẽ làm tròn bổn phận của mình với tư cách là một nhà văn trong mọi hoàn cảnh-ngay cả càng thành công hơn và không bị thử thách hơn từ nấm mồ hơn từ trong cuộc đời tôi. Không ai có thể ngăn cản được con đường đi đến sự thật, và để đẩy mạnh chính nghĩa của sự thật, tôi sẵn sàng chấp nhận cả cái chết."

Nếu nước ta có nhiều người như Từ Chung, Nguyễn Đắc Kiên, Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Đỗ Thị Minh Hạnh và nhiều người dấn thân khác thì tự do đến sớm hơn cho tất cả mọi người Việt Nam. Họ là những người can đảm. Như lời người Mỹ hay nói về nước họ như sau: "Đất nước của những người tự do nhờ những người can đảm."

Càng nhiều người can đảm dấn thân sớm ngày nào thì Việt Nam nhất định sẽ trở thành đất nước của tự do sớm ngày đó.


Trần Quốc Việt
danlambaovn.blogspot.com
 
 

Bắc Bộ Phủ điên tiết và lộng lộn về 3 Nghị Quyết


Bắc Bộ Phủ điên tiết và lộng lộn về 3 Nghị Quyết "Cấm Cửa" Việt cộng đến 3 thành phố Garden Grove, Westminster, Santa Ana.


 photo zzx2_zpsc3449363.jpg
 photo trv3_zpsc41ec62e.jpg
 photo
txv3_zps5f2c4524.jpg
Đoàn xe cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Ngô Kỷ tham dự diễn hành trên đại lộ 
Bolsa, thủ đô tỵ nạn Little Saigon, vào Mồng Một Tết Quý Tỵ.

