Happy New Year

'Under New Management'

© Người Việt-Anh Quốc | |
|

Bài Lưu trữ

Nhạc đấu tranh

LỊCH SỬ LÁ CỜ VIỆT NAM Qua Các Triều Đại.



Con Có Một Quê Hương


Translate

Tiếng Trống Giữ Nước

ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

LỜI NGUYỆN CẦU CHO QUÊ HƯƠNG

Cùng Hướng Về Miền Trung nơi người dân đang gặp đại nạn
và Lm Đặng Hữu Nam và Lm Nguyễn Đình Thục đang bị CS Đấu Tố
chúng con kính đâng lên Mẹ:
Image result for fatima

(Thơ: Nắng Sài Gòn, Nhạc: Mai Huy, Tb: Ca Đoàn Cêcillia)

Mẹ, Mẹ ơi!
Bao oan khiên chất chồng trời Nam.
Bao con dân đất Việt lầm than
đang trông mong những ngày bình an.

Mẹ, Mẹ ơi!
Xin thương nghe tiếng con cầu kinh.
Xin gia tăng sức mạnh lòng tin
cho những ai khát vọng công bình.

Mẹ, Mẹ ơi!
Nơi tha hương hướng về trời xa
thương quê cha vẫn còn lệ sa,
đang điêu linh với loài quỷ ma.

Mẹ, Mẹ ơi!
Xin ơn trên khấn ban tình thương
xin xua tan bóng đêm sầu vương
xin ủi an những ai đau buồn.

Mẹ, Mẹ ơ!
Xưa quê hương nước Việt đẹp tươi,
nay tang thương máu đổ lệ rơi
dân than van oán hận mọi nơi.

Mẹ, Mẹ ơi!
Quê hương con chiến tranh đã qua
sao yên vui vẫn chưa nở hoa,
công lý chưa đẩy lui gian tà.


Tuổi trẻ Việt Nam hãy đoàn kết chống bạo quyền cộng sản

Đài Phát Thanh Việt Nam

Mọi thư từ liên lạc xin gởi về địa chỉ:
Đài Phát Thanh Việt Nam
2201 N. Classen Blvd
OKC, OK.73106Live

CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT 1953 & 2017



Quốc Ca Việt Nam



Wednesday, 12 June 2013

BỒ TÁT THÍCH QUẢNG ĐỨC NGỌN LỬA: ĐẠI CHÍ - ĐẠI HÙNG - ĐẠI TỪ BI


BỒ TÁT THÍCH QUẢNG ĐỨC
NGỌN LỬA: ĐẠI CHÍ - ĐẠI HÙNG - ĐẠI TỪ BI


Đúng vào dịp lễ Phật Đản năm 1963, chính quyền Đệ I Cộng Hòa, bỗng ra lệnh “Triệt Hạ Phật Giáo Kỳ” trên toàn quốc, đã tạo thành một cơ chấn động tâm lý, không những cho Phật Tử, mà còn làm hoang mang dư luận  của toàn dân, làm sửng sốt đối với dư luận thế giới, trong lúc Cộng Sản Bắc Việt đang khởi sự tiến hành cuộc xâm lăng Miền Nam Việtnam. Lúc 08 giờ chiều 06//05/1963 tin điện từ văn phòng Tổng Thống Phủ đánh đi: “Không cho treo cờ Phật Giáo”. Sáng ngày 07/05/63, Hoà Thượng  Thích Tịnh Khiết, Hội Chủ Tổng Hội Phật Giáo Việt cùng các thượng tọa Thích Mật Nguyện, Thích Trí  Quang, Thích Mật Hiển, Thích Thiện Siêu, tới gặp nhà cầm quyền Huế, và đánh điện phản đối quyết định của chính phủ tại Sàigòn. Nhưng vô hiệu. 2 giờ  hôm đó, nhà cầm quyền địa phương cho nhân viên công lực đi khắp nơi để triệt hạ Phật Giáo Kỳ ở chốn công cộng lẫn tư gia.

