Tuesday, 22 September 2015

TÔI VỚI ANH


      

Tôi với anh sinh ra trên nước Việt
Anh miền Bắc có sông Đuống sông Hồng
Miền Nam tôi có chín nhánh Cửu Long
Nuôi ruộng lúa Tiền, Hậu Giang, Đồng Tháp...

Vườn cây quằn trái thênh thang bát ngát
Cho dân Nam có cuộc sống ấm no
Khi chúng tôi trong lứa tuổi học trò
Chăm sách vở, kính thầy, yêu bè bạn...

Gặp người khốn khổ trong cơn hoạn nạn
Lễ phép đưa đường, giúp đỡ, viếng thăm...
Khi ốm đau mọi chữa trị, thuốc thang...
Chánh phủ cho, lo cả nhà dưỡng lão...

Hãng xưởng thị thành, nông thôn nếp, gạo...
Trường dạy nghề đào tạo những sinh viên
Học kỹ thuật và đạo đức thánh hiền...
Tương lai đẹp dựng, xây, bồi... đất nước

Nền tảng đó có từ muôn thuở trước
Trên nước Việt Nam hùng vĩ gấm hoa...
Ai tội đồ, rước Cộng sản vào nhà?
Để Nam Bắc cắt chia... dòng Bến Hải!

Dân miền Nam sống hiền hòa nhân ái
Luôn siêng năng trong tài trí, thiện tâm...
Cùng quyết lòng xây dựng một miền Nam
Chánh thể Cộng Hòa an cư, lạc nghiệp...

Miền Bắc Cộng sản ác gian, oan nghiệt...
Bắt thiếu niên bỏ học, đào hầm chông...
Gieo mầm thù hận, oán... tận đáy lòng
Lẻn vào Nam gây “nồi da xáo thịt”

Say máu Cộng không kể già, trẻ nít...
Đại bác nả bừa tan tát giáo đường...
Bịnh nhân chết... bởi pháo kích nhà thương
Giết học trò giờ chơi trường Cai Lậy...

Đất Thần Kinh đặt hầm chông, mìn, bẫy
Tết Mậu Thân tàn sát cả vạn người...
Những oan hồn biết đến thuở nào nguôi...
Huế yêu ơi, Huế sầu thương chất ngất!

Tôi với anh sống trên cùng dãy đất
Chia cắt hai miền, Nam Việt sáng tươi
Nơi đất Bắc Cộng kềm kẹp tơi bời
Theo Tàu, Nga... toàn trái ngang, ác đức...

Cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam thống nhứt
Mấy mươi năm, dân tộc có được gì?
Chúng tôi, giờ anh làm kiếp chim di!
Lãnh hải, lãnh thổ... Cộng đem chia bán

Rước Tàu phù vào tạo lập doanh bản...
Làm đường, xây nhà... chỉ để mị dân
Tốt làm chi đó cái bọn vô thần... 
Chiếm nước ta... làm quận nhà chúng nó!

“Độc lập tự do” cũng câu nói đó!
Ai mà tin! Anh bị gạt nửa đời...
Nỗi xác xao cay đắng mãi không nguôi...
Hãy bỏ Cộng, cùng Quốc Gia dựng nước

Quê hương sẽ thanh bình như thuở trước
Màu cờ vàng phấp phới rợp trời xanh
Sao xả thân cho chế độ gian manh?
Tội gì anh, còn chần chờ chi nữa...

Chạy thụt mạng qua được vùng đất hứa...
Hãy cùng chúng tôi dưới bóng cờ vàng
Ta trở về giải phóng cứu Việt Nam
Nếu tim anh còn quê hương, dân tộc

Anh đã biết dân bị Tàu đầu độc
Ác, gian, bán trôn, cướp giựt, lao nô...
Từ Bắc vào Nam nếp sống xô bồ...
Cai trị dốt, tham... thương dân chẳng có!