Little Saigon ngày 1 tháng 3 năm 2013
Kính thưa Quý Đồng Hương,
Gần 38 năm, lần đầu tiên đảng cộng sản Việt Nam với toàn bộ chóp bu Bắc Bộ Phủ đang tức tối ói máu và lồng lộn điên cuồng vì bị cộng đồng người Việt Tỵ Nạn Hải Ngoại bắn vào đầu bọn chúng quả bom “Tomahawk Missile” ngàn cân, qua 3 Nghị Quyết “Cấm Cửa” Việt cộng đến 3 thành phố Westminster, Garden Grove, Santa Ana tại miền Nam California, Hoa Kỳ.
Gọi là Nghị Quyết vì tiếng Mỹ là “Resolution,” nhưng trên thực tế đây là “Đạo Luật Thành Phố” có giá trị chế tài và là “pháp lệnh” bắt buộc phải thi hành, chứ không phải chỉ là một mớ lý thuyết “suông” đầy hình thức màu mè, “hoa lá cành” cho có lệ mà các chính trị gia “mị dân” thường làm bấy lâu nay. Trong khi Việt cộng phải chi hàng tỷ đô la ra hải ngoại để quyết tâm thực hiện cho được cái Nghị Quyết 36, kể cả việc cựu và đương kim Thứ trưởng ngoại giao kiêm chủ nhiệm “ Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài” là Nguyễn Đình Bin và Nguyễn Thanh Sơn đã phải đích thân lặn lội qua tận California vào năm 2003 và 2012 để mà vận động kết thân với các thành phố đông đảo người Việt này, thế mà chúng đã bị thất bại ê chề trước sự đoàn kết và sức mạnh đấu tranh của tập thể người Việt Tỵ Nạn Hải Ngoại.
Để bào chữa, biện minh, lấp liếm cho cái thất bại ngoại vận của mình, ban tuyên huấn của đảng cộng sản Việt Nam đã xúm nhau đả kích 3 hội đồng thành phố này, điển hình là bài “Về một nghị quyết sai trái của Hội đồng TP Santa Ana,” và “Nghị quyết của thành phố Santa Ana đi ngược lại nguyện vọng của người dân Mỹ,” được đăng tải trên các mạng Nhân Dân, Loa Phường, Gió Lành đính kèm theo đây.
Điểm đáng chú ý là có tới hàng ngàn trang mạng từ thượng tầng trở xuống đều “nhất trí” lên tiếng phản đối 3 bản nghị quyết này. Tôi không lấy làm ngạc nhiên khi nhìn thấy các tên đầu sỏ, như Chủ tịch nhà nước Trương Tấn Sang, hay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hay Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, hoặc Bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh…lên tiếng phản đối 3 bản nghị quyết này vì 3 nghị quyết này có ảnh hưởng đến lãnh vực, chức vụ của chúng, nhưng tôi vô cùng bỡ ngỡ, sững sốt khi tôi nhìn thấy trong danh sách mạng lên tiếng phản đối 3 bản nghị quyết này lại có cả tên tuổi của các nhân vật “chẳng ăn nhập” gì cả, như Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, Trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa, Đại tướng Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh, Đại tướng Tổng tham mưu trưởng Đỗ Bá Tỵ, Đại tướng tư lệnh quân chủng phòng không không quân Phương Minh Hòa, Thượng tướng thứ trưởng bộ công an Nguyễn Văn Hưởng v.v…Quả thật bè lũ cộng sản chỉ là một bầy “vẹt” không hơn không kém, đáng buồn cười!
Bọn Việt cộng luôn to mồm cho rằng thành phố không có quyền hạn gì đối với sự đi lại của chúng trên đất Mỹ, với lý do là chúng có bang giao với chính phủ liên bang Hoa Kỳ, cũng như được bộ ngoại giao bảo vệ “o bế.” Lối hàm hồ và ngụy biện lố bịch này chỉ làm cho bọn “cán ngố” này lộ rõ thêm cái ngu xuẩn và ngốc nghếch trong sự hiểu biết về hệ thống phân quyền giữa liên bang, tiểu bang, quận hạt, thành phố của đất nước Hoa Kỳ mà thôi.
Hết phát ngôn viên ngoại giao tuyên bố, thì đến đại sứ lên tiếng, rồi lại tới tổng lãnh sự Nguyễn Bá Hùng khoác loát múa mỏ viết thư phản đối ông Thị trưởng Miguel Pulido và Hội Đồng Thành Phố Santa Ana, bọn Việt cộng này quả thật là một lũ điên rồ và đần độn quá cỡ thợ mộc. Tôi có đính kèm theo lá thư của tổng lãnh sự Nguyễn Bá Hùng và lá thư phản biện của Luật sư Nguyễn Quốc Lân để quý vị kính tường. Cũng để phản bác lại các lập luận hồ đồ của Việt cộng, tôi cũng có đính kèm theo bài viết giải thích về giá trị của các bản Nghị Quyết “Cấm Cửa” Việt cộng của nhà báo Vi Anh tức cựu dân biểu VNCH Bùi Văn Nhân, cùng những bài viết của các tác giả “Quốc Gia” đi lột trần sự gian trá, lưu manh và thâm hiểm của Nghị Quyết 36 cộng sản Việt Nam.
Nếu bọn Việt cộng cho rằng tôi chửi oan chúng, thì tôi thách đố bất cứ phái đoàn Việt cộng nào có dám công khai xuất hiện trước khu Phước Lộc Thọ hay trong vùng Little Saigon không? Bằng chứng là tháng 10 năm 2012 vừa rồi, tổng lãnh sự Việt cộng Nguyễn Bá Hùng phải âm thầm dắt tên thứ trưởng ngoại giao kiêm chủ nhiệm “Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài” Nguyễn Thanh Sơn trốn chui trốn nhủi đến xó nhà con “bưng bô” Phùng Tuệ Châu tại Garden Grove để gặp vài ba tên khuyển mã, trong đó có vợ chồng “bưng bô” Nguyễn Phương Hùng - Lệ Hằng.
Thật là xấu hổ và nhục nhả vô cùng, khi Nguyễn Thanh Sơn mang danh là thứ trưởng ngoại giao, kiêm nhiệm chức chủ nhiệm “Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài,” một chức vụ được coi là quan trọng đối với hơn 3 triệu người Việt hải ngoại, thế mà tập đoàn Việt cộng này lại lầm lũi tới Garden Grove “không kèn không trống,” chui rúc như con chuột cống vì lo sợ cộng đồng phát giác ra thì khốn nạn.
-Lệ Hằng nhận quà lưu niệm từ Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn 
-Tên “bưng bô” Nguyễn Phương Hùng, Phó tổng lãnh sự CSVN Lê Thu Hà, 
Tổng lãnh sự CSVN Nguyễn Bá Hùng, Việt gian Đinh Viết Tứ, “bung bô” 
Lệ Hằng, Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, “bưng bô” Phùng 
Tuệ Châu và chồng.
Tôi cố gắng sắp xếp bài viết theo thứ tự ưu tiên của từng mục, từng sự kiện, từng thời điểm để giúp quý vị thuận tiện tham khảo. Các đề mục đặc biệt cần lưu ý được highlight bằng màu đỏ hay màu xanh để dễ phân biệt. Tôi cũng đính kèm theo một số báo chí Anh ngữ để quý vị, đặc biệt những người trẻ hiểu được công cuộc đấu tranh của cha anh, cũng như biết đến sự thành công về 3 Nghị Quyết “Cấm Cửa” Việt cộng đến 3 thành phố Garden Grove, Westminster và Santa Ana.
Viết một bài có tính cách tài liệu như thế này quả thật là khó khăn, vì trên internet thì có vô số tài liệu, phim, ảnh, bài viết mang đủ lăng kính, màu sắc chính trị, đủ mọi quan điểm, cách nhìn, trong khi đó tôi phải chọn lọc và đúc kết lại trong khuôn khổ chỉ từ 5 tới 10 trang thì thật là điều khá nan giải. Chọn món ăn trong cái thực đơn dài tràng giang đại hải của nhà hàng cũng khó khăn giống như chọn lựa vài ba bài viết trong cái kho tàng khổng lồ chữ nghĩa trên internet, do đó tôi cố gắng trình bày những gì mà tôi cho là cần thiết, giá trị và thích hợp nhất, còn đồng ý, hài lòng hay không là tùy nơi quý độc giả. Tôi sẵn sàng chấp nhận những sự phê bình và chỉ trích của quý vị để cải tiến khá hơn về sau.
Để giúp cho quý đồng hương và các tổ chức, hội đoàn, cộng đồng ở xa có được các “mẫu” Nghị Quyết để xử dụng nhằm vận động chính quyền địa phương hỗ trợ, tôi xin đính kèm theo các mẫu nghị quyết: “Chống Nghị Quyết 36 của CSVN,” “Vinh Danh Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ,” “Cấm Cửa Việt Cộng Đến Thành Phố”qua dạng “attach file” để quý vị thuận tiện in ấn và trích dẫn.
Là một cá nhân nhỏ bé với hoàn cảnh hạn hẹp, tôi không đủ khả năng để có thể làm chuyện lớn lao vì tôi hoạt động đơn độc và độc lập, chính vì vậy tôi thường chỉ xin đóng góp ý kiến xây dựng thô thiển đến quý bậc trưởng thượng và quý vị lãnh đạo cộng đồng, quý tổ chức đấu tranh. Trong trường hợp này, tôi xin đề nghị là quý vị nên phối hợp tổ chức một buổi tiệc liên hoan mừng chiến thắng về 3 Nghị Quyết "Cấm Cửa" Việt cộng, đây là dịp để cộng đồng bày tỏ lòng biết ơn đối với các chính quyền địa phương, có như vậy thì các chính quyền này cũng như các thành phố khác sẽ lấy làm hãnh diện và vui vẻ để sát cánh ủng hộ cộng đồng hơn nữa trong công cuộc đấu tranh chống cộng sản Việt Nam. 
Trong đấu tranh cần nhận định tầm mức quan trọng của vấn đề để đối phó mà không nên toa rập phe cánh, chớ đi đêm đi ngày hay đi "che dù" cho kẻ thù. Đấu tranh cần phải kiên trì và quyết tâm, không thể đánh trống bỏ dùi, treo đầu dê bán thịt chó, đầu voi đuôi chuột, xìu xìu ển ển. Hèn nhát và sợ hãi là điều tối kỵ trong đấu tranh. Đấu tranh cần phải thực tế, không được dao to búa lớn, chớ để thùng rổng kêu to, mà phải biết tri kỷ tri bỉ, liệu cơm gắp mắm. Chớ nên hô hào những chuyện "đội đá vá trời" mà xao lãng nhưng chuyện sát nách cộng đồng. Tội ác của Việt gian cũng ngang với Việt cộng, do đó cần phải tiến hành song song trong việc quan tâm, đối phó. Đánh giá thấp về sự nguy hiểm và tác hại của Việt gian hoặc Việt cộng đều là thiển cận và sai lầm.  
Thật là nghịch lý khi những vị dân cử trẻ tại Little Saigon mạnh mẽ chống đối Việt cộng, cũng như triệt để hỗ trợ Nghị Quyết “Cấm Cửa” Việt cộng đến 3 thành phố tại quận Cam, thì trong khi đó tên nghị viên Hoàng Duy Hùng tại Houston Texas thì lại cúi đầu làm thân khuyển mã đi bưng bô, bợ đít cho bọn Việt cộng. Đây là vấn đề mà không phải chỉ riêng cộng đồng người Việt Houston phải đối phó, mà cần sự tiếp tay hỗ trợ của tất cả mọi người mọi giới khắp nơi để sớm loại trừ và tiêu diệt được tên Việt gian Hoàng Duy Hùng này,