Sáng ngày Phật Đản 08/05/1963, toàn thể Phật Giáo Đồ của thành phố Huế, tập trung tại chùa Diệu Đế, để rước Phật về chùa Từ Đàm, nơi thiết lập lễ đài chính. Có một số lớn Phật Tử tự động trưng lên những biểu ngữ: *Kính Mừng Phật Đản - *Phật Giáo Đồ nhất trí bảo vệ chính pháp, dù phải hy sinh - *Cờ Phật Giáo Quốc Tế không thể bị triệt hạ - *Phật Giáo Đồ chỉ ủng hộ chính sách Tôn Giáo Bình Đẳng – *Chúng tôi đã đến lúc bị bắt buộc phải tranh đấu cho chủ trương Tôn Giáo Bình Đẳng, Chúng tôi không từ chối một hy sinh nào... Tối hôm đó, Phật Tử tập trung về Đài Phát Thanh Huế để nghe truyền thanh về buổi lễ Phật Đản như hàng năm. Nhưng đều ngạc nhiên đài chỉ phát ra những bài nhạc, không dính gì tới Phật Giáo và buổi lễ, khiến mọi người ngạc nhiên sốt ruột, không ai, bào ai Phật Từ kéo nhau đến Đài Phát Thanh Huế lên tới trên 10 ngàn người, đòi chất vấn Giám Đốc đài. Không khí sôi lên. Nhà cầm quyền huy động quân đội, bảo an, cảnh sát võ trang, cùng với  xe tăng, tàu bò, xe chữa lửa tới bao vây, phun nước giải tán. Đám đông hỗn loạn. Lựu đạn nổ, tiếng súng vang lên, xe tăng, tàu bò gầm rú. Thân người ngã xuống. Đám Đông tan rã. Kết quả 14 người bị thương, 9 Thiếu niên Gia Đình Phật Tử, tuổi từ 12 đến 20 bị thiệt mạng.

Sáng sớm ngày 09/05/63 quân đội được huy động tập trung  về Huế. Xe thiết giáp án ngữ khắp nơi, lính tuần tiễu lăm le súng gắn lưỡi lê trên tay. Thành phố Huế ngột ngạt sát khí. Nhưng dân chúng vẫn tràn xuống đường, với khí thế nguyện chết vì Đạo Pháp. Chính quyền phải nhờ vị lãnh đạo Giáo Hội, Thượng tọa Thích Trí Quang, Hội Trưởng Hội Phật Giáo Trung Phần khuyên nhủ thì Phật Tử mới chịu giải tán. Ngày 10/05/63, Thượng tọa Thích Trí Quang triệu tập Phật tử về Chùa Từ Đàm để phát động phong trào “Chống Bạo Lực – Đòi Bình Đẳng Tôn Giáo – Công Bằng Xã Hội và xác định ý thức lãnh đạo cùng chủ trương và phương thức chung của Phật Giáo như sau:

“1- Chủ trương và hành động hòa bình, bất bạo động, nhưng lại cương quyết, thách đố với bạo lực. “2- Không đánh đổ Chính Phủ mà đòi hỏi cải thiện chính sách. Lại cũng không đặt một tôn giáo nào làm đối tượng, mà chỉ nhằm mục đích công bằng xã hội. “3- Ý chí và nguyện vọng chính là: a) Cờ Phật Giáo phải được treo lên tại tư gia Phật Giáo Đồ trong những ngày lễ Phật Giáo. b) Đòi sửa Điều 44 của Đạo Dụ số 10 chữa rằng: Chế độ đặc biệt cho các tôn giáo, trong đó có Phật Giáo. Đặt các Tôn Giáo và các Hội Tôn Gìáo, trong đó có Phật Giáo ra ngoài sự hạn chế hiệp hội của Đạo Dụ số 10. Như vậy quần chúng Phật Giáo đòi hỏi công bình tôn giáo, trong khuôn khổ công bình xã hội”. 4- Chấm dứt thái độ và hành động khiêu khích ngược đãi, trả thù, vu khống vv…”. “ 5- Mục tiêu công bình xã hội trong đó công bình tôn giáo là chủ trương sâu rộng có tính chất tổng kết”.

