ATTENTION: UK-ĐẤU TRANH Will Be Permanently Retired on December 30th, 2017.

Tuesday, 21 May 2013

Nhân dân Việt Nam hận thù đến tận xương tủy bè lũ Cộng sản.

Có “người Cộng sản chân chính” không?

Trong thời gian gần đây, thấy xuất hiện trên một số báo chí cụm từ “người Cộng sản chân chính”, tôi tự hỏi: Có “người Cộng sản chân chính”  không?
Trước khi trả lời câu hỏi trên, chúng ta phải tìm hiểu ý nghĩa của tĩnh từ chân chính là gì? Theo các từ điển, thì từ ngữ chân chính, có hai định nghĩa:
Định nghĩa thứ nhất, và là định nghĩa chính, thì chân chính có nghĩa là: chân thật, chính trực, không giả dối, không gian tà, thấy phải thì khen phải, thấy trái, thì chê trái…
Theo định nghĩa thứ hai, và là định nghĩa phụ, thì chân chính có nghĩa là: đúng là…, thật sự là…, đích thực là…, theo đúng định nghĩa của…
Chúng ta thử tìm xem, tĩnh từ chân chính có thể nào đi kèm theo danh từ danh từ “người Cộng sản”, để xác định theo hai định nghĩa nêu trên được không?
Trước tháng 8-1945, đa số người Việt không biết Cộng sản thật sự là cái gì, cũng tưởng họ là người tranh đấu để giành độc lập cho nước nhà, và do đó, đã gián tiếp giúp cho Cộng sản áp đặt chế độ vô sản chuyên chế lên miền Bắc sau Hiệp định Genève ngày 20-7-1954, chia đôi đất nước, để rồi sau đó, là Hiệp định Paris, 1973, xâm lăng và cưỡng chiếm miền Nam: Việt Nam Cộng Hòa, và đã đặt toàn thể đất nước dưới quyền thống trị của đảng Cộng sản.
Nhân dân Việt Nam ở miền Bắc, kể từ ngày 20-7-1954, và ở miền Nam, kể từ ngày 30-4-1975, đã có quá nhiều kinh nghiệm đau thương với Cộng sản, nên khi nghe nhắc tới Cộng sản, thì hình dung ngay ra một hạng người xảo quyệt, độc ác, cướp của giữa ban ngày, với khẩu hiệu: “xây dựng công bằng xã hội”. Giết người không gớm tay, thì với châm ngôn: “thà giết lầm, không bỏ sót.v.v… Tiêu biểu cho hạng người ấy là những Lenine, Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pol Pot… đã tàn sát hàng trăm triệu người trên khắp thế giới. Dưới sự độc tài đảng trị của Cộng sản, người dân bị bóc lột đến tận xương tủy, bị tước đoạt hết mọi thứ tự do, và chưa có một chế độ nào dưới chế độ cộng sản, mà người dân được cơm no, áo ấm, chứ đừng nói tới chuyện dân giàu, nước mạnh. Chẳng thế, mà những người phản tỉnh thực sự (tức là chối bỏ ý thức hệ Mác-xít) như Gorbachov  và Yeltsin đã tuyên bố với thế giới đại ý như sau:
“Chủ nghĩa Cộng sản là một đại họa cho nhân loại… Xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước Nga, là một bát hạnh cho đất nước chúng tôi”.
Người Cộng sản là như thế đó, nên tĩnh từ chân chính, không thể nào đi kèm với danh từ Cộng sản, để xác định theo định nghĩa thứ nhất được.
Còn theo định nghĩa thứ hai của chân chính thì sao? Tĩnh từ chân chính tự nó đã hàm ý một cái gì thuộc về chân-thiện-mỹ. Vì vậy, mà ta có thể nói: một người quân tử, một nhà ái quốc, một nhà tu hành chân chính, mà không thể nào nói: một đứa tiểu nhân, một kẻ phản quốc, một tên đạo tặc chân chính được. Trong trường hợp này, nếu những người ấy đích thực là tiểu nhân, phản quốc, đạo tặc, thì chúng ta phải dùng tĩnh từ chính cống (chính thống) mới chính xác, mới danh chánh, ngôn thuận, không thể nào có sự hiểu lầm được. Ta thấy ngay, với định nghĩa thứ 2, tĩnh từ chân chính, không đi kèm với danh từ Cộng sản.
Vậy, chúng ta có thể nói một cách không hàm hồ, không thành kiến, là không có người Cộng sản chân chính, mà chỉ có người Cộng sản chính cống mà thôi.
Từ đâu mà có cụm từ nghịch lý “người Cộng sản chân chính?