 photo
hh111_zpse65cf95a.jpg
Việt gian Hoàng Duy Hùng (thứ nhất) và bọn khuyển mã lén lút 
tiếp xúc với thứ trưởng Việt cộng Nguyễn Thanh Sơn đến Houston.
 Đây là cuộc gặp gỡ đốn mạt và nhục nhả vô cùng. 
Thật là mâu thuẩn khi cả cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Little Saigon phấn khởi và hoan hô 3 hội đồng thành phố đã ban hành Nghị Quyết “Cấm Cửa” Việt cộng đến 3 thành phố, thì trong khi đó tập đoàn báo Người Việt lại chủ trương thông đồng làm tay sai cho Việt cộng phản bội cộng đồng, qua bằng chứng là chủ nhiệm báo Người Việt Đỗ Ngọc Yến họp bí mật năm 1998 với chóp bu CSVN Nguyễn Tấn Dũng, tổng lãnh sự Nguyễn Xuân Phong và với thứ trưởng ngoại giao kiêm chủ nhiệm “Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài” Nguyễn Đình Bin vào năm 2003. 
Bên cạnh đó, tên luật sư Phan Huy Đạt, hiện là chủ nhiệm báo Người Việt lại về Việt Nam nhiều lần “ăn dầm ở dề” để hợp tác với cộng sản, và mới đây nhất tập đoàn báo Người Việt lại cấu kết với tên văn nô Huy Đức để công khai phát hành sách “Bên Thắng Cuộc” nhằm tuyên truyền cho cộng sản, phỉ báng Việt Nam Cộng Hòa. 
Thế thì tội lỗi của tập đoàn báo Người Việt cũng giống như tội lỗi của cộng sản mà thôi. Cộng đồng nghĩ sao?