Cùng trong ngày 10/05/1963 Hòa Thượng Hội Chủ Phật Giáo Việt Nam đã công bố BẢN TUYÊN NGÔN CỦA TÍN ĐỒ PHẬT GIÁO VIỆT NAM có 5 yêu cầu, với các đoạn như sau:

 “Máu đã chảy, nhân mạng đã hy sinh, một lần nữa chúng tôi cương quyết đề đạt ngưyện vọng này lên Chính Quyền, yêu cầu thực thi các điểm:

“1- Yêu cầu Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà thu hồi vĩnh viễn công điện triệt hạ Giáo Kỳ của Phật Giáo”. “2- Yêu cầu Phật Giáo phải được hưởng chế độ đặc biệt như các Hội Truyền Giáo đã được ghi trong Đạo Dụ số 10”. “3- Yêu cầu Chính Phủ chấm dứt tình trạng bắt bớ, khủng bố tín đồ Phật Giáo”. “4- Yêu cầu cho Tăng và Tín Đồ Phật Giáo được tự do truyền đạo và hành đạo”. “5- Yêu cầu  Chính Phủ đền bồi một cách xứng đáng cho những kẻ bị giết oan vô tội và kẻ chủ mưu giết hại phải đền bồi đúng mức”

“Những điểm trên đây là những nguyện vọng tối thiểu và tha thiết của toàn thể Tăng và Tín Đồ Phật Giáo trong và ngoài nước. Chúng tôi sẵn sàng hy sinh cho đến lúc nào những nguyện vọng hợp lý trên được xuất hiện”. Phật lịch 2507, Huế ngày 10/051963. Hội Chủ Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam. Ký tên, Hoà Thượng Thích Tịnh Khiết”.

Phong trào Phật Giáo Đấu Tranh đòi Bình Đẳng Tôn Giáo bùng lên khắp nước. Cuộc đấu tranh nổ ra cực mạnh ở Saigòn, sau lễ cầu siêu cho các nạn nhân tại Huế ở Chùa Ấn Quang, trụ sở của Giáo Hội Tăng Già toàn quốc, rồi được rước về Chùa Xá Lợi trụ sở của Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam, do phó chủ tịch Tổng Hội, thượng tọa Thích Tâm Châu lãnh đạo, để phát động đấu tranh. Toàn thể Phật Tử, nhất là giới trẻ toàn tâm, toàn ý, hết mình nhập cuộc, và các công dân không phân biệt tôn giáo, đảng phái đều tích cực tham gia.

Ngày 27/05/63, thượng toạ Thích Quảng Đức gửi đơn lên Giáo Hội Tăng Già xin được Phát Nguyện Tự Thiêu. Trong đó có những điểm chính như sau: “Chúng tôi tên là Nguyễn Văn Khiết, pháp danh là Thị Thủy, pháp tự là Quảng Đức, tu sĩ Giáo Hội Tăng Già Việt Nam. Toạ chủ chùa Long Phước, xã Linh Quang, Khánh Hoà xác định rằng:

“1- Năm nguyện vọng tối thiểu ghi trong bản Tuyên Ngôn của Tăng, Tín Đồ Phật Giáo là phản ảnh tinh thần chân chính của Phật Giáo Việt Nam”. “2-  Nguyện vọng luôn luôn sắt son với lý tưởng tranh đấu hợp tình, bất bạo động của Phật Giáo Đồ Việt Nam” “3- Triệt để tuân theo và ủng hộ các cấp lãnh đạo Phật Giáo. Và để minh định lập trường của chúng tôi, chúng tôi tự nguyện thiêu đốt thân này, nếu Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà không làm thỏa mãn nguyện vọng ghi trong bản tuyên ngôn là phản ảnh thiết tha mong cầu của toàn thể Phật Giáo Đồ Việt Nam”. - Phật Giáo Việt Nam Bất Diệt - Lá Cờ Phật Giáo không thể bị triệt hạ - Và xin  quý thượng tọa chấp thuận, chuyển tới toàn thể tín đồ lời nguyện ước cuối cùng của chúnng tôi. Phật tử chúng ta hãy cùng nhau tự giác, tự nguyện, bền chí với sứ mạng duy trì chính pháp, bảo vệ lá cờ Phật Giáo”. Kính. Tỳ Kheo Thích Quảng Đức - Nguyễn văn Khiết.