Tụi Việt Cộng răng đen mã tấu, nón cối dép râu, là một bầy vẹt, không hơn không kém. Bọn lãnh tụ của chúng ở Bắc Bộ Phủ, là những tên xuẩn động, tự kiêu là “đỉnh cao trí tuệ”. Tuy nhiên, trong bọn chúng cũng có mấy tên như Trần Văn Giàu, Trần Bạch Đằng.v.v…mà ta có thể gọi là những tên điếm về chữ nghĩa, vì chúng có “tài” sử dụng chữ nghĩa, để biến cái hay của người thành cái dở, biến cái xấu của chúng thành cái đẹp, ít nhất, là trong ngôn từ. Chẳng hạn như: lưu đày và bắt dân, quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa lao động đến kiệt lực và bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc, thì chúng gọi là “học tập cải tạo” (nghe nhẹ nhàng quá). Xâm lăng và cưỡng chiến miền Nam: Việt Nam Cộng Hòa, thì chúng gọi là “giải phóng miền Nam” (nghe cao thượng quá); dụ khị người Việt tỵ nạn Cộng sản, mà chúng đã hành hạ, cướp đoạt tài sản, đem tiền của, kiến thức về cứu nguy nền kinh tế của chúng, thì chúng gọi là “hòa giải, hòa hợp”. Đem sách báo, phim ảnh  của chúng ra đầu độc người Việt tỵ nạn cộng sản ở  hải ngoại, thì chúng gọi là “giao lưu văn hóa” (nghe văn hoa, cởi mở quá); nhưng chỉ “giao lưu” một chiều, chứ không cho nhập nội sách báo Việt ngữ (mà chúng xem có hại) từ hải ngoại về VN.
Trong chiều hướng đó, chúng đã ma giáo đưa ra cụm từ “người Cộng sản chân chính”, để mập mờ, úp mở cho người Việt ở hải ngoại có cảm tưởngv rằng có “người cộng sản thực thà, hiền lành, tốt bụng, yêu nước thương nòi” như Nguyễn Hộ, Hà Sĩ Phu, Hoàng Minh Chính.v.v… khi bọn này viết bài phê bình, chỉ trích các đồng chí của chúng đang cầm quyền. Việc tố cáo các tội ác của đảng Cộng sản, việc vạch ra những tham nhũng của cộng sản, việc nêu lên những đau khổ lầm than của người dân, là những việc đáng làm. Nhưng tại sao mấy “ông” đã không làm cho dân chúng nhờ kể từ thập niên 60 - 70, sau các vụ cải cách ruộng đất và Nhân Văn Giai Phẩm, khi còn ở miền Bắc, và từ thập niên 70 - 80, sau các vụ “học tập cải tạo” và kiểm kê tài sản, khi đã vào miền Nam, mà phải đợi đến thập nien 90, khi khối Cộng sản Đông Âu và Nga Sô đã vứt chủ nghĩa Mác-Lê vào sọt rác và tự giải thể?
Ở trong chăn, mới biết chăn có rận. Hơn ai hết, các “ông” biết chủ thuyết Mac-Lê là một chủ thuyết không tưởng, chính quyền vô sản chuyên chế là một chính quyền tàn bạo, độc ác, thế mà các “ông” không sớm nói lên, thì một là các “ông”  không dám nói lên tội lỗi của mình, hai là các “ông” hèn nhát, không dám tố giác tội phạm, vì sợ mất hộ khẩu, sợ mất quyền lợi đảng viên CS, mất chỗ đội mũ.
Mãi tới nay, các “ông” mới làm những gì cần phải làm từ lâu rồi, thì chẳng qua, trâu buộc ghét trâu ăn mà thôi. Các “ông” không được dự phần vào miếng đỉnh chung, các ông bị đá văng ra khỏi các chức vụ có nhiều quyền thế, lợi lộc, nên các “ông” tức tối, quẫn trí, sinh ra “liều mạng cùi”.
Nói phải có sách, mách phải có chứng. Trần Văn Trà và Nguyễn Hộ cùng đồng bọn lập ra cái “Câu lạc bộ Kháng chiến” đánh phá rất hăng các đồng chí cầm quyền. Nhưng, khi các đồng chí cầm quyền tặng cho mấy cái biệt thự, mấy chiếc xe hơi để sử dụng và cho thuê, thì Trần Văn Trà, Nguyễn Hộ... im hơi, lặng tiếng cho tới chết.
Nguyễn Hộ cũng như tất cả đồng bọn, chỉ là  một tên Cộng sản “bất mãn” chứ không phải là Cộng sản phản tỉnh, vì trước hay sau Nguyễn Hộ vẫn là theo cái chủ nghĩa Mác-xít dù đã bị quẳng vào thùng rác. Thế mà, Nguyễn Hộ vẫn được các nhà “trí thức”, những kẻ vô sỉ, con cháu của Cô Tư Hồng trong nhóm Thông Luận, ở Paris, tôn vinh lên làm minh chủ. Thật khôi hài hết chỗ nói.
Nếu Nguyễn Hộ và đồng bọn không là “Cộng sản bất mãn”, thì họ là những tên Cộng Sản Cò Mồi, được Việt cộng đưa ra, để chứng tỏ là nhà cầm quyền CS đã “đổi mới, bớt độc tài, chế độ đã phần nào tôn trọng tự do dân chủ”. Chắng thế, mà sau khi đả kích nặng lời, Nguyễn Hộ và đồng bọn chỉ bị an trí tại gia và được hoàn toàn tự do fax, phổ biến ra hải ngoại những “tuyên ngôn” nẩy lửa, hoặc sống an nhàn “trong tù”, hay còn  được các đồng chí cầm quyền đưa rước hoặc cho đi xuất ngoại sang các nước Âu-Mỹ…
Để kết thúc, chúng ta có thể khẳng định: Không có “người Cộng sản chân chính”; vì bản chất Cộng sản là không chân chính, mà chỉ có người Cộng sản chính cống, và ngụy Cộng sản, gồm có Cộng sản hủ hóa (trong chính quyền). Cộng sản bất mãn và Cộng sản Cò Mồi (ngoài chính quyền).
Nhân dân Việt Nam hận thù đến tận xương tủy bè lũ Cộng sản.  Chính cống Cộng sản hay ngụy Cộng sản… Tất cả cũng đều như thế.
Vân Trình Nguyễn Văn Lượng
-----------

Xem  bài đăng lưu trữ:

*Đi tìm người cộng sản chân chính

*Người Cộng Sản Chân Chính, Hãy Tự Soi Gương Mình

0 comments:

Post a Comment

 
Web Statistics