222.jpg
333.jpg


Công ty báo Người Việt viết lời giới thiệu và quảng cáo
 rầm rộ phát hành sách Bên Thắng Cuộc của văn công
 Việt cộng Huy Đức
 
  btc1111_zps731a7e8f.jpg
 zxx1_zpsa6f2560c.jpg
 
Pre-Order – Đặt Mua Trước  Tòa Soạn Người Việt14771 Moran St. Westminster, CA 92683
 Tel: 714-892-9414(Trao sách trong tuần lễ đầu tiên của tháng Giêng, 2013)
 hdd2_zps3a408bc0.jpg
Văn công Việt cộng Huy Đức phỏng vấn Tổng bí thư đảng CSVN Lê Khả Phiêu để in
trong sách Bên Thắng Cuộc do báo Người Việt viết lời giới thiệu và phát hành
Tổng Thống George W. Bush tuyên bố trước Quốc Hội Hoa Kỳ vào ngày 21 tháng 9 năm 2001 khi đề cập đến khủng bố:  
“Any government that supports, protects or harbours terrorists is complicit in the murder of the innocent and equally guilty of terrorist crimes”… "Every nation, in every region, now has a decision to make. Either you are with us, or you are with the terrorists."
Tạm dịch: “Bất kỳ chính phủ nào hỗ trợ, bảo vệ hoặc nuôi dưỡng những kẻ khủng bố là đồng lõa trong việc giết hại người vô tội, cũng tương đương tội phạm khủng bố”…"Mỗi quốc gia, trong tất cả các khu vực, bây giờ có một quyết định để chọn. Hoặc là bạn với chúng tôi, hoặc là bạn với những kẻ khủng bố."
Để kết luận, tôi xin mượn ý của Tổng Thống George W. Bush ở trên để gởi một thông điệp: “Bất cứ tổ chức, đảng phái, cá nhân, dân cử, tiến sĩ, giáo sư, chánh án, luật sư, cơ quan truyền thông nào hỗ trợ, bảo vệ hoặc nuôi dưỡng Việt cộng đều là kẻ thù của cộng đồng người Việt tỵ nạn”… “Không thể bày trò mị dân, lập lờ, lấp lững bưng bô cộng sản được. Hãy chọn lựa, hoặc đứng về phía Quốc Gia chúng tôi, hoặc đứng về phía kẻ thù Cộng Sản.”
Trân trọng,
Ngô Kỷ