Giáo Hội Tăng Già đã trả lời Ngài Quảng Đức như sau: “Giáo Hội rất thông cảm trước ý chí cao đẹp ấy. Nhưng trên nguyên tắc pháp lý ( Luật Phật đã định cũng như Luật Thế Gian). Giáo Hội không thể chấp nhận điều nguyện thiêu đốt thân xác của Đại Đức”. Tuy nhiên  Ngài Quảng Đức vẫn dựa vào luật định trong Kinh Pháp Hoa và Kinh Phạm Võng để phát nguyện tự thiêu cúng dường Tam Bảo, và cầu nguyện bảo vệ chánh pháp của Đức Phật.  Trưa ngày 11 tháng 06 năm 1963, một chiếc xe hơi từ chùa Phật Bửu Tự từ từ đi trên đường Phan Đình Phùng theo sau là đoàn Tăng Ni, y vàng rực, trên năm trăm vị, tiến tới ngã tư Lê Văn Duyệt, xe ngừng lại, Ngài Quảng Đức  khoan thai bước xuống. Đoàn Tăng Ni tách ra hai hàng, rồi bao quanh lấy Ngài, tạo thành một vòng tròn rộng choáng hết ngã tư  Phan Đình Phùng – Lê Văn Duyệt. Sau khi tẩm xăng vào người, Ngài từ từ tiến vào trung tâm, Ngài quay lạy Chư Phật mười phương, với dáng từ biệt Chư Tăng Ni và Phật Tử hiện diện. Ngài an nhiên ngồi xuống trong tư thế kiết già, hai tay bắt ấn trước ngực, mắt khép hờ, môi rung rinh thì thầm chú nguyện. Chung quanh Tăng Ni lâm râm tụng kinh.

Chốc lát, tay Ngài cử động. Một que diêm loè sáng. lửa bùng lên, lửa cháy sáng lóa vọt lên cao, trùm phủ thân Ngài. Ngài vẫn uy nghi tĩnh tọa, lặng lẽ bất động, an nhiên tự tại trong biển lửa. Lửa dịu xuống Ngài vẫn ngồi yên tay còn bắt ấn. Thân hình của Ngài sắt lại, như pho tượng  đồng đen.  Lửa tàn, Ngài ngả người ra phía sau, vĩnh biệt trần thế. Lúc đó mới kịp vỡ òa ra những tiếng khóc của những người hiện diện. Vì trước đó hầu như mọi người đều chăm chú vào những động tác trang nghiêm thành kính của Ngài. Cho đến khi ngọn lửa bùng lên thì tất cả đều kinh hoàng chết trân, thần kinh tê liệt, hầu như tâm thân chính mình đang tan vào cảnh giới hiện hữu.  Hình ảnh tự thiêu sống động của Ngài Quảng Đức được truyền đi khắp thế giới, làm bàng hoàng rúng động lương tri và cảm nhận của mọi người. Một cuộc hy sinh thần thánh cho niềm tin tôn giáo của một người, đã làm cho cả thế giới thán phục và nhìn nhận cuộc Đấu Tranh đòi Bình Đẳng Tôn Giáo của Phật Giáo Việt Nam là Chính Nghĩa. Sau khi thiêu xác Ngài, trái tim của Ngài không hề tan cháy. Ngài đã để lại cho chúng ta một Trái Tim Bồ Tát. Giáo Hội đã phong tặng danh hiệu BỒ TÁT THÍCH QUẢNG ĐỨC cho Ngài.

Tâm Bồ Tát và Chính Nghĩa của cuộc đấu tranh bất bạo động càng tỏa sáng hơn nữa, sau khi đọc được LỜI NGUYỆN TÂM HUYẾT của Bồ Tát Quảng Đức:

“Tôi pháp danh Thích Quảng Đức, hoà thượng trụ trì chùa Quan Âm, Phú Nhuận, Gia “Định.
“Nhận thấy Phật Giáo nước nhà đương lúc nghiêng ngửa, tôi là một tu sĩ mệnh danh là “Trưởng Tử của Như Lai, không lẽ cứ ngồi điềm nhiên toạ thị để cho Phật Giáo tiêu“vong, nên tôi vui lòng phát nguyện tự thiêu thân giả tạm này cúng dường chư Phật để “hồi hướng bảo tồn Phật Giáo. Mong ơn mười phương chư Phật, chư Đại Đức Tăng Ni “chứng minh cho tôi đạt thành ý nguyện sau này:

“1- Mong ơn Phật Tổ gia hộ cho Tổng thống Ngô Đình Diệm sáng suốt chấp nhận 5 “nguyện vọng tối thiểu của Phật Giáo Việt Nam ghi trong tuyên ngôn.
“2- Nhờ ơn Phật từ bi gia hộ cho Phật Giáo Việt Nam được trường tồn bất diệt.
“3- Mong nhờ hồng ân Đức Phật gia hộ cho chư Đại Đức Tăng Ni Phật Tử Việt Nam “tránh khỏi nạn khủng bố, bắt bớ giam cầm của kẻ gian ác.
“4- Cầu nguyện cho đất nước thanh bình quốc dân an lạc.