Không nhận Quốc Kỳ Vàng Ba Sọc Đỏ?
Là anh không cùng Chánh Nghĩa Quốc Gia
Là vĩnh viển anh không phải bạn ta!
Dù tôi anh cùng giống dòng Hồng Lạc!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
Email: dtdbuon@hotmail.com
ĐT: (530)822 5622

0 comments:

Post a comment

https://scontent-lhr8-1.xx.fbcdn.net/v/t1.6435-9/82276372_2491685681085503_3603880472226037760_n.jpg?_nc_cat=108&ccb=1-3&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=8a5ERBgeOfQAX-pCM8w&_nc_ht=scontent-lhr8-1.xx&oh=6ea5b43aa61c6ba0aacee6e5ff83b141&oe=60A4DA2A
LÝ NÀO KHÔNG ĐỨNG DẬY QUÉT SẠCH ĐẢNG CỘNG ?
Phải chăng chúng ta vẫn còn sợ, vẫn còn hèn ?
An phận, nhu nhược, phớt lờ cho qua...
Vậy thì :
Khi lũ cộng vẫn còn,
Thì dân Việt mất đất, mất mạng.
Khi công an, cảnh sát đánh mất nhân tính,
Thì người dân bị còng, đánh đập dã man.
Khi lãnh đạo tham đô-la và quyền lực,
Thì biển đảo, đất đai bán cho phường Tàu cộng, ngoại bang.
Khi Đảng luôn suy tôn thần ma Các-Mác, Bác Hồ,
Thì Dân Việt hằng mãi nghèo đói, làm thân trâu ngựa.
Tại sao và tai sao 90 chục triệu người dân Việt,
Vẫn còn vô tâm như không gì xảy ra.
Tại sao các chức sắc lãnh đạo tôn giáo quyền cao chức trọng...
Cứ mãi phớt lờ khi máu dân đã đổ, khi muôn người nằm xuống đau thương.
Và rồi nhà tù đầy kín dân lành bị nhốt.
Khốn Cho Dân Việt,
Mãi lầm than, nhà mất, đất chẳng còn.
Thế mà các quán nhậu, các hộp đêm,
Vẫn tập nập người ăn chơi, trác táng,
Vẫn lắm người say khước quên đường về...
Lẽ nào họ vô tâm như thế, lý nào không có trái tim chăng?
Hay thịt da đã thành đá, hóa đồng !
Không biết đau biết rung, biết cảm với người dân đau khổ.
Máu Dân Đồng Tâm, Lộc Hưng mất đất mất vườn..
Thiên Hạ Năm Châu còn cảm thấy xót thấy đau :
Nhưng
Biết bao tri thức, bao lãnh đạo tinh thần tôn giáo,
Làm ngơ chăng ? Không bước nỗi bước chân ra đường tranh đấu...
Hoa cỏ còn biết đau, thú còn giận giữ,
Trước cảnh bạo tàn ăn cướp của Lũ cộng dã man...
Trên cao Chúa vẫn còn bị đóng đinh,
Dưới đất Phật còn màn trời chiếu đất.
Khi nào thời dân Việt mới hết khổ ?
Khi lương tâm ông bà, anh chị thức tỉnh :
Can đảm đứng lên... Một lần đạp đỗ cái chế độ Hà Nội
Giải thể cái Đảng cộng sản BÁN NƯỚC DIỆT DÂN !
Đập tan cái phường Quỷ Đỏ VÔ NHÂN ÁC ĐỘC !
KHI ĐÓ MỚI THỰC TỰ DO, HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP, CÔNG BÌNH CHÂN CHÍNH !
ĐỪNG CHẦN CHỜ NỮA, XIN ĐỨNG LÊN VÀ ĐỨNG LÊN HỠI NGƯỜI DÂN VIỆT !
Cảm Tác Cùng Đồng Hành Với Đồng Bào Đồng Tâm Và Lộc Hưng Cùng Dân Việt.
Ngày 11 Tháng 1 Năm 2020 -
Lê Nguyễn Quang Dũng Việt Nam


--------------

 
Web Statistics