CS Hà Nội: Cá Cắn Câu TC

CS Hà Nội: Cá Cắn Câu TC
 
Vi Anh
Ca dao Việt Nam có câu ”Cá cắn câu biết đâu mà gỡ. Chim vào lồng biết thuở nào ra.” Câu ca dao này thể hiện rất đúng hoàn cảnh cá chậu chim lồng và thân phận bị mắc bẫy do Trung Cộng đã giăng mà CS Hà nội phải chịu.

Đau đớn lắm, trong vấn đề Biển Đông bị TC xâm chiếm và lấn chiếm, VNCS là nước bị mất đất mất biển nhiều nhứt: mất 80% Biển Đông và hầu hết quần đảo Trường sa và Hoàng sa. TC coi vùng biển đảo này như ao nhà của họ. Họ lập huyện Tam Sa trực thuộc tỉnh Hải Nam, đặt bộ chỉ huy quân sự, cơ quan hành chánh, ra lịnh cấm đánh cá vào mùa trúng nhứt, tuần tra liên tục, lục soát tàu VN, bắn giết ngư dân VN bám biển, vùng biển ngàn đời của đất nước ông bà VN để lại. Dân chúng VN lên tiếng kêu ca, biểu tình phản đối TC, CS Hà nội trấn áp người Việt theo lịnh “định hướng dư luận” của quan thầy CS Bắc Kinh.

Trước bất mãn ngày càng cao độ của người dân Việt chống lại thái độ “bất động” gần như thông đồng với CS Bắc Kinh, CS Hà nội có lên tiếng phản đối, nhưng chỉ cho qua tang lề, nói bằng miệng, thốt bằng lời, chẳng dám có một hành động nhỏ nào trong việc bảo vệ biển đảo.

Phí luật tân nước nhỏ dân ít, quân yếu hơn VN nhiều, mới bị TC lâm le chiếm vùng bãi cạn Scarogorough, là đưa tàu chiến, máy bay ra chống chỏi. TC dùng chiến thuật nước chảy đá mòn, liên tục dưa tàu và máy bay ra khuấy rối. Phi luật tân kiên trì bám đất, bám biển, thể hiện tinh thần toàn dân, toàn quân đoàn kết tạo nội lực dân tộc quyết bảo vệ bờ cõi, của nhân dân Phi qua chế độ tự do, dân chủ. TC cũng không dám làm càn, làm ẩu sợ phản ứng của Mỹ và của công luận thế giới và phản ứng của cộng đồng thế giới công chính không để yên cho một nước lớn ỷ mạnh hiếp yếu.

Gần đây ngày 22/01/2013, Phi luật tân dùng thêm một vũ khí mới, vũ khí pháp lý, thượng luật pháp quốc tế, đâm đơn kiện TC ra trước toà án quốc tế về luật biển. Với tư cách một trong 164 nước trong đó có TC đã công nhận và ký kết gia nhập Luật Biển của Liên Hiệp Quốc, Phi luật tân đưa TC ra Tòa án Quốc tế, chiếu Luật Biển ITLOS trong khuôn khổ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS).

Theo thủ tục của toà và luật biển này, có thể nói TC rất khó nếu không muốn nói là không thể cả vú lấp miệng Phi Luật tân được ở toà án quốc tế này. Và nhứt là không thể tránh né một thứ toà án lợi hại hơn là công luận thế giới được.

Theo thủ tục toà án quốc tế về luật biển, khi một hội viên nộp đơn chính thức khởi tố, như trường hợp Phi đang làm chống TC. Phi là nước nguyên cáo sẽ đề nghị một trong 5 vị thẩm phán cho phiên tòa. Còn bên bị cáo là TC sẽ đề nghị một vị thẩm phán thứ hai, trong vòng có 30 ngày. Còn ba vị thẩm phán còn lại, toà dành cho hai bên có thêm 60 ngày để đồng ý trong việc chọn lựa.

Thủ tục cũng đã dự trù trường họp bế tắc trong việc chọn lựa của hai bên. Giả sử bên bị cáo không đề nghị một vị thẩm phán, hay cả hai bên không đồng ý trong việc chọn ba vị còn lại, thì chủ tịch của tòa án quốc tế Liên Hiệp Quốc về Luật Biển ITLOS sẽ chọn các vị thẩm phán còn lại và Toà sẽ tự động lên lịch, đăng đường xét xử. Nói tóm gọn lại, Toà luật biển sẽ xử vụ Phi kiện TC về hành động lấn chiếm biển đảo. Thắng thua chưa biết, nhưng Toà vẫn xử TC, Phi luật tân có một diễn đàn nói lên hành động ngang ngược, bất chấp luật pháp mà chính TC đã ký tham gia.

Chắc chắn TC sẽ thua trước toà án công luận thế giới. Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng. TC sẽ bị coi là một nước ỷ mạnh ăn hiếp nước nhỏ. TC sẽ bị coi là một nhà cẩm quyền mạnh mới trổi dậy mà thiếu văn minh, thiếu trách nhiệm đối với cộng đồng thế giới và Nhân loại, bất chấp luật pháp mà chính TC đã thò tay mặt, đặt tay trái vào để ký.

Chắc chắn TC hiểu rõ bất lợi này khi trong Chiến Tranh VN, TC đã “gạ bài” cho Mỹ dội bom xuống Hà nội, một số lớn bom, người dân Hà nội phải chịu nhiều hơn số bom Mỹ dội trong Thế Chiến 2 ở Âu châu. Chính Phản Chiến Mỹ và các nước Tây Âu nhứt là Bắc Âu chống chánh quyền Mỹ vì những loại tuyên truyền như thế này.

Con người chánh trực trên thế giới cũng như ngay ở Trung Hoa, ai cũng ghét mạnh hiếp yếu, ỷ chúng hiếp cô. Đó là tinh thần đạo lý của Loài Người: “Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả. Lâm nguy bất cứu mạc anh hùng” mà chính người Hoa chánh trực đã viết thành đạo ở đời. Nó cao hơn chánh trị; là người Hoa ắt CS Bắc Kinh phải biết.

Trở lại VN, như đã phân tích ở trên, VN là nước bị TC xâm lấn, xâm chiến nhiểu biển đảo nhứt, trong vùng Biển Á châu Thái Bình Dương. Nhưng nhà cầm quyền CS Hà nội không có một hành động nào bảo vệ nào coi cho được như Phi luật tân, nước nhỏ và yếu hơn VN.
Nếu nói theo truyện chưởng của Kim Dung, thì Đảng Nhà Nước CSVN đã bị CS Bắc Kinh của TC cấy sinh tử phù vào toàn thân rồi và TC đã quá thành công hơn Nhạc Bất Quần trong hành động ngụy quân tử kiếm với tình đồng chí, sơn son thếp vàng với 16 chữ vàng và 4 cái tốt đối với CS Hànội.

Nói theo phim giả tưởng của Tây Phương, trên phương diện bảo vệ giang sơn gấm vóc của đất nước ông bà VN để lại cho con cháu, Đảng Nhà Nước CSVN chỉ còn là những “zombies”, những xác chết biết đi, sống dở chết dở mà thôi, đâu còn làm gì đuợc trước hành động xâm lăng của TC.

CS Hà nội phải đổi hồn thay xác, trở về với nhân dân VN, trả quyền “làm chủ” đất nước lại cho người dân Việt, để VN có một chánh quyền dân chủ khả dĩ huy động và phát huy được nội lực dân tộc cứu nguy Tổ Quốc.

Không có nước nào có thể cứu nguy dân tộc VN khi VN không hành động tự cứu. Chưa trễ đâu. Tổ tiên chúng ta, anh hùng liệt nữ VN đánh quân Tàu cả ngàn năm vẫn đánh, đánh chừng nào lấy lại được chủ quyền quốc gia, độc lập dân tộc mới thôi. Ba lần quân Tàu xâm lược VN, ba lần quân dân VN đánh đuổi quân Tàu th
ắng lợi./.( Vi Anh)

Vietnamese Heritage Museum

https://www.youtube.com/@VietnameseMuseum/featured