“Trước khi nhắm mắt về cảnh Phật, tôi trân trọng kính gởi lời cho Tổng Thống Ngô Đình “Diệm, nên lấy lòng bác ái từ bi đối với Quốc Dân và thi hành chính sách Bình Đẳng Tôn “Giáo, để giữ vững nước nhà muôn thuở.

“Tôi thiết tha kêu gọi chư Đại Đức Tăng Ni, Phật Tử, nên đoàn kết nhất trí hy sinh để bảo “trì Phật Pháp.
“Nam Mô Đấu  Chiến Thắng Phật - Tỳ kheo THÍCH QUẢNG ĐỨC  kính  bạch.

Dùng tâm từ bi và nhận thức trong sáng trung thực để đánh gía cuộc Đấu Tranh Đòi Bình Đẳng Tôn Giáo 1963 của Phật Giáo Việt Nam thì ngay từ đầu. Phật Giáo đã có chủ trương dứt khoát là “Không Đánh Đổ Chính Phủ”. “Không đặt một Tôn Giáo nào làm đối tượng”. Cho tới lời di ngôn cuối cùng của Bồ Tát Thích Quảng Đức trước khi tự thiêu cũng cầu mong: “Phật Tổ gia hộ cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm sáng suốt chấp nhận 5 nguyên vọng của Phật Giáo”, “Trước khi nhắm mắt về cảnh Phật, tôi trân trọng kính gởi lời cho tổng thống Ngô Đình Diệm, nên lấy lòng bác ái từ bi đối với Quốc Dân và thi hành chính sách bình đẳng tôn giáo để giữ vững nước nhà muôn thuở”.

Tập thể Phật Giáo Đồ đều là công dân của nước Việt Nam Cộng Hoà, khi những công dân này bị nhà cầm quyền khinh rẻ Tôn Giáo của mình tin theo, nhẫn tâm ra lệnh “triệt hạ Phật Giáo Kỳ” ngay trong ngày lễ Phật Đản, một ngày lễ trọng đại, trang nghiêm nhất của người Phật Tử, thì đó là một điều bị sỉ nhục không thể tha thứ. Việc Phật Tử vùng lên đấu tranh là điều tự nhiên ở bất quốc gia nào gặp trường hợp đó. Riêng ở Việt Nam, thời điểm mà nhà cầm quyền VNCH để cho cuộc đấu tranh của một Tôn Giáo Lớn, có đại khối dân chúng tin theo nổ ra, lại là thời điểm chính quyền đang phải đối diện với thù trong, địch ngoài và Đồng Minh Hoa Kỳ đang ra sức áp lực chính quyền Việt Nam phải triệt để thay đổi chính sách. Chẳng những nhà cầm quyền bỏ ngoài tai, mà lại hủy bỏ những thoả thuận đã đạt được với  Phật Giáo. Ngày 20/08/1963 bao vây chùa chiền toàn quốc, bắt nhốt tất cả Tăng, Ni và các nhà lãnh đạo Giáo Hội. Khiến cho Hoakỳ có cái cớ chính đáng để thuyết phục dư luận Mỹ là “phải thay ngựa giữa dòng” để “Mỹ Hóa Cuộc Chiến Việt Nam”. Chế độ của tổng thống Ngô Đình Diệm bị quân đội đảo chính. Chiến tranh Việt Nam bị Mỹ Hoá thành cuộc chiến quốc tế thu nhỏ, giữa hai khối Tư Bản và Cộng Sản. Dân Tộc Việt Nam mất hoàn toàn chủ quyền quyết định vận mạng của mình. Nên 1975 Miền Nam bị rơi vào tay Cộng Sản. Đây là một sự thật đau lòng, mà không một người Việt Nam Chân Chính nào không bị khổ nhục.  Xét cho cùng không một thế lực nào có thể đánh đổ được chính quyền Ngô Đình Diệm, kể cả Hoakỳ, nếu chính quyền đó giữ được lòng dân, nắm được thế nước.

Ban Biên Tập
IBC

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều